Page 14 of 14 FirstFirst ... 4567891011121314
Results 261 to 267 of 267

Thread: Thơ Nguyễn Thành Sáng

  
  1. #261
    Join Date
    Jun 2017
    Posts
    397
    Thanks
    21
    Thanked 12 Times in 12 Posts

    Default Re: Thơ Nguyễn Thành Sáng




    TRĂNG LÊN....

    Tặng em khúc nhạc tình thơ
    Cho nhau ấm áp những giờ trăng lên
    Dẫu cho ngày tháng buồn tênh
    Hồn thương anh mãi một bên cùng nàng!

    Đêm trăng ngồi dưới ánh vàng
    Quyện hồn theo gió, ta nàng bên nhau
    Mượn sương thế rượu hồng đào
    Cùng nhau cạn chén ngọt ngào yêu đương

    Chuyển hồn bay đến muôn phương
    Đầu cây, ngọn cỏ, trăm đường thang thênh
    Sông sâu, thác núi gập ghềnh
    Đôi ta bay mãi trăng lên trọn giờ

    Ngàn năm, kiếp kiếp mãi chờ
    Hồn thương nhớ nhé! những giờ của nhau!...
    Tặng em thơ thắm ngọt ngào!...

    Nguyễn Thành Sáng

  2. #262
    Join Date
    Jun 2017
    Posts
    397
    Thanks
    21
    Thanked 12 Times in 12 Posts

    Default Re: Thơ Nguyễn Thành Sáng



    GIÓ VỚI BẠN

    Gió lại đến cất lời han hỏi
    Nầy Sáng ơi! chẳng nói lại ngồi
    Như hồn ở tận xa xôi
    Lan man tư lự, đầy vơi nỗi niềm!

    Bạn thân hỡi! Hằng đêm điệp khúc
    Đã nghĩ gì? Những lúc suy tư
    Mà sao buồn bã, thẫn thờ
    Giống như quạnh quẽ, chơ vơ cõi lòng!

    Sông xanh chảy theo vòng xuôi ngược
    Nương thuỷ triều con nước xoay vần
    Lặng nhìn nét bạn bâng khuâng
    Một vầng ảm đạm xé lần tả tơi

    Thuở hôm nào đầy vơi nồng ấm
    Thế mà nay nét thắm loãng pha
    Phải chăng hồn nhẹ ngân nga?
    Đi theo tiếng gọi gần xa mất rồi!

    Sáng ơi Sáng! Một thời năm tháng
    Những chiều buồn có bạn có ta
    Cùng chung quyện bóng xế tà
    Lời ca, tiếng hát trải ra giải sầu

    Có những buổi canh thâu thao thức
    Sẻ chia tình, day dứt cho nhau
    Đắng cay, tàn úa, héo sầu
    Gió đưa, bạn nhỏ, ánh màu xót đau

    Rồi hôm nay, lệ trào khoé mắt
    Thấy sao như đã mất bạn rồi!
    Ai kia tìm hái sao trời
    Để cho gió lạnh tả tơi tâm hồn…!

    Gió ơi gió! Tủi hờn chi nữa
    Suốt cuộc đời trăn trở, ta mơ
    Từng đêm luôn mãi đợi chờ
    Mong trăng toả sáng để rờ sao đêm

    Yêu trăng sao là niềm mộng sống
    Chẳng đổi thay tận bóng hồn ta
    Thời gian dõi mắt gần xa
    Ảnh hình đã khắc, tim ra đón tìm!

    Luôn ghi dấu hằng đêm có bạn
    Một bạn đường tỏ rạng đậm đà
    Vi vu dưỡng hướng xông pha
    Lộng vang dũng mãnh, chẳng sa luỵ đời!

    Từng khắc nguyện chẳng rời tình bạn
    Mãi bên nhau lai láng hương nồng
    Sông sâu nước chảy xuôi dòng
    Vẹn tròn, thắm thiết tâm đồng tình ta

    Nay hồn vút bay ra vũ trụ
    Gặp sao trời ấp ủ vầng pha
    Nghe yêu, thấy cảm sao ngà
    Nhưng đong đầy mãi sắc hoa với người!

    Dẫu đây duỗi hái sao trời
    Đừng buồn thổi nhé, nghe lời thiết tha
    Lòng nầy nguyện chẳng phôi pha
    Trọn đời vẫn mãi hồn ta chẳng dời

    Tan đi khắc khoải bạn ơi!...

    Nguyễn Thành Sáng

  3. #263
    Join Date
    Jun 2017
    Posts
    397
    Thanks
    21
    Thanked 12 Times in 12 Posts

    Default Re: Thơ Nguyễn Thành Sáng



    Nỗi Niềm (1)

    Mấy mươi năm thu hình trong cảnh sống
    Từng đêm về quyện bóng với màn đen
    Kia trăng mờ ẩn hiện khuất bên sông
    Đây con nước ròng rong không điểm hẹn!

    Ngày quạnh quẽ cửa then cài kín đóng
    Sắc lạnh lùng kết đọng ánh vàng thu
    Chiều ảm đạm giăng phủ cả mênh mông
    Niềm héo hắt, cõi lòng ôm ấp ủ…

    Bỗng tỉnh giấc, chu du vào gợn nước
    Thả xuôi dòng, đứng trước ánh trăng sang
    Rồi bất chợt gặp nàng thơ mộng ước
    Giữa khuya buồn muốn được uống sương tan

    Ta lặng ngắm, thấy nàng như tê tái
    Nét đượm sầu, trống trải quấn tâm tư
    Nhỏ lệ hồn vào thơ loang xa mãi
    Tìm phôi phai mệt mỏi tự bao giờ!

    Nghe xúc cảm, dạt dào rồi rung động
    Khi hiểu ai cũng giông giống như ta
    Nhận về mình xót xa hay đồng trống
    Dành tặng người biển rộng để vươn xa…

    Từ sâu thẳm, cung đàn ngân khúc nhạc
    Nhịp thời gian bàng bạc nỗi vấn vương
    Sau lần cạn men hương nơi cung các
    Hồn lâng lâng ngây ngất nỗi niềm thương

    Đoá hoa kia, màu phai treo vắng lặng
    Mà sao đây thấy nặng... nhớ hoa buồn!
    Có phải chăng chung nguồn ngày hứng nắng
    Canh khuya tàn cùng tắm giọt sương buông!...


    Nguyễn Thành Sáng

  4. #264
    Join Date
    Jun 2017
    Posts
    397
    Thanks
    21
    Thanked 12 Times in 12 Posts

    Default Re: Thơ Nguyễn Thành Sáng



    Nỗi Niềm Tình Xa

    Dòng đời trôi mãi theo năm tháng
    Nẻo sống thênh thang lắm lỡ làng
    Nắng hạn khô cằn khao khát nước
    Mưa rào nặng hạt, xé mây tan!

    Biển gọi thuyền neo, buồn bến đậu
    Ngựa chuồng xếp vó, rũ canh thâu
    Dế ngân rỉ rả, lay niềm nhớ
    Vắng lặng canh khuya, dệt mối sầu

    Chẳng phải vầng trăng đà khuất núi
    Mà sao người thức lại mong chờ
    Âm thầm, lặng lẽ, hồn thơ thẩn
    Dưới ánh tỏa vàng, dạ héo lơ!...

    Cánh mộng biến thành một cánh chim
    Bay vào cõi lộng để mong tìm
    Nhưng rồi chỉ thấy bầu hoang mạc
    Trống trải, mịt mờ dưới bóng đêm!

    Để nhớ, để trông, để ngậm ngùi
    Khiến tim lay động nhịp từng hồi
    Nỉ non, réo rắt dòng âm nhạc
    Tê tái tâm hồn bước lẻ loi

    Ngoài kia diệu vợi thật là xa
    Cũng có một người nhặt lá đa
    Ủ đống để chờ khuya giá lạnh
    Nhúm lên ngọn lửa, ấm hồn hoa…

    Hỡi chiếc thuyền đi giữa biển ngàn
    Ngươi đang dưới bóng của trăng vàng
    Đường xa thăm thẳm, chèo mê mỏi
    Biết đến bến rồi, ánh có tan?!...


    15/10/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  5. #265
    Join Date
    Jun 2017
    Posts
    397
    Thanks
    21
    Thanked 12 Times in 12 Posts

    Default Re: Thơ Nguyễn Thành Sáng



    Hồn Lang Gửi Lại

    Đêm qua gió thổi tận trời đông
    Dìu dặt, du dương, rộn tấc lòng
    Dào dạt nỗi niềm, dâng xúc cảm
    Xuất hồn theo gió vượt mênh mông!

    Tìm đến người yêu nơi mộng mị
    Cho lòng vơi bớt những suy vi
    Sao trời điểm thắm bao vương vấn
    Tận cuối trời xa có sá gì...

    Nàng buồn ngồi đó như tư lự
    Nỗi nhớ, niềm đau lạnh lẽo hồn
    Ta thấy nỗi lòng tê tái quá
    Thương người sương phụ tím hoàng hôn

    Đàn cò réo rắt, ngân rung cảm
    Đợi khách tri âm mỏi gót lòng
    Vắng lặng, mịt mờ, trăng khuất núi
    Đêm dài ảm đạm quấn âm phong!...

    Nàng hỡi! Hồn thương tận chốn xa
    Đôi phương ngăn cách mảnh tình hoa
    Nay về để gặp vơi nhung nhớ
    Cho nhạc, cho đàn, ta có ta

    Tạo hóa an bày xuôi gặp gỡ
    Tri âm, tri kỷ quyện vần thơ
    Hoà chung hồn bóng vào cung điệu
    Mây, gió, trăng, sao vạn kỷ chờ

    Ta thật yêu nàng, nàng cũng yêu
    Hồn tình da diết biết bao nhiêu
    Không gian ôm trọn niềm thương nhớ
    Khoan nhặt lâng lâng dãy sáo diều

    Từ nay nàng nhé! Hồn thương ạ
    Thắm thiết “hồn lang” gửi tặng em
    Những lúc đêm về sương giá lạnh
    Rượu đầy bậu bạn ấm con tim!...


    Nguyễn Thành Sáng

  6. #266
    Join Date
    Jun 2017
    Posts
    397
    Thanks
    21
    Thanked 12 Times in 12 Posts

    Default Re: Thơ Nguyễn Thành Sáng



    THƯƠNG CHO NHAU HẠNH PHÚC

    Vắng lặng đêm nay cũng thấy buồn
    Anh về phương ấy gặp người thương
    Gió lay nhè nhẹ hồn bay bổng
    Vượt suối đèo ngang thẳng một đường!

    Đây rồi! Em đó! Nàng xinh quá!
    Ánh mắt long lanh, dáng ngọc ngà
    Thoáng chốc con tim trào cảm xúc
    Yêu đương hoà nhịp, khúc ngân nga...

    Nằm gọn vòng tay anh vuốt ve
    Hồn em ngây ngất với đê mê
    Vì thương, thương quá tình anh ạ
    Trọn tấm chân thành, em chẳng e

    Gió, mây, biển, nước như dừng lại
    Cả cõi không gian đã biến rồi
    Đôi cánh hồn yêu giờ chỉ biết
    Đất trời đâu cả, chỉ ta thôi!

    Em lịm mảnh hồn trong phút giây
    Băng thanh ngọc khiết gửi trao ai
    Vì em yêu quá anh yêu ạ
    Muốn mãi cùng anh trọn giấc dài

    Nhìn em ngây ngất đắm say anh
    Chạnh nỗi lòng thương đến bạn tình
    Cửa sắt, khung lồng như nhốt chặt
    Hồn nàng nơi ấy chẳng siêu sinh

    Em hỡi! Hồn thương! em có hay?
    Thương em phải sống cảnh u hoài
    Cô đơn, héo hắt, niềm băng giá
    Anh muốn tặng em tận đỉnh đài

    Để rồi xa vắng, khi buồn bã
    Chạnh nhớ đến anh, ở chốn nầy
    Có lẽ em buồn, tim quặn thắt
    Làm sao vơi được nỗi niềm đây

    Ơi hỡi hồn thương! Yêu của anh
    Không ngần, không ngại, chẳng bâng khuâng
    Anh trao mãnh liệt tình chăn gối
    Là để đắp bù nàng khổ thân...

    Rồi đây quạnh quẽ, bầu cô tịch
    Nhớ nhớ anh yêu để dịu xoa
    Vơi bớt nỗi sầu khi trống vắng
    Tháng năm đơn độc, luống sầu lơ!...


    Nguyễn Thành Sáng

  7. #267
    Join Date
    Jun 2017
    Posts
    397
    Thanks
    21
    Thanked 12 Times in 12 Posts

    Default Re: Thơ Nguyễn Thành Sáng



    Ba Ngả Hồn Thương

    Trời nắng ấm, trăng lòng sáng tỏ
    Trầm tâm tư, nghe rõ lời ca
    Yêu thương da diết, đậm đà
    Sao cho vẹn vẽ để mà không đau!

    Tinh Thứ Nhất, dạt dào nỗi nhớ
    Tuổi trăng tròn, em với hồn thương
    Trọn tim, trọn dạ vấn vương
    Trao anh thắm thiết một đường tình em

    Nhà xa cách, từng đêm nhung nhớ
    Mảnh linh hồn trọn gửi cho chàng
    Ngờ đâu thế sự phũ phàng
    Đời em héo hắt, võ vàng hồn hoa

    Trời sẩm lại, xót xa dang dở
    Gió cũng buồn, than thở theo mây
    Nỡ sao cay nghiệt, lá lay
    Uyên ương ly biệt, đoạ đày tấm thân!

    Hồn ngất lịm sau lần gặp lại
    Mới hiểu ra chẳng phải phụ phàng
    Bởi người ta thuốc hại nàng
    Băng trinh tinh khiết nát tan mất rồi

    Cây gãy đổ, tả tơi cành lá
    Em nghẹn ngào, lã chã dòng châu
    Suốt đời nào có quên đâu
    Tình anh mãi mãi tận sâu tấc lòng

    Nhìn bạn ngọc đôi dòng tuôn chảy
    Tận hồn ta cứ mãi xót xa
    Năm xưa trăng thắm, trăng ngà
    Gió trăng đôi lứa đậm đà biết bao

    Ta thống thiết, mắt trào lệ nóng
    Ruột, tim, gan lồng lộn oán hờn
    Hỡi trời! uất nghẹn từng cơn
    Tại sao nỡ xé tim son của nàng!

    Giờ chỉ biết sầu than hận khóc
    Một lời nguyền để bọc tim thương
    Kiếp sau anh nguyện tìm đường
    Gặp em nối lại tơ vương kiếp nầy...

    Niềm gắn bó hôm nay chuỗi sống
    Tình Thứ Hai đằm thắm nguồn yêu
    Tuổi xanh cho đến xế chiều
    Vợ hiền trọn đạo, thật nhiều cho ta

    Người bạn thiết ngọc ngà tiết hạnh
    Nghĩa đá vàng ửng ánh loang xa
    Tấc lòng sâu nặng, thiết tha
    Trung trinh, son sắt, mặn mà yêu thương

    Ta đã nguyện tơ vương chuyển kiếp
    Sẽ cùng em mãi tiếp tình nồng
    Kiếp sau cũng vợ, cũng chồng
    Cũng ân, cũng ái, tâm đồng như xưa...

    Rồi duyên nợ, hồn mơ gặp gỡ
    Tình Thứ Ba ánh tỏ vầng trăng
    Giống như ước hẹn nghìn năm
    Kiếp nầy gặp lại thơ vàng sáng soi...

    Trước ba ngả, bồi hồi, xao xuyến
    Đâu nỡ đành bỏ luyến, quên lưu
    Làm sao để khỏi sầu ưu
    Làm sao xoá được chữ yêu đã rồi

    Chỉ còn một cách mà thôi
    Lai sinh trở lại, hồn thời…xé ba!...

    Nguyễn Thành Sáng

Page 14 of 14 FirstFirst ... 4567891011121314

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 6 users browsing this thread. (1 members and 5 guests)

  1. nguyenthanhsang

Similar Threads

  1. Replies: 7
    Last Post: 08-08-2016, 07:16 PM
  2. Bùi Tín: Khi ông Nguyễn Tấn Dũng nói ngược với ông Nguyễn Văn Linh
    By Thái Hà in forum Khoa Học Chính Trị ( Political Science )
    Replies: 3
    Last Post: 12-14-2013, 07:20 PM
  3. Replies: 33
    Last Post: 11-19-2013, 07:56 PM
  4. Nguyễn Trí Hiếu chạy tội liếm gót Nguyễn Minh Triết
    By longfellow in forum Bình Luận Tin Tức
    Replies: 9
    Last Post: 08-11-2010, 09:34 PM
  5. Nguyễn Minh Triết và Nguyễn Trọng Nhân: Từ ăn xin đến ăn vạ
    By kobe in forum Khoa Học Chính Trị ( Political Science )
    Replies: 4
    Last Post: 06-22-2007, 11:57 PM

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •