Page 2 of 3 FirstFirst 123 LastLast
Results 21 to 40 of 52

Thread: Những điều cần biết

  
  1. #21
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những điều cần biết

    Ngồi máy tính 3 giờ/ngày dễ mắc các bệnh của dân văn phòng
    11.01.2013 | 14:03
    Công nghệ Nhịp số

    Các chuyên gia khuyên bạn không nên ngồi máy tính quá lâu trong một ngày, nếu không dễ dẫn đến những bệnh thường gặp của dân văn phòng.


    Cuộc sống xã hội hiện đại, công nghệ thông tin cho phép con người ngồi làm việc bên máy tính nhiều hơn, đem lại hiệu suất công việc cao hơn. Tuy nhiên, giữa cái lợi cũng tiềm ẩn nhiều mối nguy hại, việc ngồi máy tính quá lâu trong một ngày sẽ khiến bạn dễ mắc phải những chứng bệnh như mệt mỏi, đau đầu, nhức mắt, chóng mặt, đau lưng, vai, cổ, hông, và chân thì tê…



    Thời gian ngồi máy tính bao lâu là hợp lý?, Công nghệ thông tin, ngoi lam viec ben may tinh, su dung may vi tinh, may vi tinh, lam viec ben may tinh, cach su dung may tinh, tu the ngoi may tinh, ngoi may tinh dung cach, may sinh, su dung may tinh, bao ve mat, cong nghe, cong nghe thong tin,

    Thời gian làm việc bên máy tính hợp lý sẽ giúp bạn tránh được những bệnh thường gặp của dân văn phòng

    Các chuyên gia khuyên bạn rằng, khi làm việc hoặc chơi game trên máy vi tính từ 2 giờ/ngày, bạn nên đứng dậy và đi lại cho các cơ, khớp vận động, cho mắt nghỉ ngơi bằng cách hướng về những khoảng không gian có màu xanh mát (nhìn vào cây xanh là tốt nhất) sẽ giúp đôi mắt dễ chịu hơn. Nếu bạn sử dụng máy tính quá 3 giờ/1 ngày sẽ gia tăng nguy cơ mắc phải hội chứng trên.

    Một số biện pháp ngăn ngừa và hạn chế cụ thể:

    1. Bảo đảm rằng bạn phải thiết kế bàn làm việc sao cho tầm mắt của bạn phải hơi nhìn xuống (khoảng 10 độ) trong lúc sử dụng máy vi tính (màn hình đặt thấp hơn tầm mắt).

    2. Cứ sau mỗi nửa giờ, bạn cần thư giãn bằng cách rời mắt khỏi màn hình, tập trung nhìn vào một vật nào đó ở khoảng cách xa chừng 5m trong vòng vài phút.

    3. Nên rời khỏi bàn làm việc sau mỗi giờ, nhằm giúp đôi mắt của bạn được nghỉ ngơi hoàn toàn, thoát khỏi màn hình trong chốc lát.

    4. Bạn phải thường xuyên chớp mắt trong lúc làm việc để giữ ẩm cho mắt, tránh bị khô mắt.

    Theo 24h.com.vn
    Đăng lại từ: http://www.nguoiduatin.vn/ngoi-may-t...ng-a64846.html

    Lannguyen xin cảm ơn thật nhiều.
    Lannguyen

  2. #22
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những điều cần biết

    Tại sao máy tính chạy chậm?
    27.12.2012 | 23:52
    Công nghệ Nhịp số

    Những lời khuyên dưới dây sẽ giúp cải thiện được tình trạng máy tính chạy “rùa bò”.


    Máy tính sau một thời gian sử dụng sẽ trở nên già cỗi khiến tốc độ không được như trước. khởi động chậm, tắt máy cũng phải đợi một thời gian khá lâu. Vì sao? Trước tiên phải kiểm tra xem máy có nhiễm virus không? nguyên nhân chính dẫn đến tình trạng máy chạy chậm. Lúc này hãy chạy các phần mềm diệt virus như: BKAV, AVG, Microsoft Security Essentials....



    Máy tính có thể đang chịu đựng quá nhiều loại game mà chính chủ nhân cũng không chơi. Ngay bây giờ hãy xóa bỏ một số game tồn tại trong máy mà không được mấy khi chủ nhân chú ý đến. Việc này sẽ giúp bạn có thể tăng tốc máy tính. Cũng có thể do lưu trữ quá nhiều phần mềm không dùng nữa hoặc không có ích cho lắm, các font chữ không cần thiết, quá nhiều rác máy tính. Giải pháp lúc này là dọn dẹp máy tính của bạn, giúp máy tính của bạn sạch sẽ và khỏe mạnh hơn.

    Tại sao máy tính chạy chậm?. Câu hỏi vẫn quẩn quanh đâu đây trong đầu nhiều bạn. Hãy đọc và xem xét tình hình, nó có thể do một số nguyên nhân sau đây: Nếu thấy quạt vẫn chạy, CPU vẫn được làm mát, lúc này bạn hãy kiểm tra RAM.

    Không hẳn RAM hỏng mà có thể chỉ bị lỗi nhẹ, máy tính sẽ không biết rằng có lỗi, quá trình hoạt động lâu dài sẽ ảnh hưởng đến máy. Bạn có thể kiểm tra thủ công bằng cách thay thế bằng một RAM khác đảm bảo tốt (quan sát hiện tượng và so sánh với RAM cũ của bạn).

    Đĩa cứng bị phân mảnh: sử dụng các công cụ dồn đĩa để xử lý tình huống này: Windows Defragment...giúp bạn có thể tăng tốc máy tính.

    Sử dụng quá nhiều trình ứng dụng: Một số người có thói quen sử dụng rất nhiều trình ứng dụng nhưng lại không biết rằng các trình ứng dụng đó tương tự nhau, bạn sử dụng 1 ứng dụng là ok rồi.

    Cách tốt nhất là không nên cài quá nhiều chương trình ứng dụng cho một máy, bây giờ hãy xóa bớt một vài chương trình không cần thiết.

    Các chương trình độc hại lấn chân trong Windows Registry và hệ thống file quan trọng cũng là một nguyên nhân khiến tốc độ máy tính của bạn bị ảnh hưởng. Các chương trình này thường tự động cài trong máy tính mà bạn không hề biết.

    Vì thế nên kiểm tra và gỡ bỏ tất cả các chương trình này càng sớm càng tốt để tăng tốc độ máy tính và đồng thời phòng tránh chúng sẽ phá hủy hệ thống máy tính.

    Hãy tự kiểm soát tốc độ máy tính! để câu hỏi: Tại sao máy tính chạy chậm? sẽ không bao giờ xuất hiện trong đầu bạn nữa.

    Linh Giang (tổng hợp)

    Đăng lại từ: http://www.nguoiduatin.vn/tai-sao-ma...am-a41571.html

    Lannguyen xin cảm ơn thật nhiều.
    Lannguyen

  3. #23
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những điều cần biết

    [color=navy]Ớn lạnh nữ sinh viên... "chết" thử
    27.12.2012 | 23:42
    Pháp luật An ninh - Hình sự

    Nằm vào quan tài đóng kín, ngửi mùi hương, nghe kinh Phật và lời điếu văn của chính mình, những nữ sinh viên muốn trải nghiệm về cái chết không thể hình dung nổi 10 phút nằm trong quan tài lại ghê rợn đến như thế….

    “Chết thử” để biết trân trọng cuộc sống hơn


    Các trường đại học ở Đài Loan gần đây xôn xao về quyết định trải nghiệm có một không hai của 10 sinh viên nữ Trường Y Jen-The. Thay vì “đi phượt” tại các địa điểm khỉ ho cò gáy hoặc tham gia vào một trò chơi mạo hiểm, họ lại tìm chỗ để thử cảm giác được về nơi chín suối.

    Liu Cheng Tsu, cô sinh viên đưa ra ý tưởng kỳ lạ này cho biết, đây không phải là thú vui lập dị, chuyện nằm trong quan tài là một hành động dũng cảm, đầy tính nhân văn.

    Liu Cheng Tsu chia sẻ: “ Chúng tôi muốn trải nghiệm cuộc sống một cách đặc biệt. Nhiều người nói chúng tôi không bình thường, nhưng các bạn thử nghĩ xem, bây giờ có quá nhiều người không coi trọng cuộc sống. Họ luôn ấp ủ tư tưởng sống gấp, buông thả trong rượu, ma túy và những cuộc chơi thâu đêm. Trong khi đó, nhà dưỡng lão ở Đài Loan ngày một chật chội vì người già bị con cái bỏ rơi. Đạo đức xã hội đang xuống cấp ở mức báo động. Tôi và các bạn của mình chắc chắn sẽ viết một cuốn sách về trải nghiệm trong quan tài, về cảm xúc khi chứng kiến toàn bộ tang lễ của mình. Chúng tôi hy vọng cuốn sách đó sẽ giúp nhiều bạn trẻ biết trân trọng cuộc sống hơn”.

    Ý tưởng của Liu tạo ra hiệu ứng khá mạnh đối với giới các nhà nghiên cứu giáo dục ở Đài Loan. Ban giám hiệu trường Đại học Y Jen-The thậm chí còn ủng hộ tiền bạc, tạo điều kiện để các sinh viên trường mình hoàn thành đợt “chết thử”.



    Ảnh minh họa - Internet

    Theo bản đề xuất của Liu, có tổng cộng 10 giáo sư, tiến sỹ và 12 vị được gọi là pháp sư sẽ giúp họ thực hiện chương trình “về với suối vàng”. Các sinh viên bắt đầu nghi lễ được chết vào buổi sáng sớm tinh mơ ( khoảng 4 giờ). Khi cỏ cây hoa lá còn ướt đẫm sương đêm, vạn vật chìm trong ánh sáng hắt hiu của bình minh, họ sẽ đi bộ từ Trường Y Jen-The đến nhà tang lễ của thành phố bằng lối cửa sau. Ở đó, các giáo sư sẽ phát cho mỗi người 1 bộ quần áo người chết theo cách truyền thống của Đài Loan và trang điểm cho họ như thể họ sắp lên thiên đàng. Họ được đề nghị viết di chúc và sử dụng tên thật, hoàn cảnh thật trong mọi thủ tục đăng ký.

    Tiếp đó, các pháp sư sẽ dẫn từng người một đến miệng huyệt ( ngay trong nhà tang lễ), đặt sẵn 10 chiếc quan tài phủ một màu vải vàng chuyên để khâm liệm. Họ chờ thông báo của người chủ tang lễ, rồi từ từ đỡ các “xác chết” nằm vào quan tài. Lúc này, kinh Phật râm ran khắp phòng khâm liệm. Người chủ tang lẽ bắt đầu đọc điếu văn cho từng “hồn ma”. Khi 10 bản điếu văn kết thúc, các pháp sư sẽ đóng nắp quan tài lại và chuyến đi vào cõi vĩnh hằng bắt đầu. Những người dũng cảm nhất sẽ có trải nghiệm trong 10 phút. Hết thời gian, họ được giải cứu bởi các pháp sư và trở lại cuộc sống bình thường.

    Những sự cố ngoài ý muốn

    Tất cả 10 sinh viên sẵn sàng cho cuộc “chết thử” đều là những người dũng cảm. Trước khi nhận lời tham dự, họ đã được tư vấn, được trang bị thông tin đầy đủ và cả những phân tích thiệt hơn về đợt thử nghiệm. Một số người còn bị gia đình ngăn cản vì theo văn hóa phương Đông, cuộc chết thử như thế chẳng khác gì điềm gở hoặc nó báo hiệu một cái chết thật mà chính người trong cuộc không thể hình dung nổi.

    Ông Chan Seng Hsing, phụ huynh của một nữ sinh giấu tên tham dự chết thử cho biết, ông và gia đình hoàn toàn thất vọng về quyết định mạo hiểm không giống ai của cô con gái rượu. Ai cũng lo “nhỡ” có vấn đề gì thì mọi chuyện trở nên cực kỳ rắc rối và bi thảm.

    Ông Chan Seng Hsing buồn rầu nói “ Tôi đã nói chuyện với con bé cả đêm. Nhưng có vẻ như nó rất quyết tâm. Nó sẵn sàng đi khỏi nhà chứ không bỏ qua đợt trải nghiệm điên rồ này. Tôi thật không hiểu nổi lớp trẻ bây giờ nghĩ gì. Có rất nhiều việc chứng minh được việc làm tốt, đâu cần phải mang mạng sống của mình ra thử”.

    Ngày hành lễ, cả 10 nữ sinh đều có mặt đầy đủ. Họ rất dũng cảm, mạnh dạn bước đi trong đêm tối từ Trường Y Jen –Teh đến nhà tang lễ. Tuy nhiên, tất cả không ai có thể đứng vững khi kinh Phật réo rắt bên tai và lời điếu văn của chính mình ai oán. Cộng thêm khói hương, ánh nến và việc phải nằm trong quan tài bịt kín chỉ hở một ô vuông như…truyền thống càng khiến họ hoang mang.

    Ban tổ chức (các giáo sư, tiến sỹ và pháp sư) đã phải dừng cuộc thử nghiệm 2 lần để “cứu” hai linh hồn thoát khỏi quan tài trước thời hạn vì họ không thể chịu nổi. Cô gái có tên Jian Xao khóc nức nở và gần như ngất đi khi “cái chết” mới ập đến khoảng 3 phút. Còn Jian Lin Fay giẫy đạp liên tục trong quan tài kể từ phút thứ 4. Cô không khóc nổi vì quá sợ hãi. Hai người đã được nhanh chóng đưa ra khỏi nhà tang lẽ và trở lại Trường Y Jen – The. Số còn lại đã nằm hết 10 phút sống ở địa ngục, thưởng thức đầy đủ tang lễ của chính mình.

    Tuy nhiên, tất cả trong số họ đều không cầm nổi nước mắt. Ai cũng nhanh chóng trút bỏ bộ quần áo nhà xác để trở lại là minh. Họ chia sẻ với nhau về khát vọng được sống sau khi “đã chết”. Họ hẹn nhau chăm sóc gia đình, ông bà, bố mẹ và hứa sống tốt hơn với những người xung quanh sau khi đã cảm nhận sâu sắc được giá trị cuộc sống. Câu chuyện của họ được giáo sư Sai Hong Yuk chia sẻ như sau: “ Không ai bảo ai, dường như họ có chung một suy nghĩ “khát sống” sau khi thử chết. Tôi cho rằng, những người này sẽ dẫn dắt thế hệ mới sống tốt hơn sau khi họ đã có trải nghiệm cực kỳ dũng cảm về cái chết”.

    Theo Tuổi trẻ & Đời sống

    Đăng lại từ: http://www.nguoiduatin.vn/on-lanh-nu...hu-a59872.html
    Lannguyen

  4. #24
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những điều cần biết

    Dinh thự được làm từ.... 500.000 chai bia
    16.02.2013 | 09:10
    Kinh doanh Tài chính - Địa ốc


    Những chai bia được dùng đề xây dựng dinh thự có tên Morrow Royal Pavilion được chuyển từ các sòng bạc và khách sạn tại Las Vegas.
    Doanh nhân Scott McCombs, nhà sáng lập công ty thiết kế vì môi trường Realm of Design, đã đầu tư xây dựng dinh thự Morrow Royal Pavilion rộng hơn 9.000 m2 bằng hơn 500.000 chai thủy tinh được nghiền nhỏ trộn với một số nguyên vật liệu khác.



    Bên ngoài dinh thự làm bằng thủy tinh phế thải Morrow Royal Pavilion.

    Việc xây dựng tòa nhà đặc biệt này giúp xử lý khối rác thải thủy tinh trải hết chiều dài 8 sân bóng. Từ lò sưởi, cột nhà cho tới lan can, hầu như mọi chi tiết trong dinh thự trị giá 1,4 triệu USD tại số 1188 Center Point Drive, Henderson bang Nevada này đều được làm từ chất liệu Green Stone. Greenstone được làm từ thủy tinh tái chế nghiền nhỏ và tro bay – sản phẩm từ nhà máy điện than. Hỗn hợp này được đổ vào khuôn và làm khô cứng cho tới khi trở thành vật liệu xây dựng.



    Công ty Realm of Design đã sử dụng 500.000 vỏ chai bia rượu từ các sòng bạc và khách sạn tại Las Vegas để làm vật liệu xây dựng dinh thự này.



    Toàn bộ kết cấu của dinh thự này đều được làm từ Greenstone.



    Phong cách cổ kính của dinh thự này được lấy cảm hứng từ lâu đài lịch sử Swarkestone Hall Pavilion tại Anh.



    Phòng tập thể hình bên trong dinh thự.



    Phần lớn không gian của dinh thự được sử dụng làm cơ sở sản xuất cho nhân viên của Realm of Design.

    Hầu hết nội thất trong căn nhà này đều được chính tay McCombs và gia đình ông làm trong hơn một năm. Công ty Realm of Design đã phải mua một máy nghiền trị giá 50.000 USD để nghiền nát tất cả chai thủy tinh tại chỗ.

    Tòa nhà này đang được sử dụng để sản xuất GreenStone cho công ty Realm of Design. Tại đây cũng có phòng tập thể dục và nhà kho. Công ty này còn có kế hoạch xây dựng nhiều căn hộ kiểu này tại các tòa tháp trong tương lai. Theo McCombs, ông nảy ra ý tưởng về loại vật liệu đặc biệt này khi nhìn thấy khối lượng lớn vỏ chai bia các sòng bạc tại Las Vegas thải ra và đưa tới bãi rác thành phố mỗi ngày.

    McCombs cho biết mỗi tuần, có khoảng 145 tấn chai bia rượu được chuyển từ Las Vegas Strip tới công xưởng của Realm of Design. Điều này đồng nghĩa với việc doanh số bán bia rượu trong một tuần tại đây là 26 triệu USD.



    Vỏ chai bia được sử dụng để làm vật liệu xây dựng.

    Vợ của McCombs, bà Cindy cho biết kể từ khi Morrow Pavilion chính thức mở cửa vào tháng 5/2011 và họ nhận được rất nhiều phản hồi tích cực từ hàng xóm. Bà Ciny cũng cho biết chi phí để xây dựng căn nhà “xanh” này khá cao nhưng hoàn toàn xứng đáng vì những lợi ích nó mang lại.

    Theo bà Cindy, chủ tịch của Realm of Design, bà và chồng mình thấy vô cùng thích thú lâu đài trong một poster khi tình cờ đi qua một cửa hàng. Sau khi tìm hiểu, họ phát hiện lâu đài này chính là Swarkestone Hall Pavilion từ thế kỷ 17 tại Derbyshire, England.



    Lâu đài lịch sử Swarkestone Hall Pavilion, cảm hứng cho vợ chồng McCombs xây dựng dinh thự Morrow Royal Pavilion.

    Họ quyết định đi vượt Đại Tây dương tới Anh để ngắm nhìn kỹ hơn lâu đài ấn tượng bao quanh bởi cánh đồng cỏ tươi xanh tại miền quê nước Anh này. Sau khi trở về nhà, McCombs thiết kế phiên bản "xanh" của lâu đài lịch sử này.

    Theo Dailymail/Infonet
    Đăng lại từ: http://www.nguoiduatin.vn/dinh-thu-d...ia-a67925.html

    Lannguyen xin cảm ơn thật nhiều.
    Lannguyen

  5. #25
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những điều cần biết

    UỐNG NHIỀU THUỐC QUÁ!

    Bác sĩ Nguyễn Văn Đức




    Không ít người lớn chúng ta uống trên 5-10 món thuốc bác sĩ biên toa mỗi ngày, chưa kể những thuốc mua không cần toa bác sĩ, rồi “dược thảo” (herbal and dietary supplements) này “dược thảo” nọ. Tình trạng dùng nhiều thuốc như vậy trong y khoa gọi là “polypharmacy”, xảy ra rất nhiều.

    Dùng nhiều thuốc như vậy, có khi vì nhiều bệnh nên cần, song cũng có thể do bác sĩ cho nhiều thuốc không cần thiết, hoặc người bệnh tự đi tìm, mua thuốc uống.
    Cuộc đời biến chuyển không ngừng. Càng có tuổi, cơ thể chúng ta thay đổi theo thời gian, thận, gan làm việc kém hơn trước. Nhiều thuốc dùng trước còn an toàn khi chúng ta trẻ, nhưng nay có thể đã trở thành nguy hại. Vì chúng thải ra ngoài cơ thể chúng ta qua đường thận, gan, nhưng bây giờ thận, gan làm việc kém rồi, nên chúng ở lại trong cơ thể chúng ta lâu hơn trước. Đã vậy, cơ thể người có tuổi cũng nhạy cảm hơn với nhiều thuốc.

    Càng cao tuổi, chúng ta càng nên thận trọng, chỉ dùng những thuốc thực cần thiết thôi. Và xin nhớ, không phải vấn đề nào cũng cần có thuốc uống, thí dụ như chuyện khó ngủ, nhiều người chúng ta chỉ cần năng tập thể dục, vào giường, thức dậy đúng giờ giấc, là giấc ngủ ngon hơn, không cần đến thuốc ngủ; thuốc ngủ có khi khiến chúng ta lơ mơ, té ngã trong đêm, gãy xương này xương nọ.
    Medicare muốn các bác sĩ đừng lười, thường xuyên xem xét các thuốc dùng của người bệnh, bỏ bớt được thuốc nào hay thuốc nấy, và trước khi đặt bút biên toa một thuốc mới, suy tính, cân phân, tránh dùng những thuốc có thể gây hại cho các vị cao niên. (Quả có một số bác sĩ lười thực, thăm khám qua quít chỉ vài phút, thuốc men toàn cho thêm chứ không bao giờ bớt để cho nhanh, khỏi nhức đầu suy tính!). Rồi đây Medicare sẽ chuyển từ hệ thống chi trả fee-for-service (người bệnh cứ ghi tên vào khám là bác sĩ được trả tiền, trong phòng khám bác sĩ khám lâu mau, có chăm sóc cho người bệnh đàng hoàng hay không chẳng ai biết) sang hệ thống pay-per-performance (chi trả dựa theo dịch vụ của bác sĩ có tốt hay không). Cụ thể là vào tháng 9/2013 tới đây, theo dự định, 520.000 vị cao niên Medi-Medi (vừa có Medicare vừa có Medi-Cal) ở California sẽ buộc phải gia nhập một tổ hợp y tế, chỉ một bác sĩ trong tổ hợp sẽ chịu trách nhiệm chữa trị. Nếu nhiều bác sĩ trong tổ hợp lười, không làm “good job”, không chăm sóc cho người bệnh trong tổ hợp đàng hoàng, Medicare sẽ cắt bớt tiền trả tổ hợp, và tất nhiên, bác sĩ sẽ bị cắt bớt tiền trả mỗi đầu tháng. Trong các điều kiện Medicare đưa ra để một tổ hợp được xem là tốt, có điều kiện buộc các bác sĩ trong tổ hợp phải tránh dùng những thuốc có hại cho người bệnh cao niên. Trong hệ thống tổ hợp y tế, các bác sĩ phải làm việc đàng hoàng hơn, người bệnh được chăm sóc cẩn thận hơn.

    Danh sách những thuốc có thể gây hại, nên tránh dùng cho các vị cao niên rất dài. Uống quá nhiều thuốc, thế nào cũng phạm phải thuốc nằm trong danh sách thuốc tránh dùng cho người cao niên này. Rồi có nhiều thuốc, dùng riêng thì không sao, dùng chung với một thuốc khác, lại gây hại (drug-drug interaction).
    Vậy lần đi khám bác sĩ tới, chúng ta kiếm một bao lớn, bỏ tất cả các thuốc đang dùng vào bao để đưa bác sĩ xem. Xin nhớ đem theo:

    - Tất cả các thuốc cần toa, biên bởi bác sĩ chính, bác sĩ chuyên khoa, ...
    - Tất cả các thuốc không cần toa bác sĩ, kể cả thuốc sinh tố (vitamins), hay thuốc Tylenol, Advil…
    - Tất cả các “dược thảo” mua ở chỗ này chỗ kia.

    Chúng ta thường không xem các dược thảo là thuốc, và nhiều dược thảo tưởng chừng vô hại, nhưng khi dùng với một thuốc khác lại gây hại. Thí dụ, dược thảo ginkgo biloba, hay được quảng cáo giúp tăng trí nhớ, nếu uống chung với thuốc chống đông máu warfarin, sẽ khiến dễ chảy máu, hoặc dược thảo Saint John’s wort, có tác dụng chống sầu buồn nhẹ, dùng chung với thuốc chống sầu buồn (antidepressants) bác sĩ biên toa, có thể đưa đến nguy hiểm chết người gây do tác dụng của cả hai thuốc.

    Rồi trong buổi thăm khám, chúng ta nhớ hỏi bác sĩ:

    - Tôi có thể bỏ bớt thuốc nào không? (Nhiều khi người bệnh cứ than một triệu chứng, thay vì tìm hiểu triệu chứng mới này có phải do các thuốc đang dùng gây ra chăng, bác sĩ lại biên thêm một thuốc mới để người bệnh yên lòng cho lẹ, thế là người bệnh ngày càng uống nhiều thuốc không cần thiết, và càng mệt hơn vì thuốc.)
    - Các thuốc đang dùng liệu chúng có đánh nhau trong người tôi không (drug-drug interaction)?
    - Một vài triệu chứng mới xuất hiện liệu có phải là do thuốc bác sĩ vừa cho tháng trước không? (Bất cứ triệu chứng gì mới có, bác sĩ cần xem xét có phải do thuốc gây ra hay không trước đã, thay vì cho bừa thêm một thuốc mới để chữa triệu chứng này.)
    - Nhắc bác sĩ một thuốc đang dùng đắt quá, nhờ bác sĩ xem có thể đổi sang một thuốc khác rẻ tiền hơn không? (Thuốc rẻ hơn không nhất thiết là thuốc không tốt, bác sĩ cho thuốc đắt tiền nhiều khi chỉ vì không nắm vững giá thuốc ngoài thị trường.)
    - Có nhiều cách giúp chúng ta tự bảo vệ, tránh bớt được các tác dụng phụ, có khi rất nguy hiểm của thuốc:
    - Tốt nhất, đi khám bác sĩ nào cũng vậy, lần đi khám nào cũng thế, mang theo tất cả các thuốc đang dùng để bác sĩ biết, nhờ bác sĩ thường xuyên xem xét lại chúng cho mình, hoặc ít nhất cũng một năm một lần, bỏ bớt thuốc nào bỏ được.
    - Giữ một danh sách thuốc đầy đủ trong người, kể cả phân lượng của thuốc, ngày uống mấy lần, lý do tại sao dùng thuốc, bác sĩ nào cho thuốc này,
    - Bất cứ khi nào bác sĩ cho một thuốc mới, chúng ta cũng nhớ hỏi: thuốc này để chữa gì vậy; nếu không phải thuốc quan trọng (như thuốc ho, chẳng giúp gì nhiều khi chúng ta bị cảm, còn có thể gây mệt, trí óc kém sáng suốt), không uống có được không; thuốc có thể uống chung với các thuốc khác đang dùng không; thuốc có thể gây những tác dụng phụ nào, và nếu tác dụng phụ xảy ra thì chúng ta nên làm gì; khi nào chúng ta có thể ngưng thuốc (nhiều thuốc như thuốc đau nhức, thuốc bao tử, sau một thời gian, triệu chứng bớt hay hết, chúng ta có thể ngưng thuốc).
    - Giữ thuốc trong chai thuốc nguyên thủy của chúng, đừng thuốc nọ để trong chai kia lộn xộn.
    - Dược sĩ cũng là người chúng ta có thể nhờ giải thích cách dùng thuốc, các tác dụng phụ của thuốc rất tốt, có thắc mắc chúng ta cứ hỏi.

    Năm mới chúng ta chúc nhau khỏe mạnh quanh năm, dùng thuốc đúng, tránh được những nguy hiểm do dùng quá nhiều thuốc không đúng.

    BS Nguyễn Văn Đức

    Đăng lại từ:http://www.tapchithegioimoi.com/tm.php?recordID=4167

    Lannguyen xin cảm ơn thật nhiều.
    Lannguyen

  6. #26
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những điều cần biết

    DA MÙA LẠNH
    Bác sĩ Nguyễn Văn Đức



    Ngứa mùa đông

    Không để ý, ai cũng có thể bị “ngứa mùa đông”. Vào mùa lạnh, độ ẩm trong không khí (air humidity) xuống thấp, làm da khô, khiến ta dễ cảm thấy ngứa. Rồi vì lạnh, nhiều người chúng ta thích tắm nước thực nóng. Nằm trong bồn nước nóng, lim dim, quên cả trời lẫn đất.

    Rồi, sưởi được bật lên để tạo hơi ấm. Nước nóng, sưởi (củi, điện hay gas) khiến da càng thêm khô và ngứa. Gãi mới đã ngứa (những chỗ ở lưng xa quá tầm tay, thì dùng bàn tay giả bằng gỗ gãi cho bằng được!). Có người còn đổ cả rượu, chanh, dầu xanh, dầu đỏ, dầu cù là, dầu con hổ, ... lên da, chà xát, hi vọng bớt ngứa. Những chỗ do gãi và chà xát, trở thành sần sùi, dộp lên. Da chỗ dộp lên ấy càng ngứa tợn. Lại gãi nhiều hơn. Tất cả những yếu tố kể trên gộp lại khiến da ngứa thêm mãi trong mùa lạnh, tạo một vòng lẩn quẩn: ngứa, gãi, gãi, ngứa.

    Người da khô sẵn dễ bị ngứa hơn người khác. Trong da, có một chất nhờn gọi là “sebum”, giữ cho da khỏi khô. Khi cao tuổi, da khô hơn do có ít chất sebum, vì sự tiết chất sebum giảm dần theo thời gian (nên datrông không còn tươi mát như lúc trẻ). Bởi thế, các cụ có tuổi rất hay ngứa vào mùa lạnh.

    Da người “ngứa mùa đông”, nhất là ở dưới chân, trông khô, mốc meo, lấm tấm trắng (scaling). Khi da ngày càng khô hơn do trời thêm lạnh, và người bị ngứa gãi nhiều, trên da sẽ xuất hiện những vùng đỏ trong có những đường nứt ngang (horizontal fissuring). Nặng hơn nữa, những đường nứt dọc cũng xuất hiện. Các đường nứt ngang và dọc trên những vùng da đỏ, cùng nhau, tạo thành hình ảnh trông như một bình sứ rạn nứt, nên loại bệnh da này được đặt tên “eczema craquelé”. Ở thể nặng nhất của chứng “ngứa mùa đông”, với gãi, với đủ những thứ được thoa, trét lên như an-côn, chanh, dầu xanh, bột “Ampi”, thuốc bắc, ..., những đường ngang dọc ấy sâu xuống, toác ra, ứa nước vàng hoặc mủ. Lúc ấy, ta vừa ngứa lại vừa đau.

    Tốt hơn hết là đừng để xảy ra cảnh đau lòng, và tốn tiền ấy. Vào mùa lạnh, ta nên tắm mau với nước vừa đủ ấm, dùng những loại xà-bông ít làm mất chất nhờn của da như xà-bông Dove. Không dùng xà-bông càng tốt, hoặc chỉ dùng xà-bông ở những vùng nhiều mồ hôi như nách, háng, khuỷu tay, khuỷu chân. Không nên tắm ngày nhiều lần, một lần là tối đa. Với những vị da quá khô, có khi chỉ nên tắm ba, bốn lần mỗi tuần. Không phải ta muốn tiết kiệm nước. Sau khi tắm, nên thoa da bằng những loại lotion làm da bớt khô như Keri lotion, Vaseline lotion (mua không cần toa), ... Những lotion này thoa da ngày mấy lần cũng được, song chúng thấm vào da, giúp da khỏi khô mạnh nhất khi được dùng ngay lúctắm xong, ta dùng khăn tắm lau sơ cho ráo nước, và da còn đang âm ẩm. Dùng các loại kem thuốc Kenalog, Elocon, Lidex, ... đựng trong những ống be bé, kiểu ngứa đâu quẹt đó, không ăn thua. Thuốc chỉ nên thoa trên những vùng da đã sần lên do ta lỡ gãi.

    Xin... cố đừng gãi. Và cũng không mặc đồ len trực tiếp trên da. Đồ len chúng sần sùi, cứ chọc chọc vào da, thêm ngứa.

    Về thuốc dùng, ta có thể thử dùng những thuốc chữa ngứa như Benadryl, Chlor-Trimeton, Tavist... mua không cần toa. Có điều, dùng những thuốc này, khi lái xe, hoặc điều khiển những máy móc nguy hiểm, ta nên cẩn thận, vì thuốc hay làm người ngầy ngật, buồn ngủ.

    Nếu mãi vẫn không bớt ngứa, bạn nên đi khám bác sĩ cho chắc ăn, vì ngoài chứng “ngứa mùa đông”, nhiều bệnh da khác, hoặc các bệnh bên trong cơ thể như bệnh thận, bệnh gan, ung thư, ... cũng gây ngứa. Bác sĩ còn có thể biên toa cho bạn mua những thuốc mới chữa ngứa như Allegra, Claritin, Clarinex giúp bớt ngứa, nhưng không gây buồn ngủ. Phải cái chúng khá đắt tiền.

    Viêm da do tiếp xúc

    “Viêm da do tiếp xúc” (contact dermatitis) là bệnh da gây do sự tiếp xúc trực tiếp với nhiều chất bên ngoài cơ thể.

    Viêm da do tiếp xúc rất hay xảy ra. Chỉ xin lấy vài thídụ dễ hiểu. Ngày nào chúng ta cũng có dịp cần rửa tay với nước và xà-bông. Nhưng nếu cả ngày nhúng tay vào nước và xà-bông, lâu ngày chày tháng, tay ta có thể sẽ khô, ngứa, lấm tấm trắng, sần lên ở nhiều chỗ, nhiều khi còn nứt nẻ. Vì xà-bông có chất kiềm mạnh (strong alkaline soap), làm tổn thương lớp ngoài cùng của da và gây viêm da.



    Nhiều người làm việc trong kỹ nghệ, tay ngày nào cũng phải tiếp xúc với những chất hóa học độc hại cho da, hoặc rửa tay với những nước rửa đặc biệt (organic solvents), khiến da sần lên, ngứa ngáy.

    Lớp ngoài cùng của da ta là một lớp tế bào rất mỏng. Bất cứ chất nào làm tổn thương lớp tế bào này đều tạo phản ứng viêm da. Vào mùa lạnh, khí lạnh khiến da khô, và khi khô, lớp tế bào ngoài cùng của da dễ bị các chất hóa học làm tổn thương. Thế nên, rửa nước và xà-bông nhiều lần trong ngày vào mùa lạnh dễ bị viêm da do tiếp xúc hơn các mùa khác. Cùng một cơ chế, vào mùa lạnh, những người làm việc trong các kỹ nghệ, tay dính những chất hóa học hoặc nước rửa hàng ngày, cũng dễ bị viêm da do tiếp xúc.

    Mùa lạnh, bạn cố tránh tiếp xúc với nước nóng và xà-bông, đồng thời, dùng thực nhiều lotion chống khô da, nhất là sau những lần bất đắc dĩ phải nhúng tay vào nước nóng và xà-bông.

    Khí lạnh cắn

    Năm nào, một bác sĩ ở Texas, mê leo núi Hi-mã-lạp-sơn hơn gia đình và nghề nghiệp, không may bị tuyết vùi trong lúc đi leo trèo. Được cứu sống, nhưng ông mất mũi, một bên tay bị cưa, bàn tay bên kia cũng mất mấy ngón. Do khí lạnh cắn (frostbite).

    Chúng ta ở Cali, không lạnh lắm, không có những núi cao để mọi người rủ nhau leo trèo vào mùa đông, nên ít khi bị “khí lạnh cắn” (frostbite). Cắn đến rụng tai, rụng mũi, má, ngón tay hoặc ngón chân.



    Khí lạnh làm các mạch máu ngoại biên co thắt (vasocontriction), lượng máu đến nuôi các vùng ngoại biên như tai, mũi, má, ngón tay hoặc ngón chân ít đi. Càng lạnh, các mạch máu ngoại biên co thắt càng nhiều. Đến một lúc, tai, mũi, má, ngón tay hoặc ngón chân, không có đủ máu nuôi nên chết đi. Vùng bị frostbite đầu tiên tái, bóng như sáp (waxy), song không đau hay khó chịu mấy. Sau đó, những hiện tượng giống như bị bỏng lửa xảy ra: da đỏ, sưng lên, nổi những bọng nước. Nặng hơn, da chết dần, thâm đen, rồi các bắp thịt, gân (tendons), xương và thần kinh phía dưới da cũng tổn thương, chết theo.

    Phải chữa ngay khi mới có hiện tượng “khí lạnh cắn” xảy ra, trước khi vùng bị cắn sưng lên. Phải bọc ngay vùng có frostbite với quần áo ấm, hoặc lấy bàn tay,hay phần khác của cơ thể che chỗ frostbite, dùng hơi ấm giúp máu vẫn đến đều vùng frostbite. Sau đó, ngâm chỗ frostbite trong nước nóng 100-110 độ F. Khi thấy da chỗ frostbite ửng hồng, và mềm lại, sự chữa trị đã thành công, có thể ngưng ngâm nước nóng. Lúc ấy, da biết đau, và cần đến thuốc giảm đau.
    Không nên chà xát chỗ khí lạnh cắn đã mất cảm giác, vì dễ làm trầy da, nhưng nhẹ nhàng nắn bóp vùng tay hay chân ở phía trên vùng khí lạnh cắn có thể khiến máu lưu thông đến vùng khí lạnh cắn nhiều hơn.

    Khi bị khí lạnh cắn, may không rụng tai, rụng mũi, má, ngón tay hoặc ngón chân, sự hồi phục của những vùng đã tổn thương cũng phải mất đến nhiều tháng.

    Đỏ, sưng do lạnh

    Cơ chế gây “đỏ, sưng do lạnh” (chilblain) giống cơ chế gây “khí lạnh cắn” (frostbite). Gặp lạnh, các mạch máu ngoại biên co thắt, làm một số vùng ở phía ngoài của cơ thể không đủ máu nuôi. Đây là một hình thức da bị tổn thương nhẹ bởi khí lạnh, khiến da đỏ và sưng.

    Những chỗ da hay đỏ, sưng là da tay, bàn chân, tai, mặt. Thường người bị chilblain ban đầu không để ý, nhưng sau thấy da tay, bàn chân, tai hoặc mặt mình đỏ, ngứa, nóng. Những trường hợp nặng hơn, da lở ra hoặc nổi những bọc nước. Vùng đỏ, sưng sờ thấy lạnh, ẩm. Có người mùa lạnh nào cũng bị sưng, đỏ ởnhững vùng da năm trước đã bị, sang đến mùa nắng ấm thì bớt.

    Vận động thường xuyên sẽ làm máu huyết lưu thông đều hòa, đến cả những vùng da lạnh bên ngoài, nên rất tốt cho bệnh đỏ, sưng da do lạnh. Vùng đỏ, sưng nên được rửa sạch với nước hàng ngày và thoa bóp nhẹ với dầu nóng (warm oil). Tránh để vùng này bị lạnh hoặc ẩm. Nếu vùng đỏ, sưng ở bàn chân, bạn nên mang tất len khi đi ngủ. Bạn dùng các dụng cụ sưởi ấm bằng điện (eclectric pads) giữ cho vùng da đỏ, sưng khỏi lạnh. Nếu hút thuốc lá, bạn nói lời vĩnh biệt với nó là vừa, vì thuốc lá làm tổn thương các mạch máu ngoại biên, khiến vấn đề thành trầm trọng hơn.

    Nhiều thuốc có tác dụng dãn mạch (vasodilation) như nicotinamide, dipyridamole, Procardia được xem có thể làm giảm bớt triệu chứng, do làm dãn các mạch máu, khiến máu đến được chỗ đỏ, sưng nhiều hơn.

    Ngoài những vấn đề trình bày trên, các bệnh da như “bệnh vẩy nến” (psoriasis) (tạo các về đỏ, dày trên da trông giống những vẩy), bệnh “viêm da quá mẫn atopic dermatitis” (hay được gọi bệnh “lác sữa”, xảy ra nhiều ở trẻ nhỏ, khiến da luôn khô, ngứa) cũng nặng hơn vào mùa lạnh, hành người bệnh nhiều hơn. Đấy là chưa kể, co ro đi tắm biển vào mùa lạnh, chân tay bạn bỗng xuất hiện những vằn vện, đo đỏ hoặc xanh xanh, mất cả đẹp. Chứng này gọi là “livedo reticularis”, không cần chữa trị bằng thuốc. Bạn chỉ cần... chờ sang mùa ấm nóng. Thêm một vấn đề nữa. Mùa lạnh, nhiều người ngày nào cũng ấp bình nước nóng, hoặc dùng mền điện đắp người, da đâm vằn vện, rồi nám, ở chỗ phải tiếp xúc mỗi ngày với bình nước nóng hay mền điện (“toasted skin” syndrome, hội chứng “da bị nướng”). Nhiệt tỏa từ bình nước nóng hoặc mền điện gây những tổn thương cho các mạch máu và da, tạo những thay đổi không được đẹp trên da như vậy. Không bắt da phải trực tiếp tiếp xúc với nhiệt nữa, một thời gian sau, những vằn vện hồng, đỏ hay nâu tím trên da ấy sẽ bớt dần. Cũng có khi những vết nám sẽ tồn tại mãi mãi.

    Có người, ngồi quanh lò sưởi, hay bếp lửa hồng, đưa chân vào gần lửa cho ấm, da chân cũng bị vằn vện, nám y như vậy. Tình trạng này hay xảy ra cho phụ nữ. Phụ nữ thấy lạnh hơn đàn ông chúng ta vào mùa lạnh?

    Đông năm nay lạnh quá. Da lạnh, khô gây nhiều vấn đề. “Ngứa mùa đông” xảy ra nhiều nhất. Không khéo, còn bị cả “viêm da do tiếp xúc” ở bàn tay, các ngón tay, nếu mải chăm việc nhà, cả ngày nhúng tay vào nước nóng và xà-bông. Ăn mặc hớ hênh, da tay hay chân có chỗ nổi vằn vện (livedo reticularis), hoặc sưng, đỏ, ngứa, nóng (chilblain). Ngồi gần lò sưởi, bếp hồng, ấp nước nóng hoặc dùng mền sưởi điện trực tiếp trên da, lại dễ vằn vện, nám da do nhiệt tỏa ra sát da quá (“toasted skin” syndrome). Nặng nhất là “khí lạnh cắn” (frostbite), do khí lạnh làm hư hoại tai, mũi, má, ngón tay hoặc ngón chân, hay xảy racho những người lạc vào bão tuyết, sống sót trở về. Một số bệnh da cũng trở nặng vào mùa lạnh./.

    http://www.tapchithegioimoi.com/tm.php?recordID=4906
    Lannguyen

  7. #27
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những điều cần biết

    Người Chết Theo Mùa Đông!
    Huỳnh Quốc Bình



    Tiêu đề bài viết nầy không dính dấp gì đến nhạc phẩm “Tình chết theo mùa đông” của Nhạc Sĩ Lam Phương, nhưng là những điều mà người viết xin được nêu ra để chúng ta cùng nhớ vào mỗi mùa đông, hầu cho hằng năm số “người chết theo mùa đông” được giảm đi.

    Ít ai ngờ, tại quốc gia văn minh như Hoa Kỳ, có đầy đủ tin tức, vậy mà mùa đông nào cũng có hằng trăm người chết vì sự bất cẩn hay do thiếu hiểu biết về một loại khí độc, giết người một cách nhẹ nhàng. Khí độc nầy có tên gọi “Carbon Monoxide” mà người Mỹ cho đó là “The Silent Killer”, tạm dịch: “sát thủ thầm lặng”.

    Khí “Carbon Monoxide” hay “The Silent Killer" là gì?:

    Khí Carbon monoxide rất độc, không màu sắc, không có mùi. Cho nên mắt người không thấy được và mũi người không ngửi được. Ai hít khí nầy vào buồng phổi trong vài phút, có thể chết một cách nhẹ nhàng. Khí Carbon monoxide được tạo ra từ các khí đốt như ga, xăng, dầu nhớt, dầu lửa, củi, hoặc than đá khi được đốt lên. Lò ga trong nhà bếp được chế biến đúng tiêu chuẩn, nên số lượng khí carbon monoxide thường không nguy hiểm. (1)

    Người chết vì khí Carbon Monoxide:

    Hằng năm tại Hoa Kỳ đã có hằng trăm người bị chết đột ngột bởi khí carbon monoxide. Khí nầy được thả ra từ các loại máy chạy bằng nhiên liệu bị hư, hoặc sử dụng than đá nướng thịt (BBQ) không đúng cách, đúng nơi. Số người chết và suýt chết nhiều nhất từ ống khói của các loại xe hơi và than đá trong các trường hợp sau đây:

    - Vào mùa đông để trong nhà xe (garage) và cho máy chạy để tạo độ ấm trong nhà khi bị cúp điện hoặc, hoặc làm nóng máy xe trước khi lái.

    - Lái xe đường dài, ngừng xe nghỉ mệt, cho máy xe chạy để giữ độ ấm trong xe vì ngoài trời nhiệt độ lạnh. Khí độc Carbon Monoxide lẻn vào xe từ đầu máy xe hay phía sau xe (car’s trunk). Trường hợp nầy mở hí cửa kính cũng không xong mà đóng kín lại cũng tai hại.

    - Lúc lái xe để hệ thống thông hơi (vent) ở vị trí tắt (off), nhưng cửa xe đóng kín, khí độc từ máy xe lẻnvào bên trong mà không thoát được. Người lái xe hít khói độc rồi từ từ lịm đi và xe trở nên “không người lái” và…

    - Trời lạnh, nướng thịt trong nhà, hoặc nướng thịt ngoài trời còn dư than hồng, vì tiếc nên mang vào nhà sưởi ấm cho đỡ tốn điện; sử dụng lò sưởi (fireplace) để đốt củi, hoặc đốt than đá luộc bánh tét, hoặc sử dụng lò sưởi loại chỉ dành cho ngoài trời (outdoor)…

    Những vụ suýt chết và những cái chết thương tâm:

    Nhiều tài liệu chứng minh là khí carbon monoxide có thể tích tụ nhanh đến mức các nạn nhân bị ngất đi trước khi họ có thể kêu cứu.

    - Năm 1993, tại San Jose- California vào ngày Tết, người viết bài nầy giúp gia đình ngồi canh nồi thức ăn lớn được nấu bằng lò ga (propane) đặt trong nhà xe. Cửa nhà xe được mở toang 100%, nhưng chỉ 3 phút sau, tôi thấy đầu óc choáng váng. Cũng may vì tôi có chút hiểu biết về khí độc carbon monoxide nên vội chạy nhanh ra ngoài và vài phút sau đó trở vào tắt lò.

    - Năm 1986, tại Seattle WA, một gia đình quen thân với tôi. Cuối tuần họ nướng thịt ngoài trời bằng lò BBQ nhỏ. Các con ăn xong có chuyện đi ra ngoài. Ông Bà Ngoại và các con cháu nhỏ ở nhà. Ông ngoại thấy than hồng còn dư, ông tiếc và mang cả lò BBQ vào để giữa nhà sưởi ấm cho đỡ tốn điện. Cũng maycác con lớn về kịp và phát giác cả nhà đều trong tình trạng hôn mê. Nếu họ về trễ chừng vài phút, chắc chắn cả nhà sẽ chết hết.

    - Khoảng năm 1988, một tàu đánh cá của người Việt tại thành phố Monterey - California, gồm tất cả bốn người. Vì khí hậu bên ngoài quá lạnh nên họ đóng kín các cửa sổ trên tàu và cho chạy một máy sưởi bằng nhiên liệu để sưởi ấm lúc nghỉ đêm. Một chiếc tàu khác phát giác tàu nầy trôi lênh đênh trên biển và chỉ duy nhất một người sống sót, nhưng trong tình trạng hôn mê, đầu nạn nhân ở vị trí nửa phần ngoài cửa sổ.

    - Năm 2006, có trận bão tuyết trước ngày lễ Giáng Sinh tại Tiểu Bang Washington. Nhật báo Seattle Times ngày 19-12-2006, loan tin, một gia đình Việt Nam sinh sống tại vùng Burien, phía Nam thành phố Seattle, Washington, cả bốn người gồm vợ chồng và 2 con trai đều chết bởi khí carbon monoxide từ máy phát điện loại xách tay chạy bằng xăng, được cẩn thận đặt trong nhà xe. Ba người chết trong tư thế đang ngủ. Người cha chết ngay cầu thang gần máy phát điện. Cảnh sát đoán, có lẽ ông định xuống tắt máy nhưng chưa đến nơi thì đã ngã gục… Ngay trong thời điểm nầy và cũng ngay tại tiểu bang nầy, hai người thuộc các sắc dân khác cũng bị chết vì khí carbon monoxide. Một người đặt máy phát điện trong phòng khách, người kia sử dụng một lò đốt than ngay trong phòng ngủ. Cũng có những trường hợp tương tự, có ít nhất 100 người khác cũng có các triệu chứng hôn mê bởi khí độc carbon monoxide, nhưng được cứu chữa kịp thời.Triệu chứng khi hít khói độc carbon monoxide:

    Nếu ở mức ngộ độc trung bình, nạn nhân có thể cảm thấy đau đầu dữ dội, chóng mặt, thần kinh rối loạn, muốn nôn mửa, hoặc ngất xỉu.

    Khi phát giác các triệu chứng trên: Việc cần phải làm là lập tức mở các cửa chính và cửa sổ, tắt các lò ga, lò sưởi, hoặc đồ dùng đang đốt bằng nhiên liệu. Chính mình hay người trong gia đình phải nhanh chóng ra khỏi nhà và gọi xe cấp cứu do dù chưa ai tắt thở. Thà tốn tiền cho xe cứu thương còn hơn tốn nhiều tiền sau đó.

    Sơ đồ từ những nguồn có thể sinh ra khí độc carbon monoxide:



    Để giảm thiểu thiệt hại về nhân mạng, chúng ta cần tuyệt đối lưu ý ít nhất 6 KHÔNG sau đây:

    • Không bao giờ để xe hơi nổ máy trong nhà xe (garage) cho dù cửa được mở 100%.
    • Không bao giờ chạy máy phát điện trong nhà, trong nhà xe hay tầng hầm (basement).
    • Khi chạy máy phát điện ngoài trời, cần để cách xa cửa sổ và cửa chính, khi các cửa đang mở.
    • Không bao giờ đốt than trong nhà, trong lều, trong xe hoặc trong nhà xe.
    • Không bao giờ dùng khí đốt, lò nướng hoặc máy sấy để sưởi ấm.
    • Không bao giờ ngủ trong xe trong lúc để máy chạy với mục đích cho máy sưởi hay máy lạnh hoạt động, nhất là để trẻ con ngủ trên car seat, dù có người lớn canh giữ.

    Làm sao để phát hiện khí độc carbon monoxide?:



    Có những chiếc máy phát hiện trong không khí có khí độc “carbon monoxide “ với vài tên gọi như “Carbon Monoxide Alarm”, “ hoặc “Carbon Monoxide Detector”… Mỗi tư gia, văn phòng làm việc nên có ít nhất một cái, hoặc vài cái. Có những chiếc máy chỉ cần cắm vào ổ điện trong nhà là xong. Mỗi chiếc máy khoảng 20-30 Mỹ kim. Nếu mua chừng vài cái hầu đề phòng chuyện rủi ro thì giá tiền của nó rẻ hơn giá mua một chai rượu Tây, hay một vé vào cửa cho một dạ tiệc, khiêu vũ… nhưng nó lại cứu được sinh mạng nhiều người.

    Mua máy báo động có khí độc “Carbon Monoxide” ở đâu?:

    Các tiệm bán dụng cụ kim loại và điện (Hardware) như: Home Depot, Lowe’s…
    Kết luận: Chúng ta đừng nên để “mất trâu rồi mới làm chuồng”. Hãy mua ngay vài chiếc máy nêu trên để chuẩn bị cho mùa đông và trọn năm. Hãy làmngay trước khi quên. Hãy xem mạng sống của mình và người thân mình quý hơn vật chất đời nầy. Có nhiều tiền trong nhà băng, tư gia sang trọng bậc nhất, xe đẹp hay loại luxury đắc tiền, nữ trang đắc giá, quần áo toàn là đồ hiệu, bóp da vài ngàn một cái… cũng không cứu được mạng sống chúng ta trên cõi đời nầy chứ đừng nói là linh hồn chúng ta được vào Thiên Đàng hay Niết Bàn.

    Huỳnh Quốc Bình

    Ghi chú: 1. Tôi viết bài nầy dựa trên tài liệu của “Washington State Department of Health” (www.doh.wa.gov) và một số dữ kiện từ những cơ quan có thẩm quyền bảo đảm sự an toàn cho công chúng.


    http://www.tapchithegioimoi.com/tm.php?recordID=4888
    Lannguyen

  8. #28
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những điều cần biết


    Ăn lòng đỏ trứng gà không làm tăng cholesterol

    Friday, 14 February 2014 19:28
    Written by Thanh Phuưong - RFI



    Lòng đỏ trứng gà không chứa nhiều Cholestérol.
    Có thể nói đây là một tin vui cho những ai khoái ăn sáng với món bánh mì trứng gà ốp la : ăn lòng đỏ trứng gà không làm tăng cholesterol, tức là không làm tăng nguy cơ mắc các bệnh tim mạch và nguy cơ béo phì.
    Từ lâu, lòng đỏ trứng gà vẫn bị mang tiếng xấu, bởi một định kiến sai lầm cho rằng các bệnh tim mạch thường là do lượng cholesterol trong máu quá cao và trong lòng đỏ trứng gà chứa nhiều chất cholesterol. Thông thường, các chuyên gia khuyên là mỗi ngày chúng ta chỉ được ăn tối đa là 300 mg cholesterol, mà một trứng gà cở lớn đã chứa đến 190 mg cholesterl. Nếu mỗi ngày chúng ta ăn hai trứng gà là đã vượt quá lượng cholesterol cho phép. Cho nến, muốn tránh các vấn đề về tim mạch, nên hạn chế ăn lòng đỏ trứng gà. Thậm chí có một số chuyên gia còn cảnh báo là lòng đỏ trứng gà nguy hiểm không thua gì thuốc lá !

    Nhưng gần đây, các nhà dinh dưỡng đã phá bỏ định kiến sai lầm đó đối với lòng đỏ trứng gà. Họ đã tiến hành nhiều thí nghiệm, đặc biệt là cho một số người ăn mỗi ngày 3 trứng gà trong suốt 12 tuần. Kết quả cho thấy không có mối liên hệ nào giữa lượng cholesterol mà chúng ta ăn từ lòng đỏ trứng gà với lượng cholesterol trong máu. Nói cách khác, ăn lòng đỏ trứng gà không nhất thiết sẽ làm tăng lượng cholesterol trong máu của chúng ta.

    Sẵn dịp các nhà dinh dưỡng học nhắc lại rằng, một cách tự nhiên, cơ thể của chúng ta vẫn sản xuất ra cholesterol và cholesterol trong thức ăn chỉ ảnh huởng đến nhịp độ sản xuất cholesterol trong cơ thể chúng ta. Nếu chúng ta ăn nhiều cholesterol, thì cơ thể sản xuất ít hơn, và ngược lại, nếu ăn ít cholesterol thì cơ thể sản xuất nhiều hơn. « Năng suất » cholesterol đó còn tùy thuộc chủ yếu vào yếu tố di truyền, vào mức độ stress và vào thể hình của mỗi người. Như vậy có ăn nhiều trứng gà ốp la thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến lượng cholesterol trong máu.

    Như vậy trừ phi bị bệnh cao cholesterol, quý vị cứ việc ăn lòng đỏ trứng gà thoải mái. Thậm chí ăn càng nhiều càng tốt, vì trong trứng gà, chất dinh dưỡng tập trung ở lòng đỏ. Những người ăn kiêng hoàn toàn có thể kết hợp các món ăn với trứng gà dưới đủ mọi hình thức : trứng ốp la, trứng chiên, trứng luộc, hoặc trứng luộc trộn xà lách, trứng « à la coque »...

    Ấy là chưa kể lòng đỏ trứng gà là loại thức ăn chứa rất nhiều chất choline, một chất vốn có vai trò rất quan trọng trong việc hình thành bộ não nơi trẻ sơ sinh và cũng rất cần thiết cho việc bảo trì các chức năng của não nơi người lớn. Chất choline còn giúp làm chậm lại đà phát triển của bệnh Alzheimer.

    http://vietvungvinh.com
    Lannguyen

  9. #29
    Join Date
    Mar 2008
    Posts
    5,337
    Thanks
    2
    Thanked 13 Times in 13 Posts

    Default Re: Những điều cần biết

    tin tức đăng tải có đúng không đó ....?

  10. #30
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những điều cần biết

    CHUỐI
    Nguyễn Viết Tân





    Tôi ít khi tin thuốc men, cả thuốc Tây lẫn thuốc Tàu.

    Năm rồi bị con gái út hù quá, rằng thì là ba bị cao máu mà không chịu uống thuốc có ngày vỡ mạch máu chết quay tai ra mà không ai biết. High blood pressure là silent killer đó.

    Thế là ngoại trừ thuốc Losartan BS bắt phải uống mỗi ngày 1 viên, kỳ dư cứ nói đến thuốc là tôi lại giữ thái độ hoạt kê kêu là thuốc cứt dê.

    Nói thế chứ trong lòng tôi vẫn có những kỷ niệm với những món thuốc "hỡi ơi" không biết sao mà nói.

    Hồi còn nhỏ tôi bị một mụt cóc, mà người bắc gọi là mụn cơm khô, trên lưng ngón tay trỏ bàn tay phải, ngay chỗ khớp thứ nhất.

    Nó cũng chẳng làm phiền gì mấy ngoại trừ lúc chơi bắn bi kiểu con nít bắc, mình cứ ma giáo ủi tới để bắn chính xác hơn, vì gần hơn.

    Chơi bắn bi (culy) như kiểu nam là bắn bằng sức ngón trỏ của bàn tay trái, trong khi kiểu bắc thì viên bi nằm trong lòng cạnh bàn tay rồi dùng lực của ngón cái bắn đi.

    Cái mụn cóc đó bị lết trên đất khô nên nhiều khi toé máu, đau kể gì.

    Trong lớp tôi còn có anh Bào bị cơm khô dưới mu bàn chân. Nó mọc nhiều lắm, mụn mẹ mụn con mọc từng dề. Có khi anh lấy lưỡi lam gọt đến chảy máu mà càng ngày nó lan ra càng nhiều. Da anh hơi đen thế mà lúc lội nước những đầu mụn cóc trắng bệch ra coi ghê thấy bà.

    Thế mà rụp một cái, nó biến hết lúc nào chính anh cũng không hay.

    Hỏi thì anh nói có lần lội xuống cái ao rơm thối vì rượt con gà con vịt gì đó, thế mà tự nhiên hết.

    Nhưng mụn cơm trên tay tôi cứ còn đeo đẳng hoài, cứ nhìn thấy nó là bực.

    Anh Lãng thấy tôi than phiền mới bảo cậu cứ lấy một ít cỏ chỉ, quấn một nùi cỡ bằng nắm tay, đem vùi xuống bùn ngoài ruộng, năm ba ngày sau móc lên thì nó ủng ra, màu hơi vàng uá, lấy nắm cỏ thối ấy mà chà xát lên mụn cho chảy máu ra.
    Tôi làm theo và khi để ý đến cái mụn thì nó đã biến mất từ lúc nào rồi.

    Năm nay tôi 64 tuổi, da mặt đã lão hoá nhiều, và chắc là do di truyền từ mẹ, mặt tôi nổi nhiều nốt nâu đen, nó không phải là tàn nhang mà chính là đồi mồi vì lồi hẳn lên da.

    Già thì mặt nổi từng dề mụn ấy là sự thường, họ còn nói ai có nhiều đồi mồi lại càng sống dai, nghe vậy mình cũng an tâm dù hiện nay đang là một mầm non nghĩa địa.

    Chắc chắn là gương mặt trông xấu xí đi nhiều, nó lốm đốm như con cắc kè bông, nhưng phiền nhất là khi cạo râu, cạo mặt thường hay bị chảy máu.

    Tôi không nhớ là trong một bài viết nào nói về vườn chuối nhà, tôi có đề cập đến ai đó nói rằng lấy vỏ chuối chín chà xát lên mụt cóc sẽ hết.

    Tôi không còn mụt cóc trên ngón tay như ngày nhỏ để mà thử, nên đã yêu cầu ai có thì chữa bằng cách này coi có khỏi không (?) nếu có kết quả xin thông báo cho biết.

    Vậy mà từ ấy đến nay cả hơn năm trời rồi chưa thấy ai nói gì, lòng cũng hơi thắc mắc.

    Tháng vừa qua tôi bị vừa chuột rút (bắp chân) vừa vọp bẻ (ngón chân) một đêm có khi hai ba lần.

    Ai đã từng bị chứng này chắc cũng thấu hiểu nó đau đớn lắm, không những lúc đó mà sau cả ngày trời nó vẫn còn nhức âm ỉ trong bắp thịt.

    Lên Net tìm hiểu xem làm sao trị được cái chứng đau ê ẩm này, thì tôi thấy họ nói vì trong cơ thể mình thiếu chất Can-xi hay Ka-li gì đó, mà trong chuối chín có rất nhiều chất này.

    Tánh tôi lại hảo ngọt, mà chợ Mễ gần nhà thường bán một đồng 3 pound. Thế là tôi liền mua về mỗi ngày ăn vài ba trái.

    Vợ con tôi thì chuối chín không ăn, cứ ăn kiểu còn sột sột, hễ hơi mềm là chỉ còn một mình tôi hốt ổ. Tôi lại thích ăn khi chuối chín trứng cuốc, nghĩa là vỏ nó đã có những chấm màu nâu, khi ấy vỏ rất mỏng và chuối ngọt đậm.

    Ăn xong rồi tôi ngồi đọc báo trên computer, lẩn thẩn lấy vỏ chuối chà lên mặt.
    Quên kể một điều nữa là hai bên tóc mai của tôi hồi này bị "cứt trâu". Đó là những da bị đóng thành từng vảy cứt trâu như đầu con nít ngày xưa, lấy móng tay cạo thì nó tróc ra. Tôi xát vỏ chuối lên đó luôn.

    Thế mà mới sau một tuần, nó khỏi bệnh mới hay chứ. Cả tàn nhang lẫn cứt trâu đều biến hết.

    Bây giờ da mặt tôi láng o, chắc là cải lão hoàn đồng. Đứa nào nói láo làm con chó.

    Có người từ San Diego liên lạc với tôi để mua cây chuối con, và hỏi giá bao nhiêu. Tôi nói chỉ biếu chứ không tính tiền.

    Anh tâm sự là có người cha nay đã thượng thọ, vẫn ước ao có bụi chuối sau nhà, để được nhìn tàu lá xanh, được chạm vào thân chuối mập mạnh, mát rượi như một đứa bé sổ sữa. Tôi cũng cùng tâm trạng đó nên nói anh cứ ghé nhà, muốn bao nhiêu cây cứ việc đem xe van lên mà chở.

    Nhớ tác giả Lê Như Đức kể chuyện cây chuối non thái mỏng để ăn ghém ai mà không thèm (?) Gia đình tôi cũng thường thái cây non để ăn kèm với bún bò ngon lắm.
    Ngoài ra chị dâu tôi thường nấu món giò heo giả cầy, hay thịt dê xào củ chuối non, ngon không chê vào đâu được.

    Chuối tốt đủ điều như thế mà nhiều người kiêng không trồng trong vườn, lại có người không dám bày chuối trong mâm ngũ quả nữa chứ. Hầu hết là vì họ nói giọng nam, nên chữ chuối nói thành chúi.

    Họ sợ trồng chuối, ăn chuối hay có chuối trong dĩa trái cây là sẽ chúi nhủi, ngóc đầu lên không nổi, và sẽ nghèo hoài.

    (Hoàng Lan Chi chuyển)



    http://www.tapchithegioimoi.com/
    Lannguyen

  11. #31
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những điều cần biết

    SƯNG RUỘT DƯ
    (Appendicitis)

    BS Nguyễn Văn Đức






    Ruột dư (vermiform appendix) hình như con sâu, thân hẹp, dài khoảng 3 inches (7.5 cm), bám vào đầu ruột già nằm phía bụng dưới bên phải.

    Giá nó đặc thì không sao, nhưng khổ nỗi lòng nó lại rỗng, ăn thông với lòng của ruột già qua một lỗ nhỏ. Cớ sự chính ở chỗ đó, do nếu có gì (như một miếng phân nhỏ chẳng hạn) trên bước đường phiêu du từ ruột non sang ruột già, lỡ lọt vào lòng nó, là ta có chuyện. Hoặc một hạch bạch huyết trong lòng nó to lên (lymphoid follicle hyperplasia), cũng khiến lòng nó tắc nghẽn, nó sưng lên. Người có giun kim, giun đũa, hoặc sán Taenia trong ruột, có thể bất chợt sưng ruột dư do giun, sán bò vào lòng ruột dư nằm chơi.

    Sưng ruột dư là một trong những nguyên nhân hay làm chúng ta đau bụng cấp tính rồi bác sĩ phải đem ta đi mổ nhất. Trẻ, già, nam, nữ, nó chẳng tha ai, song nó hay xảy ra nhất cho người trẻ trong hạn tuổi thanh xuân, mười mấy hai mươi mấy. Sưng ruột dư hiếm khi đến thăm các trẻ em dưới 1 tuổi. Hàng năm ở Mỹ, có 250.000 trường hợp sưng ruột dư xảy ra.

    Khi ruột dư mới sưng trong vòng 24 tiếng đầu, chưa kịp bể ra, xì mủ vào trong bụng, ta định bệnh được ngay và đem mổ, tốt lắm, song nếu nó đã bể, mủ đã vào bụng, vấn đề trở thành trầm trọng, nhiêu khê hơn nhiều. Khổ cái, sự định bệnh thường muộn, do chỉ 55% các trường hợp sưng ruột dư (hơn một nửa một chút) cho những triệu chứng điển hình khiến chúng ta mau chóng nhận diện được căn bệnh. Trong rất nhiều trường hợp, nó giả hình che mắt, gây những triệu chứng giống những bệnh khác, nhất là ở trẻ em dưới 3 tuổi, người trên 60.

    Triệu chứng

    Lời kể bệnh của bạn rất quan trọng, giúp bác sĩ định bệnh mau chóng, nhất là khi diễn tiến của các triệu chứng được bạn mô tả rõ ràng, mạch lạc. Bạn kể bệnh mơ hồ, chúng ta có thể dắt tay nhau đi lạc đường.





    Triệu chứng đầu tiên của sưng ruột dư luôn luôn là đau bụng. Đau mơ hồ vùng bụng trên ngay phía giữa, hoặc đau quanh rốn (ở đây, chúng ta lại thấy công dụng của cái rốn, phân chia bụng thành trên, dưới, bên phải, bên trái, ngoài việc để chúng ta buồn tay bôi dầu cù là). Bạn thấy mắc đi cầu hoặc thấy muốn đánh hơi (passing flatus), song có làm vậy, đau nó vẫn không bớt. Bôi dầu cù là cũng chẳng ăn thua. (Mà dầu cù là, dầu xanh nào có chữa bệnh gì đâu, chỉ làm khổ cái mũi bác sĩ). Bạn đau không nhiều, kiểu đau quặn thôi (crampy pain), và cái đau nhè nhẹ này kéo dài khoảng 4 đến 6 tiếng. Nếu bạn là người dễ tính, ít hay than phiền, hoặc đang mải ngủ, có khi bạn cũng chẳng cảm thấy cái đau lúc đầu của sưng ruột dư.

    Nhưng khi ruột dư càng lúc càng sưng, cái đau trở thành rõ rệt, liên tục, và cũng nặng hơn, bò dần về phía vùng bụng dưới bên phải. Khi cử động và ho, bạn thấy đau thêm. Bạn ăn chẳng ngon miệng tí nào. (Triệu chứng ăn không ngon rất quan trọng, do thế, nếu bạn vẫn ăn ngon như thường, thì chắc không phải sưng ruột dư rồi.) Bạn có thể cảm thấy buồn nôn hoặc thực sự ói ra thức ăn, song có ói, thì cũng không ói dữ lắm, như khi bị trúng độc thức ăn (food poisoning). Thường, bạn không bị tiêu chảy khi sưng ruột dư.

    Đấy là những triệu chứng điển hình của sưng ruột dư, nhưng ôi, đời thường dành nhiều thử thách cho các bác sĩ, vì chỉ 55% các trường hợp sưng ruột dư cho những triệu chứng điển hình như vậy. Trẻ em, những vị có tuổi, và phụ nữ mang thai, sưng ruột dư, hay có những triệu chứng chả điển hình tí nào. Chẳng hạn, trẻ em 11 tháng đến 35 tháng, khi sưng ruột dư, thường hay tiêu chảy, và nhiều trẻ dưới 1 tuổi vẫn đòi ăn như thường. Những vị lớn tuổi, già yếu, hay có những triệu chứng mơ hồ, không theo những diễn tiến như kể trên. Phụ nữ mang thai, sưng ruột dư, có khi thay vì đau vùng bụng bên phải phía dưới, lại đau bụng vùng bên phải phía trên, do tử cung mang thai đẩy ngược ruột dư ra khỏi vị trí bình thường của nó, lên cao hơn.

    Ngay với những người trẻ, khỏe mạnh, không mang thai, sưng ruột dư, nhiều trường hợp, cũng có những triệu chứng không điển hình của căn bệnh.

    Thăm khám

    Khi thăm khám cho bạn, những gì bác sĩ nhận thấy nơi bạn sẽ tùy vào hai yếu tố: bạn đã có triệu chứng bao lâu, và vị trí của cái ruột dư trong bụng bạn (nó nằm đúng chỗ của nó, hoặc nằm thấp sâu phía dưới, nằm cao phía trên, nằm nấp sau ruột già xa phía đằng sau lưng, hoặc cắc cớ nằm ở bụng dưới bên trái thay vì bên phải).

    Khi ruột dư bị sưng như vậy, lúc bác sĩ sờ nắn bụng bạn, đúng vào chỗ nằm của cái ruột dư, bạn sẽ cảm thấy đau, và bụng bạn chỗ ấy gồng cứng hơn những chỗ khác. Đau khi bị sờ nắn (tenderness) là dấu chứng quan trọng, vì nếu không có dấu chứng này, ta không thể định được bệnh sưng ruột dư. Dấu chứng này có thể chưa xuất hiện trong giai đoạn đầu của căn bệnh, khi bạn mới cảm thấy đau mơ hồ vùng bụng trên hoặc quanh rốn. Khi cái ruột dư của bạn chơi ngang, nằm nấp sau ruột già (retrocecal appendix) mãi tận về phía lưng, hoặc nằm thấp sâu dưới vùng chậu (pelvic appendix), bụng bạn có thể chẳng đau tí nào khi sờ nắn, nhưng bạn đau khi bác sĩ đấm đấm phía sau lưng bạn hoặc khi bác sĩ dùng ngón tay khám trực tràng (rectal examination) và khám vùng chậu của bạn (pelvic examination).
    Quan sát bạn trong tư thế nằm, bác sĩ có thể thấy bạn co chân phải lên, cố không cử động nhiều bên phải vì đau. Nhiệt độ của bạn bình thường hoặc hơi tăng một chút (99 đến 100.5 độ F, hoặc 37.2-38 độ C). Nếu bạn sốt cao trên 103 độ F (39.4 độ C), chết rồi, chắc cái ruột dư bạn bị lủng rồi (perforation), mủ đã xì vào trong bụng, đồng thời dính vào các cơ quan chung quanh, đưa đến nhiễm trùng vùng quanh ruột dư, hoặc nặng hơn nữa, nhiễm trùng toàn bụng. Ruột dư ít khi bị lủng khi mới sưng trong vòng 24 giờ đầu, ta định được bệnh và đem đi mổ ngay, nhưng dễ bị lủng sau 48 tiếng đồng hồ.

    Các thử nghiệm và phim chụp

    Định bệnh sưng ruột dư chính dựa vào lời kể bệnh có duyên, mạch lạc, rõ ràng của bạn, thêm vào đấy là bàn tay thăm khám của bác sĩ. Các thử nghiệm không giúp vào sự định bệnh cho lắm, song giúp ta loại bỏ nhiều bệnh khác có thể gây những triệu chứng tương tự, như sạn đường tiểu, nhiễm trùng đường tiểu, thai ngoài tử cung, v.v..

    Hai thử nghiệm căn bản cho bất cứ ai đau bụng dưới là “complete blood count” (viết tắt CBC, xin tạm dịch “đếm máu toàn diện”) và phân tích nước tiểu (urinalysis). Nếu người đau bụng thuộc phái nữ, ta cần làm thêm trắc nghiệm thử thai (pregnancy test), xem người phụ nữ có đang mang bầu hay không.

    Thử nghiệm máu “complete blood count” (CBC) cho thấy các trị số của bạch cầu (white blood cells), hồng cầu (red blood cells) và các tiểu cầu (platelets), những loại tế bào chính trong máu. Khi sưng ruột dư, thường “complete blood count” cho thấy các bạch cầu tăng cao trong máu, khoảng 12.000 đến 15.000 bạch cầu trong mỗi phân khối máu (bình thường, ta có 5.000-10.000 WBC/mm3). Nhưng đến 10% số người sưng ruột dư có số lượng bạch cầu trong máu hoàn toàn bình thường, nên ta không thể chỉ dựa vào “complete blood count” để định bệnh hoặc loại trừ sưng ruột dư.

    Trong mẫu nước tiểu được phân tích (urinalysis), nếu ta thấy có nhiều máu (hematuria) hoặc nhiều tế bào bạch cầu quá (pyuria), chắc bạn không sưng ruột dư đâu, chỉ bị sạn đường tiểu hoặc nhiễm trùng đường tiểu thôi, xin mừng cho bạn. Bạn là phái nữ, thử nghiệm thử thai cho thấy bạn có bầu, chết, ta nên nghĩ đến bệnh thai ngoài tử cung (ectopic pregnancy) là vừa, nếu thực bạn không sưng ruột dư.

    Một lần nữa, đời lại vẫn chưa dễ như ta tưởng. Xin lỗi, bạn kể bệnh lơ mơ, khám đi khám lại, định bệnh vẫn lờ mờ, các thử nghiệm “đếm máu toàn diện” (complete blood count), phân tích nước tiểu không giúp gì hơn. Và bạn vẫn còn đau nhiều, chẳng lẽ lại cứ đem bạn đi mổ bừa, mở bụng bạn ra xem có đúng bạn sưng ruột dư hay không, nếu không thì đóng lại cũng chẳng sao? Có lẽ ta phải nhờ đến các phương pháp siêu âm (ultrasound) hoặc Cat scan vậy.

    Siêu âm rất chính xác (specific) trong việc xác định bạn không bị sưng ruột dư, nếu siêu âm cho thấy rõ cái ruột dư của bạn hoàn toàn bình thường, chả sưng to tí nào cả, ta có thể chắc ăn là bạn không bị sưng ruột dư. Nhưng độ nhạy (sensitivity) của nó chỉ khoảng 86%, tức nó không khám phá được 14% các trường hợp thực sự sưng ruột dư.

    Gần đây, người ta thấy phương pháp chụp Cat scan có độ nhạy hơn hẳn siêu âm, đến 96%, chỉ sót có 4% các trường hợp thực sự sưng ruột dư. Nếu bạn đau không phải vì sưng ruột dư, Cat scan cũng khám phá những bệnh khác trong bụng khiến bạn đau hay hơn siêu âm.

    Chữa trị

    Trong trường hợp rõ ràng, không còn nghi ngờ gì nữa (bạn kể bệnh có duyên, mạch lạc, tả đúng diễn tiến của các triệu chứng, bác sĩ khám thấy đúng là sưng ruột dư), ta nhờ bác sĩ giải phẫu mổ ngay đi thôi, bạn nhé, lấy cái ruột dư đang làm phiền bạn ra, và rồi bạn sẽ thơ thới rời nhà thương, về lại nhà trong vòng vài ngày. Sưng ruột dư, ai cũng có thể bị, đây là việc Trời kêu ai nấy dạ, bạn chẳng nên buồn. Vả, ruột dư nó... thừa, cắt đi cũng chả sao. Và nếu mổ đúng lúc, khi ruột dư chưa bể vỡ, vết mổ sẽ nhỏ thôi, chỉ chừng 3 cm.

    Trường hợp ta còn phân vân chưa rõ, bạn chịu khó... vào nhà thương nằm, để bác sĩ theo dõi. Cứ độ vài giờ, bác sĩ lại đến thăm bạn, xem các triệu chứng của bạn tiến triển thế nào, và khi khám cho bạn, có thêm những dấu chứng gì mới. Cứ 4 tiếng, ta làm lại thử nghiệm “đếm máu toàn diện” (complete blood count), xem lượng bạch cầu trong máu vẫn vậy, hoặc nó từ từ tăng lên. Nếu càng lúc càng có thêm bằng chứng bạn đúng bị sưng ruột dư, ta sẽ mổ cắt nó đi, trước khi nó bể vỡ, xì mủ vào trong bụng bạn. Còn may mắn, bạn bớt đau dần, không sưng ruột dư, thường 24 tiếng sau, bác sĩ sẽ để bạn hân hoan ra về.

    Ôi, cái ruột dư, vì nó trước bao người đã mất mạng, hoặc nếu sống sót, cũng bao biến chứng. Nay tỉ lệ tử vong do sưng ruột dư đã giảm thiểu nhiều (không đến 1 người mất mạng trong 100 trường hợp sưng ruột dư). Nhờ vào trình độ y học cao hơn, nên bệnh được định ra sớm hơn, kỹ thuật giải phẫu, gây mê cũng tân tiến hơn trước.

    BS Nguyễn Văn Đức

    *Lan chân thành cảm ơn BS Nguyễn Văn Đức và http://www.tapchithegioimoi.com/
    Lannguyen

  12. #32
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những điều cần biết

    8 thói quen hầu hết chúng ta tưởng vô hại


    Đây là những thói quen bạn nên từ bỏ ngay nếu không muốn ảnh hưởng đến sức khỏe, sắc đẹp.

    Có nhiều việc làm nhỏ hàng ngày bạn thường làm nhưng đó lại là những thói quen xấu mà có thể bạn không nhận ra. Chúng ảnh hưởng không nhỏ đến cả sức khỏe và sắc đẹp của bạn. Đó là những thói quen nào?

    Cắn móng tay




    Cắn móng tay trước hết sẽ khiến da tay và móng tay của bạn bị xước xát, thiếu mềm mại. Nếu bạn thường xuyên cắn móng tay, móng của bạn sẽ có xu hướng mọc thụt lùi và ngày càng bị đẩy sâu vào trong thịt. Từ đó, bạn sẽ không thể có bộ móng đẹp tự nhiên nữa.
    Cắn móng tay tưởng chừng là một việc làm vô hại, nhưng khi nó được lặp đi lặp lại thì sẽ thành thói quen nguy hiểm, khiến móng nham nhở, da ngón tay bong tróc. Theo bác sĩ da liễu Michael Shapiro (New York), vi trùng từ miệng sẽ đi đến da tay và ngược lại. Vi khuẩn dưới móng tay cũng có điều kiện len vào khoang miệng, gây nhiễm trùng nướu và họng.

    Xoắn và xoáy tròn lọn tóc
    Xoắn, vê lọn tóc làm hại đến tóc còn hơn cả việc khi tóc ướt bạn vò mạnh bằng khăn. Xoắn và xoáy tròn lọn tóc quanh ngón tay khiến cho chân tóc bị yếu dần theo thời gian. “Điều này dẫn tới rụng tóc, hói hay viêm nhiễm khu vực chân tóc”, bác sĩ da liễu Ariel Ostad (New York) cho biết. Về lâu dài, thói quen này có thể dẫn tới hội chứng Trichotillomania - chứng rối loạn về tâm lý khiến người bệnh tự giật hết tóc trên đầu và lông ở các bộ phận khác trên cơ thể.

    Bẻ cổ, khớp tay chân
    Tiếng kêu phát ra khi vặn cổ, khớp tay, chân là do khí có trong dịch khớp được giải phóng. Sau mỗi lần vặn, bẻ khớp, chúng ta sẽ có cảm giác dễ chịu hơn, nhưng khi lặp đi lặp lại sẽ gây ảnh hưởng xấu tới các dây chằng xung quanh và khiến chúng bị lệch vị trí, gây ảnh hưởng xấu tới bề mặt sụn hoặc đĩa đệm, phá hủy khớp.

    Về lâu dài, thói quen này sẽ dẫn đến thoái hóa dây chằng cổ, vôi hóa đốt sống cổ, viêm khớp. “Trong

    quá khứ, đã có người từng vặn cổ quá mạnh và bị đột quỵ,” theo lời tiến sĩ Michael Gleiber, bác sĩ phẫu thuật chỉnh hình tại Boca Raton, Đại học Y Khoa Florida.

    Sờ vào mặt
    Đây là một trong những thói quen mọi người hay gặp phải nhất, đặc biệt là phụ nữ. Theo nghiên cứu mới nhất công bố trên tạp chí Những bệnh truyền nhiễm: Cách tốt nhất để tránh bệnh tật là hạn chế chạm tay vào mặt, trừ khi bạn luôn rửa tay sau khi khi dùng điện thoại, bàn phím và nắm chốt cửa…

    Các nhà nghiên cứu đã quan sát 249 người đang ở những khu vực công cộng trong hai thành phố. Họ phát hiện ra rằng, trung bình mỗi người chạm da mặt khoảng ba lần trong một giờ và chạm vào miệng hay mũi thường xuyên hơn.

    Sờ vào mặt thường xuyên hoặc nặn mụn trứng cá khiến da tích tụ chất bẩn và hủy hoại dần tầng biểu bì trên cùng của da, tăng nguy cơ gây mụn. Bên cạnh đó, những vết xước do cậy mụn sẽ khó phục hồi và để lại tổn thương vĩnh viễn. Việc bạn cần làm là ngừng ngay việc sờ mặt và nếu bị mụn, hãy tuân theo sự điều trị của bác sĩ da liễu.

    Nghiến răng
    Nghiến răng trong lúc căng thẳng có thể bào mòn hoặc nứt vỡ, gây yếu thân răng lẫn chân răng; làm cho khuôn mặt bị mất cân xứng hoặc có dạng vuông (do phì đại cơ cắn ở cả hai bên), rối loạn khớp thái dương - hàm là tình trạng khớp giữa hàm trên và hàm dưới không còn hoạt động đúng.

    “Mọi người nghiến răng như một cách để phản ứng lại với sự căng thẳng. Tuy nhiên, phần lớn hậu quả do nghiến răng đem lại là răng bị sai lệch vị trí, mất răng hoặc hàm xô lệch. Các phương pháp điều trị là chỉnh hình răng và thậm chí là tiêm Botox vào các cơ miệng”, bác sĩ nha khoa Justin Philipp (Chandler , Ariz) chia sẻ.

    Liếm, cắn môi

    Hành động này khiến các enzyme hỗ trợ tiêu hóa len lỏi vào da môi và dẫn tới viêm niêm mạc môi, gây nứt môi. Được biết, nước bọt có chứa men tinh bột, liếm lên môi giống như có một lớp hồ mỏng tạo cảm giác mềm môi tức thì. Nhưng khi nước bọt bốc hơi hết, thì môi sẽ càng khô hơn. Hơn nữa, trên môi có dính bụi và mầm bệnh nên dùng lưỡi liếm sẽ gây mất vệ sinh, tạo điều kiện cho vi khuẩn có hại phát triển.

    Cắn đuôi bút chì, bút mực

    Vi trùng, vi rút có mặt khắp mọi nơi và bút chì, bút mực cũng không là ngoại lệ. Hành động cắn bút khiến vi trùng có khả năng xâm nhập vào đường miệng, trong đó có cả vi rút cúm. Hơn thế nữa, nhai cắn đuôi bút có thể làm mực dính vào răng, cũng như làm tổn thương mô mềm và nướu răng.

    Nhai kẹo cao su

    Nhai kẹo cao su từng bị cấm ở nhiều nước, nhưng họ cấm chỉ vì lý do bảo vệ an toàn vệ sinh môi trường. Nhưng thực chất, nhai kẹo cao su còn ảnh hưởng đến cả bản thân người sử dụng.

    Người nghiện nhai kẹo cao su có thể gặp các vấn đề về rối loạn khớp thái dương và hàm do các cơ miệng bị sử dụng với tần suất thường xuyên. Bên cạnh đó, sorbitol, chất làm ngọt nhân tạo có trong kẹo cao su, gây ảnh hưởng xấu tới tiêu hóa (mất cảm giác thèm ăn, tăng tiết dịch vị và nước bọt trong khi không có thức ăn gây dư thừa axit và viêm loét dạ dày) nếu như ăn quá 18 - 20 viên kẹo cao su mỗi ngày.




    *Lannguyen chân thành cảm ơn
    http://www.tapchithegioimoi.com/


    Lannguyen

  13. #33
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những điều cần biết

    Dự án cứu hoa lan có nguy cơ tuyệt chủng



    Nhiều nhà trồng vườn trên khắp thế giới coi lan là cây cho hoa đẹp nhất. Có hơn 20.000 chủng loại lan, và một số có nguy cơ tuyệt chủng. Thông tín viên đài VOA George Putic tường thuật rằng các nhà thảo mộc học tại Florida đã bắt đầu một dự án 5 năm để cứu một số chủng loại lan địa phương.

    Cây lan mọc gần như khắp nơi trên thế giới, mặc dầu chúng hầu như thích hợp với khí hậu nóng và ẩm miền nhiệt đới, trong đó có miền nam Florida.





    Ông Carl Lewis, Giám đốc Vườn bách thảo Fairchild Tropical tại thành phố Miami nói rằng tiểu bang ‘nắng ấm’ này là nơi sinh trưởng của khoảng 50 chủng loại lan bản địa, nhưng nhiều loại có nguy cơ tuyệt chủng vì tình trạng phát triển đô thị và những người sưu tầm hoa lan. Ông nói:

    “Hầu hết các loại lan này hiện rất khó kiếm. Chúng đã bị săn lùng hầu như tuyệt chủng trong thiên nhiên, vì thế chúng tôi phát động dự án này như một nỗ lực để đem loại lan này trở lại trong thiên nhiên.”

    Dự án - để gây giống và trồng một triệu cây con này – bắt đầu hai năm trước đây.

    Cây lan chủ yếu mọc trên các cây rừng, nhưng vì các cây con của chúng quá mong manh nên chúng đã bắt đầu đời sống trong phòng thí nghiệm.

    Những hạt giống nhỏ li ti không lớn hơn hạt bụi mọc lên trong ống nghiệm tiệt trùng với các chất dinh dưỡng thích hợp.

    Sau khi nẩy mầm, các cây non này được chuyển sang một phòng nuôi cấy có đèn LED hay điốt phát quang.





    Giai đoạn kế tiếp là vườn ươm cây. Có thể phải mất tới hai năm trước khi cây con đủ mạnh để được gắn vào các cây.

    Ông Lewis nói rằng điều quan trọng là chuyển cây lan đủ trưởng thành để chúng có thể sinh sản tự nhiên không cần sự giúp đỡ từ những người tình nguyện làm việc. Ông nói:

    “Sự kiện này được coi như một sự truyền giống chỉ để có nhiều cây ngoài thiên nhiên hầu chúng có thể bắt đầu tự sinh sản.”

    Các nhà khoa học hy vọng rằng một khi chúng được đưa trở lại môi trường thiên nhiên, các cây lan này sẽ hấp dẫn côn trùng và các vi sinh vật không được thấy tại Florida trong nhiều thập niên nay.

    Các nhà khoa học cũng trông đợi ở sự trợ giúp của các sinh viên địa phương quan tâm tới việc trồng lại cây lan trong khu vực của họ. Một số các cây cũng được đem cho để tìm cách giảm bớt tình trạng có những người lấy trộm hoa lan trên cây ngoài thiên nhiên.

    Việc bảo tồn và khảo cứu các cây địa phương có nguy cơ tuyệt chủng này tại khắp Hoa Kỳ được điều phối bởi Trung tâm Bảo tồn Cây, có trụ sở tại St. Louis, Missouri.

    *VOA
    Lannguyen

  14. #34
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những điều cần biết

    Ăn chay và thể thao giúp ngăn ngừa bịnh Tiểu đường





    Theo Học Viện Quốc Gia Bệnh Tiểu Đường-Tiêu Hóa và Thận (the National Institute of Diabetes and Digestive and Kidney Diseases), một chương trình luyện tập thể dục đều đặn kết hợp với một cách thức ăn chay có thể giảm 58% nguy cơ bị bệnh tiểu đường loại II và tỏ ra hiệu quả hơn việc uống thuốc. (1)

    Sự quan trọng của cách thức ăn uống và tập thể dục nhằm phòng ngừa bệnh tiểu đường đã từng được nhắc đến, nhưng lần đầu tiên các kết quả khả quan đã đạt được sau cuộc thử nghiệm 3.234 người tại Hoa Kỳ trong ba năm. Những người tình nguyện, đều bị chứng rối loạn đối với đường glucose (impaired glucose intolerance), báo trước căn bệnh tiểu đường loại II và bị chứng mập phì. Họ tuân theo cách thức ăn chay và luyện tập thể dục mỗi ngày ba mươi phút, đã sụt từ 5 đến 7% trọng lượng cơ thể và giảm 58% nguy cơ bị tiểu đường. Những người đã sử dụng Glucophage, một loại thuốc trị bệnh tiểu đường, chỉ giảm 22% nguy cơ mắc bệnh. (1) Trong 80% các trường hợp, bệnh tiểu đường loại II có liên quan đến bệnh mập phì. (2)

    Được biết, bệnh tiểu đường xảy ra khi cơ thể con người mất khả năng sản xuất hoặc sản xuất không đủ chất insulin cần thiết hoặc sản xuất đủ nhưng không hoạt động bình thường. Chất insulin là một loại kích thích tố (hormone) có nhiệm vụ hộ tống chất đường đi vào bên trong các tế bào. Khi vắng mặt chất này, chất đường không thể vào trong các tế bào, và vì thế đường phải được thải hồi ra ngoài qua đường tiểu, khi ấy con người cảm thấy mỏi mệt, khát nước, đi tiểu nhiều, và giảm trọng lượng.

    Có hai loại bệnh tiểu đường. Tiểu đường loại I là loại phụ thuộc insulin và tiểu đường loại II không phụ thuộc insulin. Tiểu đường loại I (10%) khởi phát ở trẻ em và người lớn trẻ tuổi, nhưng cũng có thể khởi phát ở bất kỳ tuổi nào, loại này do cơ thể không thể tự sản xuất, hay sản xuất rất ít insulin; còn loại II thường chiếm đa số (90%) bệnh nhân tiểu đường, do cơ thể có đủ khả năng sản xuất chất insulin, nhưng insulin lại không hoạt động bình thường. Bệnh này thường xảy đến với những người mập trên 30 tuổi, và phần lớn gây nên bởi ăn uống và cách sống, nhưng cũng có thể do di truyền.

    Bệnh tiểu đường là căn bệnh gây chết người đứng hàng thứ ba tại Hoa Kỳ, mỗi năm giết chết 200 ngàn người và là nguyên nhân chính gây nên hư thận (kidney disease), hư võng mạc mắt (retinopathy) và hư tim mạch (cardiovascular Disease). Theo thống kê cho biết, đa số các nước giầu có, tỷ lệ dân mắc bệnh tiểu đường loại II cao hơn những nước nghèo. Vì thế họ thường nói bệnh tiểu đường là một trong những căn bệnh nhà giầu. Ví dụ như ở Do Thái 6,7%, Italy: 6,7%, Hoa Kỳ: 6,6%, Saudi Arabia: 6,6%, trong khi đó ở Trung Hoa là 1,3%. Riêng ở Việt Nam, theo Bộ Y Tế Việt Nam cho biết, tỷ lệ bị bệnh tiểu đường ở Huế là 0,96%, ở Sài Gòn là 1,5%, và thành thị nhiều hơn nông thôn. (3)
    Kết quả nghiên cứu của Học Viện Quốc Gia Bệnh Tiểu Đường-Tiêu Hóa và Thận nói trên cũng phù hợp với kết quả nghiên cứu của Bác sĩ James W. Anderson, M.D., giáo sư y khoa và dinh dưỡng học tại viện đại học University of Kentucky (4), và kết quả trị liệu bệnh tiểu đường loại II bằng cách ăn chay thuần túy và tập thể dục của các nhà khoa học thuộc Ủy Ban Y sĩ Trách Nhiệm Y Khoa Hoa Kỳ trước đây (5). Điểm đặc biệt của phương pháp này là tiêu thụ một số lượng thật ít chất béo, dưới 10 phần trăm, nhiều chất xơ (60-70 grams mỗi ngày), không cholesterol và nhiều unrefined complex carbohydrate (khoảng 80%). (6) Khẩu phần ăn hàng ngày bao gồm rau trái tươi, gạo lức, đậu hạt và không dùng những loại thực phẩm tinh lọc như bột mì, bột bắp, bột gạo, pasta... Ngoài ra phải tập thể dục thường xuyên.

    Ngoài yếu tố dinh dưỡng, cách sinh sống cũng có thể là nguyên nhân tạo nên hay góp phần vào bệnh tiểu đường. Tại Hoa Kỳ, theo thống kê cho biết những nhóm dân tộc thiểu số như da đỏ, da đen, dân gốc Hispanic và dân gốc Á Châu có tỷ lệ cao về bệnh tiểu đường loại II.

    Các khoa học gia thuộc Viện Đại Học Cornell cho rằng, thay đổi môi trường sinh sống là nguyên nhân gây nên căn bệnh này trong cộng đồng thiểu số. Họ giải thích là những nhóm dân này có những nhiễm sắc thể di truyền giúp cho cơ thể chuyển hóa thực phẩm thành năng lượng chậm hơn nhóm dân da trắng.

    Điều này cũng dễ hiểu, vì những nhóm dân này có thể có một cách thức ăn uống không bình thường, bữa đói bữa no, trong một môi trường khó khăn, nên cơ thể tự động phản ứng lại bằng cách tiết kiệm thực phẩm, không cho chuyển hóa hết một lúc ra năng lượng, hầu giúp cho cơ thể tồn tại. Những nhóm dân này thuộc hạng mà y học gọi là biến thể chậm (slow metabolizer) ngược với người Hoa Kỳ da trắng thuộc loại biến thể nhanh (fast metabolizer).

    Ngoài ra, các nhà khoa học cũng đã tìm thấy nơi những nhóm dân tộc thiểu số có những hiện tượng đối kháng insulin, tức những hiện tượng gây xáo trộn insulin, làm ngăn trở không cho đường vào các tế bào.

    Đối với những người Việt Nam sống ở hải ngoại, trước đây vì hoàn cảnh chiến tranh triền miên và khí hậu khắc nghiệt ở quê nhà, thường phải làm việc cực nhọc, ăn uống thất thường, lo lắng nhiều, nên sau khi sang Hoa Kỳ hay các nước Tây phương khác, bỗng nhiên thay đổi nếp sống với tiện nghi vật chất, ăn uống dư thừa, lại không hoạt động thể lực nhiều như ở Việt Nam, làm cái gì cũng có máy móc làm giùm, cũng “remote control” nên do đó dễ bị bệnh tiểu đường và tim mạch, vì cơ thể cũng thuộc loại chuyển hóa năng lượng chậm như các dân tộc thiểu số khác. Các thức ăn đầy bổ dưỡng liên tục đưa vào cơ thể, không được chuyển hóa nhanh thành năng lượng nên ứ đọng, thế rồi sinh ra bệnh.

    Cũng tương tự, dư luận trong cộng đồng Phật Giáo Việt Nam ở Hoa Kỳ cho biết có một số tăng ni ăn chay trường mà vẫn bị bệnh tiểu đường. Điều này cũng có thể hiểu được, nhưng trước hết phải nói ngay rằng ăn chay đúng cách và tập thể dục đều đặn chỉ có khả năng giảm nguy cơ lâm bệnh 58% mà thôi và nói một cách khác, những người ăn chay và tập thể dục này vẫn có thể bị bệnh như thường huống hồ là ăn chay không đúng cách và không tập thể dục và các vị tăng ni bị bệnh cũng nằm trong trường hợp này, không ai được đặc cách miễn bệnh tiểu đường. Việc một số sư và ni ăn chay trường bị bệnh tiểu đường loại II có thể là do các nguyên nhân sau đây:

    (1) Ăn chay không đúng phương pháp
    (2) Do sự thay đổi môi trường sống
    (3) Không luyện tập thể dục hay luyện tập thể dục không đều đặn và không đủ liều lượng

    DO ĂN CHAY KHÔNG ĐÚNG PHƯƠNG PHÁP



    Ăn chay để ngăn ngừa bệnh tim và tiểu đường, theo các nhà khoa học Hoa Kỳ cho biết là phải thật ít chất béo (dưới 10 phần trăm), nhiều chất xơ (60-70 grams mỗi ngày), không cholesterol và nhiều unrefined complex carbohydrate (khoảng 80%). Khẩu phần ăn hàng ngày bao gồm rau trái tươi, cơm gạo lức, đậu hạt và không dùng những loại thực phẩm tinh lọc như cơm gạo trắng, bột mì, bột bắp, bột gạo, pasta, v.v... Theo bác sĩ Monroe Rosenthal, M.D., Giám đốc Y Khoa chương trình Pritikin Program ở Santa Monica, California, "chất béo là nguyên nhân chánh của bệnh tiểu đường, càng nhiều chất béo trong cách thức dinh dưỡng càng làm khó khăn cho insulin đưa đường vào trong tế bào. Insulin hoạt động dễ dàng trong điều kiện ít chất béo."

    Ngược lại, ăn chay theo lối người Việt chúng ta ở hải ngoại không mấy giúp cho sức khỏe tốt, vì dùng quá nhiều dầu để chiên xào, quá nhiều bột ngọt, đường, muối, thực phẩm chay biến chế và các thực phẩm tinh lọc. Mặc dầu dầu thảo mộc không có chất cholesterol nhưng có lượng cao chất béo không bão hoà và khi chiên nhiều lần, có độ nóng lâu, dầu không bão hòa sẽ trở thành loại dầu có đặc tính giống như bão hòa mà người ta gọi là trans-fatty acids. Chất béo bão hòa (saturated fat) và trans-fatty acids là những chất béo không tốt, làm gia tăng chất cholesterol xấu LDL và đồng thời làm giảm cholesterol tốt HDL trong máu, do đó gia tăng mức nguy hiểm về bệnh tim mạch và đồng thời cũng làm cho chất insulin giảm hiệu năng hộ tống chất đường vào trong các tế bào.

    Do đó, tốt nhất là giảm tối đa các chất béo, không nên chiên đậu hũ, nên luộc hay nấu canh, vừa giản dị lại vừa bổ, hoặc lâu lâu đổi bữa bằng đậu chiên và chỉ nên dùng lại dầu cũ một lần, rồi đổ đi. Nên dùng loại dầu canola hay olive oil, có bách phân chất béo bão hoà thấp nhất (4%) trong tất cả các loại dầu thảo mộc hiện nay có bán trên thị trường. Nếu dùng dầu để trộn xà lách thì nên dùng dầu olive hay dầu faxseed oil, vừa thơm lại vừa tốt cho sức khỏe.

    DO SỰ THAY ĐỔI MÔI TRƯỜNG SỐNG

    Cơ thể sinh lý của người Việt Nam chúng ta thuộc loại biến thể chậm. Khi còn ở quê nhà các tăng ni làm việc thể lực nhiều, công phu tu nhiều, lại ăn uống đơn sơ, bữa ăn chỉ là vài miếng đậu hũ chiên, xào hay kho mặn, vài miếng chao nhỏ, hay ăn với dưa chua, củ cải khô ngâm muối. Dưới mắt nhìn của các nhà dinh dưỡng học là thiếu chất bổ dưỡng, nhưng cơ thể thuộc loại biến thể chậm, lại có công phu tu tập nên không sao, nay phải đổi sang một môi trường sinh sống mới, nhiều tăng ni phải đi làm hãng sở Mỹ kiếm tiền, giảm giờ công phu và ăn uống theo phong hoá người Tây phương lấy bữa ăn tối làm chính. Mặc dầu là ăn chay nhưng lại là thực phẩm chay chứa quá nhiều chất bổ dưỡng (nhiều chất béo, chất đạm, chất đường, muối và tinh bột) và sự hoạt động thể lực lại quá ít, mà cơ thể vẫn thói quen cũ (loại biến thể chậm), các chất bổ dưỡng dư thừa liên tục đưa vào cơ thể, không được chuyển hóa nhanh thành năng lượng nên biến thành mỡ, do đó dễ sinh ra bệnh tiểu đường và tim mạch. Khi đề cập đến vấn đề này một nhà báo Phật tử ở quận Cam đã viết, "bữa ăn nào của hầu hết chư tăng ni hải ngoại đều là bữa tiệc, mà Phật tử nấu ăn toàn là thứ thiện chiến. Và khi chư tăng ni ăn ít hay không muốn ăn thì sợ người nấu buồn. Và các bà cụ công quả này thì cứ hối thúc Thầy “Thầy ơi, ăn giùm con đi” vì đây là ruộng phước của các bà cụ mà...".

    KHÔNG TẬP THỂ DỤC HAY TẬP THỂ DỤC KHÔNG ĐỀU ĐẶN



    Nguyên nhân thứ ba là các tăng ni thiếu tập thể dục hoặc nếu có thì đi tập không đều đặn. Yếu tố đều đặn (consistency) quan trọng hơn yếu tố cường độ (intensity). Các nhà khoa học cho biết tập thể dục bằng cách đi bộ nhanh trên treadmill hay ngoài trời đều đặn mỗi ngày ba mươi phút là tốt nhất, đem lại nhiều lợi ích cho sức khỏe nhất. Luyện tập thể dục đều đặn làm máu lưu thông dễ dàng đến mọi chỗ trong cơ thể, chuyển vận oxy và các chất dưỡng sinh khác nuôi dưỡng các tế bào, tạo năng lượng hoạt động cho con người. Luyện tập đều đặn cũng gia tăng tỷ trọng xương cốt, làm xương cốt cứng mạnh hơn, giảm áp suất máu, giảm sự thành lập các cục máu và đồng thời có tác dụng gia tăng hàm lượng cholesterol tốt HDL và giảm chất béo triglycerides trong máu.

    Đi bộ chậm hay trong Phật giáo gọi là thiền hành chỉ có lợi cho sự thư dãn tâm hồn mà không có tác dụng gì cho cơ thể nên không thể xem là tập thể dục được. Tập thể dục đúng cách có nghĩa là tập đều đặn hàng ngày và tập với nhịp tim đập trong khoảng từ 65 đến 85 phần trăm nhịp tim đập tối đa. Nhịp tim đập tối đa được tính theo công thức: 220 trừ số tuổi. Thí dụ bạn 57 tuổi, nhịp tim đập tối đa của bạn là 220 -57 = 163. Do đó, khi bạn đi bộ trên máy treadmill hay đi bộ ngoài trời, nhịp tim đập của bạn phải được giữ trong khoảng từ 65% đến 85% nhịp tim đập tối đa 163 của mình, tức là trong khoảng 106 đến 138 nhịp tim đập mỗi phút, theo cách tính như sau: (a) 65% x 163 = 106 (b) 85% x 163 = 138. Khi luyện tập nên tập trung vào một đề mục nào đó, như theo dõi hơi thở vào ra, theo dõi bước chân đi hay quán tưởng một hình tượng tôn thờ tín ngưỡng hoặc một câu kinh. Chính sự tập trung tinh thần này cũng nâng cao hiệu quả tập luyện và là một lối thiền đi bộ tạo nên sự thư giãn tâm hồn. Các nhà nghiên cứu đã cho biết rằng tập luyện đều đặn hàng ngày với nhịp tim đập trong khoảng cho phép như trên đem đến kết quả cao nhất. Tập luyện không đều đặn hay tập thấp hơn 65% hoặc cao hơn 85% đều không đạt kết quả mong muốn. Tập cao hơn nhịp tim đập tối đa còn có thể gây chấn thương hoặc tử vong, như trường hợp điển hình của hai tài tử bóng rổ Boston Red Sox Tony Conigliaro và Peter Maravich chết khi đang chơi bóng rổ và lực sĩ dã trường Jacques Bussereau chết khi đang chạy 1984 New York Marathon.

    Nói tóm lại, luyện tập thể dục đều đặn hàng ngày ba mươi phút trong nhịp tim đập cho phép, cùng với cách thức dinh dưỡng chay đúng cách là những điều quan trọng nhất để ngăn ngừa bệnh tật. Nhiều người đã tìm thấy sức khỏe, hạnh phúc và sống lâu theo những nguyên tắc đơn giản đó.

    Tâm Diệu

    Chú Thích:
    (1) National Institute of Diabetes and Digestive and Kidney Diseases-February 6, 2002 Diet and Exercise Delay Diabetes and Normalize Blood Glucose The study results are reported in the February 7 issue of the New England Journal of Medicine.
    (2) Bệnh mập (Obesity): Bệnh nhân nặng cân dễ bị cao huyết áp và Tiểu Đường. Nếu bệnh nhân nặng 20 phần trăm nhiều hơn lý tưởng thì xem là bị mập. Nói một cách chính xác hơn, nếu con số Body Mass Index (BMI) cao hơn 30 thì bị gọi là mập. Có hai cách tính: (1)
    Body Mass Index (BMI)=[Trọng lượng cơ thể (Kg)/Chiều cao(Meter)]/Chiều cao(Meter). Thí dụ như bệnh nhân nặng 80 kg và cao 1,6 meter thì BMI sẽ bằng 31. (BMI=80:1,6:1,6).
    Cách tính thứ hai là (1) nhân trọng lượng cơ thể bằng pound với 703 (2) nhân chiều cao bằng inches với chính nó (3) chia số thứ nhất cho số thứ hai là có trị số BMI. Thí dụ trong lượng cơ thể là 145 pounds, chiều cao là 5 feet 4 inches: BMI= [145 x 703]/[64 x 64] = 25
    (3) Nhật Báo Lao Động 22-9-01
    (4) New England Journal of Medicine số ra ngày 3 tháng 8 năm 1995
    (5) Barnard RJ, et al. Response of non-insulin-dependent diabetic patients to an intensive program of diet and exercise. Diabetes Care 1982;5(4):370-74
    (6) Barnard RJ, et al. Longterm use of a high-complex-carbohydrate, high-fiber, low-fat diet and exercise in treatment of NIDDM patients. Diabetes Care 1983;6(3):268-73.
    HbA1C: A hemoglobin A1c test measures the average amount of sugar in your blood over the last 3 months.


    *Lannguyen chân thành cảm ơn http://www.tapchithegioimoi.com/
    Lannguyen

  15. #35
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những điều cần biết

    Bệnh vô cảm: Một bài văn hay

    Những câu văn của em Phan Hoàng Yến, học sinh lớp 9A2 trường trung học Chu Văn An, Hà Nội đã gây ấn tượng mạnh với người đọc không chỉ bởi đề tài em lựa chọn mà còn bởi cách hành văn rất tinhtế và sắc sảo. Bài văn được cô giáo cho 9,5 điểm với nhận xét: “Em có những phát hiện và suy nghĩ sâu sắc về hiện tượng đáng buồn này. Một người có trái tim nhân hậu, đa cảm và tư duy sắc sảo như em thật đáng quý.”
    ________________________________________
    ÐỀ BÀI:
    TRÌNH BÀY SUY NGHĨ CỦA EM VỀ MỘT SỰ VIỆC HOẶC HIỆN TƯỢNG Ở ÐỊA PHƯƠNG HOẶC TRƯỜNG, LỚP (ÐẶT TỰA ÐỀ CHO BÀI VIẾT)
    Và dưới đây là bài văn của em Phan Hoàng Yến:

    BỆNH VÔ CẢM



    Có được một xã hội văn minh, hiện đại ngày nay một phần lớn cũng là do những phát minh vĩ đại của con người. Một trong số đó chính là sự sáng chế ra rô-bốt, và càng ngày, rô-bốt càng được cải tiến cao hơn, tỉ mỉ hơn làm sao cho thật giống con người để giúp con người được nhiều hơn trong các công việc khó nhọc, bộn bề của cuộc sống.

    Chỉ lạ một điều: Ðó là trong khi các nhà khoa học đang “vò đầu bứt tóc” không biết làm sao có thể tạo ra một con chip “tình cảm” để khiến “những cỗ máy vô tình” biết yêu, biết ghét, biết thương, biết giận thì dường như con người lại đi ngược lại, càng ngày càng vô tình, thờ ơ với mọi sự xung quanh. Ðó chính là căn bệnh nan y đang hoành hành rộng lớn không những chỉ dừng lại ở một cá nhân mà đang len lỏi vào mọi tầng lớp xã hội – bệnh vô cảm.

    Nhìn thấy cái xấu, cái ác mà không thấy bất bình, không căm tức, không phẫn nộ. Nhìn thấy cái đẹp mà không ngưỡng mộ, không say mê, không thích thú. Thấy cảnh tượng bi thương lại thờ ơ, không động lòng chua xót, không rung động tâm can. Vậy đó còn là con người không hay chỉ là cái xác khô của một cỗ máy?

    Trước hết là về cái đẹp, bây giờ ra ngoài đường, hiếm ai có thể bắt gặp một người đàn ông đạp xe ung dung dạo mát, thưởng ngoạn cái không khí trong lành, tươi mát dưới những hàng cây cổ thụ vàm bóng quanh bờ hồ; một người con gái dịu hiền, yêu kiều trong chiếc váy thanh thoát tản bộ trên những con đường hoa sấu, hoa sữa đầy mộng mơ mà hầu hết là những dòng người tấp nập, vội vã, chen lấn xô đẩy trên đường, xe buýt.

    Lúc ấy cũng chính là lúc mà con người ta mất một phần tâm hồn đẹp đẽ đã bị chôn vùi dưới lớp cát. Phải chăng cũng vì như thế mà họ càng lúc càng khép chặt cánh cửa trái tim mình lại, không còn biết hưởng thụ cái đẹp mà chỉ nghĩ đến tiền, đến công việc ngày mai?

    Vô cảm với cái đẹp mới chỉ là bước đầu.



    Một khi người ta đã không biết ngưỡng mộ, không biết say mê, rung động trước những điều đẹp đẽ thì trái tim cũng dần chai sạn rồi đến đóng băng. Khi ấy, không chỉ là cái đẹp mà đứng trước những hành động ác độc, vô lương tâm, con người ta cũng cảm thấy bình thường, không oán trách cũng không cảm thông, động lòng với những nạn nhân bị hại.

    Một tháng trước, tôi đọc được một bài báo trên mạng có đưa tin về vụ một đứa bé Trung Quốc hai tuổi bị xe tải cán. Thương xót, đau lòng làm sao khi nhìn cô bé đau đớn nằm trên vũng máu mà không một người nào qua đường để ý, cuống cuồng gọi cấp cứu. Họ nhìn thấy rồi đấy nhưng họ lại cố tình như không thấy, đi vòng qua cô bé để tiếp tục con đường nhạt thếch, sáo mòn của mình.

    Càng chua xót, đau lòng, phẫn nộ hơn khi chiếc xe tải tiếp theo nhìn thấy cô bé nằm đó, vẫn thoi thóp thở, bám víu lấy cuộc đời lại vô tình chẹt cả bốn bánh xe nặng trịch đi qua người cô bé, thản nhiên đi tiếp. Người qua đường vẫn thế, vẫn bình thản như không có chuyện gì xảy ra. Cô bé xấu số chỉ được cấp cứu khi một người phụ nữ nhặt rác đi qua, thấy cảm thông, đau lòng nên đã bế cô đi bệnh viện.

    Có những con người ích kỷ, vô tâm, tàn nhẫn như vậy đấy.



    Không những thế, bây giờ ra đường gặp người bị cướp, bị trấn lột, bị đuổi chém nhưng lại không thấy anh hùng nào ra can ngăn, cứu giúp hay chỉ một việc nhỏ nhoi thôi là báo công an. Ðó là những con người “không dại gì” và cũng chính “nhờ” những người “không dại gì” đó mà xã hội ngày càng ác độc, hỗn loạn. Chính lẽ đó mà căn bệnh vô cảm càng được thể truyền nhiễm, lây lan. Vô cảm còn là con đường trực tiếp dẫn đến những cái xấu, cái ác.

    Nó là một căn bệnh lâm sàng (sơ khởi) mà trong đó, não của người bệnh vẫn hoạt động nhưng trái tim lại hoàn toàn băng giá. Người ta đã vô cảm thì làm sao có thể thấu hiểu được nỗi đau, tình cảm của người khác. người ta chỉ nghĩ đến mình và lợi ích của riêng mình mà thôi. Nếu không vô cảm, tại sao các cô giáo ở trường mầm non lại nhẫn tâm giật tóc, đánh đập, bịt miệng các cháu bé còn ngây thơ, nhỏ tuổi?

    Tại sao một người còn chưa qua tuổi trưởng thành lại vô tư chém giết cả nhà người ta để lấy của cải? Xa hơn nữa là các công chức bình thản ăn tiền ủng hộ, trợ giúp những số phận đau thương, bất hạnh của người dân để kiếm lợi cho riêng mình. Và còn nhiều, còn nhiều hành động xấu xa hơn nữa. Tất cả những điều vô lương tâm ấy đều xuất phát từ căn bệnh vô cảm mà ra.

    Chúng ta biết bệnh vô cảm vô cùng nguy hiểm nhưng lại đặt ra câu hỏi: Rốt cuộc thì nguyên nhân tại sao? Suy cho cùng, tình cảm là điều chi phối tất cả. Những người vô cảm là những người bị thiếu hụt tình yêu thương. Chính vì không cảm nhận được tình yêu thương mà người ta ngày càng lạnh giá. Một phần nữa cũng là do xã hội hiện đại quá bận rộn và đòi hỏi con người phải làm việc, làm việc và làm việc mà bỏ quên thời gian để trao nhau hơi ấm của tình thương, để ươm mầm cảm xúc.

    Tình cảm như những hạt mưa, hạt mưa càng to, càng nặng thì càng dập tắt được những ngọn lửa của lòng thù hận, ghen ghét, bi ai và nó cũng như một ngọn lửa thổi bùng cháy mãnh liệt trong tâm hồn để nuôi dưỡng tiếp nguồn sống cho chúng ta. Vì vậy, điều duy nhất chúng ta có thể làm để cho căn bệnh vô cảm “không còn đất sống” là hãy biết mở cửa trái tim để biết cảm nhận, biết yêu ghét, thương giận và chia sẻ những điều tinh túy đó cho những người xung quanh mình.

    “Con người ta không phải là cái đồng hồ và trái tim ta cũng không phải là cái lò xo”- một giáo sư người Anh đã nói như thế.

    Tóm lại, ta nhận thấy rằng căn bệnh vô cảm đang lan tràn ngày càng rộng lớn và trở nên vô cùng nguy hiểm, biến con người thành một cỗ máy vô tri chỉ biết vận động. Ðừng để điều đó xảy ra mà hãy đấu tranh để giành lại phần “người”, giành lại “trái tim” mà Thượng Ðế, mà tạo hóa đã ban cho chúng ta, đào thải căn bệnh vô tình quái ác ra khỏi xã hội./.


    Lannguyen xin chân thành cảm ơn
    http://www.tapchithegioimoi.com/tm.php?recordID=5136

    Lannguyen

  16. #36
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những điều cần biết

    Hỏi đáp y học: Chứng ngáy khi ngủ



    Bác sĩ Hồ Văn Hiền

    02.06.2014
    Chuyên gia phụ trách giải đáp thắc mắc y học kỳ này là Bác sĩ Hồ Văn Hiền, chuyên khoa nhi và y khoa tổng quát, có phòng mạch và đang làm việc cho các bệnh viện ở Bắc Virginia.

    Thính giả Huỳnh Thị Hằng, ở Cần Thơ, Việt Nam, gởi thư đến câu hỏi như sau:

    "Kính chào Bác sĩ,

    Xin hỏi Bác sĩ về chứng ngáy khi ngủ.

    1. Tại sao nhiều người ngáy khi ngủ?

    2. Có giải thích nói rằng ngáy là do một rối loạn chức năng hô hấp, vậy sao người bị ngáy đó chỉ khi ngủ say mới ngáy, mà khi thức hoặc ngủ chưa say thì không ngáy tiếng nào?

    3. Đàn ông bị chứng ngáy nhiều hơn đàn bà phải không?

    4. Những dụng cụ “chống ngáy” quảng cáo trên TV có nên dùng không?

    5. Gần đây báo chí nói rằng y khoa ở những nước tiên tiến còn cho người ngáy dùng “máy chống ngáy” khi ngủ, vì ngáy “có thể dẫn đến tử vong”. Có loại máy chống ngáy đó hay không? Ngáy có “dẫn đến tử vong” hay không, vì có người ngáy nổi tiếng như Trương Phi trong truyện Tàu mà cũng đâu có tử vong vì ngáy đâu?

    Xin Bác sĩ giải đáp. Xin chân thành cảm ơn Bác sĩ.”


    Hỏi đáp y học: Chứng ngáy khi ngủ

    Bác sĩ Hồ Văn Hiền trả lời:

    Ngáy và chứng ngưng thở lúc ngủ

    1) Người ta ngáy lúc đường không khí lưu thông qua miệng và mũi bị trở ngại lúc thở. Hai nơi này thường được gọi là đường hô hấp trên (upper airways.)
    Nguyên nhân:

    + Nghẹt mũi do dị ứng, cảm, thịt dư polyp trong mũi, nhiều nhớt trong mũi do viêm xoang, vách chia hốc mũ làm hai bên bị vẹo qua một bên (deviation of the nasal septum.)

    + Nghẹt phía sau họng có thể do phần vòm miệng phía sau (soft palate), hay lưỡi gà (uvula) quá dài.

    + Ở trẻ em amidan (tonsils) quá lớn, các mô adenoid (adenoid tissues) phía sau hầu quá lớn.

    + Người mập, các mô mỡ chung quanh họng nhiều hơn bình thường.

    + Tính cường cơ (muscle tone) của các cơ bao quanh yết hầu bị giảm, làm cho cái ống chúng tạo nên ( mà không khí đi qua) bị xẹp xuống, làm không khí đi xuống phổi khó khăn hơn, phần sau vòm miệng cũng như lưỡi gà rung (flutter of the soft palate and uvula) phát ra tiếng ngáy. Nghiên cứu về âm học cho thấy tiếng ngáy phát xuất từ phần vòm miệng mềm và lưỡi gà, trong âm vực thấp, khoảng tầng số dưới 500/giây.

    + Một số người hàm quá nhỏ so với khuôn mặt, lưỡi có khuynh hướng "chạy" về phía sau hầu, nhất là lúc nằm ngữa.

    Cần phân biệt ngáy và hiện tượng ngưng thở. Lúc đường khí lưu thông bị nghẽn hẳn, phổi người bệnh không kéo hơi vào được nữa thì gọi là cơn ngưng thở (apnea episode) nếu sự gián đạn này kéo dài quá 10 giây. Sau đó, vì ngộp thở, người bệnh giãy dụa, ngủ ở mức nông, ít sâu hơn, và thở tiếp cho đến cơn apnea tiếp. Một người bị apnea có thể bị mấy chục cơn apnea trong một giờ.

    Như đã giải thích, nguyên nhân chính là tắc nghẽn đường hô hấp trên. Những cơn apnea này gọi là obstructive sleep apnea (OSA.) Ngưng thở do cơ năng trung ương (trên não bộ) điều khiển hô hấp hiếm hơn (central sleep apnea, CSA), thường xảy ra ở người bị cơn đau tim, tai biến mạch máu não, nhiễm trùng óc, bệnh Parkinson, người mập, hoặc không rõ lý do. Nói chung, trung tâm hô hấp nằm trong cuống não (respiratory control centers in the brainstem) không gởi tín hiệu đến kích thích các cơ làm phổi hít vào và đẩy khí ra.

    2) Lúc ngủ say, tính cường cơ chúng ta vừa nhắc đến còn giảm nhiều hơn, chúng ta ít thay đổi vị trí nằm hơn, các chất tiết, nước miếng có thể ứ đọng nhiều hơn trong họng, trong miệng nên gây trở ngại nhiều hơn cho sự di chuyển của không khí lúc thở ra vào.

    3) Đàn ông ngáy nhiều hơn đàn bà. Có thể do dây nói trong thanh quản (vocal cords) đàn ông lớn và dễ rung hơn, đàn ông mập mỡ đóng vùng quanh cỗ nhiều hơn, đàn ông dùng rượu và thuốc lá nhiều hơn.

    4) Tôi không biết các dụng cụ thính giả thấy quảng cáo trên TV là dụng cụ nào.

    + Một số dụng cụ gắn trong miệng để giữ cho hàm dưới đừng tuột ra sau phía họng lúc ngủ (mandibular advancement device, tốn chừng vài trăm đôla.)

    + Soft palate implant được cấy vào phần vòm miệng mềm (phía sau.) Có thể làm giảm ngáy và giúp ích giảm các hậu quả của ngưng thở do nghẽn (OSA) như buồn ngủ thái quá ban ngày, mệt mõi trong những trường hợp OSA nhẹ.

    + Phương pháp giải phẩu uvulopalatopharyngoplasty (cắt và tái tạo lại vòm miệng mềm, lưỡi gà và hầu) với mục đích làm rộng không gian hầu lúc ngủ, không thành công lắm so với mandibular advancement device và CPAP.

    + CPAP (Continuous Positive Airway Pressure therapy), áp suất dương liên tục trong đường hô hấp.

    5) OSA làm tăng cơ nguy các bệnh cao huyết áp (hypertension), cao huyết áp trong phổi (pulmonary hypertension), bệnh đau tim, cơ nguy tai nạn do buồn ngủ ban ngày (daytime sleepiness), cơ nguy bị tiểu đường týp 2 (type 2 diabetes), trầm cảm. Nói chung, cơ nguy tử vong cao hơn người không bị OSA, nhưng không thể nói OSA làm chết người.

    Người ta chữa ngáy phần lớn để cải thiện phẩm chất cuộc sống cho người ngáy (bớt buồn ngủ, bớt mệt mỏi, có thể giảm cao huyết áp) và người ngủ chung phòng.

    + Bệnh nhân mập cố gắng giảm cân nặng, bệnh nhân tránh dùng thuốc lá, rượu, các thuốc ngủ hoặc làm buồn ngủ như thuốc chữa dị ứng diphenhydramine (Benadryl), thuốc ho.

    + Tránh ăn trước giờ đi ngủ.

    + Tập thể dục để tăng tính cường cơ nói chung.

    + Nằm ngủ trên mặt phẳng không quá mềm, nhún, không dùng gối cao làm quặp cổ xuống.

    + Tránh nằm ngữa. Nằm nghiêng một bên.

    + Chữa bệnh mũi, viêm xoang.

    + Trị bệnh dị ứng.

    Về việc chữa OSA, chỉ có CPAP (Continuous Positive Airway Pressure therapy, (áp suất dương liên tục trong đường hô hấp) là được chứng minh rõ ràng có ích cho sức khoẻ và chất lượng cuộc sống. Máy bơm một luồng không khí dưới áp suất cao hơn áp suất khí quyển vào phổi bệnh nhân, làm nở đường hô hấp trên rộng ra, không cho nó xẹp xuồng (do những yếu tố mà chúng ta đã giải thích gây ra ngáy và ngưng thở).

    Ở Mỹ, bệnh nhân ngáy nhiều quá cần khám bệnh bác sĩ chuyên về tai mũi họng hoặc chuyên về y khoa giấc ngũ, sau đó sẽ được quan sát trong một phòng ngủ trang bị đặc biệt để theo dõi oxy trong máu, nhịp thở, nhịp tim(ECG), cơ điện đồ (EMG), cử động các cơ điều khiển hai tròng mắt ( EOG, theo dõi các cử động mắt trong từng giai đoạn của giấc ngủ.)Test này gọi là polysomnography (poly = nhiều, somno = ngủ, gram = đồ.) Có thể tốn đến vài ngàn đô la. Máy khá đắt tiền. Thường phải dùng suốt đời, trừ trường hợp OSA do một bệnh nhất định gì đó và bệnh đó được chữa khỏi (như quá mập, trẻ con được cắt a mi đan quá lớn.) Bệnh nhân mang mặt nạ chụp trên mũi và miệng, hoặc ống hơi gắn vào mũi, có thể không chịu được và bỏ cuộc sau một thời gian. Máy cũng đắt, chừng vài ngàn đôla.

    Cuối cùng về câu hỏi tại sao Trương Phi ngáy lớn mà không chết. Chúng ta đã phân biệt chuyện ngáy (snoring) và chuyện ngưng thở lúc ngủ (OSA.) Tuy nhiên, nhân dịp này tôi cũng có đọc thêm về nhân vật Tam Quốc Chí sống vào thế kỷ thứ 3 này. Chúng ta có thể thấy trong các tranh và tượng, ông lùn hơn các nhân vật anh em kết nghĩa Lưu Bị và Quang Vũ, với sức mạnh vũ bão, thói nghiện rượu và tánh tình nóng nảy đi kèm với cái cổ bự và tấm thân mập to bề ngang. Tuýp người như vậy điền hình người hay ngáy và có lẽ bị apnea. Tuy nhiên, đây chỉ là chuyện bàn rộng cho vui thôi. Trương Phi bị giết năm 221 và chúng ta cũng không biết ông chết ông mấy tuổi.

    Chúc quý thính giả may mắn.

    Bác sĩ Hồ Văn Hiền.

    ----------------------------------------

    Cảm ơn bác sĩ Hồ Văn Hiền. Chúng tôi cũng xin cảm ơn thính giả đã tham gia chương trình Hỏi Đáp Y Học này.

    ********

    Quý vị có thể nghe lại các bài giải đáp trên mạng Internet ở địa chỉ voatiengviet.com

    Chúng tôi vẫn dành đường dây điện thoại miễn phí để tiếp nhận các thắc mắc khác của quý thính giả về sức khỏe và y học thường thức. Số điện thoại miễn phí dành cho mục Hỏi Đáp Y học là 202-205-7890, ngày giờ nhận câu hỏi là thứ ba và thứ năm mỗi tuần, từ 8 giờ 30 đến 9 giờ 30 tối, giờ Việt Nam. Quý vị cũng có thể gửi câu hỏi cho chúng tôi qua điện thư ở địa chỉ [email protected].


    Lannguyen xin chân thành cảm ơn Bác sĩ Hồ Văn Hiền và http://www.voatiengviet.com/content/...u/1919475.html

    Lannguyen

  17. #37
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những điều cần biết

    ÁNH NẮNG HẠI CHO DA

    Bác sĩ Nguyễn Văn Đức






    Truyện cổ Nhật-Bản kể, xưa có bà cụ già may mắn gặp được dòng suối trường sinh. Cụ uống ngụm nước suối, chợt trẻ lại thành gái đôi tám. Người chồng theo lời vợ chỉ dẫn, chống gậy ra đi, cũng gặp dòng suối trường sinh. Uống một ngụm, ông trẻ lại thời trai tráng. Ông mừng quá, uống thêm ngụm nữa, rồi ngụm nữa.

    Lâu không thấy chồng về, người vợ nóng ruột đi tìm. Đến bên dòng suối, nàng nghe tiếng khóc trẻ thơ. Nhìn vào mắt đứa bé nằm trên cỏ, biết là chồng mình, nàng xót xa bế... chồng về. Từ nay, ngày ngày nàng sẽ săn sóc, chăm chút cho đứa bé và chờ... 20 năm nữa.

    Trẻ mãi không già, vẫn là mộng ước của mọi người chúng ta. Nhưng nào ai cản được sức tàn phá của thời gian. Có điều cùng tuổi, người trông trẻ, kẻ trông già hơn. Một phần cũng vì làn da.

    Sao da ta không trẻ mãi?

    Có gì không già theo thời gian, thưa bạn. Làn da chúng ta cũng già theo thời gian (chronologic aging). Trẻ con có làn da tươi sáng, mướt mát, với rất ít những vết bất thường trên da. Càng cao tuổi, da càng xấu hơn. Tuổi tác làm da ngày thêm khô, có những vết nhăn nhỏ (vết hằn của những ưu tư, tính toán?) Đồng thời da cũng lỏng hơn (laxity), không còn chắc như khi còn trong tuổi đôi tám. Đấy là chưa kể nhiều loại bệnh da cũng từ từ xuất hiện, khi ta cao tuổi đời.

    Điều ít ai biết là ánh sáng góp phần không ít vào việc làm làn da của ta chóng già. Da già đi vì ánh sáng được gọi là photoaging. Ánh sáng mặt trời khiến da sần sùi, mất nét tươi mịn. Ánh sáng tạo trên da những chỗ nham nhở, hoặc đậm màu hơn hoặc nhạt màu hơn chỗ da bình thường. Ánh sáng cũng có tác dụng làm mất chất mỡ dưới da, tạo những vết nhăn lớn. Rồi những chỗ có các mạch máu phình nở, cho hình ảnh những tia máu đỏ dưới da.

    Tiếp tục tiếp xúc với ánh sáng mặt trời năm này sang năm khác, da sẽ có thêm những vết bớt màu nâu, những vùng trắng hình giọt nước ở tay chân, do thiếu sắc tố melanin tại những vùng này. Da trở nên mỏng yếu, dễ bị bầm, trầy xước, dù với những chấn thương không đáng kể. Những chỗ trầy xước lại lâu lành. Các lỗ chân lông trông cũng to hơn. Các hạch dưới da tiết chất nhờn sebum (một chất có tác dụng giữ cho da khỏi khô) phình nở lớn, tạo những mụn màu vàng vàng rải rác trên da mặt.

    Người da màu sáng có những thay đổi của da gây do ánh sáng mặt trời (photoaging) sớm hơn, trong khi những người có làn da sậm màu sẽ muộn có những thay đổi của da gây do ánh sáng hơn. Da của người có da bánh mật, sậm màu, khi thay đổi vì tiếp xúc dài lâu với ánh nắng mặt trời trông bủng vàng, còn da người có nước da sáng, khi già đi vì ánh nắng mặt trời, sẽ ửng đỏ và hiện những tia máu nhỏ dưới da.

    Vô số những thay đổi khác làm xấu da bạn cũng là do ánh sáng mặt trời. Ánh sáng mặt trời còn có tác dụng gây ung thư da, trong đó có loại ung thư rất độc gọi là melanoma (loại ông John McCain, Thượng nghị sĩ vùng nắng chói Arizona bị). Bạn không ngờ ánh nắng mặt trời lại tai hại cho làn da đến thế?

    Làm thế nào để “trông” trẻ lâu?

    Không có cách nào để ngừa cho da khỏi già theo thời gian (chronologic aging). Họa chăng, chúng ta may mắn gặp được dòng suối trường sinh và trẻ lại (nhưng chỉ nên uống một ngụm, chớ nên tham uống đến ba ngụm nước suối!).

    Khô da do có tuổi gây ngứa chữa bằng cách dùng các lotion giúp da bớt khô (emolllients) như Keri lotion, Vaseline lotion. Nhiều vết hay bướu bất thường mọc đây đó trên da, làm lộ cái già của da, có thể cắt bỏ hoặc tẩy được bằng nhiều phương pháp trị liệu khác nhau.

    Cũng may, da già, và cả ung thư da, do ánh sáng mặt trời có thể ngừa được. Bằng cách tránh tiếp xúc với ánh nắng càng nhiều càng tốt, ở bất cứ tuổi nào. (Thường, chúng ta lo cho da chúng ta, song quên mất da của con em: “Kệ, cho chúng nó chạy chơi ngoài nắng cho khỏe, trong nhà quẩn chân, chúng nó quậy quá”.)



    Ra nắng, ta cố che hết mọi chỗ (thế mới biết phụ nữ các nước Ả-rập họ khôn thật, trùm từ đầu đến chân). Ánh nắng gắt khoảng 10 giờ sáng đến 4 giờ chiều hại cho da nhất, ta thu xếp công việc để tránh ra ngoài vào những lúc này. Nếu bất đắc dĩ phải ra ngoài, làm việc ngoài trời khoảng thời gian này, ta mặc quần áo dài tay dài chân may với chất liệu sít sao (tighly woven). Quần áo bằng bông, loại unbleached cotton, và lụa (silk) tốt, vì bông và lụa cản tia cực tím (ultraviolet) độc hại trong ánh nắng rất hữu hiệu. Tránh mặc quần áo bằng polyester crepe và bleached cotton, vì chúng dễ để tia cực tím chiếu xuyên qua. Quần áo mặc rộng rãi, không nên bó sát người, và màu đậm có thể tốt hơn màu nhạt. Ta giữ quần áo khô, không để chúng ướt, vì quần áo ướt mất bớt đến một phần ba (1/3) khả năng ngăn cản tia cực tím của chúng.

    Nên dùng kem chống nắng, loại có SPF (sun protection factor) từ 15 trở lên, trên những chỗ da không có quần áo, bất cứ khi nào bạn ra ngoài trời nắng trên 20 phút. Dùng kem cả vào những ngày ít nắng nhiều mây, vì 80% những tia cực tím quỉ quyệt, từ trời cao, vẫn lén chui qua được các tầng mây, xuống săm soi trên da thịt chúng ta. Bạn thoa kem kỹ, 15-20 phút trước khi ra ngoài, chú trọng những vùng mặt, bàn tay, tay và chân. Bạn bơi lội, hoặc chảy mồ hôi nhiều, cứ 2 tiếng, nên thoa kem lại, vì kem trên da gặp nước sẽ trôi mất bớt.

    Nhớ đội mũ rộng vành, hầu che chở luôn mặt, mắt, tai, gáy. Kính mát cũng rất tốt, cản ánh nắng khỏi vào mắt bạn gây bệnh mắt cườm (cataract), đồng thời bảo vệ vùng da quanh mắt. Bạn chọn loại kính mát to, cong, úp sát quanh hai mắt (wraparound sunglasses), chúng giúp nhiều hơn, nắng bên ngoài khó mà vào mắt bạn.

    Nhiều vết bất thường trên da gây do ánh nắng làm xấu da bạn, khiến bạn trông già, chữa trị được với nhiều cách. Chẳng hạn dùng chất nitrogen để đốt những chỗ sần sùi hoặc những vết bớt mầu nâu trên da, dùng tia sáng Laser để chữa những vùng da nám hoặc có những tia máu nhỏ dưới da. Nhiều phương pháp giải phẫu có thể lấy bớt những chỗ da thừa, chảy xệ. Một số chất đặc biệt, khi được chích vào những vết nhăn, sẽ giúp vết nhăn mờ đi. Một số thuốc thoa trên mặt, như trichloro-acetic acid và alpha-hydroxy acids, có tác dụng tái tạo lại lớp trên cùng của da, khiến da bạn trông khá hơn.

    Một thuốc khác có chứa chất tretinoin (Retin-A, hay được dùng để chữa mụn trứng cá trên mặt) cũng được xem có tác dụng tốt đối với da, khiến da trông láng lẩy hơn. Dùng đều mỗi ngày, thuốc làm mờ những vết nhăn xấu xí, những vết nám vô duyên lỗ rỗ trên da. Da cũng trông bớt bủng vàng khi dùng đều thuốc có chất tretinoin mỗi ngày. Tiếc thay, những thành quả đạt được bởi chất thuốc tretinoin sẽ mất đi nếu ta ngưng dùng nó. Thuốc hay tạo phản ứng phụ ở chỗ thoa thuốc làm da ngứa, khô, đỏ, nhưng những phản ứng bất lợi này có thể sẽ bớt dần sau vài tuần. Bạn có thể dùng những lotion có tính chất giữ cho da khỏi khô (moisturizer) ở những chỗ da ngứa, khô, đỏ để đỡ khó chịu trong lúc chờ các phản ứng gây do thuốc thoa từ từ thuyên giảm.

    Thực, đời khó vẹn toàn. Ánh sáng mặt trời rất cần cho sự sống, lại là kẻ thù của làn da chúng ta. Tránh ánh nắng càng nhiều càng tốt, sẽ giữ được làn da mịn màng, tươi mát lâu hơn, kéo dài nét tươi trẻ.

    Nắng vàng rực rỡ, ta đã sang Hè. Càng nắng, càng nên ăn mặc cẩn thận, và khi có thể, ta chọn chỗ có bóng mát mà đi.


    Lannguyen xin chân thành cảm ơn Bác sĩ Nguyễn Văn Đức và http://www.tapchithegioimoi.com/tm.php?recordID=5263
    Lannguyen

  18. #38
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những điều cần biết

    BỆNH DỘI NGƯỢC BAO TỬ-THỰC QUẢN
    Bác sĩ Nguyễn Văn Đức



    Tuy bệnh dội ngược bao tử-thực quản (gastro-esophageal reflux disease, hay viết tắt là GERD) rất hay xảy ra, song nhiều người chúng ta còn mơ hồ về căn bệnh.

    Thường khi có triệu chứng ở vùng bụng trên, chúng ta chỉ kể một cách giản dị: tôi bị bệnh bao tử, hoặc “yếu” bao tử. Thực ra, có nhiều loại bệnh bao tử khác nhau: bệnh dội ngược bao tử-thực quản, bệnh loét bao tử, loét tá tràng, bệnh đau song không có vết loét (nonulcer dyspepsia), bệnh ung thư bao tử, ... Việc chữa trị, tất nhiên, tùy vào sự định bệnh, vì có thể khác biệt rất xa.

    Thức ăn sau khi ta nhai nát trong miệng, được đẩy vào họng, và xuống thực quản (esophagus) lúc ta nuốt. Thực quản là một ống cấu tạo bởi những bắp thịt đặc biệt, giữ nhiệm vụ dẫn thức ăn xuống bao tử (stomach). Ở chỗ tiếp nối giữa thực quản và bao tử, có một bắp thịt nhỏ, hoạt động như một van đóng lại mở ra. Khi thức ăn đang từ thực quản xuống bao tử, bắp thịt này mở lỏng ra để thức ăn đi xuống. Khi thức ăn đã trong bao tử, bắp thịt này khép kín để thức ăn không đi ngược lên lại thực quản. Nếu vì một hay nhiều lý do sẽ được thảo luận ở một đoạn sau, có sự dội ngược các chất ở trong bao tử lên lại thực quản, hay cao hơn nữa, lên đến cổ họng, ta sẽ có triệu chứng của bệnh dội ngược bao tử-thực quản.

    Triệu chứng

    Triệu chứng của bệnh rất đa dạng. Triệu chứng hay xảy ra nhất là nóng ngực (tiếng Mỹ nôm na là heartburn (nóng tim), nhưng trong Việt ngữ, chúng ta dùng chữ “nóng ngực” chính xác hơn). Nóng ngực thường xảy ra sau khi ăn. Người bệnh có cảm giác nóng ở vùng bụng trên hay ở vùng giữa ngực đằng sau xương ức. Cảm giác nóng có thể lan lên đến vùng cổ họng. Các triệu chứng điển hình khác của bệnh: ợ hơi, ợ chua, hoặc ợ cả thức ăn lên miệng, khó nuốt thức ăn.

    Bệnh dội ngược bao tử-thực quản kinh niên cũng gây những triệu chứng khác như khan tiếng (nhất là vào buổi sáng). Ngoài ra, bệnh còn làm đau hoặc khó chịu cổ họng hoài, khò khè ban đêm. Có khảo cứu cho thấy, hơn 80% người lớn bị suyễn có những dội ngược bất thường từ bao tử lên thực quản. Nhiều vị ho tháng này qua năm khác, chỉ vì bị bệnh dội ngược bao tử-thực quản.

    Quan trọng hơn nữa, bệnh có thể gây triệu chứng đau ngực rất khó phân biệt với cơn đau ngực do bệnh hẹp tắc động mạch vành tim (coronary artery disease). Định bệnh trong trường hợp này cần sự hỏi bệnh tỉ mỉ, đôi khi cần phải làm thêm các phim chụp hoặc thử nghiệm, đo tim đặc biệt.

    Do sự đa dạng của các triệu chứng, và, trong nhiều trường hợp, vì có triệu chứng nhẹ, nhiều người bệnh không đi khám bác sĩ, nên rất khó xác định bệnh xảy ra nhiều đến mức độ nào.

    Tại sao lại thế?

    Bình thường, trong lúc ta ăn uống, thế nào cũng có chút nước bao tử dội ngược lên phần thực quản tiếp giáp với bao tử. Điều này bình thường, vì khi ta ăn, bắp thịt nhỏ giữa thực quản và bao tử đóng mở liên tục, một ít nước bao tử dội ngược lên thực quản là điều khó tránh. Thỉnh thoảng, trong lúc ăn, ta có thể thấy hơi nong nóng vùng ức. Triệu chứng này thường chỉ thoáng qua, do khi thực quản tiếp tục co bóp để đưa thức ăn xuống bao tử, đưa luôn cả những nước bao tử đi ngược đường xuống trở lại bao tử, mặt khác, nước miếng của ta đi theo thức ăn xuống thực quản, cũng sẽ trung hòa được một phần chất acid có trong chất nước bao tử dội lên thực quản.

    Tuy nhiên, khi sự dội ngược xảy ra nhiều hoặc thường xuyên, cái bình thường trở thành bất thường, nhẹ hay nặng tùy mức độ dội ngược ít hay nhiều.
    Nghiên cứu cơ chế của sự dội ngược bao tử-thực quản, người ta nhận thấy muốn có sự dội ngược, có hai điều kiện cần hội đủ: các chất trong bao tử dội ngược lên, và cơ chế chống dội ngược bị xáo trộn.

    - Các chất trong bao tử dễ dội ngược lên thực quản:

    Các chất chứa trong bao tử dễ dội ngược lên thực quản khi khối lượng trong lòng bao tử tăng lên (như sau khi ta ăn no).

    Các chất trong bao tử cũng dễ dội ngược, khi ở quá gần chỗ tiếp giáp bao tử và thực quản. Như khi ta vào giường ngay sau khi ăn, bao tử ở vị trí nằm ngang, khiến các chất chứa trong bao tử dễ lên lại chỗ nối bao tử-thực quản (gastroesophageal junction), và dội lên thực quản.

    Khi áp suất trong lòng bao tử tăng cao (như khi ta béo mập, có thai, hoặc đeo giây lưng thắt hơi chặt), các chất chứa trong bao tử cũng dễ bị đẩy ngược lên phía thực quản.

    - Cơ chế chống dội ngược bị xáo trộn:

    Như chúng ta đã biết, ở chỗ tiếp giáp giữa thực quản và bao tử, có một bắp thịt đặc biệt (sphincter), hoạt động như một van đóng lại mở ra. Khi thức ăn đang xuống bao tử, bắp thịt này lỏng ra để thức ăn đi xuống. Khi thức ăn đã vào hẳn bao tử, bắp thịt này khép kín để thức ăn và các chất trong bao tử không dội ngược được lên thực quản. Có sự dội ngược khi bắp thịt van đóng mở ấy bị yếu, không thường xuyên khép chặt.

    Bắp thịt van yếu trong trường hợp ta bị những bệnh tấn công các bắp thịt, mang thai, hút thuốc lá, giải phẫu trong quá khứ làm hư hoại bắp thịt van, ... Một số thuốc như thuốc chữa cao áp huyết (Procardia, Adalat, Verapamil, ...), thuốc suyễn (Theo-dur, Slo-bid, ...) cũng làm bắp thịt van yếu đi. Hoặc ngược lại, dù bắp thịt này làm việc bình thường, nhưng khi áp suất trong bao tử tăng cao (béo mập, ăn quá no, ...), quá sức chịu đựng của bắp thịt van, bắp thịt van khép không được kín, lúc đó cũng có sự dội ngược.

    Biến chứng

    Ngoài những triệu chứng khó chịu chúng ta đã có dịp tìm hiểu ở một đoạn trên, bệnh dội ngược bao tử-thực quản còn có thể gây ra các biến chứng nguy hiểm. Trong các chất dội ngược từ bao tử lên thực quản, có các chất hóa học, trong đó chất acid (tiết bởi các tế bào lót thành bao tử) là chất quan trọng nhất gây biến chứng.

    Chất acid, khi dội ngược lên thực quản lâu ngày, có thể làm hư hoại niêm mạc của phần thực quản tiếp giáp với bao tử, gây bệnh viêm thực quản (esophagitis). Chỗ thực quản bị viêm kinh niên sau này có khi sẽ hẹp lại (stricture) gây khó nuốt, vì trên đường từ thực quản xuống dạ dày, thức ăn đi qua một chỗ hẹp, sẽ len lách xuống khó khăn hơn. Hẹp thực quản được chữa bằng cách nông chỗ hẹp với những dụng cụ y khoa đặc biệt, hoặc bằng giải phẫu.

    Tuy nhiên, biến chứng nguy hiểm nhất của bệnh dội ngược bao tử-thực quản là ung thư thực quản, một trong những ung thư nguy hiểm và khó chữa. Những tế bào bình thường của thực quản, phải thường xuyên tiếp xúc với chất acid, bị chất acid biến đổi, lâu ngày có thể biến thành tế bào ung thư.

    Định bệnh

    Như tất cả mọi tật bệnh khác trong y học, định ra bệnh dội ngược bao tử-thực quản dựa vào bệnh sử, thăm khám và các phương pháp khác như phim chụp, soi thực quản và bao tử, ...

    Bao giờ phần bệnh sử (phần bạn kể bệnh) cũng là phần quan trọng nhất. Vì lời kể của bạn là đầu mối bác sĩ dựa vào để suy luận và định bệnh. Giúp bác sĩ mau chóng định bệnh, bạn cần kể bệnh mạch lạc, có đầu có đuôi, và đầy đủ các chi tiết cần thiết. “Bao tử tôi hay bị yếu khi ăn đồ nóng, hoặc “Tôi hay bị đầy hơi khi ăn đồ nóng”, rồi... cười, không đủ để bác sĩ định xem bạn bị: bệnh dội ngược bao tử-thực quản, bệnh loét bao tử, bệnh loét tá tràng, bệnh đau nhưng không có loét (nonulcer dyspepsia), hay bệnh ung thư bao tử,... Hoặc bạn thực ra bị bệnh hẹp tắc động mạch vành tim (coronary artery disease), và đầy hơi ở đây là một triệu chứng đau ngực trá hình (atypical chest pain) của loại bệnh nguy hiểm này.

    Vậy, khi kể bệnh cho bác sĩ nghe, bạn nên kể theo thứ tự thời gian, dùng con số để diễn tả và lần lượt đi qua 8 điểm sau đây:

    1. Bạn bị đau hay có triệu chứng bất thường từ bao lâu nay (how long): mới vài ngày qua, một tuần qua, vài tháng qua, hay đã nhiều năm, ...? (không nên dùng những chữ mơ hồ như “lâu rồi”, “mới đây”).
    2. Bao lâu triệu chứng bất thường xảy ra một lần (how often): mấy lần mỗi ngày, hay mấy lần mỗi tuần? hay chỉ thỉnh thoảng vài lần một năm, ...?
    3. Mỗi khi bạn có triệu chứng bất thường, triệu chứng kéo dài bao lâu (how long does it last): vài giây, vài phút, vài tiếng, cả ngày, liên tiếp vài ngày, ...?
    4. Triệu chứng bất thường xảy ra trong trường hợp nào (in what circumstance does it occur): ngày hay đêm? lúc đang hoạt động hay nghỉ ngơi? sau khi ăn? mấy tiếng sau khi ăn? Triệu chứng xảy ra sau khi ăn một thức ăn đặc biệt nào? (Chúng ta hay dùng chữ “đồ nóng” một cách mơ hồ để chỉ một số những thức ăn. Y học Mỹ chỉ dùng khái niệm nóng lạnh để nói về nhiệt độ. Nên diễn tả một cách chính xác: “Tôi bị đầy hơi ở vùng bụng trên mỗi khi ăn thức ăn có mỡ, có ớt, hay khi uống nước cam chua, ...” thay vì: “Tôi bị đầy hơi mỗi khi ăn đồ nóng”, kẻo bị bác sĩ Mỹ, qua thông dịch, hiểu lầm là bạn có triệu chứng mỗi khi ăn thức ăn nóng nấu trên bếp.)
    5. Triệu chứng bất thường hay đau đích xác ở đâu và có lan truyền đi chỗ khác hay không (where is it): nếu có thể được, bạn chỉ chỗ có triệu chứng bất thường hay bị đau bằng một ngón tay.
    6. Đau ra sao (how is the pain): đau như dao đâm? đau như lửa đốt? đau như có vật nặng đè?
    7. Các triệu chứng bất thường khác đi kèm khi bị đau (what are the associated symptoms): khi bị đau, bạn có bị khó thở, choáng váng, toát mồ hôi, buồn nôn hay ói mửa? hoặc bất cứ triệu chứng gì khác đi kèm khi đang bị đau?
    8. Khi có triệu chứng bất thường hay bị đau như bạn vừa kể trên, bạn làm gì cho dễ chịu hơn (what do you do to get relief?): bạn phải ngồi hoặc nằm nghỉ, hay vẫn có thể tiếp tục làm việc, hoặc phải đi đi lại lại cho bớt đau. Khi bị đau, bạn hay dùng thuốc gì ở nhà để chữa đau (Aspirin, Tylenol, Maalox, Mylanta, ...) và kết quả ra sao?

    Bạn cũng đừng quên mang theo tất cả những thuốc men đang dùng ở nhà đến cho bác sĩ xem, kể cả những thuốc mua không cần toa. Điều này vô cùng quan trọng, giúp vào sự định bệnh rất nhiều. Vì nhiều thuốc có thể gây đầy hơi, khó chịu, hoặc đau vùng bụng trên. Thí dụ những thuốc chống đau như Motrin, Advil, Naproxen, ..., những thuốc có chứa chất Aspirin như Anacin, Alka-Selzer. Biết bạn đang dùng thuốc gì, bác sĩ có thể đoán biết các bệnh bạn đang bị, hoặc triệu chứng bạn đang có có phải do thuốc gây ra hay không. Nếu nghi triệu chứng do thuốc gây ra, cùng với sự chữa trị bằng các thuốc bao tử, bác sĩ còn khuyên bạn nên ngưng thuốc nghi gây triệu chứng.

    Sự thăm khám trong trường hợp bệnh dội ngược bao tử-thực quản thường không cho thấy gì đặc biệt. Một đôi khi, bạn thấy vùng bụng trên khó chịu, hay hơi đau khi vùng này được bác sĩ sờ nắn.

    Sau phần bệnh sử và thăm khám, nếu định bệnh đã khá rõ (người bệnh khéo kể bệnh, có các triệu chứng điển hình của bệnh, thăm khám không cho thấy có bệnh gì khác), bác sĩ thường bắt đầu chữa cho bạn ngay. Nếu chưa có định bệnh rõ rệt, hoặc khi sự chữa trị không cho những kết quả mong muốn, bác sĩ có thể sẽ cho bạn chụp phim hoặc soi thực quản và bao tử, để xác định xem có đúng bạn bị bệnh dội ngược bao tử-thực quản hay không.

    Các cách chẩn đoán khác như: theo dõi sự chuyển động của thực quản, đồng thời đo nồng độ acid (pH monitoring) trong lòng thực quản, cũng có khi được sử dụng để định bệnh.

    Chữa không dùng thuốc

    Sự chữa trị bệnh dội ngược bao tử-thực quản nhắm bốn mục tiêu: làm giảm sự dội ngược, trung hòa các chất dội lên từ bao tử, giúp các chất dội lên mau xuống lại bao tử, và bảo vệ niêm mạc thực quản trước tác dụng độc hại của các chất dội lên.

    Để đạt được các mục tiêu trên, có nhiều cách chữa trị riêng rẽ hay phối hợp. Đầu tiên, chúng ta bàn đến những phương cách chữa trị không dùng thuốc.
    Nếu nặng cân, chúng ta nên xuống cân.

    - Khi ngủ, nên nằm với tư thế đầu và ngực cao hơn bụng, bằng cách kê đầu giường cao lên 4-6 inches (chèn gỗ hoặc vật cứng dưới đầu giường).
    - Nên mặc quần áo rộng rãi không thắt chặt làm tăng áp suất trong bụng.
    - Tránh một vài loại thực phẩm như thức ăn mỡ màng, chocolate, peppermint, vì chúng làm lỏng bắp thịt van giữa thực quản và bao tử. Uống nhiều rượu cũng vậy. Ngoài ra, chúng ta cũng nên tránh các thức ăn thức uống biết chắc cứ mỗi khi dùng lại khiến chúng ta có triệu chứng, chẳng hạn những thức uống chứa nhiều chất acid như colas, nước cam, rượu vang đỏ (red wine).
    - Tránh ăn quá no, tránh uống nhiều nước trong lúc ăn.
    - Trong vòng 2-3 tiếng sau khi ăn, không nên đi nằm ngay, và nên tránh ăn trước khi đi ngủ.
    - Bỏ hút thuốc lá và bớt uống rượu. Nước miếng trong miệng ta có tác dụng tốt, làm trung hòa chất acid dội lên thực quản từ bao tử, thuốc lá khiến nước miếng bớt tiết ra.
    - Nhai kẹo chewing gum cũng tốt, vì khi nhai chewing gum, nước miếng trong miệng chúng ta sẽ tiết ra nhiều.

    Chữa với thuốc

    Triệu chứng nhẹ, thỉnh thoảng nóng ngực chút sau khi ăn dù đã thực thi những cách chữa không dùng thuốc kể trên, ta chỉ cần dùng các thuốc có tác dụng trung hòa acid (antacids) như Maalox, Mylanta, Gaviscon, … vào lúc có triệu chứng.
    Khi triệu chứng xảy ra thường hơn, ta dùng những thuốc làm bao tử bớt tiết chất acid như Tagamet, Zantac, Pepcid, ...

    Triệu chứng nặng hơn nữa và dùng những thuốc trên không kết quả, chúng ta dùng những thuốc như Omeprazole, Prilosec, Prevacid, … có tác dụng chống tiết chất acid trong bao tử rất mạnh. Những thuốc này mắc hơn nhiều, và có thể gây một số tác dụng phụ quan trọng nếu dùng dài lâu, như gãy xương, cơ thể thiếu sinh tố B12, thiếu muối Magnesium, … Sau một thời gian dùng thuốc, khi triệu chứng đã thuyên giảm nhiều, chúng ta nên ngưng thuốc, hoặc chuyển qua những thuốc nhẹ hơn Tagamet, Zantac, Pepcid.

    Với những trường hợp nặng, thường sự chữa trị kéo dài vài tháng, có khi cả năm.

    Giải phẫu

    Một số trường hợp bệnh dội ngược bao tử-thực quản cần đến giải phẫu, vì dùng thuốc tối đa không kết quả, triệu chứng vẫn làm cuộc sống người bệnh mất vui, hoặc vì những lý do khác như dùng thuốc lâu quá năm này sang năm khác có thể đưa đến những vấn đề không tốt do tác dụng phụ của thuốc, v.v..

    Có nhiều kỹ thuật giải phẫu khác nhau, giúp bắp thịt van giữa thực quản và bao tử chắc hơn, làm việc hữu hiệu hơn, khiến các thức ăn trong bao tử bớt dội lên thực quản.

    Tóm lại, bệnh dội ngược bao tử thực quản xảy ra nhiều, có trường hợp nhẹ, có trường hợp nặng. Nhẹ, chúng ta chữa bằng những cách giản dị, xuống cân, nằm ngủ đầu và ngực cao hơn bụng, tránh một số thực phẩm, bỏ thuốc lá, bớt uống rượu, …, và thỉnh thoảng triệu chứng xảy ra, dùng những thuốc như Maalox, Mylanta, Gaviscon, Tagamet, Zantac, Pepcid. Nặng, chúng ta cần thuốc mạnh hơn như các thuốc Omeprazole, Prilosec, Prevacid, …, những thuốc này mắc hơn và có thể gây một số vấn đề cho cơ thể nếu dùng dài lâu. Khi bệnh nặng quá, dùng thuốc không kết quả, hoặc phải dùng thuốc dài lâu vừa tốn kém vừa sợ tác dụng phụ của thuốc, chúng ta cần đến giải phẫu.

    BS Nguyễn Văn Đức

    Lannguyen xin chân thành cảm ơn BS Nguyễn Văn Đức


    http://www.tapchithegioimoi.com/tm.php?recordID=5276


    Lannguyen

  19. #39
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những điều cần biết

    Dưa hấu : Ăn nhiều chỉ có lợi cho sức khoẻ



    Giáo viên ẩm thực cùng học trò khắc hình danh thủ người Arhentina Lionel Messi và Cristiano Ronaldo của Bồ Đào Nha trên dưa hấu, trước khi World Cup 2014 tại Brazil, tại Thẩm Dương, tỉnh Liêu Ninh, ngày 11/06/2014.

    REUTERS/Stringer
    Thanh Phương

    Trong số các loại trái cây của mùa hè, có lẽ không có thứ nào mà hấp dẫn như dưa hấu. Những lúc nóng nực mà ăn được một miếng dưa hấu đỏ tươi, mát lạnh thì có lẽ không có gì thú bằng. Nhất là lại trái cây này chứa đựng nhiều ưu điểm về dinh dưỡng, mà rất tốt cho những người ăn kiêng, cho nên có thể được tiêu thụ vô giới hạn.
    Điểm đầu tiên đó là dưa hấu chứa rất nhiều nước. Chắc điều này ai cũng biết, nhưng có lẽ không ai biết rằng trong dưa hấu có đến 95% là nước, mà cơ thể của chúng ta rất cần có nước, nhất là khi tiết trời nóng nực, lại cần phải được tiếp tế nước liên tục, để máu huyết lưu thông tốt, tiêu hóa tốt, điều hòa nhiệt độ cơ thể, giúp cho da không bị khô, bảo tồn hoạt động của não ....


    Những người kiêng cữ để giảm cân cũng nên ăn thật nhiều dưa hấu vì loại trái cây này chứa rất ít đường ( 7g/100g ) mặc dù khi ăn ta cảm thấy dưa hấu rất ngọt. Mà dưa hấu lại mang lại ít calori, tức là chỉ 30Kcl cho mỗi 100 g. Nhưng dĩ nhiên là cũng không nên ăn dưa hấu giữa hai bửa ăn, vì như vậy tỷ lệ đường trong máu có thể tăng vọt đối với một số người. Tốt nhất là nên ăn dưa hấu ngay sau mỗi bửa ăn. Dưa hấu cũng là một nguồn cung cấp tự nhiên sodium và potassium, hai khoáng chất mà cơ thể chúng ta mất đi khi chảy mồ hôi.

    Cho nên, đây là loại trái cây rất thích hợp cho những tháng nóng bức của mùa hè, vì nó giúp « trẻ hóa » cơ thể chúng ta, đặc biệt chất potassium giúp ổn định huyết áp.
    Dưa hấu cũng chứa nhiều lycopène, một chất bảo vệ cơ thể chúng ta chống nhiều bệnh tật. Các công trình nghiên cứu đã cho thấy rằng ăn nhiều dưa hấu sẽ làm giảm nguy cơ ung thư tuyến tiền liệt và cũng giúp làm giảm đáng kể nguy cơ huyết áp cao. Là loại trái cây chứa nhiều vitamin, dưa hấy cũng giúp bảo vệ đôi mắt của chúng ta. Ngay cả hạt dưa hấu cũng là nguồn cung cấp vitamin C, cho nên khi ăn dưa hấu thì cứ việc nhai hạt thoải mái, vì ai cũng biết vitamin C rất tốt cho hệ miễn dịch của cơ thể, giúp cho các vết thương chóng lành, bảo vệ răng và lợi.

    Chúng ta có thể ăn dưa hấu như trái cây tráng miệng, nhưng cũng có thể dùng dưa hấu để chế biến thành salade riêng một mình hoặc với các loại rau quả khác. Salade dưa hấu là một trong những món ăn thường xuyên của công nương Kate, nhờ vậy mà cô vẫn giữ được vóc dáng thon thả, cho dù đã là gái một con.

    Cách đây vài năm, một nghiên cứu của Mỹ còn đi đến kết luận rằng dưa hấu có thể có tác dụng không thua gì ... thuốc viagra, vì dưa hấu có chứa chất citrulline, một chất có thể kích thích sự giãn nở của các mạch máu và như vậy có tác dụng như một thuốc cường dương, mà lại không có những tác dụng phụ của thuốc. Tuy nhiên, đó chỉ mới là giả định thôi, chứ hiện không ai có thể khẳng định 100% là dưa hấu có thể thay thế hoàn toàn thuốc viagra.

    tags:
    Cuộc sống muôn màu - Khoa học


    Lannguyen xin chân thành cảm ơn Thanh Phươnghttp://www.viet.rfi.fr/khoa-hoc/2014...i-cho-suc-khoe
    Lannguyen

  20. #40
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những điều cần biết

    VẬN ĐỘNG
    Bác sĩ Nguyễn Văn Đức




    Trong các tổ hợp y tế chăm sóc sức khỏe cho những vị cao niên, theo lệnh của chính phủ, các tổ hợp nhắc nhở bác sĩ phải thường xuyên chú ý tới vấn đề vận động của những vị cao niên trong tổ hợp, đặt câu hỏi: “Bác vận động bao nhiêu phút một ngày, mấy ngày một tuần?”. Vì sự vận động rất quan trọng.

    (Trong các tổ hợp, với sự kiểm soát, nhắc nhở của tổ hợp, các vị cao niên được chăm sóc kỹ lưỡng hơn. Tại quận Los Angeles ta, đầu tháng 7 này, các vị Medi-Medi sẽ lần lượt buộc gia nhập tổ hợp tùy theo tháng sanh để sự chăm sóc sức khỏe được phối hợp chặt chẽ hơn, một vị bác sĩ chính sẽ chịu trách nhiệm chánh trong việc chăm sóc, các bác sĩ chuyên môn gửi báo cáo về bác sĩ chính; các vị Medi-Medi sẽ nhận được thư báo (có phong bì màu xanh lơ) 90, 60, và 30 ngày trước tháng sanh của mình.)

    Tác dụng tốt của vận động

    Không còn nghi ngờ gì nữa, vận động có ảnh hưởng rất tốt cho sức khỏe, về nhiều mặt. Gần như cơ quan nào của cơ thể ta cũng ủng hộ sự vận động.

    Hệ thống tim mạch:

    Vận động rất tốt để ngừa và chữa bệnh cao áp huyết. 13 khảo cứu được làm, cho thấy vận động đúng mức và thường xuyên 5 đến 7 ngày mỗi tuần, có thể giúp áp suất tâm thu (systolic blood pressure, nôm na là “số trên”) giảm trung bình 11.3 mm Hg, và áp suất tâm trương (diastolic blood pressure, nôm na “số dưới”) giảm trung bình 7.5 mm Hg.

    Con tim người quen vận động sẽ bơm máu tới nuôi các cơ quan hữu hiệu hơn và với một sức ít hơn. Con tim bình thường, vào mỗi nhịp co bóp, đẩy ra chỉ được 70 cc (phân khối) máu, song một con tim quen vận động, to hơn, khỏe hơn, vào mỗi nhịp co bóp, đẩy ra được đến 130 cc máu, tức hơn 60 cc máu. Đã vậy, máu cũng đến các bắp thịt nhiều hơn, khiến các bắp thịt lâu mỏi. Nhờ thế, tập luyện đều đặn, sức vận động của ta ngày lại càng tăng lên, dẻo dai, lâu mệt.

    Bệnh tiểu đường:

    Tiểu đường có hai loại, 1 và 2. Loại 2 thường xảy ra ở người trên 40 tuổi, cơ chế chính gây bệnh là sự kháng insulin (insulin resistance), khiến chất insulin không thể đưa đường từ ngoài máu vào trong các tế bào, và vì vậy, đường tăng cao trong máu. (Insulin là chất tiết bởi tuyến tụy tạng, có nhiệm vụ giúp đưa chất đường từ máu vào trong các tế bào, và điều hòa lượng đường trong máu để đường máu không bao giờ lên quá cao). Sự kháng insulin này ở người tiểu đường chịu khó vận động đều, có thể giảm đến 40%, căn bệnh dễ kiểm soát hơn. Các thuốc chữa tiểu đường loại 2 như metformin và glitazones cũng chỉ làm giảm sự kháng insulin này được có 20-25%, như vậy, vận động so ra, còn tốt hơn thuốc.
    Các vị có tiểu đường loại 2, và con cái (tiểu đường loại 2 có tính di truyền rất mạnh, bố mẹ mang bệnh, con cái sau dễ bị), - cả bác sĩ điều trị nữa - cần hiểu rõ vai trò của vận động trong việc chữa và ngừa tiểu đường.

    Bệnh khớp thoái biến:

    Điều đáng buồn, các khớp của cơ thể ta, như bánh xe, sẽ mòn dần theo năm tháng. Theo thời gian, chúng ta khó tránh bệnh khớp thoái biến (degenerative joint disease, còn gọi osteoarthritis). Tuy là bệnh khớp, song căn bệnh cũng làm giảm sức mạnh, sự dẻo dai, tầm hoạt động (range of motion), cũng như khả năng thích ứng (fitness) của các bắp thịt. Sự tập luyện có thể giúp chúng ta đi đứng vững vàng hơn, đồng thời tăng cường khả năng thích ứng của ta với các công việc hàng ngày.

    Khi vận động, người có bệnh khớp thoái biến ở gối hoặc ở các khớp khác giữ nhiệm vụ nâng đỡ sức nặng cơ thể, không nên chạy (running), nhưng có thể đi bộ, đạp xe đạp, hoặc bơi lội.

    Bệnh cao mỡ trong máu:

    Vận động có tác dụng làm giảm chất mỡ cholesterol xấu (hay được gọi tắt LDL), và mỡ triglycerides trong máu, đồng thời làm tăng mỡ cholesterol tốt (gọi tắt HDL), như vậy giúp triển vọng bị bệnh tim mạch của ta nhẹ bớt.

    Bắp thịt:

    Ta sung sức, bắp thịt ta mạnh mẽ nhất trong khoảng tuổi trên dưới 30 trở xuống, rồi bắt đầu yếu dần sau tuổi 40. Khối lượng các bắp thịt giảm đi 20% vào tuổi 65. Cách luyện tập với một sức cản (resistance training, như tập tạ) làm chậm lại tiến trình thoái hóa bắp thịt, tăng sự mềm dẻo, giúp thăng bằng khi đi đứng, đồng thời duy trì sự toàn vẹn của các khớp. Như vậy, luyện tập thường xuyên là yếu tố rất quan trọng để ngừa và chữa bệnh khớp thoái biến.

    Sự bất động (immobilization) và không hoạt động (inactivity) sẽ khiến các bắp thịt ngắn lại, không dãn dài được tối đa và mất đi khả năng hấp thu các chấn động (shock-absorbing capacity) đỡ cho các khớp. Nằm mãi trên giường, hoặc bất cứ hình thức bất động nào khác rất tai hại cho bắp thịt và khớp. Thêm vào đó, sự bất động dễ đưa đến tình trạng máu đọng trong các tĩnh mạch ở chân, rồi có thể bắn lên phổi gây chết người. (Hiểu như vậy, bạn sẽ không ngạc nhiên khi thấy mới mổ hay sanh có một ngày, các bác sĩ đã vội dục bạn ngồi dậy trên giường, sau đó cố bước xuống giường, lò dò đi quanh).

    Xương:

    Xương cũng sẽ tiêu mất dần theo thời gian, nhất là ở phụ nữ đã mãn kinh, trở thành xốp mềm, dễ gãy. Vận động giúp xương cứng chắc, chậm mất. Thêm vào đó, người quen vận động lại ít khi té ngã, vì phản ứng lẹ làng với các biến chuyển chung quanh, nhờ các phản xạ thần kinh bắp thịt sẵn tốt, nên xương ít bị tổn thương. Rõ ràng, vận động đóng góp một phần rất lớn vào việc chống bệnh xốp xương (osteoporosis) và ngăn ngừa xương khỏi gãy.

    Tiến trình lão hóa:

    Năm mới, rồi những năm mới nữa, mọi người chúng ta sẽ già dần, do tiến trình lão hóa (aging process). Nhiều vị trông lỏng lẻo hơn, bệ xệ hơn, chậm chạp hơn rất nhanh. Nhưng có những người trông vẫn trẻ lâu, nhanh nhẹn, việc gì thoắt cái cũng xong, như thời gian không mấy gì ảnh hưởng đến họ.

    Nhiều bằng chứng cho thấy sự vận động thay đổi hoặc làm chậm đi tiến trình lão hóa, giúp bắp thịt gân cốt cứng chắc, dẻo dai, nhanh nhẹn dài lâu, mỡ ít đọng vào những nơi nó hay đọng khi ta có tuổi.

    Tinh thần:

    Vận động cũng giúp giảm căng thẳng, khó chịu, nóng nảy. Người quen vận động tinh thần sảng khoái, tự tin, khả năng tri thức tinh tiến. Vận động cũng là phương thuốc rất tốt, không gây phản ứng phụ, để ngừa và chữa những trường hợp buồn sầu nhẹ (mild depression).

    Vận động bao nhiêu cho đủ?

    Vận động quá tốt như vậy, nhưng vận động thế nào mới là đủ, để đạt những kết quả kể trên? Đời người ngắn ngủi, công việc bề bộn, chạy theo cuộc sống hàng ngày đủ bở hơi tai, bạn nghĩ, làm sao còn thì giờ vận động.

    Vận động không khó khăn và mất nhiều thì giờ như bạn tưởng. Nhiều lúc, bạn ngồi trước truyền hình, loáng cái đã mất cả tiếng, phim hay thì mê man hai ba tiếng. Đốt điếu thuốc lá, ngồi ngẫm nghĩ việc đời, vèo cái hết nửa tiếng (trong lúc bà xã lắc đầu ngán ngẩm, nhìn bạn đốt tiền và sức khỏe theo khói thuốc lá). Vận động cho đủ, thực ra, không mất nhiều thì giờ. Căn bản, chỉ cần 30 phút mỗi ngày (nhiều hơn càng tốt), và không nhất thiết phải vào “health club” hay mua máy móc gì đặc biệt để tập. (Biết đâu chờ mua máy có khi mất hết mấy năm, mua xong hăm hở tập được vài hôm rồi lại cất xó.)

    Những vận động khiến cơ thể ta mang sức nặng (weight-bearing exercise) như đi bộ tốt nhất, song nếu vì lý do nào đó khiến bạn không đi bộ được, thì đạp xe tại chỗ (stationary cycling) hay bơi lội cũng rất tốt. Mỗi ngày bạn bỏ ra nửa tiếng đi bộ nhanh, với bà xã hay ông xã cho vui, rảo bước để nhịp tim lên đến 117-135 nhịp mỗi phút nếu bạn mới trên dưới 40, 104-120 nhịp mỗi phút nếu bạn 60 tuổi trở lên (bắt mạch ở cổ tay hoặc bên cổ trong 15 giây, rồi nhân lên cho 4). Cố làm vậy 6-7 ngày mỗi tuần bạn nhé, không ít ra cũng 4-5 ngày mỗi tuần. Còn đạp xe đạp, cứ để trước truyền hình, vừa đạp vừa xem, nửa tiếng đồng hồ cũng qua rất nhanh, vèo cái là xong. Không đi bộ, đạp xe hoặc bơi lội liền một lúc được nửa tiếng, bạn có thể thu xếp tập làm 3-4 lần trong ngày, mỗi lần 10 phút. “Eo ôi, thử rồi, mỗi lần tập thấy mệt ghê, tập tiếp không nổi!” Mới bắt đầu vận động, bạn chưa quen, mau mệt, đừng tập cho cố rồi nản và bỏ, song tập vừa sức, chỉ một thời gian ngắn, bạn sẽ thấy sức lực tăng tiến, dẻo dai, bạn tập tăng dần, cho đến lúc nhịp tim lên tới mức mong muốn nêu trên. (Đang có vấn đề sức khỏe quan trọng nào, cẩn thận, bạn hỏi ý kiến bác sĩ của bạn trước.) Tập riết, trong người khỏe khoắn, đâm ghiền, hôm nào bận không tập được tiếc lắm.
    Ngoài những khi vận động chính thức như vậy, những lúc khác bạn vẫn có thể tìm được cơ hội vận động thêm, chẳng hạn trong sở, thay vì đi thang máy, bạn leo thang thường, đi làm, đi chợ, thay vì đậu gần, bạn đậu xe xa xa, rồi rảo bước vào chợ, nhường chỗ đậu gần cho những vị già lão.

    Về cách tập cho bắp thịt, gân xương thêm dẻo dai vững chắc, cũng dễ thôi. Ngồi đâu, bạn vẫn có thể vươn vai, duỗi dài tay chân, chú trọng đến những bắp thịt ở vai, đùi và nếu ở nhà, xem phim trước máy truyền hình, bạn có thể cầm mấy tạ nhỏ độ 5-10 cân (pound) giơ lên hạ xuống. Không có, bỏ tạm mấy cục gạch vào trong một sắc tay cũ giả làm tạ cũng được. Hứng thú, bạn muốn tìm hiểu những cách tập chi tiết hơn, các sách, băng dạy tập thể dục rất nhiều, bạn có thể vào hiệu sách tha hồ chọn mua. Xin nhớ, sức mạnh và sự mềm dẻo của bắp thịt, gân xương là hai yếu tố quan trọng giúp ta đỡ té ngã, gãy xương và có lẽ sẽ giúp ta ngừa được cả bệnh khớp thoái biến.

    Trong các thư viết, ở cuối thư chúng ta thường thân ái chúc nhau vui khỏe. Cụ thể hơn, thay vì chúc chung chung như vậy, chúng ta nên chúc nhau thường xuyên vận động (không thường xuyên vận động thì làm sao vui khỏe được!).

    Bác sĩ Nguyễn Văn Đức

    Lannguyen xin chân thành cảm ơn Bác sĩ Nguyễn Văn Đức và http://www.tapchithegioimoi.com/tm.php?recordID=5314
    Lannguyen

Page 2 of 3 FirstFirst 123 LastLast

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •