Page 2 of 2 FirstFirst 12
Results 21 to 37 of 37

Thread: Chuyện xưa ... Nay mới nói ...

  
  1. #21
    Join Date
    Jun 2008
    Posts
    848
    Thanks
    17
    Thanked 40 Times in 31 Posts

    Default Re: Chuyện xưa ... Nay mới nói ...

    .

    Bao giờ Việt Nam có tác phẩm lớn ?

    - Bao giờ nhà văn Việt Nam có tác phẩm lớn ?

    - Đó là câu hỏi "xa xỉ" và phi thực tế ?

    Bởi lẽ hiện nay các nhà văn chưa thực sự viết văn, họ đang viết một thứ văn chương tầm phào, nhàn nhạt tránh xa những đòi hỏi bức bách của đời sống. Công lý bị vùi dập. Cái ác đang tràn lan và đè bẹp cái thiện . Sự giả dối, nguỵ ngôn đang chiếm lĩnh các diễn đàn chính thống, những tiếng nói thực, những chân lý hiển nhiên bị xua đi như những "con chó dại " bị đuổi khỏi nhà. Những tội phạm cả xã hội lên án như tham nhũng ở VINASHIN, VINALINE, những tên quan tham “hạ cánh an toàn” mới móc túi xây biệt thự, sắm xe hơi... đều được bênh che một cách trắng trợn, bất chấp dư luận. Tham nhũng khắp nơi nơi. Tất cả những nhức nhối đó không hề thấy nhà văn nào lên tiếng trên báo Văn Nghệ, tạp chí Nhà văn - cơ quan ngôn luận chính thức của Hội nhà văn Việt Nam và hàng trăm tờ báo của các Hội địa phương.

    Không một tác phẩm văn học nào dám đi đến tận cũng của tội ác để vạch mặt chỉ tên thủ phạm đích thực. Phần lớn các nhà văn viết chuyện "phòng the", chuyện "não tình", chuyện quá khứ được nhìn qua cặp kính "made in chủ nghĩa xã hội " chẳng khác gì nền kinh tế thị trường kéo theo cái đuôi "định hướng XHCN". Trong khi đó, bất kỳ thời đại nào, tác phẩm văn học lớn vẫn phải mang được những tiếng rên xiết, những tiếng khóc thầm và những khát khao cháy bỏng của thời đại.

    Bởi vậy đòi hỏi nhà văn Việt Nam có tác phẩm lớn là chuyện hoang tưởng. Càng hoang tưởng hơn nữa khi các nhà văn bây giờ liệu họ có đang...viết văn ?

    Lại một câu hỏi xem ra có vẻ...ngớ ngẩn. Hoạ mi thì phải hót, nhà văn thì phải viết, ấy thế mà mới đây trên VietNamnet, Thụ Nhân đã phải đặt câu hỏi :

    " Nhà văn có đang viết văn?"

    Nhà văn trẻ Nguyễn Danh Lam "mắc" làm báo để kiếm sống, văn chương chỉ là lúc "hở ra" trả lời :

    "Để sống, tôi làm báo. Công việc “để sống” này thật cực nhọc. Mất thời gian vô cùng! Nhưng tôi luôn luôn có vài ba “tứ” truyện trong đầu. Hở ra vài giờ là viết ngay. Tôi tranh thủ thời gian ghê gớm lắm. Nhưng tôi nghĩ mình chẳng là thánh tướng gì, sống thì phải có nghĩa vụ hoàn tất mọi thứ công việc liên quan, đôi khi là những thứ công việc hài hước, quái gở nhất".

    Thuận – Tặng thưởng Hội nhà văn VN 2006 đang lo viết về...mấy ông Tây chẳng dính dáng gì tới chuyện "trong nhà ngoài ngõ" ở xứ An- nam- mít- toòng :

    " Tiểu thuyết tôi đang viết bắt đầu bằng đám tang của Guillaume Dustan - cái tên trụ cột của dòng văn học đồng tính đương đại Pháp. Ngay từ ngày chưa cầm bút, tôi đã bị ám ảnh bởi số phận các nhà văn, nhưng không có đủ niềm tin vào các phương tiện thông tin đại chúng. Một sự tình cờ đã cho tôi gặp rồi trở nên thân thiết với Lisa, mẹ của Guillaume. Về anh ta tôi biết cả một kho chuyện, nhưng phải đợi đến đám tang của Guilllaume, tôi mới được làm quen, mà cũng nhiều phần giả tạo, bàn tay giơ mãi cũng chỉ chạm lớp gỗ áo quan. Hoa hồng, nước mắt, điếu văn, truyền hình… Ông bố từng bỏ rơi gia đình ba mươi năm trước thút thít “Guillaume, cha vẫn nghĩ nếu con không thành nhà văn thì con sẽ là một Che Guevara”. Lisa không khóc, câu đầu tiên nói với tôi: “May quá, tìm được miếng đất ngay cạnh mộ Duras, đúng như nguyện vọng của Guillaume”.

    Trần Thu Trang, nổi tiếng vì được các phóng viên VHVN "lăng xê" đang "nhăm nhe" viết...kịch bản phim vốn là mặt hàng đang rất được giá tại các Đài truyền hình quốc gia và đài hàng tỉnh :

    " Nói là dự định thì cũng không hẳn nhưng hiện giờ tôi đang “nhăm nhe” học thêm kỹ năng viết kịch bản phim. Sở dĩ tôi muốn vậy vì có rất nhiều bạn đọc nói với tôi, họ muốn được thấy tiểu thuyết của tôi trở thành một câu chuyện trên màn ảnh. Đây cũng là hướng đi tôi xác định từ đầu, viết truyện, sau đó thì tìm cách biến truyện của mình thành phim. Tôi không dám nghĩ đến tôi của 10 năm sau đâu, phụ nữ sợ già, sợ xấu, sợ cũ, ngay cả trong văn cũng không ngoại lệ"

    Cô nhà văn này chỉ sợ xấu, sợ già chứ không sợ văn chương của mình bị các cơ quan an ninh văn hoá nhòm ngó bởi lẽ đã có bao giờ cô dám viết ra ngoài những điều " Đảng nghĩ" đâu ( Nói theo kiểu Chế Lan Viên ngày xưa : "nghĩ trong những điều Đảng nghĩ".

    Thế mới biết cái độc hại của mấy anh bồi bút ngày xưa còn " di căn" lâu dài đến con cháu đời sau). Với chữ thọ đeo sau lưng, tuy cô đang mài miệt viết văn, nhưng thực chất không phải là tạo ra những tác phẩm văn chương mà chỉ là một trò..."thể dục chữ nghĩa" bởi lẽ cái cô quan tâm trước hết là...chữ nghĩa chứ không phải chuyện "thời thế" :

    " Viết văn là công việc với chữ nghĩa. Tôi nghĩ, mình chỉ có một điểm sáng duy nhất là thái độ tôn trọng chữ nghĩa. Tức là, nói hơi sáo mòn một chút, tôi có cái tâm, còn cái tài và cái tầm thì chẳng được bao nhiêu. Nhiều lúc thấy mình thiếu mạnh bạo, thiếu quyết liệt, thiếu bao quát, thiếu đủ thứ, tôi cũng đành đem lời cụ Nguyễn Du ra an ủi rằng "chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài". An ủi vậy rồi lại cố thêm chút vậy.

    Nhà văn Nguyễn Ngọc Thuần, dứt khoát làm "công dân thế giới", không cần quan tâm tới "chuyện xứ sở" vì hiện thực không là cái đinh gì với tác phẩm nên ngồi ở đâu Paris, New York, Bắc Kinh...đều viết được :

    " Làm thế nào để thoát khỏi sự rườm rà trong cách nghĩ và viết, đó là điều tôi quan tâm. Tôi không phải là nhà văn hiện thực; hiện thực gần như không có giá trị gì trong tác phẩm của tôi. Trọng tâm của tôi là con người chung chung, không hẳn Việt Nam cũng không hẳn nước ngoài. Hiện thực ở đâu, đối với tôi cũng vậy thôi. "

    Rõ rồi , "nhà văn trẻ" chỉ quan tâm tới "cách nghĩ" sao cho khỏi "rườm rà" thôi, còn "nghĩ gì cái gì" là điều không đáng quan tâm. Vậy là bác Đinh Thế Huynh hoàn toàn "yên tâm". Và thực ra văn chương không còn là cái "nghiệp" sinh tử như ngày xưa nữa, nó giống một thứ trò chơi như Nguyễn Ngọc Thuần nói :

    " Sự kiên nhẫn và khả năng tập trung cao. Ngày trước tôi có thừa. Nhưng càng ngày tôi càng thiếu dần. Bây giờ, rất tệ, đôi lúc tôi còn phải đấu tranh với mình giữa ba việc: đi chơi, lướt web hay viết văn. Công tâm mà nói, để viết văn, phải có nghị lực lớn lắm".

    Tất nhiên nếu không "mang lấy nghiệp vào thân" thì chọn "đi chơi" tốt hơn, tội gì "viết văn".

    Câu hỏi thứ hai Thụ Nhân đặt ra không kém phần lý thú là :

    " Bao giờ văn chương Việt Nam có được tác phẩm lớn?

    Hỏi như vậy khác nào hỏi bao giờ có đa nguyên dân chủ. Bởi lẽ chỉ khi nào có đa nguyên dân chủ, nhà văn được giải phóng khỏi nỗi lo "bị vỡ nồi cơm" thì may ra họ mới khỏi vừa viết vừa run để đẻ ra được "tác phẩm lớn". Trả lời thẳng vào câu hỏi e rằng phạm vào chỗ "nhạy cảm" nên các nhà văn nhà thơ trẻ đều...lửng lơ con cá vàng . Nhà thơ Insara chắc ngại không trả lời trực tiếp nên vòng vo nói "sách ":

    " Thế nào là tác phẩm lớn? Chúng ta vẫn chưa rốt ráo trả lời câu hỏi đó. Vấn đề nền tảng nhất với nhà văn mọi thời là hắn thường xuyên lưu trú nơi vùng ngoại ô của Quê hương. Nói theo ngôn ngữ của M.Heidegger: cư trú gần bên Nỗi chết. Hoặc quyết liệt như Đức Phật: Vô bố uý. Hay cụ thể và gần gũi hơn - W.Faulkner: nhà văn thoát khỏi mọi nỗi sợ hãi. Chỉ khi đó hắn mới nói đến sáng tạo."

    Nhà văn trẻ Nguyễn Danh Lam cũng đưa đẩy ngôn từ cho xa vùng "nhạy cảm" nên đưa ra khái niệm mơ hồ :

    " Để có một tác phẩm lớn, ngoài phần ý thức có thể thu xếp được, tôi nghĩ còn một yếu tố không kém phần quan trọng, đó là “vô thức tập thể”. Nó như một thứ cấu hình được cài đặt sẵn tự khi sinh ra trong cỗ máy tính là mỗi nhà văn. Bề dày trầm tích này không phải “đi tắt đón đầu” mà có được. Nó như thể dầu mỏ, phải tích luỹ dài lâu dưới đáy sâu từng vỉa văn hoá. Và cá nhân mỗi người làm nghệ thuật, cùng những yếu tố liên đới, sẽ góp phần bồi đắp qua nhiều thế hệ. "

    Cô Nguyễn Thuý Hằng, một cây bút mới ra lò, "tuyên ngôn" nhiều hơn là sáng tác cũng chỉ chung chung :

    "Có lẽ ngoài yếu tố tài năng, tính chuyên nghiệp, vv… thì hiện nay nhà văn không cần bỏ quá nhiều năng lượng và sự quan tâm cho giới phê bình. Nghĩa là, một tác phẩm không nhất thiết phải có vài nhà phê bình nào đấy nhắc đến và viết phân tích chỉn chu thì mới được gọi là “tác phẩm lớn”. Thực tế cho thấy nhà phê bình đã không làm nổi công việc ấy. Vì vậy, tác phẩm lớn càng phải hội tụ nhiều yếu tố. "Theo tôi, tính tự quyết và tự khẳng định về giá trị nghệ thuật của mình là một yếu tố quan trọng trong quá trình sáng tác của nhà văn."

    Các nhà văn, nhà thơ có tuổi, ý thức trách nhiệm xã hội có vẻ rõ rệt hơn các cây bút mới ra ràng. Hồi mồ ma nhà thơ Phạm Tiến Duật, đã trao đổi với nhà thơ Phạm Đình Ân.

    PHẠM ĐÌNH ÂN: Anh đã từng có đóng góp nhiều cho văn học nghệ thuật, thậm chí là thẳng thắn nói lên những yếu kém của văn học nước nhà. Vậy theo anh, cái yếu kém nhất là gì?

    PHẠM TIẾN DUẬT: Tôi cho rằng, cái yếu kém nhất trong văn học, nghệ thuật hiện nay là tính ích kỷ. ..Trong đời sống, ích kỷ đã xấu rồi, trong văn học, nghệ thuật giặc ích kỷ còn rất tai hại. Chuyện đau buồn, tình phụ thì có thể nói thoáng qua trong một vài bài thơ nhưng khi nó trở thành chủ đề cho cả tập thơ thì có ích gì cho ai? Hay theo tôi, tự tô vẽ thương hiệu cho mình cũng là một sự ích kỷ, bởi chắc gì tác phẩm của anh đã hay, đã xứng tầm với cái vỏ bọc mỹ miều của những từ ngữ hoa mỹ (như chương trình “Bài hát Việt” chẳng hạn, có những bài chưa xứng đáng nhưng tự nâng mình lên…). Đời sống còn vô vàn những điều cần quan tâm, xã hội còn có rất nhiều người khổ sở, hà cớ gì mà văn nghệ không quan tâm đến họ?"

    Muốn văn học quan tâm tới họ – những người cùng khổ , các nhà văn cần thoát ra khỏi cái bầu vú sữa của đảng và Nhà nước. Chừng nào tự kiếm sống được không cần dựa vào bất kỳ bổng lộc nào của Hội Nhà văn, chừng đó may ra mới có cơ hội viết được tác phẩm lớn.
    N.T.

  2. #22
    Join Date
    Jun 2008
    Posts
    848
    Thanks
    17
    Thanked 40 Times in 31 Posts

    Default Re: Chuyện xưa ... Nay mới nói ...

    (tiếp theo)
    Hội nhà văn của nước ta
    kỳ 4

    Tháng 3 , theo yêu cầu của Ban bí thư trung ương đảng , các chi hội nhà văn ở khắp ba miền phải họp đại hội ngay trong tháng để kịp tổ chức Đại hội đại biểu toàn quốc vào cuối tháng 4 vì sang tháng 5 hội trường Ba Đình phải giành cho quốc hội.

    Sớm nhất là đại hội các nhà văn khu vực Tây Nguyên, khai mạc ngày 8 tháng 3 tại Buôn Ma Thuột. Cả Tây Nguyên có 9 hội viên hội nhà văn VN cộng với 2 khách mời là ông Chủ tịch và Phó chủ tịch thành phố Ban mê Thuột nên đại hội hơi bị …vắng vẻ.

    Tuy nhiên đại hội vẫn tiến hành đầy đủ công việc như các nơi khác. Bản báo cáo công tác được thảo luận khá “sôi nổi” ; chẳng hạn có ý kiến đề nghị “nhà sáng tác Quảng Bá “ của hội cần hoàn thành sớm để các nhà văn Tây Nguyên về Hà Nội có chỗ ở, khỏi đi khách sạn, có ý kiến yêu cầu đổi lại mầu của … thẻ hội viên hội nhà văn vì màu thẻ hiện nay nom yếu quá.

    Tuy thế, đại hội cũng có trục trặc chút xíu, đó là nhà văn Tạ Văn Sĩ ở thị xã Kontum về họp đại hội bị ban tổ chức…đòi tiền khách sạn làm đại biểu này hoảng quá la oai oái. Sau cùng đại hội cũng bầu được 5 đại biểu đi dự đại hội toàn quốc ngoài Hà Nội, đáng phàn nàn 5 đại biểu được bầu lại đều là người kinh, cả 3 nhà văn người Thượng đều bị…rớt cả làm ông Tổng thư ký Hữu Thỉnh ngoài Hà Nội nghe tin hoảng quá, ngay lập tức điện vào xin mời cả 3 nhà văn người Thượng đi họp đại hội toàn quốc, khỏi phải bầu bán gì. Thế mới biết các nhà văn Tây Nguyên “quán triệt” chính sách đoàn kết dân tộc của đảng xuất sắc thật.

    Tiếp theo đại hội nhà văn các tỉnh miền Tây Nam bộ khai mạc ngày 9 tháng 3 tại thành phố Long Xuyên quy tụ các nhà văn từ Bến Tre, Cần Thơ, Hậu Giang, An Giang cho tới Cà Mâu. Báo cáo “ Văn học 5 năm đầu thế kỷ”, báo cáo công tác tại Đại hội nhà văn lần thứ 7 được đọc lên cho mọi người thảo luận và ngay lập tức nhà văn Thai Sắc đã yêu cầu đục bỏ một câu tối nghĩa :

    Nhà văn vốn đã cô đơn, ngày nay càng cảm thấy cô đơn hơn trước dòng thác của các cuộc tìm kiếm lợi ích…”

    Nhà văn Hào Vũ phàn nàn rằng :

    các nhà văn bây giờ khi viết thường tìm “sự an toàn “ ( tự biên tập) là chính nên ít có những kiếm tìm , phiêu lưu mạo hiểm để viết nên những tác phẩm xứng tầm…”.

    Ngày 12 tháng 3, các nhà văn miền Đông Nam bộ tụ tập tại Vũng Tàu thảo luận báo cáo và bầu người đi dự đại hội toàn quốc. Nhà thơ Bùi Minh Quốc được xả quản thúc tại địa phương từ 6 tháng nay cũng về dự đại hội và hăng hái phát biểu :

    Nhà thơ ngày nay dường như ngày càng lãnh cảm trước nỗi đau đớn và bất hạnh của nhân thế, không thể dửng dưng với cái ác, cái giả dối, cái xấu xa…nhà thơ phải tuyên chiến chống lại chúng…” .

    Ý kiến của nhà thơ xem ra không được nồng nhiệt đón nhận cho lắm vì các nhà văn dự đại hội đã bày tỏ thái độ của mình bằng…không bỏ phiếu cho Bùi Minh Quốc đi dự đại hội toàn quốc. Thế mới biết nhà văn bây giờ hoá ra lại là bộ phận…lãnh cảm nhất của xã hội trước những biểu hiện phản kháng của đồng nghiệp. Nhà thơ Bùi Minh Quốc hẳn rút ra được bài học thấm thía về tình đồng đội.

    Cũng vào dịp này Đại hội các nhà văn miền Trung khai mạc tại thành phố Nha Trang quy tụ các nhà văn từ Thanh Hoá đổ vào, cuối Khánh Hoà đổ ra, trải dài trên 1000 kilômét, tính ra trung bình cứ 10 kilômét lại có một nhà văn, riêng các nhà văn dân tộc ít người thì hơi bị…ít, trong 30 dân tộc miền trung có vẻn vẹn 6 nhà văn.

    Đại hội thảo luận “dự thảo báo cáo của Đại hội đại biểu toàn quốc” rất hăng hái. Có nhà văn khẳng định “văn chương vẫn là…món ăn tinh thần”, có đại biểu phàn nàn “Ban lãnh đạo Hội thiếu công bằng trong chia tiền sáng tác và cử đi nước ngoài , khu vực miền Trung coi như vùng sâu vùng xa nên thiệt thòi nhất”, lại có ông nhảy lên diễn đàn “yêu cầu không thể để có hiện tượng hội viên xúc phạm danh dự Hội “ – chắc là muốn nhắc tới chuyện Nguyễn Huy Thiệp chửi cả Hội nhà văn Việt Nam là đám giặc già… Điều đặc biệt nhất của đại hội miền Trung là sau khi bế mạc, toàn thể các nhà văn “vinh dự” được tỉnh uỷ Khánh Hoà mời … dự tiệc tại nhà hàng Hải Vy số 44 đường Trần Phú, Nha Trang.

    Ôi chao ôi, có mỗi bữa nhậu mà biến cả một đại hội nhà văn thành một …”đại hội nghĩa tình” làm báo Văn Nghệ Trẻ phải chạy tít lớn tường thuật :” Nghĩa tình văn học miền Trung”.

    Riêng đoàn nhà văn Thanh Hoá được Sở tài chính tỉnh cho mượn ô tô đi dự họp khỏi ngồi tàu hoả, lại được Ban tư tưởng tỉnh uỷ tặng một bó hoa rất to nên dọc đường họ đặt bó hoa vinh dự ấy lên mũi xe và …ca hát rất hồ hởi .

    Đại hội các nhà văn sinh sống tại Sàigòn có vẻ sôi nổi nhất lại là ở…ngoài hành lang. Các đại biểu xem ra ít chú ý tới những gì các cán bộ lãnh đạo như Hữu Thỉnh, Tổng thư ký Hội nhà văn trung ương, Lê văn Thảo – Tổng thư ký Hội nhà văn TP Hồ Chí Minh đang ngồi trên Chủ tịch đoàn phát biểu như máy khâu. Họ đứng đầy ngoài hành lang gẫu chuyện. Người ta thấy nhà thơ Thái Thăng Long từ trong hội trường đi ra, mặt đỏ gay, lắc đầu lia lịa :

    ” Giả dối, giả dối, đâu đâu cũng toàn nói chuyện giả dối …giải tán cái hội nhà văn này cho rồi…”

    Nhà văn Nguyễn Khải đứng dựa vào tường lắc đầu :

    “ Không được, không được …Đảng còn là Hội nhà văn còn…”

    Một nhà văn trẻ lạ hoắc ở đâu xộc tới láu táu :

    “ Bác Khải ơi bác Khải, sao bác không viết tiểu thuyết “Sám hối”, bác viết đi không thì…muộn rồi đó. Ít nhất cũng như bác Chế Lan Viên có bài thơ “ Bánh vẽ” chứ ?

    Cụ Nguyễn Khải không trả lời chỉ lắc đầu, mặt đỏ bừng. Nhà văn Trần Công Tấn đứng bên cạnh đỡ lời :

    “ Thằng này láo, viết hay không là tuỳ bác Khải chớ, mày ép bác vậy đâu có được …”

    Giáo sư Nguyễn Văn Hạnh vốn là người đã nói một câu đi vào lịch sử tại diễn đàn đại hội nhà văn lần thứ 4 :

    Lương tri dân tộc đã thức tỉnh từ diễn đàn này…”,

    tuy nhiên mấy năm gần đây được thành uỷ tặng nhà trong Quận 5 nên Giáo sư có vẻ như quên mất mình đã nói gì, giáo sư từ trong phòng họp đi ra khoe :

    ’ Hoá ra tớ được vào danh sách mời, không phải dự bầu như các cậu…”.

    Chủ tịch đoàn chợt nhắc nhở các nhà văn vào nghe đồng chí Đỗ Kim Cuông, Vụ trưởng Vụ văn nghệ “có ý kiến” với đại hội. Hoá ra ông Vụ trưởng phổ biến tinh thần bầu ban chấp hành mới là chọn người không kể tuổi tác, không kể đã ở ban chấp hành mấy khoá liền, nếu tín nhiệm ai thì cứ bỏ phiếu. Vậy là đảng đã bật đèn xanh giữ lại Ban chấp hành cũ kể cả ông Hữu Thỉnh vẫn làm Tổng thư ký cho dù sang nhiệm kỳ thứ 3.

    Một đặc điểm chung của các đại hội vừa diễn ra tại Hội nhà văn TP Hồ Chí Minh, Hội điện ảnh TP Hồ Chí Minh là hầu hết Ban chấp hành cũ tuổi “thất thập” đều được bầu lại. Lo rằng “hội chứng Vũ Như Cẫn” tức Ban chấp hành mới sau đại hội “vẫn như cũ” sẽ lan sang cả Đại hội mỹ thuật TP Hồ Chí Minh họp trong 2 ngày 29&30 tháng 3, hoạ sĩ Trịnh Thanh Tùng đã “báo động” trên báo Tuổi Trẻ số ra ngày 29 tháng 3 với bài “ Sao không thể trẻ hơn ?” rằng :

    Thiết nghĩ những yếu kém và thụ động phải chăng do bộ máy đầu tàu (ban chấp hành) nay đã quá già cỗi, đã lãnh đạo quá nhiều nhiệm kỳ, mọi suy nghĩ và hành động đều theo quán tính lối mòn ? Có ai nghĩ tới việc rút lui vào hậu trường để ủng hộ các đồng nghiệp trẻ có tâm huyết đứng ra gánh vác trách nhiệm cho nhiệm kỳ tới ?”

    Chắc chắn sẽ không có ai rút đâu, hơn nữa việc bầu ai, bỏ ai không thuộc quyền đại hội mà do thành uỷ dự kiến và trong tình hình hiện nay tốt nhất giữ lại Ban chấp hành cũ, ai ngồi đâu cứ ngồi đó để sự ổn định chính trị được bảo đảm….

    N.T.

  3. #23
    Join Date
    Jun 2008
    Posts
    848
    Thanks
    17
    Thanked 40 Times in 31 Posts

    Default Re: Chuyện xưa ... Nay mới nói ...

    .
    Một con ngựa đau
    cả tàu vẫn…tranh nhau gặm cỏ…

    Báo nào có tuổi thọ cao nhất, vài chục năm nay kể từ khi ra đời vẫn chưa…chết ? Tất nhiên là báo Nhân Dân, cơ quan trung ương của Đảng cộng sản Việt Nam.

    Báo nào có tuổi đời ngắn nhất , vừa chào đời, chưa kịp bán ra sạp đã bị tuyên án tử hình ? Đó là nguyệt san “Nhà bá[email protected]ông luận “cơ quan trung ương của Hội Nhà báo Việt Nam.

    Đầu tháng 1 năm 2005 , ông Đỗ Quý Doãn , Cục trưởng Cục báo chí Bộ văn hoá ký quyết định đình bản tờ báo nói trên khi nó chỉ vừa kịp ra tới số 2 với lý do “vi phạm Luật báo chí “.

    “ Một con ngựa đau cả tàu vẫn…tranh nhau gặm ăn cỏ”, một đồng nghiệp bị chôn sống ngay giữa chợ, cả làng báo Việt Nam vẫn im thin thít, vẫn mải miết trong cuộc chạy đua …tăng số lượng để tăng trang quảng cáo; riêng Tổ chức Nhà báo không Biên giới ( RSF) lên tiếng phản đối mãi từ … bên kia bờ đại dương nên chẳng tạo nên một tiếng vang nào ?
    “ Nhà báo @ Công Luận” cứ thế mà tức tưởi chết trong im lặng.

    Nhà nước ký quyết định chính thức đình bản tờ báo của “Trung ương Hội Nhà báo Việt Nam” - một tổ chức quần chúng “quản lý các nhà báo “ của Đảng khác nào từ bỏ đứa con mình đẻ ra ?
    Vì sao vậy ?

    Phải chăng báo “bôi xấu con em chúng ta “ khi cho đăng bài tập làm văn của một học sinh lớp 9 :” Thuý Kiều là người con gái tài sách vẹn toàn , song nàng bị chế độ phong kiến vùi dập chốn bùn nhơ . Đến nỗi nàng phải nhảy xuống sông Tiền Giang tự vẫn, may thay lúc đó có một bà đảng viên đi công tác về , bà liền nhảy xuống sông cứu mạng. Sau đó Kiều giác ngộ và đi theo con đường cách mạng…”

    Hay vì lật tẩy “số đo trí tuệ” của hoa hậu Nguyễn thị Huyền, khi trả lời câu hỏi được báo trước và chuẩn bị sẵn thì rất hay, nhưng khi bị hỏi đột ngột :” sáng sớm mai việc đầu tiên em làm là gì ?”, cô hoa hậu ngắc ngứ mãi sau đành nói liều :”em mở cửa sổ” làm những người tham dự cứ cười lăn.

    Hay vì đăng chuyện cười bôi bác chế độ :

    Cần bao nhiêu nhà văn để thay một cái bóng đèn ? Ba. Một để nguyền rủa bóng tối, một để thắp nến lên và một để thay bóng đèn. Thế cần bao nhiêu quan chức để làm việc đó ? Một để chỉ ra cái bóng đã hỏng, một để đề nghị chấp thuận thay bóng, ba người để soạn và lưu các bản đề nghị, một để chuyển bản đề nghị lên phòng vật tư, một để soạn yêu cầu mua bóng, một để nhận bóng về…”

    Hay vì đăng ý kiến các VIP khi được báo chí bốc thơm như Bí thư thành uỷ Đà Nẵng Nguyễn Bá Thanh :” Tôi thấy nhiều lúc nghĩ mãi không ra chúng ta đầu tư theo kiểu gì ? Cuộc sống cần cái này ta lại đi làm cái kia. Chẳng hạn nông dân cần máy tuốt lúa ta lại đi sản xuất máy bay hay người ta cần mổ tim cho trẻ em ông lại đi ghép gan ghép thận…” hoặc như Bộ trưởng Tài nguyên và Môi trường Mai Ai Trực :” Tôi kêu gọi người dân hãy đi kiện những công chức sách nhiễu thay vì đút tiền cho những công chức đó…” hoặc như đại biểu quốc hội Nguyễn mạnh Đức :” Cần có kiểm soát với các đồng chí có chức vụ mà tài sản phát triển lên nhanh chóng “ ( vậy thì tuốt luốt từ địa phương đến trung ương, đồng chí nào cũng phải kiểm soát)

    Hay đăng ý kiến lúc “thăng hoa bằng bia Tiger ” của nhà văn “quốc doanh” Đỗ Chu :”Phải biết xấu hổ mới viết văn hay được” ( thảo nào mấy chục năm nay mất mùa văn học), của nhà viết kịch trẻ Lê Chí Trung :” Vừa rồi tôi có một vở chống tham nhũng nói về những ông quan cấp bộ cấp tỉnh. Nhưng rồi bị sửa, rốt cuộc vở rất tròn trịa, kẻ tham ô biến thành người tốt…:”

    Hay do đăng tiếng kêu của bé Thắng, 3 tuổi, ở thôn Huyền Kỳ, xã Phú Lâm, Hà Đông bị chó berger của đám nhà giàu trong làng cắn nát lưng :” Chó ! Chó kìa !...bố ơi “ và báo chạy tít lớn :” Ngày nào có một phiên toà ?”

    Hay vì đăng bài “ Đằng sau tiếng rao “báo đây” là nước mắt “ vạch thảm cảnh của những bà mẹ , những người vợ vì nuôi chồng con phải bán báo dạo trên đường phố Hà Nội và bị đưa đi trại Đồng Dầu, Ba Vì ?

    Không phải, tất cả đều không phải vì những chuyện đó.

    Theo “phổ biến nội bộ” thì tờ báo bị đóng cửa là do “ vi phạm nhạy cảm chính trị” khi đăng hồi ký của nhà báo Lý Quý Chung , nguyên Tổng trưởng Bộ TT của chính phủ Dương văn Minh :

    “ Tổng thống Dương Văn Minh muốn công bố đầu hàng vào ngày 29 tháng 4 năm 1975 nhưng đã dời đến 30 tháng 4 năm 1975 vì đã nghe theo lời khuyên của ông Lý Quý Chung :” nếu tuyên bố đầu hàng vào 29 tháng 4 năm 1975 khi bộ đội cách mạng chưa vào, Sàigòn sẽ không có chính quyền , khoảng trống đó rất nguy hiểm tạo ra sự hỗn loạn, cướp phá đẫm máu, xin Tổng thống hãy chờ qua ngày 30 tháng 4 năm 1975 khi bộ đội đã tới cửa ngõ Sàigòn hãy tuyên bố…”.

    Lịch sử bị “bật mí” theo kiểu vậy đâu có được , nếu vậy còn đâu là yếu tố “thần tốc” và “chủ động” của quân và dân ta trong chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử ?

    Tuy nhiên đó chỉ là “cái cớ” người ta vin vào thôi, cái cốt lõi tạo nên án tử cho tờ báo cụ thể và đơn giản hơn nhiều.

    Tội lớn nhất của “ Nhà báo @ Công luận “ là làm rùm beng :” Dự án cụm Du lịch Cáp treo Núi Lớn- Núi Nhỏ Thành phố Vũng Tàu”, mà từ hồi tháng 4 năm 2004, báo Văn Nghệ Trẻ thuộc Hội nhà văn đã dành hẳn 5 kỳ báo vạch trần dự án cáp treo chẳng khác gì “chiếc dây phơi” bắc qua Vịnh, phá hoại cảnh quan , phá hoại cái đẹp của biển Vũng Tàu. Tuy nhiên lời báo động khẩn thiết của Báo Văn Nghệ Trẻ bị rơi vào im lặng , cáp treo vẫn cứ được khẩn trương căng ngang hai bờ vịnh.

    Nhà báo @Công luận” không những lên án cáp treo mà còn vạch trần nguời ta đã lợi dụng cáp treo để chiếm dụng mặt bằng xây những cụm công trình lớn như : Hệ thống khách sạn “Ga cáp treo”, khu khách sạn Đồi Mây, Lầu vọng cảnh, Khu Bungalow, Khu khách sạn Nghinh Phong vân vân…Báo dành hẳn 3 trang khổ lớn đăng ý kiến phản đối dự án của rất nhiều người trong đó có nhà sử học Dương Trung Quốc, , nguyên Bí thư tỉnh uỷ Bà Rịa-Vũng Tàu Lê Quang Thành …Tiếc thay dự án cáp treo Vũng Tàu có cổ phần của các VIP siêu lớn, nếu cứ để “Nhà bá[email protected]ông luận” tiếp tục thọc gậy bánh xe thì không khéo hỏng ăn, bởi vậy tốt nhất là bịt miệng nó lại cho chắc ăn.

    Tội lớn thứ hai của tờ báo là khui lại vụ “các quan chức xẻ thịt lòng hồ Trị An”, nhắc lại danh sách các cơ quan và các cán bộ từ xã, huyện đến tỉnh chiếm đoạt đất lòng hồ ngoài ra còn trích dẫn ý kiến bạn đọc có tính chất “ kích động như “Không thể để những kẻ sâu mọt đó muốn làm gì thì làm…Cần phải trừng trị nghiêm khắc những kẻ này bất kể chúng là ai, nắm cương vị gì…”.

    Báo “ Nhà báo @ Công luận” đòi vậy là đi ngược chủ trương của Đảng, bởi lẽ thủ phạm lớn nhất trong vụ này chính là “đồng chí Bí thư tỉnh uỷ Đồng Nai” Lê Hoàng Quân . May thay, đích thân ông Phan Diễn , Uỷ viên Bộ chính trị bay vào Đồng Nai “cứu nguy” đá sang Tp Hồ Chí Minh làm Chủ tịch UBND để chạy tội, “bảo vệ cán bộ”.

    Tội lớn thứ ba là dám đăng ý kiến của cựu Bộ trưởng Bộ y tế , Giáo sư Nguyễn Trọng Nhân từ chối làm Bộ trưởng chính là vì “Tôi không thể sống chung với tham nhũng”. Ong cựu Bộ trưởng kể lại :” Nhiệm vụ của ngành y tế rất nặng nề nhưng điều kiện tạo cho ngành rất thiếu thốn, ngân sách dành cho ngành y tế chưa tới 1 USD/ người /năm trong khi đó nước Lào, Bangladesh nghèo hơn ta còn được nhiều hơn. Ngân sách dành cho y tế đã ít như thế mà vẫn bị những kẻ tham nhũng xà xẻo, bòn rút…”

    Cái kiểu “vạch áo cho người xem lưng “ như thế rõ ràng không đạt yêu cầu “ Phải lựa chọn thông tin thích hợp, phải cân nhắc đưa hay không đưa, liều lượng cỡ nào, đưa lúc nào và không phải tất cả mọi chuyện đều có thể đưa lên báo” như ông Hồng Vinh, Phó Ban Tư Tưởng – Văn Hoá phát biểu tại Hội nghị sơ kết ngày 16-12-2004 ở Nam Định.

    Và như lời ông Nguyễn Khoa Điềm, Trưởng ban tư tưởng-văn hoá cũng ở Hội nghị này :”Những người không tích cực sửa chữa khuyết điểm hoặc không đủ trình độ và phẩm chất lãnh đạo, quản lý tờ báo phải xem xét xử lý kỷ luật thích đáng hoặc thay thế kịp thời…” báo “ Nhà báo @Công luận” bị đóng cửa là đúng rồi, còn oan nỗi gì ?
    N.T.

  4. #24
    Join Date
    Jun 2008
    Posts
    848
    Thanks
    17
    Thanked 40 Times in 31 Posts

    Default Re: Chuyện xưa ... Nay mới nói ...

    .

    “dự báo phi thời tiết”.*

    * NXB HỘI NHÀ VĂN HÀNỘI 12-2005

    Giao thừa năm ấy, ngồi với cô phóng viên VHVN một tờ báo lá cải Sàigòn tại quán càphê Paris phố Nguyễn Du . Thấy tôi cứ ngoái cổ nhìn sang bàn bên nơi có hai người đàn ông một già một trẻ ngồi lặng lẽ, cô bạn phóng viên cười :
    “ Anh có biết hai người đó không ? Ông già là hoạ sĩ Trịnh Cung, anh trẻ là nhà thơ Thận Nhiên. Hai anh đang ngồi buồn vì hai cô bồ nhí làm thơ là Phương Lan và Lynh Bacardi ra Hà Nội để dự buổi ra mắt tập thơ “phi thời tiết” của 5 cô “ngựa trời” rồi.”
    “ Lynh Bacardi ? Việt kiều à ?”
    Cô bạn nhà báo cười rũ :
    “ Không, tên em Thuỳ Linh, chắc khoái uống rượu Bacardi nên lấy tên là Lynh Bacardi… …”
    Hôm sau, cô nhà báo VHVN cho biết buổi ra mắt sách đã bị cấm, lại hôm sau nữa, cô báo tin Cục Xuất bản vừa có văn bản đình chỉ xuất bản tập thơ Dự báo phi thời tiết của nhóm tác giả nữ Ngựa trời do NXB Hội Nhà văn phát hành tháng 12-2005 với lý do :
    Ngoài vấn đề nội dung tác phẩm không phù hợp với văn hoá Việt Nam, ảnh bìa của tập thơ này cũng rất “quái”. Hình ảnh 5 nữ tác giả người quấn kín đầu theo kiểu xác ướp Ai Cập, dán đầy bông băng trên mặt tạo nên những hình ảnh kỳ dị... Những “chân dung” quái gở đó lại được sắp xếp theo biểu tượng linga khiến người xem giật mình. Bên trong tập thơ, các nữ tác giả còn xuất hiện trong hình dạng xác ướp với đủ kiểu trang điểm quái dị như khiêu khích người đọc. “

    Ý kiến của “ nhà quản lý” như vậy, còn những “bà đỡ” – ông Giám đốc xuất bản, ông biên tập, ông “đầu nậu” sách thì sao ?

    Ông Giám đốc NXB Hội nhà văn Nguyễn Phan Hách theo như thông lệ , đá trái bóng xuống cấp dưới :

    “ Phải kể lại tường tận thế này, tập thơ do bên Công ty văn hoá Nhã Nam gửi qua NXB HNV có lời giới thiệu của ông Dương Tường. Ông Vương Trí Nhàn đã làm việc cẩn thận và ký trên từng trang bản thảo, rồi chuyển qua tôi duyệt. Khi tôi đọc, tôi cũng đọc qua loa, chưa đọc kỹ càng cho lắm, nên xảy ra tình trạng để lọt ấn phẩm này. Chúng tôi vẫn nhận chúng tôi có lỗi, chúng tôi sai sót, nhưng chúng tôi không vô trách nhiệm với trang bản thảo cũng như chúng tôi không đồng tình để cuốn thơ “Dự báo phi thời tiết” ra đời. Chúng tôi không cố ý tạo ra sự cố này. Đây là sơ sót và tai nạn nghề nghiệp ....ông Vương Trí Nhàn chịu trách nhiệm bản thảo này, ông là người biên tập nhiều cuốn sách hay và có uy tín...”

    Ông biên tập viên Vương trí Nhàn ( nổi cáu ):

    Tôi không trả lời điều gì đâu, tôi quên hết rồi…”

    Rồi xem ra cãi thì vẫn có lợi hơn là im nên ông cãi :

    “ Thật ra khi tôi đọc thơ của 5 tác giả nữ này, tôi không thấy yếu tố khiêu dâm ở đây như ai đó nói. Nếu như bảo thơ Lynh Bacardi là tục tĩu thì không phải, chỉ có thể nói thơ của Lynh Bacardi dùng yếu tố tính dục nói lên ẩn ức, chứ không có mục đích là khiêu dâm. Bản thân thơ của cô ta chỉ “có lỗi” ở ngôn ngữ, tôi đọc tập thơ này không hề thấy khiêu dâm....nó không đến mức phải thu hồi.”

    Ông Nhàn đưa ra một “lý thuyết “ kỳ lạ :” không khiêu dâm nhưng “có lỗi” ở ngôn ngữ”. Ông không giải thích “có lỗi ở ngôn ngữ “ là lỗi gì ? lỗi thế nào?’ vì nếu làm thế chắc ông phải viết nguyên một cuốn sách.

    Ông đầu nậu sách Nhật Anh bị bắt bẻ sao không đưa duyệt bìa, ông cãi :

    “Đó là do thói quen từ trước đến nay, chúng tôi đã không đưa duyệt bìa rồi và ngay cả cuốn này cũng vậy. Hơn nữa, các tác giả nữ lại hay giục chúng tôi làm sách nhanh gấp, nên chúng tôi vội vàng. Thực ra, nếu tập thơ bị thu hồi vì bìa thì không đáng, đấy chỉ là sự sắp đặt chơi của hoạ sĩ Trịnh Cung chứ không hề có ý gì. Ngay bản thân tôi thấy bìa tập thơ rất bình thường, đấy chỉ là hình thức làm đẹp tập thơ để bán chạy hơn thôi. Thực ra, lỗi của chúng tôi là không đưa bìa qua NXB HNV để duyệt chứ không phải là bìa gây phản cảm theo như dư luận đánh giá. Đánh giá như thế là chủ quan. Nếu như chúng tôi muốn, chúng tôi cũng có thể bắt chước một biểu tượng Linga mà.”

    Vậy là sư nói sư phải, vãi nói vãi hay – từ 5 nhà thơ, ông Giám đốc, ông biên tập, ông đầu nậu…không ai là người “có lỗi” cả. Thế thì chắc hẳn lỗi ở ông Nguyễn Đình Nhã – Cục trưởng Cục xuất bản, người đã ký lệnh thu hồi tập thơ “ Dự báo phi thời tiết” của 5 em ngựa trời ?

    Hoá ra bên trong cái lệnh thu hồi sách này, ở mọi phía “đối tác” còn lắm điều hay. Trước hết nói về 5 em gái làm thơ tuổi 8x vừa mới ra tuyên ngôn khăng khăng chối từ mình không thuộc thế hệ @ ( chắc là cổ lỗ sĩ lắm rồi) mà là “những con ngựa trời” ( chứ không phải ngựa vía) cơ.

    Thực ra, lâu nay, 5 em “ngựa trời” đã đăng thơ và được “lăng xê” ầm ĩ trên các trang văn học hải ngoại mạng lưới internet. Ngày 28 tháng 8 năm 2005, hoạ sĩ Trịnh Cung đã “tường thuật” lễ “khai sinh” cho “nhóm Ngựa trời :

    “Nghi thức theo lễ giáo Hậu Hiện Đại nên không dùng nhang đèn, mâm quả, heo sữa quay, gà qué và USD âm phủ, chỉ rượu Tây, mấy con khô mực và vài gói lạc rang…”.

    Suy theo lời hoạ sĩ Trịnh Cung thì “đỡ đẻ” cho 5 em có nhà thơ “Pháp sư Nguyễn Quốc Chánh” và các tên tuổi lẫy lừng trong nhóm “Mở Miệng” và trên internet như Lý Đợi, Bùi Chát, Trần Tiến Dũng, Thận Nhiên…và hoạ sĩ họ Trịnh tường thuật :

    “Sau một hồi khảo sát chân cẳng, giáo mác, nhan sắc và thơ thức của các kiều nữ Ngựa Trời, Hội Đồng Nghệ Thuật dâng lên vị Pháp sư chủ lễ phong thư báo cáo kết quả. Ngài Quốc Chính mở thư bằng chiếc lưỡi dài có khảm đầy hột tiểu le rồi ngửa mặt lên trần nhà hét to 3 tiếng… 5 con Đĩ Ngựa vui mừng vung các cặp thanh long đao đầy khát vọng múa “điệu cuồng dâm sát thủ”.

    Bốc 5 em “ngựa trời” lên mây xanh, nhà thơ Trần Tiến Dũng ví các em như “ Một cách chém, một cách nguyện cầu” :
    “ Này, Lynh Bacarđi, Thanh Xuân, Khương Hà, Phương Lan, Nguyệt Phạm! Sẽ hằng hà sa số vò viên và cây xúc xích trùm bao cao su cố ngổng lên cho rằng chúng tôi đang đi tìm ý nghĩa thơ của các thi sĩ này. Cái đã là khối mùi nguyên nằm trong ngôn ngữ của ngựa trời thì còn tìm làm gì!”

    Nhà văn Nguyện Viện thay mặt 5 em lớn giọng :

    “ Nay tuyên cáo,
    bọn tao là những con ngựa trời, gọi theo kiểu nam bộ miền tây lục tỉnh
    làm thơ làm tình (khuyến mãi hai trong một) bất kể ngày kinh đêm nguyệt
    cho nên thơ… máu lắm
    và đầy chất (nhờn) hậu (môn) hiện (đương) đại (tiện)…

    Đặc biệt, người viết lời giới thiệu cho tập thơ “ dự báo phi thời tiết” là dịch giả kiêm nhà thơ Dương Tường . Ong này nổi tiếng có tài làm rối mù những điều giản dị; nhất khi viết về các hoạ sĩ trẻ, ngôn từ nổ như bắp rang, chữ nghĩa lộn tùng phèo , ù cả tai hoa cả mắt người đọc, và cả người được ca ngợi mà vẫn …không hiểu ông nói gì. Vốn tự coi là “hậu hiện đại” , bà đỡ của các tài năng choai choai, ông nhà thơ ham viết về hội hoạ này chơi ngay một một màn installation - “xếp đặt” các câu thơ của 5 nữ thi sĩ thành bài viết nâng mấy em lên trình độ “ phản tư duy” :

    ở cái phương trình phi-descartes cái quá trình phi descartes hoá tôi phản-tư duy vậy là tôi hiện hữu…”

    Và “vẽ” chân dung mấy em “ngựa trời” :

    Sinh trong khoảng từ 1981 đến 1985
    Không quá khứ và tương lai chưa định hình – ngày mai mang hình dấu hỏi – bốn phương tám hướng là ĐÊM…”

    Nhà thơ “vẽ” như thế thì ra hình con cung quăng trong lu nước chứ chẳng phải con ngựa trên trời.

    Vậy trước hết đã rõ một điều : trong “dự báo phi thời tiết” , 5 “con ngựa trời” – 5 nàng 8x làm thơ trong tiếng vỗ tay của mấy bác già tự coi là “hậu hiện đại” …và tiếng tán thưởng của mấy cây viết trẻ “ Mở Miệng” ra là c. với l. khỏi viết tắt. Có thể đoán trước, nếu tập thơ không bị cấm xuất bản thì chắc chắn các bác Nguyên Ngọc, Châu Diên , Phạm Xuân Nguyên…sẽ lại tung hô rầm rộ như trường hợp tập truyện “Bóng đè” của em Đỗ Hoàng Diệu.
    (còn nữa)

  5. #25
    Join Date
    Jun 2008
    Posts
    848
    Thanks
    17
    Thanked 40 Times in 31 Posts

    Default Re: Chuyện xưa ... Nay mới nói ...

    (tiếp theo)
    “phản tư duy” (!) trong thu hồi ….
    tập thơ “dự báo phi thời tiết”

    kỳ 2

    NXB HỘI NHÀ VĂN HÀNỘI 12-2005

    Trong khi chờ đợi các “lão tiền bối” Trịnh Cung , Dương Tường…giải mã tập thơ cho cả thiên hạ thưởng thức được chất “máu lắm” và chất “chất (nhờn) hậu (môn) hiện (đương) đại (tiện)… như nhà văn Nguyễn Viện “máckéttinh” cho 5 em ngựa trời, ta hãy thử cố theo chỉ giáo của lão sư phụ Dương Tường để tìm ra cái chất “tôi phản-tư duy vậy là tôi hiện hữu…” trong tập “dự báo phi thời tiết” coi sao.

    Trước hết : con ngựa đầu đàn” – nữ thi sĩ Lynh Bacardi.

    Như nàng tự giới thiệu ở đầu phần thơ :”Cao 1m57, nặng 44 ký (chưa trừ bì). Một sinh vật có nhiều răng và móng vuốt. Khi thần kinh bị kích động thì thơ tiết ra từ các lỗ chân lông…”

    Tự giới thiệu vậy kể cũng đã rõ, chỉ tiếc nhà thơ gái không nói rõ “lỗ chân lông” ở chân tay hay ở đâu (!) để “giải mã” thơ nàng được thuận tiện hơn. Vậy là như nàng tự nhận , mỗi lúc làm thơ, Lynh Bacardi đều thấy :

    khoái cảm trải mình lăn thật mỏng
    Những dấu ngón tay mang thai con chữ
    Tới ngày sưng tấy…”

    Như thế là thơ nàng đẻ ra đều là cảm xúc thật, chứ nhất định không chịu :

    “ em nói chả thèm
    Những ngòi viết bị bẻ cong tôi cắm
    Cho thoả vào trôn em…”

    Í trời ơi, trong xã hội VN ngày nay, biết bao nhiêu là chuyện “nhạy cảm” cấm đoán, trói bút các nhà văn nhà thơ. Nào là chuyện đa nguyên đa Đảng, nào là chuyện biên giới Việt- Trung, nào là băng nhóm chia chác quyền lực…Vậy mà có một cô gái trẻ dám tuyên ngôn “ cắm ngòi viết bẻ cong vào trôn em” thì thật là đáng quý, đáng quý. Nhưng rồi sau những ngày “mang thai con chữ” đến “sưng tấy” nàng đã đẻ ra thứ thơ gì vậy ?

    Trưước hết, đọc cả chục bài thơ của Lynh Bacardi, người ta thấy nàng hay nói tới…chuột – không phải chú chuột Jerry dễ thương mà là chuột…bọ :

    đốm gầu rụng xuống mùa tóc cuối- hì hục buổi bán rung khu nhà ổ chuột, L cứu chuộc hay đóng cửa âm hộ mình…”
    ( Mình xin lỗi L)

    những con chuột cống giương mắt đỏ lòm, vẫy tay chào đón
    Bông gò[email protected] thuốc đỏ
    Một bữa nhậu dòi & nước cống”
    (Loạn động vật)

    Gã nghiêng đầu dưới tấm bảng khu phố văn hoá, nghiêng đầu tạ ơn lỗ hổng trên cây dù, tạ ơn nước hoa và nước cống, những vị chuột mến khách và dòi và tôi…”
    ( Loạn động vật)

    “ em kề đám chuột lúc nhúc giữa hai chân đòi cơm nguội, đủ màu sắc trên những chiếc đuôi làm hoa mắt , tử cung đầy nhóc mớ hỗn tạp cần phân định…”
    “ khoang bụng rỗng lại được lấp đầy nước đái chuột…”
    ( Bọc đựng hẹp & sâu )

    bụng đầy ứ
    Kinh nghiệm đối phó với những con chuột mập…”
    ( Chỗ ngủ)

    Sau chuột, dòi, nước cống… nhà thơ hay nhắc tới các thứ có liên quan tới …bộ phận sinh dục và các hành vi xung quanh nó :
    Tiếng rên rỉ dòng nước trắng ứ bầu vú
    Em vật vã cánh cửa mình chưa kịp khép “
    ( Chở thuê)

    anh chất ngất em khoái cảm ôm cả bầu trời không thật..
    …tín đồ em trong giáo thuyết dở dang anh mò mẫm…”
    ( Sự trải dài vô tận)

    em mặc cả tinh trùng anh về số lượng
    Gan phèo và phụ tùng khác…”
    ( Đoạn kết)

    Mẹ nàng được phát hiện bị giết trong phòng ngủ
    Tay cầm con cu giả chạy pin
    ( Bẩm sinh)

    “ L. đắp những đàn ông lên thân thể mình…L. nhảy lên những mụn cóc trong lưỡi mình..ôm vào lòng khóc giật tóc, mình thí vào lỗ trống….”
    ( Mình xin lỗi L.)

    hôi thối + vô nghĩa, mò mẫm trí thức ý thức tiềm thức , phát hiện trên chỉ tay, chúng đang ngáp ngủ bơ phờ, chen chúc nơi cửa mình em…”
    tiếng thở bọn mèo hoang tanh tưởi, tiếng rứt thịt say mê trong hậu môn, tiếng cuống rốn hấp hối rên rỉ máu…”
    (Bọc đựng hẹp & sâu )

    Vậy là tuy cao giọng “tuyên ngôn” “cắm ngòi bút bẻ cong vào trôn em”, nhưng xem ra những “chuột, bọ, dòi, nước cống, tinh trùng, cửa mình, con cu giả chạy pin…” của Lynh Bacardi chẳng đụng chạm gì tới những tabou, những “cấm đoán”, những “nhạy cảm” mà bất kỳ người cầm bút ở VN nào cũng thuộc lầu lầu, cũng khắc sâu nó vào con tim, khối óc để mà…tránh cho xa. Tất nhiên cho dù bốc mùi dục tính, nhưng lại là thứ thơ “vô thưởng vô phạt”, chẳng đụng chạm gì tới ổn định chính trị của các bác Đinh Thế Huynh, Nguyễn Phú Trọng nên các bậc “lão tiền bối” Trịnh Cung, Dương Tường mới vô tư “lăng xê” chứ không thì còn…lâu ạ. Các bác cũng chỉ “chơi thơ” để “chơi em” thôi, ai dại gì tung hô “thơ phản động” có mà…nhận “giấy triệu tập” của công an văn hoá có mà đứt bóng ?

    Tuy nhiên, đọc thơ Lynh Bacardi, người ta phải nghi ngờ ý kiến của ông Giám đốc và ông biên tập NXB Hội nhà văn.
    Khi được báo chí hỏi :

    Như ông nói, cuốn thơ chỉ bỏ đi vài lỗi nhỏ trong phần thơ của Lynh Bacardi?”

    ông Nguyễn Phan Hách đã trả lời :

    Đúng vậy, chỉ cần bỏ dăm lỗi thôi là tập thơ hoàn chỉnh.”.

    Liệu ông Giám đốc có thể chỉ ra ra “những lỗi nhỏ” là lỗi gì và chỉ cần sửa nó là “tập thơ hoàn chỉnh” chăng ?

    Còn ông biên tập Vương Trí Nhàn lại khẳng định:

    Nếu như bảo thơ Lynh Bacardi là tục tĩu thì không phải…Nếu gọi là “không thuần phong mỹ tục” thì không đến nỗi vậy…”

    Vậy những trích dẫn ở trên trong suốt phần thơ Lynh Bacardi đã được gọi là ‘tục tĩu” , thiếu “ thuần phong mỹ tục” chưa thưa ông Vương Trí Nhàn…

    Trở lại “từ khoá” “ phản tư duy” ông Dương Tường đã cấp cho bạn đọc để đi vào “thế giới thơ’ của ngựa trời.

    Nếu coi “phản tư duy” là sự “nghĩ ngược”, giống như nhà văn Nguyễn Huy Thiệp “cái gì thiên hạ khen thì ông chê”, thì với Lynh Bacardi , trong thơ người đời thường nói tới cái đẹp như hoa, bướm, sương sớm, chiều tà….” Nữ thi sĩ lại “chơi “ ngược lại :” chuột, tinh trùng, rãi rớt, cửa mình, cu giả…”. Nếu “ phản tư duy” , “phi –Descartes” theo lời ông Dương Tường mà như vậy thì quả nhiên Lynh Bacardi đang “phản tư duy”, đang “tồn tại” thực.

    “ Phản tư duy” tất nhiên phải đẻ ra thứ “phản thơ”, “phản hình tượng”, “phản âm điệu” của thơ. Tuy nhiên, đọc thơ Lynh Bacarđi lại nhớ tới Lê Đạt, Phan Đan cách nay 10 năm, Nguyễn Viện, Thận Nhiên, Trần Tiến Dũng, Nguyễn Quốc Chánh … nhan nhản trên Tiền vệ, Talawas, Tạp chí thơ chứ chưa thấy yếu tố nào gọi là “phản tư duy ‘ cả.

    Chẳng hạn khổ thơ sau đây cũng là một thứ thơ “não tình” cổ lỗ chứ lấy đâu ra “phương trình phi Descartes” như ông Dương Tường bốc thơm :

    Xó xỉnh kín bụi nào đủ cho anh khoanh mình lãnh đạm
    Con tim thừa thãi giãy chết trước cặp mắt vô hồn
    Rỗng cạn
    Đơn độc
    Sự trải dài vô biên…”
    ( Tặng Nguyễn Quốc Chánh sau buổi tụ tập ăn nhậu vịt xiêm)

    Hoặc thơ ru con :
    say giấc đi con với giọng ru ký ức
    Gác trọ rùng mình lúc bình minh
    Núm cao su cô độc
    Mẹ thèm cuộn tròn trong tã lót con…”
    (Lời cho Bé yêu)

    Thơ như thế này thì quá “tuyến tính”, quá “tư duy”, quá “ Descartes” chứ đâu có “phản tư duy”, “ phi Descartes”, cao siêu như bác Dương Tường doạ người đọc ?
    (còn nữa)

  6. #26
    Join Date
    Jun 2008
    Posts
    848
    Thanks
    17
    Thanked 40 Times in 31 Posts

    Default Re: Chuyện xưa ... Nay mới nói ...

    (tiếp theo)
    “dự báo phi thời tiết”

    kỳ 3

    NXB HỘI NHÀ VĂN HÀNỘI 12-2005

    Đã không “phi Descartes”, không “phản tư duy”, thơ Lynh Bacardi cũng đâu đã đến “tầm “ “ BẨM SINH triệt tiêu lãng mạn, giẫm lên mọi huý kỵ xã hội – tập quán tình dục…” như bác Dương Tường bốc thơm .

    Em mới có thế mà bác đã mang hết cả chữ ra xài, mai kia đến lượt phải ca ngợi nhóm thơ “ Mở Miệng’ với các thi hữu “ lộng lẫy con ***” ( thơ Trần Tiến Dũng) như Lý Đợi , Bùi Chát, Trần Tiến Dũng ….thì không hiểu bác lấy từ ngữ đâu ra nữa mà “nâng bi”?

    Không lắm chuột, dòi, cửa mình với tinh trùng…như thơ Lynh Bacardi, “con ngựa trời thứ hai” trong 5 con – cô Khương Hà (1985) nói nhiều về nỗi “bơ vơ” của tuổi trẻ trong xã hội quái thai hiện nay.

    Ngay cả mùa xuân cũng gây cho cô nỗi bực dọc và sự khinh bỉ với con người :

    Mùa xuân bây giờ không còn chim én
    Chỉ người và ngợm về làm tổ trong những khu nhà ổ chuột
    ( hoặc những biệt thự cao ốc…Nhưng dù có ăn phó mát thì chuột vẫn là chuột
    Ở đó , chúng ra sức kèn cựa dè chừng nhau…
    ( Chuyện người đàn bà 2000 năm sau)

    Vậy là dù là trong khu nhà ở chuột hay trong biệt thự cao ốc, ai cũng như ai, cũng đều là chuột và gây cho cô nỗi lo :

    E rằng sẽ chết ngộp giữa hàng nghìn con mắt vờ vĩnh không nhìn ai nhưng soi mói..
    A dáo dác ngó quanh, khoác vội vào mình nốt trắng…”

    Một cái nhìn “ phủ định triệt để xã hội “ như vậy phải được coi là “tích cực “ trong giai đoạn hiện nay. Bởi thế, chủ nghĩa hư vô, “không coi cái gì ra cái gì”, xoá nhoà mọi giá trị là căn bệnh cố hữu và cũ rích của “tuổi trẻ bơ vơ”. Tuy nhiên cái “hư vô” của Khường Hà nặng về sách vở và lý thuyết :

    mụ phù thuỷ già đi vắng bỏ quên trái táo tẩm thuốc độc ở căn nhà nơi khu phố ổ chuột
    Bạch Tuyết khoái chí cười điên dại trong vòng tay Hoàng Tử Tai Lừa…
    …Công Chúa Ngủ Trong Rừng giật mình thức dậy vì muỗi cắn..
    Phát hiện ra tia nhìn thèm khát bất lực của Aladin phía ngoài song cửa cửa sổ ( vì gã Thần Đèn đang mê mải động phòng với Nang Tiên Cá)
    Trăng ngày rằm, Hằng Nga phải lòng Tarzan khi trông thấy hắn loay hoay trên cây đa không sao trèo xuống được ,
    Nơi bãi cỏ gần đó, Alice vừa bị Lion King ăn thịt, vết máu vẫn còn tươi..
    (Ngước lên là đêm)

    “ Tôi bắt gặp tuổi thơ mình đi hoang
    Hai cánh mỏng đậu lại ngọn vông nhìn tổ chim ri chết sững
    Những quả trứng nhiệm mầu đã vỡ từ trong cổ tích…”
    ( Tôi)

    Thế là hết cả huyền thoại, hết cả cổ tích, hết cả “xứ sở kỳ diệu”…mọi thứ đều bị dìm chết trong sự dung tục. Một khi không còn “ông Bụt”, không “nàng Tiên”…không còn sự “mộng mơ ” - chiều kích thứ tư trong không gian ba chiều của hiện sinh con người, nhân loại sẽ sống ra sao ? Có thể cái đẹp , chủ nghĩa lãng mạn bị giết chết trong một xã hội toàn trị ngu xuẩn và ác độc, nhưng nỗi nhớ về thế giới cổ tích và thần thoại vẫn còn đó và nhất là niềm tin về một sự tốt đẹp ở mai sau là không thể để bị huỷ diệt.

    Tuy thế sự “phủ định” của Khương Hà đặt trong bối cảnh xã hội thối nát hiện nay hoàn toàn không đáng trách. Nó còn đáng quý gấp mấy lần sự giả dối, sự nguỵ tạo trong việc tâng bốc xã hội của đám bồi bút đang in thơ nhan nhản trên báo Văn Nghệ, trên những xuất bản phẩm chính thống.

    “ Ngước lên là đêm”, “ Bên trái là đêm” , “ Đêm”…chỉ riêng những cái tựa thơ chọn trong tập này cũng cho thấy cái “mỹ học của bóng đêm” trong thơ của Khương Hà .

    Không cố gắng hư vô, không nặng màu bế tắc như Khương Hà, và chắc là do ảnh hưởng gần gũi của cụ lão hoạ sĩ họ Trịnh , em “ngựa trời” Nguyễn thị Phương Lan (1981) cố cách tân thơ bằng đưa … hội hoạ vào xếp đặt những con chữ. Tuy nhiên còn xa lắc mới học được lối viết “xếp hình” (Calligrammes) của thi sĩ Pháp Apollinaire hoặc thơ hypertext trên mạng lưới internet. Những cố gắng tìm tòi của Phương Lan mới dừng ở chỗ giãn chữ trên mỗi dòng :

    Ở một nơi khác
    Bằng những đầu ngón tay tươm nát bấy vết răng cắn
    Tôi vẽ….lên đêm người … đàn ông của đời mình…”
    ( Ở một nơi khác).

    Bạn đọc có thể thấy tác giả đã “giãn chữ” trên mỗi dòng ( theo chiều ngang - trục đồng đại (synchronize )) để cả khổ thơ chia thành 3 khối (theo chiều dọc - trục lịch đại (diachronic )) và như vậy các nhà “cách tân” gọi là viết theo “ chủ nghĩa cấu trúc” ( structuralism) một thời rất được các nhà thơ Trần Dần, Dương Tường… thử nghiệm trong sáng tác và phân tích văn học. Tất cả các bài thơ của Phương Lan in trong tập này đều chung một lối “installation” chữ như vậy mặc dầu nếu đem xích chúng lại gần nhau như bình thường thì hiệu quả của bài thơ cũng chẳng thay đổi là bao nhiêu.

    Nếu bỏ qua chuyện “xếp chữ gợi hình” , thơ Phương Lan vẫn có thể đọc được theo lối bình thường, chẳng hạn “ Yêu nhau ngày chảy máu” ( đến kỳ thấy tháng vẫn cứ “yêu” ) :

    Lạy Chúa !
    Không thể không yêu nàng
    Dù hôm nay là ngày của Ngài
    Là ngày của nàng
    Là ngày chảy máu
    Cơn đam mê ngột khởi từ hai thân thể trái mùa, trái không gian, trái
    Dấu
    Ghìm chặt nhau không chọn ngày
    Nàng cười vang
    - Yêu mà coi ngày như làm nhà hay hạ huyệt
    Em không thể coi ngày để muốn !
    ( Yêu nhau ngày chảy máu)

    Cũng còn may lão hoạ sĩ họ Trịnh chưa bày cho em “xếp chữ” thành hình cái linga như ở ngoài bìa hoặc hình một tư thế “làm tình” cho nội dung thống nhất với hình thức thì hiệu quả bài thơ còn “mạnh mẽ” hơn nữa.

    Thơ Phương Lan ít “yếu tố dị ứng với xã hội” hơn là Khương Hà , cô thường làm thơ về những thất vọng trong tình yêu :

    Tôi chạy quàng vào anh
    Vá víu mùa hy vọng non xanh đã rã bới từ lâu bằng mong manh
    Tóc rối
    Lối cỏ vào lỗ chỗ dấu giày gót cao của những người đàn bà đến
    trước
    Rưng rưng đặt thành giá cô đơn trước mộ phần giấc mơ xiêu đổ”
    ( Nương thân)

    Đôi khi, thơ Phương Lan bộc lộ sự khao khát được yêu, được có một điểm để “nương tựa” :

    Cứ ngỡ rồi mình chẳng thể sống không nhau
    Như tháng Tư chẳng thể không mưa
    Như sự phục sinh chẳng thể không mùa
    Như cơn khát nở xoè những triền hoa cỏ hoang trên em chẳng thể
    Nào không nhớ
    Em đã gọi vang anh khắp cánh đồng mình ngút gió…
    ( Cho Dalat và T.)

    Trên mặt bằng thơ tình hiện nay nhan nhản trên các báo in và báo mạng trong nước và ngoài nước , ta có thể thấy “thơ tình” của Phương Lan có những nét mới mẻ trong cảm xúc mạnh mẽ và chân thực, trong âm điệu thơ, trong những ý thơ khá táo bạo. Đôi lúc, cô làm thơ như sự hoả thiêu chính mình trước bàn thờ của thi ca :

    Tôi chạy cắm vào đêm tìm một chốn dung thân
    Gõ cấp lên khoảng đen
    Ngón xương sưng đỏ mắt
    Vùng chết vắng dội âm
    Những cửa về khép chặt
    ( Nương thân)

    Tiếng kêu xót xa của Phương Lan cũng là tiếng kêu của “tuổi trẻ bơ vơ” không một điểm tựa tinh thần trong xã hội Việt Nam kinh tế thị trường định hướng XHCN hiện nay…
    ( còn một kỳ)

  7. #27
    Join Date
    Jun 2008
    Posts
    848
    Thanks
    17
    Thanked 40 Times in 31 Posts

    Default Re: Chuyện xưa ... Nay mới nói ...

    ( tiếp theo và hết)
    “dự báo phi thời tiết”

    4

    NXB HỘI NHÀ VĂN HÀNỘI 12-2005

    Sang phần thơ của “ con ngựa” Nguyệt Phạm (1982), người đọc mới giật mình :

    Cà phê vỉa hè
    Chiều vắng hoe
    Rút từng cọng xoè
    Ngày hai mươi tuổi trẻ
    Tình đang xuân tuổi trẻ
    Chỉ thấy vui vui vui
    Chỉ thấy buồn buồn buồn
    Chỉ thấy yêu yêu yêu…”
    ( Cà phê vỉa hè)

    Thưa hai bác Dương Tường và Trịnh Cung – hai bảo trợ viên vĩ đại của mấy em, thế này gọi là “thơ thơ thơ “ ấy ư ? Hay là thơ dán báo tường tạp chí Sóng Nhạc nơi nữ thi sĩ Nguyệt Phạm đang công tác ? Bác Trịnh Cung chuyên cầm cọ, thơ thẩn là chuyện bác “chơi cho vui” với mấy em nên chẳng đáng trách, còn bác Dương Tường đường đường một đấng lão “thi sĩ hậu hiện đại “ tiêu biểu cho “ trường phái Hà Nội “, lẽ nào lại để mấy em chọn thơ…thẩn “con cóc trong hang, con cóc nhảy ra” đến thế . Chữ nghĩa trong thơ đã “tầm phào” như vậy, ý tứ cũng vay mượn và cũ rích :

    Những con diều giấy vẫn bay lượn giấc mơ em
    Một thiên đường trò chơi vẫn dâng ngút trong mắt em…”
    (Vòng dây trẻ thơ)

    Và tất nhiên để chứng tỏ mình cũng “hậu hiện đại”, cũng gần gũi ruột thịt với mấy anh “Mở Miệng” Saigòn , Nguyệt Phạm cũng phải cố đưa chút sex vào thơ :

    Giây phút bắt đầu triển khai nhân loại
    Những ngón tay sấn lên sục sạo khắp khe hang đồi núi vực sâu
    Niềm hạnh phúc chực ộc ra nóng ấm ôm lấy tấm thân tươi trẻ…
    ….Thân thể hợp nhất
    Ngày của những tiếng rên nén đặc cổ họng…”
    ( Hợp nhất)

    Thơ mà “triển khai” thế này thì nhất định là “hợp nhất” với văn xã luận của báo Nhân Dân.

    Theo như lời tự giới thiệu “Làm thơ, ăn và ngủ tại Sàigòn”, với “ một số giải thưởng trên các báo Mực Tím, Tuổi Trẻ…”, chắc hẳn thơ của “con ngựa thứ 5” – nữ sĩ Thanh Xuân ( 1981) phải…hay.

    Mở đầu phần thơ của mình, Thanh Xuân trình làng bài thơ “ Bên cửa sổ tôi nhìn thấy”. Để khỏi trích dẫn dài dòng, chỉ xin vắn tắt, bên cửa sổ nữ sĩ nhìn thấy gì vậy ?

    Xin thưa :

    “ Một em mang thai ở tuổi 19… thằng tình nhân tuyệt vời lớn hơn 15 tuổi của em… một thằng đồng tính cần tôi tư vấn cách đăng ký kết hôn…một thằng sinh viên thiếu tiền trọ học…tưởng tượng tình ái của mình với một ông già bị hoại tử…một ả son phấn loè loẹt để dự thi hoa hậu…một thân thể phì nộn đầy mụn giộp chạy đôn chạy đáo vay tiền để mua mỹ phẩm cào trúng thưởng…một giai nhân bất lực…”

    Những gì nàng “nhìn thấy” từ bên cửa sổ cũng đủ chứng tỏ “vũ trụ thơ’ của nàng “lành mạnh” và “ thanh khiết” tới mức nào. Thực ra thị kiến theo kiểu “mỹ học của bùn nhơ” trong thơ Thanh Xuân chẳng phải mới mẻ gì, nó học theo một cách vụng về các đàn anh đi trước : Nguyễn Quốc Chánh, Trần Tiến Dũng, Đỗ Kh…, chỉ khác một điều mấy cha kia là đàn ông nên “thị kiến” có sỗ sàng, tục tĩu hơn em vốn là con gái “phái yếu”, “ phái đẹp”.

    Đọc thơ Thanh Xuân người ta cứ mường tượng như đã đọc ở đâu đó rồi, có thể là của Phan Đan nhan nhản trên Tiền Vệ và cũng có thể của Nguyễn Quốc Chánh trong những bản photocopy truyền tay ở Sàigòn :

    Có những lỗ đen vũ trụ xoáy ta vào cơn lốc chẳng thể nào thoát ra. Giằng co, giằng co. Sự ngột ngạt vây bủa. Xác tín về một tình yêu trầy trật. Ngập ngụa trong thứ ánh sáng nhờ nhờ hệ luỵ từ những cao trào ngúm tắt…”
    ( Vãn hồi 2)

    “ Lá gấp gáp vàng từ mùa chậm tới. Hong hóng treo lơ lửng loáng thoáng cười khẩy. Lá xanh kia như dáng dấp xanh hành vi xanh. Những chiến hữu và bè lũ cùng xanh như phiên bản. Nhân danh sự bề thế mà vênh vang ta xanh trẻ xanh non xanh hơn vỏ cây xanh hơn trời…”
    ( Lá)

    Như lời giới thiệu của thi sĩ Dương Tường ngay đầu sách “ một Thanh Xuân oà BÃO CẤP”, ta thử coi nàng “bão” thế nào?

    Bầy đàn đôi lần phun nước bọt vào chúng ta
    Làm chúng ta đôi lần lăn tròn như những con ong thợ cần mẫn vô tình nhầy nhụa trong đám mật của mình
    Nhìn lại phía sau dấu chân chúng ta hân hoan được người khác ký tên lên đó trước khi giẫm vào…”

    Hoá ra “ chúng ta” đây chắc là 5 em ngựa trời và bác Dương Tường “đôi lần” bị “bầy đàn” ( chắc là độc giả) “ phun nước bọt” ( chắc là khinh rẻ, dùng nước bọt thay cà chua trứng thối) gây nên “bão cấp”. Tuy nhiên người đời phải biết rằng “chúng ta” là những người tiền phong ( avant garde) , là những người đi trước để người đời bước theo sau và trân trọng “ký tên” lên “dấu chân chúng ta”.

    Thật là một huyễn hoặc con ếch muốn to bằng con bò. Các đàn anh thổi mấy em lên mây xanh vậy chỉ làm hại “các mầm non văn nghệ” chưa chi đã tưởng mình là những tài năng lớn, tiêu biểu cho “văn chương Saigòn “.

    Trong trả lời phỏng vấn Trần Tiến Dũng in trên báo Người Việt số ra gần đây, cô Phương Lan tự nhận mấy cô “ ra Hà Nội mang theo rất nhiều những con mắt đợi của các anh em văn nghệ Sài Gòn…” và cô tự phong chuyến đi này là “lần Bắc tiến đầu tiên của văn chương Sàigòn...”.


    Kể ra nếu “ Phi thời tiết” là một tập thơ xuất sắc thì cũng đáng để 5 cô thay mặt văn chương Sàigòn lần đầu tiên mang đi “Bắc tiến” làm rạng danh thi ca “đất phương Nam” và làm ê mặt mấy cha thi sĩ Bắc Hà.

    Tiếc thay nó cũng chỉ thuộc loại hàng tầm tầm , “nhà thơ tự viết, tự bỏ tiền ra in” bày nhan nhản trong các cửa hàng sách.
    Mới đây, độc giả Nguyễn Thanh ( Boston , USA) đã nhận xét trên “ Đàn chim Việt” :

    “Một yếu điểm của những nhà thơ này nữa là suy nghĩ của họ giống nhau, kỹ thuật sáng tác giống nhau, chữ nghĩa giống nhau. Nếu không ký từng tác giả mà chỉ đề Mở Miệng hay 5 Con Ngựa Trời thì độc giả cũng không thắc mắc, tưởng nhóm Mở Miệng là một người và 5 Con Ngựa Trời là một người… Họ đưa chữ nghĩa dung tục đời thường vào thơ cũng được, nhưng nhiều khi họ lên gân quá mức cần thiết đâm gây phản cảm , lố lăng và giả tạo…”

    Thật là một nhận xét chí lý.

    Trở lại nhận xét của nhà thơ Dương Tường trong lời giới thiệu : “ ở cái phương trình phi-descartes cái quá trình phi descartes hoá tôi phản-tư-duy vậy tôi hiện hữu…”

    Chịu khó đọc hết cả tập “dự báo phi thời tiết” ta thấy cả 5 cô “ngựa trời’ chẳng ai là “phản tư duy “ cả , mấy cô làm thơ rất “3 chiều không gian” và rất “nghĩ xuôi” cả đấy chứ. Vậy hoá ra trong vụ này, người “phản tư duy” lại chính là... ông Nguyễn Đình Nhã, Cục trưởng Cục xuất bản Bộ văn hoá&thông tin, người ký giấy cấm phát hành tập thơ.

    Quả thực nếu ông Nhã “tư duy” một cách xuôi xẻ và lành mạnh thì chẳng cần ký cái lệnh thu hồi ấy làm gì. Cho dù có được các bậc đàn anh bốc lên mây chăng nữa thì rồi “dự báo phi thời tiết’ cũng giống vô số các tập thơ khác cũng bị chôn trên giá của các cửa hàng sách thôi, chẳng mấy ai dỗi hơi nhòm ngó đến. May cho mấy cô, nhờ có bác Nguyễn Đình Nhã nhanh nhẩu ký cái lệnh đó nên bỗng chốc “dự báo phi thời tiết “ bán chạy và 5 cô được nổi tiếng rầm rĩ. Bởi thế lẽ ra mấy cô phải tri ân bác Nhã, nhân dịp tết này phải lì xì bác món gì đó mới phải đạo.

    Sau cùng, cũng phải nói cho ngay, “phi thời tiết ” có bán chạy, 5 cô ngựa trời có nổi tiếng thì cũng chỉ quanh quanh trong mấy anh theo trường phái “Mở Miệng” ở Sàigòn…còn đa số giới cầm bút trong nước và bạn đọc bình thường hiếm ai bỏ tiền túi ra mua để biết “phi thời tiết “ là cái chi chi.
    NT

  8. #28
    Join Date
    Jun 2008
    Posts
    848
    Thanks
    17
    Thanked 40 Times in 31 Posts

    Default Re: Chuyện xưa ... Nay mới nói ...

    .
    Con cái chúng ta…kinh thật

    Xin phép ngài Azit Nêxin, đành phải nói trẹo cái tựa sách “ Con cái chúng ta giỏi thật” của Ngài, bởi lẽ qua kỳ thi vào các Trường đại học vừa rồi, ai mà có gan đọc cho đủ 16.000 bài thi văn mới thấy “con cái chúng ta”…kinh thật. Trước tiên là vô vàn các lỗi chính tả hầu như khó mà kiếm được bài nào không có :” mùa suân, chiện ngắn, Việt lam, đoạn quối truyện. …”. Vậy nhưng đó là…chuyện nhỏ, trong cách dùng từ, “con cái chúng ta” còn …kinh hơn. Chẳng hạn:

    Thân thể ông lái đò rất tráng lệ….(ý muốn nói “cường tráng”)
    “ Cách dùng từ của Huy Cận rất thuần tuý (ý muốn nói “tinh tuý”)
    “ Những cánh đồng được phù sa bồi đắp sẽ trở nên phù du,màu mỡ (ý muốn nói “phì nhiêu”)
    “ Trong giai đoạn này, ý chí người dân lên tới tuột đỉnh (ý muốn nói “tột đỉnh”)
    “ Đoạn thơ thể hiện tâm trạng vui sướng, hí hửng của tác giả ( chắc là “ hớn hở”)
    “ Qua tác phẩm “Người lái đò sông Đà” , em rất ngưỡng mộ những cuộc giao hữu của ông lái đò với sông Đà (“giao chiến” chăng ?”
    “ Nhan đề bài thơ “Tiếng hát con tàu” có ý nghĩa rất sâu cay ( “sâu sắc” chứ ?)
    hoặc :
    Nguyễn Tuân là một nhà văn cổ kính.
    Đó là một cụm từ gợi cho ta nỗi buồn,nó bê tha đến nhường nào ?
    “ Ông lão có đôi chân dài quắc thước…”
    “ Tây Bắc là nơi con tàu cất lên những tiếng hát. Áy vậy mà bài thơ “tiếng hát con tàu” ra đời..”

    Viết lách kiểu đó có thể “nhặt “ ra vô vàn thí dụ trong hàng ngàn, hàng ngàn csc bài thi văn, khiến các thày chấm thi cứ ghi nhận xét mỏi tay. Nào là “Tư duy rối rắm”, nào là “không hiểu em viết cái gì” , nào là “rất lơ mơ về ngữ pháp” . Có thày đọc chưa hết bài thi đã chịu không nổi, phê ngay :” Thần kinh không bình thường”.

    Kiểu cách suy nghĩ của “con cái chúng ta” cũng không kém phần …kinh hoàng. Nó đầy tính cách “suy diễn” kiểu “ Sông dài, trời rộng, bến cô liêu” là “cái bến cô Liêu thường đứng” :

    Hình ảnh người lái đò sông Đà rất dữ dộihung bạo qua một thác nước thì phải có dữ đội vào tận tấm lòng con người từ lâu đến nay nói tới sông Đà nhớ ngay có Nguyễn Tuân vì Nhuyễn Tuân có lúc rất là hung bạo một mình ông cũng ngồi trên một chuyến đò để lái đò “

    “ Nguyễn Tuân là một cây bút đa tài, ông là một tác phẩrm xuất sắc của văn chương , vì thế trong một con sông thì lúc nào cũng có sự hung bạo, nhưng đây ông đã miêu tả thật tài tình và phấn khởi…”

    Kiểu viết “tràng giang” liền tù tì cũng là một “sở trường” rất phổ biến trong viết lách của “con cái chúng ta” :

    “ Trong nền văn học Việt Nam thì có rất nhiều nhà văn chúng ta được biết thì chúng ta không thể nói hết về nhà văn nhà thơ được Nguyễn Tuân là một nhà văn rất quen thuộc với bao cô cậu học trò cũng đang in rõ sâu trong lòng nhà thơ…”

    “ Em thấy tuỳ bút của Nguyễn Tuân là một kiệt tác và được trợ giúp vào đó bởi ngòi bút của ông làm cho tác phẩm đã táo bạo rùng rợn ghê gớm và bây giờ lại hơn thế nữa…”

    Ngôn ngữ “chính trị “ hàng ngày tràn ngập trên tivi, báo chí đã nhiễm vào đầu “con cái chúng ta” nên trong vô vàn bài thi, các thày bắt gặp :

    “ Nguyễn Tuân là một nhà văn lớn đã đưa nhân vật ông lái đò ở vào một tình thế vô cùng gian lao khiến ông phải mò mẫm bận rộn hàng ngày với công việc lái đò.Vậy mà Nguyễn Tuân lại miêu tả ông lái đò rất lãng mạn mà không kém phần nguy hiểm vì thế cho nên ông không sợ mà còn phân bố của mình vào những chỗ nguy hiểm…”

    “ Ong đã hoàn toàn chinh phục được nó , thà luồn luỵ rồi lãnh đạo thiên nhiên chứ không để thiên nhiên lãnh đạo con người…”

    “ Bài thơ được ra đời là lúc nằm trong hoàn cảnh đang trên đà tài năng của Chế Lan Viên đang nở rộ đã làm nên “Tiếng hát con tàu” ngày một rạng rỡ…”

    Chế Lan Viên là một nhà thơ xuyên suốt cuộc đời trong lãnh tụ của Đảng và nhân dân cũng như tất cả cán bộ…”

    Có thể nói “con cái chúng ta” bị mớ “xác chữ lộn xộn và nghèo nàn” lây nhiễm qua sách báo, tivi …lôi chúng đi khiến chúng viết ra mà dường như chúng chẳng hiểu chúng đang…viết gì ? “Vốn liếng” đã cạn cợt, ấy thế mà đôi khi lại ưỡn ẹo làm văn :

    Mỗi khi nghe tiếng sóng dữ dội đập vào bờ biển đầy rẫy những hòn đá là em lại chợt rùng mình trong lòng như tê tái có một điều gì đó làm em lo sợ. Đúng rồi, đó là tiếng sóng dữ dội mà ông lái đò từng trải qua mà em đã từng được học rên lớp…”

    Nếu như đúng như lời các lãnh tụ văn nghệ thường dạy dỗ :” văn là người” thì qua cái thứ văn như đã trích dẫn trên đây, “con cái chúng ta” chẳng biết chúng thuộc loại người nào ? Có một điều chắc chắn : đó toàn là các cô tú, cậu tú vừa mới lĩnh bằng tốt nghiệp còn thơm mùi mực mới.

    Tại sao vậy ?

    Đi cho đến tận cùng của nguồn cơn chắc là phải qua 10 cái Hội nghị toàn quốc các giáo sư, tiến sĩ lỗi lạc nhất nước để bàn về “con cái chúng ta” cần học văn như thế nào ?

    Tuy nhiên, chỉ liếc qua cái “môi trường ô nhiễm” của ngôn ngữ mà các “con cái chúng ta “ hàng ngày hít thở thì cũng hiểu được phần nào vì sao chúng viết lách “thấp kém” và “rối rắm” đến như vậy ?

    Trên báo Công an TP HCM số ra ngày 5-8-2003, có đăng một tin ngắn làm …bật ngửa cả người lớn huống hồ con nít. Sau khi kể chuyện một chàng con rể vì xích mích với bên vợ đã mang 2 trái mìn tự tạo quăng hết vào nhà vợ. Báo viết :

    Có con rể như hắn, chắc cha mẹ vợ sớm bị đau tim, đó là chưa kể…street…”.

    Hi hi…chắc nhà báo ám chỉ “stress” đây, khổ vậy. Còn trong bộ tranh truyện “Trạng Quỳnh” giành cho thiếu nhi của NXB Đồng Nai vừa mới cho ra lò trong tháng 8-2003 này, cứ mỗi tập lại có một “bài thơ” răn dậy con nít đến là dzui dzẻ .
    Trong tập 1 có bài :

    Bồ người mái tóc mượt mà
    Bồ tui …sư tử như là…con ma…
    Bồ người áo trắng thướt tha
    Bồ tui váy ngắn , áo da theo thời…”

    Ui chao ôi, con nít hỉ mũi chưa sạch sao lại đưa cho chúng đọc những vần thơ bồ bịch , váy ngắn áo da như thế ? Chưa hết, trong tập 2 lại có bài :

    Con gái thường hay mủi lòng
    Khi chàng nghĩa hiệp tiếp liền mời ăn
    Con gái không thích ăn năn
    Khi tiền trong túi như khăn cộm dày…”

    Tập 3 dạy “các cháu” “ kinh nghiệm”về người con gái :

    Con gái dễ ghét dễ quên
    Dễ vui, dễ giận, dễ liều , dễ ghen
    Con gái là chúa làm duyên
    Môi son má phấn mắt huyền, dễ xinh…”

    Rồi thì xui các cháu bôi bác :

    “ Con gái là chúa yêu suông
    Hẹn người ta đến rồi chuồn mất tiêu
    Con gái là chúa dở hơi
    Hở ra một chút mở lời phát thanh…”

    Sau khi “hạ bệ thần tượng “ con gái, bộ sách dạy các cháu “lỡm” cả bài thơ “Chạy giặc” nổi tiếng của cụ Đồ Chiểu:

    Chạy…chó
    Tới cổng vừa nghe tiếng đứt dây
    Một đàn chó dữ xổ ra ngay
    Bỏ giầy mấy gã lơ xơ chạy
    Vứt dép vài thằng dáo dác bay
    Sợ chi trời lạnh “ùm” xuống nước
    Trèo cao quá tải gãy cành cây
    Hỏi chi cô chủ đi đâu vắng
    Nỡ để anh em mắc nạn này…”

    Than ôi cứ ngày này qua tháng khác, từ tuổi còn bám váy mẹ, “con cái chúng ta” cứ được xơi những món ăn tinh thần “bổ dưỡng” như vậy, trách gì khi đi thi, chúng chẳng làm bài “dở hơi” đến thế, trách gì theo tổng kết kỳ thi vào đại học vừa rồi của Bộ giáo dục đào tạo : trong một phòng thi môn sử có 32 thí sinh, tổng số điểm …chỉ có 64 điểm, tức chia đều cho cả phòng mỗi em được…một con ngỗng.

  9. #29
    Join Date
    Jun 2008
    Posts
    848
    Thanks
    17
    Thanked 40 Times in 31 Posts

    Default Re: Chuyện xưa ... Nay mới nói ...

    .
    Xây chuồng rồi mới lo tậu bò…

    Các cụ ta thường có câu “ đo bò làm chuồng”, nhưng mấy ông quan chức Hội nhà văn Việt Nam làm ngược lại. Nguyên cách đây vài năm, nhân Nhà nước dư tiền dư bạc, các “dự án” khắp nơi nơi mọc như hoa mùa xuân quả mùa thu,thiên hạ đua nhau móc túi công quỹ quá nhiều và quá dễ làm các đồng chí lãnh đạo Hội nhà văn phát sốt ruột.

    Người ta “dự án” thì mình cũng “dự án “ chớ, thấy người ăn khoai không lẽ không vác mai đi đào? Ngặt nỗi Hội nhà văn chỉ có sách với bút, lấy đâu ra “xây dựng cơ sở hạ tầng”, lấy đâu ra “ mở rộng Nhà máy”, lấy đâu ra “ cấp nước với thoát nước”…để mà lập dự án ?

    Nói cho ngay,mấy năm trước Hội nhà văn cũng đã có “dự án” xây dựng “Nhà sáng tác Hồ Tây” với “ Khu sáng tác Đại Lải” rồi, giờ không lẽ lại đề ra dự án xây dựng “Nhà hội thảo Nguyễn Du” nghe khó lọt lỗ tai. Mười anh thợ da bằng ba ông Gia Cát Lượng, thế là 10 ông bà Uỷ viên Ban chấp hành Hội họp lại, tập trung trí tuệ toàn Hội, toàn cơ quan tìm kế sách lập “dự án”. Quả nhiên, dẫu văn học mất mùa liên miên nhưng trí tuệ Hội Nhà Văn vẫn thông minh sáng suốt phát minh ngay ra một sáng kiến vĩ đại : “bảo tàng văn học”.

    Chứ lại không ư ? Khắp từ trung ương xuống địa phương đâu đâu cũng xây “bảo tàng” rần rần, cả một nền văn học cách mạng đóng góp cho sự nghiệp chống Pháp, chống Mỹ và xây dựng chủ nghĩa xã hội lớn lao vậy , sao không có “bảo tàng” ? Không những phải “bảo tàng” mà còn phải lớn hơn các “nhà bảo tàng” cấp tỉnh nữa ấy chớ. Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, Hội nhà văn Việt Nam cũng chỉ là một tổ chức quần chúng của Đảng như Hội nhạc, Hội múa, Hội vẽ, Hội nuôi ong, Hội “chim hoa cá cảnh”…nay Hội Nhà văn xây “bảo tàng” , các Hội khác cũng đòi xây thì có mà loạn cả nước.

    Nhưng vậy cũng không phải vậy, văn học là vũ khí cách mạng, Hội Nhà văn là cây roi cây súng của Đảng trên mặt trận văn hoá tư tưởng, quan trọng lắm , các Hội khác so bì sao được, vả lại đầu xuôi đuôi mới lọt, Hội nhà văn được xây bảo tàng rồi thì các Hội khác mới đến lượt chớ ?

    Vậy là sau khi đã tổ chức “phản biện” chán chê , Hội Nhà Văn tiến hành lập dự án xin Nhà nước cho tiền xây “bảo tàng văn học”. Thực ra cũng chẳng đáng bao nhiêu, chỉ vài chục tỷ, ngang vài kilômét đường nhựa chứ có nhiều nhặn gì cho cam. Thế là sau vài chục cuộc họp, cuộc hội thảo, phong bì bay như bươm bướm cho các “nhà nghiên cứu lão thành”, lại chạy đủ các cửa mấy anh chuyên ngồi “duyệt dự án” , Hội Nhà văn chính thức được cấp tiền xây dựng “bảo tàng văn học”.

    Đến đây các nhà “tư vấn thiết kế’ mới nhảy vào cuộc, anh thì bảo “nhà bảo tàng” phải cách điệu sao cho giống cây bút “tả thanh thiên” ở bờ hồ Hoàn Kiếm, anh lại bảo phải thiết kế sao cho giống với “Khuê văn các” ở Quốc tử Giám…thôi thì cứ loạn cào cào, và lẽ dĩ nhiên, mỗi “tư vấn” đều “ăn” vào tiền “dự án” do ông Trần Nhương , Phó ban thường trực “Quản lý dự án xây dựng bảo tàng văn học” đề xuất và đích thân ông Chủ tịch Hội nhà văn kiêm Trưởng Ban ,Hữu Thỉnh ký duyệt.

    Sau cùng thì bản thiết kế sơ bộ cũng đã xong, té ra chẳng giống cây bút, cũng chẳng giống Khuê Văn Cắc…”bảo tàng văn học” cũng y chang như các khách sạn mọc nhan nhản bên hồ Tây. Cũng có nhà ốp kính, cũng có cầu thang cuốn, cũng có phòng tiếp tân, cũng có khu nấu bếp, cũng có khuôn viên để trồng hoa, dựng tượng….Thôi thì thời “hậu hiện đại” , ai còn “khăn đóng, áo dài” làm chi, quên cái chuyện “tả thanh thiên” với “Khuê văn các” đi, miễn sao đừng có dáng “nằm nghiêng” như thơ của cô Phan Huyền Thư là được. Bảo tàng văn học được như cái khách sạn du lịch mai mốt tranh thủ cho thuê phòng gây “quỹ sáng tác” càng tốt chứ sao ? Thế là đã quyết định rồi, tháng 11 năm 2003 sẽ động thổ và cuối năm 2004 sẽ cắt băng khánh thành.

    Vậy nhưng một mai “bảo tàng văn học” xây xong, Hội Nhà văn sẽ “bảo tàng” cái gì nhỉ ? Tiền “xây” đã có phương án “tiêu”rồi, còn tiền “trưng bày” sẽ chi vào các khoản nào đây ?

    Thế là một “Ban soạn thảo đề cương trưng bày bảo tàng văn học Việt Nam” gồm hàng chục các nhà văn , nhà nghiên cứu văn học tên tuổi được thành lập và tất nhiên ông nào cũng có phong bì. Nguyên tắc đầu tiên Ban đề ra là “ăn cho đều, chia cho sòng” , kẻ có người không “nó” phá cho chết, nhất hội viên Hội nhà văn đều là những anh “to mồm”, dòng dõi Chí Phèo cả, cái bánh cắt ra chia làm sao đây ?

    Một sáng kiến vĩ đại lại nảy ra, 60 nhà văn “tiêu biểu”, trước hết là những anh đoạt các giải thưởng Hồ Chí Minh, Huy chương độc lập … sẽ được làm “phim tiểu sử” để trưng bày với chi phí mỗi xuất là 30 triệu làm phim dài 30 phút,mất đứt 1 tỷ 800 triệu đồng rồi. Thế là 60 anh nhà văn “lão thành” được lên phim phải im miệng nhé. Chỉ phàn nàn mỗi một điều là mấy cha làm phim “ăn đầu, ăn đuôi”, có 30 triệu mà nào tác giả kịch bản, nào quay phim, đạo diễn…anh nào cũng có phần trong đó nên tiền làm phim còn lại chẳng bao nhiêu, qua loa bôi bác cho xong khiến cho người hiền lành, tử tế như lão nhà thơ miền núi Bàn Tài Đoàn , tác giả bài thơ duy nhất “Muối cụ Hồ” cũng phải thấy “xấu hổ” vì phim quay đi quay lại chỉ mấy cảnh nhà thơ ngồi hút thuốc lào bên bếp nhà sàn với vài tấm hình hồi trẻ đi chiến dịch. Dẫu sao thì một phần miếng bánh đã được cắt và chia đều cho 60 nhà văn chống Pháp rồi, tất nhiên là trừ ra cái đám Nhân văn- Giai phẩm đã từng láo với Đảng nay cắt xuất. Còn lại nào Nam Cao, Nguyễn Huy Tưởng,Nguyên Hồng,Chế Lan Viên, Xuân Diệu,Nguyễn Đình Thi…nào Tô Hoài, Vũ Tú Nam,Nguyễn Khải …anh còn sống cũng như anh đã chết cũng đều được lên phim cả , coi như đã vào bảng vàng, bia đá , mãn nguyện nhé.

    Thế còn các nhà văn thế hệ chống Mỹ ? Ai chà, cái này mới gay đây, không thể cứ mỗi ông lại 30 triệu lên phim được, vài trăm ông có mà hết bay cả tiền “dự án”, vậy thì chỉ xin xếp vào loại “trưng bầy ảnh căn cước” và “hiện vật” vậy thôi. Mỗi người sẽ có “hiện vật” tiêu biểu cho sự nghiệp sáng tác của mình.

    Giả tỷ như nhà thơ Hữu Thỉnh thì bày một cái xe tăng , minh hoạ bài thơ “Năm anh em trên một chiếc xe tăng”, nhà thơ Phạm Tiến Duật thì vẽ một cái vòng tròn tượng trưng cho bài thơ “Vòng trắng”, nhà văn Đỗ Chu thì bầy một hũ mật gọi nhớ tới tác phẩm đầu tay “ Hương cỏ mật”, nữ văn sĩ Nguyễn thị Ngọc Tú thì một xẻng đất gọi là nói lên tiểu thuyết “Đất làng”. Thế còn nhà thơ Nguyễn Duy không lẽ lại vẽ một cái bản đồ từ Mạc Tư Khoa tới Hà Nội gợi ra bài thơ “Tổ quốc nhìn từ xa”. A không được nhé, đây là bài thơ lếu láo, thôi thì cứ trưng bày mấy cuốn lịch, “thơ lịch” chẳng phải đã trở thành một phần sự nghiệp của Nguyễn Duy là gì ? Nhà văn Ma Văn Kháng thì bày một cái giấy đăng ký kết hôn có gạch chéo ngụ ý tác phẩm “Đám cưới không giấy giá thú”, nhà thơ Thu Bồn bày một con chim nhồi bông gợi ra “Trường ca chim Ch’rao”, nhà văn Lê Lựu thì hơi bị khó, bởi lẽ “Thời xa vắng” thì biết bày cái gì ? Thôi đành chọn cái điếu cầy vốn là vật bất ly thân của nhà văn vậy. Nhà thơ Trần Mạnh Hảo thì nhất định là phải trưng bày “con dao , chiếc búa” với cả cái nón cối rồi. Khó nhất là các ông nhà văn, nhà thơ chẳng có tác phẩm nào tiêu biểu cho …chính ông thì biết bày cái gì? Chẳng hạn như nhà văn Lê văn Thảo, nguyên Chủ tịch Hội nhà văn TP Hồ Chí Minh, nhà thơ Vũ Duy Thông, nguyên Trưởng ban văn hoá văn nghệ của Đảng, nhà văn Đỗ Kim Cuông, Phó ban…Ban “bảo tàng Hội” biết bày gì cho mấy ông giờ ?

    Thôi thì mỗi ông bày một cái…ghế, tượng trưng cho chức quyền chứ còn biết làm sao ?

    Còn nhà văn gái Dương Thu Hương hẳn là phải dựng tượng một anh xẩm ngụ ý “Thiên đường mù”… Í chết, quên, cái loại nhà văn “lếu láo” như Dương Thu Hương, Bùi Ngọc Tấn, Nhật Tuấn…thì dứt khoát là “đi chỗ khác chơi”, không có bảo tàng, bảo tồn gì hết trọi, nhà văn thế hệ “chống Mỹ cứu nước” nhưng phải có phiếu “bé ngoan” kìa.

    Than ôi nhà văn thế hệ chống Mỹ có phiếu “bé ngoan” như thế còn vô số kể. Nào Chu Lai, Trần văn Tuấn…nào Lê Điệp, Văn Lê…Có mà xây cả ba cái “nhà bảo tàng văn học “ nữa cũng không chứa hết. Và rồi lại còn thế hệ “hậu hiện đại” nữa, không lẽ đúc tượng một người đàn bà khoả thân nằm nghiêng, chờ chồng ở trên giường tượng trưng cho sáng tác phẩm của Vi Thuỳ Linh, Phan Huyền Thư…..?

    Hoá ra công việc lo “tậu bò” còn khó hơn cả cái việc “xây chuồng”, chọn ai, bỏ ai để đưa vào bảng vàng bia đá quả là công việc khó khăn vượt khỏi khả năng của “Ban đề cương trưng bầy bảo tàng văn học” . Chẳng thế mà ông Trần Nhương, Phó Ban quản lý dự án bảo tàng văn học đã phải thú nhận :

    "Đề cương trưng bày đã có, nhưng nội dung chi tiết thì chưa. Sau rất nhiều hội thảo, vấn đề bây giờ là cần một người uyên thâm làm công việc tổng kết, gạn lọc ra những ý tưởng hợp lý nhất. Mà một người như thế thì chúng tôi còn chưa tìm được" .

    Xin mách ông Trần Nhương,”người uyên thâm nhất” trong công việc này hẳn là cụ nguyên Bộ trưởng Bộ nội thương Hoàng Quốc Thắng. Cụ này có biệt tài “phân phối”, mấy chục năm chia tem phiếu cho toàn thiên hạ ra từng gam mì chính, lạng thịt, ký đường vậy mà còn bị chửi :” cái cứt gì cũng phân, hễ phân thì như…cứt” huống hồ chia “danh vọng” cho 700 hội viên Hội nhà văn Việt Nam nổi tiếng đầu bò không khéo thì…ăn gạch củ đậu…
    N.T.

  10. #30
    Join Date
    Jun 2008
    Posts
    848
    Thanks
    17
    Thanked 40 Times in 31 Posts

    Default Re: Chuyện xưa ... Nay mới nói ...

    .


    Hội nhà văn mình không có… tiền.

    Lời than não lòng này không thốt ra từ một nhà văn tầm tầm mà từ một ông đẳng cấp “kiểng quốc gia” - nhà văn Nguyễn Quang Sáng tại cuộc Hội thảo văn thơ trẻ tổ chức tại Sàigòn trung tuần tháng 10 năm 2007 quy tụ hơn 100 nhà văn nhà thơ tiêu biểu của nền văn học TP Hồ Chí Minh.

    Lâu nay đề tài “tình dục” dường như tràn ngập trong văn thơ trẻ tới mức ông nhà văn già Đoàn Minh Tuấn phải kêu lên giữa một cuộc họp phê bình lý luận:

    thứ văn chương viết về sex ở Việt Nam không ra gì cả, nhầy nhụa và bẩn thỉu".

    Ý kiến của ông Đoàn Minh Tuấn không phải là không có lý .
    Một dạo kế hoạch tổ chức chuyến xe thơ chạy dọc Hà Nội - Sàigòn của Hội đồng Anh bị Nhà nước cấm, các nhà thơ trẻ nảy sáng kiến tổ chức “chuyến xe mini” - đi ngắn hơn chỉ từ Sàigòn đi Vũng Tàu. Lý Đợi đưa tin trên Talawas và viết nguyên si chữ l…không thèm viết tắt :

    Lúc 10h nhà thơ Nguyễn Quán bắt đầu chương trình trình diễn giọng tụng kinh với bài thơ “Cái l.., vô tận” của Trần Wũ Khang. Tiếp đến Ngô Văn Lực và 46 người trên xe trình diễn 4 chữ “ăn - ngủ - đụ - ỉa” trong Từ điển thi X/X loại [chúng sinh] của Đặng Thân, Hà Hùng tiếp nối với bài “Đố biết điều gì” viết về l.. bà Tèo của Vương Văn Quang.”

    Rồi đó trên Tiền Vệ lại có “sáng tác mới toanh” của nữ thi sĩ Lê Ngân Hằng :

    Đêm nay mùa đông (xứ sở) mưa dầm
    Em nép sát mình vào bộ lông ấm áp của anh (tin cậy)
    Áp tai lên dương vật (nóng) của anh (tin cậy)
    Nó luôn (cương cứng) và (đập âm thầm) như một trái tim


    Xem vậy đủ biết văn thơ trẻ cho dù “chữ nghĩa bề bề” cũng đang bị “thần l. ám ảnh” làm “mê mẩn đời” tới mức nào. Bởi vậy, ngoài chuyện “tính dục”, bạn đọc còn chờ đợi nhiều vấn đề "nóng" của văn chương sẽ được đem ra bàn luận, phân tích, đánh giá tại hội thảo văn chương hiếm hoi này như thơ truyền thống, thơ cách tân; về nhà văn, nhà thơ trẻ và cuộc sống trên blog .

    Tuy nhiên , lo sợ các nhà văn thơ trẻ làm “ô uế” diễn đàn , bà Thế Thanh, Phó Giám đốc Sở VHTT TP Hồ Chí Minh phải lên tiếng răn dậy :

    "Việc sáng tạo của chúng ta không thể là hành động vứt rác ra đường và vứt cả sang nhà hàng xóm". Và người cầm bút có lẽ cũng nên ý thức rằng: "Thông qua nghệ thuật, ta nói điều gì với đời sống? Để tránh tình trạng mọi người đang trân trọng mình, bỗng dưng tự mình hạ thấp mình xuống bằng những hành động mà mình ngộ nhận là làm nghệ thuật".

    Sợ ràng ý kiến bà Thế Thanh có thể làm các nhà văn trẻ nhụt chí, nhà văn lão thành Nguyễn Quang Sáng vội vuốt ve :

    Anh em văn thơ trẻ bây giờ giỏi lắm. Họ có nhiều thông tin, họ biết nhiều điều mà người viết thế hệ tôi không có cơ hội biết. Nhưng điều tôi còn băn khoăn là họ chưa tập trung theo đuổi đề tài của mình đến tận cùng. Đầu óc của anh em còn nhiều phân tán. Mà muốn thành công thì phải đeo đuổi đề tài đến tận cùng và sống trung thực với đề tài đó.”

    Xem ra ý kiến “trấn an” này cũng chẳng ép phê mấy, không biết có phải do sợ bà Phó Giám đốc Sở VHTT không, mà Hội nghị chỉ cho phép các nhà văn nhà thơ thảo luận trong có…15 phút vậy mà tuyệt nhiên không có cây bút nào dám lên “mở miệng” trên diễn đàn ngoài 30 tham luận viết sẵn và duyệt sẵn .

    Đề cập tới sự phát triển của thơ trẻ, nữ thi sĩ Nguyệt Phạm – một trong 5 con ngựa trời , đổ lỗi cho các bác già :

    Trở ngại chính là sự e dè, kém quan tâm của các nhà thơ thế hệ đi trước! Ví dụ: khi tiếp xúc với một tác phẩm của chúng tôi, họ tiếp nhận với một thái độ dè chừng, cảnh giác, nên dẫn đến những nhận định không khách quan, người đọc không đồng hành chia sẻ cùng tác giả. Thậm chí còn có những ý kiến cho rằng những bạn trẻ theo dòng thơ này viết lấy tiếng, chơi nổi".

    Nhà văn Nguyễn Hồng Lam tỏ vẻ bi quan về thơ văn trẻ :

    “ Đọc qua tuyển tập Thơ văn trẻ TP HCM, tôi nhận thấy, văn chương của người trẻ hôm nay còn mãi luẩn quẩn với chuyện riêng tư của họ chứ chưa có gì bật lên cả. Liệu văn chương của chúng ta có nghèo trí tưởng tượng quá chăng? Bản thân tôi từ lâu đã chuyển sang nghề làm báo và chuyên viết ký sự, vì tôi rất thích cái vốn sống đang cuộn chảy trong cuộc đời ngoài trang văn.”

    Thực ra các nhà văn nhà thơ trẻ chẳng đến nỗi nghèo trí tưởng tượng , họ cứ “mãi luẩn quẩn chuyện riêng tư” chính là vì họ …nhát sợ, không dám mon men tới những vấn đề thế sự dễ bị ăn đòn và dứt khoát là không được in.

    Nhà văn Dương Thụy , tác giả truyện “Oxford thương yêu” chỉ thấy “lạc quan” về số lượng tác phẩm của lớp trẻ mà không động tới chất lượng cuả nó :

    Tôi rất xúc động khi tham dự hội thảo vì lâu lắm rồi mới có một dịp để chúng tôi gặp gỡ nhau, để biết nhà văn, nhà thơ trẻ còn nhiệt tình với văn học. Mấy năm qua, những gương mặt trẻ của TP HCM rất chịu khó viết, tập truyện ngắn và thơ phát hành nhiều. Chưa nói đến chất lượng, nhưng chỉ nhìn số lượng cũng thấy sự xôm tụ này là đáng mừng. Vì quả thật, trong giai đoạn hiện nay, người trẻ phải rất vất vả để theo nghề viết. Cuộc sống hiện tại có quá nhiều công việc, nhiều thú vui khác lôi kéo nhà văn và cả độc giả ra khỏi trang sách. Để có thể viết, tôi thấy mình như còn "ăn cắp" thời gian của công việc chính mình đang làm, của gia đình. Nhiều khi tôi rất áy náy khi không dành trọn vẹn cho văn chương. Nhưng có khó khăn thế nào, tôi luôn tự hứa với bản thân là phải gắn bó với công việc viết lách, vì đó là tình yêu của tôi.”

    Ngày trước, các nhà văn thường coi văn chương là cái “nghiệp”, là cái sứ mệnh thiêng liêng phải dâng hiến cả cuộc đời cho nó thì bây giờ các văn thi sĩ trẻ chỉ coi là “trò chơi” đến độ việc sáng tác trở thành một thứ như là “ ăn cắp thời gian” thì làm sao mà viết hay ?.

    Nhà văn Bùi Anh Tấn nêu ra những chuyện tầm phào trong văn học :

    “ Tôi không muốn phát biểu nhiều. Chuyện văn chương mỗi người một ý, nên tôi nghĩ đến 100 năm sau vẫn chưa nói hết. Nhưng có một điều tôi thắc mắc "Tại sao một hội như Hội nhà văn TP HCM mà không có một trang web riêng để giới thiệu hoạt động và bộ mặt của mình?". Nếu mà có mặt của chủ tịch hội tại đây, tôi sẽ hỏi ông câu này.”

    Một cuộc hội thảo quan trọng đến thế, 4 năm mới có một lần mà ông Chủ tịch Hội nhà văn lại đi vắng , lãnh đạo cao nhất tới dự lại chỉ có bà Phó Giám đốc Sở văn hoá thông tin , tuyệt nhiên không thấy bóng dáng đồng chí Trưởng hay Phó ban văn hoá thành uỷ nào thì đủ thấy thời nay Đảng không coi trọng văn chương cho bằng…vệ sinh an toàn thực phẩm. Chính vì mức độ quan tâm của Đảng với văn học đã bị sút giảm đến vậy nên tiền bạc Sở tài chánh rót cho các nhà văn cũng eo hẹp khiến nhà văn Nguyễn Quang Sáng phải đổ lỗi mọi chuyện là tại …Hội nhà văn không có tiền.

    Vậy không lẽ các nhà văn nhà thơ Sàigòn sáng tác đều vì tiền cả sao ? Có đúng vì không có tiền, các nhà văn nhà thơ ít đi thực tế nên sáng tác chưa hay không ?

    Thực ra cứ nhìn vào hàng ngũ các nhà văn thơ trẻ thì thấy họ hoặc công tác tại các Toà Soạn báo, các nhà xuất bản, các Công ty nước ngoài…toàn những chỗ béo bở , bởi thế họ đâu có nghèo. Họ không nghèo tiền nghèo bạc mà chỉ nghèo lòng dũng cảm . Biết bao sự kiện nóng bỏng xảy ra ngay giữa Sàigòn : nào dân oan đi khiếu kiện rầm rập trên đường phố, nào chỉ một đêm nhà cầm quyền dẹp cả mấy trăm dân oan trên đường Hồ Văn Huê, nào những vụ tham ô, tham nhũng nổi cộm ngay giưã lòng thành phố như cầu Văn Thánh, đất Thủ Thiêm , biệt thự nguy nga của Bí thư thành uỷ Lê Thanh Hải …Tất cả những bức xúc, chướng tai gai mắt đó tuyệt nhiên không được cảm nhận trong sáng tác văn thơ của lớp trẻ. Họ bưng mắt bưng tai như những con lạc đà rúc đầu vào bụi trong cơn bão cát. Họ nhát sợ tới mức cán bộ tuyên huấn của Đảng cũng coi khinh và không thèm thắt chặt quản lý như đối với các nhà văn thế hệ đàn anh của họ.

    Nhà báo Lam Điền báo Tuổi Trẻ đã có nhận xét khá xác đáng về cuộc Hội thảo :

    Và như thế, hội thảo chỉ mới bàn đến lớp vỏ của văn chương, tức là những hình thức chuyển tải và các mối quan hệ trong giới nhà văn. Trong khi đó, mối quan hệ giữa nhà văn và trang viết, giữa hiện thực cuộc sống hôm nay và tư duy của nhà văn trẻ bây giờ, tuyệt nhiên không đề cập đến. Có thể đó là những khoảng rất riêng, tự mỗi nhà văn chiêm nghiệm và viết. Nhưng một lần hội thảo tổ chức sau bốn năm, không hề đúc kết những thành tựu và khiếm khuyết gì thì cũng đáng suy nghĩ.”

    Và cái mà người ta chờ đợi : sự trào vọt của những biểu hiện khát vọng dân chủ, những bức bối về chế độ độc Đảng dẫn tới quốc nạn tham nhũng và suy thoái toàn diện – cái đó tuyệt nhiên không xuất hiện trên diễn đàn.

    Và thế là phép mầu đã không xảy ra, thế hệ trẻ ngày nay đã bị thuần hoá tới mức đánh mất bản năng phản kháng. Tham dự cuộc Hội thảo của các nhà văn trẻ tháng 10- 2007, người ta không khỏi nhớ tới câu chửi của lãnh tụ cộng sản Mao Trạch Đông :” trí thức không bằng cục…cứt”
    NT

  11. #31
    Join Date
    Jun 2008
    Posts
    848
    Thanks
    17
    Thanked 40 Times in 31 Posts

    Default Re: Chuyện xưa ... Nay mới nói ...

    .
    Đấu đá ở …Hội nhà văn.

    Ở đâu có tiền, ở đó có... đấu đá.”

    Sông có thể cạn, núi có thể mòn, song “chân lý” đó không bao giờ thay đổi.

    Hội Nhà văn Việt Nam cũng không ra ngoài quy luật có tính “định hướng xã hội chủ nghĩa” đó. Trong 3 ngày từ 6 đến 8 tháng 12-2007, cuộc đấu đá càng quyết liệt khi BCH Hội nhà văn họp bàn “chia chác” 25 ghế lãnh đạo của các nhà văn ngoài 60 tuổi, sắp về hưu , đồng thời xét duyệt kết nạp hội viên mới, thực chất cũng là “ mua quan bán tước” dẫu rằng danh hiệu hội viên Hội nhà văn ngày nay đã mất giá đi nhiều.

    Ngày xưa thời bao cấp, tiền bạc Đảng rót cho nhà văn có hạn, cơ quan Hội chỉ có báo Văn Nghệ, NXB Tác phẩm mới, bởi vậy các uỷ viên Ban chấp hành đấu đá để đi nước ngoài là chính, còn nhớ bác Tô Hoài có mỗi “con dế mèn” mà bay đi khắp thế giới cả trăm lần, đủ biết võ nghệ cao cường đến đâu.

    Sang thời kinh tế thị trường, Đảng rộng chi tiền cho Hội, lập thêm các cơ quan trực thuộc như Hãng phim, Trung tâm bồi dưỡng viết văn Nguyễn Du; Văn phòng Hội;Tạp chí Nhà văn;Tạp chí Văn học nước ngoài … nên việc đấu đá càng sôi nổi.
    Bắt đầu từ năm 2000, các bác già về hết, một Ban chấp hành đông người trẻ tuổi, tài cao, tưởng thế hệ mới sẽ bớt “đấu đá” dồn sức xây dựng văn chương nước nhà, hoá ra đấu đá còn bạo hơn lớp già.

    Trẻ nhất là nữ văn sĩ Phan thị Vàng Anh, con gái thi sĩ Chế Lan Viên. Vào được BCH, kết thân với Uỷ viên chấp hành Hội nhà văn kiêm Chủ tịch Hội VHNT Hà Nội Hồ Anh Thái, năm 2007, PTVA nhận ngay được giải hàng năm của Hà Nội cho tập thơ “Gửi VB” , một tập thơ mà trên Talawas, nhà thơ Lê Thiếu Nhơn nhận xét là…một bộ xương :

    Nào ngờ, tôi chỉ thấy Phan Thị Vàng Anh dắt bộ xương Nàng Thơ đi lêu nghêu, còn các vị mũ cao áo rộng ở Hội Nhà văn Hà Nội thì quần tam tụ ngũ trỏ tay về phía bộ xương mà hô vang “Hoa hậu đấy! Hoa hậu đấy!” nên tôi hoảng hồn la làng lên như một tín hiệu cấp cứu khẩn cấp!”

    Trở về trước, năm 2006, ông Chủ tịch Hội Hữu Thỉnh tự trao giải cho tập thơ “Thương lượng với thời gian” . Muốn vậy, ông Thỉnh phải kiếm được 4 phiếu trong Ban Chấp hành. Thiên hạ nhầm tưởng người trẻ vô tư, nhất định Vàng Anh bỏ phiếu chống. Ai ngờ cô cũng bỏ cho Hữu Thỉnh làm thiên hạ đồn Hữu Thỉnh đã kịp “mua” được Vàng Anh bằng trao giải thưởng cho bà Vũ thị Thường, vợ Chế Lan Viên, mẹ của Vàng Anh, Nếu đúng vậy, cuộc trao đổi không khác gì giữa hàng thịt với hàng cá.

    Tuy nhiên không phải việc nào các quý vị trong Ban chấp hành cũng “móc ngoặc” nhau xuôi xẻ vậy. Nhiều việc do chia chác không đều bị đổ bể khiến cả làng ôm bụng cười trong đó sôi nổi nhất hiện nay là vụ lập trang web Hội nhà văn.

    Nguyên hồi 2005, nhà văn Nguyễn Xuân Hưng, làm ở báo Đầu tư thuộc Bộ Thương mại, do quen biết nên xin được một ngân khoản là 2 tỷ đồng để làm trang web Hội nhà văn. Lập tức ông được Chủ tịch Hội Hữu Thỉnh nhận về làm báo điện tử và lập ngay Ban biên tập gồm : TBT Hữu Thỉnh, Phó TBT thường trực Nguyễn Xuân Hưng, Phó TBT Trần Đăng Khoa, và Phó TBT Mai Quốc Liên. Mọi việc tưởng ngon ăn vì Hội ta có mất đồng xu cắc bạc nào bỗng dưng có tiền ra báo điện tử.

    Tiếc thay sự đời đâu có đơn giản, một món tiền kếch xù thế, một mối lợi to vậy mà Uỷ viên chấp hành trẻ nhất Phan thị Vàng Anh lại bị qua mặt ai mà chịu được . Bởi thế cô quyết liệt phản đối : Hội nhà văn có cần ra báo điện tử hay không, nếu mai kia gọi tài trợ và quảng cáo sao quản lý nổi và bao nhiêu năm không có báo điện tử, có chậm thêm một thời gian cũng chả sao, mà nên cần làm cẩn thận và kỹ. Cô đòi chọn nhà tư vấn khác , phía cô sẽ giới thiệu 5 người, phía Nguyễn Xuân Hưng giới thiệu 5 người.

    Thế là chuyện làm trang web đã trở thành một “đấu trường” cho hai bên giành giật nhau . Tất nhiên, cơm dọn ra mâm rồi không được ăn, bên phía Hữu Thỉnh - Nguyễn Xuân Hưng đâu có chịu. Họp chấp hành phân xử, ông Phó Chủ tịch Hội, Nguyễn Trí Huân coi như đứng giữa đề nghị biểu quyết, cô Vàng Anh chơi lối cù nhầy, cha thiên hạ :

    “ Tôi không bỏ phiếu, nếu bỏ phiếu thì tôi ra về. Vấn đề này tôi chỉ phát biểu một lần thế thôi…”

    Vậy là không có bàn thảo , nghe thêm ý kiến nào khác, cô “uỷ viên chấp hành “ Vàng Anh xem ra còn “hách xì xằng “ hơn ông bố cũng “chấp hành uỷ viên” Chế Lan Viên ngày xưa. Cuộc họp thế là tan, dự án trang web bị xếp xó . Ong Nguyễn Xuân Hưng, người xin được tiền mang về cho Hội mới đây viết bài than trời :

    “Một dự án làm lợi cho cơ quan Hội, làm lợi cho uy tín Hội Nhà văn, nhưng cuối cùng thì kết quả lại như vậy. Thật là …chán như “con gián”!”

    Và ông vạch ra nguyên nhân đổ bể dự án chính là tại “quan bà “ Phan thị Vàng Anh :” Phải là người cánh hẩu của tôi làm, chứ “bọn kia” làm là không xong với tôi. “.

    Lập tức PTVA viết bài đập lại với lý do rất “ngang” rằng : “ Nhà nước cấp cho Hội Nhà Văn tiền để làm cổng điện tử chứ không phải để làm báo điện tử. Hai thứ đó hoàn toàn khác nhau. “.

    Khổ nỗi cái người “cho tiền” lại cho với mục đích làm báo và tất nhiên muốn ra báo thì phải có cổng. Bị bắt bẻ vô lối vậy, nhà tài trợ bực mình rút 2 tỷ về, không tài trợ nữa. Thế là hai năm sau Hội Nhà văn cũng vẫn chưa có trang web.

    Vừa rồi, quá bức xúc, nhà văn Văn Chinh viết ngay bài : Thực sự có người phá dự án website của Hội nhà văn VN… vạch trần :

    ”Chị ( Phan thị Vàng Anh) chỉ giả vờ không biết để loè những người không biết, rằng nói là cổng lại chỉ làm báo, một thủ thuật tranh biện mà thôi? Đó là điều thứ nhất tỏ rằng chị là người nguy hiểm. Điều thứ hai là lý thuyết chỉ nói một lần trong cuộc họp về vấn đề đang bàn. Đó là tư duy độc đoán, phản dân chủ. Nó cho thấy chị dự một cuộc họp chỉ để nói ý kiến của mình và không nghe ý kiến người khác.”

    Ông bày tỏ sự bức xúc về thái độ ngang ngược của một Uỷ viên chấp hành :

    “Tôi hối hận là đã bỏ phiếu bầu vào BCH Hội Nhà văn khoá VII một người như thế. Tôi có nghe nói chị muốn làm Giám đốc Nhà xuất bản Hội Nhà văn? Nếu không phải vậy thì cho tôi xin lỗi. Nhưng nếu có, thì xin BCH cần phải đặt lên bàn nghị sự một điều sống còn rằng, có nên chọn một người độc đoán, không hề muốn lắng nghe ý kiến người khác để làm nhà lãnh đạo hay không? Nhất là lãnh đạo NXB Hội Nhà văn, nơi sẽ in những tác phẩm văn học. Mà tác phẩm văn học thì bao giờ cũng được sáng tạo trong tinh thần dân chủ và tự do.”

    Tất nhiên, hòn đất ném đi hòn chì ném lại, ngay lập tức fan của PTVA nhảy tấp vào bênh “sếp”. Trên Talawas ngày 5 tháng 12 , nữ thi sĩ Dư thị Hoàn vội vàng lên tiếng phản bác Nguyễn Xuân Hưng và Văn Chinh, đồng thời tranh thủ ‘bốc thơm” PTVA.

    Nào là

    Phan Thị Vàng Anh có khả năng đoàn kết và quy tụ anh chị em hội viên. Cô và các cộng sự đã chứng tỏ khả năng, và nhiệt tình hơn hẳn các nhiệm kỳ trước, bằng chứng là thành công của các hoạt động có sáng tạo, mang tính đột phá.”
    Nào là :

    “ Phan Thị Vàng Anh đảm nhiệm công việc Ban Nhà văn Nữ và Ban Nhà văn Trẻ. Các thành viên cả hai Ban, cùng lực lượng cộng tác viên thường trực ủng hộ các hoạt động chuyên đề… đều là những nhà văn nổi tiếng và năng động. Thực tế cho thấy họ hiệp đồng, cộng tác với Phan Thị Vàng Anh đều hồ hởi và tự giác. Họ lần lượt đưa ra nhiều sáng kiến và đều được cô Vàng Anh coi trọng, phân trách nhiệm tổ chức các hoạt động mang tính tiên phong (chưa từng có)”.

    Nào là :

    “ Lần đầu tiên có sân thơ trẻ trong ngày thơ Việt Nam, lần đầu tiên có poster tác gia thơ được trưng bầy trong Văn Miếu, lần đầu tiên tổ chức Đại hội Nhà văn Trẻ tại Hội An, một quang cảnh mới – khác địa bàn Hà Nội; lần đầu tiên có bàn tròn văn nghệ (mỗi tháng) tại Thành phố HCM, lần đầu tiên mở các tọa đàm văn chương có chuẩn bị tham luận nghiêm túc dành riêng cho các nhà văn nữ và cho các nhà văn trẻ… Đó là chưa tính đến các chuyến tham quan thực tế, giao lưu văn hoá và thâm nhập các tỉnh thành… đều được các anh chị em chung tay lập kế hoạch khai thác, thực hiện rất hiệu quả.”

    Bốc PTVA lên mây xanh vậy có vẻ chưa …đã, Dư thị Hoàn còn thổi thêm:

    “ Phan Thị Vàng Anh là một nhân tố năng động, sáng tạo, nghiêm túc và không vụ lợi trong bộ máy lãnh đạo đương nhiệm của Hội nhà văn…”

    Cuộc đấu đá ở Hội Nhà Văn Việt Nam vẫn đang tiếp diễn chừng nào đảng vẫn cho tiền tỉ. Chỉ có cắt ngân sách bao cấp may ra họ mới chịu khó ngồi viết ra một cái gì đó có lợi cho dân cho nước.
    NT

  12. #32
    Join Date
    Jun 2008
    Posts
    848
    Thanks
    17
    Thanked 40 Times in 31 Posts

    Default Re: Chuyện xưa ... Nay mới nói ...

    .
    Đất nước khó khăn này
    sao không thấm được vào thơ ?


    Hai câu thơ trên của thi sĩ Trần Dần trong bài “ Nhất định thắng” viết từ năm 1955 cho tới nay vẫn còn là câu hỏi đâm nhói vào lòng người đọc , tất nhiên, chỉ người đọc thôi, còn phần lớn “các nhà thơ” thì … không ?

    Vì sao vậy ?

    Trước hết , các “thiên tài” bóng tối trong nhóm Nhân Văn Giai Phẩm sau khi được “phục hồi” thì giống như “chim bị tên sợ cành cây cong” cũng chỉ dám làm thơ….”ngó lời” ( chữ của Lê Đạt) chứ không dám “ ngó đời” , ngó vào cõi nhân sinh đang trầm luân bể khổ, lòng người ly tán, sự thật bị xua đuổi ở khắp mọi nơi , cái ác lấn át cái thiện và cả xã hội như đang rơi vào thời kỳ băng hà của trái tim con người.

    Làm thơ như những “phu chữ”, đến thở dài một tiếng cũng không dám, nói gì đến tiếng thét phẫn nộ, nên các chủ soái của nhóm Nhân văn Giai Phẩm như Trần Dần, Lê Đạt, Hoàng Cầm…đều đã được “đền bù giải toả” bằng Giải thưởng cao quý nhất của Nhà nước mà nghe nói lên tới … 70 triệu đồng .

    Các nhà thơ tiền chiến và chống Pháp còn lại dăm ba vị nay đã già, hết năng lực chữ nghĩa, các nhà thơ chống Mỹ như Hữu Thỉnh, Bằng Việt…đua nhau làm quan văn và làm thơ “cung đình”, các nhà thơ trẻ thời thị trường học theo cha anh, tránh cho xa “thế sự” là cái thứ “nguy hiểm chết người “, đã không bổng lộc mà còn “tai bay vạ gió”, thôi thì cứ chơi trò “duy mỹ” ( Vi Thuỳ Linh) hoặc chỉ quan tâm tới “con chữ” ( Phan Huyền Thư ) là vừa nổi tiếng, an toàn lại vừa có tiền.

    Thế là cả một đội ngũ các nhà thơ trẻ đua nhau hoặc chấm ngòi bút vào nước mắt (cá sấu ) làm thơ “não tình”, hoặc giống như cô diễn viên Vàng Anh “cầm cell phone em chụp chỗ sâu ” không phải để kỷ niệm mà làm thành thứ thơ “giường chiếu “, thơ XXX nhưng vỗ ngực là “hậu hiện đại”.

    Ông Ngô Minh trong bài Những sự lạ trong làng thơ Việt đăng trên talawas đã “phát hiện” :

    sự trở lại của thơ tình kiểu “tiền chiến”. Buồn chán, ủ ê, đau khổ, tuyệt vọng, sướt mướt. Loại thơ tình (nam nữ) này chiếm hơn hai phần ba số thơ ấn hành hàng ngày. Những người đang yêu làm thơ tình đã đành, những người không có mảnh tình rách cũng làm thơ tình! Đến cả các nhà thơ già lớp chống Pháp, các nhà thơ “tiền chiến” bảy tám chục tuổi cũng trở lại với thơ tình!”

    “lạm phát” thơ tình nhưng lại thiếu vắng, hiếm hoi những bài thơ :

    “thể hiện thiên chức công dân của nhà thơ, những bài thơ chiến đấu cho sự công bằng xã hội, cho một xã hội dân chủ - tự do, thơ chia sẻ số phận đắng cay của người lao động trước sự áp bức của bất công và cường quyền của quan tham, quan liêu, những bài thơ thế thái nhân tình... từng nở rộ trong những năm đầu đổi mới, mở cửa, bây giờ thấy thưa vắng, hiếm hoi dần đi..”

    Hèn nhát, bất tài, chạy trốn thế tục vào váy đàn bà vậy mà phần lớn các nhà thơ hôm nay vẫn huênh hoang “ta đây”. Trên Văn Nghệ đồng bằng sông Cửu Long có đăng bài “THI CA HÔM NAY” của INRASARA lớn lối :

    mặt đất quay và quay và bỏ rơi trùng trùng nỗ lực
    chìm hố thẳm vinh quang
    Chỉ chúng ta kẻ cư ngụ ngang thời gian
    là không rớt lại”


    “ Ngoa ngôn” phải lấy ông này tiên sư !!!

    Tất nhiên không phải tất cả các nhà thơ đều sợ “cường quyền”. Dòng thơ “thế tục” với những bài thơ “ Tổ Quốc nhìn từ xa” cuả Nguyễn Duy, “Khuất Nguyên”, “Khóc Nguyên Hồng “ của Trần Mạnh Hảo, “Người về” của Hoàng Hưng…vẫn được tiếp nối trong lặng lẽ và trên văn chương mạng.

    Và đây là hai bài thơ mà “ Đất nước khó khăn này đã thấm được vào thơ “ của nhà thơ Bùi Chí Vinh về vụ sập cầu Cần Thơ và vụ vinh danh “quá lố” “thần đồng Adora Svitak mấy năm trước…Chuyện “thế tục” có làm cho thơ bay bổng và trở thành bất hủ còn tuỳ thuộc vào tài năng của thi sĩ, nhưng nếu quay lưng với “thế tục”, nhất định thơ sẽ chết trong lòng người đọc. Và một điều chắc chắn : loại thơ “thế tục” này không thể in ở các báo của anh Huynh !!!

    BÙI CHÍ VINH
    Lời ai điếu cho cầu Cần Thơ

    Cầu Cần Thơ không phải cầu sông Kwai
    Không phải cây cầu xây trong thời chiến
    Không bị dội bom, không có súng kề đầu
    Chỉ có những bản hợp đồng khổng lồ tiền bảo hiểm

    Khi tôi viết dòng chữ này thì người thứ 50 đã lìa đời ngay bệnh viện
    Những người tiếp theo đang vật lộn với tử thần
    Những nông dân ký giao kèo bằng miệng
    Nuôi mẹ già, nuôi con dại, nuôi thân

    Khi tôi viết dòng chữ này thì ruộng đất vẫn bỏ hoang
    Con trâu buồn thiu, máy cày rêu bám
    Tấc đất ngày nay không phải tấc vàng
    Người trồng lúa thành công-nhân-ngoại-hạng

    Làm sao thống kê hết các thông tin choáng váng
    “Kỹ sư Hiroshi Kudo từng khuyến cáo nhà thầu”
    “Lạnh lùng thi công mà không thử qua trụ tạm”
    Sinh mạng con người thử thách trước bể dâu

    “Chín Con Rồng Cửu Long” chờ đợi một cây cầu
    Không ai chờ đợi một lời xin lỗi
    Không lời xin lỗi nào băng bó được cơn đau
    Vợ goá, con côi, ngày ngày bụng đói

    Máu đã chảy trên những lời nói dối
    Trên quyền uy, trên những chiếc bàn tròn
    50 người chết có cần ai sám hối
    Có cần ai nhỏ lệ ban ơn?

    2.10.2007

    Suy nghĩ về thần đồng văn chương Adora

    Ngày 15 tháng 11 năm 2007 báo chí loan tin
    “Hàng trăm học sinh Việt Nam giỏi tiếng Anh chào đón thần đồng Adora người Mỹ”
    Adora Svitak tuổi lên 10
    Sản xuất tập truyện Những ngón tay bay đầy giá trị

    Những ngón tay bay của thần đồng huyền bí
    Bay từ giấc mơ đất nước nhà giàu
    Những ngón tay bay biến thành hàng tiếp thị
    Xoa dịu vỗ về xứ sở chiêm bao

    Những ngón tay bay không thể điều trị bệnh ho lao
    Con nít xóm nghèo vẫn mỗi ngày viêm phổi
    Những ngón tay bay không dựng nổi nhịp cầu
    Cầu Cần Thơ vẫn trong cơn hấp hối

    Những ngón tay bay được soi đường dẫn lối
    Để bắt tay lựa chọn bạn bè
    Bắt tay trường quốc tế, trường chuyên, trường quý tộc
    Công tử nhi đồng, tiểu thư nhí xum xoe

    Tội nghiệp Adora đeo kính cận cười toe
    Nụ cười toét miệng không phân ranh quốc tịch
    Nụ cười y chang các đứa bé vỉa hè
    Bán vé số, bán hàng rong rách đít

    Những ngón tay bay trở nên cổ tích
    Khiến chúng sinh quên hết chuyện hoang đường
    Chuyện tham nhũng, chuyện bất công, chuyện mất nhà mất đất
    Chỉ còn chuyện loài người ôm giấc mộng văn chương

    Những ngón tay bay làm thế giới gần hơn
    Nhưng cũng làm thần đồng Adora xa lạ
    Nếu Adora sinh trưởng ở Việt Nam
    Chắc chắn cô bé sẽ vô chùa quét lá

    Ở xứ sở vàng bị chôn dưới đá
    Phù Đổng vươn vai đã bị đụng trần
    Những ngón tay bay lết bò vì cơm áo
    Thiên tài làm gì có chỗ cõi phù vân?

    11.2007
    NT

  13. #33
    Join Date
    Jun 2008
    Posts
    848
    Thanks
    17
    Thanked 40 Times in 31 Posts

    Default Re: Chuyện xưa ... Nay mới nói ...

    .

    Cà phê văn học tại Sàigòn

    Hội đồng Anh suýt biến thành Hội đồng…chuột

    Mấy năm nay, các “trung tâm văn hoá nước ngoài” hoạt động ngày càng sôi nổi tại các thành phố lớn như Hà Nội, Sàigòn…thêm “sân chơi” phi quốc doanh cho văn nghệ sĩ Việt Nam vốn chỉ được phép tụ tập xung quanh các Hội nhà văn, Hội nhạc sĩ, Hội điện ảnh…với danh xưng không lấy gì làm vẻ vang là các “tổ chức quần chúng của Đảng”.

    Dẫu rằng hoạt động của các tổ chức nước ngoài này được Nhà nước “cho phép “ và “quản lý” chặt chẽ bằng cài cắm văn nghệ sĩ của Đảng làm nòng cốt trong các cuộc họp vậy mà mới đây, ngày 5 tháng 7, trên web site của mình, ông nhà văn Nguyễn Đình Chính cũng vẫn “nêu cao cảnh giác”, lên tiếng chê bai nặng nề :

    “Và tất cả những hoạt động sinh hoạt văn học đã và đang được diễn ra ở mấy trung tâm văn hoá ngoại quốc ( thí dụ như trung tâm văn hoá Pháp, hội đồng Anh hoặc Viẹn Gớt …) đó chỉ là những bản sao chép vụng về những cái gọi là văn nghệ đại chúng ở chính nước họ đã rữa nát dưới nấm mộ quên lãng của thời gian hơn nửa thế kỉ.”

    Tất nhiên nhận xét cực đoan này chẳng lọt tai mấy ai. Các văn nghệ sĩ thời thượng đang muốn đánh bóng tên tuổi vẫn đua nhau tới, đua nhau phát biểu trên các diễn đàn của các tổ chức nêu trên trừ các “văn nghệ sĩ “ trụ cột bảo vệ Đảng sợ mất điểm thi đua nên không dám tới.

    Ngày 22 tháng 6 - 2007, tại Hà Nội, Hội đồng Anh mở một cuộc trò chuyện xoay quanh đề tài "Phê bình văn học trên báo chí - Lý tính và cảm tính", tất nhiên người điều hành thảo luận vẫn là các ‘con cưng của Đảng” như Nguyễn Hoà (Trưởng phòng lý luận phê bình văn học báo Nhân Dân), Phạm Xuân Thạch (Giảng viên khoa ngữ văn, Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn), Văn Giá (Trưởng khoa Lý luận – Phê bình - Sáng tác Văn học, Đại học Văn hoá). Cuộc ‘trò chuyện” bị “quản” chặt như thế nên chẳng có ý kiến nào đáng giá ngoài của một nữ sinh viên ngồi ghế khán giả :

    “Tôi thấy điểm mạnh nhất của các nhà phê bình Việt Nam là phê bình lẫn nhau.”

    Từ Hà Nội mấy ông Hội đồng Anh “lấn” vào Sàigòn, đúng 19 giờ ngày 06 tháng 07 năm 2007, tại Zenta Café, Sài Gòn, ông Graham Sutcliffe, Giám đốc Nghệ thuật Hội đồng Anh đã phát biểu khai mạc cho buổi thảo luận cũng với đề tài “Phê bình văn học trên báo chí – Lý tính và Cảm tính?”.

    Giả thiết một chuyện ngược đời, nếu có một ông người Việt da vàng mũi tẹt, bỏ tiền ra mở một cuộc “hội thảo” tại chính giữa thủ đô Luân Đôn mời các ông bà nhà văn gạo cội bản xứ tới thảo luận về nền “phê bình văn học” của chính các quý vị này, lại còn dậy dỗ rằng dân Anh ít biết ngoại ngữ nên chỉ đọc sách dịch sang…tiếng Anh thì mấy ông bà nhà văn xứ sương mù liệu có “cảm thán “ gì chăng ?

    Còn ở Việt Nam, chính xác hơn ở Sàgòn, hơn 100 nhà văn , nhà thơ, nhà phê bình, cứ hân hoan nghe ông tây đọc diễn văn khai mạc cuộc trò chuyện “cây nhà lá vườn” của người Việt Nam mà chẳng hề “hổ thẹn ” gì.

    Vậy mới biết sức sống thật là dẻo dai của câu hát nhái :” ôi hàng tây tốt hơn hàng ta…”

    Cuộc “trò chuyện “ ở Sàigòn tất nhiên cũng phải thông qua Sở văn hoá thông tin, phải chọn những người Đảng tin cậy, bởi thế nên mới có chuyện tuy đề dẫn là “ phê bình văn học” nhưng nửa phần “lễ lạt” lại là …quảng cáo sách.

    Mở đầu, nhà phê bình Nguyễn Thanh Sơn, lẽ ra quảng cáo tác phẩm Việt Nam thì ông lại chọn một cuốn sách tàu của tác giả Trung Quốc Quách Kính Minh: “Vương quốc ảo” để hết lời ca ngợi chắc theo đơn đặt hàng của nhà làm sách.

    Nhà báo kiêm nhà văn Ngô thị Kim Cúc, báo Thanh Niên thì ra sức ca ngợi “khả năng hư cấu vô cùng phong phú” trong tác phẩm “Giữa vòng vây trần gian” của Danh Lam - một nhà văn trẻ Sài Gòn, chẳng hiểu có nhận PR của mấy ông đầu nậu sách mà bà nâng lên hàng “tiểu thuyết hiếm hoi trong văn học Việt Nam mang tính triết học hôm nay” cho dù có tới 99% giới cầm bút chưa nghe nói tới cái tựa sách này bao giờ.

    Sau cùng đến lượt nhà thơ Inrasara “bốc thơm” tập truyện ngắn “Khu vườn lưu lạc” của nhà văn trẻ người miền Nam Nguyễn Vĩnh Nguyên.

    Sau màn “quảng cáo sách” đến màn … “đá lộn sân” .

    Trước hết chẳng hiểu ai xui “trẻ ăn cứt gà”, mấy ông Hội đồng Anh lại chọn ông đạo diễn điện ảnh Lê Hoàng vốn chỉ quen trò chuyện lúc 0 giờ, làm MC chủ trì cuộc họp, lèo lái mấy ông nhà văn, nhà thơ, nhà phê bình phát biểu sao cho không chệch đường lối Đảng.

    Tiếp đó người tường thuật “cuộc trò chuyện” được phát trên một đài phát thanh uy tín trên thế giới lại là ông…hoạ sĩ Trịnh Cung.

    Trong bài viết của mình, ông hoạ sĩ này “xỏ ngọt” nhà phê bình Nguyễn Thanh Sơn. Nào là :

    nhà phê bình này cũng đã thú nhận rằng 2 năm rồi ông không đọc sách, muốn nhân dịp nhận lời mời của Hội đồng Anh này để tự “giải đông” cho mình nên đã đến nhà sách và ngẫu nhiên chọn tác phẩm này.”.

    Nào là :

    Nguyễn Thanh Sơn đã không quên “lên lớp” nhà văn Việt Nam: “Muốn thấy nhà văn chúng ta tạo dựng một thế giới như vậy!” Ngoài sự chọn lựa tác phẩm tuỳ hứng và sai chủ trương của hội thảo nếu không muốn nói là đã coi thường tác phẩm văn học Việt Nam đương đại, đây thật sự là một phát ngôn khiếm nhã đối với những người viết văn Việt Nam cũng như những người viết văn đang có mặt trong hội thảo. Đây cũng cho thấy việc chọn một người không mấy đọc tác phẩm văn học Việt trên cả hai phương diện chính thống và “ngoài luồng” (văn chương mạng) như Nguyễn Thanh Sơn sẽ làm ảnh hưởng lớn đến sự thành công của cuộc hội thảo.

    Hòn đất ném đi thì hòn chì ném lại, chỉ vài ngày sau, nhà phê bình Nguyễn Thanh Sơn “phản pháo” bằng những lời lẽ không mấy thân thiện khiến cho dư âm của cuộc “trò chuyện” càng thêm rôm rả :

    “Từ lâu tôi vốn đã không ngạc nhiên với ông Trịnh Cung. Không ngạc nhiên vì món võ “bỏ bóng đá người”- trong khi tường thuật một sự kiện sinh hoạt văn học, thay vì phân tích, đánh giá hoặc phê phán những ý kiến nêu ra trong sự kiện thì ông lại bình luận về tư cách người được mời tham dự. Không ngạc nhiên vì ông đã kịp diễn dịch mong muốn thông thường của một người đọc được thấy những thế giới văn chương mới trong sáng tác của những nhà văn Việt nam thành một hành động khiếm nhã và coi thường các nhà văn đương đại. Không ngạc nhiên vì ông tảng lờ chủ đề chính của sự kiện sinh hoạt văn học này là “phê bình văn học trên báo chí”- bao gồm cả tác phẩm văn học Việt nam lẫn tác phẩm văn học dịch-trong chương trình có đọc các bài điểm sách và phê bình về tác phẩm của Yan Martel (Cuộc đời của Pi) và Naipaul (Khúc quanh của dòng sông)-nên việc chọn một tác phẩm của một nhà văn Trung Quốc để giới thiệu là hoàn toàn bình thường, nhất là khi đã được sự đồng thuận của nhà tổ chức. Ông Trịnh Cung trước nay vẫn vậy!”

    Cuộc đá “lộn sân” mang tinh thần “mác-két-tinh thời đại” càng thêm rôm rả khi ý kiến có tính cách uốn nắn cuộc hội thảo văn học lại là của…nhạc sĩ Dương Thụ.

    Nguyên vì mặc dầu không có giấy mời, ông nhà thơ Trần Mạnh Hảo cũng cứ đến dự và khi được MC trao cho micro liền nổ một tràng liên thanh “ một khi không có tự do viết lách thì làm gì có phê bình chân chính khiến chính ông đã 4 lần bị treo bút. “

    Hoảng sợ vì những tiếng vỗ tay hoan hô nhà thơ “báng bổ”, ông đạo diễn Lê Hoàng vội vàng hướng cuộc trao đổi sang những chuyện vụn vặt như nhuận bút, về thể lệ đăng báo khiến ông nhạc sĩ Dương Thụ phải lên tiếng phản đối :”Ban chủ toạ đã lạc đề. …”

    Tuy thế , các ý kiến thảo luận vẫn "choảng" nhau, lúc lại đi quá xa chủ đề chính, ông nói chẳng bà nói chuộc, khiến cuộc họp dáo dác, lộn xộn như một cuộc họp của…Hội đồng chuột và nhà đạo diễn điện ảnh kiêm chủ toạ Lê Honàg mặc dầu mới 9 giờ rưỡi đã phải tuyên bố kết thúc cuộc họp :

    Chúng ta cần chấm dứt thôi vì có nói nữa cũng thế…”.

    Cuộc “cà phê văn học” của Hội đồng Anh tổ chức tại Sàigòn tối 5 tháng 7 chẳng đúc rút ra kết luận gì ngược lại càng làm rõ tính thích đấu đá của các nhà văn Việt Nam, chẳng chút xấu hổ, họ choảng nhau ngay trong “quán cà phê” mà người Anh đã có nhã ý mời tới để bàn về những vấn đề nghiêm chỉnh của văn học nước mình. Chỉ tiếc mấy ông Hội đồng Anh bị mấy anh “bấu xấu”, bất tài, vây quanh nên chẳng thể nào tiếp cận được những nhà văn, nhà thơ thứ thiệt. Có lẽ cũng vì thế nhà phê bình Lê Ngọc Trà đã nhận lời vào ban điều hành rồi, phút cuối cùng lại rút tên ra.

    Hoạt động của các “trung tâm văn hoá nước ngoài” sắp tới chắc còn rôm rả lắm, nhưng có giúp được gì cho sự phát triển văn học Việt Nam hay không thì hãy còn phải chờ coi.
    NT

  14. #34
    Join Date
    Jun 2008
    Posts
    848
    Thanks
    17
    Thanked 40 Times in 31 Posts

    Default Re: Chuyện xưa ... Nay mới nói ...

    .
    Ông Bộ trưởng “10chữ”
    đưa “thôngtin truyền thông”
    vềthời … xôviết Nghệ An.

    Đầu tháng 8 mới rồi, trả lời VTV1 về “chínhphủ mới được quốc hội phê duyệt”, một ông Thứ trưởng Bộ Nội vụ hể hả:
    chưa bao giờ danh sách chính phủ được sựđồng thuận lớn đến thế – chưa kể sự nhất trí cao của quốc hội mà ngay cả các đồng chí lão thànhcách mạng như Lê Đức Anh, Đỗ Mười…cũng vui vẻ vỗ tay nhất trí thông qua…”.Tất nhiên, nhân vật quan trọng nhất là“nhân dân” có “vỗ tay” đồng thuận hay không thì ông Thứ trưởng không nói đếncho dù vẫn leo lẻo “chính phủ vì dân, do dân”.


    Vừa ra mắt, chính phủ mớicủa ông Nguyễn Tấn Dũng đã được báo chí loan tin, bình luận ầm ĩ trong đó đượcnói tới nhiều nhất phải là ông Bộ trưởng Thông tin và Truyền thông Lê Doãn Hợp.


    Trả lời báo chí ngay tạihành lang kỳ họp quốc hội mới rồi, ông Lê Doãn Hợp mặc dầu được giới thiệu là …”tiến sĩ kinh tế” nhưng khẩu khí, nói năng lại chỉ ngang tầmcán bộ văn hoá xã, khiến nhà văn Nguyên Ngọc bức xúc phải lên tiếng ngay trênTalawas :”


    “Tôi vừa mới đọc thấy trên Sài Gòn Giải phóng Online phát biểu của tânBộ trưởng bộ Thông tin và Truyền thông. Ông dõng dạc: “… Ngành thông tin,truyền thông phải làm tốt 10 chữ‘Đoàn kết, trí tuệ, đổi mới, hội nhập, phát triển’. Trong đó, nếu xét về góc độthông tin, phải làm tốt 10 chữ‘Trung thực, dũng cảm, thận trọng, nhanh nhạy, hướng thiện’. Mảng truyền thôngcũng với 10 chữ ‘Cơ chế, chính sách,công nghệ, cốt cán, cơ sở.”Thưa ông Bộ trưởng, theo ngữ pháp tiếng Việt, nhữngchân lý mới mẻ ông vừa nêu cho toàn ngành đó là ba mươi chữ ghép lại thành mườilăm từ, riêng từng chữ thì chưa có ý nghĩa gì cả. “Đoàn kết” chẳng hạn là mộttừ, gồm hai chữ “đoàn” và “kết”. Thông tin và Truyền thông trước hết phải nóitiếng Việt cho đúng đã, chứ không phải nói tiếng Tàu…”


    Thưa ông Nguyễn Ngọc, ôngyêu cầu Bộ trưởng phải phân biệt được thế nào là “từ”, thế nào là “chữ” là mộtviệc “ngoài vòng phủ sóng” của ông Bộ Trưởng bởi lẽ theo lý lịch trích ngangthì cái bằng “tiến sĩ kinh tế” của ông chẳng dính dáng gì tới ngữ pháp lớp bốncả.


    Ông Nguyên Ngọc cũng nên“cảm thông” cho ông Lê Doãn Hợp là vì cái mẹo “10 chữ” là sở trường rất tâmđắc của ông Bộ Trưởng. Từ thời còn làm Chủ tịch tỉnh Nghệ An, ôngcũng đã đề ra “ 10 chữ” cho ngành giáo dục : đó là “ bốn quản và sáu tăng cường”. Bốn quản là: quản lý giáo viên, quản lý học sinh, quản lý thi cử, quản lý tài chính. Sáutăng cường :” tăng cường công tác chính trị, tư tưởng, tăng cường đối ngoại,tăng cường kiểm tra, tăng cường ngoạikhoá , tăng cường xã hội hoá , tăng cường đoàn kết…”. Chẳng hiểu ngành giáo dụcNghệ An đã học được mấy chữ trong 10 chữông Hợp đề ra mà cho tới nay vẫn lẹt đẹt chưa thấy tiến bộ mấy.


    Rồi đến khi leo lên tới cáichức Bí thư tỉnh uỷ Nghệ An, ông Lê Doãn Hợp lại đề ra cho toàn tỉnh “10 chữ” :” “Khơi trong, hút ngoài, đoàn kết, tiến công, tăng tốc”.


    Xin nói ngay “khơi trong”không phải là “gạn đục khơi trong” mà chính là “khơi ở…bên trong”. Còn “hútngoài” thì đến …ông Bill Gate cũng chịu,không hiểu nó là cái gì ?


    Quả thực căn cứ vào khẩu khí, đủ thấy rõ “văn hoá làng” là nền tảng kiến thức củaông Bộ Trưởng Bộ thông tin truyền thông vào thời WTO.


    Vậy nhưng tại sao ông Lê DoãnHợp lại khoái “10 chữ” như vậy ?


    Nguyên là từ thời ông còn làdân “chân đất” đi học ở Vinh – Nghệ An,quê hương bác Hồ, luôn luôn đập vào mắt ông “10 chữ” khổng lồ , mầu đỏ cách mạng treo ở trung tâm thị xã :” một mo cơm quả cà, một tấm lòng cộng sản”.


    “10 chữ” đó thấm vào máu, bởi vậyngày nayông Lê DoãnHợp mới luôn miệng nói tới các khẩu hiệu “10chữ” và mang luôn cả tinh thần “ mo cơm, quả cà, tấm lòng cộng sản” ratrung ương để làm cẩm nang lãnh đạo “thông tin truyền thông” nước Cộng Hoà XHCN VN này vào thời hội nhập .


    “Tấm lòng cộng sản” được ôngBộ trưởng thể hiện ra sao trong lãnh đạo “thông tin truyền thông “ ?


    Trước hết, với thói “duy ngãđộc tôn”, ông Bộ trưởng coi cả chục ngànnhà báo, cả 600 tờ báo đều là dân….”cá gỗ” bảo sao nghe vậy như con dân xứ Nghệquê ông nên mới giở giọng “cha thiên hạ” :


    ”Tổng biên tập (các báo, trong cả nước, tất nhiên) là người của BộThông tin và Truyền thông sau này cắm ở từng tờ báo”.


    làm ông Nguyên Ngọc muốn nổicáu :


    Bộ cắm”, sướng thật! Nhưng có lẽ như vậy Bộ cũng chưa nắm được báo chíthật chắc ăn lắm đâu. Tốt hơn cả là chính ông Bộ trưởng tự mình kiêm luôn tổngbiên tập tất cả các báo đi. Vừa tuyệt đối an toàn vừa hết sức tiện lợi!”


    Chiều ngày 6 tháng 8 mớirồi, trò “10 chữ” của ông Tân Bộtrưởng lại tiếp tục được ông “biểu diễn” ngay trong buổi ra mắt lãnh đạo, CBCNVcủa ngành .


    Để vạch ra phướng hướng chongành “thông tin và truyền thông” , ông Bộ trưởng lại nêu ra “10 chữ” :” Tận tuỵ, gương mẫu, Dân chủ,Sáng tạo, Kỷ cương”.


    Và ông giải thích :


    Tận tuỵ để cấp dưới thương;Gương mẫu để cấp dưới tin và nểtrọng; Dân chủ để cấp dưới dễ gần đểcó đủ thông tin; Sáng tạo để cấpdưới có thêm việc làm và tăng thêm thu nhập chính đáng; Kỷ cương để người tốt luôn luôn có điểm tựa và người chưa tốt khôngdám lợi dụng, chi phối và lộng quyền".


    Vậy là “10 chữ” của ông Bộ trưởng đề ra cho ngành chỉ xoay quanh quanhệ “cấp trên, cấp dưới” – tức là ứng xửsao cho “trên dưới” đều vững ghế và tăng thêm thu nhập chứ có cái gì là “quốc kế dân sinh” ? Cái “tầm” của ôngBộ trưởng hoá ra cũng quẩn quanh cái ghế và cái túi là hết…tầm.


    Mới đây ngày 8-8, trong bài“ Tự do trong cũi sắt” trên báoNgưưòi Việt online, ông Phạm Trần viết :


    “Theo kế hoạch “Đảng phải nắm báo chí” thì các tổ chức quản lý báo chítương lai sẽ chặt chẽ hơn bây giờ, chẳng hạn như người trách nhiệm phần biêntập của mỗi tờ báo thường được gọi là tổng biên tập, sẽ không còn thuộc quyềnlựa chọn của cơ quan chủ quản tờ báo (đứng tên chủ báo) nữa mà sẽ phải là cánbộ của Bộ Thông Tin và Truyền Thông chỉ định đặt vào mỗi tờ báo.

    Nhưng tiêu chuẩn chọn lựa như thế nào thì chưa thấy Hợp tiết lộ “


    Thực ra tiêu chuẩn đó đã cótừ lâu rồi, từ thời xôviết Nghệ An “trí, phú , địa hào đào tận gốc,trốc tận rễ”, mới đây ông Lê Doãn Hợp đã tiết lộ trên Tạp chí cộng sản :


    “lãnh đạo các cơ quan báo chí phải tuyệt đối trung thành với sự nghiệp cách mạng của Đảng, với Tổ quốc ViệtNamxã hội chủ nghĩa.”


    Như vậy là quá rõ, Tổng biêntập các báo chẳng những là “cán bộ của Bộ Thông tin và Truyền thông” mà cònphải là những đảng viên “tuyệt đối trung thành “ với Đảng.


    Đường đường là Bộ trưởngThông tin và Truyền thông, lãnh đạo toàn những chuyên viên, những nhà khoa học, kỹ thuật hiện đại, ông Lê Doãn Hợp thích tỏ ra ta đây cũng “tiến sĩ kinh…thế”, khốn nỗi cái căn bản văn hoá lùn của ông cứ bộc lộ ra mỗi khi ông đăngđàn diễn thuyết. Mới đây,thiên hạ phải bò ra cười khi ông dõng dạc tuyên bố :


    "Tự do báo chí, cũng như trong tham gia giao thông, con người sẽan toàn và tự do nếu họ đi đúng lề đường bên phải".


    Định nghĩa này không biếtrồi đây có được đưa vào bách khao toàn thư nào không, chỉ thấy nhà thơ HoàngHưng chửi thẳng trên Talawas :


    “Thật tình tôi chưa hiểu cái “lề đường bên phải” mà ông Hợp “cố gắnglàm cho” giới báo chí nước nhà trông mặt mũi nó ra làm sao, liệu nó có giốngcái “lá đề” che mắt ngựa để ngựa không nhìn sang hai bên cứ thẳng đường mà đihay không? Song có điều chắc chắn là: người làm báo ở bất cứ quốc gia nào cũngđã có sẵn con đường tự nhiên là “xa lộ thông tin” mà toàn xã hội tạo nên chohọ, họ chỉ cần tuân theo đúng luật đi đường là những gì hiến pháp và pháp luậtcủa quốc gia qui định cho họ (chưa nói đến chính hiến pháp và pháp luật mỗinước luôn phải được điều chỉnh để ngày càng đáp ứng tốt hơn quyền tự do ngônluận, tự do thông tin của người dân và phù hợp với luật quốc tế). Vấn đề củangười làm báo ở Việt Namhiện nay là trên thực tế họ đã gặp phải khá nhiều biển cấm trái pháp luật trênđường đi. Thiết nghĩ, thay vì “cố gắng làm ra lề đường” rất có thể lại khốngchế thêm bước đi của họ, xin ông hãy tìm cách tháo bỏ những biển cấm kia cho họ(và dân chúng) được nhờ.“


    Tất nhiên ông Bộ trưởng LêDoãn Hợp sẽ “giả điếc” trước những tiếng nói trungthực của nhà văn Nguyễn Ngọc,nhà thơ Hoàng Hưng, nhà báo Phạm Trần …vì trong “tấm lòng cộng sản’ của ông,tụi “trí thức” là đối tượng muôn đời phải “đào tận gốc, trốc tận rễ”.


    Từ thời mới cướp được chính quyền, các nhà lãnh đạo cộng sản luônluôn gắn “ thông tin” với”tuyên truyền ”,”thông tin” với “ cổ động” tức cácphương tiện truyền thông của Nhà nước từchiếc “loa phường” cho tới các báo chí,radio,tivi…đều co nhiệm vụ trước hết là“tuyên truyền đường lối chính sách của Đảng”,”ca ngợi chế độ ta tươi đẹp”. Ngày nay “não trạng” củaông Bộ trưởng cũng “vũ như cẫn”, y xì các vị tiền bối, chỉ có điều ông “tân tiến” hơn một chút, ngoài nhiệmvụ “tuyên truyền “ tức ca ngợi Đảng và Nhà nước ra, ông còn giao thêm một nhiệmvụ nữa cho ngành truyền thông của ông : tuyên truyền sản phẩm nôm na là “quảngcáo hàng hoá”.


    Khi phóng viên hỏi “ quanđiểm của Bộ trưởng về khái niệm “Kinh tế truyền thông “ , ông trả lời phứa :


    Kinh tế truyền thông trên thế giới hiện rất phát triển. .. ở khu vựcChâu Á, gần đây, Hàn Quốc cũng là đất nước đang đầu tư phát triển mạnh kinh tếtruyền thông. Những bộ phim Hàn Quốc được chiếu ở VN đã quảng bá cho hình ảnhđất nước, cho sản phẩm và các dịch vụ của Hàn Quốc. Vì thế, dần dần giúp họthâm nhập vào các thị trường mới, chẳng hạn như VN.“


    Vậy là giới điện ảnh VN cóthể reo mừng , mai kia ông Bộ trưởng sẽ đầu tư tiền tỉ để làm những bộ phim “quảng bá đất nước VN” mang đi chiếu khắptoàn cầu cho thiên hạ đổ xô tới mua hàng hoá, xài dịch vụ trên đất nước ViệtNam.
    Người ta phải đặt câu hỏivới nhận thức về “kinh tế truyền thông” thô sơ đến vậy, liệu mất bao lâu ông Bộ trưởng sẽ đưa “thông tin truyền thông”quay về thời “xôviết Nghệ Tĩnh “?


    Được đặt vào một cái ghế quátầm với của mình, ông Bộ trưởng cũng phải thú nhận :


    Thành thực mà nói, tôi không được đào tạo chuyên sâu về chuyên ngànhbưu chính viễn thông hay CNTT nhưng khi được phân công thì phải vận dụng mọikiến thức đã được đào tạo và kinh nghiệm thực tiễn, các bài học trong chiếnđấu, công tác ở nhiều cương vị khác nhau để hành động…”


    Oi trời ôi, ông Hợp tínhmang kinh nghiệm chiến tranh du kích, kiến thức Mác Lênin học được ở trườngĐảng để dẫn dắt nền “kinh tế truyền thông” của VN chăng ?Chỉ buồn cho đất nước ta, hết người rồi sao phải để một anh “văn hoá lùn” đếnvậy chễm chệ ngồi trên đầu trên cổ hàng ngàn, hàng vạn các chuyên gia, nhà khoahọc tài năng đang làm việc trong ngành thông tin truyềnthông.


    Vả lại, cái ông Hợp này tàiđã chẳng có , đức thì lại vô cùng thất đức. Khi ông Hợp được trên rút ra làmPhó Ban văn hoá tư tưởng, ngay các đồng chí của ông trong tỉnh uỷ Nghệ An đãphải kiến nghị trung ương giữ ông lại tỉnh để kiểm điểm và kỷ luật về tội “không có tài, không có tâm, tham ô, nội bộmất đoàn kết nghiêm trọng…” . Và ngay trước Đại hội X, nhà báo Trần Bá ở phố cầu Gỗ Hà Nội trong thư gửi ôngHồ Đức Việt, Trưởng ban tổ chức trung ương cũng đã vạch rõ :


    “Bộ chính trị khoá 9 hết sức ngoan cố và lì lợm tiến cử một lô cặn bãvào Trung ương khoá X như : Trương tấn Sang ( Trưởng ban kinh tế Trung ương ) -Nguyễn khánh Toàn (Thứ trưởng thường trực Bộ công an), Lê Doãn Hợp (Bí thư Nghệ An) Nguyễn văn Thuận (Bí thư Hải phòng),Nguyễn Bắc Son (Bí thư Thái Nguyên), Nguyễn văn Tự (Bí thư Khánh Hoà) … nhữngcán bộ bị tố cáo nhiều nhất và tồi tệ nhất “


    Bị vạch mặt đến thế , ông LêDoãn Hợp vẫn ngồi được vào cái ghế Bộ trường Bộ Thông tin và Truyền thông thìđủ biết còn lâu trí thức Việt Nam mới thoát khỏi thân phận làm “đầy tớ cho thằng ngu” và giấc mơ hoá rồng của VN mãi mãi vẫn chỉlà…giấc mơ.
    12-8-07

  15. #35
    Join Date
    Jun 2008
    Posts
    848
    Thanks
    17
    Thanked 40 Times in 31 Posts

    Default Re: Chuyện xưa ... Nay mới nói ...

    .
    Cậu tú thi…văn.
    NHẬT LAI

    Ngày 5 tháng 6 mới đây, tại cuộc thi “ Phụ nữ thế kỷ 21” toàn quốc do VTV3 tổ chức, một cô gái Tây Nguyên đẹp cỡ hoa hậu khi được hỏi :” Em có biết Trường ca Đam San không ?” - “Dạ… không”. “ Em có biết “Đất nước đứng lên “ không ?” – “Dạ…không”.

    Sinh viên dân tộc Tây Nguyên mà không biết Trường ca Đam San là sử thi nổi tiếng của dân tộc Eê Đê thì thật đáng buồn, nhưng không biết “ Đất nước đứng lên” là tiểu thuyết của nhà văn Nguyên Ngọc thì lại đáng …mừng, vì văn học cách mạng đã chết dần trong lòng người đọc.

    Tuy nhiên, không riêng gì cô gái dự thi “ Phụ nữ thế kỷ 21” mà ngay cả các cô tú cậu tú trong các kỳ thi tốt nghiệp phổ thông trung học, kiến thức về văn học của của họ cũng thật đáng báo động.

    Trong kỳ thi tốt nghiệp THPT năm 2006, nhiều áng văn của mấy cô cậu đã khiến thầy cô chấm thi sửng sốt vì lỗi chính tả, suy diễn, hổng kiến thức và cả vì "viết mà không biết viết gì”.

    Trong gần 1.000 bài thi vào đại học ở một Hội đồng thi Sàigòn có tới hơn 2/3 bài có chữ viết tệ hơn cả học sinh tiểu học, phần đông sai chính tả đến không thể chấp nhận. Một thày chấm thi bức xúc:

    Những cô cậu này mà cũng lấy được bằng tú tài thì thật khó hiểu. Không biết giáo viên văn phổ thông chấm như thế nào mà số này qua khỏi bậc phổ thông?”.

    Có bài thi văn dài 4 trang mà thày tìm mỏi mắt vẫn không thấy một dấu chấm câu nào . Việc dùng từ sai, viết câu “què”, câu sai cấu trúc là lẽ thường. Một bài làm văn có khi sai đến gần … 100 lỗi dạng này. Truyện “Vợ chồng A Phủ” của Tô Hoài có nhân vật Mị, được một thí sinh viết trong bài:

    “Mị đẹp hơn ai hết nên rất nhiều bồ. Một hôm trời đẹp ơi là đẹp, Mị được một cậu ấm họ Lí tên là Phá Sa con ông tá điền giàu có đeo được chiếc nhẫn kim cương vào tai và cuối cùng Mị đành vui vẻ nhận và theo về nhà làm vợ luôn. Từ đó Mị sống khổ lắm như là con ngựa nuôi trong xó bếp không ai thèm dòm tới nữa Mị đã tàn đời...

    hoặc :

    “ Mị về làm vợ cho nhà bá hộ, vất vả như con bò tót nên Mị trở thành một thứ quái vật, người không ra người, ngợm không ra ngợm...

    Chuyện lấy râu ông này cắm cằm bà kia cũng không hiếm. Có thí sinh lẫn lộn giữa truyện “ Vợ chồng A Phủ” của Tô Hoài với truyện “Chí Phèo” của Nam Cao :

    Vì bất bình trước việc dụ dỗ con gái nhà lành, A Phủ đánh Bá Kiến, bị Lí Cường bắt về gạt nợ, trói đứng không cho đi chơi mùa xuân. Bọn chúng thật là dã man. Em đọc đến đây thì bất bình lắm, thương cho A Phủ và hận cha con nhà Bá Kiến.

    Hoặc :

    A Phủ thấy vợ mình (tức Mị) bị bọn nó hành hạ thì liền xách dao chạy thẳng đến nhà Bá Kiến, đâm chết Bá Kiến rồi tự sát cho chết luôn! (chi tiết này nói về Chí Phèo).

    Nhiều đoạn văn thí sinh viết đến thày đọc cũng chẳng hiểu :

    “ Xuân Diệu sinh ra sau ngày giải phóng, chứng kiến nhiều cảnh trái tai nên không chịu được. Một hôm Xuân Quỳnh sáng tác bài thơ một từ “sóng”. Đó là sự giải thoát phụ nữ của ông…”

    Có lẽ bức xúc trước việc mua vé tàu lửa khó khăn, có thí sinh đã viết về hình ảnh con tàu trong bài “Tiếng hát con tàu” :

    “ Chế Lan Viên muốn ngày càng có nhiều đoàn tàu chạy từ miền Nam ra miền Bắc để phục vụ hành khách, không còn xảy ra tình trạng chen lấn khi mua vé, lên tàu như hiện nay... Ông đã mơ ước thay cho nhiều người...

    Khủng khiếp hơn, có bài làm từ đầu đến cuối, sáu lần thí sinh quả quyết Xuân Quỳnh là “ông”, vài chục thí sinh gọi Xuân Diệu là bà, cô, chị…Không ít bài thi bỏ giấy trắng. Cũng có nhiều bài nói nhăng nói cuội cho có chữ chứ không ra nghĩa. Một số khác xem bài thi là “diễn đàn” để bày tỏ suy nghĩ, trút cạn tâm sự của mình. Một thí sính thú thật :

    Cô ơi! Cô đừng chấm bài này, vì em đâu có biết gì mà thi, mẹ và chị em ép em nên em mới đi thi thôi chứ em đâu có muốn”.

    Lại một năm học nữa đã qua, kỳ thi tốt nghiệp trung học phổ thông 2006-2007 đã tới. Năm nay dường như để đạt tỷ lệ học sinh đỗ cao nên Bộ giáo dục ra đề khá dễ. Bà Phạm Thuý Vĩnh , hiệu trưởng Trường tư thục Ngô Thời Nhiệm, Sàigòn cho biết :”Không hiểu sao đề thi dễ đến vậy?”, ngày 31 tháng 5 năm 2007 , tại TP.HCM, sau khi thi xong môn văn, nhiều học sinh ở các hội đồng thi Trường Nguyễn Thị Minh Khai, Lê Quí Đôn, Nguyễn Thị Diệu, Marie Curie..đã hớn hở ra khỏi phòng thi vì đề thi khá dễ. Tuy nhiên sau khi chấm bài các thày cô mới ngã ngửa người vì trình độ các cô tú cậu tú năm nay cũng chẳng khá hơn năm ngoái là mấy.

    Đề thi “Nêu những nét chính về cuộc đời và sự nghiệp văn học của Lui Aragông.”, nhiều thí sinh viết bừa rằng đó là một người Nga, sinh ra ở vùng Sông Đông cùng với Sôlôkhốp. Có thí sinh lại “nhầm” Lui Aragông với Mácxim Goócki. Hay dở khóc dở cười… trích tác phẩm của Mácxim Goócki nhưng nêu tên tác giả là Lui Aragông. Hoặc nhầm Lui Aragông với Êxênin theo kiểu: một nửa của ông này (năm sinh, năm mất), một nửa của ông kia (lai lịch, thành tựu, tác phẩm).

    Một đề thi khác nêu rõ: “Nhận xét ngắn gọn về tình huống độc đáo trong truyện Vợ nhặt của Kim Lân”, có thí sinh sau khi lan man đủ điều về tác phẩm liền “gán” ngay Vợ nhặt do nhà văn …Nguyễn Tuân viết. Thậm chí có học sinh miêu tả rất nhiệt tình về nạn đói nhưng khẳng định đó là nạn đói năm… 2000 chứ không phải nạn đói năm 1945…

    Về đề “ Phân tích vẻ đẹp người lái đò trong “Người lái đò trên sông Đà” của Nguyễn Tuân, có thí sinh viết “ Lão mới 70 tuổi nhưng trông như một chàng trai trẻ. “ hay: “bọn đá” gầm ghè”, có thí sinh lại phóng tác: “ông” lái đò trên sông Đà đã dùng hết sức bình sinh nhưng kết quả cũng chẳng có gì. “.Có thí sinh lại dùng cả văn phong truyện kiếm hiệp để viết :” : ông lái đò trên sông Đà đã dùng hết các chiêu của mình nhưng với sự hung dữ của con quái vật, ông vẫn không đủ công lực để giải quyết nó.

    Về đề phân tích cái hay , cái đẹp trong tác phẩm Việt Bắc của Tố hữu, có thí sinh nhầm lẫn tình cảm của kẻ ở người đi - chiến sĩ Cách mạng và chiến khu Việt Bắc là tình cảm của một cặp vợ chồng. Thế nên tình cảm riêng tư nam nữ, nỗi nhớ nhung của phụ nữ nhớ chồng khôn nguôi đã được phân tích triệt để…

    Về câu “Trám bùi để rụng, măng mai để già”có học sinh viết ba lăng nhăng như sau:

    “trái” măng là những sản vật đặc sắc của núi rừng Việt Bắc. Ngoài cơm chấm muối các chiến sĩ còn được thưởng thức những “củ” trám ngọt bùi, những miếng măng luộc thơm phức của người dân Việt Bắc. Nay các chiến sĩ trở về Hà Nội, người dân Việt Bắc không nỡ ăn mà vẫn “để phần” cho các chiến sĩ cách mạng đến mức rụng cả đi.

    Có thí sinh viết lung tung chuyện nọ xọ chuyện kia : “Trong văn học VN, những tình yêu đẹp thường bắt đầu từ những tình huống kỳ lạ.Ví dụ những chuyện tình cảm của Chử Đồng Tử và Công chúa hay tình cảm mang đậm tính nhân đạo của Chí Phèo và Nguyệt (Nguyệt là nhân vật trong tác phẩm Mảnh trăng cuối rừng.”

    Có thí sinh còn bịa rằng Rừng xà nu được viết trong thời kỳ chống Pháp...

    Đi tìm nguyên nhân của tình trạng các cô cậu tú quá “dốt” văn chương , một nữ giám khảo cho rằng đó là do học sinh nắm kiến thức không chắc, không chăm, hoặc học vội nên bị “lú” mặc dù chương trình ngữ văn lớp 12 là không khó. Thêm nữa, do các học sinh quá quen ngôn ngữ đối đáp rút gọn, ngôn ngữ thoại trong chuyện tranh... vậy nên sự diễn đạt trong văn chương biến thành không đến đầu đến đũa, cắt xén từ ngữ.

    Thực ra căn nguyên của việc học sinh chán ghét môn văn là do nhà trường cứ nhồi nhét cho họ toàn “văn chương giả”, văn chương phục vụ chính trị : kiểu như thơ Hồ Chí Minh , Chế Lan Viên, Xuân Diệu, Huy Cận…., tiểu thuyết của Nguyên Ngọc, Anh Đức, Nguyễn Khải….Bởi thế căn bệnh chán học văn đã trở nên trầm kha từ bao lâu nay mà vẫn không thể chữa khỏi. Chỉ còn một tháng nữa lại đến kỳ tuyển sinh vào đại học, người ta sẽ còn được thấy những trò lạ nữa của đám cô tú cậu tú thời nay.

    Muốn chữa căn bệnh ‘dốt văn” cho đám học sinh thời nay trước hết phải thay đổi đường lối văn hoá văn nghệ, chủ trương giáo dục của Đảng, Ban tuyên giáo, Hội nhà văn…rồi mới đến Bộ giáo dục. Đó là công việc chắc phải chờ đến khi có một Nhà nước đa nguyên, đa Đảng.
    11-6-2007
    NL

  16. #36
    Join Date
    Jun 2008
    Posts
    848
    Thanks
    17
    Thanked 40 Times in 31 Posts

    Default Re: Chuyện xưa ... Nay mới nói ...

    .
    Xui khôn...xui dại....

    Mấy năm qua, sách báo ở VN quả thực có nhiều “vấn đề” làm đau đầu “lãnh đạo” . Nào là để lọt lưới hàng chục cuốn sách, hàng vài chục bài báo phạm vào vùng “nhạy cảm”, vùng “cấm bay”, nào là lắm khi bướng bỉnh, trên đã bảo thôi không đưa tin về đồng chí Trần Mai Hạnh, Bùi Quốc Huy ... nữa thì lại cứ...đưa. Mới điểm sơ sơ đã có NXB Thanh Niên in cuốn ''Chuyện kể năm 2000'' của Bùi Ngọc Tấn, mới đây lại cho ra cuốn “ Ai giết anh em Ngô Đình Diệm”, ca ngợi Tổng thống Việt Nam Cộng hoà, ăn cắp của tác giả Cao Thế Dung, lại mạo danh là Quốc Đại khiến ngày 14-7 vừa rồi , Cục xuất bản phải ra quyết định thu hồi, NXB Văn Học xào xáo cuốn “ Chuyện ma” của Nguyễn Ngọc Ngạn, NXB Văn hoá Thông tin “uống thuốc liều” cho ra cuốn “Hệ thống xã hội chủ nghĩa” của Kornai Janos chửi “ chủ nghĩa xã hội là... con đường cụt của nhân loại, NXB Văn hoá Dân tộc có cuốn “ Đi tìm nhân vật “ của Tạ Duy Anh, NXB Đà Nẵng có cuốn “Nhớ lại” của Đào Xuân Quý....đều là những cuốn sách có “vấn đề”.

    Về báo chí có báo Nông Nghiệp VN đăng bài “ủng hộ đa nguyên” của một bạn đọc tự xưng là đại tá hưu, báo “Làng cười” giễu Trung Quốc “dấu SARS như mèo dấu cứt” làm đại sứ TQ phải lên tiếng phản đối, báo Phụ nữ Việt Nam đăng bài thơ “cảm hoài biên giới” của Bùi Minh Quốc...

    Tình hình xuất bản sách báo loạn xà ngầu tới mức ngày 14-7 , tại Hà Nội, Ban văn hoá tư tưởng của Đảng phải họp các sếp sòng của các NXB và các cơ quan chủ quản của các NXB để chấn chỉnh. Trong hội nghị ,ông Hồng Vinh, Phó ban đã cảnh báo :

    - ” Hoạt động báo chí, xuất bản có những thiếu sót, khuyết điểm làm ảnh hưởng xấu đến dư luận xã hội”,

    Còn ông Nguyễn Khoa Điềm , trưởng ban phải nhắc nhở :

    ” Sách báo ngoài chuyện kinh tế, còn là sản phẩm chính trị...”.

    Ôi thôi thôi, chuyện “chính trị chính em” này xin để các quan lo liệu , ngoài chuyện đó ra, sách báo còn khối thứ “xui dại” người đọc. Ta hãy thử lướt qua một cuốn ‘giáo khoa” của NXB Đà Nẵng vừa cho ra lò có cái tựa rất kêu là “ Âm dương khí công” – một phương pháp luyện tâm trí-khí –lực của Việt Nam của thầy Bùi Quốc Châu. Nguyên cái tựa đã thấy giật mình. Hoá ra dân Mít ta cũng đã phát minh ra một phương pháp thở ...” hiệu quả quá nhanh so với các phương pháp thở của Trung Quốc , Nhật Bản, Ấn Độ” (trang 8), do chính tác giả tự đánh giá. Thật đúng là tinh thần Đảng ta, “đứng đầu văn minh và trí tuệ nhân loại”.

    Ta hãy nghe một môn sinh tên Trần Ngọc Tâm, ( hay chính là thầy Châu) bốc phét :

    Sẵn đang nặng đầu như búa bổ, mở mắt không lên, tôi nhờ thầy phát công mấy cái, đầu nhẹ liền, không còn khó chịu. Còn một cái răng hàm đang sưng và nhức lắm, lại phải nhờ thầy phát công lần nữa. Lần này thầy chẳng làm gì, chỉ nhìn và nói: ” Em coi lại đi, răng hết đau chưa ?”. Thày vừa dứt câu thì tôi cảm thấy nướu răng như xẹp hẳn xuống và không còn đau nhức nữa. Chỉ một câu nói mà khỏi bệnh, chẳng mất viên trụ sinh nào , thật quá đỗi phi thường ...

    Quý vị nha sĩ đã sợ chưa, đâu có cần kìm, búa,thuốc men như quý vị, “thầy Châu” chỉ nói một câu , bệnh nhân đã khỏi bệnh thì quý vị...dẹp tiệm tới nơi rồi.

    Kinh hoàng hơn, khi một nhóm môn sinh tới nhập học, Ngài hỏi :” có học viên nào có bệnh để thầy chữa cho...”. “Người này nói đau vai, người kia nhức đầu, người nọ viêm mũi, còn tôi thì đau chân...” Thày Châu chỉ nhìn chứ không phất tay nữa, thế mà ai cũng khỏi bệnh...”

    Vậy là thầy Châu “ban phép lạ” còn hơn cả đức Chúa Giê xu. Thôi thì thầy “bốc phét” trong đám đệ tử của thầy cũng được, ai lại đi in thành sách bố cáo khắp bàn dân thiên hạ, chẳng hoá ra cái xứ Mít ta, ngu hết cả sao. Thày còn ‘xui dại” rằng “vận dụng khéo léo và sáng tạo phương pháp thở của thầy “ mà chính thầy cách nay 30 năm đã phát hiện ra ,”dựa trên những phương pháp thở của thế giới như Yoga,Vô uý, Thiền, nội công...”, thì không những “bồi bổ sức khoẻ,sống còn, tinh thần, trí tuệ” cho bản thân mình mà còn cho cả “các tầng lớp nhân dân trong xã hội và đất nước ta..”. Ngoài ra “âm dương khí công” còn dạy cho “giới phụ nữa Việt Nam thoả mãn mong muốn cho ra đời những đứa con quí tử.” . Tóm lại “âm dương khí công” của thầy Châu sẽ giúp dân tộc Việt Nam sẽ tiến lên hàng đầu thế giới về cả về sức khoẻ lẫn phát triển về tinh thần và trí tuệ.

    Vậy “âm dương khí công” của thầy là cái gì vậy ?

    Theo thầy Châu là công phu luyện thở bằng hai “đường “ : đường “dương” “chạy dưới da vài milimét từ mũi xuống bụng qua rốn khoảng 3,4 cm thì dừng lại nới Đan Điền –Khí Hải”, đường “âm” từ “ đan điền chạy xuống bộ phận sinh dục, qua hậu môn, nhíu hậu môn một cái bắt buộc, vòng qua chót xương khu, theo cột sống chạy lên qua ót, lên đỉnh đầu rồi chạy xuống đầu mũi...”. Không biết các quý vị sao, riêng tôi thở như vầy thì dứt khoát là “tẩu hoả nhập ma’ thành thân tàn ma dại.

    Sách “xui dại” vậy chắc còn nhiều, cuốn “Từ điển thuật ngữ văn học” do NXB Giáo dục ấn hành năm 1992 ( Chủ biên Lê bá Hân, Trần Đình Sử...) nêu thí dụ :

    “ Ngày đi lúa chửa mọc măng
    Ngày về lúa đã cao bằng ngọn tre...”
    ( Ca dao)

    Úi trời ôi, lúa mà lại có “măng”, mà lại cao bằng “ngọn tre” thì sao mà ...gặt. Chắc đây là loại lúa mới được...biến đổi gien. Còn trong cuốn sách giáo khoa Văn học lớp 11, tập 1 của Bộ giáo dục và đào tạo hẳn hoi, khi “tán” về hai câu thơ của Nguyễn Khuyến :

    Mấy chùm trước giậu hoa năm ngoái,
    Một tiếng trên không ngỗng nước nào...”

    Phó Giáo sư, Tiến sĩ Nguyễn Lộc lại ba hoa rằng :

    ” Hoa năm ngoái là hoa đã nở từ năm trước khô đi và còn lại đến bây giờ...”.

    Ô hay, vậy thì trong câu thơ của cụ Nguyễn Du “ Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông”, cũng là hoa nở từ năm ngoái, “khô đi” mà sao lại vẫn còn...cười được ? Hoá ra “đào hoa y cựu” ( thơ Thôi Hộ) chẳng qua chỉ là một hình ảnh mang tính ước lệ, hoa năm nay nở ra y hệt hoa năm ngoái, làm như thời gian không hề biến đổi, thiên biến mà bất biến, động mà tĩnh đấy thôi..Vả lại ngài Tiến sĩ quên một điều là cuối đời cụ Nguyễn Khuyến bị loà ( Xem hoa ta chỉ xem bằng mũi), vậy thì hoa khô , hoa ướt, hoa giả, hoa thực gì với “con mắt “ cụ đều như nhau cả thôi.

    Lại cũng sách giáo khoa, Lịch sử lớp 6 ( NXB Giáo dục 2002) viết rằng “ Mã Viện chiếm được Hợp Phố liền chia thành hai đạo quân tiến vào Giao Chỉ. Đạo quân bộ men theo bờ biển, đẵn cây mở đường, lẻn qua Quỷ Môn Quan ( Tiên Yên- Quảng Ninh)." Còn sách Giáo khoa văn học , lớp 9, tập 1 (NXB Giáo dục 2002) thì lại viết rằng :” Quỷ Môn Quan thuộc Chi Lăng, Lạng Sơn." Một đằng Quảng Ninh, một đằng Lạng Sơn, chẳng biết sách nào “xui dại” đây.

    Sách đã thế, vậy mà báo lắm khi ra vẻ “xui khôn” mà lại hoá ra...dại. Báo An ninh thế giới số ra ngày 26-6-2003 viết rằng :” Để chuẩn bị cho công việc làm tiền giả, bọn chúng dùng máy vi tính hiệu Intel Celeron 300, bộ nhớ 10 G, máy scan Acer, máy in phun hiệu Épon số 1160, sau đó dùng giấy A4 để “cứ mỗi tờ A4 in được 4 tờ 100 ngàn tiền giả...” . Rõ ràng hiếm có cái cẩm nang nào hướng dẫn chi tiết như cái “cẩm nang làm tiền giả” này. Bởi lẽ nó còn hướng dẫn cả cách tiêu tiền giả nữa kìa. “ mang đi tiêu tại các vùng sâu vùng xa, nơi người ta không có máy soi tiền, cũng ít để ý tới chuyện tiền giả tiền thật...”.

    Quý vị nào muốn in tiền giả và tiêu thụ tiền giả thì cứ thực hiện y nguyên như “cẩm nang này” có điều tội này nặng lắm đấy, nếu bị bắt có khi bóc vài chục cuốn lịch hoặc “dựa cột” là cái chắc. Vậy báo An Ninh tưởng là “xui khôn” mà lại hoá ra “ xui dại” là gì ?

    Báo Pháp Luật TP Hồ Chí Minh cũng tương tự vậy, trong số ra ngày 30-6-2003, báo bày cách ...vượt ngục :” Với ý đồ trốn khỏi nơi giam giữ, Thân bàn với Nam chuẩn bị dụng cụ để cắt cùm và cưa song sắt. Bằng một mảnh gạch men kính và 10 bánh xe bật lửa ga, Thân mài vẹt cùm, rút được chân ra ngoài. Đến đêm Thân trèo qua lỗ thông gió, dùng cưa sắt tự tạo cắt các song sắt trên lỗ thông gió, sau đó chui qua lỗ thông gió cắt tiếp song cửa sổ và ...chui ra ngon lành...”. Cái cẩm nang “vượt ngục” này cũng chi li, chi tiết chẳng thua gì “cẩm nang làm tiền giả”, báo Pháp Luật TP Hồ Chí Minh mà được bán trong các trại giam ắt hẳn phải chạy như...tôm tươi. Và chắc nhà nước phải ra lệnh truy nã...tù xổng mệt nghỉ.

    Trên đây mới chỉ là những lỗi thông thường không nằm trong ‘vùng phủ sóng” của Ban văn hoá tư tưởng của Đảng. Còn những lỗi “chính trị “ phạm vào vùng “cấm bay”, vùng “nhạy cảm” thì chắc là...nhiều. Nhưng chuyện này thuộc diện quản lý của cán bộ tuyên huấn, ta chỉ nên “kính nhi viễn chi” chớ nên xía dzô làm chi có khi chuốc hoạ vào người...

    15-7-03

  17. #37
    Join Date
    Jun 2008
    Posts
    848
    Thanks
    17
    Thanked 40 Times in 31 Posts

    Default Re: Chuyện xưa ... Nay mới nói ...

    .


    Ai cầm nhầm 4 bì thư “cảm ơn” ?
    Xin trả lại ngay Ban tổ chức !


    (Nhân Ngày Thơ Việt Nam – Rằm tháng Giêng Đinh Hợi)

    Sắp đến giờ khai mạc mà chẳng hiểu sao Ban tổ chức Ngày thơ Việt nam tại Tp Hồ Chí Minh cứ cho phát loa oang oang thất lạc bốn bì thư “cảm ơn” bốn “quan chức” cao nhất tới dự lễ hội và lẽ đương nhiên, không có chuyện “cảm ơn” suông, mà bên trong phải có…cái “sức khỏe cho tuổi già” ?

    Vì sao ý nghĩa ngày Thơ cao đẹp thế – nào đọc thơ nguyên tiêu của bác Hồ, nào lắng nghe hồn thơ dân tộc, nào khát vọng bay lên của tuổi trẻ…, mà lại có chuyện cảm ơn “quan chức” bằng …lì xì ?

    Thì ra “bốn quan” đã góp mỗi quan một chữ ký để …duyệt chi 100 triệu cho Ngày hội thơ nên tất nhiên theo “luật chi trả” ít nhiều cũng phải “lại quả” cho các quan. Chỉ có điều trong Ban Tổ chức có anh nào chơi “bạo” dám nẫng tay trên của các quan, báo hại Ban này vào phút chót của lễ khai mạc phải “chạy đôn chạy đáo” xin tiền làm bì thư mới lát nữa đặt vào tay bốn quan Ban tư tưởng thành uỷ, Sở Văn hoá, Sở Tài chánh và cả Sở thú là nơi cho mượn địa điểm diễn ra Ngày thơ.

    Tại sao lại mang thơ ra đọc trong Sở thú ? Trong lúc chờ đợi giờ khai mạc, mấy nhà thơ trẻ ngồi đấu láo với nhau rằng chắc thơ tụi mình chỉ đáng đọc cho…thú nó nghe. Có anh còn than rằng ‘dẫu thơ là…giả” nhưng tiền thì lại là…thực,những 100 triệu chứ ít . Nhưng gọi là trăm triệu cho to chứ chia ra thì chẳng còn được mấy. Trước hết phải chia cho 5 vườn thơ mỗi vườn 10 triệu : vườn thơ di sản, vườn thơ đương đại, vườn thơ trẻ, vườn thơ thế giới… để rồi lại chia đều cho mỗi nhà thơ để làm “cây thơ” quảng cáo cho mình. Bởi vậy tới tay nhà thơ mỗi anh giỏi lắm được hơn…1 triệu đủ tiền làm mỗi anh một poster “tự trình diện ”.

    Lướt qua hàng poster của các nhà thơ trẻ, nổi rõ một đặc điểm chung là “ảnh hưởng” khá nặng nề của cha anh. Nhà thơ Ly Hoàng Ly sau khi khoe các giải thưởng :“ Mai vàng cho tập thơ Cỏ trắng, Giải nhất thơ Bút Mới lần 2 năm 1996, Giải khuyến khích thơ Bút Mới lần 1 năm 1995…” lại trích dẫn thơ có hình ảnh “gương mặt” vốn ông bố là nhà thơ Hoàng Hưng đã dùng chán chê trong tập thơ “ Người đi tìm mặt” :

    “Có hàng nghìn gương mặt
    Kẻ méo mặt soi vào thấy mặt tròn trăng…”
    ( Ly Hoàng Ly)

    Nhà thơ Song Phạm thì “mượn “ chữ nghĩa của Trùng Dương và Phạm Công Thiện thời trước 1975 :

    Tôi lại nhìn tôi trên vách
    Đối diện sự hỗn mang với đôi mắt trong ngời
    Chợt sẵn sàng hát ca bên hố thẳm
    Lại bắc nhịp cầu mới vào ban mai
    ( Song Phạm)

    Cô Lê Thuỳ Vân, nhận mình là thôn nữ nhưng lại “khoe” mình đến đáng…ngờ:

    “ Vân biết cấy lúa nhưng cấy …nhầm ruộng người khác
    Không dám cắt cỏ vì sợ cỏ đau
    (Lê Thuỳ Vân)

    Oi trời ôi, là dân đồng áng mà lại không cắt cỏ vì sợ…cỏ đau thì bố ai dám…tin. “Tự bốc thơm” đã trở thành cái mốt trong các nhà thơ cả trẻ lẫn già. Nhà thơ Lê thị Kim thì “đại ngôn” :

    “ Ta dấu trong lòng
    Con Ô mã..”
    Để rồi thành sao Kim bay vào vũ trụ :
    “ Em lạc đâu Sao Kim
    Vòng xoay nào thiên thể ?
    ( Lê thị Kim)

    Nhà thơ Nguyễn Hữu Hồng Minh cam kết :

    “Tôi rất yêu những gì mình đã viết ra
    Vì thế để tình yêu đó mãi giá trị
    Tôi phải bảo chứng
    Đến những dòng chữ viết “
    ( Nguyễn Hữu Hồng Minh)

    Năm nay, ngày Hội thơ ở Sàigòn được Phó Giám đốc Sở VHTT Thế Thanh trực tiếp chỉ đạo nên cái đám được coi là “láo nháo” như nhóm thơ Mở Miệng với Lý Đợi , Bùi Chát…thì …”cấm cửa” từ xa. Năm nữ thi sĩ “Ngựa Trời” chỉ một cô Nguyệt Phạm được tham gia. Và mặc dầu từng lời từng chữ tên poster đã được Thế Thanh “duyệt” nhưng tính “tự bốc thơm” vẫn mạnh hơn là “tinh tuyên ngôn thơ”.

    Tuy nhiên , cái sự tâng bốc lẫn nhau ở Ngày thơ Sàigòn còn thua xa Ngày thơ Hà Nội. Chẳng hạn nữ thi sĩ Vi Thuỳ Linh “nâng bi” bác Dương Tường tại cây thơ của bác :

    “Tuổi trẻ kéo dài, âm thầm bùng nổ, phải khác người khác, chưa lúc nào ngừng yêu…có đóng góp quan trọng vào thơ hiện đại Việt Nam với các tập thơ mang sức mạnh của ý tưởng dồn nén, biểu cảm cao qua hiệu quả tạo hình, là nhà ngôn ngữ, khai thác nhiều nghĩa mới cho từ , tìm ra nhiều câu chữ khác lạ làm đẹp ngôn ngữ tiếng Việt một cách cực kỳ tài ……”

    Làm người ta nhớ tới hình ảnh một ông già ngoài 70 vẫn đua với 5 em “ngựa trời” bôi phẩm xanh phẩm đỏ lên mặt tại Hội nghị nhà văn trẻ

    Nhà thơ Hoàng Hưng “chơi “ hẳn một bản tiểu sử kín đặc poster kể lể từ thời “ Đội viên Thiếu niên Tiền phong của Hà Nội, “bôn” hơn đảng viên, nghỉ hè tình nguyện đi lao động ở mỏ, được bầu làm…lớp phó. “ Rồi ‘đời ông lận đận vì ông…giỏi”, nào xin đi B chiến đấu bị từ chối, nào Đài Tiếng nói Việt Nam xin ông về làm nhưng không được, nào là Trường viết văn Nguyễn Du xin ông về giảng dậy cũng không xong, chung quy chỉ tại vì ông…giỏi quá, người ta giữ.

    Chỗ này ông nhà thơ quên một điều còn rất nhiều người giỏi hơn ông mà vẫn đi B như thường...

    Oi chao, tưởng rằng cái máu “háo danh” chỉ thấy ở các nhà thơ trẻ, nào ngờ các bác thơ già cũng chẳng chịu thua. Trong 60 poster thì các bác già đã chiếm tới 14 chiếc, còn lại chia cho tuổi sồn sồn như Nguyễn Bình Phương, Nguyễn Quang Thiều…và các “sao thơ” như Vi Thuỳ Linh, Phan Huyền Thư, Dạ Thảo Phương, Lê Vĩnh Tài…Còn lại là ‘các chim non” mới ra ràng như Bùi Thanh Tuấn, Đỗ Thị Tấc, Lê Thanh My… đặc biệt có nàng sơn nữ làm thơ Bùi Thị Tuyết Mai từ Hoà Bình lên tham dự ngày thơ, mang theo ghế mẹt mây, ché rượu cần, 600 lá trầu từ vườn nhà và cũng chừng ấy cau đến để têm trầu và mời trầu. Khi được hỏi về thơ nàng trả lời:

    Tôi không mang thơ chữ lên Hà Nội đâu, chỉ mang trầu cau và rượu theo thôi. Mang luôn cái nỏ đi nữa, sợ lạc hồn lạc vía giữa chợ thơ Hà Thành”.

    Thật đáng mặt sơn nữ thời A còng.

    Trở lại lễ khai mạc đêm thơ ở Sở thú Sàigòn. Quá 8 giờ tối mà Ban tổ chức vẫn chưa khai mạc được làm các nhà thơ cả trẻ lẫn già đứng ngồi không yên.Nguyên nhân không phải vì mất…4 cái bì thư “cảm ơn”, (thay cái khác mấy hồi), mà chính là vì bà Trưởng ban Tổ chức, Phó Giám đốc Sở VHTT, Nguyễn Thế Thanh còn đang bận việc chạy “show” bên lễ hội người Hoa cũng khai mạc vào đêm nguyên tiêu. Chờ mãi, mỏi cả cổ, sau cùng bà “sếp” cũng tới.

    Cả một ngày suốt từ sáng các “vườn thơ” đã đọc thơ, nói thơ chán chê rồi, bởi vậy buổi tối chính lễ nguyên tiêu họ quay sang chơi trò ngược lại, hợp với tính cách dân SèGoòng : mang thơ ra bán đấu giá.

    Riêng cái “vụ” này thì cả quan khách lẫn các nhà thơ ở thành phố mang tên Bác đều rất…thạo. Bởi thế cuộc đấu giá sôi nổi gấp mấy lần cuộc “đọc thơ”. Hoá ra bà Phó Giám đốc Sở Nguyễn Thế Thanh cũng…làm thơ. Bài thơ “Không đề” của bà được mang đấu giá trước tiên với giá ban đầu là…50 ngàn. Chắc “nịnh sếp” để nhờ vả, , một Việt kiều đã mua với cái giá 2 triệu đồng và còn lì xì thêm 3 triệu đồng nữa. Bài thơ Cõi đời của nhà thơ Lê Thị Kim được mua với giá 4.500.000 đồng.

    Ngày thơ Việt Nam như thế là bế mạc. Lại phải chờ tới tết nguyên tiêu sang năm mới tới “hẹn lại lên” để các nhà thơ lại dùng tiền của dân thi nhau mà tự đánh bóng, tâng bốc lẫn nhau trong khi chắc hẳn nàng thơ đã bạt vía, bay lên trời theo ông công ông táo từ hồi trong tết.
    N.T.

Page 2 of 2 FirstFirst 12

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Câu Chuyện Thật Về Tâm Có Năng Lực Chuyển Đổi Tướng & Cảnh
    By Lovepeace in forum Tìm hiểu Về Phật Giáo
    Replies: 1
    Last Post: 04-08-2013, 05:03 PM
  2. Chuyện Đầu Tư Việt Nam
    By vietamerican in forum Bình Luận Tin Tức
    Replies: 0
    Last Post: 03-24-2010, 09:27 PM
  3. chuyện ruồi bu....!
    By bawoa in forum Tìm hiểu về Công Giáo
    Replies: 3
    Last Post: 12-23-2009, 10:22 AM
  4. Chuyện phải viết !!
    By tethiendaithanh in forum Bình Luận Tin Tức
    Replies: 3
    Last Post: 11-30-2009, 02:44 PM
  5. Chuyện lạ
    By BắcKỳGià in forum Ý kiến - Góp Ý
    Replies: 1
    Last Post: 11-24-2009, 05:06 PM

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •