Page 1 of 7 1234567 LastLast
Results 1 to 20 of 135

Thread: Vì sao người Việt Quốc Nội lại đua nhau "tháo chạy" khỏi thiên đường Cộng Sản?

  
  1. #1
    Join Date
    Sep 2009
    Posts
    1,326
    Thanks
    24
    Thanked 55 Times in 39 Posts

    Default Vì sao người Việt Quốc Nội lại đua nhau "tháo chạy" khỏi thiên đường Cộng Sản?

    Vì sao người Việt Quốc Nội lại đua nhau "tháo chạy" khỏi thiên đường Cộng Sản?

    Tin mới nhất từ các cơ quan lãnh sự nước ngoài tại Việt Nam, số người Việt đăng ký xin visa tăng kỷ lục, một làn sóng tháo chạy khỏi thiên đường Cộng Sản đã bắt đầu? Ngày 23 tháng 8 trước lãnh sự quán Czech tại Hà Nội đã có tới hàng ngàn người giành giật để tìm đường vào xin thị thực. Vì sao một thế giới được quảng bá là thiên đường lại có nhiều người muốn bỏ đi như vậy?



    Cảnh làm hộ chiếu tại Việt Nam, hàng vạn người đang lo lắng không biết khi nào tới lượt.



    Mưa tầm tã nhưng có vài ngàn người tranh giành đường vào lãnh sự Czech để "tháo chạy" khỏi thiên đường Việt Cộng

    Chuyện của Mỹ Lệ

    "Là một người mẹ không ai muốn xa con, nhất là khi con mới hơn 10 tuổi. Nhưng, chỉ có cách đó, tôi mới bảo vệ được con mình, khi người dân đang đầu độc nhau như thế…", Mỹ Lệ nói.

    - Là một ca sĩ nổi tiếng, Mỹ Lệ gác sự nghiệp sang một bên, dốc sức chăm lo cho chồng và các con. Chị cũng được biết đến là một người mẹ khá nghiêm khắc trong việc nuôi dạy con cái theo cách của một người mẹ truyền thống.

    Hai con gái của chị đã trên 10 tuổi, gia đình chị quyết định cho con qua Đức học. Để rồi mỗi năm, chị sẽ sang ở với các con một khoảng thời gian nhất định. Lý do của việc cho con đi sớm, chị ngắn gọn: "Để bảo vệ con".
    Đưa con đi để tránh sự "đầu độc"

    * Khi phụ nữ vào bếp, thế giới khép lại. Phải thế không nhỉ?

    - Ngược lại ấy chứ. Nhất là ở Việt Nam. Giờ vào bếp, thế giới mở ra với những sự thật rất hãi hùng.

    Bạn vào bếp chăm sóc cho gia đình cái ăn từng bữa, bạn sẽ hiểu việc ăn uống không phải là thứ có thể qua loa thế nào cũng được. Nhất là giờ đây, thị trường thực phẩm của Việt Nam đã không còn niềm tin. Gia đình bạn, con bạn sẽ bị đầu độc bất cứ lúc nào. Và đầu độc từ từ.

    Đó là lý do tôi phải đưa con qua nước ngoài học, để bảo vệ con mình. Chúng sống bên Việt Nam, ăn uống tội quá. Với tình hình thực phẩm kinh khủng như ở Việt Nam thì lũ trẻ sẽ có nguy cơ bị đầu độc từ từ.

    Các con mới có 11 tuổi, qua sớm thì cũng tội chúng lắm nhưng ở Việt Nam còn tội hơn. Đồ ăn thức uống không đảm bảo, các con không đủ sức khoẻ, sẽ ảnh hưởng đến tương lai của các con.

    Ung thư là thứ làm tôi ám ảnh và sợ. Thật kinh khủng. Căn bệnh đó có thể gõ cửa từng nhà nếu như đồng loại vẫn cứ đầu độc nhau bằng cái ăn cái uống như thế này.

    Người ta bảo người Việt hay "sính ngoại", và luôn thường trực quan niệm: Cái gì ở nước ngoài cũng tốt hơn xứ ta…

    - Người Việt sính ngoại là có. Còn cái gì ở nước ngoài cũng tốt hơn nước ta thì không hẳn. Nhưng đa phần là hơn. Đặc biệt là thực phẩm sạch. Thế nên, trẻ em nước ngoài, đặc biệt là các nước châu Âu, phát triển bình thường, khoẻ mạnh.

    Gia đình tôi hầu như hạn chế sử dụng thực phẩm trong nước, kể cả các nước lân cận mà nhất là Trung Quốc. Ở Đức, ăn gì cũng không phải lo. Uống nước từ vòi nước công cộng cũng không phải lo.

    Chồng tôi vài tháng lại qua Đức, mỗi lần đi, anh mang từ Đức về; trái cây, cá, đồ dùng, mỹ phẩm. Đức là đất nước mà vệ sinh an toàn thực phẩm cũng như sản phẩm tiêu dùng đứng hàng đầu thế giới, không cần nghi ngờ.

    Một số thứ chúng tôi dùng đồ Việt Nam như thịt, rau và gia vị.

    Hải sản, trước đây khi chưa xảy ra sự kiện Formosa đầu độc biển miền Trung, tháng nào bà ngoại và mấy dì cũng gửi một thùng cá, mực sạch từ biển Quảng Bình.

    Tôi ít ăn đồ hải sản ở Sài Gòn vì tôi sợ khi chúng về đến Sài Gòn thường phải "ăn" phân đạm để giữ tươi lâu, nhất là mực.

    Còn những thứ nuôi được thì nỗi sợ dùng thuốc tăng trưởng. Một con heo ngày xưa nuôi 1 năm mới xuất chuồng, giờ chỉ mấy tháng. Các loại cá tôm cũng thế, thu hoạch nhanh chắc chắn sẽ dùng thuốc…

    Thế nên, ăn gì bây giờ là cả một vấn đề. Và để đòi hỏi sự an toàn tuyệt đối sẽ không bao giờ có nhưng mình có thể hạn chế được những thứ mà mình biết chắc sẽ gây nguy hại bằng kinh nghiệm của bản thân.

    Nhà chị từng trải qua những "bài học đau đớn" với thực phẩm bẩn chưa?

    - Chưa. Vì trong gia đình chúng tôi đều cẩn thận trong ăn uống, ít để cái miệng hại cái thân. Nhưng những thông tin trên báo, những câu chuyện thương tâm từ các bệnh viện cũng đã chứng minh tất cả.

    Tôi là người rất đa nghi. Và cái gì tôi đã nghi ngờ là tôi ít khi dùng đến. Ví dụ vào một tiệm phở nổi tiếng ở Sài Gòn, tôi ít khi dùng tương đỏ và tương đen, mà chỉ ăn ớt tươi và chanh.

    Trong ý thức của tôi không phải đến giờ mới đọc các bài báo tương được làm bẩn như thế nào, tôi cũng có thể biết được mình phải cẩn thận vì hồi nhỏ, trong gia đình mẹ tôi làm ngành dược, đã dạy các con cần ăn gì và nên tránh những thứ gì.

    Nhưng chứng kiến thực phẩm bẩn thì nhiều. Tôi thực sự thấy sợ. Ở Huế, có những lò bún làm cạnh chuồng heo. Rau để tươi lâu thì chất bừa trong nhà vệ sinh… Người ta làm mọi cách để có thể sinh lời mà không cần biết đồng loại sẽ ăn phải những thứ gì.

    Những người bán họ cũng không nghĩ họ đang làm bẩn, mà họ nghĩ rằng những điều đó là bình thường, điều đó rất tai hại. Tức là, họ xem thường sức khoẻ của người dùng, họ xem việc rau phải tươi, heo phải bán được nhanh là mục đích mà không cần biết ai bệnh ai chết.

    Cái ác nó ngấm dần trong hành động thành ý thức khó đổi.

    Vậy chị tìm nguồn thực phẩm sạch ở đâu, cho gia đình ở Việt Nam?

    - Người ta nói, không biết có những gì đang rình rập chúng ta trong đám rau thịt ngoài chợ. Điều đó không phải không có lý.

    Tôi thường chọn các chợ lớn, có nhiều thực phẩm ngon. Từ ngày có vụ Formosa, cá Quảng Bình tôi không thể ăn, nên phải đặt cá Nha Trang hoặc Côn Đảo.

    Với các thức ăn như thịt thì dù sao, tôi cũng đặt chút niềm tin vào các siêu thị. Một chút thôi vì vừa rồi báo chí cũng phanh phui một số siêu thị có thực phẩm bẩn.

    Rau sạch là cả một vấn đề nan giải, nhất là khi nhà tôi ăn rau nhiều. Dù có mối quen, lấy rau sạch nhưng cũng phập phù lắm.

    Hồi bé nhà tôi trồng rau sạch, đầy sâu hoặc rau già. Giờ nhìn đâu cũng thấy rau non, đẹp, tươi mượt. Chẳng ai biết được sau cái sự non đẹp đấy là gì. Thế nên tôi vẫn chọn một phương án là tự trồng ở nhà một số rau sạch nhất định.

    Nói chung, tôi chủ động trong việc tìm nguồn thức ăn sạch. Và từ sự nan giải trong tìm kiếm nguồn thức ăn sạch, tôi thấy thương vô cùng sự vô tư của những bà nội trợ, ra chợ cười tươi và mua thực phẩm về, nhiều khi biết bẩn nhưng không còn lựa chọn khác.

    Mình cũng qua hơn nửa đời người rồi, thế nào cũng được nhưng con cái còn nhỏ, phải nghĩ đến tương lai của chúng. Thế nên, nghĩ đến chuyện thực phẩm, rồi môi trường như thế, vợ chồng tôi cố gắng làm lụng để cho con được sống ở môi trường khác tốt và an toàn hơn ở những phương diện này.

    Chúng ta đang sống trong một xã hội mất căn bản

    Là một người đã đi nhiều nơi, đến nhiều vùng quê, nhất là những lần đi khảo sát với chồng, một người làm trong ngành dược, chị có nhận xét gì không về việc ăn uống của đồng bào ta?

    - Ngay cả bản thân tôi có một chút điều kiện mà còn thấy khó khăn trong vấn đề tìm nguồn thức ăn sạch, thì bạn cứ hỏi những người dân nghèo, nhất là những người nghèo ở thành thị, họ đang chịu đựng những gì?

    Ở nông thôn thì đỡ hơn vì dẫu sao nhiều nhà cũng tự trồng được rau, nuôi được gà, được cá để ăn. Tuy nhiên, rất nhiều hộ nông dân trồng rau bán, cái ngạc nhiên là họ biết loại nào độc loại nào không, cái độc thì đem đi bán cho đồng loại.

    Chung quy lại, đồng bào ăn phải thức ăn bẩn cũng là do những người đồng bào gần gũi mang lại. Lòng tham đã tạo ra cái ác, và huỷ hoại rất nhiều thứ của con người.

    Nói thì hơi tiêu cực, nhưng giờ đúng là khó mà đòi hỏi đạo đức ở đất nước mình được. Ngắn gọn nhất: Giá trị về đạo đức và lòng tự trọng đã bị đánh mất rất nhiều. Không quan tâm đến sức khoẻ và tính mạng của người khác là kết quả lớn nhất của việc đánh mất đạo đức.

    Câu chuyện đạo đức, hình như dài và hơi nhiều. Và "biết rồi khổ lắm"!

    - Nói ra mà đau. Những giá trị đạo đức tốt đẹp không phải là hao hụt mà là đang bay vụt. Những người có trách nhiệm với sinh mệnh, sức khoẻ của đồng bào, có được bao nhiêu người suy nghĩ về vấn đề này?

    Nếu họ suy nghĩ và hành động, thì thị trường thực phẩm không bị nhiễu loạn và nhuốm bẩn đến như thế.

    Những người dân bé nhỏ, những người thiếu học, không đủ nhận thức, thì làm sao đòi hỏi họ phải có trách nhiệm với người khác khi mà những tấm gương cho họ soi thì lại là những kẻ tham lam?

    Dĩ nhiên mình không thể đánh đồng được hết nhưng đa phần hiện nay, người Việt chỉ nghĩ đến cái lợi của bản thân mình mà không nghĩ cho người khác; chỉ nghĩ đến cái trước mắt mà không biết con cháu mình sẽ phải gánh chịu những hậu quả gì do chính bản thân cha anh chúng gây ra.

    Giờ đi trách nông dân vì sao ác độc với đồng loại, tôi cũng nói thẳng, những cái ác độc đó cũng chưa nhằm nhò gì với những cái ác độc khác.

    Cái nghèo có đáng để đổ tội không, khi mà tham lam cũng là cách thoát nghèo nhanh nhất?

    - Không. Mấy ông quan chức thì đâu có nghèo nhưng vẫn có một số người tham lam. Lòng tham là vô đáy. Nhất là lòng tham của những người được sinh ra và mưu lợi từ một xã hội đang có dấu hiệu mất căn bản.

    Khi lòng tham là mục đích và sự hãnh tiến là động cơ, thì cái ác đã được cài đặt sẵn trong hành trình. Khái niệm "ăn học để thành người" hôm nay không còn nguyên ý nghĩa, thay vào đó là "ăn học để làm ông này bà nọ".

    Ông này bà nọ để mà "một người làm quan cả họ được hưởng". Thực tế cũng chứng minh điều đó, và khá nhiều họ "được hưởng". Sợ nhất là xảy ra hiện tượng "Mạnh ai nấy đục mạnh ai nấy khoét", và không nghĩ đến chuyện bảo vệ quyền lợi cho người khác.

    Xã hội nào cũng vậy, khi mà người quản lý chỉ để nhận nhiều mà không nghĩ cách làm sao để cho mai sau và vì mai sau, thì những người dân độc ác với đồng loại cũng là điều dễ hiểu.

    Ai cũng nói thế. Nhưng "cái căn bản" nên được hiểu là gì, để giờ ta ngồi đây và nhận xét là nó đã mất?

    - Những gì cha ông để lại đã bị người đời sau làm cho méo mó lệch lạc. Cách đối xử với thiên nhiên, với con người ở ta không còn quy chuẩn, mạnh ai nấy sống, mạnh ai nấy đạp.

    Ở châu Âu, giá trị con người được đề cao. Họ tự tôn, tự trọng, biết nghĩ cho người khác, chấp hành pháp luật nghiêm minh.

    Giờ ở ta, mở báo ra là cứ thấy người này khoe xe, người kia khoe của. Rồi lấy xe, lấy của đi lừa người khác như cái lũ bán hàng đa cấp.

    Giới showbiz nổi nhất của việc khoe giàu khoe sang, khoe cặp được ông này, cướp chồng bà nọ để có tiền sống xa hoa. Có thấy mấy ai nói về lao động vất vả vinh quang, kiếm tiền trên mồ hôi nước mắt đâu?

    Con trai thì đi tập gym để body cho đẹp, lượn lờ trong các phòng gym kiếm đại gia. Con gái thì phải đẹp để kiếm tiền, không đẹp tự nhiên được cũng phải sửa cho thật đẹp, đi thi hoa hậu, dấn thân vào showbiz, để cặp được với kẻ lắm tiền nhiều của.

    Họ đâu nghĩ đến chuyện học hành để làm một việc gì có giá trị? Giờ nhiều cô bé nghĩ đến việc không cần học hành gì, cứ đẹp là sẽ giàu, sẽ đổi đời.

    Xã hội vốn đã mất mát căn bản, nay thêm những kẻ như thế, nó thành lệch lạc, quái dị.

    Xã hội nào cũng có những người thế mà. Từng đi nhiều nước và sống ở nước ngoài, chị lý giải rõ hơn chút nữa, cái "căn bản" theo trải nghiệm của chị?

    - Tôi qua Đức 2 tháng ở với con, bạn biết tôi cực nhất là việc gì không? Đó chính là đi đổ rác. Rác phải phân ra các thùng khác nhau theo từng loại, phải để vào túi giấy, không được để vào túi nilon, cho vào thùng rác.

    Người dân phải phân biệt rác sẵn ở các thùng. Chỉ cần sai một phát là bị phạt ngay. Rác của mình thôi nhưng khi chia cũng phải tự làm để người gom rác đưa vào đúng nơi xử lý rác.

    Họ chia ngày ra, ngày nào đến lấy rác thức ăn, ngày nào đến lấy rác nhựa, ngày nào đến lấy rác là lá cây, cỏ trong vườn… Người dân tự nguyện đưa rác ra đúng ngày, đúng giờ.

    Mình thì sao? Mạnh ai nấy xả, túi nilon, kim tiêm, bao cao su đã dùng…tất cả gom hết vào. Nhà máy xử lý rác cũng chưa có, rồi cất giấu chôn vùi đâu đó.

    Hoặc mạnh ai nấy nhét xuống cống. Ai lãnh? Chính chúng ta và hậu quả để lại trên đầu con cháu chúng ta.

    Một xã hội ngăn nắp, tôn ti trật tự từ cái cọng rác thì hỏi sao mà con người ở đó không phát triển một cách lành mạnh?

    Ở xã hội mà chai nước ngọt uống xong, bạn cho vào máy đổi lấy mấy cent tiền chai, trong khi ở mình, mạnh ai thì vứt toẹt ra đường, nhét xuống cống. Có thùng rác đấy, cũng chẳng thèm vứt vào.

    Chúng ta hay so sánh Việt Nam với các nước tiên tiến mà không hiểu sao họ lại sạch hơn ta, họ lại văn minh hơn ta, đấy, là từ những cái căn bản của họ ở những điều nhỏ nhất. Con người đã sống có ý thức như thế, thì tương lai hay hiện tại đều theo một nếp.

    Làm ơn nghĩ đến con cháu

    * Đồng ý là từ cọng rác, ở ta, mạnh ai nấy vứt, mạnh ai nấy đổ. Chẳng có gì để bắt để phạt được sự "hãm hại" môi trường và sự ngược đãi các công trình công cộng. Và cũng chưa có gì để cấm người ta đầu độc đồng bào vì thực phẩm bẩn!

    - Thì bởi thế, sống hôm nay, không cần biết ngày mai là gì. Không biết con cháu mình sẽ sống thế nào ngoài việc nghĩ sao có nhiều tiền để lại cho chúng. Sức khoẻ, môi trường, không phải cứ có tiền là mua được đâu.

    Các nước văn minh người ta giáo dục cho công dân mỗi người phải ý thức với môi trường. Bên này tôi trả tiền nước thải lớn hơn tiền nước sinh hoạt. Vì nước thải họ phải xử lý nên phải trả phí cao hơn nước sinh hoạt.

    Ở bên này, chim có làm tổ trong nhà anh cũng không được sờ đến. Khi đi câu cá, gặp con cá nhỏ phải trả về cho thiên nhiên để chúng lớn và sinh sản. Chim muông hoang dã bơi lội đầy không ai được đụng đến.

    Cây trong vườn nhà mình, muốn đốn một cành cũng phải xin phép, phải làm đơn. Bạn có thể thấy những cánh rừng mênh mông của họ, từ nơi này đến nơi khác nhưng bạn cứ thử đụng vào một cành cây, bạn có thể phải ngồi tù.

    Ở ta thì sao? To nhỏ ăn tất. Lấy của thiên nhiên không trừ một thứ gì. Chặt, phá, săn, bắt, cái gì cũng có thể đưa lên bàn nhậu.

    * Một xã hội không có căn bản thì con người ta trở nên nhỏ bé và tội nghiệp!

    - Con người hiện nay có xu hướng đánh mất căn bản, mất giá trị cốt lõi từ những việc tưởng như rất nhỏ, rất đơn giản. Nhỏ như cọng rác, đơn giản như mua mớ rau ngoài chợ.

    Giờ này nhiều người còn hão huyền không nhận ra những giá trị thật. Mất từ người lớn đến trẻ em, từ thầy đến trò, từ bác sĩ đến bệnh nhân.

    Cá nhân tôi cũng mất. Chúng tôi đâu được dạy về những cách hành xử với môi trường, với con người một cách văn minh từ nhỏ?

    Những đứa trẻ được mẹ chở đi học, con uống xong chai nước mẹ quăng thẳng ra đường thì làm sao vun cho con giá trị? Mẹ bán rau bẩn cho người ta còn mình ăn rau sạch, con nhìn thấy điều đó hỏi sao chúng công bằng với nhân loại?

    Cái giá phải trả cho điều đó họ không nhận thấy, cũng chẳng cần chờ đến quả báo đâu, trả ngay tại chỗ, và trả với thế hệ kế cận.

    Ông bảo vệ một xưởng may cạnh nhà tôi, mỗi sáng ông quét tất cả rác, trong đó có túi ni lông ra miệng cống và dùng cán chổi luồn túi nilon xuống miệng cống.

    Nhìn ông tôi nói luôn: Ngay nhà chú mà chú làm thế, chú làm thế chú hại nhà chú chú hại luôn nhà tôi.Chú hốt đi một cái vào bỏ vào bịch cho người ta lấy chứ sao chú lại làm thế. Rồi ông thôi.

    Giờ đi ra đường nhìn các miệng cống, chi chít túi nilon. Con cháu mình sẽ lãnh hết. Trồng rau phun thuốc xuống đất, chẳng cần đến đời sau đâu, uống nước đó vào thì ung thư cũng từ đó mà ra.

    * Là công dân "mất căn bản", đi ra nước ngoài chị thấy người ta nhìn nhận mình như thế nào?

    - Tôi từng đi Nhật, Thái và nhiều nước. Nhật, Thái, tôi từng nhìn thấy những bảng tiếng Việt như: "Không được ăn cắp", "Không được lấy quá nhiều buffet, lấy nhiều phải ăn hết"…, nhìn thấy cảnh đó cũng nhục lắm.

    Nhưng làm người Việt đi ra nước ngoài, lơ ngơ cái là mất tiền thôi. Thử ném cái chai xuống đường hay ném cọng rác xuống đường đi? Thử nhảy vào bẻ hoa xem nào?

    Trẻ con nước người ta biết đi là biết học ý thức. Người nhà mình tận khi trưởng thành ra nước ngoài để trả phí cho bài học ý thức, cứ nghĩ nước người ta không có cảnh sát đứng ngoài đường thì muốn làm gì cũng được. Đau hơn là lạc loài trong một xã hội tiến bộ.

    Có lẽ một xã hội thế nào thì hãy nên nhìn nếp sống chốn công cộng, nhất là ngoài đường và ngoài chợ. Đường nhà mình đang như thế nào, người ta đi lại thế nào và chợ của mình ra sao, người ta bán gì ở đó cho đồng loại, mọi người tự hiểu.

    * Một ngày nào đó khi con chị lớn, chị sẽ nói cho con lý do mà chị cho con xa mẹ sớm như thế chứ?

    - Phải nói, để con có ý thức hơn trong việc đấu tranh bảo vệ đồng loại.

    Các con ra nước ngoài học, ở cái giai đoạn tuổi đời đẹp nhất, nhận thức bắt đầu phát triển, thì nó sẽ lãnh hội được những điều văn minh từ những nước văn minh.

    Giờ mình ngồi kêu ca cũng chẳng giải quyết được gì cả. Hãy bắt đầu từ những đứa trẻ và có trách nhiệm với chúng để có một thế hệ mới tốt đẹp.
    Mỗi dòng chữ như một tuyệt chiêu kiếm thế...để trừng trị những tên bưng bô, và những kẻ gian thần tà đạo...

  2. #2
    Join Date
    Mar 2008
    Posts
    6,231
    Thanks
    2
    Thanked 13 Times in 13 Posts

    Default Re: Vì sao người Việt Quốc Nội lại đua nhau "tháo chạy" khỏi thiên đường Cộng Sản?

    thời nào cũng .... "tháo chạy"
    để trở thành vô tổ quốc, vô nguồn gốc,



  3. #3
    Join Date
    Jul 2011
    Posts
    13,046
    Thanks
    42
    Thanked 49 Times in 45 Posts

    Default Re: Vì sao người Việt Quốc Nội lại đua nhau "tháo chạy" khỏi thiên đường Cộng Sản?

    Quote Originally Posted by cucucon View Post
    thời nào cũng .... "tháo chạy"
    để trở thành vô tổ quốc, vô nguồn gốc,
    Đó chính là những thành phần BẤT HẢO đang chạy trốn trách nhiệm làm "đầy tớ" cho nhân dân nên tìm đường chạy ra nước ngoài ở LẬU với cái mác "tị nạn kinh tế" chớ còn ai vô đây nữa! Đã mang tiếng ở LẬU thì tất nhiên là VÔ TỔ QUỐC, vô nguồn gốc rùi!

  4. #4
    Join Date
    Mar 2008
    Posts
    6,231
    Thanks
    2
    Thanked 13 Times in 13 Posts

    Default Re: Vì sao người Việt Quốc Nội lại đua nhau "tháo chạy" khỏi thiên đường Cộng Sản?

    bọn cờ vàng 3 que là thành phần BẤT HẢO đang chạy lẫn trốn khắp nơi
    nhẹ bị trục xuất tại cửa khẩu , phi trường V N
    lì lợm có vũ trang , bị bắn chết ngay khi xâm nhập biên giới V N

  5. #5
    Join Date
    Jul 2011
    Posts
    13,046
    Thanks
    42
    Thanked 49 Times in 45 Posts

    Default Re: Vì sao người Việt Quốc Nội lại đua nhau "tháo chạy" khỏi thiên đường Cộng Sản?

    Quote Originally Posted by cucucon View Post
    bọn cờ vàng 3 que là thành phần BẤT HẢO đang chạy lẫn trốn khắp nơi
    nhẹ bị trục xuất tại cửa khẩu , phi trường V N
    lì lợm có vũ trang , bị bắn chết ngay khi xâm nhập biên giới V N
    Còn bọn cờ MÁU ĐỎ LÒM DƠ DÁY BẨN THỈU là thành phần BẤT NHÂN TÂM đang chạy lẫn trốn khắp nơi ở nước ngoài để RỬA TIỀN do THAM NHŨNG từ tiền thuế của nhân dân VN!
    Nhẹ thì bị các nước sở tại Cúp Trợ Cấp nên bị Thất Nghiệp thì ấm ức lên các diễn đàn SỦA như CON CHÓ ĐIÊN!
    Còn NÓI LÁO vô cớ sự để Bôi Nhọ các nước sở tại là bị TRỤC XUẤT khỏi đất nước của họ!
    Ăn tục NÓI LÁO vô căn là bị các nước sở tại tẩy chay đá đít khi "xâm lăng" vào đất nước của họ để ăn nhờ ở LẬU! Ặc! Ặc! Sự Thật thiệt là PHỦ PHÀNG!

  6. #6
    Join Date
    Mar 2008
    Posts
    6,231
    Thanks
    2
    Thanked 13 Times in 13 Posts

    Default Re: Vì sao người Việt Quốc Nội lại đua nhau "tháo chạy" khỏi thiên đường Cộng Sản?

    đơn xin nhập quốc tịch Hêu kỳ
    hãy trả lời các câu hỏi dưới đây


    A. Đảng Cộng sản?
    B. Với bất cứ đảng độc tài toàn trị nào khác?
    C. Một tổ chức khủng bố?]
    sẽ được nhập tich nếu đáp sai
    có tiền là được

  7. #7
    Join Date
    Jul 2011
    Posts
    13,046
    Thanks
    42
    Thanked 49 Times in 45 Posts

    Default Re: Vì sao người Việt Quốc Nội lại đua nhau "tháo chạy" khỏi thiên đường Cộng Sản?

    đơn xin nhập quốc tịch Hêu kỳ
    hãy trả lời các câu hỏi dưới đây


    A. Đảng Cộng sản?
    B. Với bất cứ đảng độc tài toàn trị nào khác?
    C. Một tổ chức khủng bố?]
    sẽ được nhập tich nếu đáp sai
    có tiền là được

    Nhưng KHÔNG ĐƯỢC các quốc gia này Trọng Dụng nên không có cửa sống trong các quốc gia này! "Mua Quốc Tịch" của nước khác là một điều NHỤC và đủ chứng minh những kẻ VÔ TỔ QUỐC rùi!
    Kỹ sư Vịt Cộng "chế tạo" ra cái quái gì thành công ta?
    mà sao chúng vẫn không giữ vững được
    chủ quyền đất nước ta?
    chế tạo con ROBOT sớm hơn để khỏi phải chạy đi ĂN MÀYQUỐC TẾ.


    Con đường chống cộng tốn kém tiền ,cùng xương máu
    nay chuyển qua truyền bá Nhân quyền , rẻ tiền hơn. ...
    đời là thế , ngu hoàn ngu như heo
    gởi bọn côn đồ V N N C H ,cùng đồng bọn

    Con đường
    SỦA DỐT tốn KÉM Công Lao Cắt Mạng cùng xương máu đồng bào.

    Nay chuyển qua truyền bá "Rân Củ Cà Rốt" rẻ tiền hơn.
    Thói đời NGU DỐT vẫn hoàn NGU như VẸM HỦI
    gởi bọn Côn Đồ Lưu Manh VẸM HỦI cùng bè lũ NGU ĐẦN ĐỘN
    Do bị THUA THIỆT nên thói ĐÊU NGOA ĐỄU CÁN lên ngôi!
    Nhưng đâu ngờ "cục đá lửa" từ NASA quăng vào cái đầu đất NGU DỐT bị BỂ NÁT TAN TÀNH hết cả đám! CHẾT là HẾT CHIỆN SỦA DỐT


    Chửi thẳng vào mặt lũ mất dạy Dư Luận Viên đa phần ở ngoài Bắc, nhất là Hà Nội !





    https://www.youtube.com/watch?v=s8CS6f6JVq8




    Tâm thư đầu năm
    Author: Nguyễn văn Lương Posted on: 2017-01-02

    Giặc ở ngay sau lưng mình
    Kính thưa toàn thể quí vị:

    Nhân dịp đầu năm, tôi xin chân thành kính chúc toàn thể quí vị thêm một năm an lành và hạnh phúc. Riêng với dân tộc Việt Nam, tôi cầu mong một sự tươi sáng, một sự thay đổi trong nước để tất cả chúng ta chung vai, chung sức, xây dựng một Việt Nam phú cường, một quốc gia hùng mạnh, và mang sự no ấm tự do đến cho toàn dân Việt.


    Cho đến hôm nay, ai cũng biết đất nước Việt Nam của chúng ta bị cai trị bởi một bộ máy phải nói là tệ hại nhất trong lịch sử: một lũ CSVN ngu dốt – tham lam – hiểm độc…..thế nhưng bọn người này vẫn tồn tại tiếp tục luân phiên cai trị dân tộc Việt. Phải chăng vì người dân trong nước chấp nhận? Hay là sợ chết dưới chế độ CSVN này?


    Sự thực, rất nhiều sự nổi dậy trong nước một cách rời rạc, khó khăn và bị dẹp tan nhanh chóng vì lũ lãnh đạo không có cái đầu và bọn động vật tượng cận này được nuôi sống bằng ngoại tệ của người Việt hải ngoại hơn 41 năm qua.


    Nói một cách ngắn gọn, chúng ta than phiền Hoa Kỳ chỉ vài trăm triệu bị cắt viện trợ năm 1975 đã đưa đến kết qủa miền Nam mất; do đó, hơn 41 năm qua, CSVN còn sống vì có ngoại tệ hàng tỉ dollars cung cấp vô điều kiện hàng năm bởi
    của người Việt hải ngoại, là điều không thể chối cãi hay ngụy biện, như sau: 1. Gửi tiền vào trong nước đều đặn hàng tháng vô điều kiện để giúp thân nhân. Chúng ta nghĩ là tình thương, nhưng CSVN đã in tiền bừa bãi đổi cho người trong nước, 2. Lợi dụng sự linh động, cơ hội làm ăn dư giả với kinh tế tại những quốc gia tự do nguời Việt hải ngoại, dùng ngoại tệ này mua bất động sản trong nước, với một ước mơ đơn giản, về già hồi hương, 3. Nghĩ rằng CSVN ngu dốt là một cơ hội tốt, người Việt hải ngoại, nên đem ngoại tệ đầu tư trong nước 4. Lợi dụng sự tệ hại của xã hội, thủ lợi một cách vô tâm, hay nhân ái... Quyên tiền đóng góp vào đất nước mà bọn CSVN đang cầm quyền 5. Du lịch thăm thân nhân, hí hố, áo gấm về làng... 6. Và nhiều lý do khác nữa cung cấp ngoại tệ cho CSVN...


    Dù lý do đúng hay không đúng, ngoại tệ vào Việt Nam là kết quả rõ ràng nhất đã và đang nuôi sống CSVN! Lãnh đạo CSVN tồn tại, vì chúng xử dụng ngoại tệ như một yếu tố kinh tế tăng trưởng, mượn nợ mới để trả nợ cũ và có cơ hộiđàn áp, bịt miệng thân nhân chúng ta; chúng có cơ hội bán đất, tài nguyên của đất nước; chúng có dịp nô lệ, dâng hiến đất nước Việt cho Trung Cộng để đổi lấy sự cai trị dân tộc Việt Nam vĩnh viễn, đề rồi tiếp tục thâu nhặt ngoại tệ của người Việt hải ngoại gửi vào trong nước.


    Chính vì thế, dù lý do đúng hay không đúng, khi gửi tiền vào Việt Namngười Việt hải ngoại đã trực tiếp ủng hộ CSVN sống để đàn áp, giết thân nhân mình, giết người Việt trong nước; nguời Việt hải ngoại đóng góp vào sự bán tài nguyên của chế độ CSVN hiện tại; cũng như tiếp tay với CSVN để biến Việt Nam thành một tỉnh lị của Trung Cộng như CSVN mong muốn...


    Kính thưa quí vị:


    Người Việt phải nhận biết năm 2017 là năm cực kỳ quan trọng, có thể đưa vận mệnh CSVN vào một giai đoạn khó khăn nhất.


    Do đó, người Việt trong nước, phải tự cứu mình và bảo vệ đất nước Việt Nam bằng những hành động sau đây: 1) làm giảm tiềm năng du lịch Việt nam (gia tăng cướp bóc du lịch để kiếm sống, tạo bất ổn kinh tế, xã hội), 2) không hối lộ để tạo công ăn việc làm cho bọn công an, cảnh sát, cường hào ác bá...CSVN đã tạo những kế hoạch, xử dụng sự hối lộ, tham nhũng như là một quyền lợi cho lũ động vật tương cận phía dưới để hăng say làm việc, đàn áp sự nổi dậy của người dân vì phải bảo vệ miếng ăn, quyển lợi của chúng... 3) không gửi ngoại tệ (dollars, yen, tiền nước ngoài..) vào ngân hàng CSVN, giữ ngoại tệ vì những điểm lợi thực tế như: - lạm phát gia tăng tại VN, ngoại tệ thay đổi sẽ được nhiều hơn tiền lời ngân hàng trả - ngoại tệ dễ dàng cất giữ không như vàng, tiền CSVN - không mua vàngkhó bán, khó tin tưởng, khó cất giữ, khó mang theo trong người - khi cần, ngoại tệ xử dụng được khắp nơi - CSVN thay đổi tiền, ngoại tệ vẫn được an toàn, không bị ảnh hưởng 4) Nếu có sự may mắn nhận được trợ cấp từ hải ngoại, không nên tiêu xài phỉ phạm để kinh tế CSVN bị ngưng trệ vì không có mãi lực


    người Việt hải ngoại phải nhận biết là, để tránh sự đổ máu, chấm dứt sự đau khổ của người dân trong nước, của thân nhân nguời Việt tị nạn, và bảo vệ lãnh thổ Việt Nam... bằng cách dẹp bỏ chế độ CSVN hiện tại với phương pháp hữu hiệu là làm cho CSVN vỡ nợ: phải giảm ngoại tệ vào tay CSVN. Khi không có tiền của người Việt hải ngoại gửi vào trong nước trong một thời gian ngắn, thân nhân trong nước sẽ không chết; nhưng CSVN sẽ không có ngoại tệ để mượn đủ nợ mới, trả nợ cũ kếch xù, CSVN sẽ vỡ nợphải xụp đổ như Đông Âu và liên bang Sô Viết trước đây...


    Kính thưa quí vị


    Với những lời tâm huyết đầu năm này, tôi tha thiết mong mỏi sự ý thức, chấm dứt cung cấp ngoại tệ cho CSVN dưới mọi hình thức.


    Sau đó, với tiền của chúng ta có, với khối óc của chuyên gia hải ngoại, với cộng đồng hải ngoại là bộ Ngoại Giao, chúng ta cùng nhau xây dựng một Việt Nam hùng mạnh để Việt Nam sẽ là đồng minh của những cường quốc khắp năm châu.


    Trân trọng kính chào qui vị và mong một sự tươi sáng, thay đổi cho Việt-Nam vì hành động sáng suốt của mọi người dân trong và ngoài nước Việt; kết quả tốt có được là do sự tự quyết, ý thức của người Việt hải ngoại không gửi tiền không du lịch Việt Nam, và sự ý thức lưu giữ ngoại tệ cũng như không tiêu xài phí phạm để tạo mãi lực của nguời Việt trong nuớc: một hình thức trực đã tiếp nuôi sống CSVN.


    Tiến Sĩ Nguyễn Văn Lương

    Florida, 2017

  8. #8
    Join Date
    Mar 2008
    Posts
    6,231
    Thanks
    2
    Thanked 13 Times in 13 Posts

    Default Re: Vì sao người Việt Quốc Nội lại đua nhau "tháo chạy" khỏi thiên đường Cộng Sản?

    Nhớ chừa cho em 1 chỗ

  9. #9
    Join Date
    Jul 2011
    Posts
    13,046
    Thanks
    42
    Thanked 49 Times in 45 Posts

    Default Re: Vì sao người Việt Quốc Nội lại đua nhau "tháo chạy" khỏi thiên đường Cộng Sản?


    Giáo dục trước và sau năm 1975

    Nhóm phóng viên tường trình từ VN
    2017-04-28




    Hai nữ sinh trên đường phố Sài Gòn.



    Giáo dục các thế hệ trở thành những con người có đầy đủ lòng yêu thương và nhân cách để bước vào đời, hòa điệu cùng xã hội hay đào tạo ra những cỗ máy biết đi, đứng, nằm ngồi và biết đào ra tiền nhưng lại nhanh chóng làm nghèo đất nước? Đó là câu hỏi chung của mọi nền giáo dục. Vấn đề giáo dục tại Việt Nam trước và sau 30 tháng 4 năm 1975 là một câu chuyện dài. Trong giới hạn của tường trình này, chúng tôi chỉ xin phép đề cập đến những lát cắt thông qua các nhận định của những người từng có kinh nghiệm trong lĩnh vực này, trong phép so sánh của họ về giáo dục trước và sau 1975 tại Việt Nam.

    Một nền giáo dục nhân bản đã mất

    Thầy Luận, một giáo sư dạy cấp trung học phổ thông (trước năm 1975, những người dạy trung học phổ thông được gọi là giáo sư), chia sẻ: “Hồi đó giáo dục thì yêu thương gia đình, tổ quốc, tôn sư trọng đạo, nhưng họ làm thật. Rồi chào cờ thì phải nghiêm túc, đi gặp đám tang thì dở mũ đưa tiễn, đó là nhưng thứ liên quan đến đạo đức mà gần như ai cũng được dạy và làm. Hồi đó học sinh tôn trọng thầy lắm, sợ thầy lắm. Còn thầy thì gương mẫu lắm, nghiêm túc. Cái kiểu mặc quần đùi lên giảng dạy là không có rồi. Anh có thể dạy học sinh phá vỡ nhiều thứ, ví dụ như những hủ tục nhưng tư cách của anh phải nghiêm túc. Mô phạm đó.”


    Theo thầy Luận, vấn đề trọng tâm của giáo dục nằm ở chỗ người làm quản lý và người dạy đang nắm cái lõi nào, nhắm vào trung tâm, hạt nhân nào để từ đó khai triển thành một bộ khung triết lý trong giáo dục con người. Và nền giáo dục Việt Nam Cộng Hòa miền Nam Việt Nam đã làm được điều này.


    Theo ông, chính nhờ vào nền giáo dục nhân bản, lấy triết lý con người làm trung tâm mà trong vòng hai mươi năm nội chiến với khói lửa chiến tranh và máu đổ, nền giáo dục miền Nam vẫn mọc lên những cây trái thành tựu hết sức xuất sắc với những cái tên như Bùi Giáng, Bùi Văn Nam Sơn, Phạm Cộng Thiện, Toàn Phong Nguyễn Xuân Vinh cùng hàng loạt trí thức, nghệ sĩ tài năng và đức độ khác.


    Điều này, cũng tại miền Nam Việt Nam, với quĩ thời gian hơn gấp đôi, 42 năm, sống trong hòa bình, không có lửa đạn chiến tranh nhưng lại không có những cá nhân xuất sắc như trước đây. Đó là nói riêng về các thành tựu đỉnh cao,nhưng khi nói tới giáo dục, mặt bằng chung vẫn là quan trọng nhất, nghĩa là một xã hội được hình thành từ giáo dục như thế nào. Điều này thì giáo dục miền Nam Việt Nam tốt hơn rất nhiều so với giáo dục sau 1975.

    Với triết lý nhân bản, dân tộc và khai phóng, qua giáo dục, phát triển toàn diện mỗi cá nhân, phát triển tinh thần quốc gia ở mỗi học sinh, phát triển tinh thần dân chủ và tinh thần khoa học… Điều này đã mang lại một mặt bằng xã hội tương đối cân bằng, ổn định bởi sự hiểu biết, tôn trọng dân chủ, yêu quê hương, đất nước và yêu dân tộc cũng như coi trọng con người, lấy nhân cách và phẩm hạnh làm mục tiêu của đời người.

    Như kết luận vấn đề đã nêu, thầy Luận cho rằng nền giáo dục Việt Nam Cộng Hòa là một nền giáo dục tốt nhất trong lịch sử các nền giáo dục Việt Nam trong lịch sử và cho đến thời điểm hiện nay. Và hơn nữa, vấn đề chính phủ, nhà nước quan tâm đến giáo dục thời Việt Nam Cộng Hòa cũng là điều đáng nói, bởi ngân sách giáo dục tuy không phì đại như hiện nay nhưng lại đảm bảo học sinh không tốn tiền khi đến trường và nếu học tốt thì có cơ hội du học nước ngoài. Nền giáo dục không có tính chợ búa như nền giáo dục hiện tại.


    Một nền giáo dục chợ búa



    Nữ sinh trong trang phục áo dài trắng tại buổi lễ kỷ niệm 50 năm chiến thắng Điện Biên Phủ hôm 7/5/2004, tại Hà Nội. AFP photo


    Như để chứng mình cho những luận điểm của thầy giáo cũ của mình, thầy Toàn, một giáo viên dạy môn văn vừa nghỉ hưu, chia sẻ thêm: “Thì đầu tiên, chính sự dối trá đã phá vỡ giáo dục. Nó dẫn đến giả bằng thật, dẫn đến bệnh háu danh, cả xã hội bùng lên lạm phát bằng cấp. Rồi người ta lợi dụng, hợp thức hóa những cái bằng, học vị chuyên tu, toàn bi kịch, dốt nát kinh khủng, điều này kéo dài đã bao nhiêu năm. Rồi những cái học vị xỏ lá đó tạo nên những vết thương trong xã hội, cái bất công trong giáo dục cũng giống như bất công trong xã hội vậy.


    Cái bất công trong giáo dục là thằng học vị cao nhất, ngu dốt nhất sẽ là thằng lên học vị cao nhất bởi nó sẽ tìm cách hợp thức hóa cái bằng nhanh nhất, cái học vị khốn nạn nhất. Những cái thằng học đại học chuyên tu nó sẽ là thằng đầu tiên đi học thạc sĩ chuyên tu. Chính vì sự chen lấn như vậy nên người có học theo kiểu này càng có nhiều bằng cấp, học vị càng tàn ác bởi họ trả giá quá đắt. Cái kiểu đổi tình, đổi tiền lấy điểm phổ biến.


    Và khi mà họ đã trả giá quá đắt cho việc có được cái bằng, cái học vị đó, cả thân xác họ mà họ còn không quý nữa thì nghĩa lý gì người khác, họ phải tận thu để ‘bù vốn’, vì họ đầu tư quá lớn. Cái trụ cột đạo đức bị gãy. Như những cô giáo mẫu giáo, họ nghĩ ra việc trộn thuốc ngủ cho con người ta ăn đi ngủ khỏi phải trông. Những cái độc ác xuất phát từ những gì độc ác mà họ phải trải qua trong quá trình chen lấn để lấy cái bằng.”


    Theo thầy Toàn, để nói về nền giáo dục Việt Nam hiện tại, ông có thể tóm gọn trong mấy chữ, đó là nền giáo dục chợ búa. Tính chợ búa này thể hiện rất rõ trong các chính sách giáo dục tốn kém nhưng không có hiệu quả và đằng sau nó là hàng tá các nhà giáo dục xôi thịt đang chực chờ để tham nhũng, đục khoét. Cứ mỗi lần cải cách giáo dục, học sinh phải chịu thêm một gánh nặng mới từ học phí, sách mới, học thêm, kính thưa các loại gánh nặng chất lên đôi vai non nớt của học sinh.


    Nói sâu xa hơn một chút, nền giáo dục phía Bắc vĩ tuyến 17 những năm trước 1975 đã có những dấu hiệu thiếu vắng tính nhân bản. Nếu như miền Nam chú trọng vào triết lý nhân bản trong giáo dục thì miền Bắc lại tập trung vào tính chiến đấu trong giáo dục. Những bài thơ, những truyện ngắn đầy tính giết tróc được áp dụng triệt để trong các giáo trình văn học miền Bắc. Từ thơ Tố Hữu cho đến truyện ngắn của Nguyên Ngọc và nhiều nhà văn, nhà thơ khác. Các tác phẩm văn học miền Bắc đều lấy tinh thần kháng chiến chống Mỹ, giải phóng miền Nam làm kim chỉ Nam.


    Sau 30 tháng 4 năm 1975, trận gió giáo dục mang tính chiến đấu của miền Bắc đã xô dạt những thư viện giáo dục nhân bản miền Nam. Và hệ quả của nó là suốt 42 năm, nền giáo dục càng lúc càng bệ rạc. Những quan chức giáo dục bị kỉ luật ở cấp thấp thì lại được thăng cấp, nhảy tót lên ghế trên để làm quản lý. Hiện tại, có nhiều quan chức giáo dục cấp tỉnh, với vị trí giám đốc sở giáo dục, nhưng nếu chịu khó kiểm tra kiến thức, trình độ và đạo đức của họ, dường như là có quá nhiều vấn đề để bàn.


    Theo thầy Toàn, có người từng bị kỉ luật ở nhà trường vì nạn đề đóm nhưng sau đó lại được cất nhắc làm chuyên viên sở, rồi cuối cùng là giám đốc sở giáo dục, trong khi đó, người này từng ra đề thi sai nhiều lần vì không có kiến thức và ông ta chỉ giỏi duy nhất một điều, đó là biết làm được lòng cấp trên, biết đội trên đạp dưới.


    Một nền giáo dục không có triết lý, không coi trọng dân chủ không đề cao nhân cách đã và đang cho ra những đáp số xã hội đầy rẫy tội lỗi và cái ác. Thầy Toàn khẳng định rằng nếu như truy tìm nguyên nhân gây ra một xã hội hết sức manh động và vô cảm như hiện tại, nền giáo dục đã góp một phần rất lớn để xây dựng nên xã hội như đang thấy.


    Nói cho cùng, một nền giáo dục chỉ lấy vật dục làm kim chỉ Nam và không coi trọng tính nhân bản, tính dân chủ, cộng thêm với sự thiếu thành thật phiến diện sẽ không bao giờ là một nền giáo dục có khả năng hoàn thiện con người. Và những người trưởng thành trong nền giáo dục xã hội chủ nghĩa, nói cho cùng là nhờ vào niềm đam mê tri thức cũng như thiện căn có sẵn của họ chứ không phải do tác động của giáo dục.


    Một nền giáo dục tốt phải là nền giáo dục có khả năng tác động, làm giàu nhân tính xã hội, ngược lại, một nền giáo dục tồi tệ là nền giáo dục luôn chịu lời nhắc nhở về nhân tính cũng như phẩm hạnh từ xã hội. Và nền giáo dục Việt Nam kể từ sau 30 tháng 4 năm 1975 đến nay là nền giáo dục
    tồi tệ như thế!

    Nhóm phóng viên tường trình từ VN
    2017-04-28





    Nguyễn nguyên


    nơi gửi Sài GònĐạo đức suy đồi, hành xử dối trávà vô cảm,...Đó là những thành quả đạt được của một nền giáo dục sau 42 năm ra sức sống, học tập theo tấm gương đạo đức của Hồ Chí Minh. Vì vậy xã hội tạo ra tầng lớp lãnh đạo, đảng viên dốt nát nhưng đầy những bằng cấp cao nhất như giáo sư, tiến sĩ, Nên có một sự thật là ở các bệnh viện gặp nhựng bệnh nhân là những cán bộ đảng viên cậy có chức, quyền hoạnh họe, yêu sách...thì bệnh nhân này được giao cho ngài đảng viên Tiến sĩ, giáo sư Bác sĩ với nhựng huân, huy chương đầy mình làm phẫu thuật. Mà các BS,nhân viên bv ai cung biết chuyên môn thì tỉ lệ nghịch với những bằng cấp trên.Tất nhiên có sự cố gì xẩy ra thì với những bằng cấp và lý lịch chuyên chính vô sản của mình vị BS vẫn bình chân như vại
    16/05/2017 10:44

    Nam nơi gửi Melbourne :

    Triết lý giáo dục của Việt Nam Cộng Hòanhân bản, dân tộc, và khai phóng.

    Còn giáo dục VN hiện nay căn bản vẫn là giáo dục theo đường lối của bác và đảng. Vì thế có thể nói:
    «Nền giáo dục VN hôm nay là một nền giáo dục thiếu trung thực.

    Đạo đức trong giáo dục VN hôm nay đồng nghĩa với dối trá, thầy dối trá thầy, trò dối trá trò, quản lý giáo dục báo cáo láo cốt để lấy thành tích, nạn mua bán bằng, bán đề thi, mua quan bán tước đang là đại họa của nền giáo dục.

    Hầu hết sách giáo trình, sách giáo khoa là sách đạo văn.

    Cán bộ có chức quyền đua nhau làm thạc sĩ (cao học), tiến sĩ, lấy bằng thật nhưng học giả.

    Nạn dùng tiền mua bằng cấp, mua học hàm học vị đang diễn ra công khai trong cái chợ trời giáo dục Việt Nam.

    Nhiều ông cán bộ cao cấp có học vị tiến sĩ nhưng chưa có bằng tốt nghiệp đại học, thậm chí có vị chưa có bằng tốt nghiệp cấp 2 vẫn lấy được học vị tiến sĩ.

    Giáo dục thiếu trung thực. như thế làm sao có thể đào tạo ra những công dân chân chính?...»

    01/05/2017 23:01


    Học tậplàm theo tấm gương đạo đức HCM









  10. #10
    Join Date
    Mar 2008
    Posts
    6,231
    Thanks
    2
    Thanked 13 Times in 13 Posts

    Default Re: Vì sao người Việt Quốc Nội lại đua nhau "tháo chạy" khỏi thiên đường Cộng Sản?

    Bọn phản động cờ vàng 3 que bị cấm treo cờ bừa bãi
    như. Bọn ị ị bậy khắp nơi làm bẩn thối đất nươc Mỹ

  11. #11
    Join Date
    Jul 2011
    Posts
    13,046
    Thanks
    42
    Thanked 49 Times in 45 Posts

    Default Re: Vì sao người Việt Quốc Nội lại đua nhau "tháo chạy" khỏi thiên đường Cộng Sản?

    Yup! TT Trump đã cấm chúng treo cờ trên đất Hêu kỳ

    Bọn phản động cờ đỏ LÒM DƠ DÁY BẨN THỈU đang bị nước Mỹ CẤM chúng treo cờ trên đất HOA KỲ! Nói có sách! Mách Có Chứng!


    Mỹ: San Jose chính thức cấm treo cờ đỏ sao vàng





    https://www.youtube.com/watch?v=S4QY3U-CmyE



  12. #12
    Join Date
    Jul 2011
    Posts
    13,046
    Thanks
    42
    Thanked 49 Times in 45 Posts

    Default Re: Vì sao người Việt Quốc Nội lại đua nhau "tháo chạy" khỏi thiên đường Cộng Sản?


    Việt Nam — Cảm Nhận Từ Đường Phố
    Source: Nguyễn Văn Tuấn Posted on: 2017-05-16





    Tôi vừa có một chuyến đi gần 1 tháng ở bên nhà. Đó là một thời gian tương đối dài đối với tôi, một phần là vì công việc, và một phần khác là nghỉ hè. Chính vì hai việc này mà tôi có dịp đi đây đó, và có dịp quan sát quê hương — không phải từ phòng máy lạnh, mà từ thực địa. Tôi e rằng những quan sát và cảm nhận của tôi hơi bi quan. Thú thật, tôi không thấy một Việt Nam sẽ “tươi sáng”, mà chỉ thấy một đất nước sẽ tiếp tục tụt hậu lệ thuộc, nhất là trong bối cảnh cộng đồng kinh tế ASEAN.

    Một đất nước trên đà suy thoái


    Cái ấn tượng chung và bao quát trong chuyến về thăm quê là đất nước này đang trên đà suy thoái hầu như về mọi mặt. Mặc cho những con số thống kê kinh tế màu hồng được tô vẽ bởi Nhà nước, trong thực tế thì cuộc sống của người dân càng ngày càng khó hơn. Hơn 70% dân số là nông dân hay sống ở miệt quê, nên chúng ta thử xem qua cuộc sống của một gia đình nông dân tiêu biểu, gồm vợ, chồng và 2 con. Gia đình này làm ra gạo để các tập đoàn Nhà nước đem đi xuất khẩu lấy ngoại tệ (và chia chác?) nhưng số tiền mà họ để dành thì chẳng bao nhiêu. Gia đình này có thể có 5 công đất (hoặc cao lắm là 10 công đất), sau một năm quần quật làm việc “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời”, cả nhà chỉ để dành khoảng 10-15 triệu đồng, có khi còn không bằng một bữa nhậu của các quan chức.


    Cuộc sống của người nông dân là nợ triền miên. Đầu mùa thì vay ngân hàng để mua giống, mua phân, mua thuốc trừ sâu; thu hoạch xong thì phải trả nợ cộng tiền lời cho ngân hàng. Rồi đến mùa vụ kế tiếp thì cái vòng vay – trả nợ lại bắt đầu. Con của người nông dân đi học, thì mỗi đứa phải gánh ít nhất là 10 loại phí khác nhau, có khi lên đến 20 phí! Các trường, các uỷ ban nhân dân, các cơ quan công quyền, v.v. đua nhau sáng chế ra những loại phí để moi móc túi tiền người dân vốn đã quá ít ỏi. Họ không cần biết người dân có tiền hay không, phí là phí, và phải đóng phí. Không ít gia đình không có tiền đóng phí nên cho con nghỉ học. Đã có tình trạng người dân không đủ tiền trả viện phí nên tìm đến con đường tự tử.


    Môi trường sống xuống cấp thê thảm. Sự gia tăng dân số gây áp lực cực kì lớn đến môi sinh. Mật độ dân số tăng nhanh, ngay cả ở vùng nông thôn. Có thể nói rằng hầu hết các con sông ở VN đang chết. Tất tần tật, kể cả heo gà và có khi cả người chết, cũng bị vứt xuống sông. Những con sông VN đang chết vì chúng đã biến thành những bãi rác di động khổng lồ. Đó là chưa nói đến sự xâm nhập của nước mặn vào các con sông vùng Đồng bằng sông Cửu Long, một phần là do mấy cái đập lớn Tàu xây trên thượng nguồn của sông. Tôi cho rằng sự suy thoái về môi trường là mối đe doạ lớn nhất đến sự tồn vong của đất nước.


    Ở đất nước này, chính quyền đã mắc cái bệnh vô cảm quá lâu, và bệnh đã trở thành mãn tính, rất khó cứu chữa. Cái bệnh vô cảm của chính quyền nó còn lan truyền sang cả xã hội, mà trong đó mọi người dùng mọi phương cách và thủ đoạn để tranh nhau ngoi lên mặt đất mà sống. Có thể nói cả xã hội đang chạy đua. Cái chữ “chạy” ở VN đã có một ý nghĩa khác. Dân chạy để đưa con cái vào đại học, vào cơ quan Nhà nước để hi vọng đổi đời. Quan chức cũng chạy đua vào các chức vụ trong guồng máy công quyền, và họ chạy bằng tiền. Tiền dĩ nhiên là từ dân. Thành ra, cuối cùng thì người dân lãnh đủ. Sự suy thoái ở VN diễn ra trên mọi mặt, từ kinh tế, môi trường, y tế, giáo dục, đến đạo đức xã hội.


    Đất nước đang bị “bán”


    Một anh bạn tôi vốn là một doanh nhân (businessman) thành đạt cứ mỗi lần gặp tôi là than thở rằng đất nước này đang bị bán dần cho người nước ngoài. Mà, đúng là như thế thật. Ở khắp nơi, từ Đà Nẵng, đến Nha Trang, tận Phú Quốc, người ta “qui hoạch” đất để bán cho các tập đoàn nước ngoài xây resort, khách sạn, căn hộ cao cấp. Một trong những “ông chủ” mới thừa tiền để mua tất cả của Việt Nam là người Tàu lục địa.


    Chẳng những đất đai được bán, các thương hiệu của VN cũng dần dần bị các tập đoàn kinh tế nước ngoài thu tóm và kiểm soát. Chẳng hạn như các tập đoàn Thái Lan đã thu tóm những thương hiệu bán lẻ và hàng điện tử của Việt Nam. Tuy nhiên, người dân có vẻ “ok” khi người Thái kiểm soát các cửa hàng này, vì dù sao thì người Thái đem hàng của họ sang còn có phẩm chất tốt và đáng tin cậy hơn là hàng hoá độc hại của Tàu cộng.


    Đó là chưa kể một loại buôn bán khác: buôn bán phụ nữ. Phụ nữ Việt Nam được quảng cáo ở các nước như Tàu, Đài Loan, SingaporeĐại Hàn. Chưa bao giờ người Việt Nam chịu nhục khi con gái VN được cho đứng trong lồng kiếng như là những món hàng để người ta qua lại ngắm nghía và trả giá! Thử hỏi, có người Việt Nam nào tự hào được khi đồng hương mình bị đem ra rao bán như thế. Xin đừng nói đó là những trường hợp cá biệt; đó là tín hiệu cho thấy một đất nước đang bị suy thoái về đạo đức xã hội.


    Tham nhũng tràn lan


    Không cần phải nhờ đến tổ chức minh bạch quốc tế chúng ta mới biết VN là một trong những nước tham nhũng nhất thế giới. Chỉ cần tiếp xúc với hải quan, hay bất cứ cơ quan công quyền nào, người dân đều có thể nếm “mùi tham nhũng”. Tham nhũng từ dưới lên trên, từ bên này sang bên kia, từ cấp thấp đến cấp cao. Có khi tham nhũng công khai, và kẻ vòi tiền mặc cả cái giá mà không hề xấu hổ. Các cơ quan Nhà nước phải hối lộ các cơ quan Nhà nước khác, và họ xem đó là bình thường. Ngay cả những ngành dịch vụ tưởng như là “trí thức” như giáo dục và y tế mà cũng tham nhũng, và vì họ có học nên tham nhũng ở hai ngành này còn “tinh tế” hơn các ngành khác!


    Có thể nói là
    tham nhũng (và hối lộ) đã trở thành một thứ văn hoá. Cái văn hoá này nó ăn sâu vào não trạng của cán bộ Nhà nước. Đã là văn hoá thì nó rất khó xoá bỏ một sớm một chiều. Ngay cả ông tổng Phú Trọng còn thú nhận rằng trạng tham nhũng như “ghẻ ruồi, rất ngứa ngáy, khó chịu”, nhưng cho đến nay ông cũng không làm được cái gì để giảm tình trạng này.

    Xã hội bất an


    Có thể nói không ngoa rằng VN là một xã hội bất an. Đọc báo hàng ngày thấy tin tức về tội phạm dày đặc khắp nơi. Chẳng những sự phổ biến của tội phạm, mà sự manh động của các vụ án càng ngày càng táo tợn. Chưa nơi nào có những vụ giết người vô cớ như ở VN: chỉ một cái nhìn cũng có thể dẫn đến cái chết!


    Đáng ngại nhất là tội phạm đã lan tràn về tận vùng quê. Ở quê tôi, nơi mà ngày xưa là một làng êm ả, ngày nay là một cộng đồng bất an vì những vụ chém giết xảy ra hầu như hàng tuần! Người dân dưới quê cảm thấy mệt mỏi, không muốn nuôi trồng gì nữa, vì nạn trộm cắp hoành hành triền miên. Nuôi cá chưa đủ lớn thì đã bị trộm câu mất. Trồng một cây mít, trái chưa chín thì đã có trộm hái dùm. Chưa bao giờ tình trạng trộm cắp phổ biến như hiện nay ở vùng nông thôn.


    Đó là chưa nói đến tai nạn giao thông vốn còn kinh hoàng hơn cả trộm cắp. Ở VN, bước ra đường là chấp nhận rủi ro tai nạn, thậm chí chết vì sự hỗn loạn của hệ thống giao thông. Thật vậy, tai nạn giao thông ở VN đã và đang trở thành nỗi kinh hoàng của không chỉ người dân địa phương mà còn ở du khách.


    Một dạng bất an khác là (mất) an toàn thực phẩm. Có thể nói rằng đây là vấn đề làm cho cả dân số quan tâm nhất (theo như kết quả của một cuộc điều tra xã hội chỉ ra). Đi đến đâu, ở bất cứ thời điểm nào, người ta cũng nói đến những loại hàng hoá độc hại được tuồn vào thị trường Việt Nam từ một cái nguồn quen thuộc:Tàu cộng. Ngay cả ở dưới quê tôi, người dân còn không dám mua trái cây có xuất xứ từ Tàu. Không có một nông sản nào của Tàu sản xuất được xem là an toàn. Ngày nay, ngay cả các bợm nhậu cũng e dè những món ăn ở nhà hàng, quán nhậu, vì không ai dám chắc đó là hàng hoá của VN hay của Tàu. Nhưng điều đáng buồn nhất là sự tiếp tay của các doanh nghiệp Việt Nam để cho hàng hoá Tàu hoành hành đất nước ta và dân tộc ta. Thật không ngoa khi gọi những doanh nghiệp này là “gian thương”. Cũng không ngoa để nói rằng gian thương cấu kết với những cán bộ tham nhũng đang giết chết kinh tế nước nhà và người dân.


    Trí thức không có tiếng nói, không có phản biện


    Theo dõi báo chí ở VN, dễ dàng thấy sự trống vắng tiếng nói của giới trí thức. Trước một sự kiện tương đối quan trọng như đại hội đảng csvn, mà không hề có bất cứ một bình luận độc lập nào, không hề có một bài phân tích về các nhân vật chóp bu trong đảng, hoàn toàn không có một phát biểu mang tính viễn kiến của bất cứ một nhân vật “lãnh đạo” tương lai nào! Thay vào đó là những tiếng nói của những người mang danh “sư sĩ” nhưng cách họ nói và ngôn ngữ của họ thì chẳng khác sự “cò mồi” là bao nhiêu.


    Trước hiện tình đất nước, giới có học nói chung có vẻ lãnh đạm. Họ không quan tâm. Họ thường chạy trốn thực tế bằng cách biện minh rằng “chỉ lo việc chuyên môn”. Thật ra, cũng khó trách họ, vì nếu họ nói ra những ý kiến thì có thể sẽ bị phạt nặng nề, thậm chí tù đày. Ngay cả yêu nước là một tình cảm thiêng liêng mà cũng phải được tổ chức và … cho phép. Một xã hội đối xử với giới trí thức như thế thì làm sao bền vững được.?


    Guồng máy quản lý bất tài


    Thật ra, sự bất tài của quan chức Nhà nước không còn gì là bí mật. Vì bất tài, nên họ thường “sản xuất” ra những qui định hài hước, và có khi cực kì vô líphi khoa học. Chúng ta còn nhớ trước đây, họ cho ra qui định mang danh “ngực nở chân dài” để được lái xe ô-tô, gây ra một trận cười cấp quốc gia. Tưởng như thế đã là hi hữu, ai ngờ họ lạ tái xuất với một qui định “trời ơi”: Xe ô-tô 4 bánh phải có bình chữa cháy. Qui định này làm trò cười cho cả thế giới và các hãng sản xuất xe hơi. Tưởng qui định như thế đã là vô lí, họ còn cho ra một qui định “trên trời” như xe trên 10 chỗ ngồi phải có găng tay và khẩu trang lọc độc!


    Tuy bất tài, nhưng guồng máy đó rất giỏi trong việc hành dân


    Sự hành dân của guồng máy quản lý & hành chính của Việt Nam phải nói là vô song trên thế giới. Đối với người dân, có việc đến cổng công đường là một nỗi sợ, một cơn ác mộng. Hầu như không có một việc gì, từ nhỏ đến lớn, mà trôi chảy lần đầu khi đến gặp các quan chức Nhà nước. Tôi về quê và nghe nhiều câu chuyện hành dân mà nói theo tiếng Anh là “incredible” — không thể tin được. Chỉ cần cái họ viết sai dấu (như “Nguyển” thay vì “Nguyễn”) là cũng bị hànhtốn tiền triệu! Những lỗi sai chính tả đó là của họ (quan chức, cán bộ), nhưng họ vẫn hành dân một cách vô tư. Họ tìm mọi cách, mọi lúc để “đá” dân từ cơ quan này sang cơ quan khác, và biến dân như những trái banh để họ làm tiền. Thực dân Pháp ngày xưa có lẽ cũng không hành dân như cán bộ Nhà nước ngày nay.


    Năm 2016 này Việt Nam sẽ tham gia Cộng đồng Kinh tế ASEAN (ASEAN Economic Community hay AEC). Mục tiêu là hình thành một cộng đồng kinh tế có khả năng cạnh tranh cao, hàng hoá và dịch vụ, đầu tư sẽ tự do lưu chuyển giữa các nước thành viên. Tôi ghé thăm một đại học lớn ở Thái Lan vào năm 2013, và giới trí thức bên đó đã bàn rất nhiều về viễn cảnh này, họ tư vấn cho chính phủ để chuẩn bị hoà nhập vào AEC. Nhưng ngạc nhiên thay, ở VN rất ít thảo luận về AEC và những tác động của nó đến cuộc sống của người dân! Nhưng với tình trạng suy thoái, đất nước bị “bán”, tham nhũng tràn lan, xã hội bất an, trí thức không có tiếng nói, guồng máy quản lí bất tài nhưng giỏi hành dân, thì không nói ra, chúng ta cũng biết là khả năng cạnh tranh của VN không cao trong AEC. Khả năng cạnh tranh không cao rất có thể dẫn đến nguy cơ lệ thuộc.


    FB Nguyễn Văn Tuấn

  13. #13
    Join Date
    Feb 2017
    Posts
    464
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post

    Default Re: Vì sao người Việt Quốc Nội lại đua nhau "tháo chạy" khỏi thiên đường Cộng Sản?

    loài người thì làm sao mà ở chung với lũ sói đói cs cực đoan từng bị thế giới nhốt vào chuồng xí "các nước cần quan tâm" và được thế giới công nhận qua "Nghị quyết 1481 (2006)[1] với các điều khoản (14 điều) lên án chủ nghĩa cộng sản và coi chủ nghĩa này đã phạm tội ác chống lại loài người."


    - Soviet Secretary General Mikhail Gorbachev (Tổng Bí Thư Xô Viết)
    I have devoted half of my life for communism.
    Today, I am sad to say that The Communist Party only spreads propaganda and deceives..
    Tôi đã bỏ một nửa cuộc đời cho lý tưởng cộng sản. Hôm nay tôi đau buồn mà thú nhận rằng: cộng sản chỉ biết tuyên truyền và dối trá.


    Tôi đã thấy lý tưởng cộng sản. Hôm nay tôi đau buồn mà thú nhận rằng: cộng sản chỉ giỏi tụt quần ị vào đầu bác hồ, rồi tham nhũng vơ vét tư sản nhét túi riêng để có cái máng ăn rồi online thổi kèn tuyên truyền và dối trá.

  14. #14
    Join Date
    Mar 2013
    Posts
    128
    Thanks
    0
    Thanked 4 Times in 4 Posts

    Default Re: Vì sao người Việt Quốc Nội lại đua nhau "tháo chạy" khỏi thiên đường Cộng Sản?

    thời nào cũng .... "tháo chạy"
    để trở thành vô tổ quốc, vô nguồn gốc,

  15. #15
    Join Date
    Jul 2011
    Posts
    13,046
    Thanks
    42
    Thanked 49 Times in 45 Posts

    Default Re: Vì sao người Việt Quốc Nội lại đua nhau "tháo chạy" khỏi thiên đường Cộng Sản?

    thời nào cũng .... "tháo chạy"
    để trở thành vô tổ quốc, vô nguồn gốc,
    Yup! Thời nào cũng có thành phần Bất Hảo do TAM VÔ nên "tháo chạy" và TRỐN TRÁCH NHIỆM làm "đầy tớ" cho dân!








  16. #16
    Join Date
    Jul 2011
    Posts
    13,046
    Thanks
    42
    Thanked 49 Times in 45 Posts

    Default Re: Vì sao người Việt Quốc Nội lại đua nhau "tháo chạy" khỏi thiên đường Cộng Sản?

    thằng này lì lợm..chó nó mua
    vào đây phá rối





    Bả chó... đi đầu đưa VN chúng ta thoát khỏi cảnh nô nệ?




  17. #17
    Join Date
    Aug 2010
    Posts
    1,009
    Thanks
    4
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: Vì sao người Việt Quốc Nội lại đua nhau "tháo chạy" khỏi thiên

    THẤY GÌ QUAN PHÂN TÍCH NÀY: Tại Hội nghị toàn quốc về phát triển thủy điện vừa và nhỏ, năng lượng tái tạo do Bộ Công Thương tổ chức hôm 9/10, ông Trần Viết Ngãi, Chủ tịch Hiệp hội Năng lượng Việt Nam nói rằng hiện nay Việt Nam đang phải đối mặt với nguồn năng lượng hóa thạch cạn kiệt như than, khí đốt. Trong khi đó đến năm 2020 Việt Nam phải tìm ra các nguồn điện bổ sung cho lượng thiếu hụt khoảng 100 tỷ kWh và con số này sẽ lên đến 300 tỷ kWh vào năm 20130. Vì vậy ông Ngãi đề xuất tiếp tục khai thác thủy điện vừa và nhỏ vì chúng mang lại hiệu quả kinh tế và có công suất điện khá cao. RFA trao đổi với Thạc sĩ Nguyễn Huỳnh Thuật, một chuyên gia về môi trường, cũng là người đã vận động thành công việc hủy bỏ hai dự án thủy điện lớn trên sông Đồng Nai vì những tác động tai hại đến khu vực rừng quốc gia Nam Cát Tiên. Quan điểm của ông là phản đối việc phá rừng để xây dựng nhà máy thủy điện. Lý do ông đưa ra là ảnh hưởng đến hệ sinh thái: Nếu làm thủy điện ở những vùng có rừng thì mình sẽ phá rừng để hi sinh làm thủy điện. Các dòng sông làm thủy điện có độ dốc tương đối cao và đa số những nơi đó là còn rừng. Nếu làm như vậy mình phải hi sinh môi trường, đặc biệt là đa dạng sinh học. Rừng không chỉ là cây như chúng ta nhìn vào mà còn nhiều loài khác nhau. Khi mình phá rừng, tổng thể hệ sinh thái phục vụ cho con người, và các loài khác trong chuỗi mắt xích sẽ bị phá hủy. Như vậy sẽ đe dọa đến sự tồn vong của loài người. Khi không có nắng, không có gió là phải dùng Khi mình phá rừng, tổng thể hệ sinh thái phục vụ cho con người, và các loài khác trong chuỗi mắt xích sẽ bị phá hủy. lượng dự trữ hoặc các nguồn năng lượng khác như nhiệt điện than, thủy điện để phát điện. - Thạc sĩ Nguyễn Huỳnh Thuật Ông nói gần đây Việt Nam xảy ra nhiều trận hán hán, lũ lụt lịch sử mà nguyên nhân một phần lớn là do nạn phá rừng. Trận lũ lụt đầu tháng 10 vừa qua đã khiến hơn 70 người thiệt mạng, hơn 200 ngôi nhà bị sụp đổ, hơn 40 ngàn ngôi nhà bị ngập, hơn 9000 gia súc và hàng trăm ngàn gia cầm chết đuối. Việt Nam gọi đây là trận lụt lịch sử trong tháng 10 ở Việt Nam.

  18. #18
    Join Date
    Jul 2011
    Posts
    13,046
    Thanks
    42
    Thanked 49 Times in 45 Posts

    Default Re: Vì sao người Việt Quốc Nội lại đua nhau "tháo chạy" khỏi thiên đường Cộng Sản?

    Quote Originally Posted by NASA1517 View Post
    Tháng 4 lại đến...chờ suốt 43 năm mà đám VẸM LÁO vẫn KHÔNG LỪA BỊP được 4 triệu người Việt Hải Ngoại!


    Quỷ Đỏ Bán Nước a day ago
    Chủ nghĩa cộng sản xử dụng bần cố nông
    vô học làm cách mạng cho nên chánh sách giáo dục của chúng là ngu dân để dễ cai trị.





    Năm nay băng đảng cờ MÁU NỒN QUẦN QUÈ sẽ bị CẤM nhiều hơn năm trước!

    Tại hải ngoại băng đảng cờ máu bị cờ Vàng CẤM treo ở các lãnh thổ của họ nhưng chúng vẫn khiêu khích đánh phá các cộng đồng Việt ở các nước sở tại và rốt cuộc bị MỸ CẤM TRIỆT ĐỂ!


    Trường học Mỹ treo Cờ đỏ sao Vàng phải gỡ xuống

    

    https://www.youtube.com/watch?v=XYkOWmO8H7o


    Loai Quydo 5 days ago

    cờ đỏ sao vàng đi đến đâu cũng bi. những nước tây phương làm nhục !!!

    Mỹ: San Jose chính thức cấm treo cờ đỏ sao vàng



    https://www.youtube.com/watch?v=S4QY3U-CmyE

    bọn TỘI PHẠM Cờ MÁU nằm vùng ở hải ngoại, "đua đòi" đối đầu với 4 triệu người Việt ở nước ngoài, chúng lay hoay mãi để tìm đất cắm nhưng ĐÉO ai cho vì lá cờ bị BẠI TRẬN của chúng KHÔNG thuyết phục được lòng dân Việt ở nước ngoài!


    Cờ Đỏ Sao Vàng - Cờ Phúc Kiến, Trung Quốc 1933



    https://www.youtube.com/watch?v=0eMp1f10S7M&t=3s








    Bọn Mỹ giết em rồi cờ đỏ sao vàng ơi…

    Mai Tú Ân (nhà văn)



    Thành phố Westminster, Nam California đã cấm hoàn toàn và triệt để cờ đỏ sao vàng dưới mọi hình thức. Sắp tới là các thành phố trên khắp nước Mỹ, rồi khắp thế giới sẽ cấm nó như cấm dịch!

    Vẫn còn là những câu hỏi 30/4 sau 43 năm (P5 với nhà văn Điệp Mỹ Linh)


    Không phải đợi đến khi trưởng thành tôi mới biết CSVN là những người xảo trá, gian manh lừa dối mà ngay lúc còn bé, sống trong “vùng giải phóng” tôi đã biết rồi. Ba tôi dạy chị em tôi học Pháp văn thì Ba tôi bị Việt Minh kiểm thảo tư tưởng! Thế nhưng, mỗi tối, mấy ông cán bộ cao cấp của Việt Minh đến nhà Ba Má tôi, bắt tôi đóng cửa lại để không ai thấy, rồi Ba tôi dạy Pháp văn cho mấy ông cán bộ đó!... (Điệp Mỹ Linh)

    *
    Nguyễn Thị Thanh Bình (Danlambao)

    1.- Nhà văn Dương Thu Hương không những đã trả lại đúng tên gọi cho Sài Gòn, Hòn Ngọc Viễn Đông năm xưa, mà tác giả cuốn truyện dài gây chú ý "Thiên Đường Mù" cũng đã nhỏ lệ bên hè phố Sài Gòn khi nhận ra mình đã bị đánh lừa và tọng đầy những chiếc bánh vẽ như sau: "Khi vào đến Sài Gòn, chúng tôi mới hiểu rằng XH Miền Bắc là một XH cấu trúc man rợ: mỗi tháng được nhà nước phát cho từng bó cỏ, con "người" không còn là người nữa, mà dưới người!"

    Và rồi bây giờ chúng ta lại ngồi đây, để nghĩ về 30/4/75 với một tâm cảm đáng ra phải như thế nào? Liệu sau 43 năm đã quá đủ, để những con người của ngày hôm ấy đã không còn trẻ nữa, hoặc đã già nua cho ngày hôm nay vẫn cứ hãnh tiến xuẩn ngốc rầm rộ ăn mừng chiến thắng, trên những quặn đau, tan hoang, mất mát của toàn dân hai miền Nam Bắc lòng người vẫn ly tán?

    Điệp Mỹ Linh: Trong nhiều tác phẩm của tôi, tôi đã đề cập đến những tệ hại của Cộng Sản Việt Nam (CSVN) rồi. Bây giờ, nhà văn Thanh Bình hỏi thì tôi xin trình bày rõ hơn.

    Nói đến Cộng Sản là phải đề cập đến sự dốt nát trước. Ngay từ đầu, tiền thân của CSVN Việt Minh. Ba tôi đưa gia đình ra “vùng giải phóng” – danh từ này do Việt Minh đặt ra – để Ba tôi thực hiện ước nguyện chống Tây của Ông, khi tôi chỉ còn là đứa bé con.

    Chỉ một thời gian ngắn sau, trong những bữa ăn chiều độn khoai mì nhiều hơn cơm, ăn với đọt lang chấm nước mắm, tôi nghe Ba tôi thầm thì với Má tôi rằng: Ông phải tìm mọi phương cách để lén đưa gia đình trở về ‘vùng tạm chiếm’ – danh từ do Việt Minh đặt – để các con được đi học. Má tôi rất lo ngại; vì nếu Việt Minh biết được ý định của Ba tôi thì Việt Minh sẽ giết Ba tôi ngay! Vì thế, Má tôi tỏ ý không tán đồng. Ba tôi giải thích là Việt Minh thực hiện chiến dịch ‘bần cùng hóa nhân dân’, nghĩa là mọi người dân phải nghèo nàndốt nát như nhau thì Việt Minh mới dễ cai trị. Và Việt Minh cũng áp dụng thuyết Tam Vô: Vô gia đình, vô tôn giáo, vô Tổ Quốc thì tương lai các con sẽ ra sao! Con người mà không có gia đình, không có tôn giáo, không có Tổ Quốc thì sinh vật đó chỉ như con thú thôi!

    Người CSVN cũng là những người chuyên gian manh lừa bịp. Bằng cớ là CSVN đã lừa Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) và lừa cả Ủy Ban Quốc Tế Kiểm Soát Đình Chiến trên những Hiệp Ước đình chiến được ký kết giữa VNCH CS Bắc Việt.

    Không phải đợi đến khi trưởng thành tôi mới biết CSVN là những người xảo trá, gian manh lừa dối mà ngay lúc còn bé, sống trong “vùng giải phóng” tôi đã biết rồi. Ba tôi dạy chị em tôi học Pháp văn thì Ba tôi bị Việt Minh kiểm thảo tư tưởng! Thế nhưng, mỗi tối, mấy ông cán bộ cao cấp của Việt Minh đến nhà Ba Má tôi, bắt tôi đóng cửa lại để không ai thấy, rồi Ba tôi dạy Pháp văn cho mấy ông cán bộ đó!

    Bây giờ – nhờ internet – người CSVN khó lừa được người dân như hồi xưa.

    Như trong bài Ngậm Miệng Ăn Tiền tôi đã đề cập: Lý do người CSVN, cứ đến Tết và 30-04 đều tổ chức mừng chiến thắng một cách rầm rộ là chỉ để che giấu mặc cảm tự ty của người CSVN! Muốn biết rõ sự dốt nát và mặc cảm tự ty của người CSVN như thế nào thì hãy nhìn hình ảnh của bộ đội CSVN vào ngày 30-04-1975 thì sẽ rõ: Mặc bộ bà ba đen, chân đi dép râu, răng hô, miệng vẩu, mắt lấm la lấm lét như rình rập, như sợ sệt ai và vai gánh tòn teng con gà, con vịt hoặc TV và radio, v.v…

    2.- À... vậy thì bạn có nhớ ngày hôm đó 30/4 (phải gọi đúng tên gọi là gì nhỉ, hay có khi chỉ là những vần thơ Tháng Tư Đen mà bạn muốn chia sẻ?) khi Miền Nam VN bị đồng minh bỏ rơi và thất thủ, trong khi Miền Bắc VN thì cứ một mực vượt Trường Sơn, vạch dòng Bến Hải ngăn chia để xé rào tràn vào "đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào" hoặc "đánh cho chết đến người Việt Nam cuối cùng" thì toàn cảnh lịch sử đó, bạn đã ghi nhận được những gì, và lúc đó bạn cùng gia đình đang làm gì, ở đâu và ra sao? Chắc bạn còn nhớ cảm giác của mình hoặc gia đình ngày hôm ấy, rồi thì những ngày sắp đến và đã đến sau đó của thời điểm ấy, bạn đã sống như thế nào?

    Điệp Mỹ Linh: Tôi được “may mắn!” là những ngày gần cuối tháng Tư-1975, tôi đã hải hành theo Dương Vận Hạm Nha Trang, HQ 505, về đến Phan Rang, với ý định tìm phương tiện về Cam Ranh đón gia đình tôi vô Saigon. (Mời xem link nàyhttp://www.diepmylinh.com/hq-505)

    Chính chuyến hải hành cuối cùng đó, tôi đã thấy và nghe về những cuộc lui quân bằng đường thủy từ vùng I Duyên Hải vào Vũng Tàu và Phú Quốc. Tôi có thể kết luận một cách trung thực rằng: Có thể nói, trong đời này – từ bé cho đến 30-04-1975 – chưa có nỗi đau nào to lớn cho bằng nỗi đau trong lòng tôi khi tôi thấy Phan Rang thất thủ và Phan Thiết phải “nhận” không biết bao nhiêu ngàn quả đại pháo của CSVN!

    3.- Thật ra để phải mở lại lòng mình như mở lại những trang ký ức buồn bã xót xa, hoặc nhiều phần là không vui nổi, những người bên này hoặc bên kia chiến tuyến không lẽ cho đến lúc này không nhận ra được lời thú tội phũ phàng của Lê Duẫn: “Ta đánh đây là đánh cho Nga cho Tàu”? Và như thế, khi lật lại những trang quân sử đớn đau bi tráng của 30/4, hay mới đây là mốc điểm tưởng niệm của “50 năm thảm sát Mậu Thân Huế”, liệu có làm chúng ta tự hỏi đã đến lúc mình cần phải hành xử như thế nào để xứng đáng đáp đền linh hồn của những anh linh VN?

    Điệp Mỹ Linh: Là một phụ nữ có chồng là Lính và chính tôi cũng đã tận mắt chứng kiến nhiều cuộc đụng độ giữa Hải Quân VNCH trên sông rạch và bộ đội CSVN, cho nên, lúc nào tôi cũng nguyện rằng tôi phải đưa vào tác phẩm của tôi những gì tôi thấy, nghe và hiểu về Người Lính VNCH và bộ đội CSVN.

    4.- Nhiều quý vị trong chúng ta nói rằng, những con dân gốc Việt ở quê người không phải là không có tấm lòng cho quê hương mà hẳn nhiên là trái lại, có điều họ quên mất vai trò của mình là đã được quá an toàn tự do, khi kêu gọi những người dân thấp cổ bé miệng ở quê nhà phải biết hành động đứng lên đòi lại tự do cho chính mình. Nếu đồng bào ở ngoài nước chỉ đóng vai làm người ủng hộ, và hơn thế nữa cũng chẳng có cơ hội gì để có thể mong muốn xây dựng phát triển đất nước mình một cách thiết thực. Vậy theo bạn chúng ta phải làm gì để góp phần vào công cuộc dân chủ hóa một đất nước đã ù lì, lì lợm không hề muốn rủ bỏ thay đổi, khi mà chính Mahatma Ghandi, thủ lãnh của đường lối BBĐ cũng đã nói: “Hãy trở thành chính sự thay đổi mà bạn muốn nhìn thấy trên thế giới này”? Thử hỏi bạn có muốn được làm một nhà văn chân chính hay đơn thuần là một công dân đúng nghĩa đang muốn lên tiếng cho những thao thức trăn trở cần thiết, cho một đất nước đang có quá nhiều thiếu vắng về quyền được nói, được tỏ bày biểu đạt của tự do ngôn luận, tự do báo chí?

    Điệp Mỹ Linh: Tôi xin góp ý là: Hãy cố viết những điều thật rồi phổ biến trên internet để khơi dậy tình yêu Quê Hương và lòng tự ái dân tộc trước sự xâm lăng Trung Cộng.

    5.- Còn một câu hỏi chót, và câu này dường như được gợi ý từ câu nói rất đậm đà ý nghĩa của một Thiếu tướng khá trẻ và tài giỏi của quân lực Hoa Kỳ, hiện được biết đang đóng quân ở
    Nam Hàn, xin hân hạnh không chỉ muốn được hỏi Tướng Lương Xuân Việt rằng: Liệu có phải Thiếu tướng muốn nhắn nhủ điều gì thầm kín với tuổi trẻ Việt Nam khi thổ lộ: “… tôi cũng rất may là đã mang dòng máu dân tộc vốn có 4000 năm văn hiến, và trong máu tôi có dòng máu của Quang Trung, Lê Lợi, Trần Hưng ĐạoNgô Quyền:? Phải chăng tuổi trẻ Việt Nam lúc này đã không còn được dạy dỗ môn học lịch sử ở trường lớp, để được ôn lại những trang sử hào hùng của dân tộc nên dần dà đã lãng quên cả những giấc mơ nhỏ nhoi được làm người, nói chi đến (giấc) “Mơ Làm Người Quang Trung” như thông điệp gởi gấm của một tựa sách Duyên Anh, khi đất nước đang đến hồi lâm nguy và tháng 4 đen với những bản án nặng nề của những tù nhân lương tâm gia tăng ở mức độ khùng. Không lẽ chúng ta không đồng ý là chế độ độc tài CSVN đã thua sạch sành sanh trong Hòa Bình, và ai sẽ là người phải biết hóa giải lòng mình trước hết?

    Điệp Mỹ Linh: Trong chương trình giáo dục của CSVN tại các trường, môn học lịch sử bị CSVN bóp méo hoặc cắt bỏ để tôn vinh đảng Cộng Sản và khỏi làm mếch lòng Trung Cộng thì làm thế nào học sinh có thể học được gương oanh liệt của Quang Trung, Lê Lợi, Trần Hưng Đạo Ngô Quyền!



    Sở dĩ thế hệ di dân thứ 2 thành công vượt bậc là nhờ căn bản từ nền giáo dục đầy đạo đức nhân bản của chính thể VNCH


    Trong khi thế hệ di dân Việt Nam thứ 2 ở các nước văn minh vươn lên không thua chi người bản xứ thì, tôi rất buồn khi nhìn thế hệ thứ 2 ở trong nước Việt Nam. Xin đừng bào chữa là người trẻ trong nước Việt Nam không có cơ hội vươn mình.

    Nhìn những người trẻ lớn lên dưới sự cai trị ngu muội, dốt nát tàn ác của CSVN rồi được cho xuất cảnh lao động hoặc cho du học xứ người thì chúng ta thấy điều gì? Chúng ta thấy, tại Nhật, Thái Lan, Phi Luật Tân, v.v… có bảng viết bằng tiếng Việt: “Không tiếp người Việt hoặc chó!”, “Đừng ăn cắp! Ăn cắp là một trọng tội!” Và biết bao hình ảnh được “tung” lên internet cho thấy du học sinh, xuất cảnh lao động, nhân viên phi hành và tiếp viên trên phi cơ dân sự, v.v… ăn cắp bị cảnh sát Nhật, Đài Loan, Thái Lan, Phi Luật Tân dẫn độ ra phi cơ để “tống” về Việt Nam!






    Để kết luận, tôi xin bắt chước một câu mà Ông Bà mình thường nói: “Rau nào thì sâu đó”. Xã hội CSVN băng hoại từ gốc đến ngọn thì người Việt nào ở trong nước mà là người tốt thì người đó không thể tồn tại!

    30.04.2018

    Thực hiện bởi:
    Nguyễn Thị Thanh Bình


    sự HÀM HỒ và NHẦM LẪN của LỊCH SỬ - ©2018-Mar -



    https://www.youtube.com/watch?v=DMw91g6_Ap4


  19. #19
    Join Date
    Mar 2018
    Posts
    3
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post

    Default

    Thanh nhôm định hình là những loại nhôm đã qua quá trình xử lý kim loại nhằm phát huy tối đa các đặc tính vật lý của nhôm, phù hợp cho các nhà thiết kế, kỹ sư và nhà sản xuất. Nhôm định hình ngày càng được ứng dụng rộng trong các ngành công nghiệp.
    Thanh nhôm định hình công nghiệp là những loại nhôm đã qua quá trình xử lý kim loại nhằm phát huy tối đa các đặc tính vật lý của nhôm, phù hợp cho các nhà thiết kế, kỹ sư và nhà sản xuất. Nhôm định hình ngày càng được ứng dụng rộng trong các ngành công nghiệp.


    Những điều cần biết về nhôm định hình

    Nhôm định hình không chỉ thiết kế được nhiều kiểu dáng mà còn mang những ưu điểm vượt trội so với những vật liệu khác có trong tự nhiên.

    Những sản phẩm từ nhôm định hình có thể xử lý các không gian tinh tế, sáng tạo ra những kiểu trang trí hiện đại, ấn tượng và mới lạ hơn bất kỳ vật liệu nào khác. Các thanh nhôm khi được ứng dụng trong công trình xây dựng rất vững chắc, có thể chịu được mọi sức ép của gió, không bị công vênh, co ngót, oxi hóa và han gỉ theo thời gian như một số sản phẩm thông thường trong điều kiện khí hậu khắc nghiệt hoặc khí hậu vùng biển mặn.

    Nhom dinh hinh còn rất dễ lắp ghép với nhiều loại kính và khóa khác nhau trên thị trường, tạo ra nhiều sự lựa chọn hơn cho khách hàng. Có thể tạo những cánh cửa lớn, dựng những bức vách hoành tráng mà không phải lo lắng về vấn đề thi công và độ an toàn trong quá trình sử dụng.

  20. #20
    Join Date
    Jul 2006
    Posts
    224
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: Vì sao người Việt Quốc Nội lại đua nhau "tháo chạy" khỏi thiên đường Cộng Sản?

    Quote Originally Posted by NASA1517 View Post
    Còn bọn cờ MÁU ĐỎ LÒM DƠ DÁY BẨN THỈU là thành phần BẤT NHÂN TÂM đang chạy lẫn trốn khắp nơi ở nước ngoài để RỬA TIỀN do THAM NHŨNG từ tiền thuế của nhân dân VN!
    Nhẹ thì bị các nước sở tại Cúp Trợ Cấp nên bị Thất Nghiệp thì ấm ức lên các diễn đàn SỦA như CON CHÓ ĐIÊN!
    Còn NÓI LÁO vô cớ sự để Bôi Nhọ các nước sở tại là bị TRỤC XUẤT khỏi đất nước của họ!
    Ăn tục NÓI LÁO vô căn là bị các nước sở tại tẩy chay đá đít khi "xâm lăng" vào đất nước của họ để ăn nhờ ở LẬU! Ặc! Ặc! Sự Thật thiệt là PHỦ PHÀNG!
    ------------------------------------------------------------------------------------
    ***Vậy thì con cháu của bọn csvn có bỏ chạy qua xứ tư bản giẫy chết thì gọi bọn nó là gì??? Là bọn lưu linh?Còn bọn bò đỏ phải chịu đắng cay,thua sút mặc cảm ở lại thì gọi là lưu manh cách mạng?

Page 1 of 7 1234567 LastLast

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Replies: 1
    Last Post: 08-14-2014, 05:29 PM
  2. " Trả lời y chang nhau " u
    By choctucchovui in forum Bình Luận Tin Tức
    Replies: 1
    Last Post: 05-15-2012, 06:46 PM
  3. Siêu mẫu Huyền Trang hóa... "chim thiên đường"
    By bunyeudau in forum Thời Trang Và Thẩm Mỹ
    Replies: 0
    Last Post: 07-09-2011, 11:49 PM
  4. "Bị" VC khen nhưng "tổng thống" John McCain ngậm bồ hòn nín thinh
    By KennedyPresiden in forum Bình Luận Tin Tức
    Replies: 6
    Last Post: 07-23-2008, 01:32 PM

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •