Warning: preg_replace(): The /e modifier is deprecated, use preg_replace_callback instead in ..../includes/class_bbcode.php on line 2958

Warning: preg_replace(): The /e modifier is deprecated, use preg_replace_callback instead in ..../includes/class_bbcode.php on line 2958

Warning: preg_replace(): The /e modifier is deprecated, use preg_replace_callback instead in ..../includes/class_bbcode.php on line 2958

Warning: preg_replace(): The /e modifier is deprecated, use preg_replace_callback instead in ..../includes/class_bbcode.php on line 2958

Warning: preg_replace(): The /e modifier is deprecated, use preg_replace_callback instead in ..../includes/class_bbcode.php on line 2958

Warning: preg_replace(): The /e modifier is deprecated, use preg_replace_callback instead in ..../includes/class_bbcode.php on line 2958

Warning: preg_replace(): The /e modifier is deprecated, use preg_replace_callback instead in ..../includes/class_bbcode.php on line 2958

Warning: preg_replace(): The /e modifier is deprecated, use preg_replace_callback instead in ..../includes/class_bbcode.php on line 2958

Warning: preg_replace(): The /e modifier is deprecated, use preg_replace_callback instead in ..../includes/class_bbcode.php on line 2958

Warning: preg_replace(): The /e modifier is deprecated, use preg_replace_callback instead in ..../includes/class_bbcode.php on line 2958

Warning: preg_replace(): The /e modifier is deprecated, use preg_replace_callback instead in ..../includes/class_bbcode.php on line 2958

Warning: preg_replace(): The /e modifier is deprecated, use preg_replace_callback instead in ..../includes/class_bbcode.php on line 2958

Warning: preg_replace(): The /e modifier is deprecated, use preg_replace_callback instead in ..../includes/class_bbcode.php on line 2958

Warning: preg_replace(): The /e modifier is deprecated, use preg_replace_callback instead in ..../includes/class_bbcode.php on line 2958

Warning: preg_replace(): The /e modifier is deprecated, use preg_replace_callback instead in ..../includes/class_bbcode.php on line 2958
Nên Đọc Cho Biết - Page 2

Page 2 of 2 FirstFirst 12
Results 21 to 38 of 38

Thread: Nên Đọc Cho Biết

  
  1. #21
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Nên Đọc Cho Biết

    Facebook và sự đánh phá của dư luận viên

    Chân Như


    Hình ảnh minh họa. Screen capture

    Trong thời gian gần đây, sự việc các dư luận viên trong nước sử dụng thủ thuật mới để tấn công các Facebooker, những nhà hoạt động dân chủ, và các blogger, trong chính sách bóp nghẹt tự do ngôn luận đang làm xôn xao cộng đồng mạng. Với con số lên đến hàng ngàn các dư luận viên đã ồ ạt báo cáo lên facebook những tài khoản họ muốn triệt tiêu. Và đây cũng là đề tài mà Chân Như muốn được cùng trao đổi với một số các khách mời, những người đã từng bị facebook khóa tài khoản chỉ vì họ bị các dư luận viên báo cáo.


    Tìm kẽ hở bịt miệng nhà bất đồng chính kiến

    Chân Như: Xin gởi lời chào đến 4 bạn Phạm Thanh Nghiên, Lê Dũng Vova, Bạch Hồng Quyền và Gió Lang Thang.
    Trước tiên xin các bạn cho biết là các tài khoản facebook của các bạn bắt đầu bị đánh phá từ khi nào, và cho đến thời điểm nào thì facebook của các bạn hoàn toàn bị mất?

    Phạm Thanh Nghiên:
    Bình thường thì ngày nào tôi cũng vào các trang facebook, đọc tin cũng như truyền tải các tin tức, nhưng đến sáng ngày 15 tháng 7, tôi phát hiện ra facebook của tôi không thể đăng nhập được nữa, tôi đã làm các động tác như bên facebook họ yêu cầu và đến ngày hôm nay facebook cũ vẫn chưa làm được, và ngay buổi chiều ngày 15 tôi cũng đã lập một nick mới tuy nhiên chiều ngày 18 cũng đã bị đánh sập, tức là trong vòng 3 ngày mà 2 tài khoản facebook của tôi đã bị cướp mất, chính thức là tôi đã bị đẩy ra khỏi cộng đồng facebook.


    Lê Dũng Vova:
    Trường hợp cá nhân của tôi trong ngày 17 tháng 7 vào tầm khoảng 2 giờ thì tài khoản của tôi trên facebook người ta bắt phải kê khai để kiểm tra. Tôi không thể rời facebook được khoảng trong một hai tiếng bởi vì nhu cầu xem tin rồi trao đổi với bạn bè trong cộng đồng, thế thì phải làm một tài khoản khác cũng vẫn với tên đó, bằng số điện thoại của mình, được đúng đến 6 giờ chiều ngày 18 lại bị mất và họ lại bắt kê khai lại, nhưng mà cũng không thấy họ trả lời lại. Tôi nghĩ là, đây là một cái mạng xã hội có vẻ như họ còn nhiều lỗ hổng về kỹ thuật; Chính thức là bao nhiêu công lao của mình, đưa bài, viết bài, đưa ảnh tư liệu, ảnh cá nhân, ảnh về cộng đồng của bạn bè, rất nhiều nội dung ở trên đấy trong vòng mấy năm nay thì tự nhiên mất hết. Bây giờ cứ giống như là người mất của rất là khó hiểu.

    Tại sao tài khoản facebook cá nhân của mình bị một lực lượng dư luận viên rất lớn đánh sập, mà bên facebook không có một khắc phục nào để cho các tài khoản cá nhân ấy được lấy lại nhanh chóng nhất?
    -Bạch Hồng Quyền

    Bạch Hồng Quyền:
    Tài khoản facebook của em bị đánh sập vào khoảng 7 giờ tối ngày 14 tháng 7. Cách đó vài phút thì em vẫn đăng nhập và em nói chuyện với một người bạn rất bình thường, nhưng chỉ sau vài phút thì nó (facebook) bắt mình xác minh một số thông tin. Em thấy một điều rất thắc mắc là tại sao tài khoản facebook cá nhân của mình bị một lực lượng dư luận viên rất lớn đánh sập, mà bên facebook không có một khắc phục nào để cho các tài khoản cá nhân ấy được lấy lại nhanh chóng nhất? Đấy là cái lỗ hổng rất lớn của facebook.


    Gió Lang Thang:
    Tình trạng này thì không chỉ 4 người mình đang nói chuyện đây mà hiện tại theo thống kê thì khoảng hơn 30 cá nhân, những người cổ súy cho quyền tự do ngôn luận, và đấu tranh cho nhân quyền. Mình nghĩ là facebook họ cũng cần phải xem xét lại vấn đề này.

    Chân Như: Theo Chân Như biết, Việt Nam luôn cho rằng họ không hề vi phạm quyền Tự do internet người dân có quyền bày tỏ chính kiến của mình và như các bạn đã biết facebook là một công cụ được tạo ra để mọi người có thể bày tỏ quan điểm của mình, tuy nhiên giờ đây facebook lại được sử dụng để bịt miệng những người bất đồng chính kiến, vấn đề này nói lên điều gì?

    Phạm Thanh Nghiên:
    Tôi có thể khẳng định rằng một kẻ nói dối thì bao giờ cũng phải cố bằng mọi cách để bao biện, thanh minh cũng như làm các việc khác để để che dấu cái sự dối trá, sự vi phạm của mình. Thực ra facebook được sử dụng để bịt miệng những người bất đồng chính kiến thì tôi cho rằng nó chỉ đúng trong trường hợp mà áp dụng trong những nước có thể chế độc tài như Việt Nam mà thôi, tức là Việt Nam họ đang tìm những kẽ hở hay những cái chưa hoàn chỉnh của facebook để bịt miệng những người bất đồng chính kiến. Điều này có thể khẳng định facebook là một môi trường rất thuận lợi và có tác dụng vô cùng to lớn, giả sử không có facebook thì số lượng người biết đến những công cuộc đấu tranh đòi dân chủ của chúng tôi trong phạm vi rất là hẹp. Tôi nghĩ việc làm của nhà cầm quyền là sợ cái sự loan tỏa từ những người làm việc như chúng tôi.


    Lê Dũng Vova:
    Cá nhân thì tôi nhìn ra 2 vấn đề như thế này, thứ nhất về vấn đề thương mại, khi mà facebook họ làm một cái mạng xã hội để tạo ra một cái sân chơi, thế thì việc kinh doanh của họ rất là phát đạt. Không những facebook phát đạt mà các nhà cung cấp hạ tầng mạng họ cũng thu hoạch được rất nhiều tiền từ những người sử dụng. Lẽ ra họ đã bán cái dịch vụ và họ cung cấp thì họ phải phục vụ đúng các tiêu chí về thương mại, họ phải đảm bảo quyền lợi cho chúng tôi về chất lượng sử dụng. Nhưng mà hiện giờ chúng tôi đang dùng hạ tầng mạng của Việt Nam, dùng facebook, thế thì cả hai đều cung cấp rất lởm khởm; mạng thì chập chờn lúc được lúc không, facebook thì kiểu như thế này, đấy là vì chúng tôi chưa có sự lựa chọn nào khác. Vấn đề thứ 2, tôi làm kỹ thuật tôi biết thừa là facebook họ đang để một cái lỗ hổng tạo lý do cho các lực lượng đánh phá.

    Tôi chắc là dư luận viên của chính quyền Việt Nam rồi, tại vì sao? Ngày xưa ông Triều, sếp an ninh của Việt Nam đã từng lên báo, lên TV tuyên bố là đã phải nuôi lực lượng dư luận viên để đánh sập hàng mấy trăm trang mạng. Chính quyền Việt Nam và luật Việt Nam không có cấm mạng xã hội, nếu cấm thì chặn hẳn và không cho các facebook và mạng xã hội hoạt động; Nhưng ngược lại họ lại dùng cách không chính danh để phá, rồi họ cung cấp dịch vụ hạ tầng mạng rất kém. Chúng tôi là người dân mà phải dùng những dịch vụ bị o ép. Tôi thấy facebook họ kém, có thể đấy là một lỗ hổng kỹ thuật mà trong thời gian tới chúng tôi hy vọng họ sẽ khắc phục.




    Công cụ báo cáo lên facebook những tài khoản vi phạm. Screen capture.


    Chân Như:
    Theo các bạn thì việc nhà cầm quyền áp dụng giàn dư luận viên để gây khó khăn cho cư dân Facebook như thế phải chăng là họ đang lo sợ về sự lớn mạnh trên mạng của phong trào đòi dân chủ?


    Phạm Thanh Nghiên:
    Vâng tất nhiên rồi họ rất lo lắng chứ, bởi vì facebook thì cũng mới có trong khoảng thời gian vài năm gần đây. Như các bạn đã biết hiện nay ở Việt Nam có khoảng độ hơn 800 tờ báo, khoảng trên dưới khoảng 17 ngàn nhà báo được cấp thẻ, đa số họ đều phục vụ cho chế độ và thêm vào đó có số liệu vừa rồi cho thấy có khoảng trên dưới 84 ngàn lực lượng được gọi là dư luận viên để tô vẽ cho chế độ để nói dối, đánh bóng. Những số liệu tôi đưa ra đã một phần nào nói lên được bản chất cũng như sự thật của câu chuyện này.


    Bạch Hồng Quyền:
    Theo quan điểm của em, facebook nó cũng chỉ phát triển cách đây vài năm, mà bây giờ chính quyền phải dùng đến một lực lượng lớn như thế để đánh sập. Thế nên từ những cái nhỏ như thế này họ sẽ dần dần đánh phá những cái lớn hơn, vì những phong trào đòi dân chủ ở Việt Nam nhe nhói từ những con số vài người bây giờ lên đến con số vài trăm người, có thể đến vài nghìn người rồi. Cũng nhờ các trang mạng cá nhân hoặc những trang mạng cộng đồng để cho mọi người biết thì theo em nghĩ đây là cách đối phó của nhà cầm quyền. Tự do ngôn luận ở Việt Nam mình không còn nữa.


    Gió Lang Thang:
    Cá nhân mình nghĩ việc họ (nhà cầm quyền VN) phải sử dụng một lượng rất lớn Dư luận viên để đánh phá trang Facebook cá nhân, thể hiện sự bất lực của họ; Vì khi một đất nước họ luôn tự hào là tự do dân chủ nhưng phải dùng chiêu trò rất bẩn thỉu, trẻ con như vậy để đối phó, thì mình nghĩ việc làm của họ rất là lố bịch.


    Lê Dũng Vova:
    Theo tôi cái mạng xã hội nói chung và facebook nói riêng thì nó gần giống với hệ thống báo chí tư nhân. Như các bạn đã biết ở Việt Nam chính quyền nhất quyết là chưa cho phép thành lập các tòa báo tư nhân, thế thì các mạng xã hội lại không hề bị kiểm duyệt. Chúng tôi coi đó là mảng báo tư nhân hỗ trợ cho số đông, những người cần tìm tòi tin tức, chia sẻ tin tức mặc dù chúng tôi không dám nhận mình là những nhà báo. Việc chặn phá, đánh phá facebook thì trong thời gian tới tôi nghĩ chính người làm ra mạng facebook này có thể khắc phục những cái lỗ hổng nếu không thì uy tín của họ và thứ hai chính họ sẽ phải gánh chịu những rắc rối không riêng gì chúng tôi.


    Ngược xu thế nhân loại sẽ bị đào thải


    Chân Như:
    Mới đây đã có nhiều thỉnh nguyện thư kêu gọi facebook nên quan tâm và có biện pháp đối với hành động này. Theo Chân Như nghĩ thì đó cũng là một trong những nỗ lực nhằm ngăn chặn hành động của các dư luận viên. Các bạn có ý tưởng nào hữu hiệu cho việc dập tắt các hành động report này?
    Xu thế dân chủ là xu thế mà con người đang hướng tới, nó là một cái xu thế tất yếu của nhân loại. Tôi nghĩ rằng bất cứ một việc làm nào đi ngược lại xu thế của nhân loại tất sẽ bị đào thải.
    -Phạm Thanh Nghiên

    Phạm Thanh Nghiên:
    Phải thừa nhận một điều là tôi không giỏi về công nghệ thông tin, cho nên khi mà tôi bị đánh sập hai tài khoản facebook thì tôi cũng đã làm các bước như họ yêu cầu. Một số bạn bè tôi sau vài ngày họ lấy lại được tài khoản, nhưng còn bản thân tôi đến giờ phút này thì tôi cũng đang rất là băn khoăn không hiểu tại sao tôi cũng chưa khắc phục được cái vấn đề này; Quả thật tôi rất là bối rối.

    Lê Dũng Vova: Tôi có quan điểm như thế này, thật ra nhà sản xuất ra facebook chúng ta đều biết họ rất là thành công trong việc kinh doanh. Tôi nghĩ là họ không thể bỏ mất cái miếng bánh thị phần của họ càng ngày càng lớn. Tôi nghĩ là họ sẽ phải khắc phục giống như là những bản vá lỗi về kỹ thuật. Họ có thể sửa chữa được ngay; Cũng có thể họ chưa hiểu hết tình hình ở từng quốc gia;

    Có thể ở Mỹ họ thấy không có những người bất đồng chính kiến mà phải dùng đến mạng facebook rồi dùng tên ảo để mà khai thác thông tin và đưa ý kiến của mình lên; Có thể là ông chủ của facebook họ cũng đang nghĩ là ở Việt Nam cũng giống như ở Mỹ; Tôi hy vọng họ sẽ phải tìm hiểu thêm. Vấn đề thứ hai để chấm dứt việc đánh phá của dư luận viên thì tôi nghĩ là điều đó rất khó vì chúng ta đang phải chiến đấu với một trong những cái cối xoay gió, không có tư duy, và chúng ta không thể chiến thắng khi mà lỗ hổng về kỹ thuật quá lớn.



    Hình ảnh minh họa. Screen capture.

    Bạch Hồng Quyền:
    Theo quan điểm của em, cho dù chúng ta có gởi thỉnh nguyện thư đến được tay người thành lập ra facebook cũng chưa thể giải quyết ngay được. Một số trường hợp như của em, của chị Phạm Thanh Nghiên, anh Dũng Vova hoặc Gió Lang Thang thì từ khi chúng em đã gởi những thông tin, trang facebook đòi hỏi chúng em xác nhận để lấy lại tài khoản thì vẫn chưa thấy một chút gì hồi âm mà cách đây ít nhất là 4- 5 ngày rồi. Cách tốt nhất để khắc phục thì chỉ có người sáng lập ra facebook, đóng cái lỗ hổng thì lực lượng dư luận viên, cho dù có lớn đến mấy thì cũng không có thể truy từng cái facebook để đánh sập được nữa.


    Phạm Thanh Nghiên:
    Tôi cũng xin nói thêm một ý ngắn thế này, Việt Nam thay vì đi triệt tiêu đàn áp những tiếng nói đối kháng, và nuôi một đội quân rất là hùng hậu chỉ để rình mò đánh sập các trang facebook của những người đấu tranh nhân quyền dân chủ, thì tiền tài vật lực, nhân lực ấy hãy tập trung làm một cái điều gì đó hữu ích. Tôi nghĩ rằng nó không chỉ mang lại lợi ích cho đất nước mà ở một mức độ nào đó nó cũng sẽ tránh được những cái tai họa dành cho đảng cộng sản Việt Nam trong tương lai, bởi vì tôi khẳng định cái xu thế dân chủ là xu thế mà con người đang hướng tới, nó là một cái xu thế tất yếu của nhân loại. Tôi nghĩ rằng bất cứ một việc làm nào đi ngược lại xu thế của nhân loại tất sẽ bị đào thải.


    Lê Dũng Vova:
    Tôi thì tôi luôn nghĩ là, những cái đánh phá mạng xã hội nhằm bịt miệng hay là ngăn chặn tiếng nói chính kiến của cộng đồng mạng hay là của người dân. Điều đó là họ đang chèn bánh xe lịch sử. Việc đánh phá facebook hay là đánh phá mạng xã hội nói chung cái mục đích chính ai cũng biết đấy là hòng ngăn chặn những người truyền tải những thông tin từ Việt Nam lên cộng đồng mạng. Ở Việt Nam thực ra thì nó đang dần như là cái hố đen của cái bóng tối về văn minh về nhân quyền; Thế thì người dân họ nói ra chúng tôi đưa lên mạng xã hội để cho bạn bè rồi để cho mọi người cùng biết. Thực ra thì nhà cầm quyền họ không muốn, họ muốn một cái nhóm của họ thôi, chúng tôi cho rằng đó là cái bước cùng quẫn và họ không thể chặn được.


    Chân Như:
    Xin cám ơn 4 bạn, Phạm Thanh Nghiên, Lê Dũng Vova, Bạch Hồng Quyền và Gió Lang thanh đã bỏ thời gian để đến với Diễn đàn bạn trẻ kỳ này, đề kết thúc cho diễn đàn tuần này, mời quý vị và các bạn cùng nghe phần chia sẻ của chị Angelina Trang Huỳnh, là người đang hoạt động sát với Facebook để giúp phục hồi lại tài khoản của các nhà dân chủ trong nước, và được chị cho biết những thành quả đã làm được.

    Hiện nay qua dịch vụ help desk trang no fire wall của chúng tôi, thì chúng tôi đã có khoảng hơn 20 nhà dân chủ đã liên lạc để giúp. Hiện giờ chỉ khoảng 1/3 đã được facebook họ phục hoạt trở lại; Những người còn lại thì chúng tôi hàng ngày chúng tôi follow up (theo dõi sát) và họ biết cái vấn đề này rất là cấp bách. Tuy nhiên facebook là công ty lớn thành ra đòi hỏi một chút thời gian; Tôi cũng mong rằng trong những ngày tới những người còn lại sẽ được giải quyết. Thông điệp mà chúng tôi muốn gởi đến đó là, chúng ta bị report bị mất khoảng 1 vài ngày1 tuần không lên facebook được thì điều đó rất là khó chịu, nhưng mà chúng ta bình tĩnh từ từ để chúng ta giải quyết”.

    Nguồn:
    rfa.org
    Được đăng bởi bauxitevn
    Lannguyen xin chân thành cảm ơn Chân Nhưhttp://boxitvn.blogspot.com/2014/07/...luan-vien.html
    Lannguyen

  2. #22
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Nên Đọc Cho Biết

    Trung Quốc muốn "Thoát-Mỹ" – Mà không dễ

    Vũ Hoàng & Nguyễn-Xuân Nghĩa



    Nhân viên một ngân hàng tỉnh Tứ Xuyên - Trung Quốc đang xếp đôla Mỹ bên cạnh đồng nhân dân tệ. AFP PHOTO

    Tình trạng "Mỹ thuộc" của nền kinh tế Trung Quốc là một nghịch lý mà chúng ta nên nhìn ra. Diễn đàn Kinh tế giải thích điều ấy hầu quý độc giả qua phần trao đổi sau đây của Vũ Hoàng cùng chuyên gia kinh tế Nguyễn Xuân Nghĩa...
    Vấn đề sinh tử của Bắc Kinh

    Vũ Hoàng:
    Xin kính chào ông Nghĩa. Thưa ông, thống kê từ bộ Ngân khố Hoa Kỳ ngày Thứ Tư 16 tuần qua cho thấy Trung Quốc mua Công khố phiếu Mỹ tới mức dồn dập chưa từng thấy kể từ năm 1977 là khi Hoa Kỳ bắt đầu bút ghi loại nghiệp vụ này. Theo dõi thị trường tín dụng Mỹ, ông giải thích thế nào về hiện tượng ấy khi người ta cứ cho rằng Bắc Kinh nắm dao đằng chuôi và có thể gây khó cho Hoa Kỳ khi giảm dần số lượng Công khố phiếu họ vẫn mua của Mỹ?

    Nguyễn Xuân Nghĩa: Tôi thiển nghĩ đây là cơ hội cho chúng ta nhìn ra quan hệ kinh tế giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc để thấy là ngược với nhận thức của nhiều người, kể cả các chính trị gia Mỹ, kinh tế Trung Quốc quá lệ thuộc vào nước Mỹ! Và đây là vấn đề sinh tử của Bắc Kinh.
    Trước hết, xin nói về bối cảnh thì từ vụ khủng hoảng rồi Tổng suy trầm năm 2008, Ngân hàng Trung ương Hoa Kỳ có biện pháp kích thích kinh tế bất thường là hạ lãi suất tới sàn rồi mua vào trái phiếu và trả bằng tiền được tá ghi trong sổ sách kế toán của ngân hàng để các ngân hàng có thêm thanh khoản nên cho vay ra dễ dàng. Từ Tháng Năm của năm ngoái, khi kinh tế Mỹ có chiều hướng khả quan hơn thì Ngân hàng Trung ương Mỹ làm thế giới chấn động qua dự tính "vuốt nhọn" chính sách tiền tệ, tức là giảm dần mức độ bơm tiền và còn có thể nâng lãi suất.
    Khi thu vào Mỹ kim thì họ làm gì để tiền đó khỏi mất giá? Họ mua tài sản tại Mỹ, mà loại tài sản có mức an toàn nhất vì coi như được chính quyền Mỹ đảm bảo chính là Công khố phiếu.
    -Nguyễn Xuân Nghĩa
    Khi đó, các thị trường dự đoán là phân lời trái phiếu cùng lãi suất tại Mỹ sẽ tăng. Điều ấy chưa xảy ra, phân lời trái phiếu Mỹ lại giảm và giá công khố phiếu lại tăng. Tức là có chủ nợ sẵn sàng cho Mỹ vay tiền bằng cách mua vào Công khố phiếu vì thế giá mới tăng và phân lời mới hạ. Lúc đó, người ta mới thấy vai trò của Trung Quốc là năm nay họ mua thêm Công khố phiếu Mỹ với mức chưa từng thấy và tính đến cuối Tháng Năm vừa qua thì làm chủ một khoản nợ gồm Công khố phiếu và cả trái phiếu ngắn hạn lên tới một ngàn 271 tỷ Mỹ kim, bằng 10,6% tổng số Công khố phiếu Mỹ.

    Vũ Hoàng:
    Ông vừa cho biết Trung Quốc làm chủ hơn 10% tổng số nợ dưới dạng Công khố phiếu của Mỹ mà lại nói rằng kinh tế Trung Quốc lệ thuộc vào Hoa Kỳ thì nhiều thính giả của chúng ta tất nhiên là không hiểu. Vì vậy, để khởi đầu, xin ông giải thích cho nghịch lý đó.

    Nguyễn Xuân Nghĩa: Trong chuyện này, ta tìm hiểu hai lĩnh vực là tài chính và thương mại, hay ngoại hối và ngoại thương, thì may ra sẽ thấy được nghịch lý ấy.
    Trước hết, ta bay qua bên kia đại dương để xem giới hữu trách kinh tế tại Bắc Kinh suy tính gì. Từ Đại hội 18, họ cứ nói đến tái cân bằng cơ chế kinh tế, cụ thể là nâng sức tiêu thụ nội địa và giảm dần sự lệ thuộc vào đầu tư và xuất khẩu. Họ chưa làm được chuyện ấy mà vẫn cố bán hàng nhiều hơn với giá rẻ hơn. Một cách kích thích xuất khẩu là can thiệp vào thị trường ngoại hối, là mua vào Mỹ kim và bán ra đồng nội tệ, tức là đồng Nguyên mà họ cứ gọi là "Nhân dân tệ" trong tinh thần mị dân. Khi thu vào Mỹ kim thì họ làm gì để tiền đó khỏi mất giá? Họ mua tài sản tại Mỹ, mà loại tài sản có mức an toàn nhất vì coi như được Chính quyền Mỹ đảm bảo chính là Công khố phiếu. Nôm na là Bắc Kinh bóp cổ người dân để bán hàng rẻ, và thu về một dự trữ ngoại tệ cứ được ca tụng là kỷ lục của thế giới, vì lên tới gần bốn ngàn tỷ đô la, rồi suy đi tính lại thì vẫn lại cho Mỹ vay tới hơn một phân tư chỉ vì đấy là nơi chọn mặt gửi vàng an toàn nhất!
    Bụt chùa nhà không thiêng”


    Một nông dân Trung Quốc tận dụng những mảnh đất để trồng rau, phía sau là dự án nhà cao tầng ở An Huy, Trung Quốc. AFP

    Vũ Hoàng:
    Ông trình bày từ giác độ của Trung Quốc, nhưng nhiều người ở tại Hoa Kỳ lại cứ lo Trung Quốc có thể tẩy chay thị trường trái phiếu Mỹ tức là không cho Hoa Kỳ vay tiền nữa. Ông giải thích thế nào về chuyện đó?

    Nguyễn Xuân Nghĩa: Tôi nghĩ rằng nhiều khi báo chí và các chính trị gia không hiểu hoặc muốn tác động vào dư luận theo chủ ý riêng của họ nên cứ hăm dọa chuyện khôi hài đó.
    Trên diễn đàn này, cách đây mấy năm chúng ta có nhắc đến lời than của một viên chức cao cấp tại Bắc Kinh, rằng "ghét Mỹ lắm mà vẫn phải mua Công khố phiếu của Mỹ"! Thật ra, trị trường trái phiếu Mỹ có hai ưu điểm là sâu rộng và an toàn hơn hẳn mọi thị trường khác trên thế giới. Sâu vì lớn hơn tổng số thị trường của năm nước lớn nhất sau Mỹ và an toàn vì có thanh khoản cao, tức là khi cần rút ra để lấy về tiền mặt thì rất nhanh và dễ. Nhìn cách khác, nếu có tài sản mà muốn lưu giữ dưới dạng ngoại tệ, ta có thể chọn đồng Euro, đồng Yen Nhật, đồng Anh kim hay Phật lăng Thụy Sĩ, v.v.... Trong số này, nhiều đồng bạc có khi vững giá hơn Mỹ kim, nhưng thị trường lại quá nông và hẹp, thí dụ như nếu rút ra 100 tỷ là gây chấn động và có khi bị lỗ nặng.
    Sau cùng cũng cần nói thêm chuyện "bụt chùa nhà không thiêng". Người ta cứ ca tụng kinh tế Trung Quốc, nhưng nếu đầu tư vào thị trường ấy mà an toàn và có lời thì tại sao Bắc Kinh phải gửi tiền qua biển cho Mỹ vay?

    Vũ Hoàng:
    Từ lĩnh vực tài chính ta bước qua lĩnh vực ngoại thương. Thưa ông, nếu kinh tế của Trung Quốc lệ thuộc vào Hoa Kỳ thì tại sao nước Mỹ cứ bị nhập siêu, tức là nhập khẩu nhiều hơn xuất khẩu, khi mua bán với Trung Quốc?

    Nguyễn Xuân Nghĩa: Quả thật là nước Mỹ có gặp vấn đề ấy, nhưng nó được khuếch đại và gây ấn tượng sai lạc, có khi là với chủ đích chính trị mà truyền thông không hiểu rõ. Một lối nhìn khác là ta nên thấy ra mối lo của Bắc Kinh khi kinh tế mắc bệnh nghiện xuất khẩu!
    Hoa Kỳ có một nhược điểm kinh tế mà lại là ưu điểm xã hội là có mức tiêu thụ quá cao, tới 70% Tổng sản lượng GDP. Tôi nói là ưu điểm xã hội vì cho thấy tư thế và khả năng chọn lựa của người dân, là điều Trung Quốc không có vì tiêu thụ bị đè nén và giảm dần từ nhiều năm qua.
    Thế dân Mỹ tiêu thụ những gì? Họ chủ yếu mua hàng hóa và dịch vụ của Mỹ, xin tính tròn cho dễ nhớ là tới 88% tổng số tiêu thụ là của nội địa, chỉ có 12% là nhập từ ngoài, trong số này nhiều sản phẩm lại do doanh nghiệp Mỹ góp phần làm ra và xuất ngược về Mỹ. Nghĩa là chỉ có 12% thị trường tiêu thụ của Mỹ mà lại là nguồn sống cho rất nhiều quốc gia trên thế giới.

    Vũ Hoàng:
    Ông vừa nói trong số hàng nhập vào Mỹ lại có nhiều sản phẩm do doanh nghiệp Mỹ chế tạo từ bên ngoài, thí dụ như tại Trung Quốc, nên có thể kiếm lời ngay từ gốc. Phải chăng, con số gọi là nhập siêu của Mỹ với Trung Quốc thật ra lại không nặng như vậy.
    Người ta cứ ca tụng kinh tế Trung Quốc, nhưng nếu đầu tư vào thị trường ấy mà an toàn và có lời thì tại sao Bắc Kinh phải gửi tiền qua biển cho Mỹ vay?
    -Nguyễn Xuân Nghĩa
    Nguyễn Xuân Nghĩa: Cho dễ nhớ thì tôi xin nêu vài thí dụ.
    Thứ nhất là trong số hàng tiêu thụ nhập vào Mỹ, chỉ có gần 3% là đến từ Trung Quốc, bên trong thì hơn phân nửa là do công ty Mỹ nắm lấy từ khi hàng cập bến bên Tầu, chở qua đây bán cho nhà tiêu thụ cuối cùng ở Mỹ. Nói nôm na thì khi mua một đô là hàng "Made in China", dân Mỹ chi 55 xu cho người Mỹ tại Mỹ đã. Mà 45 xu kia cũng chẳng lọt hết vào tay Trung Quốc. Thí dụ kia từ một kinh tế gia của Ngân hàng Dự trữ Mỹ tại Dallas sẽ làm rõ ra điều ấy.
    Giả dụ như tôi bỏ ra 500 đô la để mua tại Cali một cái iPhone ráp chế bên Tầu. Về nhà tìm hiểu thêm mới biết là để có món hàng loại sang gọi là "Made in China" thì Trung Quốc phải mua bộ nhớ và âm thanh của Mỹ mất 11 đồng, mua linh kiện xử lý và thu hình từ các xứ khác mất 162 đô la, tổng cộng là mất 173 đô la. Rồi tốn thêm bảy đồng ráp chế trước khi bán qua Mỹ được 180 đồng. Các doanh nghiệp Mỹ tốn 180 đồng để mua một sản phẩm ráp chế bên Tầu rồi tính thêm chi phí này nọ trước khi bán cho tôi lấy 500 đồng.
    Từ nghiệp vụ ấy, bà nhân viên Bộ Thương Mại Hoa Kỳ thì bấm máy ghi rằng Mỹ bán hàng vặt cho Tầu được có 11 đồng mà mua của Tầu 180 đồng nên bị nhập siêu mất 169 đồng! Đó là 162 đồng do Trung Quốc bỏ ra để mua linh kiện từ xứ khác, cộng thêm bảy đồng ráp chế. Trong khi ấy, cô bí thư tại Bắc Kinh lè lưỡi ghi bằng bút chì phần đóng góp của Trung Quốc cho dự án iPhone đó là vỏn vẹn có bảy đồng!

    Vũ Hoàng:
    Qua mấy con số rất vui đó thì có lẽ ta thấy sức nặng ngoại thương của Trung Quốc với Mỹ thật ra không nặng như người ta thường nghĩ! Thưa ông, có phải vậy không?

    Nguyễn Xuân Nghĩa: Tôi tin là lãnh đạo Bắc Kinh ý thức được nhược điểm bên trong mà chưa thể cải sửa hay cải tiến được. Họ tự khoe là công xưởng toàn cầu, thực ra thì bán hai chục triệu cái áo hay chục triệu đôi giầy mới đủ tiền mua một máy bay Boeing. Mà loại sản phẩm ráp chế như giày dép áo quần, hay cả máy điện thoại loại khôn thì doanh nghiệp Mỹ có thể làm hoặc mua của xứ khác, chứ Trung Quốc không có nhiều chọn lựa khi phải mua máy bay.
    Ta thấy ra sự khác biệt của nền kinh tế khi Hoa Kỳ, hay Âu Châu, Nhật Bản và cả Nam Hàn đã tiến tới hình thái hậu công nghiệp với trị giá gia tăng rất cao của dịch vụ và trí tuệ mà Trung Quốc mới chỉ đi vào lĩnh vực chế biến ở ngọn chứ không có gốc. Cũng vì vậy nên Bắc Kinh cố đi tắt bằng thủ đoạn ăn cắp sản phẩm trí tuệ và bí mật kỹ thuật của xứ khác, mà vẫn không xong.

    Vũ Hoàng:
    Bây giờ thì có lẽ thính giả của chúng ta hiểu ra nghịch lý mà ông nói là kinh tế Trung Quốc ở vào tình trạng "Mỹ thuộc". Kết luận của ông là gì?

    Nguyễn Xuân Nghĩa: Kinh tế Hoa Kỳ và cả Âu Châu nữa có nội lực riêng nên ít lệ thuộc vào xuất nhập cảng, tức là ít lệ thuộc vào xứ khác. Kinh tế Trung Quốc thì lệ thuộc vào xuất cảng đến gần phân nửa, tức là gấp đôi Hoa Kỳ và thực tế thì nằm trong vòng kiềm tỏa của Mỹ. Chuyện phũ phàng ấy, lãnh đạo Bắc Kinh có biết và cũng muốn thoát mà không xong. Với khối dự trữ ngoại tệ khổng lồ, họ được cái danh hão để hù dân là trở thành chủ nợ của nước Mỹ với một ngàn hai trăm tỷ Công khố phiếu Hoa Kỳ ở trong tay. Thật ra, họ cứ nơm nớp lo là khoản tài sản đó mất giá. Bây giờ còn lo thêm là vì nội tình bất ổn, và nhân công có tay nghề thì ít nên cứ đòi tăng lương làm cho giới đầu tư sẽ tìm xứ khác làm ăn. Tôi nghĩ lãnh đạo Bắc Kinh muốn "Thoát Mỹ" mà không nổi!
    Vũ Hoàng: Xin cảm tạ ông Nghĩa về cuộc trao đổi hữu ích này.

    V.H & N.X.N

    Nguồn: rfa.org
    Được đăng bởi bauxitevn

    Lannguyen xin chân thành cảm ơn Vũ Hoàng & Nguyễn-Xuân Nghĩa http://boxitvn.blogspot.com/2014/07/...-khong-de.html
    Lannguyen

  3. #23
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Nên Đọc Cho Biết

    Tự vấn biểu tình

    08.05.2014


    By Huyền Thoại







    Ừ ! xuống đường biểu tình chống trung cộng
    Cứ phất cờ đỏ mà đi khắp phố
    Ôi lá cờ: chất nô tài hiển hiện
    Một sao vàng: một tỉnh của tàu kia
    Sao khẳng định: biểu tình chống trung cộng ?

    Điếu Cày, Việt Khang, Trần Huỳnh Duy Thức
    Nguyễn Văn Lý, Lê Quốc Quân, Bùi Hằng
    Trần Vũ Anh Bình, Minh Hạnh, Huy Chương
    Người yêu Nước vẫn tù giam gông cổ
    Sao biết được đảng cộng chống trung cộng ?

    Thì xuống đường biểu tình chống trung cộng
    Hét vang khẩu hiệu, khàn cổ điếc tai
    Xong lại chui vào nhà hàng tàu chệt
    Còn chút hơi khàn: hảo lớ, xie-xie
    Ăn dimsum, biểu tình chống trung cộng ?

    Bao nhiêu chất độc pha chung ẩm thực
    Dân Việt ăn rồi bệnh chết ngọt ngào
    Hàng hoá giả tung đầy khắp tứ hướng
    Lũng đoạn thị trường, làm khổ dân ta
    Mặt kinh tế tàu làm vua một cõi.

    Ừ ! xuống đường biểu tình chống trung cộng
    Sao vẫn nghe nhạc tàu vang khắp phố
    Những giai điệu lạc lõng miền xa xôi
    Cả điệu bộ, áo quần cũng bắt chước
    Sao khẳng định: biểu tình chống trung cộng ?

    Mặt Văn Hoá: tàu nhẹ nhàng len lỏi
    Nhưng thâm sâu chính là mặt trận này
    Tàu không cần một tiếng súng, tay không
    Vẫn đi tuốt vào tư tưởng dân Việt
    Hiểm hoạ cuộc xâm lăng không tiếng súng.

    Thì xuống đường biểu tình chống trung cộng
    Nhưng màn hình cứ nhan nhản phim tàu
    Sử của tàu: vanh vách nhớ không quên
    Còn sử Việt: rặn không ra một chữ
    Sao khẳng định: biểu tình chống trung cộng ?

    Dân Việt kể chi tiết từng nhân vật
    Cứ càn long, hán cao tổ, từ hy
    Từng tên thái giám, từng đứa bảo ty
    Nó thấm sâu vào óc tim dân Việt
    Cội nguồn không còn, lấy đâu xanh ngọn.

    Ừ ! xuống đường biểu tình chống trung cộng
    Giàn khoan đã nằm đó được bao lâu
    Chỉ có những tên bán nước biết rõ
    Nhận tiền tàu, rồi bán nước cầu vinh
    Nó im lặng, trò hề gì đang diễn ?

    Nội xâm nằm chình ình ngay trước mắt
    Ngoại xâm thì len lỏi khắp ba miền
    Cộng nội xâm, tàu ngoại xâm hợp lại
    Tay phải chống rồi tay trái đón đưa.
    Tan nát cơ đồ Hùng Vương dựng Nước.

    Thì xuống đường biểu tình chống trung cộng
    Nhưng dứt khoát, chẳng mảy may nhân nhượng.
    Phải thể hiện rõ quyết chí lòng dân
    Lòng tự trọng dân Việt phải kiên quyết
    Hào khí Rồng Tiên, truyền thống anh hùng.

    Chỉ rõ mặt những Việt gian bán Nước
    Những hành động dối gạt bao năm qua
    Rước ngoại xâm về dẫm nát trầm kha
    Hèn với giặc, ác với dân thấy rõ.
    Không lập lờ, không né tránh, lửng lơ

    Chống thật sự và trên các mặt trận:
    Không coi phim, nghe nhạc tàu, sách vở
    Tẩy chay hàng tàu, quán nó không vào
    Ít nhất là trong giai đoạn hiện nay.
    Cái chính khí tỏ rõ giòng tộc Việt.

    Nào cùng nhau biểu tình chống tàu cộng.
    08.05.2014
    Huyền Thoại
    Lannguyen xin chân thành cảm ơn Huyền Thoạihttp://huyenthoai.me/2014/05/08/tu-van-bieu-tinh/




    Trung Cộng: “Giết bọn giặc Việt để làm lễ tế cờ Nam Sa”

    05.08.2012
    By Huyền Thoại
    Lannguyen

  4. #24
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Nên Đọc Cho Biết

    Cư dân mạng” và cái thói lạng quạng sồn sồn (Phanxine)

    “…Bạn chỉ cần chờ vài ngày, rồi mọi chuyện sẽ sáng tỏ hơn, bởi trong thời đại thông tin này, cũng sẽ có nhiều người kiểm tra thông tin và phản hồi lại. Quan trọng là bạn cần tỉnh táo để đừng biến mình thành công cụ đắc lực của những tờ lá cải, những trang tin điện tử lá cải…”



    1. Báo chí lá cải thì nước nào cũng có, nhưng báo chí lá cải ở nước ta được cái sung sướng là dân chúng dù gào lên “bọn lá cải” vẫn đua nhau chia sẻ đường dẫn, rồi rấm rức tức tối đập đầu vào gối rên rỉ ỉ ôi “vì sao báo chí nước nhà thế này”.

    Hồi xưa tui cũng vậy. Về sau này, khi những bạn làm báo chân chính giận tui, kéo tui ra cafe, hoặc nhắn tin riêng, hoặc (tệ hơn cả, với tui thôi) rầm rì sau lưng tui, rằng sao mày suốt ngày so sánh bọn tao với cái bọn lá cải ấy, và bọn nó không phải nhà báo, phóng viên gì sấc, thì tui mới giật mình nhìn lại và thấy quả có phần đúng.

    Cái đám lá cải ấy sống được, là nhờ công ơn của cái gọi là “cư dân mạng”. Cứ hễ có chuyện gì thì cư dân mạng của sồn sồn cả lên, chia sẻ đường dẫn, lan toả tin đồn, chẳng cần kiểm tra chuyện đúng sai gì cả, cứ thế mà copy/ paste/share link. Xong rồi đám lá cải lại nhảy vào giật tít “cư dân mạng nổi sóng”, xong cư dân mạng thấy cư dân mạng nổi sóng, thì lại chia sẻ, lại lan truyền….
    Đơn cử là câu chuyện của một đứa ất ơ nào đó tới giờ cũng không ai biết mặt đặt tên tự xưng là du học sinh Nhật Bản viết tâm thư, ai cũng tin sái cổ, chia sẻ ra xong rủ nhàu ngồi khóc tức tưởi vì nhục nhã và xấu hổ cho một thế hệ một đất nước =))

    Câu chuyện mới nhất cho cái sự sồn sồn của đám cư dân mạng vì tin vào đám báo lá cải Việt Nam là câu chuyện thanh niên Trung Quốc dắt bắp cải đi chơi. Chỉ trong hai ngày cuối tuần rồi, newsfeed của tui tràn ngập những đường dẫn chia sẻ bài viết của đám báo lá cải – có thể vì ngu xuẩn không biết đó là gì, hoặc vì nhu cầu câu like nên bịa chuyện giật tít – về trào lưu mới của thanh niên

    Trung Quốc dắt bắp cải đi chơi. Ngay khi thấy cái tin thì tui đã thấy ngờ ngợ, bởi nó quá bất thường. Nhưng có lẽ đa phần cư dân mạng Việt Nam vốn dĩ ghét Tàu Khựa nên đương nhiên cái chuyện dị hợm ấy có thể hoàn toàn là sự thật mà thôi nên ai cũng tin là sự thật. Sau đó thì chửi bọn thanh niên Trung Quốc thôi rồi. Nào là bọn bệnh hoạn biến thái, bọn lười biếng ngu xuẩn, bọn tự kỷ rảnh nhảm….


    Cuối cùng, hoá ra cái chuyện thanh niên Trung Quốc dắt bắp cải đi chơi thật ra là một dự án nghệ thuật sắp đặt mang tên Walking the Cabbage (Dắt bắp cải đi chơi) của nghệ sĩ Trung Quốc Han Bing, và cũng chẳng phải là mới mẻ gì vì dự án này đã chạy từ năm 2000 – 2008. Trên trang web của mình, Han Bing giới thiệu “Dắt bắp cải đi chơi” là loạt hoạt động tương tác xã hội kết hợp video với nhiếp ảnh nhằm dấy lên những tranh luận và phê phán xã hội. Bằng một ý tưởng vui nhộn, Han Bing chạm đến chủ đề nghiêm túc hơn về thói tiêu dùng, khoa trương, thực dụng của xã hội đương đại. Han Bing đã “dắt bắp cải” đi khắp nơi, từ vùng nông thôn đến nơi thành thị, từ Vạn Lý Trường Thành đến sông Mississippi, từ bãi biển Miami đến đại lộ Khải Hoàn Môn, từ Thiên An Môn đến Quảng Trường Thời Đại.

    Và khi lên mặt báo lá cải Việt Nam, đột nhiên nó trở thành “trào lưu mới của giới trẻ Trung Quốc”

    http://www.hanbingart.com/index.php?/artworks/-the-walking-the-cabbage-project–/
    Thế rồi, đột nhiên, cái đám cư dân mạng đang hả hê chửi bới bọn thanh niên Trung Quốc dắt bắp cải đi dạo thay vì dắt chó đi chơi vì sợ phải dọn phân chó, phải chăm lo cho chó là lười biếng, nay trở nên lố bịch. Nhìn lại, không biết cư dân mạng Việt Nam và cái đám “thanh niên dắt bắp cải” kia, ai lười biếng hơn ai?



    2. Đây không phải là lần đầu “cư dân mạng” bị hố hàng. Cách đây vài tháng, hẳn nhiều người còn nhớ đến chuyện họ chép miệng tội nghiệp cho dân Bắc Kinh không thể thấy mặt trời nên phải ngắm mặt trời giả với cái tin “Bắc Kinh lắp đặt màn hình khổng lồ chiếu cảnh mặt trời mọc vì sương mù dày đặc”. Không chỉ cư dân mạng Việt Nam, cư dân mạng toàn thế giới cũng lắm kẻ lười biếng bị mắc lừa trò giật tít của bọn báo lá cải. Trong thời đại nhiễu nhương của mạng xã hội, ai cũng có thể trở thành nguồn tin, và chuyện gì cũng có thể trở thành tin nóng hổi, thì để đừng biến mình thành một kẻ dở hơi xơi cá, có lẽ các bạn nên tự bảo vệ mình bằng cách trang bị những kiến thức căn bản về chắt lọc tin tức. Dĩ nhiên nó tốn thời gian hơn việc chỉ cần bấm share link không suy nghĩ, dĩ nhiên nó đòi hỏi bạn vận động trí não (vì thế với các bạn không có não hoặc không có nhu cầu vận động não thì có thể ngừng đọc tại đây và chuyển ngay xuống phần comment và chửi bới cho sướng tay), và dĩ nhiên nó đòi hỏi bạn vài thủ thuật để “điều tra nguồn dẫn”.

    (tui không phải quá sức thông minh để nghĩ ra mấy cái này. Tui chỉ hơi siêng năng rảnh rỗi tìm ra cái bài viết hay ho này và trích dẫn lại) Và đây, 5 bước để tránh trở thành kẻ đưa tin đồn tin xạo ke trong thời đại nhiễu nhương tin tức.

    I. AI KỂ TÔI NGHE CHUYỆN NÀY? Nói đúng hơn, cụ thể hơn, ai là người viết tin này, và viết cho tờ báo nào? Tờ báo này có đáng tin cậy không? Khả năng nó thiên vị là bao nhiêu? Nhiều bạn một mặt thường xuyên chửi kênh 14, mặt khác vẫn cứ share tin tức từ trang này, xong sau đó phát hiện ra tin mình share là lá cải thì lại gào lên như mình bị lừa vậy. Chúng ta quay trở lại với câu chuyện về vụ mặt trời mọc trên màn hình ở Bắc Kinh làm cho cư dân mạng thế giới một phen bẽ mặt. Câu chuyện này đầu tiên được đăng trên tờ Daily Mail, một tờ lá cải trùm hàng đầu thế giới. Để bạn hiểu hơn về bản chất của tờ này, bạn có thể đọc nhanh qua tiêu đề của các bài viết khác, chẳng hạn như “Cục Cức của bạn nói gì về bạn?” “Một người đàn ông bị bắt vì cởi truồng chạy tung tăng giữa siêu thị Wal-mart”. Khi bạn đăng tin từ một tờ lá cải, bạn cũng có tiềm năng trở thành một thứ lá cải chẳng thua gì nguồn tin đó.


    II. VÌ SAO NGƯỜI NÀY BIẾT CHUYỆN NÀY? Thử google tên của tác giả bài viết về vụ mặt trời ở Bắc Kinh mà xem. Tay James Nye này theo như Google cho biết thì ảnh ở Brooklyn. Vậy thì chắc rằng anh ta chẳng hề thấy tận mắt mấy cái màn hình khổng lồ ở Bắc Kinh. Nhưng rõ ràng bài viết cho hình đăng kèm. Thế nhưng chúng ta cũng chả biết hình đó được chụp ở đâu, chuyện gì xảy ra bên ngoài khung hình, và liệu bài báo đó có thật sự đúng như cái hình mô tả hay không. Chúng ta nghĩ rằng phóng viên thì sẽ phải kiểm tra chứ, nhưng thói tin người đôi khi cũng rất hại người, và với anh chàng Jame Hye này, Google cũng cho biết anh ta cũng đang bị kiện vì tội dựng chuyện trong một bài viết khác. Bạn có nghĩ anh phóng viên này đáng tin chứ?


    III. Với hai mục I & II, liệu có khả năng người này sai không? Hoặc nói láo? Nye viết cho một tờ báo chuyên giật gân câu khách, và anh ta không hề ở gần Bắc Kinh khi viết bài báo này, vậy thì câu trả lời hẳn là Đúng thế.


    IV. NẾU CÂU TRẢ LỜI CHO MỤC III LÀ ĐÚNG, TÌM MỘT NGUỒN TIN KHÁC. OK, Time và CBS cũng đăng câu chuyện này. Cả Time và CBS đều có danh tiếng cả, nên họ cũng đáng để tin cậy. Thế nhưng, cả Time lẫn CBS đều đăng tin và credit “dựa theo nguồn tin của Daily Mail”, và không hề có dấu hiệu nào cho thấy họ làm điều tra riêng về vấn đề này. Dĩ nhiên, về sau họ mang nhục. Nhưng trong khuôn khổ câu chuyện này, cả hai nguồn tin đều dựa vào nguồn của Daily Mail, tức thật ra vẫn là một nguồn, chứ không phải nguồn khác. Vậy thì phải thử tìm kiếm tiếp.


    V. TIẾP TỤC TÌM KIẾM CHO ĐẾN KHI TÌM RA. Với những tin tức đăng trên báo, bạn hầu như luôn có thể tìm nguồn gốc của nó. Ví dụ như bức ảnh bạn có thể dùng Google Search để xem những nguồn tin nào đăng tải lại bức ảnh này, và may mắn, bạn có thể tìm ra được người chụp hình. Ví dụ câu chuyện về thanh niên Trung Quốc dắt bắp cải, chỉ cần kéo một tấm ảnh này vào goolge search, tui đã tìm ra được trang của Han Bing đăng tải hàng loạt ảnh với ghi chú và giới thiệu về dự án.


    Có thể bạn cảm thấy những việc này quá tốn thời gian. tại sao phải tốn thời gian đến như thế. Nếu vậy, thật đơn giản: đừng tốn thời gian, ngay cả thời gian bạn share đường dẫn khiến cho người khác cũng tốn thời gian vô ích. Bạn chỉ cần chờ vài ngày, rồi mọi chuyện sẽ sáng tỏ hơn, bởi trong thời đại thông tin này, cũng sẽ có nhiều người kiểm tra thông tin và phản hồi lại. Quan trọng là bạn cần tỉnh táo để đừng biến mình thành công cụ đắc lực của những tờ lá cải, những trang tin điện tử lá cải. Ồ, dĩ nhiên đó là nếu bạn không muốn như thế, chứ còn bạn thích được thành lá cải, thì có sao đâu, được các chuyên trang lá cải cột lại và dắt đi lòng vòng như “trào lưu mới” cũng có thể là một thú vui đấy chứ [IMG]file:///C:%5CUsers%5CK%5CAppData%5CLocal%5CTemp%5Cmsohtmlc lip1%5C01%5Cclip_image004.png[/IMG]


    Phanxine
    Nguồn:
    phanxine.com

    Lannguyen xin chân thành cảm ơn Phanxinehttp://www.ethongluan.org/index.php?...=54&Itemid=301
    Lannguyen

  5. #25
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Nên Đọc Cho Biết

    Mừng sinh nhật bạn Facebook (Chanh Nguyen)

    "...Từ California, tôi vỗ tay tán thưởng những điều anh trao đổi với đồng hương của tôi. Tôi có cảm tưởng nếu sinh ra sớm hơn 20 năm, anh đã là một sinh viên trong phong trào Freedom Summer. Có thể anh bị cảnh sát đánh đập. Có thể anh bị thủ tiêu khi tranh đấu cho công lý, cho dân quyền của người da đen ở Mỹ..."


    Ông bạn Tây hút thuốc lào (Nguồn: FB Jonathan London)


    Hôm nay thấy FB có tin nhắn là sinh nhật của Jonathan London. Gần một năm trước, tôi tình cờ vào blog tiếng Việt Xin Lỗi Ông của anh. Chỉ cho vợ, vợ nhất định phải là người Việt trá hình vì không tin người Mỹ có thể viết tiếng Việt được như thế. Thấy anh trên FB, tôi thích chí xin kết bạn. Cũng dễ thôi, nhấp chuột vài cái là xong. Đọc những bài anh viết, những comments của anh, tôi không khỏi mỉm cười cảm thấy anh như một người bạn trong thế giới thật mà tôi vẫn thường cùng uống cà phê, bia, rượu và bàn cải về chuyện Trung-Đông, Ukraine, China, Tea Party, Obamacare... Nhưng đặc biệt hơn là anh quan tâm và hiểu biết nhiều về chính trị Việt Nam. Không những thế, anh sẳn sàng lăn lóc (ít ra là trên mạng), không ngại bị xiên xỏ để nói lên những điều anh nghĩ là đúng, là tốt cho đất nước và xã hội Việt Nam. Bạn như thế tất phải quý. Trưa nay tôi đóng cửa viết về anh và với anh để mừng anh thêm một tuổi.

    Thật ra thì cũng chẳng có gì phải dài dòng. Anh đến với người Việt như một người bạn Mỹ tốt bụng, với cách nhìn và suy nghĩ của một người trưởng thành ở Mỹ. Có thể có rất nhiều người Việt, giống tôi, hoàn toàn đồng ý với anh. Nhưng không những có rất nhiều người nghi ngờ anh do động lực xôi thịt như Upton Sinclair đã từng nhận xét, nhiều người khác cũng hằn học cho rằng anh ngây thơ không hiểu tội ác và thủ đoạn của chính quyền Việt Nam. Những điều anh viết về cờ đỏ, cờ vàng đã gây ra nhiều phản ứng mạnh mà hình như anh không ngờ trước. Nhiều đồng hương của tôi (cũng như nhiều người ở Trung Đông, Ai Cập, Ukraine) vẫn còn bị trói buộc bởi quá khứ và thành kiến. Hy vọng là anh sẽ có đủ kiên nhẫn để tiếp tục đối thoại vì ta sẽ cần nhiều thời gian. Hà hà, sự suy nghĩ không bị ràng buộc chỉ vì thiếu trí tuệ mà còn vì thiếu tâm hồn. Mà tâm hồn thì không dễ thuyết phục, cũng tương tự như Sinclair đã nói.


    Thí dụ như chuyện cờ quạt. Mỗi khi bay từ xa về, có lẽ anh cũng như tôi đều cảm thấy vui khi thấy lá cờ hoa, khi nghe người cảnh sát biên phòng chào "welcome home". Nhưng chúng ta đều biết rằng cái đất nước và xã hội mà lá cờ hoa là biểu tượng đã có những thay đổi sâu xa cũng như những nguyên tắc bất biến.


    Một thời lướt sóng dưới ngọn cờ này là những chiếc thuyền buôn người, là những người Phi Châu trong gông cùm nô lệ. Dưới ngọn cờ này từng là những đoàn kỵ binh tàn sát người da đỏ, chém giết đàn bà và con nít. Nhân danh nước Mỹ, nhân danh xã hội Mỹ, nhân quyền của nhiều nhóm thiểu số đã từng bị chà đạp dưới lá cờ hoa phần phật tung bay. Có lẽ tàn khốc nhất và có nhiều hệ lụy nhất là chính sách chấp nhận nô lệ và sau đó là sự kỳ thị chủng tộc dai dẵng đối với người da đen. Washington, Jefferson đều là chủ nô lệ.

    Thế nhưng ta khó có thể tưởng tượng cảnh vợ chồng Obama đứng trước chân dung của những người sáng lập ra nước Mỹ treo trong tòa Bạch Ốc và âm thầm nguyền rủa họ, hay cảnh Michele cám ơn Barack đã lật đổ chế độ, phục thù cho tổ tiên bà bị bắt làm nô lệ. Dĩ nhiên là không. Chúng ta từ thế hệ này sang thế hệ khác đã nhận rõ rằng nước Mỹ bao giờ cũng có những sai lầm do những hạn chế của hoàn cảnh, thành kiến, và sự thiếu hiểu biết của người Mỹ... nhiều khi của cả nhân loại nói chung.


    Những người Mỹ có tâm hồn không ngừng tranh đấu quyết liệt cho "a more perfect Union" mà không đòi xương máu, không kích động hận thù. Không có một cuộc cách mạng đầu rơi máu đổ nào giữa những người cùng chung sống trong một nước lại đem đến dân chủ và công lý cho mọi người. Người Mỹ như anh, như GW Bush (sorry), Clinton, Kerry, McCain - những người có thể đùa rằng ta đã thấy kẻ thù và hắn chính là ta- không nuôi hận thù, không cần đào bới hay xào lại quá khứ để phục vụ chính trị.

    Người Việt, nước Việt vẫn còn phải đấu tranh nhiều để có được một thể chế dân chủ. Nhưng đó chắc chắn sẽ không phải là cuộc đấu tranh giữa "phe thắng cuộc" và "phe thua cuộc" (tôi mượn từ của một cuốn sách nổi tiếng của Huy Đức) vẫn còn lẫn quẩn trong lòng quá nhiều người Việt. Đó phải là cuộc tranh đấu giữa độc tài và dân chủ, bất kể gốc gác và quá khứ, phải "rũ bỏ hận thù và ràng buộc chính trị" như anh từng nói.


    Từ California, tôi vỗ tay tán thưởng những điều anh trao đổi với đồng hương của tôi. Tôi có cảm tưởng nếu sinh ra sớm hơn 20 năm, anh đã là một sinh viên trong phong trào Freedom Summer. Có thể anh bị cảnh sát đánh đập. Có thể anh bị thủ tiêu khi tranh đấu cho công lý, cho dân quyền của người da đen ở Mỹ. Rất vui và rất may cho người Việt là anh không sinh ra sớm như thế.

    Have a Happy Birthday. I will eat a big slice of Wisconsin cheddar cheese in your honors this evening.

    Chanh Nguyen
    Nguồn:
    Facebook

    Lannguyen xin chân thành cảm ơn Chanh Nguyenhttp://www.ethongluan.org/index.php?...=70&Itemid=301
    Lannguyen

  6. #26
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Nên Đọc Cho Biết

    Văn nghệ sĩ nên học Hữu Loan để giữ chính khí trước bạo quyền (Hạnh Trần)

    Hạnh Trần



    "...Tôi thấy đau xót, tôi làm bài thơ ấy tôi khóc, vậy mà họ cho tôi là phản động. Tôi phản động ở chỗ nào ? Cái đau khổ của con người, tại sao lại không được khóc ? Bọn họ xúc phạm đến tình cảm thiêng liêng của tôi đối với người vợ mà tôi hằng yêu quý..."


    Hạnh Trần: Tặng các bạn câu chuyện về một tình yêu và bản năng tồn tại vô song trong bối cảnh lịch sử ngặt nghèo của Việt Nam. Một truyện hư cấu có giàu tưởng tượng đến đâu cũng không thể hay hơn



    Lời tự thuật của HỮU LOAN, tác giả "MÀU TÍM HOA SIM"

    MÀU TÍM HOA SIM
    (Nguyên văn của tác giả)

    Nàng có ba người anh đi bộ đội
    Những em nàng
    Có em chưa biết nói
    Khi tóc nàng xanh xanh
    Tôi người Vệ quốc quân
    xa gia đình
    Yêu nàng như tình yêu em gái
    Ngày hợp hôn
    nàng không đòi may áo mới
    Tôi mặc đồ quân nhân
    đôi giày đinh
    bết bùn đất hành quân
    Nàng cười xinh xinh
    bên anh chồng độc đáo
    Tôi ở đơn vị về
    Cưới nhau xong là đi
    Từ chiến khu xa
    Nhớ về ái ngại
    Lấy chồng thời chiến binh
    Mấy người đi trở lại
    Nhỡ khi mình không về
    thì thương
    người vợ chờ
    bé bỏng chiều quê…


    Nhưng không chết
    người trai khói lửa
    Mà chết
    người gái nhỏ hậu phương
    Tôi về
    không gặp nàng
    Má tôi ngồi bên mộ con đầy bóng tối
    Chiếc bình hoa ngày cưới
    thành bình hương
    tàn lạnh vây quanh
    Tóc nàng xanh xanh
    ngắn chưa đầy búi
    Em ơi giây phút cuối
    không được nghe nhau nói
    không được trông nhau một lần
    Ngày xưa nàng yêu hoa sim tím
    áo nàng màu tím hoa sim
    Ngày xưa
    một mình đèn khuya
    bóng nhỏ
    Nàng vá cho chồng tấm áo
    ngày xưa…

    Một chiều rừng mưa
    Ba người anh trên chiến trường đông bắc
    Được tin em gái mất
    trước tin em lấy chồng
    Gió sớm thu về rờn rợn nước sông
    Đứa em nhỏ lớn lên
    Ngỡ ngàng nhìn ảnh chị
    Khi gió sớm thu về
    cỏ vàng chân mộ chí
    Chiều hành quân
    Qua những đồi hoa sim
    Những đồi hoa sim
    những đồi hoa sim dài trong chiều không hết
    Màu tím hoa sim
    tím chiều hoang biền biệt
    Có ai ví như từ chiều ca dao nào xưa xa
    Áo anh sứt chỉ đường tà
    Vợ anh chưa có mẹ già chưa khâu
    Ai hỏi vô tình hay ác ý với nhau
    Chiều hoang tím có chiều hoang biết
    Chiều hoang tím tím thêm màu da diết
    Nhìn áo rách vai
    Tôi hát trong màu hoa
    Áo anh sứt chỉ đường tà
    Vợ anh mất sớm, mẹ già chưa khâu…

    Màu tím hoa sim, tím tình trang lệrớm
    Tím tình ơi lệ ứa
    Ráng vàng ma và sừng rúc điệu quân hành
    Vang vọng chập chờn theo bóng những binh đoàn
    Biền biệt hành binh vào thăm thẳm chiều hoang màu tím
    Tôi ví vọng về đâu
    Tôi với vọng về đâu
    Áo anh nát chỉ dù lâu…

    (1949, Khóc vợ Lê Đỗ Thị Ninh)
    Hữu Loan
    Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo, hồi nhỏ không có cơ may cắp sách đến trường như bọn trẻ cùng trang lứa, chỉ được cha dạy cho dăm chữ bữa có bữa không ở nhà. Cha tôi tuy là tá điền nhưng tư chất lại thông minh hơn người. Lên trung học, theo ban thành chung tôi cũng học tại Thanh Hóa, không có tiền ra Huế hoặc Hà Nội học. Đến năm 1938 – lúc đó tôi cũng đã 22 tuổi – Tôi ra Hà Nội thi tú tài, để chứng tỏ rằng con nhà nghèo cũng thi đỗ đạt như ai. Tuyệt nhiên tôi không có ý định dấn thân vào chốn quan trường. Ai cũng biết thi tú tài thời Pháp rất khó khăn. Số người đậu trong kỳ thi đó rất hiếm, hiếm đến nỗi 5-6 chục năm sau những người cùng thời còn nhớ tên những người đậu khóa ấy, trong đó có Nguyễn Đình Thi , Hồ Trọng Gin, Trịnh văn Xuấn , Đỗ Thiện và …tôi – Nguyễn Hữu Loan.

    Với mảnh tú tài Tây trong tay, tôi rời quê nhà lên Thanh Hóa để dạy học. Nhãn mác con nhà nghèo học giỏi của tôi được bà tham Kỳ chú ý, mời về nhà dạy cho hai cậu con trai. Tên thật của bà tham Kỳ là Đái thị Ngọc Chất, bà là vợ của của ông Lê Đỗ Kỳ, tổng thanh tra canh nông Đông Dương, sau này đắc cử dân biểu quốc hội khóa đầu tiên. Ở Thanh Hóa, Bà tham Kỳ có một cửa hàng bán vải và sách báo, tôi thường ghé lại xem và mua sách, nhờ vậy mới được bà để mắt tới.Bà tham Kỳ là một người hiền lành, tốt bụng, đối xử với tôi rất tốt, coi tôi chẳng khác như người nhà.

    Nhớ ngày đầu tiên tôi khoác áo gia sư, bà gọi mãi đứa con gái – lúc đó mới 8 tuổi- mới chịu lỏn lẻn bước ra khoanh tay, miệng lí nhí: ”Em chào thầy ạ!” Chào xong, cô bé bất ngờ mở to đôi mắt nhìn thẳng vào tôi. Đôi mắt to, đen láy, tròn xoe như có ánh chớp ấy đã hằn sâu vào tâm trí tôi, theo tôi suốt cả cuộc đời. Thế là tôi dạy em đọc, dạy viết. Tên em là Lê Đỗ Thị Ninh, cha làm thanh tra nông lâm ở Sài Gòn nên sinh em trong ấy, quen gọi mẹ bằng má. Em thật thông minh, dạy đâu hiểu đấy nhưng ít nói và mỗi khi mở miệng thì cứ y như một “bà cụ non”. Đặc biệt em chăm sóc tôi hằng ngày một cách kín đáo: em đặt vào góc mâm cơm chổ tôi ngồi ăn cơm lúc thì vài quả ớt đỏ au, lúc thì quả chanh mọng nước em vừa hái ở vườn, những buổi trưa hè, nhằm lúc tôi ngủ trưa, em lén lấy áo sơ mi trắng tôi treo ở góc nhà mang ra giếng giặt …

    Có lần tôi kể chuyện ”bà cụ non” ít nói cho hai người anh của em Ninh nghe, không ngờ chuyện đến tai em, thế là em giận! Suốt một tuần liền, em nằm lì trong buồng trong, không chịu học hành… Một hôm bà tham Kỳ dẫn tôi vào phòng nơi em đang nằm thiếp đi. Hôm ấy tôi đã nói gì, tôi không nhớ nữa, chỉ nhớ là tôi đã nói rất nhiều, đã kể chuyện em nghe, rồi tôi đọc thơ… Trưa hôm ấy, em ngồi dậy ăn một bát to cháo gà và bước ra khỏi căn buồng. Chiều hôm sau, em nằng nặc đòi tôi đưa lên khu rừng thông. Cả nhà không ai đồng ý: “Mới ốm dậy còn yếu lắm, không đi được đâu” Em không chịu nhất định đòi đi cho bằng được. Sợ em lại dỗi nên tôi đánh bạo xin phép ông bà tham Kỳ đưa em lên núi chơi …..Xe kéo chừng một giờ mới tới được chân đồi. Em leo đồi nhanh như một con sóc, tôi đuổi theo muốn đứt hơi. Lên đến đỉnh đồi, em ngồi xuống và bảo tôi ngồi xuống bên em.Chúng tôi ngồi thế một hồi lâu, chẳng nói gì. Bất chợt em nhìn tôi, rồi ngước mắt nhìn ra tận chân trời, không biết lúc đó em nghĩ gì. Bất chợt em hỏi tôi:- Thầy có thích ăn sim không ?- Tôi nhìn xuống sườn đồi: tím ngắt một màu sim. Em đứng lên đi xuống sườn đồi, còn tôi vì mệt quá nên nằm thiếp đi trên thảm cỏ ...

    Khi tôi tỉnh dậy, em đã ngồi bên tôi với chiếc nón đầy ắp sim. Những quả sim đen láy chín mọng.- Thầy ăn đi. Tôi cầm quả sim từ tay em đưa lên miệng trầm trồ:-Ngọt quá. Như đã nói, tôi sinh ra trong một gia đình nông dân, quả sim đối với tôi chẳng lạ lẫm gì, nhưng thú thật tôi chưa bao giờ ăn những quả sim ngọt đến thế! Cứ thế, chúng tôi ăn hết quả này đến quả khác. Tôi nhìn em, em cười. Hai hàm răng em đỏ tím, đôi môi em cũng đỏ tím, hai bên má thì… tím đỏ một màu sim. Tôi cười phá lên, em cũng cười theo! Cuối mùa đông năm ấy, bất chấp những lời can ngăn, hứa hẹn can thiệp của ông bà tham Kỳ, tôi lên đường theo kháng chiến. Hôm tiễn tôi, em theo mãi ra tận đầu làng và lặng lẽ đứng nhìn theo. Tôi đi… lên tới bờ đê, nhìn xuống đầu làng, em vẫn đứng đó nhỏ bé và mong manh. Em giơ bàn tay nhỏ xíu như chiếc lá sim ra vẫy tôi. Tôi vẫy trả và lầm lũi đi… Tôi quay đầu nhìn lại… em vẫn đứng yên đó … Tôi lại đi và nhìn lại đến khi không còn nhìn thấy em nữa.

    Những năm tháng ở chiến khu, thỉnh thoảng tôi vẫn được tin tức từ quê lên, cho biết em vẫn khỏe và đã khôn lớn. Sau này, nghe bạn bè kể lại, khi em mới 15 tuổi đã có nhiều chàng trai đên ngỏ lời cầu hôn nhưng em cứ trốn trong buồng, không chịu ra tiếp ai bao giờ …

    Chín năm sau, tôi trở lại nhà… Về Nông Cống tìm em. Hôm gặp em ở đầu làng, tôi hỏi em, hỏi rất nhiều, nhưng em không nói gì, chỉ bẽn lẽn lắc hoặc gật đầu. Em giờ đây không còn cô học trò Ninh bướng bỉnh nữa rồi. Em đã gần 17 tuổi, đã là một cô gái xinh đẹp… Yêu nhau lắm nhưng tôi vẫn lo sợ vì hai gia đình không môn đăng hộ đối một chút nào. Mãi sau này mới biết việc hợp hôn của chúng tôi thành công là do bố mẹ em ngấm ngầm ”soạn kịch bản”.

    Một tuần sau đó chúng tôi kết hôn. Tôi bàn việc may áo cưới thì em gạt đi, không đòi may áo cưới trong ngày hợp hôn, bảo rằng là: “Yêu nhau, thương nhau cốt là cái tâm và cái tình bền chặt là hơn cả”. Tôi cao ráo, học giỏi, Làm thơ hay… lại đẹp trai nên em thường gọi đùa là anh chồng độc đáo. Đám cưới được tổ chức ở ấp Thị Long, huyện Nông Công, tỉnh Thanh Hóa của gia đình em, nơi ông Lê Đỗ Kỳ có hàng trăm mẫu ruộng. Đám cưới rất đơn sơ, nhưng khỏi nói, hai chúng tôi hạnh phúc hơn bao giờ hết! Hai tuần phép của tôi trôi qua thật nhanh, tôi phải tức tốc lên đường hành quân, theo sư đoàn 304, làm chủ bút tờ Chiến Sĩ.

    Hôm tiễn tôi lên đường, em vẫn đứng ở đầu làng, nơi chín năm trước em đã đứng. Chỉ có giờ em không còn cô bé Ninh nữa mà là người bạn đời yêu quý của tôi. Tôi bước đi, rồi quay đầu nhìn lại… Nếu như chín năm về trước, nhìn lại chỉ thấy một nỗi buồn man mác thì lần này, tôi thật sự đau buồn. Đôi chân tôi như muốn khuỵu xuống. Ba tháng sau, tôi nhận được tin dữ: vợ tôi qua đời! Em chết thật thảm thương: Hôm đó là ngày 25 tháng 5 âm lịch năm 1948, em đưa quần áo ra giặt ngoài sông Chuồn (thuộc ấp Thị Long, Nông Cống), vì muốn chụp lại tấm áo bị nước cuốn trôi đi nên trượt chân chết đuối! Con nước lớn đã cuốn em vào lòng nó, cướp đi của tôi người bạn lòng tri kỷ, để lại tôi tôi nỗi đau không gì bù đắp nỗi. Nỗi đau ấy, gần 60 năm qua, vẫn nằm sâu thẳm trong trái tim tôi. Tôi phải giấu kín nỗi đau trong lòng, không được cho đồng đội biết để tránh ảnh hưởng đến tinh thần chiến đấu của họ. Tôi như một cái xác không hồn …

    Dường như càng kềm nén thì nỗi đau càng dữ dội hơn. May sao, sau đó có đợt chỉnh huấn, cấp trên bảo ai có tâm sự gì cứ nói ra, nói cho hết. Chỉ chờ có thế, cơn đau trong lòng tôi được bung ra. Khi ấy chúng tôi đang đóng quân ở Nghệ An, tôi ngồi lặng đi ở đầu làng, hai mắt tôi đẫm nước, tôi lấy bút ra ghi chép. Chẳng cần phải suy nghĩ gì, những câu những chữ mộc mạc cứ trào ra: “Nhà nàng có ba người anh đi bộ đội… Những em nàng có em chưa biết nói. Khi tóc nàng đang xanh…” Tôi về không gặp nàng… Về viếng mộ nàng, tôi dùng chiếc bình hoa ngày cưới làm bình hương, viết lại bài thơ vào chiếc quạt giấy để lại cho người bạn ở Thanh Hóa… Anh bạn này đã chép lại và truyền tay nhau trong suốt những năm chiến tranh.

    Đó là bài thơ Màu Tím Hoa Sim. Đến đây, chắc bạn biết tôi là Hữu Loan, Nguyễn Hữu Loan, sinh ngày 2-4-1916 hiện tại đang “ở nhà trông vườn” ở làng Nguyên Hoàn – nơi tôi gọi là chỗ “quê đẻ của tôi đấy” thuộc xã Mai Lĩnh, huyện Nga Sơn tỉnh Thanh Hóa. Em Ninh rất ưa mặc áo màu tím hoa sim. Lạ thay nơi em bị nước cuốn trôi dưới chân núi Nưa cũng thường nở đầy những bông hoa sim tím. Cho nên tôi viết mới nổi những câu : “Chiều hành quân, qua những đồi sim… Những đồi sim, những đồi hoa sim.. Những đồi hoa sim dài trong chiều không hết.. Màu tím hoa sim, tím cả chiều hoang biền biệt… Và chiều hoang tím có chiều hoang biết… Chiều hoang tim tím thêm màu da diết”.

    Mất nàng, mất tất cả, tôi chán đời, chán kháng chiến, bỏ đồng đội, từ giã văn đàn về quê làm ruộng, một phần cũng vì tính tôi” hay cãi, thích chống đối, không thể làm gì trái với suy nghĩ của tôi”. Bọn họ chê tôi ủy mị, hoạch hoẹ đủ điều, không chấp nhận đơn từ bỏ kháng chiến của tôi. Mặc kệ! Tôi thương tôi, tôi nhớ hoa sim của tôi quá! Với lại tôi cũng chán ngấy bọn họ quá rồi!

    Đó là thời năm 1955 – 1956, khi phong trào văn nghệ sĩ bùng lên với sự xuất hiện của nhóm Nhân Văn Giai Phẩm chống chính sách độc tài, đồng thời chống những kẻ bồi bút đan tâm lừa thầy phản bạn, dốc tâm ca ngợi cái này cái nọ để kiếm chút cơm thừa canh cạn. Làm thơ thì phải có cái tâm thật thiêng liêng thì thơ mới hay. Thơ hay thì sống mãi. Làm thơ mà không có tình, có tâm thì chả ra gì! Làm thơ lúc bấy giờ là phải ca tụng, trong khi đó tôi lại đề cao tình yêu, tôi khóc người vợ tử tế của mình, người bạn đời hiếm có của mình. Lúc đó tôi khóc như vậy họ cho là khóc cái tình cảm riêng… Y như trong thơ nói ấy, tôi lấy vợ rồi ra mặt trận, mới lấy nhau chưa được hơn một tháng, ở nhà vợ tôi đi giặt rồi chết đuối ở sông …

    Tôi thấy đau xót, tôi làm bài thơ ấy tôi khóc, vậy mà họ cho tôi là phản động. Tôi phản động ở chỗ nào? Cái đau khổ của con người, tại sao lại không được khóc? Bọn họ xúc phạm đến tình cảm thiêng liêng của tôi đối với người vợ mà tôi hằng yêu quý, cho nên vào năm 1956, tôi bỏ đảng, bỏ cơ quan, về nhà để đi cày. Họ không cho bỏ, bắt tôi phải làm đơn xin. Tôi không xin, tôi muốn bỏ là bỏ, không ai bắt được! Tôi bỏ tôi về, tôi phải đi cày đi bừa, đi đốn củi, đi xe đá để bán. Bọn họ bắt giữ xe tôi, đến nỗi tôi phải đi xe cút kít, loại xe đóng bằng gỗ, có một bánh xe cũng bằng gỗ ở phía trước, có hai cái càng ở phía sau để đủn hay kéo. Xe cút kít họ cũng không cho, tôi phải gánh bộ. Gánh bằng vai tôi, tôi cũng cứ gánh, không bao giờ tôi bị khuất phục. Họ theo dõi, ngăn cản, đi đến đâu cũng có công an theo dõi, cho người hại tôi …

    Nhưng lúc nào cũng có người cứu tôi! Có một cái lạ là thơ của tôi đã có lần cứu sống tôi! Lần đó tên công an mật nói thật với tôi là nó được giao lệnh giết tôi, nhưng nó sinh ở Yên Mô, thường đem bài Yên Mô của tôi nói về tỉnh Yên Bình quê nó ra đọc cho đỡ nhớ, vì vậy nó không nỡ giết tôi. Ngoài Yên Mô, tôi cũng có một vài bài thơ khác được mến chuộng. Sau năm 1956, khi tôi về rồi thấy cán bộ khổ quá, tôi đã làm bài Chiếc Chiếu, kể chuyện cán bộ khổ đến độ không có chiếc chiếu để nằm!

    Định mệnh đưa đẩy, dắt tôi đến với một phụ nữ khác, sống cùng tôi cho đến tận bây giờ. Cô tên Phạm Thị Nhu, cũng là phụ nữ có tâm hồn sâu sắc. Cô vốn là một nạn nhân của chiến dịch cải cách ruộng đất, đấu tố địa chủ năm 1954, 1955. Lúc đó tôi còn là chính trị viên của tiểu đoàn. Tôi thấy tận mắt những chuyện đấu tố. Là người có học , lại có tâm hồn nghệ sĩ nên tôi cảm thấy chán nản quá, không còn hăng hái nữa.

    Thú thật, lúc đó tôi thất vọng vô cùng. Trong một xã thuộc huyện Nga Sơn, tỉnh Thanh Hóa, cách xa nơi tôi ở 15 cây số, có một gia đình địa chủ rất giàu, nắm trong gần năm trăm mẫu tư điền. Trước đây, ông địa chủ đó giàu lòng nhân đạo và rất yêu nước. Ông thấy bộ đội sư đoàn 304 của tôi thiếu ăn nên ông thường cho tá điền gánh gạo đến chổ đóng quân để ủng hộ. Tôi là trưởng phòng tuyên huấn và chính trị viên của tiểu đoàn nên phải thay mặt anh em ra cám ơn tấm lòng tốt của ông, đồng thời đề nghị lên sư đoàn trưởng trao tặng bằng khen ngợi để vinh danh ông .

    Thế rồi, một hôm, tôi nghe tin gia đình ông đã bị đấu tố. Hai vợ chồng ông bị đội Phóng tay phát động quần chúng đem ra cho dân xỉ vả, rồi chôn xuống đất, chỉ để hở hai cái đầu lên. Xong họ cho trâu kéo bừa đi qua đi lại hai cái đầu đó cho đến chết. Gia đình ông bà địa chủ bị xử tử hết, chỉ có một cô con gái 17 tuổi được tha chết nhưng bị đội Phóng tay phát động đuổi ra khỏi nhà với vài bộ quần áo cũ rách. Tàn nhẫn hơn nữa, chúng còn ra lệnh cấm không cho ai được liên hệ, nuôi nấng hoặc thuê cô ta làm công. Thời đó, cán bộ cấm đoán dân chúng cả việc lấy con cái địa chủ làm vợ làm chồng. Biết chuyện thảm thương của gia đình ông bà địa chủ tôi hằng nhớ ơn, tôi trở về xã đó xem cô con gái họ sinh sống ra sao vì trước kia tôi cũng biết mặt cô ta. Tôi vẫn chưa thể nào quên được hình ảnh của một cô bé cứ buổi chiều lại lén lút đứng núp bên ngoài cửa sổ nghe tôi giảng Kiều ở trường Mai Anh Tuấn. Lúc gần tới xã, tôi gặp cô ta áo quần rách rưới, mặt mày lem luốc. Cô đang lom khom nhặt những củ khoai mà dân bỏ sót, nhét vào túi áo, chùi vội một củ rồi đưa lên miệng gặm, ăn khoai sống cho đỡ đói. Quá xúc động, nước mắt muốn ứa ra, tôi đến gần và hỏi thăm và được cô kể lại rành rọt hôm bị đấu tố cha mẹ cô bị chết ra sao. Cô khóc rưng rức và nói rằng gặp ai cũng bị xua đuổi; hằng ngày cô đi mót khoai ăn đỡ đói lòng, tối về ngủ trong chiếc miếu hoang, cô rất lo lắng, sợ bị làm bậy và không biết ngày mai còn sống hay bị chết đói. Tôi suy nghĩ rất nhiều, bèn quyết định đem cô về làng tôi, và bất chấp lệnh cấm, lấy cô làm vợ.

    Sự quyết định của tôi không lầm. Quê tôi nghèo, lúc đó tôi còn ở trong bộ đội nên không có tiền, nhưng cô chịu thương chịu khó , bữa đói bữa no… Cho đến bây giờ cô đã cho tôi 10 người con – 6 trai, 4 gái – và cháu nội ngoại hơn 30 đứa! Trong mấy chục năm dài, tôi về quê an phận thủ thường, chẳng màng đến thế sự, ngày ngày đào đá núi đem đi bán, túi dắt theo vài cuốn sách cũ tiếng Pháp, tiếng Việt đọc cho giải sầu, lâu lâu nổi hứng thì làm thơ, thế mà chúng vẫn trù dập, không chịu để tôi yên. Tới hồi mới mở cửa, tôi được ve vãn, mời gia nhập Hội Nhà Văn, tôi chẳng thèm gia nhập làm gì.

    Năm 1988, tôi ” tái xuất giang hồ” sau 30 năm tự chôn và bị chôn mình ở chốn quê nghèo đèo heo hút gió. Tôi lang bạt gần một năm trời theo chuyến đi xuyên Việt do hội văn nghệ Lâm Đồng và tạp chí Langbian tổ chức để đòi tự do sáng tác, tự do báo chí – xuất bản và đổi mới thực sự. Vào tuổi gần đất xa trời, cuối năm 2004, công ty Viek VTB đột nhiên đề nghị mua bản quyển bài Màu Tím Hoa Sim của tôi với giá 100 triệu đồng. Họ bảo đó là một hình thức bảo tồn tài sản văn hóa. Thì cũng được đi. Khoản tiền 100 triệu trừ thuế đi còn 90 triệu, chia “lộc” cho 10 đứa con hết 60 triệu đồng, tôi giữ lại 30 triệu đồng, phòng đau ốm lúc tuổi già, sau khi trích một ít để in tập thơ khoảng 40 bài mang tên Thơ Hữu Loan. Sau vụ này cũng có một số công ty khác xin ký hợp đồng mua mấy bài thơ khác, nhưng tôi từ chối, thơ tôi làm ra không phải để bán.


    ©
    Hữu Loan
    Nguồn:
    huynhngocchenh.blogspot.be

    Lannguyen xin chân thành cảm ơn Hữu Loanhttp://www.ethongluan.org/index.php?option=com_content&view=article&id=10245:van-ngh-si-nen-h-c-h-u-loan-d-gi-chinh-khi-tru-c-b-o-quy-n-h-nh-tr-n&catid=70&Itemid=301
    Lannguyen

  7. #27
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Nên Đọc Cho Biết

    Khi người Việt là nạn nhân của thực phẩm Trung Quốc (Vũ Hoàng)

    Vũ Hoàng
    ...nếu nhìn sâu hơn vào vấn đề thì có lẽ để hàng bẩn, hàng độc của Trung Quốc có thể tồn tại được lại nằm ở hệ thống quản lý chất lượng từ cấp trung ương, kiểm duyệt chất lượng cho tới hệ thống phân phối và chính lương tâm người bán hàng tiếp tay ở các địa phương Việt Nam...



    Những phụ nữ Việt Nam đang vận chuyển trái cây
    Trung Quốc qua cửa khẩu Tân Thanh ở Bắc Lạng Sơn


    Những vụ tai tiếng về thực phẩm Trung Quốc có thể bắt gặp hàng ngày hàng giờ thượng vàng hạ cám từ trái cây, đồ ăn, trứng, sữa, thịt… cho tới gạo, muối, rượu, dầu ăn… nếu chỉ cần đánh cụm từ "hàng hóa độc hại của Trung Quốc" hay "đồ ăn bẩn của Trung Quốc" vào google, thì người ta có thể có hàng trăm, thậm chí hàng ngàn những mặt hàng như : đậu phụ thối ngâm nước phân, dầu ăn tái chế từ nước thải, sữa gây sỏi thận, trứng gà làm từ cao su, nước tương làm từ tóc, bánh bao nhân giấy độc hại…

    Quả thực dù trí tưởng tượng có giàu đến mấy, người ta cũng khó hình dung được sự độc hại và giả tạo mà nhiều sản phẩm của Trung Quốc làm ra không ngoài mục đích kiếm lời bất chính và sức khỏe của người tiêu dùng xếp xuống cuối bảng.
    Nhưng điều trớ trêu thay là những đồ ăn, đồ uống "Made in China" ấy lại vẫn ngày đêm được tuồn ra thế giới và Việt Nam cũng không nằm ngoài ngoại lệ. Chia sẻ vì sao người Việt không mặn mà với những đồ ăn hay trái cây có xuất xứ từ Trung Quốc, chị Châu hiện đang sinh sống ở Sài Gòn cho biết :
    Nói về mặt đồ ăn, tôi rất ngại khi mua sản phẩm đó, tất cả các loại không riêng gì loại trước khi chế biến hay là loại mua về mình phải chế biến, tất cả các sản phẩm đó rất ngại. Trước đây, mọi chuyện đối với tôi đơn giản thôi, có thể sản phẩm đó chỉ Trung Quốc mới có, còn các nước khác họ không có, nhưng sau này vì những thông tin đại chúng sản phẩm của Trung Quốc thường xuyên có những sự cố cho nên mình rất ngại, mình không biết sản phẩm mình mua có thật giống như người ta nói hay không.

    Theo chị Châu không chỉ có chị và các thành viên trong gia đình chị nói "không" với đồ ăn Trung Quốc mà bè bạn tại công sở của chị cũng ngày càng có nhiều quay lưng lại với thực phẩm xuất xứ từ nước này.
    Cũng giống với chị Châu, chị Uyên, một cô giáo dạy học đang sinh sống ở Sài Gòn cũng đồng tình với quan điểm "chỉ nghe thấy hàng của Trung Quốc là tránh" :
    Kinh nghiệm của mình về chuyện sử dụng hàng Trung Quốc không tin cậy là vì chất lượng, thứ nhì là vì mình không thích họ nên mình cũng không dùng luôn. Trước đây mình sử dụng rất vô tư, trái cây mình ăn mình nghĩ là bổ còn bây giờ thì rất khác rồi, ăn mà rất đắn đo vì mình không biết là mình đang ăn cái gì.
    Mình nghe nói quá nhiều về trái cây Trung Quốc, thành ra bây giờ tránh không mua, những thứ gì mình nghĩ có thể là của Trung Quốc là mình tránh không mua mặc dù trái cây không có ghi hẳn là của Trung Quốc hay không vì ở Việt Nam mình rất nhiều món không ghi xuất xứ, mình thấy có "nguy cơ" của Trung Quốc là mình không dám ăn. Trước đây có thể mua những thứ như nho cam lê còn bây giờ chỉ ăn những thứ của Việt Nam như mãng cầu, ổi… với lại đó là những thứ mình thấy chứ còn có rất nhiều thứ mình không thấy được thì biết làm sao ?

    Băn khoăn "không biết làm sao" của chị Uyên có lẽ cũng là những trăn trở của rất nhiều những người tiêu dùng phải nhắm mắt mà ăn vì thực phẩm, đồ ăn của Trung Quốc hầu như tràn lan khắp thôn cùng ngõ hẻm Việt Nam.
    Mặc dù chưa có một số liệu thống kê nào cho thấy lượng hàng giả, hàng kém chất lượng hay độc hại Trung Quốc tác động đến sức khỏe cộng đồng thế giới nói chung và người Việt Nam nói riêng, nhưng những lời cảnh báo của chính giới chức tại Trung Quốc đã phần nào cho thấy rõ tính chất độc hại từ sản phẩm của nước họ. Phát biểu trên Nhân Dân Nhật Báo số ra tháng 4/2011, cựu thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo không ngần ngại cho rằng : "tất cả những vụ bê bối an toàn thực phẩm nghiêm trọng đủ để cho thấy sự suy giảm đạo đức và liêm chính trong kinh doanh đã trở thành vấn đề nghiêm trọng."

    Trong khi đó một vị luật sư tại Trung Quốc lý giải nguyên do chính là tâm lý kiếm lời bằng bất kỳ giá nào và không cần quan tâm tới tác hại đến người tiêu dùng, đồng thời, ông này cũng chỉ ra đó là sự quản lý kém cỏi, thậm chí bất lực của chính phủ Hoa Lục.

    Điều trớ trêu là những đồ ăn độc hại của Trung Quốc không chỉ Việt Nam hay các quốc gia khác phải hứng chịu, mà chính người dân của nước họ cũng đang phải đối đầu. Theo một kết quả khảo sát của Viện nghiên cứu an toàn dược phẩm và thực phẩm Thượng Hải hồi năm 2012, có tới gần 75% chính người tiêu dùng bản địa Trung Quốc không yên tâm khi sử dụng thực phẩm của chính nước họ và gần 30% cho rằng đồ ăn được làm ra từ Trung Quốc "cực kỳ không an toàn."

    Phản ứng của người dân

    Quay trở lại với câu chuyện trong nước, khi đặt câu hỏi "anh/hoặc chị sẽ phản ứng ra sao khi gặp thực phẩm của Trung Quốc ?" chị Kim hiện đang sinh sống ở Hà Nội đánh giá :
    Tôi bây giờ mà đi ra chợ khi chọn mua các sản phẩm rau củ quả trông rất là tươi ngon nhưng tôi không bao giờ mua đồ của Trung Quốc, bởi thực tế là họ rất hay ngâm tẩm các hóa chất độc hại để giữ cho hoa quả được lâu, nhiều khi thắp hương từ mùng một mà đến tận 12-13 mà hoa quả vẫn còn tươi nguyên, chứng tỏ họ phải ngâm tẩm các hóa chất, mà đã là hóa chất đưa vào cơ thể độc hại, cho nên tôi không bao giờ mua hoa quả của Trung Quốc, mặc dù rất đẹp mã.

    Tuy nhiên, chị Kim cho rằng chuyện tránh mua hàng Trung Quốc của chị chỉ dựa trên đồn đãi và kinh nghiệm bản thân, chứ chị không cực đoan như nhiều bạn bè của chị, vì với họ dù "Made in China" ở bất kỳ thứ gì họ cũng không đụng tới.

    Vậy lý do vì sao mà những hàng hóa độc hại, kém chất lượng của Trung Quốc vẫn có đất sống khi thâm nhập vào Việt Nam ? Chị Châu nhận xét bởi giá thành các sản phẩm quá rẻ và dù đôi khi biết là độc hại, nhưng vì gia cảnh nghèo túng, nên người ta vẫn phải chấp nhận "nhắm mắt" mà mua :
    Nếu nhìn ra ngoài xã hội, bạn sẽ thấy rất nhiều người vẫn sử dụng và họ không có suy nghĩ đắn đo nào hết vì giá thành rất rẻ, giá thành rẻ như vậy người ta mới có thể ăn được, mới có thể mua được, nếu cao cấp hơn người ta sẽ không mua nổi. Những người lao động ở đây nghèo lắm, không bao giờ người ta nghĩ là người ta mua được cho con họ một trái táo đâu, nhưng bây giờ bạn thấy đó, táo bây giờ được bầy bán tràn lan, 10 -20 ngàn một ký lô 4-5 trái, vậy người ta mới có cơ hội mua và họ ăn bình thường.

    Tuy vậy, nếu nhìn sâu hơn vào vấn đề thì có lẽ để hàng bẩn, hàng độc của Trung Quốc có thể tồn tại được lại nằm ở hệ thống quản lý chất lượng từ cấp trung ương, kiểm duyệt chất lượng cho tới hệ thống phân phối và chính lương tâm người bán hàng tiếp tay ở các địa phương Việt Nam :
    Tôi nghĩ là cơ quan quản lý trung ương của mình nói chung còn để có nhiều kẽ hở, hay trên cửa khẩu, bộ phận xuất nhập khẩu thì nhiều khi làm việc không thể sát sao hết được bởi lượng hàng vào, hàng ra xuất khẩu, nhập khẩu rất là nhiều cho nên nhiều khi họ làm việc không thể chỉn chu hết được. Thế rồi, đường thương lái tiểu ngạch cũng thế họ đưa hàng vào mà không qua kiểm duyệt. Tôi nói thật, ở bộ phận phân phối của mình, những người trực tiếp lấy hàng bán cho bà con nhân dân, có thể là siêu thị hay các nhà tiểu thương người ta chỉ bán những hàng có lợi nhuận cho họ thôi và làm cho chính những người tiêu dùng là nạn nhân vì sử dụng những hàng không tốt đưa vào cơ thể mình. Nói chung là chúng tôi rất là bất bình trong chuyện này.

    Có lẽ vấn đề an toàn thực phẩm vẫn còn là những câu chuyện dài, chỉ biết rằng để tránh trở thành nạn nhân, người tiêu dùng chỉ còn cách tự bảo vệ mình và hãy nói "không" trước khi quá muộn.

    Vũ Hoàng, phóng viên RFA
    Lannguyen xin chân thành cảm ơn Vũ Hoànghttp://www.ethongluan.org/index.php?...=66&Itemid=301
    Lannguyen

  8. #28
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Nên Đọc Cho Biết

    Vì sao Triều Tiên điều xe tăng áp sát Trung Quốc ? (Lê Ngọc Thống)

    Lê Ngọc Thống



    "…hơn 80 xe tăng và con số đó xe bọc thép, hoặc nhiều hơn nữa… được điều đến đối mặt với Tập đoàn quân 39 của Trung Quốc tại biên giới là không có gì ngạc nhiên. Điều ngạc nhiên ở đây là, nếu như đây là sự thật, sự điều quân trong tình thế này chứng tỏ sắp tới chính sách đối ngoại của Triều Tiên sẽ có một sự thay đổi lớn về chất..."



    Mỹ-Hàn tập trận, Triều Tiên đe trả đủa "khủng khiếp" mà điều hơn 80 xe tăng …đến biên giới …Trung Quốc thay vì Hàn Quốc thì là chuyện lạ...
    Ngày 19/8, tờ Chosun Ilbo của Hàn Quốc đưa tin: "Triều Tiên đã bất ngờ điều hàng loạt xe tăng và xe bọc thép tới một quân đoàn đóng quân gần biên giới với Trung Quốc ở tỉnh Ryanggang. Khoảng 80 xe tăng hạng nặng lần đầu tiên được triển khai tới vị trí đóng quân của quân đoàn 12, đơn vị mới được thành lập vào năm 2010 để đối phó với các động thái của quân đội Trung Quốc trong tình huống khẩn cấp.
    Đây là loại xe tăng hạng nặng mới của Triều Tiên có thể chở được từ 10-15 binh sĩ và đạt tốc độ tối đa 80 km/h. Ngoài ra, hơn 10 xe tăng mới được trang bị hệ thống kiểm soát hỏa lực tự động và màn hình vi tính cũng sẽ được Triều Tiên biên chế vào đơn vị đặc biệt này. Nhà lãnh đạo Kim Jong-un đã ra lệnh triển khai số xe tăng này càng nhanh càng tốt".


    Liệu những chiếc xe tăng này của Triều Tiên đã được
    điều động đến áp sát biên giới Trung Quốc?


    Đây là tin của tờ báo Hàn Quốc nên độ tin cậy cần phải kiểm chứng, tuy nhiên, khu vực mà Triều Tiên điều xe tăng đến giáp với khu vực mà trước đó, đầu năm 2014, Trung Quốc đã điều động tập đoàn quân 39 của Quân khu Thẩm Dương cùng với xe tăng hiện đại Type 99G. Cũng theo Chosun Ilbo, "tập đoàn quân 39 này có khả năng đánh bại toàn bộ quân đội Triều Tiên trong một cuộc xung đột toàn năng" là tin tức chính xác có tính sự thật đã rõ ràng.
    Động thái này của PLA được cho là nhằm đề phòng bất trắc trước nguy cơ người tị nạn ồ ạt đổ sang biên giới Đông Bắc Trung Quốc một khi có biến cố lớn trên Bán đảo Triều Tiên.

    Hãy khoan nói về động thái của quân đội Triều Tiên mà nói về động thái của PLA.
    Để ngăn cản một đoàn người Triều Tiên, gồng gánh, tay xách nách mang tràn qua biên giới thì ai cũng biết không cần phải đưa một tập đoàn quân chủ lực với trang bị xe tăng hạng nặng hiện đại nhất của Trung Quốc vào cuộc mà chỉ có thể là ngăn cản quân Mỹ-Hàn, tràn qua khi thắng quân đội Triều Tiên mà thôi. Tuy nhiên, cả hai đều không phải, Mỹ-Hàn không ngu dại đưa quân đánh tràn sang biên giới Trung Quốc.
    Vậy thì động thái đó, chắc chắn phải có ý đồ khác trên bán đảo Triều Tiên mà CHDCNH Triều Tiên là một trong đối tượng chủ yếu.

    Triều Tiên không theo gậy chỉ huy của Trung Quốc
    Hơn nửa thế kỷ theo, phụ thuộc vào Trung Quốc, Triều Tiên đã hiểu họ được gì, mất gì cho nên đã đến lúc họ phải quyết định.
    Thứ nhất, về quân sự. Triều Tiên không theo cái gậy chỉ đạo của Bắc Kinh, đã trở thành nguyên nhân tạo điều kiện cho Mỹ-Nhật Bản tăng cường thế, lực gây bất lợi cho chiến lược quân sự của Trung Quốc. Là đồng minh với Trung Quốc, hành động của Triều Tiên như vậy là không thể chấp nhận với Trung Quốc. Tuy nhiên, đó lại là hành động vì lợi ích an ninh quốc gia Triều Tiên.

    Đây là mâu thuẫn chiến lược quân sự không thể giải quyết của hai "đồng minh" trung-Triều. Nghĩa là nếu để bảo đảm an ninh cho Trung Quốc thì Triều Tiên phải bị "vặt trụi lông" và ngược lại.
    Tại sao Mỹ cứ khăng khăng đưa ra điều kiện tiên quyết là Triều Tiên phải hủy bỏ toàn bộ chương trình chế tạo vũ khí hạt nhân trước khi bàn đến chuyện ký kết hiệp ước hòa bình? Giả sử Triều Tiên chấp nhận điều kiện tiên quyết này thì hiệp ước hòa bình hai miền có thể sẽ được ký, hòa bình trên bán đảo Triều Tiên có thế được thiết lập, lúc đó, hoặc là Mỹ phải cuốn gói rời khỏi hai căn cứ quân sự cùng với hơn 40 ngàn quân tại Hàn Quốc và Nhật Bản hoặc là tuyên bố công khai ở lại để chống Trung Quốc.

    Đây không phải là điều Mỹ muốn và Mỹ biết Triều Tiên cũng sẽ không bao giờ chấp nhận điều vô lý, trịch thượng này do Mỹ đưa ra. Triều Tiên đương nhiên, không dại gì cầm dao đằng lưỡi khi bài học Libya đang còn mới nóng.
    Triều Tiên lấy bài học của Libya để kiên quyết chế tạo vũ khí hạt nhân khiến cho đàm phán 6 bên rơi vào bế tắc mà Trung Quốc gây sức ép bao nhiêu cũng không làm Bình Nhưỡng thay đổi. Đương nhiên, căng thẳng trên bán đảo Triều Tiên đã tạo điều kiện cho liên minh quân sự Mỹ-Hàn Quốc, Mỹ-Nhật Bản ngày càng củng cố, phát triển, đe dọa và bao vây kiềm chế Trung Quốc.
    Các hệ thống phòng thủ tên lửa đã được Mỹ, Nhật Bản triển khai ngay sát trước cửa nhà Trung Quốc một cách hợp lý. Mỗi lần Triều Tiên tiến hành thử tên lửa… là mỗi lần Mỹ, Nhật Bản lại tăng cường thêm lực lượng để thực chất là đối phó với Trung Quốc.

    Sự ám ảnh bởi tên lửa Triều Tiên cùng với sự hung hăng của Trung Quốc đã khiến Nhật Bản đã tái vũ trang, xuất khẩu vũ khí, dở bỏ lệnh cấm phòng vệ tập thể… Tất cả những điều trên đã tạo ra một thế trận rất bất lợi cho Trung Quốc.
    Không theo cái gậy chỉ huy của Trung Quốc, Triều Tiên buộc phải ăn đòn khi Trung Quốc cũng hùa vào lệnh cấm vận chống Triều Tiên?
    Thứ hai, người châu Á vốn có tính dân tộc cao và coi trọng an ninh chủ quyền, ban lãnh đạo mới của Triều Tiên đã có dấu hiệu cho thấy họ đang cố gắng thoát sự lệ thuộc quá lớn vào Trung Quốc bằng ba đối sách.

    Một là, hầu hết những người trong giới lãnh đạo cao cấp của Triều Tiên thân Trung Quốc đều bị thanh trừng, loại bỏ. Ngay cả ông chồng của cô ruột Kim Jong Un cũng bị xử tử…chứng tỏ tính quyết liệt, dứt khoát, không nể nang của Bình Nhưỡng.

    Hai là mở rộng quan hệ quốc tế với các nước trong đó có Nga, nhưng điều đặc biệt quan tâm là Triều Tiên có vẻ sẵn sàng bình thường hóa quan hệ với Nhật Bản. Đây là một chiêu hiểm của Triều Tiên muốn cảnh báo đến Trung Quốc.
    Ba là đề xuất phương cách thống nhất hai miền Triều Tiên theo kiểu "một quốc gia hai chế độ". Có thể nói đây là một đề xuất tinh tế có tính dân tộc cao khiến cho Hàn Quốc ú ớ, ngọng lưỡi, không thể trả lời khi chưa thoát ra khỏi Mỹ.
    Nếu như cả ba điều trên đều trở thành hiện thực và hiệu quả cao (chưa tính đến hệ quả với Nhật Bản) thì bán đảo Triều Tiên thực sự thống nhất theo kiểu Đức sẽ xuất hiện. Nhưng ai cho như vậy? Triều Tiên, trên đầu đang có Trung Quốc, còn Hàn Quốc, đừng tưởng giàu có, trên đầu vẫn có Hoa Kỳ.

    Hai nguy cơ cho Triều Tiên

    Trung Quốc đã nhiều lần "bán đứng" Việt Nam để được lợi lớn, thì chuyện này không ai hiểu, biết hơn Mỹ. Không những thế, khi Việt Nam tỏ rõ sự độc lập dân tộc thì Trung Quốc không ngại ngần dùng hành động man rợ độc ác nhất là xua quân sang đánh Việt Nam gây nên cảnh tang tốc đau thương cho hai phía… thì Triều Tiên là cái gì trong mắt người Hán mà họ không xử như đã từng với Việt Nam, tuy bị no đòn?
    Triều Tiên, tuy không có giá như Việt Nam nhưng cái gọi là "đồng minh" đã chống lại cái gậy chỉ huy của Trung Quốc, nằm ngoài lợi ích, tính toán của Trung Quốc, thì sẽ có hai nguy cơ xảy ra: Một là "bán đứng" Triều Tiên bất cứ lúc nào thấy lợi. Hai là sẵn sàng xua quân tấn công.

    Hai nguy cơ này, Triều Tiên không phải nghi ngờ gì hết từ nhà cầm quyền Bắc Kinh, trong đó, nguy cơ "Dạy cho Bình Nhưỡng một bài học" qua đó lật đổ chế độ Kim Jong Un, lập nên một chế độ thân Trung Quốc như trước, bằng hành động thần tốc của tập đoàn quân 39 của quân khu Thẩm Dương đã ém sẵn tại biên giới… là hiện hữu nhất.

    Trong lúc Mỹ-Hàn tập trận, Triều Tiên đang đe trả đủa "khủng khiếp" mà điều hơn 80 xe tăng… đến biên giới với… Trung Quốc thay vì Hàn Quốc thì là chuyện lạ, khó tin!
    Tin này báo Hàn Quốc đưa ra với dụng ý gì, có chính xác hay không thì chúng ta chưa bàn đến. Nhưng là một người dân Việt Nam, sống bên cạnh Trung Quốc thì tôi cho rằng Mỹ-Hàn không dám, không muốn, tấn công Triều Tiên đâu mà người dám, muốn, chỉ có thể là Trung Quốc.

    Vì vậy, hơn 80 xe tăng và con số đó xe bọc thép, hoặc nhiều hơn nữa… được điều đến đối mặt với Tập đoàn quân 39 của Trung Quốc tại biên giới là không có gì ngạc nhiên. Điều ngạc nhiên ở đây là, nếu như đây là sự thật, sự điều quân trong tình thế này chứng tỏ sắp tới chính sách đối ngoại của Triều Tiên sẽ có một sự thay đổi lớn về chất.
    Sự thay đổi này chắc sẽ tác động rất xấu đến Trung Quốc. Chẳng hạn, nếu như họ bắt tay với Nhật Bản thì đây là cú chấn động địa chính trị lớn nhất của thế kỷ XXI. Tại sao lại không thể có ý tưởng đó khi Việt Nam với Mỹ mà đã trở thành đối tác... chiến lược toàn diện thì chẳng có gì là không thể.

    Lê Ngọc Thống
    Theo Đất Việt
    Lannguyen xin chân thành cảm ơn Lê Ngọc Thốnghttp://www.ethongluan.org/index.php?...=66&Itemid=301
    Lannguyen

  9. #29
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Nên Đọc Cho Biết

    Vì sao du khách nước ngoài không bao giờ quay lại Việt Nam?

    Nomadic Matt, người Mỹ, là một tay du lịch “phượt” chuyên nghiệp. Từ năm 2006, anh bỏ việc để trở thành một người lữ hành. Anh lập ra website cùng tên để cổ vũ và đưa ra những lời khuyên cho những ai thích cuộc sống rong ruổi. Những kinh nghiệm du lịch của anh đã được giới thiệu trên các hãng tin, tờ báo lớn của thế giới như CNN, BBC, Yahoo!, Times, New York Times… Dưới đây là bài viết “Tại sao tôi không bao giờ quay trở lại Việt Nam” của Nomadic Matt.

    Năm 2007,
    tôi đi du lịch đến Việt Nam và khi quay về, tôi thề sẽ không bao giờ trở lại. Chỉ khi gặp một cô gái thực sự muốn đi hoặc phải đi công tác, tôi mới quay lại Việt Nam lần hai. Ai biết trước tương lai thế nào nhưng hiện tại tôi không hề muốn quay trở lại. Điều tệ hại nào ở Việt Nam – đất nước duy nhất tôi yêu thích?
    Vâng, tôi nghĩ thời gian sẽ trả lời cho bạn.
    Câu trả lời đơn giản là chẳng ai muốn quay lại nơi mà mình bị đối xử tệ bạc Khi ở Việt Nam, tôi liên tục bị dân địa phương chèo kéo, chặt chém, lừa gạt và xử tệ.

    Người bán hàng rong cố chặt chém tôi. Cô bán bánh mì không trả lại tiền thối, người bán đồ ăn “chém” đắt gấp ba lần dù tôi thấy rõ người khách trước mặt trả bao nhiêu tiền, hay các tài xế taxi gian lận quãng đường đến trạm xe buýt. Khi mua áo thun ở Hội An, ba phụ nữ giữ cửa hàng lại, kéo áo sơ mi đến lúc tôi mua một món gì đó.

    Du ngoạn Vịnh Hạ Long, những nhà điều hành tour quá số khách và không có nước uống trên thuyền, do đó, những khách phòng đơn đột nhiên thấy mình có thêm bạn cùng phòng … thỉnh thoảng cùng giường!

    Một trong những trải nghiệm tệ nhất là đến đồng bằng sông Cửu Long. Tôi đang bắt xe buýt về thành phố Hồ Chí Minh. Tôi khát nên đi mua một món đồ uống phổ biến ở Việt Nam – nước, chanh, phụ gia và đường trong một túi nilon, nhưng cô bán nước đã lừa dối trước mặt tôi.

    Cô ấy nói với bạn bè sẽ chặt chém và lừa gạt vì anh là người da trắng”, anh bạn Mỹ gốc Việt mới quen nói. “Cô ấy nghĩ anh không để ý”. “Thứ này thực ra giá bao nhiêu? ” Tôi hỏi anh. Tôi trả đúng số tiền, nói cô là người xấu và bỏ đi. Thứ tôi quan tâm là lời nói thiếu tôn trọng, không phải tiền.

    Chắc chỉ mình tôi có trải nghiệm tệ hại và Việt Nam thực sự tuyệt diệu. Chỉ mình tôi xui xẻo, gặp những người đó vào ngày nghỉ. Tuy nhiên, vô số du khách khác gặp chuyện giống tôi.
    Khó ai có chuyện hay có lẽ đã giải thích tại sao 95% du khách không quay lại. Tất cả đều kể chuyện bị lừa đảo hoặc bịp bợm. Họ cũng cảm thấy không được chào đón.
    Tôi chứng kiến nhiều người gặp rắc rối ở Việt Nam. Bạn tôi mua chuối và người bán hàng bỏ đi mà không trả tiền thối. Tại siêu thị, họ trả sô-cô-la thay tiền thối. Hai bạn tôi đã ở Việt Nam 6 tháng, dù thành “dân địa phương” vẫn cứ nói Việt Nam thô lỗ.
    Hàng xóm không thân tình. Họ luôn là người ngoài cuộc. Thậm chí những người gặp gỡ hàng ngày cũng là xa lạ. Trải nghiệm của tôi hầu như không phải ngoại lệ, dù đi đến đâu đi nữa.


    Rất nhiều người nghĩ người Việt Nam thực sự tốt. Họ rất thích chuyến đi làm tôi tự hỏi tại sao trải nghiệm lại khác biệt nhau đến thế. Điểm chú ý là đa số du khách trải nghiệm tốt đi du lịch sang trọng, còn lại là khách ba lô và khách bình dân. Sự kỳ lạ đó củng cố câu chuyện tôi nghe

    Ở Nha Trang, tôi gặp một giáo viên tiếng Anh sống tại Việt Nam nhiều năm. Ông nói người Việt được dạy rằng tất cả các vấn đề đều do người Tây gây ra, đặc biệt là Pháp và Mỹ, và người phương Tây “nợ” người Việt Nam. Họ mong khách Tây tiêu tiền ở Việt Nam, nên khi thấy du khách tiết kiệm từng xu, họ buồn bã và nhìn vào trên ba-lô và đối xử tệ. Những người tiêu tiền, tuy nhiên, có vẻ được đối xử khá tốt. Tôi không biết điều này có đúng hay không nhưng với những gì tôi thấy, nó có ý nghĩa nhất định.

    Tôi không đánh giá về đất nước hay con người Việt Nam. Tôi không tin mọi người dân đều xấu xa, thô lỗ. Tôi chỉ phản ánh trải nghiệm du lịch. Ba tuần tôi ở Việt Nam không thể nói lên tất cả. Tại sao tôi muốn ở lại đất nước đối xử như thế với tôi? Tại sao tôi lại muốn quay lại? Tôi không quan tâm mình bị chặt chém. Không phải về tiền. Tôi rất vui khi trả nhiều tiền hơn – một đô la giúp ích chọ họ nhiều hơn cho tôi.


    Nhưng tôi là một khách ba lô không có nghĩa tôi đáng được tôn trọng ít hơn người khác. Tôi không mong được tiếp đãi như ông hoàng, chỉ cần tôn trọng cơ bản mà thôi. Và tôi chưa thấy mình được tôn trọng ở Việt Nam. Họ nhìn tôi như thể “một con lừa” để lừa bịp.
    Người thô lỗ ở khắp mọi nơi và sự bất lương cũng vậy, song tôi không bao giờ trở lại Việt Nam để mình khỏi phải cảm thấy nó quá tồi tệ.

    Nhưng đừng thấy tôi không thích Việt Nam mà bạn không đi. Đây là trải nghiệm của tôi, còn bạn nên tự mình đi thử để trải nghiệm. Và nếu bạn không đi vì bài báo này , tôi sẽ tìm và lôi bạn đến đó!


    Thùy Anh

    Lannguyen xin chân thành cảm ơn Thùy Anhhttp://bacaytruc.com/index.php?optio...c-gi&Itemid=53
    Lannguyen

  10. #30
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Nên Đọc Cho Biết

    Vì sao tôi bỏ Facebook ?


    Bài viết "Vì sao tôi bỏ Facebook?" của Chris Chan trên LinkedIn đã làm cho Fb bồn chồn lo lắng, khiến Fb phải nhảy vào "điều tra" anh này và khóa tài khoản Chris Chan trên Fb.
    Chỉ trong vòng chưa đầy một tuần đã có hơn 10.000 lượt chia sẻ trên LinkedIn. Bài viết này ghê gớm vậy sao?

    Xin được lược dịch lại bài viết này và giới thiệu với bạn đọc.

    ****

    Facebook đã từng là một công cụ tuyệt vời. Thật đáng buồn, giờ đây nó không còn (tuyệt vời) như thế nữa và sẽ không bao giờ có thể tuyệt vời được nữa. Trong số những người bạn, tôi là người đầu tiên tạo tài khoản Facebook hồi năm 2007, khi mà trào lưu dùng mạng xã hội mới bắt đầu manh nha.

    Tôi đã dùng Facebook để kết nối với những người bạn, người họ hàng, bạn học cũ… bị mất liên lạc từ rất lâu rồi. Sức mạnh của Facebook thể hiện rõ nhất ở khi bạn tìm lại được một người bạn cũ. Nó là một công cụ tuyệt vời bởi vì nhờ có Facebook mà tôi đã có thể tổ chức được khá nhiều các cuộc hội ngộ và tụ tập. Tôi dùng nó hàng ngày, hàng giờ… một cách đều đặn.

    "Facebook từng là một công cụ tuyệt vời. Tuy nhiên, giờ đây Facebook sẽ chỉ mang lại cho bạn những phiền toái, rắc rối và… nguy hiểm. Đã đến lúc nói lời tạm biệt Mark Zuckerberg".




    Bạn có thể cảm thấy tức giận và khó chịu khi Facebook coi cảm xúc của người dùng như một phần trong chương trình thử nghiệm của họ. Nhưng, bạn không nên ngạc nhiên.

    Nhưng dần dần, Facebook thay đổi mục tiêu của nó đối với tôi. Mọi người bắt đầu chia sẻ hàng núi ảnh, từ ảnh một đứa bé đầy tháng, những địa điểm đi nghỉ thú vị, những thứ đồ đắt tiền mà họ đã mua, những người nổi tiếng mà họ đã gặp… Facebook đã trở thành một cái thùng rác khổng lồ đầy những thông tin mà tôi chẳng quan tâm hay thậm chí chẳng muốn biết.




    Với nhiều người, Facebook là thứ "chất gây nghiện" vô cùng nguy hiểm.

    Và rồi cái News Feed (Bảng tin) ra đời (gần đây Facebook còn âm thầm tiến hành thử nghiệm việc điều khiển cảm xúc của một ai đó bằng cách thay đổi nội dung hiển thị trên Bảng tin). Tôi bị dội bom bởi hàng tấn những quảng cáo từ các trang mà tôi đã trót “Like”, các đường link mà tôi đã lỡ bấm vào xem. Thêm vào đó, khi bạn cài Facebook vào cái điện thoại smartphone của mình, bạn sẽ thường xuyên phải kiểm tra xem có tin nhắn nào không. Thậm chí ngay cả khi chẳng có gì thì bạn vẫn cứ phải mở điện thoại ra xem cho… yên tâm.

    Bạn sẽ có thói quen trả lời các tin nhắn ngắn ngủi ở chỗ này, chỗ kia. Nó tạo thành một vòng quay bất tận và lặp đi lặp lại điệp khúc: Kiểm tra tin nhắn, chờ đợi và trả lời. Mặc dù mỗi lần trả lời bạn chỉ tốn vài giây nhưng vài giây đó cứ dồn vào liên miên và đến lúc tôi nhận ra rằng mình đã tốn khá nhiều giờ mỗi ngày cho các “hoạt động” trên Facebook.


    Chính vì tính năng “chat” này mà thương vụ mua lại WhatsApp với giá trên trời đã diễn ra. Nhưng điểm mấu chốt của tôi với Facebook chính là vấn đề “quyền riêng tư” mặc dù tôi sẽ không nói chi tiết về nó khi mà hầu hết tất cả các bạn đều đã quen với việc những bức ảnh của mình (hoặc ảnh có mặt bạn) được chia sẻ ở chốn công cộng mà bạn không hề biết.


    Là một người làm việc trong lĩnh vực công nghệ, trong một công ty hàng ngày phải xử lý một lượng vô cùng lớn dữ liệu riêng tư và nhạy cảm của người khác, tôi biết rất rõ tầm quan trọng của việc bảo vệ dữ liệu cho khách hàng. Tôi không phản đối Mark Zuckerberg - nhà sáng lập và hiện là CEO của Facebook.

    Thực tế, tôi còn ngưỡng mộ anh ta và người vợ kiều diễm của anh ta vì những hoạt động từ thiện, quyên góp hàng triệu USD để sửa chữa các trường học ở California và New Jersey. Đó là những việc làm đáng quý kể cả họ là những tỷ phú. Tuy nhiên, bạn có biết rằng Mark là một tay hacker bẩm sinh ngay từ khi còn đang ngồi trên ghế của trường Harvard. Tôi không bao giờ sẵn lòng giao dữ liệu cá nhân của mình cho một tay hacker để sau đó anh ta có thể tuyển dụng một đội ngũ nhân viên và bán nó cho các nhà quảng cáo. Hãy lưu ý, việc thiết lập bí mật “Chỉ mình tôi” cho mọi thông tin cá nhân không đủ để bảo vệ bạn trước các hành vi khai thác dữ liệu cá nhân của Facebook.




    Facebook là "kẻ hút máu" dùng bằng cách khai thác triệt để thông tin cá nhân của họ để bán cho các nhà quảng cáo.

    Một điều quan trọng mà tất cả mọi người đều phải nhớ rằng có rất nhiều những thủ thuật tin học có thể khui ra mọi thông tin về cá nhân bạn mà bạn không hề biết.

    Mới đây, chuyên gia ngành khoa học máy tính Jennifer Golbeck và nhà kinh tế học Alessandro Acquisti đã tiết lộ trong Hội nghị TED rằng, trên thực tế, chúng ta chia sẻ trên mạng nhiều hơn mức độ chúng ta tưởng. Tất cả những thông tin mà bạn chia sẻ ngày hôm nay (có thể có hay không có sự đồng ý của bạn, hợp pháp hay phi pháp) có thể sẽ trở thành thứ chống lại bạn ngày mai. Khi bạn chia sẻ thông tin trên mạng, bạn đã vô tình trao cho kẻ khác quyền được khai thác các thông tin đó. Thông thường, mỗi trang mạng sẽ chỉ sử dụng dữ liệu của chúng ta ở một mức độ nào đó, nhưng Facebook thì tham lam và hung bạo hơn tất cả các mạng xã hội khác. Facebook không coi chúng ta là khách hàng mà họ chỉ đối xử với chúng ta như là một sản phẩm của họ. Khách hàng đích thực của Facebook là các nhà quảng cáo - kẻ mà Facebook đang ra sức mời chào, rao bán chúng ta cho họ. Kể từ đó, tôi đã xóa sạch sẽ tài khoản Facebook của mình và vĩnh viễn.






    https://www.linkedin.com/today/post/article/20140709173931-11228988-why-i-quit-facebook-and-we-are-sharing-much-more-than-you-think
    Bản thân tôi hiện nay vẫn là một người yêu thích các mạng xã hội và tôi sử dụng LinkedIn, Twitter và Wordpress để chia sẻ với những người quan tâm đến tôi qua những bài viết, những suy nghĩ hữu ích và sâu sắc. Tôi vẫn tin rằng Internet là một công cụ mạnh mẽ để mang lại cho chúng ta nhiều thông tin hơn và khiến chúng ta trở nên sáng tạo hơn. Với một công cụ đúng đắn, chúng ta có thể được tiếp thêm sức mạnh. Đã đến lúc, bạn và những người thân yêu của bạn cần xem xét và đánh giá lại lượng thời gian mà bạn tiêu tốn trên mạng xã hội phổ biến nhất thế giới này.


    REASONS TO QUIT FACEBOOK



    Facebook was a great tool. Sadly, it no longer is and it will not be anymore.

    Among my peers, I was the first person to create a Facebook profile back in 2007 when social media just gained ground. I was able to use Facebook to connect with some of my long lost peers - friends, relatives, classmates. The power of Facebook at that time was to find those whom you lost contact. It was a great tool, and because of it I was able to organize many re-unions and gatherings. I used it daily, hourly, frequently.

    Would you like to participate in psychological experiments without your consent?

    Slowly, though, Facebook changes its purpose to me. People started sharing enormous amount of pictures - monthly baby pictures, exotic vacation spots, expensive stuff they purchased, celebs they met. It becomes a giant garbage bin with information I have no interest in or even knowing about. And then there is the News feed (here is the recent controversial psychological experiment using news feed). I got bombarded with tons of advertisements from pages I 'liked', links I have clicked on (even outside Facebook). Also, when you have Facebook installed on your phone, you constantly wants to check even if you have no new messages. You have the tendency to reply a short message here and there. This keeps an endless vicious loop of checking, waiting and replying. Although each time you reply a message it only takes a few seconds, every second adds up and soon I found myself wasting hours every day on Facebook 'activities'. The messaging feature, of course, eventually led to the prominent rise of WhatsApp and Facebook's purchase of the startup since they are such a match made in heaven.

    Do you trust a hacker to safeguard your personal data?

    The tipping point for me was the privacy issue of Facebook, which I won't get into detail as most of you are well familiar with how your pictures (or pictures containing you) are shared on the public web without your consent. As a professional working with organizations handling vast amount of highly sensitive and private data, I know how important it is to safeguard customer's data. I have nothing against Mark Zuckerberg, the founder and CEO of Facebook. In fact I admire he and his wife's philanthropic endeavor of donating millions of dollars to charity to fix schools in California and New Jersey in the U.S. This is such a noble thing for a couple to do even when they are already millionaires. However, you should realize that Mark is by heart 100% hacker himself all the way back in his Harvard days, and I have no desire to hand my personal data to a hacker so he can employ a team of hackers to sell my data to advertisers. Just because Facebook obtain your personal information and social network profile doesn't mean they can use these data and take advantage of all those private information. Just locking up your profile and set everything to private is not enough to shield yourself from personal data being mined by Facebook.

    It’s really important that people understand that there are computational techniques that will reveal all kinds of information about you that you’re not aware that you’re sharing - Jennifer Golbeck

    Recently two TED talk lecturers, computer scientist Jennifer Golbeck and privacy economist Alessandro Acquisti, reveal the fact that we are sharing much more online that you think (videos of their talks can be found by following the link). Those information you already shared might one day be used against you, with or without your consent, and either legally or illegally. When you share information online, you are basically giving up rights to those data. Every site uses our data to a certain extent, but Facebook does it much more secretively and aggressively than other social networking sites. Facebook treats users as products and not customers. Their customers are marketers and advertisers trying to sell us their products or services!

    Since then I deleted my Facebook profile completely and permanently.

    With the time gained, I am able spend more time talking to people face to face. I am able to pursue professional certification for my career; read more; go to the countryside during weekends to exercise and to take in fresh air. For the record, I love social media and I use LinkedIn, Twitter and Wordpress frequently to share with my followers many useful, insightful and meaningful articles and thoughts. I believe the internet is a powerful tool capable of making us more informed and being more innovative with our lives. With the right tools we can empower ourselves. It is about time for you and your loved ones to re-evaluate your time spent on the most popular social network.
    ----
    Chris Chan is currently a Project Manager/Client Adviser for Inova Software in New York City.

    http://www.nairaland.com/1808817/reasons-quit-facebook-chris-chan#24615167


    By Chris Chan

    Lannguyen xin chân thành cảm ơn và http://baomai.blogspot.com/2014/07/v...-facebook.html
    Lannguyen

  11. #31
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Nên Đọc Cho Biết

    Facebook: một thế giới khác




    Thế là tôi đã rong chơi trên facebook được ba tuần. Trong ba tuần ấy, tôi thấy gì?
    Thấy, trước hết, như cái điều hầu như mọi người đều thấy: Đó là một mạng lưới xã hội thông dụng và rộng lớn nhất hiện nay với hơn một tỉ người, hoặc một phần năm dân số thế giới, đang sử dụng. Trong mạng lưới ấy, tất cả những ngăn cách về phương diện địa lý vốn là một rào cản lớn nhất trong lịch sử, được vượt qua dễ dàng. Người ta, từ bất cứ một ngóc ngách nào trên mặt địa cầu, nếu có computer được nối mạng, đều có thể liên lạc được với nhau một cách hết sức nhanh chóng. Theo kinh nghiệm của tôi, có lúc mới post bài lên facebook được vài giây, đã có hàng chục người phản hồi. Có những người ở rất xa Úc, từ Việt Nam, từ Mỹ, từ châu Âu, thậm chí, từ châu Phi xa lơ xa lắc.

    Tôi cũng thấy nữa hai sự quan tâm chung của người Việt ở trong cũng như ở ngoài nước: xã hội và bản thân mình. Có thể xem đó là hai đề tài phổ biến nhất trên facebook tiếng Việt: Hầu hết các bài viết hoặc ý kiến ngắn trên đó, nếu không thể hiện một thao thức gì đó về hiện tình xã hội và đất nước thì cũng tập trung vào cá nhân mình hoặc gia đình của mình. Có điều, ở hai loại đề tài này, thái độ của người ta khác hẳn nhau.




    Với đề tài xã hội, thái độ chung, dễ thấy nhất, là sự bi quan và bất mãn. Chúng thường nhằm vạch trần một mặt trái dơ dáy và dơ dáng trong xã hội, nhằm phê phán một hiện tượng hoặc một chính sách mà người ta cho là tiêu cực hoặc chống lại dân quyền cũng như nhân quyền. Đối tượng chính bao giờ cũng là chính quyền và đảng Cộng sản, trong đó, chiếm vị trí trung tâm có lẽ là các cán bộ lãnh đạo và công an.

    Về đề tài cá nhân, thái độ chung, ngược lại, dường như toát lên một vẻ lạc quan và tích cực rất hiếm thấy trong đời thường và cũng, đã lâu lắm rồi, hiếm thấy cả trong văn học lẫn phim ảnh. Trong loại đề tài này, hình thức cũng khác. Về xã hội, người ta có thể viết lách thật dài dòng với những phân tích, luận điểm và luận cứ rõ ràng; về cá nhân, thường có sự kết hợp hài hòa giữa ngôn ngữ và hình ảnh. Người ta hiếm khi mô tả về mình hay gia đình mình. Thường nhất là đưa ra một số bức ảnh nào đó. Nhìn vào những bức ảnh ấy, chúng ta không thể có nhận xét nào khác hơn là: đẹp và vui. Ví dụ, liên quan đến việc ăn uống, hình ảnh bao giờ cũng là những món ăn, nếu không sang trọng thì cũng thật hấp dẫn. Bên cạnh đó hầu như bao giờ cũng có rượu và bia ê hề. Liên quan đến nhà cửa, thường đó là những ngôi nhà mới xây hay mới mua, thật đẹp. Liên quan đến vợ chồng con cái, bao giờ cũng có những nụ cười tràn đầy hạnh phúc. Hơn nữa, ít khi người ta chụp ở nhà, trừ những buổi tiệc tùng; thường hơn, là cảnh đang đi du lịch đâu đó nên ngoài vẻ đẹp còn có cái gì như thảnh thơi, nhàn nhã, và thỉnh thoảng, giàu có.




    Nhìn những hình ảnh cá nhân và gia đình như vậy, chúng ta thấy chúng có cái gì khác xa với đời sống ngày thường. Ngày thường, chúng ta ăn uống đạm bạc hơn: sự đạm bạc ấy hiếm khi thấy trên facebook. Ngày thường, nhà cửa chúng ta bầy hầy hay nhếch nhác hơn: sự bầy hầy hay nhếch nhác ấy hiếm khi được nhìn thấy trên facebook. Ngày thường, không phải lúc nào vợ chồng con cái chúng ta cũng hạnh phúc: cái thiếu hạnh phúc rất ư con người ấy cũng không hề thấy trên facebook.

    Tôi có một người bạn thường than thở về không khí căng thẳng oi bức trong chỗ làm: boss thì hách dịch, đồng nghiệp thì ích kỷ, nhỏ nhen, ti tiện, hay dèm pha và hay chơi gác. Nhưng những bức hình người bạn ấy post trên facebook lại khác hẳn: những buổi họp mặt ăn uống chung vừa náo nhiệt vừa vui vẻ, mặt mày ai cũng tươi roi rói và các ánh mắt nhìn nhau cũng hết sức ấm áp và thân tình. Nhìn, so sánh với những gì tôi thường nghe kể, tôi cứ ngỡ như đang lạc vào một thế giới khác.

    Người ta có giả dối không khi post những hình ảnh tươi sáng và đẹp đẽ như vậy? Tôi nghĩ là không. Cuộc đời nào cũng có hai mặt: tối và sáng; có những thành công và những thất bại, những mãn nguyện và những ẩn ức, những lúc thật vui và những lúc thật buồn. Đó là chuyện đương nhiên và hiển nhiên.

    Vấn đề ở đây chỉ là sự chọn lựa.

    Và sự chọn lựa ở đây không phải gắn liền với sở thích cá nhân mà là gắn liền với một cái gì gần như là thể loại.

    Ví dụ, khi làm thơ, hầu hết đều có khuynh hướng nghiêng về mặt tối và buồn. Những tình yêu đẹp và hạnh phúc, kết thúc bằng hôn nhân hiếm khi đi vào thơ. Chỉ thành thơ những tình yêu dở dang hay trắc trở. Trước năm 1945, kết thúc bài thơ “Chùa Hương” với mối tình thầm lặng giữa một cô gái 15 tuổi với một chàng nho sinh “tướng mạo trông phi thường”, Nguyễn Nhược Pháp viết: “Thiên ký sự đến đây là hết. Tôi tin rồi hai người lấy nhau, vì không lấy được nhau thì cô bé còn viết nhiều. Lấy nhau rồi là hết chuyện.” Thú thực, tôi không thích bài thơ này lắm. Nhưng tôi rất thích cái ghi chú nho nhỏ này của Nguyễn Nhược Pháp: Nó thông minh và rất tinh tế.




    Giống như thơ, nhưng ở hướng trái ngược lại, facebook có một thứ quy ước khác, như một sự thỏa thuận âm thầm và bất thành văn: ở đó, người ta chỉ nên post những gì tươi sáng và đẹp đẽ nhất. Những cái buồn, những cái khổ, những sự băn khoăn, trăn trở, thao thức và day dứt, những buồn phiền và cay đắng, những thất bại và thất vọng của bản thân mình và gia đình mình tốt hơn hết là gạt sang một bên để một mình mình hứng chịu. Vào sân chơi facebook, nơi mọi người đang vui và chỉ thích vui, cần một giọng khác, tích cực và lạc quan. Bởi vậy, không phải ngẫu nhiên mà trên facebook có những loại ngôn ngữ mà, thú thực, trước khi vào facebook, tôi rất khó chịu: hehe, hihi, haha để diễn tả tiếng cười; ngay cả khi diễn tả tiếng khóc, người ta cũng hài hước hóa nó thành: huhu, và thường, sau đó, dấu hiệu đang cười.

    Quy ước ấy có gì sai không? Tôi nghĩ là không. Không nên và không thể đòi hỏi facebook như một tác phẩm văn chương ở đó cuộc đời cần được phản ánh hoặc thể hiện hoặc thể nghiệm một cách sâu sắc, đa tầng và đa diện, tận đáy cùng của tiềm thức và vô thức cũng như của xã hội. Facebook, trước hết và trên hết, là một sân chơi; ở đó, chức năng chính, bên cạnh sự thông tin, là giải trí. Người ta vào facebook là để vui. Muốn học hỏi: người ta đến những nơi khác. Muốn nối kết mọi người lại thành một lực lượng chính trị: người ta đến những nơi khác. Đã đành, facebook cũng có thể thực hiện được các ý đồ và ước muốn ấy. Nhưng đó chỉ là lý do phụ. Lý do chính để sáng sớm, mới mở mắt dậy, người ta vào internet và mở facebook ra ngay là tìm vui. Nhiều người cả ngày lẫn đêm nằm lì trên facebook, từ giờ này sang giờ khác, cũng vì thấy vui trên đó.



    Với quy ước ấy, facebook nuôi dưỡng sự lạc quan khi nhìn vào chính mình cũng như khi nhìn vào người khác. Nhiều người đã ghi nhận sự kiện facebook làm thay đổi một số từ vựng trong tiếng Anh. “Friend”, ai cũng biết, vốn là bạn, trước, chỉ là một danh từ; nay, với facebook, nó trở thành một động từ, với nghĩa kết bạn. “Like” là thích, nhưng trong ngôn ngữ facebook, nó không hẳn là thích. Khi người nào đó bấm “like” dưới “status” hay “note” của bạn, không hẳn người ấy thích hay đồng ý với bạn. Nhiều lúc, nó chỉ có nghĩa đơn giản là: Tôi đã thấy bài của bạn. Thấy, chưa chắc đã đọc; và đọc, chưa chắn đã thích. Nhưng vẫn bấm “Like”. Có điều, trên facebook, bạn không có một chọn lựa nào khác. Chỉ có “like”. Khi đổi ý, bạn có thể rút chữ “like” ấy lại bằng chữ “unlike”. “Unlike” không phải là không thích. Nó chỉ có nghĩa là rút lại cái chữ “like” đã post. Bằng cách hạn chế số từ vựng trên facebook, người ta chỉ cho phép những thái độ tích cực tồn tại. Kể cũng hay.


    Bởi vậy, khi xem facebook như một thế giới khác, tôi không hàm ý phê phán. Tôi xem đó là một đặc điểm chứ không phải ưu hay khuyết điểm gì cả.

    Thỉnh thoảng, vào đó, nhìn bạn bè thực sự và “friend” trong thế giới ảo, thấy ai cũng vui, mình cũng vui lây. Thì cũng đáng. Chứ sao?

    Tôi chỉ có một điều băn khoăn duy nhất: Sự đối lập giữa xã hội và bản thân như thế, về lâu về dài, không chừng sẽ gây nên một tâm lý phản-xã hội: Cái gì thuộc về mình, có tính chất riêng tư, thì hay và đẹp, còn những gì thuộc về xã hội, có tính chất cộng đồng, thì lại xấu xí và xấu xa.

    Nhưng đó là chuyện về sau. Về lâu về dài.


    Nguyễn Hưng Quốc

    Lannguyen xin chân thành cảm ơn Nguyễn Hưng Quốc và http://baomai.blogspot.com/2014/04/f...gioi-khac.html
    Lannguyen

  12. #32
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Nên Đọc Cho Biết

    Facebook và nỗi ám ảnh của nhà cầm quyền


    Trong lúc ra sức dối trá, trơ trẽn lấp liếm, ngụy biện cho chính sách hạn chế tự do ngôn luận, kiểm duyệt thông tin trên Internet tại Hội nghị kiểm điểm phổ quát về nhân quyền (UPR) tại Genève, thì báo Nhân Dân, cơ quan ngôn luận chính thức của Đảng Cộng Sản Việt Nam, ngày 6 tháng 2 năm 2014, đăng bài "Sự bùng nổ của Facebook và một số vấn đề đặt ra" của tác giả Nguyễn Hải Đăng.

    Đây là bài nối tiếp một số các bài khác đã từng được đăng tải trên các tờ báo của hệ thống, như là một cách thăm dò phản ứng dư luận trước khi hành động: ngăn chặn hoàn toàn trang mạng xã hội này.

    Sự phát triển của Facebook tai thị trường Việt Nam gia tăng với tộc độ mạnh mẽ. Mới đầu năm 2013, số lượng người sử dụng mới khoảng 5,43 triệu người. Đến hết năm 2013 đã nhảy lên mức 19,6 triệu, một con số mơ ước của tất cả các trang mạng dịch vụ internet.

    Trước đó, bài "Cần phải chấm dứt ngay hoạt động của facebook tại Việt Nam" nhân danh một độc giả, tờ Giáo dục Việt Nam ngày 16 tháng 11, 2012, đã làm một cuộc thăm dò không chính thức. Cuộc thăm dò đã cho thấy kết quả, qua các ý kiến bình luận, một sự cấm đoán, ngăn chặn không phải là đối sách.

    Ngày 25 tháng 11, 2012 tờ Quân đội Nhân dân đăng bài "Làm chủ mạng xã hội để tập hợp và giáo dục thanh niên". Bài báo nhìn nhận tác dụng mạnh mẽ và ảnh hưởng sâu sắc của mặt trận thông tin mà Facebook là một "chiến trường" tập hợp được đa số giới trẻ, năng động và cập nhật các diễn biến thời sự nhanh chóng nhất.

    Không đề cập đến việc ngăn chặn mà có ý định dùng phương pháp lấy gậy ông đập lưng ông, bài báo viết:

    "Dùng mạng xã hội đã trở thành nhu cầu thực sự của giới trẻ nhưng mạng xã hội lại phát triển tự phát, thiếu định hướng và nguy cơ “Diễn biến hòa bình” tác động đối với giới trẻ từ đây cũng rất lớn. Các Mác từng nói: Vũ khí của sự phê phán không thể thay thế được sự phê phán bằng vũ khí. Đã đến lúc, cuộc đấu tranh phòng chống “Diễn biến hòa bình".

    Ý định này đã được áp dụng bằng huy động hàng ngàn dư luận viên vào mục đích tuyên truyền, phản biện, khiêu khích, làm nhiễu loạn thông tin.

    Nhưng chỉ sau một thời gian rất ngắn, các dư luận viên đa phần với những nickname giả đã chằng phát huy được tác dụng. Họ hiện rõ chân tướng "ăn hại đái nát" của những tên "côn đồ" trên mặt trận văn hoá, lý luận cực kỳ yếu kém, trống vắng kiến thức cơ bản, thay cho việc đối thoại nghiêm túc thì sử dụng từ ngữ dung tục, hoặc lẩn rất nhanh khi bức bí. Đội ngũ 50 ngàn dư luận viên ăn lương, làm "chiến sĩ" bàn phím trở nên vô tích sự. Người sử dụng Internet vẫn muốn nghe những gì thích nghe và bày tỏ những gì suy nghĩ, thông qua thông tin ngoài hệ thống.


    Không đạt kết quả trong việc sử dụng đội ngũ dư luận viên, ý tưởng bỏ ra 200 triệu USD xây dựng một mạng xã hội khác nhằm lôi kéo thanh niên cũng chẳng thành sự thật, trong khi số lượng người sử dụng Facebook tăng nhanh chóng mặt. Facebook trở thành nỗi ám ảnh của nhà cầm quyền.

    Vòng vo tam quốc nêu lên những cái hại và hạn chế trong việc sử dụng Facebook vốn chẳng là điều gì đặc biệt, tờ báo Nhân Dân đặt dấu hỏi "với sự phát triển chưa có dấu hiệu dừng lại, Facebook có phải là mạng xã hội hữu ích thật sự hay chỉ là "mốt" mới của một số người Việt Nam, nhất là giới trẻ?". Nhưng cuối bài báo cùng cũng đã không giấu nổi điều chính yếu. Nhà cầm quyền lo sợ "các trang Facebook của các thế lực thù địch, các tổ chức và cá nhân thiếu thiện chí với Việt Nam lập ra để vu cáo, vu khống, bình luận xuyên tạc về Việt Nam".

    Trong mùa xuân Ả Rập, Facebook đã góp mặt, kết nối quần chúng, tạo nên cuộc cách mạng lật đổ các chế độ độc tài, nhưng xây dựng một xã hội dân chủ lệ thuộc vào rất nhiều yếu tố. Tình hình bất ổn ở các nước Bắc Phi không thể đổ vấy, cho rằng, "tuyên truyền về tự do, bình đẳng" của Facebook đã thất bại. Đây là lối lý luận cùn.



    Nhà cầm quyền thực sự sẽ ngăn chặn Facebook? Trong thực tế, họ vẫn duy trì, nhưng tìm cách hạn chế truy cập. Bằng chứng là muốn truy cập Facebook người sử dụng vẫn phải dùng chương trình vượt tường lửa, tuy nhiên hiện tượng mạng chập chờn thường xuyên xảy ra. Họ có thể ngăn chặn hoàn toàn Facebook trên lãnh thổ Việt Nam? Về mặt kỹ thuật là hoàn toàn khả thi, giống như Trung Quốc. Nhưng họ sẽ ăn nói ra sao trước dư luận quốc tế trong khi vẫn huyênh hoang dối trá không kiểm duyệt mạng? Chặn Facebook là một hành động chẳng thế nào lấp liếm. Hơn nữa đóng cửa một sinh hoạt truyền thông với 19,6 triệu người sử dụng là xâm phạm thô bạo vào quyền được tiếp cận thông tin của đông đảo quần chúng.

    Mặt khác, Trung Quốc, chặn Facebook hoàn toàn, nhưng vào đầu năm 2014 đã phải mở ở các khu kinh tế đặc biệt, chứng tỏ sự thất bại của họ trong chính sách bóp nghẹt thông tin. Bởi vì bóp nghẹt thông tin không phải chỉ hạn chế ảnh hưởng lên hệ thống chính trị độc tài, chuyên quyền, mà nó gây tác hại trực tiếp đến sự phát triển kinh tế.


    Các nhà đầu tư nước ngoài, khi bỏ tiền ra, có quyền đòi hỏi những điều kiện hỗ trợ. Ngoài giảm thuế, ưu đãi về đất đai, không bị hạn chế thông tin là một trong những điều không thể thiếu vắng cho giao dịch ngoại thương. Kinh tế Việt Nam đang gặp nhiều khó khăn, trong khi lượng đầu tư nước ngoài FDI tăng mạnh, vốn đăng ký cho năm 2014 lên tới 22 tỷ USD là cứu cánh cho xuất khẩu và thúc đẩy tăng trưởng.


    Trong vòng 10 năm, Mark Zuckerberg, đã xây dựng và phát triển Facebook thành một trang mạng xã hội lớn nhất thế giới với hơn 1 tỷ người sử dụng, trở thành tỷ phú trẻ nhất dưới 30 tuổi với giá trị tài sản ước tính hơn 30 tỷ USD.



    Facebook không chỉ là nơi quy tụ, kết nối con người với con người, trao đổi, chia sẻ thông tin chính trị, xã hội, hỗ trợ các cuộc tranh đấu dân chủ, mà quan trọng hơn - nó là trang quảng cáo thương mại toàn cầu.

    Tính hơn thiệt, một bên là hạn chế thông tin, bảo vệ sự lừa mị dối trá của truyền thông nhà nước, một bên là đòi hỏi của lợi ích kinh tế trong tình hình hiện tại, tôi tin rằng, nhà cầm quyền cũng chỉ hạn chế truy cập bằng cách như hiện nay, chứ không thể đóng cửa hoàn toàn Facebook tại Việt Nam.

    Lê Diễn Đức - RFA

    Lannguyen xin chân thành cảm ơn Lê Diễn Đức - RFA và http://baomai.blogspot.com/2014/02/f...cam-quyen.html
    Lannguyen

  13. #33
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Nên Đọc Cho Biết

    Vụ án xử người dùng Facebook đầu tiên trên thế giới



    VRNs (24.10.2013) Việt Nam sẽ là quốc gia đầu tiên trên thế giới xử người sử dụng Facebook vào ngày 29.10.2013 tại Tòa án nhân dân tỉnh Long An, số 116Trương Định, phường 1, thành phố Tân An, tỉnh Long An.

    Với sự kiện này, Việt Nam sẽ trở thành quốc gia đầu tiên chỉ ra cho ông Mark Zuckeberg biết mạng xã hội nổi tiếng trên thế giới do ông đang điều hành có nguy cơ trở thành cái bẫy để đưa công dân Việt Nam vào tù.

    Facebooker Đinh Nhật Uy đối diện với phiên tòa xét xử theo điều 258 của Bộ luật hình sự (BLHS) Việt Nam. Theo bản cáo trạng thì những lý do khởi tố Đinh Nhật Uy hoàn toàn xuất phát từ mạng xã hội Facebook. Trong đó, (trang 3, Bản cáo trạng) liệt kê anh Uy ba tội: Một là có ba bài viết xâm hại Tập đoàn viễn thông quân đội (Viettel), Tập đoàn bưu chính viễn thông Việt Nam (VNPT), ảnh hưởng xấu đến thương hiệu, hiệu quả kinh doanh của tổ chức này. Tuy nhiên Bản cáo trạng không cho biết qua Facebook, anh Uy đã xâm hại cái gì của hai tập đoàn này? Hai tập đoàn này bị ảnh hưởng xấu về thương hiệu ra sao? Và nhật là hiệu quả kinh doanh giảm như thế nào? Đối tượng và các con số đánh giá dựa trên các cuộc khảo sát, lượng giá về các bài viết của anh Uy trên hai Tập đoàn này đều không có.





    Thứ hai, một số bình luận của anh Uy ảnh hưởng đến uy tín của các cơ quan công an và viễn thông, xâm hại danh dự, uy tín một số cá nhân. Nhưng văn bản này cũng không đưa ra cá nhân nào cụ thể bị xâm hại danh dự, uy tín cũng như sự xâm hại đó được đánh giá theo tiêu chuẩn nào, và ở mức độ nào? Liêu uy tín của lực lượng công an có thực sự bị xâm hại vì một bài viết hay vì chính hành vi vi phạm pháp luật của ngành đang làm cho các công an viên không còn dám hiên ngang nhận mình là công an nhân dân? Về các tập đoàn viễn thông cũng thế.

    Thứ ba, văn bản đó nói rằng anh Uy đã liên kết và chia sẻ trên trang facebook của người khác có hại đến trật tự xã hội, ảnh hưởng dấn công an. Nói đến các trang facebook của người khác thì sao lại không đưa ra xem ai là người quản lý trang bị/được anh Uy bình luận liên kết? Họ có thấy những bình luận và liên kết của anh Uy làm cho tình trạng xã hội mất trật tự hay vì thế mà uy tín ngành công an bị giảm không? Chính họ là người ảnh hưởng trực tiếp mà không lên tiếng thì VKS và công an đã hoàn toàn suy diễn thiếu cơ sở.


    Bà Nguyễn Thị Kim Liên, trong những ngày này, đang tìm mọi cách để bảo vệ con mình. Bà đã viết thư mời ông chủ của Facebook đến Việt Nam tham dự phiên tòa với tư cách là người “người có quyền lợi và nghĩa vụ liên quan trong vụ án “258″ của con tôi”. Lá thư nguyên văn như sau:

    “Kính gởi Ông Mark Zuckeberg.





    Chủ trang http://www.facebook.com/
    Địa chỉ:1601 Willow Road Mento Park. CA 94025. USA




    Tôi là Mẹ của Đinh Nhật Uy, người mà ngày 29-10-2013 này sẽ bị ra tòa, và lần đầu tiên vụ án nầy có liên quan tới trang FB của ông.
    Vì vậy là 1 người Mẹ tôi xin thay mặt con tôi, mời ông đến dự phiên tòa với tư cách là người có quyền lợi và nghĩa vụ liên quan trong vụ án “258″ của con tôi.

    Rất mong sự có mặt của Ông.

    Xin chào Ông,

    Mẹ Uy Kha”



    Từ phải sang: Mẹ của Uyên; Kha và chị Dương Thị Tân (vợ cũ của Điếu Cày)


    Bà Liên nhắn thêm với mọi người: “P/S: Bà con nào có thể giúp mình dịch sang tiếng Anh, mình xin cảm ơn”.

    Theo chúng tôi, ông Mark Zuckeberg nên đến Việt Nam tham dự, hoặc ít ra cần gởi luật sư của công ty Facebook đến tham dự, vì với sự kiện này, có thể Tòa án ở Việt Nam sẽ làm “xâm hại danh dự, uy tín” của đại công ty Facebook. Và từ đó có thể nhiều người Việt Nam sẽ cảm thấy không được bảo vệ an toàn khi sử dụng Facebook để diễn tả tư tưởng theo như các Công ước quốc tế quy định và cả Hiến pháp Việt Nam cam kết bảo vệ nữa.

    Theo Wikipedia, “Facebook là một website mạng xã hội truy cập miễn phí do công ty Facebook, Inc điều hành. Người dùng có thể tham gia các mạng lưới được tổ chức theo thành phố, nơi làm việc, trường học và khu vực để liên kết và giao tiếp với người khác. Mọi người cũng có thể kết bạn và gửi tin nhắn cho họ, và cập nhật trang hồ sơ cá nhân của mình để thông báo cho bạn bè biết về chúng. Tên của website nhắc tới những cuốn sổ lưu niệm dùng để ghi tên những thành viên của cộng đồng campus mà một số trường đại học và cao đẳng tại Mỹ đưa cho các sinh viên mới vào trường, phòng ban, và nhân viên để có thể làm quen với nhau tại khuôn viên trường.

    Ông Mark Zuckerberg thành lập Facebook cùng với bạn bè là sinh viên khoa khoa học máy tính và bạn cùng phòng Eduardo Saverin, Dustin Moskovitz và Chris Hughes khi Mark còn là sinh viên tại Đại học Harvard.




    Việc đăng ký thành viên website ban đầu chỉ giới hạn cho những sinh viên Harvard, nhưng đã được mở rộng sang các trường đại học khác tại khu vực Boston, Ivy League, và Đại học Stanford. Sau đó nó được mở rộng hơn nữa cho sinh viên thuộc bất kỳ trường đại học nào, rồi đến học sinh phổ thông và cuối cùng là bất cứ ai trên 13 tuổi. Website hiện có khoảng 1 tỉ thành viên tích cực trên khắp thế giới. Với con số ấy, Facebook là mạng xã hội phổ biến nhất, vượt mặt MySpace và Twitter”.



    Nói về phiên tòa, luật sư Hà Huy Sơn cho biết: “Có lẽ đây là trận mở màn, làm điểm của Chiến dịch “258″ (thay cho chiến dịch 79, 88), ví như Đắc Tô – Tân cảnh. Nếu trận đầu họ thắng lợi, họ sẽ làm tới với các Blogger. Là LS của ĐNU tôi rất cần sự trợ giúp của mọi người quan tâm, nhất là giới LS để bảo vệ pháp luật, bảo vệ công lý”.

    Thụy Minh

    Lannguyen xin chân thành cảm ơn Thụy Minh và http://baomai.blogspot.com/2013/10/v...tien-tren.html
    Lannguyen

  14. #34
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Nên Đọc Cho Biết




    Lannguyen xin chân thành cảm ơn http://baomai.blogspot.com/2013/10/v...tien-tren.html
    Lannguyen

  15. #35
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Nên Đọc Cho Biết

    Những khu chợ tuyệt vời nhất thế giới





    Mới đây, tờ tin tức USA Today của Mỹ đã xếp hạng 45 khu chợ ẩm thực tuyệt vời nhất thế giới, trong đó chợ Bến Thành của Việt Nam đứng thứ 15. Những khu chợ này đều được coi là biểu tượng văn hóa của mỗi quốc gia.


    Chợ đã trở thành một phần quan trọng trong cuộc sống con người suốt nhiều thế kỷ qua. Trước đây, khi đời sống con người còn chưa phát triển đến mức độ văn minh như hiện nay, chợ chính là điểm đến văn hóa. Những gì mới mẻ, thú vị nhất đều xuất hiện ở chợ trước tiên. Vì thế mà người ta có câu: Nhất cận thị, nhị cận giang, ý chỉ những ai được sống gần chợ là có nhiều ưu thế hơn hẳn những người khác.



    Giờ đây, chợ không còn có tầm quan trọng quá lớn như xưa nữa nhưng nó vẫn là nơi thể hiện rõ nét nhất đời sống văn hóa bản địa, là điểm đến du lịch hấp dẫn. Những khu chợ khác nhau lại có những sản phẩm đặc trưng, những nét sinh hoạt khác nhau.



    Những khu chợ ẩm thực dưới đây có thể được coi là đỉnh cao của văn hóa chợ tại mỗi quốc gia, dân tộc. Những khu chợ nổi tiếng thế giới được lựa chọn đưa vào danh sách của tờ tin tức USA Today là những khu chợ phản ánh rõ nét nhất nền văn hóa ẩm thực bản địa, là nơi du khách có thể tới thăm quan và có những trải nghiệm thú vị.

    Chợ Bến Thành, Sài Gòn, Việt Nam




    Chợ Bến Thành từ lâu đã là điểm đến nổi tiếng đối với các khách du lịch đến Việt Nam. Công trình chợ Bến Thành là một trong những công trình cổ kính, lâu đời nhất ở miền Nam Việt Nam.



    Nằm giữa một thành phố sôi động, hối hả, chợ Bến Thành vẫn luôn là điểm đến văn hóa của không chỉ khách du lịch nước ngoài mà cả người dân bản địa. Đến đây, du khách sẽ được chiêm ngưỡng đủ thứ hàng hóa, từ vải vóc tới đồ thủ công mỹ nghệ, thưởng thức những món ăn bản địa và lựa chọn những món đồ lưu niệm dễ thương bày bán ngay trong chợ.



    Dưới đây là top 3 chợ đứng đầu trong danh sách 45 chợ ẩm thực tuyệt vời nhất thế giới do tờ tin tức USA Today tuyển chọn:


    Chợ La Boqueria, Barcelona, Tây Ban Nha


    Chợ La Boqueria của Tây Ban Nha thậm chí còn được coi là khu chợ nổi tiếng của Châu Âu. Nằm trên đại lộ La Rambla, khu chợ trong nhà khổng lồ này bán đủ thứ hoa quả, rau củ, hải sản, gia vị… Bước vào đây, du khách như được chiêm ngưỡng một bức tranh với đủ màu.



    Khu chợ đã có lịch sử hoạt động hàng thế kỷ, nó được xây từ năm 1217, khi đó chợ chỉ đơn giản là một khu bán hàng ngoài trời với những chiếc bàn gỗ kê gần nhau, bán rau, bán thịt... Dần dần, chợ được mở rộng quy mô và trở nên bề thế như ngày hôm nay.


    Trong chợ còn có hẳn hai quán bar, El Quim và Pinotxo luôn luôn bận rộn đón tiếp các đoàn khách du lịch. Đặc biệt, chợ La Boqueria có hẳn một lớp học về ẩm thực nhằm giới thiệu cấp tốc tới các khách du lịch những điều thú vị về nguồn gốc và lịch sử những món ăn truyền thống của Tây Ban Nha cùng cách chế biến các món ăn đặc sản.

    Chợ Borough, London, Anh




    Khu chợ lâu đời nhất ở thành phố London chính là chợ Borough, nơi đây là điểm đến thu hút cả khách du lịch lẫn người dân bản địa với khoảng hơn 100 quầy hàng đa dạng.



    Khu chợ được xây dựng từ thế kỷ 11, là điểm đến của ẩm thực đa sắc tộc với rất nhiều những hàng quán mang đặc trưng của các nhóm dân cư khác nhau sinh sống tại London.



    Chợ mở cửa từ thứ 4 tới thứ 7, nơi đây tập trung khai thác mạnh yếu tố ẩm thực với rất nhiều thức hoa quả, rau củ, hải sản, bơ sữa, bánh mì… đa dạng về chủng loại.


    Bên cạnh những hàng quán bán thực phẩm là những xe đẩy bán đồ ăn nhanh hấp dẫn, có những xe chuyên bán món Thái, món Ấn, món Afghanistan…


    Chợ cá Noryangjin, Seoul, Hàn Quốc



    Chợ cá ở Seoul thực sự là một điểm đến văn hóa hấp dẫn, mỗi ngày ở đây bán ra hơn 300 tấn hải sản.


    Du khách đến đây từ sáng sớm tinh mơ có thể chứng kiến cảnh bán đấu giá rất sôi động những con cá lớn nhất, ngon nhất và quý hiếm nhất.



    Chợ cá Noryangjin có tới hơn 700 quầy hàng, là một trong những chợ cá khổng lồ của Châu Á. Đến đây, du khách còn có cơ hội được thưởng thức vô số những món hải sản tươi sống tại các nhà hàng đặt ngay trong khu chợ.


    Bích Ngọc


    Lannguyen xin chân thành cảm ơn Bích Ngọc và http://baomai.blogspot.com/2013/10/c...-va-nhung.html
    Lannguyen

  16. #36
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Nên Đọc Cho Biết

    Chân dung 10 người quyền lực và những khu chợ tuyệt vời nhất thế giới



    Dựa trên vai trò lãnh đạo, nguồn lực tài chính và tầm ảnh hưởng với thế giới, tạp chí Forbes chọn ra 72 người quyền lực nhất, trong đó những người ở top 10 hầu hết là các gương mặt quen thuộc.


    Putin là lãnh đạo quyền lực nhất thế giới



    Tổng thống Nga Vladimir Putin năm nay vượt qua người đồng cấp Mỹ Barack Obama để nắm giữ ngôi vị số một trong danh sách. Ông đang ở trong nhiệm kỳ tổng thống thứ ba, sau khi tái đắc cử hồi năm ngoái. Tạp chí Mỹ nhận xét: "Putin đã củng cố sự kiểm soát của ông tại Nga, trong khi giai đoạn tiền mãn nhiệm của Obama có vẻ như đến sớm hơn thường lệ đối với một tổng thống đang ở nhiệm kỳ thứ hai, mà ví dụ mới nhất là sự lộn xộn vì chính phủ Mỹ đóng cửa một phần. Bất cứ ai theo dõi ván cờ ở Syria hay vụ rò rỉ của Cơ quan An ninh Quốc gia Mỹ (NSA) đều thấy rõ sự chuyển dịch quyền lực cá nhận".
    Năm ngoái, Putin chỉ đứng ở vị trí thứ ba.




    Năm nay là lần đầu tiên trong ba năm Tổng thống Obama bị rớt xuống vị trí thứ hai trong danh sách những lãnh đạo quyền lực nhất thế giới. Một trong những nguyên nhân khiến ông "mất điểm" là sự rối ren của chính phủ Mỹ thời gian qua.



    Chủ tịch kiêm Tổng bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc Tập Cận Bình, người sẽ nắm quyền trong một thập kỷ tới ở quốc gia đông dân nhất thế giới, đứng ở vị trí thứ ba.




    Giáo hoàng Francis, người đứng đầu Giáo hội Công giáo Roma, lãnh tụ các tín đồ Công giáo trên thế giới, xếp thứ 4.



    Thủ tướng Angela Merkel, người đã lãnh đạo nước Đức đi qua cuộc khủng hoảng nợ ở khu vực đồng euro và vừa giành được chiến thắng để tiếp tục tại vị ở nhiệm kỳ thứ ba. Bà là nhà lãnh đạo trụ cột của Liên minh châu Âu (EU) gồm 27 thành viên. Ngoài việc xếp thứ 5 trong danh sách quyền lực nhất thế giới, Merkel còn ba năm liền dẫn đầu danh sách 100 Phụ nữ Quyền lực nhất Thế giới do Forbes bình chọn.




    Đồng sáng lập tập đoàn Microsoft Bill Gates, 58 tuổi. Hồi tháng 5, ông giành lại ngôi vị người giàu nhất thế giới với khối tài sản 72,7 tỷ USD và đứng thứ 6 trong danh sách.


    Ben Bernanke, Chủ tịch Cục Dự trữ Liên bang Mỹ, xếp thứ 7 trong số những lãnh đạo có ảnh hưởng nhất thế giới.



    Quốc vương Saudi Arabia, Abdullah bin Abdul Aziz al Saud, xếp thứ 8. Tài sản của ông hoàng 89 tuổi được ước tính vào khoảng 23 tỷ USD.





    Mario Draghi, 66 tuổi, Chủ tịch Ngân hàng Trung ương châu Âu, xếp thứ 9.




    Michael T. Duke, giám đốc điều hành hãng bán lẻ Wal-Mart, đứng thứ 10 trong danh sách.

    Anh Ngọc

    Lannguyen xin chân thành cảm ơn Anh Ngọc và http://baomai.blogspot.com/2013/10/c...-va-nhung.html
    Lannguyen

  17. #37
    Join Date
    Dec 2016
    Posts
    415
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default

    Tư Vấn PCCC - Thiết Kế PCCC - Thi Công PCCC - Lắp Đặt PCCC ==> thicongpccc.vn

  18. #38
    Join Date
    Dec 2016
    Posts
    415
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default

    Tư Vấn PCCC - Thiết Kế PCCC - Thi Công PCCC - Lắp Đặt PCCC ==> thicongpccc.vn

Page 2 of 2 FirstFirst 12

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •