Page 4 of 43 FirstFirst 1234567891011121314 ... LastLast
Results 61 to 80 of 847

Thread: Hội Thảo Trả Lại Sự Thật Lịch Sử Cho Viêt Nam Cộng Hòa.

  
  1. #61
    Join Date
    Jul 2011
    Posts
    13,046
    Thanks
    42
    Thanked 49 Times in 45 Posts

    Default Re: Hội Thảo Trả Lại Sự Thật Lịch Sử Cho Viêt Nam Cộng Hòa.

    "'Bên Thắng Cuộc' mới nói 1/3 sự thực"

    http://www.bbc.co.uk/vietnamese/viet...duc_book.shtml


    Quốc Phương
    BBC Việt ngữ

    Cập nhật: 18:14 GMT - thứ bảy, 5 tháng 1, 2013



    Quốc Phương (BBC) - Nhà báo Bùi Tín bình luận về phần một cuốn sách"Bên Thắng Cuộc" và cho rằng tác giả Huy Đức mặc dù đã có những nỗ lực và đóng góp, mới chỉ đề cập được 'một phần ba' với tư cách là đóng góp mới hay tính mới về sự thực lịch sử dân tộc và sách còn rất nhiều sai sót cần được sửa.

    http://quynhtramvietnam.blogspot.com...3-su-thuc.html

    Nhà báo Bùi Tín bình luận về phần một cuốn sách "Bên Thắng Cuộc" và cho rằng tác giả Huy Đức mặc dù đã có những nỗ lực và đóng góp, mới chỉ đề cập được 'một phần ba' với tư cách là đóng góp mới hay tính mới về sự thực lịch sử dân tộc và sách còn rất nhiều sai sót cần được sửa.

    Trao đổi với BBC Việt ngữ từ Paris hôm 05/1/2013, cựu đại tá nhà báo Quân đội Nhân dân Việt Nam, Bùi Tín cho rằng cuốn sách chưa nói được hết những sự thực về
    đảng cộng sản Việt Nam, về cá nhân lãnh tụ Hồ Chí Minh cùng nhiều sự thực khác.

    Về tính mới của cuốn sách, ông Tín, người từng có thời gian giữ cương vị Phó Tổng Biên tập Báo Nhân dân của Đảng Cộng sản nói:

    "Tôi nghĩ là tính được 33% hay một phần ba... bởi vì nếu Ban Tuyên huấn Trung ương duyệt, thì nó phải bỏ đi, gọi là âm, dưới 100%, vì phần nhiều lừa dối hết. Thì cái này đã nói được một phần sự thật, được 33%.

    "Còn muốn đạt đến sự thật, còn phải cố gắng hai phần ba nữa mới có thể gọi là phản ánh đúng sự thực lịch sử."

    Về mặt đóng góp của cuốn sách, ông Tín dành những lời lẽ 'tích cực' nhất đánh giá các nỗ lực của nhà báo Huy Đức, khi cố gắng phản ánh lịch sử của cận đại của Việt Nam, nhất là trong giai đoạn cuộc chiến từ năm 1954-1975 cũng như giai đoạn trước, trong và sau đổi mới.

    Gọi cuốn sách là một công trình, ông Bùi Tín nhận xét: "Tôi thấy là anh ấy đã làm một việc rất đáng khen. Tôi có thể nói là đáng phục nữa. Bởi vì ở trong nước ít có nhà báo nào có gan, có sự táo bạo, tự mình nghiên cứu, tự mình viết một quyển đến 600 trang như thế."

    "Có thể nói anh đã tiếp cận với một loạt người rất phong phú và công phu ghi lại những suy nghĩ của họ. Thì tôi thấy đó là một tài liệu rất đáng khen"
    Bùi Tín


    "Tôi thấy anh ấy là một nhà báo trẻ, một nhà báo có một chí lớn hiếm có tựmình nghiên cứu, để viết theo quan điểm của mình, chứ không phải của lãnh đạo, của người khác, để viết nên một tài liệu lớn đến như thế."

    "Đây quả là một công trình hiếm có, công phu, bởi vì anh có gan, có ý chí tiếp cận tất cả các nhân vật lịch sử, trong đó có những người đã mất. Những người đó là những nhân vật lãnh đạo cao cấp nhất của Đảng, từ Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng, từ Thủ tướng, nhiều Ủy viên Bộ chính trị, nhiều Bí thư Trung ương Đảng.

    "Cho đến lấy các tài liệu từ cả những người dân thường SàiGòn mới giải phóng, ở Huế,Hải Phòng v.v... Có thể nói anh đã tiếp cận với một loạt người rất phong phú và công phu ghi lại những suy nghĩ của họ. Thì tôi thấy đó là một tài liệu rất đáng khen."


    'Sai sót phải sửa'



    Ông Bùi Tín nói 'Bên Thắng Cuộc' là một công trình đáng khen, đáng phục.

    Về mặt được cho là các sai sót hay hạn chế của cuốn sách, nhà báo Bùi Tín nhận xét:

    "Tất nhiên, tôi đọc rải rác chỗ này chỗ khác thì nhiều cái sai lắm. Nhưng tôi cũng không trách gì, bởi vì hàng nghìn người, ghi chép hàng sáu trăm trang như thế thì chỗ nào cũng có chi tiết sai cả."

    Khi được hỏi đâu là những sai sót quan trọng nhất không thể không sửa để bảo đảm tốt hơn tính khách quan khi tìm kiếm sự thật lịch sử ở các giai đoạn và phân kỳ lịch sử mà "Bên Thắng Cuộc" phần I đã đề cập, cựu Tổng Biên Tập tờ Nhân Dân Chủ Nhật nói:

    "Nhược điểm của anh Huy Đức là anh ấy là người đến sau, là người không chứng kiến được trực tiếp, nghe ngóng sau khi các sự kiện đó đã xảy ra... Anh ấy là người lượm lặt, thu góp, không phải là quan sát trực tiếp. Cho nên cái gián tiếp sai nhiều lắm.

    "Tôi nói riêng ny 30/4, anh ấy lấy được nhiều tài liệu hay, nhưng cũng có kha khá các điểm là dở, không đúng. Nhưng cái này tôi không trách anh ấy, mà tôi trách trách những người đã gặp anh ấy, có nhiều người nói không đúng sự thật."

    Nhà báo i Tín đưa ra ví dụ: "Những câu nói rằng là các ông không có gì để mà giao. Khi mà Dương Văn Minh nói "quý ông", buổi sáng mà giao chính quyền, thì chính tôi là người trả lời như thế chứ không phải là Bùi Văn Tùng."

    "Những câu mà nói rằng là các ông không có gì để mà giao. Khi màơng Văn Minh nói là "quý ông," buổi sáng mà giao chính quyền, thì chính tôi là người trả lời như thế chứ không phải là Bùi Văn Tùng"
    Bùi Tín


    "... Nếu mà gọi là cán bộ cao cấp đầu tiên cũng như cán bộ cao cấp duy nhất mà gặp họ trong ngày 30/4 thì chính là tôi... Chứ ông Nam Long cũng không hề gặp và cũng không có ông tướng nào gặp họ trong những ngày đó cả."


    Ông Bùi Tín cho rằng thuật ngữ mà tác giả lựa chọn và đề cập cuộc chiến tranh ở Việt Nam trong suốt 30 năm ở nửa sau của thế kỷ trước là "sự nghiệp chống Mỹ cứu nước" hay chống "đế quốc Mỹ xâm lược" cũng "sai bét tất," ông nói:


    "Những thiếu sót gốc phải gia công hơn nữa, ví dụ như là 'cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước' nói như thế có đúng hay không, theo tôi là không đúng. Thế còn nói 'ngày toàn thắng,' 'ngày giải phóng,' thì ngay cái tít 'giải phóng'cũng đã là mỉa mai rồi.


    "Mà tôi nói là cái chiếm đóng của Miền Bắc đối với Miền Nam, cái này không phải là cái công để phục vụ nhân dân, Đảng cộng sản lấy danh nghĩa là chiến tranh giải phóng để cướp quyền lãnh đạo và từ đó nhằm lợi ích riêng của Đảng, khôngphục vụ lợi ích của toàn dân.

    Những điều này, theo ông Bùi Tín, cần được "đánh giá lại một cách sâu sắc."


    "Phản ứng dè dặt"



    Nhà báo Huy Đức nổi tiếng sắc sảo với các bài bình luận thời sự và chính sách trên trangblog Osin của ông Khi được hỏi liệu 'có điều gì' có thể ảnh hưởng đến cá nhân tác giả nếu nhà báo Huy Đức quyết định trở về nước sau khi xuất bản toàn phần cuốn "Bên Thắng Cuộc", cũng như chính quyền, đặc biệt là ngành Tuyên Giáo trong nước, có thể sẽ 'đối đãi' ra sao với cuốn sách, ông Bùi Tín nói:

    "Họ tiếp nhận rất dè dặt, mới có hai ba bài báo, nhưng cũng đã có vẻ như là không tán đồng rồi. Bởi vì nhất định là cách nhìn của Huy Đức so với cách nhìn của Ban Tuyên huấn Trung ương, của Bộ Chính trị, của 14 ông vua tập thể là khác hẳn nhau rồi...

    "Bởi vì ngay cái 'giải phóng' đã hàm ý mỉa mai rồi. Cho nên họ không thể coi đó là một tài liệu tiến bộ được. Họ miễn cưỡng phải đề cập, nhưng họ sợ, họ lo vì so với cách nhìn của Đảng Cộng sản, nó đã chệch đi đến 90 độ.

    "Nhưng mà nói là đã thực sự phản ánh sự thực chưa, thì tôi nghĩ là cũng phải quay hơn 90 độ nữa thì mới có thể coi đúngphản ứng sự thực."

    "Bây giờ ông ấy về nước chẳng sao cả đâu. Bởi vì ông ấy viết theo quan điểm có chống đối gì mạnh mẽ lắm đâu, chỉ là uốn nắn lại một vài sự thực lịch sử, cho nên tôi nghĩ là ông ấy chưa phải là một người viết sử thực sự, dám đụng thật đến sự thật"
    Bùi Tín


    Cựu đại tá Bùi Tín cho rằng cá nhân tác giả của cuốn sách sẽ không gặp vấn đề gì khi về nước, ông nói:

    "Bây giờ ông ấy về nước chẳng sao cả đâu. Bởi vì ông ấy viết theo quan điểm có chống đối gì mạnh mẽ lắm đâu, chỉ là uốn nắn lại một vài sự thực lịch sử, cho nên tôi nghĩ là ông ấy chưa phải là một người viết sử thực sự, dám đụng thật đến sự thật.

    "Một cái người chỉ mới thay đổi cách nhìn hơi tiến bộ một chút chứ chưa phải là một cuộc cách mạng nhân dân, một cách nhìn thực sự đứng về phía nhân dân, đứng về phía chân thực của lịch sử."

    Ông Bùi Tín, người đã đã trở thành nhà bất đồng chính kiến và một cây bút cổ vũ cho dân chủvà cải tổ ở Việt Nam tại hải ngoại từ sau 9/1990, cho biết ông tin rằng những hạn chế của Bên Thắng Cuộc, điều mà ông gọi là 2/3 sự thực lịch sử còn lại, sẽ được các thế hệ tương lai giải quyết.

    "Phải là các bạn trẻ hơn nữa viết ra, có những người có quan điểm tiến bộ hơn nữa, tôn trọng lịch sử và có ý thức dân chủ thì mới có thể viết nổi," ông nói với BBC.

    http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2013/01/130105_buitin_on_huyduc_book.shtml

  2. #62
    Join Date
    Mar 2008
    Posts
    6,231
    Thanks
    2
    Thanked 13 Times in 13 Posts

    Default Re: Hội Thảo Trả Lại Sự Thật Lịch Sử Cho Viêt Nam Cộng Hòa.

    "'Bên Thắng Cuộc' mới nói 1/3 sự thực" vì thằng cộng sản Bùi Tín còn giữ lại 2/3 . vì nó nằm trong lòng cộng sản và trong lòng cộng đồng hải ngoại .

  3. #63
    Join Date
    Jul 2011
    Posts
    13,046
    Thanks
    42
    Thanked 49 Times in 45 Posts

    Default Re: Hội Thảo Trả Lại Sự Thật Lịch Sử Cho Viêt Nam Cộng Hòa.

    [QUOTE=cucucon;1406119]"'Bên Thắng Cuộc' mới nói 1/3 sự thực" vì thằng nhải con ranh vặt Cucucon còn giữ lại 2/3 cái DỐT ĐẶC CÁN MAI của nó nhằm bưng bô trong lòng cộng sản tuyên truyền LÁO PHÉT trong lòng cộng đồng hải ngoại!

    Đừng nghe những gì Cộng sản nói. Hãy nhìn những gì Cộng sản làm!
    Đừng
    sợ những gì Cộng sản làm. Hãy làm những gì Cộng sản
    sợ!




    Tôi gọi họ là Anh Hùng




    Trong cuộc chiến mà Bên thắng cuộc (theo cách gọi của tác giả Huy Đức) đã được đặt vào thế “tất nhiên phải thắng như tôi từng chứng minh trong 2 bài “Những sự thật cần phải biết – phần 1 thì không thể đem thành bại ra mà luận anh hùng…

    Cứ mỗi độ xuân về, những ngày tháng 3 cho đến cuối tháng 4, đã gần 40 năm qua chúng ta thường được nghe những luận điệu lặp đi lặp lại của những người cộng sản chuyên nghề ngậm máu phun người làm thí ít báo cáo láo thì nhiều về cái gọi là “Chiến thắng lẫy lừng” thì tôi lại phải xuống bút.

    Có lẽ tôi không cần phải nói lại về bản thân tôi vì tôi chẳng có cái gốc “Ngụy” để mà đi “chống phácách mạng. Nhưng tôi thấy cần phải luận anh hùng với đôi dòng để bạn đọc thấy trong cuộc chiến mà Bên thắng cuộc đã được đặt vào thế tất nhiên phải thắng” thì không thể đem thành bại ra mà luận anh hùng…

    Tại sao tôi nói như vậy? Vì trong cuộc chiến phi nghĩa mà cộng sản gây ra khiến nhân dân điêu linh (Xin xem thêm Những sự thật không thể chối bỏ – phần 13”) thì kẻ thắng đã được đặt vào thế “được thắng”, còn người “thua” thì thực tế họ không thua mà họ đang thắng trong lòng chúng tôi, những người dù sinh sau đẻ muộn.

    Một chế độ nào cũng có những khuyết điểm, Việt Nam Cộng Hòa không là ngoại lệ, nhưng ở chế độ đó con người đúng nghĩa là con người, ở đó con người không phải con vật, con thú cho nhà cầm quyền muốn làm gì thì làm như chế độ tôi đang phải sống. Điều này tôi đã chứng minh ở Những sự thật cần phải biết – phần 2”. Nói như vậy để chúng ta thấy rằng tôi không có ý ca ngợi VNCH một cách vô lý. Trong con mắt của tôi, đó là một chế độ đáng sống hơn vạn lần so với cộng sản ngày nay. Và nếu được cho lựa chọn thì tôi sẽ quay ngược thời gian về làm người lính VNCH – vì với tôi họ là “Anh Hùng”!

    Đã cuối tháng 3 gãy súng (theo lời tác giả Cao Xuân Huy) của gần 40 năm sau cuộc chiến mà ở đó những người anh hùng đã gục xuống vì chính nghĩa. Họ đã gãy súng nhưng họ thực sự là anh hùng. Hãy bình tĩnh nhìn lại họ để xem những gì tôi gọi họ – những người lính VNCHanh hùng có gì sai không?

    Thứ nhất, trong khuôn khổ bài 1,2 “Những sự thật cần phải biết tôi đã chứng minh rằng: VNCH không phải là “ngụy” và những người lính VNCH phải gục ngã vì họ bị ép phải thua và không còn khả năng để chiến đấu. Họ không thể dùng tay không đánh nhau với đoàn quân đông đảo có vũ khí, đạn dược áp đảo đang tiến theo thế cờ chính trị. Như vậy họ không phải là những người bại trận. Trên thực tế họbị ép phải “thua”.

    Thứ hai, với khẩu hiệu “tổ quốc – danh dự – trách nhiệmthì quân lực VNCH đã chiến đấu cho tự do miền nam hơn 20 năm trời. Họ không phải là những kẻ đi gây chiến, xâm lược nước khác, khủng bố như cộng sản (Xin xem thêm “những sự thật cần phải biết – phần 3,4”). Vậy cớ sao họ vì an ninh, vì quốc gia mà chiến đấu không thể gọi họ là anh hùng?

    Thứ ba, nhìn lại cuộc chiến VNCH VNDCCH thì ai cũng thấy gương của những ông tướng dám tuẫn tiết theo thành như trường hợp của tướng Nguyễn Khoa Nam, Lê Văn Hưng… Vậy ai còn có thể nói quân lực có những người anh hùng đó không anh hùng? Dám chết cho lý tưởng của mình, dám chết vì thấy rằng mình dù bị ép thua nhưng cũng có trách nhiệm trong nỗi đau đó có thể gọi là anh hùng không? Có! Rất xứng đáng gọi họ là những anh hùng.

    Thứ tư, khi so sánh với quân đội nhân dân VN hiện nay tôi càng thấy sự khác biệt của những người anh anh hùng và những kẻ “tự phong anh hùng”. Nếu quân lực VNCH Ngụy Văn Thà và đồng đội sẵn sàng hi sinh vì biển đảo tổ quốc thì quân đội nhân dân cộng sản không dám “ho” một tiếng với Trung cộng bắn ngư dân và con “tri ân” giặc như một đứa con nít đang xu nịnh đám giang hồ mất nết. Vậy ai là anh hùng các bạn cũng đã biết rồi chứ?

    Thứ năm, sau khi cuộc chiến kết thúc, hàng triệu người lính VNCH còn kẹt lại ở VN chịu thương tật, không ai giúp đỡ, không có lương hưu nhưng họ vẫn sống thẳng thắn và điềm đạm. Trong khi đó quân đội cộng sản tự cho mình anh hùng rơm thì lại vì cái sổ hưu mà đang cố bám lấy cái đảng khủng bố, độc tài và chịu làm thân nô lệ cho Tàu. Vậy ai là anh hùng? Xin dành sự suy ngẫm này cho chính các vị tướng già quân đội cộng sản.

    Còn rất nhiều bằng chứng nhưng tôi xin chỉ nêu 5 điều chính cho thấy những người mà tôi gọi là anh hùng – những người lính VNCH là hoàn toàn có cơ sở. Cuộc chiến mà họ phải thua dù họ có chính nghĩa không có ý nghĩa. Điều ý nghĩa đọng lại cho mãi sau này đó là họ đã từng là những người anh hùng, họ xứng đáng được tôn vinh và quan trọng hơn họ đang thắng trong cuộc chiến trong lòng con dân Việt Nam!

    Xin ngả mũ tri ân những người lính VNCH – Những người anh hùng – Những người đã đặt nền móng cho ý chí không chịu khuất phục cộng sản khát máu!

    Đặng Chí Hùng
    28/03/2012
    Nguồn: NgườiDânLàmBáo

  4. #64
    Join Date
    Mar 2008
    Posts
    6,231
    Thanks
    2
    Thanked 13 Times in 13 Posts

    Default Re: Hội Thảo Trả Lại Sự Thật Lịch Sử Cho Viêt Nam Cộng Hòa.

    Đừng nghe những gì Cộng sản nói. Hãy nhìn những gì Cộng sản làm! sau khi nói xong thì bỏ chạy ra khỏi nước V N cùng đồng bọn 1

  5. #65
    Join Date
    Jul 2011
    Posts
    13,046
    Thanks
    42
    Thanked 49 Times in 45 Posts

    Default Re: Hội Thảo Trả Lại Sự Thật Lịch Sử Cho Viêt Nam Cộng Hòa.

    Quote Originally Posted by cucucon View Post
    Đừng nghe những gì Cộng sản nói. Hãy nhìn những gì Cộng sản làm! sau khi nói xong thì bỏ chạy ra khỏi nước V N cùng đồng bọn 1
    Thà bỏ chạy còn hơn bị "tốn" sinh mạng một cách Bất Công Phi Lý! Vì do không THAM LAM VẬT CHẤT cho nên phải bỏ của chạy đi lấy người Tự Do Chân Chính!




  6. #66
    Join Date
    Mar 2008
    Posts
    6,231
    Thanks
    2
    Thanked 13 Times in 13 Posts

    Default Re: Hội Thảo Trả Lại Sự Thật Lịch Sử Cho Viêt Nam Cộng Hòa.

    bọn ngụy quân sài gòn, chưa đánh đã chạy , lo rút lui.. đầu hàng ngay từ đầu năm 1954 , tránh chết dân lành, khỏi phải đi học tập cải tạo , và không cần phải chạy vượt biển, đi tị nạn, khỏi phải, mang tội .. phản bội tổ quốc..

  7. #67
    Join Date
    Feb 2008
    Posts
    7,910
    Thanks
    0
    Thanked 9 Times in 9 Posts

    Default Re: Hội Thảo Trả Lại Sự Thật Lịch Sử Cho Viêt Nam Cộng Hòa.

    Quote Originally Posted by cucucon View Post
    bọn ngụy quân sài gòn, chưa đánh đã chạy , lo rút lui.. đầu hàng ngay từ đầu năm 1954 , tránh chết dân lành, khỏi phải đi học tập cải tạo , và không cần phải chạy vượt biển, đi tị nạn, khỏi phải, mang tội .. phản bội tổ quốc..đó là cái lịch sử mà những tên đầu bò ráng nhét vào đầu theo ý muốn của đám lảnh đạo CSVN . ngày nay vối hệ thống thông tin hiện đại giới trè VN đã hiểu thật sự nó như thế nào nên đã có những hành động chán ghét những loại lịch sử ngu dốt nầy chỉ còn những tên đầu bò là CSVN nói sau nghe vậy




    Không những phản cảm, những hình ảnh đang tràn lan trên mạng về chuyện học sinh của một trường PTTH tại tp Hồ Chí Minh hẹn nhau đồng loạt xé đề cương lịch sử khi không phải thi tốt nghiệp môn này khiến nhiều người không khỏi giật mình và xót xa.





    Những hình ảnh vô cùng phản cảm


    Đây là hình ảnh học sinh hẹn nhau trên mạng rồi cùng đến trường tập trung nhau lại, xé tan những quyển đề cương môn lịch sử rồi thả xuống sân trường bay như xác pháo. Hành động vô thức này của các học sinh khiến nhiều người giật mình. Đây là sự vô tâm hay thực sự là một hành động phi giáo dục được thực hiện công khai, thiết nghĩ độc giả sẽ có những câu trả lời riêng.

    Tuy nhiên, trong những năm gần đây, báo chí cũng như nhiều người phản ánh chuyện học sinh ngày nay thuộc sử Trung Quốc, Hàn Quốc hơn là sử Việt. Những nhận định này có vẻ hơi quá, tuy nhiên nó cũng cho thấy một thực tế, cách dạy và học môn lịch sử trong nhà trường từ lâu đã không còn phù hợp, nên có sự thay đổi mạnh mẽ. Chẳng thế mà gần đây, khi clip học lịch sử của một nữ sinh viên được tung lên mạng, ngay lập tức nó đã nhận được sự đồng tình của rất nhiều học sinh.

    Thiết nghĩ ngành giáo dục cũng nên sớm có chương trình cải cách môn lịch sử để các em học sinh có hứng thú học môn quan trọng này.

    ...........................

  8. #68
    Join Date
    Jul 2011
    Posts
    13,046
    Thanks
    42
    Thanked 49 Times in 45 Posts

    Default Re: Hội Thảo Trả Lại Sự Thật Lịch Sử Cho Viêt Nam Cộng Hòa.

    Quote Originally Posted by cucucon View Post
    bọn ngụy quân sài gòn, chưa đánh đã chạy , lo rút lui.. đầu hàng ngay từ đầu năm 1954, tránh chết dân lành, khỏi phải đi học tập cải tạo , và không cần phải chạy vượt biển, đi tị nạn, khỏi phải, mang tội .. phản bội tổ quốc..
    Thèng nhải con ranh vặt ni rõ ràng bị học lịch sử Việt rất DỐT! Làm gì có chiện bọn ngụy SàiGòn bỏ chạy từ đầu năm 1954 khi cả hàng triệu người dân từ miền Bắc tự động bỏ chạy Cộng Sản vào Nam để lánh nạn Lũ Quỹ Đỏ do Thèng Hồ Chó cầm đầu! Mách thì phải có sách chứ đã lỡ bị học DỐT rùi cho nên cứ Phét Lét tầm bậy tầm bạ tùm lum tà la là được sao?

    LÁO thì LÁO cho ra hồn chứ LÁO dỡ hơi như 1 đứa con nít mới lên 3 thì quả thật tội nghiệp cho văn hóa và giáo dục của Việt Cộng đi tuyên giáo cho loài ếch ở đáy giếng lên cung trăng dạy đời người khác!

    Nếu cảm thấy tranh luận chính trị
    KHÔNG lại người khác thì nên CÚT đi khỏi diễn đàn! Đừng có lợi dụng Tự do ngôn luận để giở trò con nít lộng ngôn dỡ hơi!

    Xem tài liệu ở đây để thấy hàng triệu người dân từ
    Miền Bắc hay bọn ngụy Sài gòn bỏ chạy từ đầu năm 1954!

    http://vi.wikipedia.org/wiki/Cuộc_di_cư_Việt_Nam,_1954


    Hàng chục vạn người, đa số là người
    Công giáo, rời khỏi miền Bắc VN năm 1954 theo chương trình Passage to Freedom (Con đường đến Tự Do)

    Last edited by NASA1517; 04-07-2013 at 10:12 AM.

  9. #69
    Join Date
    Mar 2008
    Posts
    6,231
    Thanks
    2
    Thanked 13 Times in 13 Posts

    Default Re: Hội Thảo Trả Lại Sự Thật Lịch Sử Cho Viêt Nam Cộng Hòa.

    Đừng có lợi dụng Tự do ngôn luận để giở trò con nít lộng ngôn dỡ hơi! lại cấm người cộng sản, đi vào vùng đất tự do , tuyên truyền , những người không nhìn thấy tương lai , không đón nhận văn hóa cộng sản sao..?con đường đến tự do .. giống như ngọn đèn hết dầu .. dầu đâu..? tiền đâu..? để chống việt cộng..gọi là dân mù ..

  10. #70
    Join Date
    Jul 2011
    Posts
    13,046
    Thanks
    42
    Thanked 49 Times in 45 Posts

    Default Re: Hội Thảo Trả Lại Sự Thật Lịch Sử Cho Viêt Nam Cộng Hòa.

    Quote Originally Posted by cucucon View Post
    Đừng có lợi dụng Tự do ngôn luận để giở trò con nít lộng ngôn dỡ hơi! lại cấm người cộng sản, đi vào vùng đất tự do , tuyên truyền , những người không nhìn thấy tương lai , không đón nhận văn hóa cộng sản sao..?con đường đến tự do .. giống như ngọn đèn hết dầu .. dầu đâu..? tiền đâu..? để chống việt cộng..gọi là dân mù ..

    Mèn ui! Đừng có lợi dụng Tự Do ngôn luận để giở trò con nít lộng ngôn dỡ hơi! Làm gì có chiện người dân Mỹ đón nhận văn hóa Cộng Sản? Đây là cái mác Đại Ngu của dân ở Lậu trên đất Mỹ! Chính Quyền Mỹ chỉ cho bọn CSVN CS Tàu vào Hoa Kỳ mở văn phòng Đại Sứ Quán để mần ăn trong Hiệp Định Ban Giao Thương Mại và để cho cái đám con cháu NGU DỐT của chúng có cơ hội phát triễn trình độ Giáo Dục Đại Học Mỹ chứ KHÔNG có nghĩa là được người Mỹ chấp nhận văn hóa CS! Nhập gia thì tùy tục đừng tưởng mình có thể giở trò ngang ngược trên đất nhà của người khác!

    Con đường đi đến Tự Do của chúng bây là Con Đường Cướp Giật chỉ vì muốn Bá Quyền Thế Giới! giống như ngọn đèn dầu đã hết thời cho nên mới bị mù tịt thông tin hốt hoảng lên không biết lấy tiền đâu ra mà sống khi KHÔNG còn có cơ hội Vơ Vét của người dân vì nay họ đã dám can đảm đứng dậy đập lộn với cái đám Cha Chú Độc Ác của Chúng Bây! Còn người dân mù Mỹ có muốn chống Việt Cộng thì chỉ cần cầm cây roi1 con chó đứng kế bên là đủ đập cho lũ Bần Cố Nông CS 1 phát chí tử chúng sẽ chừa cái tật khi dể người Mù không dám làm gì!

  11. #71
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    8,759
    Thanks
    13
    Thanked 57 Times in 53 Posts

    Thumbs up Hội Thảo Trả Lại Sự Thật Lịch Sử Cho Viêt Nam Cộng Hòa.

    Đặt Vòng Hoa Tri Ân Tại Đài Tử Sĩ Chiến Tranh Việt Nam.

    Hôm Thứ Bảy 25 tháng Năm 2013, một buổi lễ đặt vòng hoa tri ân do người Việt tại thủ đô Washington tổ chức đã diễn ra tại Bức Tường Đá Đen, tưởng niệm hơn 58,000 binh sĩ Mỹ đã hy sinh trong chiến tranh Việt Nam.


    Các cựu chiến binh Mỹ trong đoàn xe gắn máy Rolling Thunder diễn hành, mang theo cờ Mỹ và cờ Việt Nam Cộng Hòa hôm 26-5-2013 tại thủ đô Washington DC.

    Đối với các cựu chiến binh Mỹ từng tham chiến tại Việt Nam, hành động tri ân của người Việt mà họ tình cờ được chứng kiến, là một ngạc nhiên gây xúc động.

    Một số cựu chiến binh Mỹ kéo tới xem lễ và được đại diện cộng đồng Việt Nam trực tiếp ngỏ lời tri ân, đã cảm động rớt nước mắt. Ông Earl Wood nói:

    “Tôi xin cảm ơn tất cả mọi người đã đến đây để chia sẻ Ngày Chiến sĩ Trận vong với chúng tôi. Chúng ta có mặt ở đây để tưởng niệm những đồng đội đã nằm xuống, đã chiến đấu cho nhân dân miền Nam Việt Nam, và gặp lại quý vị bây giờ, chúng tôi lấy làm tự hào là đã giúp quý vị, và chứng kiến quý vị bây giờ được hưởng tự do như chúng tôi.”

    Một trong những người phục vụ phong trào chào mừng cựu chiến binh Mỹ trở về từ chiến tranh Việt Nam bắt tay và thân mật ôm lấy từng người đi ngang qua để tới Bức Tường Đá Đen, với câu nói chân tình: Welcome home, brother!

    Ông cho biết cảm tưởng về buổi lễ tri ân của người Việt:

    “Chúng tôi lấy làm tự hào là đã phục vụ trong quân đội và đã giúp đất nước của quý vị. Chúng tôi lấy làm cảm kích là quý vị hôm nay nói lên lòng biết ơn về những gì chúng tôi đã làm, và hy vọng chúng tôi sẽ được gặp lại quý vị trong năm tới.”

    Suốt mấy thập niên qua, dù tích cực tham gia các hoạt động để bênh vực quyền lợi của các cựu chiến binh đã tham chiến tại Việt Nam, và luôn luôn có mặt trong khuôn viên Đài Tưởng Niệm để chào mừng các chiến hữu trong Ngày Chiến sĩ Trận vong, ông Spencer Nave chưa từng một lần bước xuống dưới kia và đi ngang qua Bức Tường Đá Đen, nơi ghi khắc tên của người em họ và nhiều đồng đội của ông. Ông Spencer Nave:

    “Đã hơn 40 năm trôi qua, tôi sang Việt Nam từ năm 1964 và rời Việt Nam vào năm 1966... Trong bao nhiêu năm nay, tôi chưa bao giờ có đủ can đảm để đi ngang qua Bức Tường Đá Đen dưới kia, nơi tên của người thân và đồng đội của tôi được ghi khắc. Chứng kiến buổi lễ hôm nay, chúng tôi lấy làm cám ơn quý vị đã bày tỏ lòng cảm kích của quý vị. Điều đó chắc chắn làm chúng tôi cảm thấy nhẹ lòng hơn.”


    Trích VOA.

  12. #72
    Join Date
    Mar 2008
    Posts
    6,231
    Thanks
    2
    Thanked 13 Times in 13 Posts

    Default Re: Hội Thảo Trả Lại Sự Thật Lịch Sử Cho Viêt Nam Cộng Hòa.

    trả lại cái búa ..đánh cho .mỹ cút .đánh cho. ngụy nhào..

  13. #73
    Join Date
    Jul 2011
    Posts
    13,046
    Thanks
    42
    Thanked 49 Times in 45 Posts

    Default Re: Hội Thảo Trả Lại Sự Thật Lịch Sử Cho Viêt Nam Cộng Hòa.

    Quote Originally Posted by cucucon View Post
    trả lại cái búa ..đánh cho .mỹ cút .đánh cho. ngụy nhào..

    Tưởng sao...đánh cho Mỹ cút...đánh cho ngụy nhào...nay tìm đủ mọi phương tiện để bám đít Mỹ ngụy với các mác Vịt Kìu rởm để được ăn bơ thừa sữa cặn của đế quốc Mỹ! Nhục ơi là Nhục!

  14. #74
    Join Date
    Dec 2009
    Posts
    26
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: Hội Thảo Trả Lại Sự Thật Lịch Sử Cho Viêt Nam Cộng Hòa.

    Quote Originally Posted by cucucon View Post
    lịch sử Việt Nam không rỏ ràng,toàn là bị nước ngoài đô hộ ,sử liệu thì bị đốt ,bị đồng hóa trong nhiều năm,bây giờ làm chuyện ruồi bu , trả lại sự thật cho V N C H ,con cháu nào đọc sử V N , ai chứng nhận sử V N. biết bao nhiêu là hội thảo rồi, có cái nào ra hồn
    Mày có hiểu cái gì là lịch sử không ?? Mày là thằng dốt hay cộng sản ?? Chỉ có người không biết lịch sử thôi, lịch sử lúc nào cũng rỏ ràng vì đó là những chuyện đã xảy ra. Hiểu chưa nhóc

  15. #75
    Join Date
    Nov 2006
    Posts
    137
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: Hội Thảo Trả Lại Sự Thật Lịch Sử Cho Viêt Nam Cộng Hòa.

    .
    Last edited by Emerald; 07-10-2013 at 08:14 AM.

  16. #76
    Join Date
    Nov 2006
    Posts
    137
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: Hội Thảo Trả Lại Sự Thật Lịch Sử Cho Viêt Nam Cộng Hòa.

    Quote Originally Posted by cuongusa.2007 View Post
    nghe y như nhân chứng trong cuộc "Cải cách ruộng đất" or "Mậu Thân -ở Huế".

    Mỹ-Diệm mần và nhậu thịt người như "nai đồng quê" ... khiếp nhể, vậy mà trong cuộc chiến tranh, ko một ai chạy qua Bắc tị nạn .... bộ đội dép lốp kéo đến giải phóng ai bảo ngu ko ra đón mà lại chạy gần lại chỗ Mỹ-Diệm cho chúng đè ra thịt.

    " cũng tại thằng dân ngu quá lợn "

  17. #77
    Join Date
    Jul 2011
    Posts
    13,046
    Thanks
    42
    Thanked 49 Times in 45 Posts

    Default Re: Hội Thảo Trả Lại Sự Thật Lịch Sử Cho Viêt Nam Cộng Hòa.

    Quote Originally Posted by Emerald View Post
    nghe y như nhân chứng trong cuộc "Cải cách ruộng đất" or "Mậu Thân -ở Huế".

    Mỹ-Diệm mần và nhậu thịt người như "nai đồng quê" ... khiếp nhể, vậy mà trong cuộc chiến tranh, ko một ai chạy qua Bắc tị nạn .... bộ đội dép lốp kéo đến giải phóng ai bảo ngu ko ra đón mà lại chạy gần lại chỗ Mỹ-Diệm cho chúng đè ra thịt.

    " cũng tại thằng dân ngu quá lợn "
    K.K.K..Chửi "tuyệt" quá! Nghe Khánh Ly ca bài "Đàn Bò Tót vào thành phố" chưa? Hay tuyệt!

    "NHỮNG SỰ THẬT CẦN PHẢI BIẾT" do Nhà Văn Dương Thu Hương nói về những kinh nghiệm của mình trong ngày 30 Tháng 4 -1975

    NV DTH phán rằng :

    Chế độ Vịt Cộng là chế độ MAN RỢ nhất hành tinh!


    Khánh Ly
    ca "Đàn Bò DỐT CÁN MAI vào Thành Phố" hay wá xá!

    http://www.youtube.com/watch?v=5X_n5I5jTe0


  18. #78
    Join Date
    Jul 2011
    Posts
    13,046
    Thanks
    42
    Thanked 49 Times in 45 Posts

    Default Re: Hội Thảo Trả Lại Sự Thật Lịch Sử Cho Viêt Nam Cộng Hòa.

    Mường Giang – Nhìn lại đống rác lịch sử đánh Mỹ cứu nước của CSVN

    Posted on March 2, 2012 by minhhieu854


    Ngày nay qua những khai quật của lịch sử trong núi kho tàng dữ liệu từ Pháp, Mỹ tới khối đệ tam cộng sản quốc tế VNCH, cho thấy những chiến thắng giả tạo của Lê Duẩn, Võ nguyên Giáp, Văn tiến Dũng.. tại miền Nam trong suốt 20 năm đối mặt với QLVNCH, thật ra cũng không có gì là vĩ đại như đảng tuyên truyền. Những trận Ấp Bắc, Ðầm Dơi, Hiệp Hoà, Suối Ðá, An Lão, Bình Giã.. cho tới cuộc đại chiến hồi Tết Mậu Thân (1968), những trận đánh long trời trên đất Cao Miên, Hạ Lào, rồi Vũng Rô, Ba Gia, Phụng Dư, Ðồng Xoài, Ðức Cơ, Bố Ðức, Cồn Tiên, Làng Vây, Cô Tô, Trí Pháp.. và mùa hè đỏ lửa 1972 cho đến hồi gần kết cuộc tại Dục Mỹ, Phan Rang, Phan Thiết, Xuân Lộc, Biên Hòa, Phước Tuy, Long An, SàiGòn.. Mọi nơi, khắp chốn, từ trong núi cho tới thị thành, lúc nào VC cũng lơi dụng thời gian hưu chiến để đánh lén một cách hèn hạ, hồi nào cũng biển người, khi nào cũng có hỏa lực hùng hậu đưọc viện trợ hay mua chịu trả sau từ Nga, Tàu, Ðông Âu, Ðông Ðức.. nhưng đâu có lần nào thây không phơi xác đầy bãi, đánh nhanh, rút vội quay về rừng, bỏ lại xác đồng chí đồng đội cho QLVNCH chôn cất ?!


    Và khi chiến thắng gần kề thì thảm kịch VN chính thức thành hình ngày 27-1-1973, qua cái gọi là ‘hiệp định chấm dứt chiến tranh‘ sau 4 năm 9 tháng, Mỹkhối CS quốc tế cò kè bán mua cái thân xác nhưọc tiểu VNCH. Rốt cục Mỹ rút bỏ VN bắt đầu từ thập niên 70 qua chương trình VN hoá chiến tranh. Nhưng điều làm cho cả thế giới ngạc nhiên và các chóp bu Hà Nội hoảng sợ là không Mỹ chiến đấu bên cạnh, Nam VN chẳng những không sụp đổ như Kissinger tiên đoán ‘, trái lại những năm 1970-1973, QLVNCH qua những Sĩ quan trung cấp phục vụ trong mọi quân binh chủng từ Nhảy Dù, TQLC, LLÐB,BÐQ, Thiết Kỵ, cho tới các Sư đoàn bộ binh 1,2,3,5,7,9, 18,21,22,23, 25 kể cả các đơn vị Ðịa Phương Quân, Nghĩa Quân, Cảnh Sát Dã Chiến, Bình Ðịnh Xây Dựng Nông Thôn.. luôn cả Nhân Dân Tự Vệ.. đưọc các nhà quân sử xếp loại Lính thiện chiến nhất thế giới.

    Thật vậy, có là lính chiến đấu ngoài mặt trận, mới cảm nhận được lòng hy sinh vô bờ bến cùng với sự can đãm phi thường của QLVNCH trong các mặt trận long trời lở đất tại An Lộc, Kon Tum, Quãng Trị, Bình Ðịnh, Thưọng Ðức, Sa Huỳnh, Tống Lê Chân, Xuân Lộc và những ngày hấp hối tại Phan Thiết,Tây Ninh, Củ Chi, Long An, Biên Hoà, Sài Gòn.. Sự chiến đấu dũng mảnh của những người lính lãnh một năm lương, không bằng một trận cười, tiệc vui hay đêm dạ vũ của các me tây, vợ Mỷ, gái điếm… Trong đỉnh cao thời thượng này, đã có không ít người vừa sống ký sinh gửi mạng cho lính bảo vệ, lại vừa ăn cơm ta, mang lon quân đội, sử dụng công xa chính phủ nhưng thờ ma Hồ hay như thị Bình khoe là theo VC từ lúc còn ở trong đền thờ ông ngoại là Phan chu Trinh tại Ða Kao, SàiGòn.

    Hiệp định Paris 1973 là vết dao trí mạng của Kissinger đâm đúng hồng tim của VNCH, khi MỹCS quốc tế hiệp đồng, hợp thức hoá sự có mặt của bộ đội Bắc Việttrên lãnh thổ miền Nam, cắt và ngưng viện trợ cho QLVNCH như đã từng ký hứa để tháo chạy trong danh dự trên nóc nhà trong đêm tối qua sự bảo vệ của QLVNCH còn đang chiến đấu dưới đất. Tóm lại người Mỹ chỉ vì theo đuổi chính sách tự trói, một giải pháp chính trị cho Ðông Dương nên đã tự tháo chạy và đóng kịch sa lầy.. Ngay cả trên bàn cờ chính trị CS đã thắng gì????, dù có gây đưọc vài ba phong trào phản chiến tại Hoa Kỳ, nhưng đây là sản phẩm của bọn đạo tặc truyền thông da trắng, chứ không phải công của VC. Sau này mới biết được, người Mỹ đã dự liệu trước sự vi phạm trắng trợn Hiệp định 1973 bản tuyên cáo của La Cell St. Cloud vào tháng 6/1973 của Bắc Việt, nên đã căn cứ vào ‘ giấy trắng mực đen ‘ để có lý do và công pháp quốc tế, từ chối viện trợ tái thiết cả chục tỷ đô la, đồng thời được quyền pháp định theo Liên Hiệp Quốc, phong tỏa kinh tế và cấm vận VC dài hạn cho tới đầu năm 1990 mới hủy bỏ.

    Nên cuộc chiến Ðông Dương lần thứ ba 1955-1975, dù cho có gọi bằng thứ danh từ gì chăng nửa như chiến tranh ủy nhiệm, chiến tranh giải phóng dân tộc, nội chiến Nam-Bắc.. thì tựu trung cũng là Bắc Việt có mưu đồ xâm lăng VNCH.

    Cái đa dạng và phức tạp từ trong định nghĩa ra tới thực chất, đều thoát thai qua lớp hỏa mù tuyên truyền và đống núi tài liệu tả bánh lù , đối chọi tréo cẳng ngổng làm cho lớp trẻ trong và ngoài nước, cũng như những kẻ bàng quang hôm trước, hôm qua cho tới bây giờ, vẫn không biết đâu mà mò. Ðây cũng là cơ hội để những người có trách nhiệm, hoặc vô tình hay cố ý, ở ngoài hay thực sự có mặt trong cuộc chiến, đổ hết tội lỗi vào Chính Phủ VNCH, bằng tội danh Tham Nhũng, Bất Tài, Bè Phái, Ðộc Tài, Quân Phiệt.. Trong lúc đó, thật sự những người này cũng có mắt tại hiện trường và cũng có trách nhiệm nhưng đã không làm gì hết.


    Rồi ba mươi bốn năm sau, chính những người này hay lớp trẻ, lớp mới, gần như không làm được gì để giúp giải quyết tình trạng thảm thê của đồng bào đang sống trong địa ngục đó. Buồn hơn họ lại quay vào chửi bới moi mócVNCH, chà đạp Lá Cờ Vàng ba Sọc Ðỏ của Quốc Dân VN‘ tới độ vẽ trong bồn rữa chân.. Thì ra suốt mấy chục năm qua, CSVN tìm đủ trăm phương ngàn kế, tận dụng hết tất cả thủ đoạn, xô lệnh sơn hà, gây cảnh máu sông, xương núi, để làm chủ cho được VN. Cuối cùng đem hết giang sơn cẩm tú và sinh mệnh của dân tộc Việt bán nhượng cho giặc Tàu phương Bắc, là kẻ thù truyền tiếp của giòng giống Lạc Hồng.


    Ðất nước xơ xác tiêu điều vì tập đoàn lảnh đạo đảng tham nhũng từ trên xuống dưới. Dân chúng từ nông thôn tới thành thị đói khổ lâm than bởi nạn cướp bóc của công an cán bộ và thiên tai bảo lụt nhưng trên hết là nạn hải tặc Trung Cộng đang hoành hành tác quáicướp của giết hại ngư dân khắp biển Ðông. Tất cả im re lặng ngắt, coi đó là chuyện nhỏ .. Tất cả những bí mật vừa kể trên, là một trong nhiều nguyên nhân đưa tới sự sụp đổ của VNCH chỉ trong 55 ngày đêm tháo chạy, dẫn tới sự mất nướcvào tay Tàu đỏ ngày nay.


    Tất cả đều là đảng ta đó:

    Trong cuốn ‘Ðại thắng mùa xuân‘ , Văn tiến Dũng đã nói một cách huỵt toẹt là nhiều người có liên quan tới cuộc chiến VN, vào những giờ phút cuối cùng từ Tổng thống Pháp Giscard d’Estaing, Ðại sứ Pháp tại VNCH Mérillon, Ðại sứ Mỹ Martin, cho tới TT Dương văn Minh cùng với nhóm thân cộng Chân Tín, Lý quý Chung, Dương văn Ba, Châu tâm Luân.. đều bị Cộng sản lừa gạt một cách cay cú về chuyện hòa đàm. Nhưng chính sự lưu manh xão trá này, đã khiến cho clừa Cộng sản Hà Nội sau ngày 30-4-1975, phải trả một giá đích đáng, là không còn ai tin nữa. Câu tục ngữ dân gian ‘Nói Láo như Vẹm ‘ đã phát xuất từ đó.

    Trong lúc TT Dương văn Minh và nội các của ông đặt hết tin tưởng vào thiện chí ‘ hòa bình ‘ của Bắc Việt, thì theo lời Trần văn Trà viết trong KTNN số 34 năm 1990, lúc 24 giờ ngày 29-4-1975, đưọc Lê Duẩn chọn làm giờ G cho 5 quân đoàn Bắc Việt, từ 5 hướng tổng tấn công vào SàiGòn. Ðây cũng là thời gian để cán bộ nằm vùng lộ mặt, xách động dân chúng nổi dậy diệt chính quyền. Lúc này Mỹ cũng đã kết thúc cuộc di tản theo kế hoạch Frequent Wind và mờ sáng ngày 30-4-1975, đại sứ cũng bay tới soái hạm Blue Ridge của hạm đội 7, sau đó là toán TQLC, kết thúc sự hiện diện của người Mỹ tại VN từ 1955.

    Từ sau Hiệp Định ngưng bắn Ba Lê đưọc thi hành năm 1973, Trần văn Danh chỉ huy trưởng quân báo Bắc Việt, kiêm phó tham mưu trưởng Miền Nam coi về tình báo chiến lược, đặc công và biệt động, được cài trong phái đoàn bốn bên, công khai ngồi chình ình nơi phòng có gắn máy lạnh tại trại David, Tân Sơn Nhất, SàiGòn. Nhờ đặc quyền, đặc sũng này mà Danh đã thu nhập đưọc gần như tất cả bí mật trong ngoài của VNCH.

    Danh được lệnh vào Nam qua ngã đường mòn HCM, từ tháng 12/1960 ngay khi MTGPMN được Hà Nội thành lập, hợp tác vói Mười Cúc Nguyễn văn Linh đang nằm vùng tại đây. Rồi Ban quân sự Miền của Bắc Việt đưọc thành lập do Trần văn Quang chỉ huy, Danh phụ trách tình báo, đặc công. Theo Danh thú nhận, thời gian từ 1955-1963 hầu hết các cơ sở nằm vùng của Cộng sản tại miền Nam gần như bị tiêu diệt thất bại nặng nề. Số lớn còn sống hoặc ra chiêu hồi hay bị bắt cầm tù. Nhân dịp này, miền Bắc đã đem cán bộ cộng gộc vào làm tình báo và bọn này đã nằm vùng khắp các cơ quan đầu nảo từ Tòa đại sứ Mỹ cho tới dinh độc lập, bộ, nha, sở.. tới các tỉnh, thị như trường hợp Ðinh Văn Ðệ tại Bình Thận.

    Theo Danh, trước khi tổng tấn công miền Nam năm 1975, Lê Duẩn chơi trước ván cờ thấu cáy bằng cách đánh Phước Long và các vùng lân cận do Danh (Ba Trần), Năm Thạch (Hoàng Cầm) và Năm Ngà (Nguyễn minh Châu) chỉ huy. Chiến dịch Phước Long để Hà Nội chắc chắn là Mỹ đã thật sự phủi tay, không can thiệp vào miền Nam, vì vậy Trung ương đảng mới quyết định công khai xé bỏ hiệp ưóc, để đánh chiếm VNCH.

    Giữa lúc trong dinh độc lập mê mãi chuyện thay ngựa, đổi vua để đưọc VC chấm cho hòa hợp, hòa giải trong chính quyền liên hiệp cuội, thì Danh cho biết ngay ngày 24-4-1975, quân ủy miền Bắc đã ra lệnh chiếm SàiGòn do Văn tiến Dũng, Phạm Hùng chỉ huy đầu nảo cùng với Trần văn Trà, Lê trọng Tấn, Lê Ðức Anh, Ðinh Ðức Thiện coi các lộ quân. Danh lo tình báo, Mười Cúc phụ trách sư đòan 304 nằm vùng và Võ văn Kiệt chuẩn bị ngựa xe, trà nước và người phe ta, chầu đón giặc bắc vào thành. Danh đưọc Phạm Hùng phong tướng ngay đêm miền nam sụp đổ.

    Từ đường mòn HCM tới địa đạo Củ Chi: Những huyền thoại đã cháy sau tháng 5/1975:
    Ðọc trường thiên ký sự ‘ Ðưòng đi không tới ‘ của Xuân Vũ và những năm gót lính lội rừng, mới thấm thía đưọc sự tàn khốc của chiến tranh. Trường Sơn trong suốt cuộc chiến là mồ chôn hằng vạn tử sỉ của cả hai phía. Những địa danh như đồi không tên, dốc pháo cụt, sông A Vương, Lũng Giằng, Khe Sanh, Dakto, A Shau, Ia-Drang, Pleime, Ðức Cơ.. ra tới tận miền bắc, càng lúc trở nên khốc liệt khi chính thức là con đường chiến lược tải người và quân dụng vào xâm lăng miền Nam.

    Tháng 11-1997, Võ nguyên Giáp nhắc lại đường Trường Sơn 559 do Ðinh đức ThiệnÐồng sĩ Nguyên chỉ huy, nối Bắc bộ phủ đến tận các chiến trường Nam ruột thịt, có kèm theo ống dẫn xăng dầu, dùng cho cơ giới và đoàn vận tải xuyên sơn. Theo Nguyên, bắt đầu chỉ huy binh đoàn 559 từ tháng 12-1966 với 750 xe vận tải, bốn binh trạm có nhiệm vụ chuyển tải người, quân dụng vào Nam. Một phần đường mòn chạy trên đất Lào KampuchiaHà Nội bảo là họ cho phép.

    Ðưòng chính thức ra đời vào ngày 19-5-1959 do công lao phác họa của Võ Bẩm, trải qua ba giai đoạn đường bộ, gùi thồ và xa lộ đất từ năm 1964 bằng xe cộ. Từ năm 1971, đường đưọc mở rộng đồng thời với tuyến biển 759 nhưng hoạt độngkém hiệu quả vì lực lưọng Hải quân/QLVNCH quá hùng hậu. Binh đoàn 559 có quân số trên 120.000 người, gồm 10.000 thanh niên xung phong, 1 sư đoàn cao xạ phòng không tăng phái và tám sư đoàn chiến đấu vận tải.

    Sau ngày ký hiệp định 1973, Hà Nội bỏ binh trạm và đưa quân thẳng vào Nam một cách công khai mỗi lần từ sư đoàn lên tới quân đoàn, kể cả cơ giới, pháo, tăng chỉ mất 12 ngày, thay vì 4 tháng như trước. Hai sư doàn quân xa dọc ngang xuôi ngược hết đông qua tây Trường Sơn, trước sự bất lực của VNCHkhông có hỏa lực để bắn hạ, còn Mỹ thì phủi tay khi ôm hết tù binh và cốt lính về nước. Tóm lại trong suốt cuộc chiến, Trường Sơn bãi chiến trường đẳm máu nhất từ năm 1965 trở về sau. Nhưng hy sinh máu xương để được gì cho đất nước? hay chỉ là sự tưởng tiếc của những kẻ mắn may sống sót, những cô gái Trường Sơn mõi ngóng các chàng lính của cả hai bên, cho tới ngày tuổi xuân tháp cánh mà bóng ai vẫn biền biệt theo cái huyền thoại Trường Sơn đã chết héo trong tâm khảm của đồng bào sơn cước bị cướp bốc, khinh rẻ từ lúc có hòa bình.

    Mấy lúc gần đây thấy đảng quảng cáo rầm rộ về cái địa đạo Củ Chi dài tới 250 km, mà bẽ bàng, dù sao cũng đã ăn ngủ với Củ Chi hơn năm, khi Trung đoàn 43 biệt lập tăng phái hành quân cho tỉnh Hậu Nghĩa, mà tiểu đoàn 1/43 lại đóng thường xuyên ở thành đồng vách cát, gần như không sót một chổ nào.

    Trước tháng 4/1975, quận Củ Chimười lăm xã Phú Mỹ Hưng, An Phú, An Nhơn Tây, Nhuận Ðức, TRung Lập, Phú Hòa Ðông, Tân Thạnh Ðông, Trung An, Phước Vĩnh Ninh, Phước Thạnh, Phước Hiệp, Thái Mỹ, Tân Phú TrungTân Thông Hội, lính 43 không bỏ sót một chốn nào, nhưng đâu thấy địa đạo???

    Củ Chi nằm sát nách SàiGòn, trên lãnh thổ có rất nhiều đường giao thông ngang dọc như quốc lộ 1, tỉnh lộ 15 chạy cặp sông SàiGòn, tỉnh lộ 7A8A nối liền Bầu Trai, tỉnh lỵ Hậu Nghiã, qua Củ Chi, thông với Thủ Dầu Một. Suót cuộc chiến, Củ Chi là giao điểm của tất cả hỏa lực của VNCH Hoa Kỳ nhắm vào từ Sư doàn 25 HK, tới SD5, 25 VNCH.. vậy làm sao mà Củ Chi có thể trở thành địa đạo dài tới 250 km?

    Ðịa đạo Củ Chi như lời giải thích của các bô lảo trong vùng, được thành hình vào thời gian khi chính phủ VNCH tiếp thu từ năm 1955, do các cựu kháng chiến Việt Minh, không đi tập kết mà cũng chẳng về tề đào để phòng thân, cho nên xã nào cũng có. Sau đó tình hình khả quan, số lớn ra hợp tác với chính quyền hoặc trở thành người dân thường nên hầm thành hoang phế.

    Từ năm 1959 về sau Hà Nội lại gây chiến, lập mặt trận GPMN đóng đô trong địa bàn quanh quẩn Tây Ninh, Hậu Nghĩa sát Củ Chi. Thế là du kích tìm các hầm hố, địa đạo cũ moi dất để làm chổ trốn khi bị săn đuổi. Vì Củ Chi mưa nhiều, đất sốt, nên hầm hố sau một mùa mưa rừng là xập nếu không tu bổ, trong hầm là hang ổ của các loại rắn, bò cạp, rít, chuột.. nên không mấy ai thích vào, trừ phi giây phút tử thần réo gọi. Số du kích, cán bộ bị rắn rít, bò cạp hạ sát, cũng không thua số thưong vong bom đạn là mấy. Ðó là mặt thật của địa đạo 250 km trong tưởng tượng.

    Ðịa đạo Củ Chi qua cuộc chiến thường được nhắc tới bằng các tên làng xóm quanh vùng như Hố Bò, Bến Ðình, Bến Dưọc.. một vùng đồn điền cao su, giữa các mật khu nổi tiếng như Bời Lời, Trảng Bàng, Dương minh Châu, Tam giác Sắt. Mật khu Hố Bò, Củ Chi được Hà Nội gọi là Phân khu SàiGòn-Chợ Lớn giao cho Mười Cúc Võ văn Kiệt cai quản, có Trung đoàn 1012 (Thủ đô) và 2 Tiểu đoàn Quyết Thắng 1,2 nhưng gần như chết hết qua nhiều lần đụng độ triền miên với Hoa KỳSD25/VNCH. Từ sau Tết Mậu Thân 1968, quân số các đơn vị trên được bổ sung từ miền Bắc vào.

    Củ Chi tê liệt từ khi SD 25 Mỹ vào đóng tại Ðồng Dù, sau đó là SD 101 Không Vận Hoa Kỳ, thường dùng chiến dịch trực thăng bay vào tận ổ, nên sau này cán gộc cở Cúc, Kiệt thường ở dưới hầm cho chắc mạng. Ngoài ra ta còn mở CHIẾN DỊCH ROM-PLOW ỦI XẬP ÐỊA ÐẠO CỦ CHI, sử dụng 12 chiếc xe ủi đất loại lớn, đưọc tướng Wayan, có vấn trưởng của Ðại Tướng Ðổ cao Trí tư lệnh QÐ3 lúc đó, biệt phái cho TK/Hậu Nghĩa.

    Chiến dịch ủi quang khu Hố Bò, Củ Chi làm Hà Nội điên tiết. Ðể bảo đảm doàn xe cơ giới trong lúc khai quang, một thiết đoàn gồm M48 M113 của Hoa Kỳ yểm trợ, bảo vệ an ninh, xe ủi đưọc bọc bằng lưới chông B40 và bao cát, nên đã hoàn thành nhanh chóng công tác sau 15 ngày làm việc, địa đạo Củ Chi đã biến thành một vùng đất rộng thoáng quang, hầm xập người cũng biến mất. Hết Hố Bò tới Bời Lời, sau đó là đường Trảng Mít, Dầu Tiếng cuối cùng tới các căn cứ lõm của du kích ấp xã trong các quận Củ Chi, Trảng Bàng, Ðức Hòa, Ðức Huệ.. Tình hình an ninh đưọc vãn hồi, huyền thoại địa đạo Củ Chi chỉ còn trong các sách giáo khoa và tài liệu tuyên truyền của đảng mà thôi.

    Tóm lại địa đạo Củ Chi, Hố Bò, Bời Lời đã bị đoàn cơ giới Hoa Kỳ hủy diệt năm 1970 như ở Bình Ðịa. Hầu hết cán bộ cán binh vưọt trốn qua đất Miên. Vậy mà vẫn có người tin, điều này làm cho thế giới phải nể sợ sự nói láo không ngọng của người CSVN khi mà mọi bí mật của lịch sử và chân tướng của đảng đã bị bật mí và lộ diện.

    Như Lê Ðức Thọ đã tuyên bố ngày 1-5-1975 cái gì là Mặt Trận GPMN, tất cả đều là đảng ta đó‘. Nên việc CSVN rục rịch chống Tàu nói là để bảo vệ ngư dân chủ quyền QG hay gì gì đó, thì cuối cùng cũng ‘là phe ta cả‘ nên làm sao mà đánh cho được? Cuối năm nhìn lại đống rác lịch sử cận đại do CSVN dàn dựng vẽ với, trong đó có chuyện dài ‘đánh Mỹ cứu nước XHCN‘ mà thêm đau lòng thương cảm cho thanh niên nam nữ đất Bắc, đã hy sinh oan uổng làm tôi mọi cho bọn chóp bu Hà Nội. Rốt cục vẫn sống kiếp nô lệ tồi tàn còn thua thời Pháp thuộc.

    Làm sao mà bằng Nam VN đã đánh một trận để đời. Nay dù có tan hàng rã ngủ vẫn ngẩn cao mặt với thế giới vì đã hoàn thành bổn phận cứu nước giúp dân, danh thơm muôn thuở.



    Cám ơn các Anh: Người Lính VNCH!
    Last edited by NASA1517; 07-01-2014 at 09:23 AM.

  19. The Following User Says Thank You to NASA1517 For This Useful Post:

    ng_nghiep (07-10-2013)

  20. #79
    Join Date
    Jul 2011
    Posts
    13,046
    Thanks
    42
    Thanked 49 Times in 45 Posts

    Default Re: Hội Thảo Trả Lại Sự Thật Lịch Sử Cho Viêt Nam Cộng Hòa.

    Sau 38 Năm, Chính Nghĩa Của VNCH Lại Được Tôn Vinh





    Uwe Siemon-Netto
    2013/05/31


    Bộ mặt xấu xa, dã man của cộng sản Việt Nam được nhà báo Đức phơi bày trong đoạn kết dưới đây. Đón đọc cuốn sách “A reporter's love for a wounded people” của Uwe Siemon-Netto. Bản dịch cũng đã xong, được phép của tác giả chúng tôi xin giới thiệu đoạn kết rất xúc động mà tác giả đã nói lên ước muốn cùng với người Việt Nam nuôi dưỡng niềm hy vọng một ngày không xa Tự Do Dân Chủ
    sẽ trở lại với quê hương khốn khổ của chúng ta:

    Cuốn sách Đức:
    "A reporter's love for a wounded people" của tác giả Uwe Siemon-Netto đã được viết xong và đang chờ một số người viết "foreword"endorsements.

    Bản dịch cũng đã xong, được phép của tác giả chúng tôi xin giới thiệu đoạn kết rất xúc động mà tác giả đã nói lên ước muốn cùng với người Việt Nam nuôi dưỡng niềm hy vọng một ngày không xa
    Tự Do Dân Chủ sẽ trở lại với quê hương khốn khổ của chúng ta:
    Đoạn kết

    Hậu quả của khủng bố và đức hạnh của hy vọng

    Hơn 40 năm đã trôi qua kể từ khi tôi giã biệt Việt Nam. Vào năm 2015 sắp tới đây, thế giới sẽ chứng kiến kỷ niệm lần thứ 40 chiến thắng của Cộng sản và nhiều người sẽ gọi đó là ngày "giải phóng". Ga xe lửa Huế, nơi một đầu máy và một toa hành lý khởi hành chuyến tầu tượng trưng 500 thước mỗi buổi sáng vào lúc 8 giờ sẽ không còn đáng đi vào kịch trường của sự phi lý nữa. Nó đã được phục hồi đẹp đẽ và sơn phết lại mầu hồng. Một lần nữa, tương tự như những ngày dưới sự thống trị của người Pháp, nó là nhà ga xe lửa đẹp nhất vùng Đông Dương và tài xế tắc-xi không phải chờ đợi vô ích bên ngoài. Mười chuyến tầu thong dong chạy qua mỗi ngày, năm chuyến xuôi Nam và năm chuyến raBắc. Gộp chung lại chúng được mệnh danh một cách không chính thức là Tàu Tốc Hành Thống Nhất. Chẳng lẽ nào tôi lại không mừng vui? Chuyện này có khác nào bên Đức khi bức tường Bá Linh đổ xuống và những bãi mìn biến mất, và nay những chuyến tầu cao tốc phóng ngược xuôi giữa hai xứ nguyên là Cộng sản bên Đông và Dân chủ bên Tây với tốc độ lên tới 200 dặm một giờ?

    Hiển nhiên là tôi rất vui khi chiến tranh kết thúc và Việt Nam được thống nhất và phát triển, những chuyến xe lửa đã hoạt động trở lại và các bãi mìn đã được tháo gỡ. Nhưng đến đây thì sự tương đồng với nước Đức chấm dứt. Nước
    Đức hoàn thành sự thống nhất, một phần nhờ người dân tại Đông Đức đã lật đổ chế độ độc tài toàn trị bằng những cuộc biểu tình và phản kháng ôn hòa, một phần nhờ vào sự khôn ngoan của các nguyên thủ quốc tế như các vị Tổng thống Ronald Reagan George G.W. Bush, của Thủ tướng Helmut Kohl, của lãnh tụ Sô Viết Mikhail Gorbachev, và cũng phần khác vì sự sụp đổ có thể đoán trước được của hệ thống xã hội chủ nghĩa sai lầm trong khối Sô Viết. Không có ai bị thiệt mạng trong tiến trình này, không một ai bị tra tấn, chẳng có ai phải vào trại tù và cũng không có aibị buộc phảitrốn chạy.

    Có một khuynh hướng khó hiểu, ngay cả trong số các vị học giả đáng kính của phương Tây đã diễn tả sự kiện Cộng sản cưỡng chiếm miền Nam như là một cuộc "giải phóng". Điều này đặt ra một câu hỏi: giải phóng cái gì và cho ai? Có phải miền Nam đã được "giải phóng" khỏi sự
    áp đặt một nhà nước độc đảng toàn trị được xếp hạng chung với những chế độ vi phạm tồi tệ nhất thế giới về các nguyên tắc tự do tôn giáo, tự do phát biểu, tự do ngôn luận, tự do hội họp và tự do báo chí? Một cái thứ giải phóng gì đã làm chết 3,8 triệu người dân Việt từ 1954 đến 1975 và đã buộc hơn một triệu người khác phải trốn ra khỏi đất nước, không những từ miền Nam bại cuộc mà cả từ những bến cảng miền Bắc và làm từ200.000đến 400.000 người gọi là thuyền nhân bị chết đuối?

    Có phải là hành động giải phóng không khi xử tử 100.000 người lính miền Nam và viên chức chính phủ sau ngày Sài Gòn thất thủ? Phải chăng chỉ là một màn trình diễn nhân đạo của bên thắng cuộc bằng cách lùa từ một triệu đến 2 triệu rưỡi người miền Nam vào các trại tù cải tạo, trong đó có khoảng 165.000 người mất mạng hàng ngàn người khác đã bị
    tổn thương sọ não lâu dài và bị các vấn đề tâm thần do hậu quả của tra tấn, theo một cuộc nghiên cứu của một nhóm học giả quốc tế do Bác sĩ tâm thần Richard F. Molina của đại học Harvarddẫn đầu?

    Từ giữa những năm 1960, những tay bịa đặt chuyện huyền thoại về chính trị và lịch sử của phương Tây, hoặc ngây thơ hoặc bất lương, đã chấp nhận lời giải thích của Hà Nội rằng cuộc xung đột là một cuộc "chiến tranh nhân dân." Cũng đúng thôi nếu chấp nhận định nghĩa của Mao Trạch Đông Võ Nguyên Giáp về cụm chữ đó. Nhưng theo luật văn phạm về sở hữu tự theo cách Saxon Genitive qui định thì "chiến tranh nhân dân" phải được hiểu là cuộc "chiến tranh của nhân dân."

    Thực tế không phải như vậy. Ðã có khoảng 3,8 triệu người Việt Nam đã bị giết giữa các năm 1954 và 1975. Khoảng 164.000 thường dân miền Nam đã bị thủ tiêu trong cuộc tru diệt bởi Cộng sản trong cùng thời kỳ, theo nhà học giả chính trị Rudolf Joseph Rummel của trường Đại học Hawaii. Ngũ Giác Ðài ước tính khoảng 950.000 lính Bắc Việt và hơn 200.000 lính VNCH đã ngã xuống ngoài trận mạc, cộng thêm 58.000 quân Hoa Kỳ nữa. Đây không thể gọi là một cuộc chiến tranh của nhân dân mà chính là chiến tranh chống nhân dân.

    Trong tất cả những lập luận đạo đức giả về cuộc chiến Việt Nam ta gặp quá thường trong vòng 40 năm qua, cái câu hỏi quan trọng nhất đã bị mất dấu hay AWOL, nếu dùng một từ ngữ viết tắt quân sự có nghĩa là "vắng mặt không phép," câu hỏi đó là: Dân Việt Nam có mong muốn một chế độ Cộng sản hay không? Nếu có, tại sao gần một triệu người miền Bắc đã di cư vào Nam sau khi đất nước bị
    chia cắt năm 1954, trong khi chỉ có vào khoảng 130.000 cảm tình viên Việt Minh đi hướng ngược lại?

    Ai đã khởi đầu cuộc chiến tranh? Có bất kỳ đơn vị miền Nam nào đã hoạt động miền Bắc hay không? Không.du kích quân miền Nam nào vượt vĩ tuyến 17 để mổ bụng
    treo cổ những người trưởng làng thân cộng, cùng vợ và con cái họ ở đồng quê miền Bắc hay không? Không. Chế độ miền Nam tàn sát cả một giai cấp hàng chục ngàn người trên lãnh thổ của họ sau năm 1954 bằng cách tiêu diệt địa chủ và các đối thủ tiềm năng khác theo cách thống trị theo lối Sô Viết của họ hay không? Không. Miền Nam có thiết lập chế độ độc đảng toàn trị hay không? Không.

    Với cương vị một người
    công dân Đức, tôi không can dự gì đến cuộc chiến này, hay nói theo lối người Mỹ "I have no dog in this fight" (tôi chẳng có con chó nào trong vụ cắn lộn này cả). Nhưng, nhằm chú giải cho cuốn sách "Lời nguyện của nhà báo", tương tự như các phóng viên kỳ cựu có lương tâm, lòng tôi đã từng và vẫn còn đứng về phía dân tộc Việt Nam nhiều đau thương. Lòng tôi hướng về những người phụ nữ tuyệt vời với tính tình rất thẳng thắn và vui vẻ; hướng về những người đàn ông Việt Nam khôn ngoan và vô cùng phức tạp đang theo đuổi giấc mơ tuyệt hảo theo phong cách Khổng giáo; hướng về các chiến binh giống như trẻ con đi ra ngoài mặt trận mang theo cái tài sản duy nhất là một lồng chim hoàng yến; hướng về các góa phụ chiến tranh trẻ với cơ thể bị nhào nặn méo mó chỉ vì muốn bắt một tấm chồng lính Mỹ nhằm tạo một ngôi nhà mới cho con cái và có thể cho chính họ, còn hơn là đối mặt với độc tài Cộng sản; hướng về nhóm trẻ em bụi đời trong thành thị cũng như ngoài nông thôn săn sóc lẫn nhau và những con trâu đồng. Với trái tim chai cứng còn lại, lòng tôi thuộc về những người trốn chạy khỏi lò sát sinh và vùng chiến sự, luôn luôn đi về hướng Nam không bao giờ về hướng Bắc cho đến tận cùng, khi không còn một tấc đất nào vắng bóng Cộng sản nữa để mà trốn. Tôi đã chứng kiến họ bị thảm sát hay bị chôn sống trong những ngôi mồ tập thể và mũi tôi vẫn còn phảng phất mùi hôi thối của những thi thể đang thối rữa.

    Tôi không có mặt vào lúc Sài Gòn thất thủ sau khi toàn bộ các đơn vị Quân Lực VNCH, thường xuyên bị bôi bẩn một cách ác độc bởi những tên tài phiệt trong giới truyền thông ở
    Hoa Kỳ, giờ đây bị những đồng minh người Mỹ của họ bỏ rơi, đã chiến đấu một cách cao thượng, biết rằng họ không thể thắng hay sống sót khỏi trận đánh cuối cùng này. Tôi đang ở Paris, lòng sầu thảm khi tất cả những chuyện này xẩy ra và tôi ước gì có dịp tỏ lòng kính trọng năm vị tướng lãnh VNCH trước khi họ quyên sinh lúc mọi chuyện chấm dứt, một cuộc chiến mà họ đã có thể thắng: Lê Văn Hưng (sinh năm 1933), Lê Nguyên Vỹ (sinh năm 1933), Nguyễn Khoa Nam (sinh năm 1927), Trần Văn Hai (sinh năm 1927) và Phạm Văn Phú (sinh năm 1927).

    Khi tôi viết đoạn kết này, một ký giả đồng nghiệp và một loại học giả sinh năm 1975 khi
    SàiGòn bị thất thủ, đã tự tạo cho bản thân một thứ tên tuổi bằng cách bêu xấu tội ác chiến tranh của Mỹ tại Việt Nam. Vâng, họ thật đáng bị bêu xấu. Đúng, đó là sự thật. Mỹ Lai có thật. Tôi biết, tôi đã có mặt trong phiên tòa mặt trận khi Trung úy William Calley bị kết án là có tội. Tôi biết cái tiêu chuẩn đếm xác chết được tôn sùng bởi đầu óc méo mó của các cấp chỉ huy quân sự cũng như dân sự thời đại Mc Namara tại Washington và bản doanh Hoa Kỳ tại SàiGòn đã làm tổn hại hàng ngàn mạng sống của người dân vô tội. Nhưng không có hành vi tàn ác nào của các đơn vị rối loạn Hoa Kỳ VNCHcó thể sánh bằng cuộc tàn sát do lệnh nhà nước giáng xuống đầu người miền Nam nhân danh Hồ Chí Minh.

    Những tội ác mà cho đến ngày nay những kẻ kế thừa thậm chí vẫn không thừa nhận khôngai có cái dũng cảm hỏi họ:
    Tại sao các anh thảm sát tất cả những người dân vô tội mà các anh rêu rao là đi chiến đấu để giải phóng họ? Với tư cách một người Đức, tôi xin được thêm một đoạn chú thích như sau: tại sao các anhgiết người bạn của tôi làHasso Rüdt von Collenberg, tại sao lại giết các bác sĩ người Đức ở Huế, và anh Otto Söllner tội nghiệp mà "tội ác" duy nhất của anh ta là dạy trẻ em Việt Nam cách điều khiển một ban nhạc hòa tấu? Tại sao các anh bắt cóc những thanh niên thiện nguyện Knights of Malta, làm cho một số bị chết trong rừng rậm và số khác thì bị giam cầm tại Hà Nội? Tại sao các anh không bao giờ tự xét lương tâm về những hành động đó, theo cách những người Mỹ chính trực trong khi họ đã được xác định một cách đúng đắn là họ thuộc về phía lẽ phải trong cuộc Đại Chiến Thứ Hai, vẫn bị dằn vặt bởi cái di sản khủng khiếp để lại vì đánh bom rải thảm những khu dân cư trong nước Đức tấn công bằng bom nguyên tử xuống Hiroshima Nagasaki?

    Hồi tưởng lại cuộc thử thách trên con đường mòn Hồ Chí Minh trong tạp chí Der Spiegel, cô y tá Tây Đức Monika Schwinn nhớ lại cuộc gặp gỡ với các đơn vị chiến đấu Bắc Việt trên đường xuống phía Nam như là một trong những kinh nghiệm khủng khiếp nhất. Cô diễn tả cái cường độ của mối
    hận thù trên khuôn mặt của những tên lính đó và cô viết chính những tên Việt Cộng canh chừng phải khó khăn lắm mới ngăn chận họ không giết những người Đức ngay tại chỗ. Không có ai sinh ra là biết hận thù cả. Sự thù hận chỉ có thể có được do dậy dỗ. Nuôi dưỡng tính giết người trong lòng thanh niên là một khuôn phép huấn luyện chỉ có trường phái chủ nghĩa CS toàn trị là giỏi nhất.

    Trong cuốn tiểu sử rất hay nói về tay chỉ huy SS Heinrich Himmler, sử gia Peter Longerich diễn tả là ngay cả gã sáng lập viên cái lực lượng tàn độc gồm những tên côn đồ mặc đồ đen cũng khó lòng buộc thuộc hạ vượt qua sự kiềm chế tự nhiên để thi hành lệnh thảm sát Holocaust (Longerich. Heinrich Himmler. Oxford: 2012). Chính cái ánh mắt
    thù hận của những tên sát nhân Bắc Việt tại Huế làm ám ảnh những người tôi phỏng vấn hơn cả. Nhưng dĩ nhiên phải dành nhiều thời gian với họ, chịu sự đau khổ cùng họ, tạo niềm tin và trò chuyện với họ thì mới khám phá ra cái cốt lõi của một phần nhân tính con người, một hiểm họa về mặt chính trị và quân sự vẫn còn quanh quẩn bên chúng ta từ bốn thập niên qua. Chỉ phán ý kiến về nó từ trên tháp ngà đài truyền hình New York hay các trường đại học Ivy League thì không bao giờ đủ cả.

    Trong một cuốn sách gây chú ý về đoàn quân Lê Dương Pháp, Paul Bonnecarrère đã kể lại cuộc gặp gỡ lịch sử giữa Đại tá đầy huyền thoại Pierre Charton và Tướng
    Võ Nguyên Giáp sau khi Pháp thất trận tại Điên Biên Phủ (Bonnecarrère. Par le Sang Versé. Paris: 1968).

    Charton tù binh trong tay Cộng sản
    Việt Minh. Giáp đến thăm Charton nhưng cũng để hả hê. Cuộc gặp gỡ xẩy ra trong một lớp học trước mặt khoảng 20 học viên đang tham dự một buổi tuyên truyền chính trị. Cuộc đối thoại giữa hai nhân vật đối chọi nhau đã xẩy ra như sau:

    Giáp: "Tôi đã đánh bại ông, thưa Đại tá!"

    Charton: "Không, ông không đánh bại tôi, thưa Đại tướng. Rừng rậm đã đánh bại chúng tôi... cùng sự
    hỗ trợ các ông đã nhận được từ người dân bằng các phương tiện khủng bố."

    Võ Nguyên Giáp không ưa câu trả lời này và cấmcác học viên khôngđược ghi chép nó. Nhưng đó là sự thật, hay chính xác hơn: đó là một nửa của sự thật. Cái nửa kia là các nền dân chủ như Hoa Kỳ đúng là không được trang bị về chính trị tâm lý để theo đuổi một cuộc chiến trường kỳ. Sự nhận thức này, cùng với cách sử dụng các phương tiện khủng bố đã trở thành trụ cột trong chiến lược của Võ Nguyên Giáp. Hắn đã đúng và hắn đã thắng. Thậm chí nguy hiểm hơn nữa là ngày nay các chế độ toàn trị đang chú ý đến điểm này.

    Cho đến tận ngày hôm nay tôi vẫn còn bị ám ảnh bởi cái kết luận tôi bắt buộc phải rút ra từ kinh nghiệm về Việt Nam là: khi một nền văn hóa bê tha hủ hóa đã mệt mỏi về lòng hy sinh, nó sẽ có khả năng vứt bỏ tất cả. Nó đã chín mùi để bỏ rơi một dân tộc mà đáng lẽ nó phải bảo vệ. Nó còn thậm chí sẵn sàng xóa đi những mạng sống, sức khoẻ về thể chất và tinh thần, nhân phẩm, trí nhớ và danh thơm của những thanh niên đã được đưa ra mặt trận. Điều này đã xẩy ra trong trường hợp các
    cựu chiến binh Việt Nam. Tác động của sự khiếm khuyết đã ăn sâu trong các nền dân chủ tự do này rất đáng sợ vì cuối cùng nó sẽ phá hỏng chính nghĩa và tiêu diệt một xã hội tự do.

    Tuy nhiên tôi khôngthể kết thúc câu chuyện ở đây bằng điều tăm tối này được. Là một người quan sát về lịch sử, tôi biết là lịch sử, mặc dù được khép kín trong quá khứ, vẫn luôn luôn mở rộng ra tương lai. Là một Ki-Tô hữu tôi biết ai là Chúa của lịch sử. Nói toẹt ra là Chiến thắng của Cộng sản là chỉ dựa vào những căn bản độc ác: khủng bố, tàn sát phản bội. Hiển nhiên tôi không biện minh cho chuyện tiếp tục
    đổ máu nhằm chỉnh lại kết quả, cho dù có khả thi đi chăng nữa. Nhưng là một người ngưỡng mộ tính kiên cường của dân tộc Việt Nam, tôi tin là họ sẽ cuối cùng tìm ra phương cách ôn hòa và các lãnh tụ chân chính để họ có thể thoát khỏi những tay bạo chúa Cộng Sản. Có thể sẽ phải mất nhiều thế hệ, nhưng điều đó sẽ xẩy ra.

    Trong ý nghĩa này, tôi bây giờ chỉ muốn xếp hàng vào đoàn xích-lô bên ngoài ga xe lửa Huế vào năm 1972, nơi chẳng có người khách nào quay trở lại. Chỗ của tôi ở đâu bây giờ? Tôi còn lại gì nữa ngoài niềm hy vọng?


    The fruit of terror and the virtue of hope

    The history of decolonization in Vietnam, Laos and Cambodia has most often been presented in terms of official literature seen essentially through the perspective of the winners. The objective of this research blog is to reverse the general trend of official histories. [Read more in "A propos"]

    More than forty years have passsed by since I paid Vietnam my farewell visit. In 2015, the world will observe the 40th anniversary of the Communist victory, and many will call it “liberation.” The
    Hué railway station, where a locomotive and a baggage car left on a symbolic 500-yard journey every morning at eight, no longer qualifies as Theater of the Absurd. It has been attractively restored and painted pink. Once again, as in the days of French dominance, it is the most beautiful station in Indochina, and taxi drivers do not have to wait outside in vain. Ten comfortable trains come through every day, five heading north, five going south. Collectively they are unofficially called Reunification Express. Should I not rejoice? Is this not just as in Germany, where the Berlin Walland the minefields have gone, and now high speed trains zoom back and forth between the formerly Communist East and the democratic West at speeds up to 200 miles an hour?

    Obviously I am glad that the war is over and Vietnam is reunified and prosperous, that the trains are running, and most of the minefields cleared. But this is where the analogy with Germany ends. Germany achieved its unity, in part because the Germans in the Communist East toppled their totalitarian government with peaceful protest and resistance, and in part thanks to the wisdom of international leaders such as Presidents Ronald Reagan and George G.W. Bush, Chancellor Helmut Kohl, and
    Soviet leader Mikhail Gorbachev, and partly because of the predictable economic collapse of the flawed socialist system in the Soviet Bloc. Nobody died in the process, nobody was tortured, nobody ended up in camps, nobody was forced to flee.

    There is an incomprehensible tendency, even among respectable pundits in the West, to refer to the Communist takeover of the South as liberation.” This begs the question:
    liberationfrom what and to what? Was South Vietnam freed” for the imposition of a totalitarian one-party state that ranks among the world’s worst offenders against the principles of religious liberty, freedom of expression, freedom of speech, freedom of assembly, and freedom of the press? What kind of liberation was this that cost 3.8 million Vietnamese lives between 1955 and 1975 and has forced more than one million Vietnamese to flee their country, not only from the vanquished South, but even from ports in the North, causing between 200,000 and400,000of the so-called boat people to drown?

    Was it an act of liberation to execute 100,000 South Vietnamese soldiers and officials after the fall of
    Saigon? Was it meant to be a display of generosity by the victors to herd between one million and 2.5 million South Vietnamese to reeducation camps, where an estimated 165,000 perished and thousands more have sustained lasting brain injuries and mental health problems resulting from torture, according to a study by an international team of scholars led by Harvard psychiatrist Richard F. Molina?

    Since the mid-1960s, political and historical mythographers in the West have either naively or dishonestly accepted Hanoi’s line that this conflict was a “People’s War.” Well it was, if one accepts Mao Zedong’s and Vo Nguyen Giap’s interpretation of the term. But the Saxon Genitive implies that a “People’s War” is supposed to be a war of the people. In truth, it wasn’t. Some 3.8 million Vietnamese
    were killed between 1955 and 1975. Approximately 164,000 South Vietnamese civilians were annihilated in a Communist democide during that same period, according to political scientist Rudolf Joseph Rummel of the University of Hawaii. The Pentagon estimated that 950,000 North Vietnamese and more than 200,000 South Vietnamese soldiers fell in combat, in addition to 58,000 U.S. troops. This was no war of the people; it was a war against the people.

    In the all too often hypocritical rhetoric about the
    Vietnam War over the last 40 years, the key question has gone AWOL, to use a military acronym meaning absent without leave, and the question is: Did the Vietnamese people desire a Communist regime? If so, how was it that nearly one million Northerners moved Southfollowing the division of their country in 1954, while only about 130,000 Vietminh sympathizers went in the opposite direction?

    Who started this war? Were there any
    South Vietnamese units operating in North Vietnam? NO. Did South Vietnamese soldiers cross the 17th parallel to disembowel and hang pro-Communist village chiefs, their wives and children in the northern countryside? NO. Did the South Vietnamese regime massacre an entire class of people by the tens of thousands in is territory after 1954 the way the North Vietnamese had liquidated landowners and other potential opponents of their Soviet-style rule? NO. Did the South Vietnamese establish a monolithic one-party system? NO.

    As a
    German citizen, I had no dog in this fight, as Americans would say. But to paraphrase the Journalists’ Prayer Book, such as hardened reporters have hearts, mine was, and still is, with the wounded Vietnamese people. It belongs to these sublime women who can often be so blunt and amusing; it belongs to the cerebral and immensely complicated Vietnamese men trying to dream the perfect dream in a Confucian way; to the childlike soldiers going to battle carrying their only possessions – a canary in a cage; to young war widows who had their bodies grotesquely modified just to catch a GI husband and create a new home for their children and perhaps for themselves, rather than face a Communist tyranny; to those urban and rural urchins minding each other and water buffalos. What a hardened heart I had, it belonged to those I saw running away from the butchery and the fighting – always in a southerly direction, but never ever north, until at the very end there was no VC-free square inch to escape to. I saw them slaughtered or buried alive in mass graves, and still have the stench of putrefying corpses in my nostrils.

    I wasn’t there when
    Saigon fell after entireARVN units, often so maligned in the U.S. media and now abandoned by their American allies, fought on nobly, knowing that they would neither win nor survive this final battle. I was in Paris, mourning, when all this happened, and I wish I could have paid my respects to five South Vietnamese generals before they committed suicide when the game was over that they should have won: Le Van Hung (born 1933), Le Nguyen Vy (born 1933), Nguyen Khoa Nam (born 1927), Tran Van Hai (born 1927) and Pham Van Phu (born 1927).

    As I write this epilogue, a fellow journalist and scholar of sorts, a man born in 1975 when
    Saigon fell, is making a name for himself, pillorying American war crimes in Vietnam. Yes, they deserve to be pilloried. Yes, they were a reality. My Lai was reality; I know, I was at the court martial where Lt. William Calley was found guilty. I know that the body count fetish dreamed up by the warped minds of political and military leaders of the McNamara era in Washington and U.S. headquarters in Saigon cost thousands of innocent civilians their lives. But NO atrocity committed by dysfunctional American or South Vietnamese units ever measured up to the state-ordered carnage inflicted upon the South Vietnamese in the name of Ho Chi Minh.

    These crimes his successors will not even acknowledge to this very day because nobody has the guts to ask them: why did your people slaughter all these innocents whom you claimed to have fought to liberate? As a German, I take the liberty of adding a footnote here: why did you murder my friend Hasso Rüdt von Collenberg, the German doctors in Hué, and poor Otto Söllner, whose only “crime” was to have taught young Vietnamese how to conduct an orchestra? Why did you kidnap those young Knights of Malta volunteers, subjecting some to death in the jungle and others to imprisonment in Hanoi? Why does it not even occur to you to search your conscience regarding these actions, the way thoughtful Americans, while correctly laying claim to have been on the right side in World War II, wrestle with the terrible legacy left by the carpet bombing of residential areas in Germany and the nuclear attacks on Hiroshima and Nagasaki?

    Reminiscing on her ordeal on the Ho Chi Minh Trail in the news magazine Der Spiegel, the
    West German nurse Monika Schwinn recalled her encounter with North Vietnamese combat units on their way to the South as one of her most horrifying experiences. She described the intensity of hatred in the facial expressions of these soldiers and wrote that her Vietcong minders had great difficulty preventing them from killing the Germans on the spot. Nobody is born hating. Hate must be taught. Fostering murder in the hearts of young people involved a teaching discipline at which only the school of totalitarianism excels.
    In his brilliant biography of SS leader Heinrich Himmler, historian Peter Longrich relates that even this founder of this evil force of black-uniformed thugs did not find it easy to make his men overcome natural inhibitions to execute the holocaust (Longerich. Heinrich Himmler. Oxford: 2012). It was the hatred in the eyes of theNorth Vietnamese killersin Huéthat many of the survivors I interviewed considered most haunting. But of course one did have to spend time with them, suffer with them, gain their confidence and speak with them to discover this central element of a human, political and military catastrophe that is still with us four decades later. Opining about it from the ivory towers of a New York television studio or an Ivy League school does not suffice.

    In a stirring book about the French Foreign Legion, Paul Bonnecarrère relates the historic meeting between the legendary Col. Pierre Charton and
    Gen. Vo Nguyen Giap after France’s defeat at Dien Bien Phu (Bonnecarrère. Par le Sang Versé. Paris: 1968). Charton was a prisoner of war in the hands of the Communist Vietminh.Giap came to pay his respects to him but also to gloat. The encounter took place in a classroom in front some 20 students attending a political indoctrination session. The dialogue between the two antagonists went thus:

    Giap: “I have defeated you, mon colonel!

    Charton: “No you
    haven’t, mon general. The jungle has defeated us… and the support you received from the civilian population — by means of terror.”

    Vo Nguyen Giap didn’t like this answer, and forbade his students to write it down. But it was the truth, or more precisely: it was half of the truth. The other half was that democracies like the United States seemed indeed politically and psychologically ill equipped to fight a protracted war. This realization, alongside the use of terror tactics, became a pillar of Giap’s strategy. He was right and he won. Even more dangerous totalitarians are taking note today.

    To this very day I am haunted by the conclusion I was forced to draw from my Vietnam experience: when a
    self-indulgent throwaway culture grows tired of sacrifice it becomes capable of discarding everything. It is prepared to dump a people whom it set out to protect. It is even willing to trash the lives, the physical and mental health, the dignity, memory and good name of the young men who were sent to war. This happened in the case of the Vietnam Veterans. The implications of this deficiency endemic in liberal democracies are terrifying because in the end it will demolish their legitimacy and destroy a free society.

    However, I must not end my narrative on this dark note. As an observer of history, I know that history, while closed to the past, is always open to the future. As a
    Christian I know who is the Lord of history. The Communist victory in Vietnam was based on evil foundations: terror, murder andbetrayal. Obviously, I do not advocate a resumption of bloodshed to rectify this outcome, even if this were possible. But as an admirer of the resilient Vietnamese people, I know that they will ultimately find the right peaceful means and the leaders to rid themselves of their despots. It might take generations, but it will happen.

    In this sense, I will now join the queue of the pedicab drivers outside the
    Hué railway station where no passenger arrived back in 1972. Where else would my place be? What else do I possess but hope?


    Source:
    Uwe Siemon-Netto’s Blog, 19/03/2013.

    Uwe Siemon-Netto
    Last edited by NASA1517; 07-10-2013 at 10:36 AM.

  21. The Following User Says Thank You to NASA1517 For This Useful Post:

    ng_nghiep (07-10-2013)

  22. #80
    Join Date
    Mar 2008
    Posts
    6,231
    Thanks
    2
    Thanked 13 Times in 13 Posts

    Default Re: Hội Thảo Trả Lại Sự Thật Lịch Sử Cho Viêt Nam Cộng Hòa.

    Sau 38 Năm..V N C H. đoàn quân ăn mày của xã hội Hoa kì .cái bọn vô lịch sử .

Page 4 of 43 FirstFirst 1234567891011121314 ... LastLast

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 5 users browsing this thread. (0 members and 5 guests)

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •