Page 2 of 3 FirstFirst 123 LastLast
Results 21 to 40 of 57

Thread: Những Câu Chuyện Sưu Tầm về Tin-Lành

  
  1. #21
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những Câu Chuyện Sưu Tầm về Tin-Lành

    Khi Bạn Gặp Phải Một Ngày Xấu

    Walter Elias cảm thấy vô cùng ớn lạnh.

    Walter, một cậu bé nhạy cảm lớn lên trong một thành phố cho đến lúc cậu lên năm, thì gia đình chuyển nhà về miền quê. Hai năm sau, vào một ngày kia, Walter đi dạo qua khu vườn táo thì cậu ngạc nhiên khi phát hiện con chim cú đậu trên nhành cây là là gần mặt đất.

    Rồi Walter nhớ ba cậu đã từng kể chim cú thường đi ăn đêm, nhưng ban ngày thì ngủ, vậy là cậu rón rén bước đến chỗ con cú đang ngủ.

    Cậu tự nghĩ, "Mình sẽ có con vật yêu qúy này thật là tuyệt!". Vì vậy, núp phía sau, cậu lén lút tiến đến gần và chụp ngay đôi chân con cú.

    Úi chà! Cả hai đều giật mình. Qúa hoảng hốt, con cú cuống lên. Đôi cánh vỗ phần phật, rồi nó kêu rít lên, và vật lộn cách giận dữ, con cú cố làm mọi cách để trốn thoát.

    Walter cũng hoảng hồn khiếp sợ. Cậu vẫn giữ chặt lấy con cú. Cuối cùng trong kinh hoàng, cậu ném con cú xuống đất rồi giày đạp cho đến khi con cú chết đi. Khi cuộc vật lộn kết thúc và tim cậu bớt đập thình thịch, Walter nhìn xuống con vật bị dập nát và đầy máu . Và rồi cậu khóc.

    Cảm thấy sợ hãi, cậu chạy ra khỏi vườn, nhưng sau đó cậu trở lại chôn cất con chim cú. Suốt nhiều tháng, cậu vẫn nằm mơ về con chim mà cậu muốn nó là con vật yêu qúy của mình, nhưng trong nỗi hoảng sợ cậu đã giết nó.

    Qúa hổ thẹn không thể nói cho ai nghe, cậu giữ bí mật cho mình. Chỉ sau vài năm cậu chia xẻ điều này.

    Có lẽ không có điều nào khác hơn nỗi đau đớn này đã giúp tạo Walter một con người xứng đáng. Không bao giờ cậu có thể làm con cú sống lại được nữa, nhưng cậu đã làm mọi con vật trong rừng trở nên sinh động qua những bức vẽ của mình và thành lập trung tâm giải trí thật kỳ diệu mang chính tên cậu.
    Qúa Hổ Thẹn Không Thể Nói Cho Ai, Cậu Giữ Bí Mật Cho Mình.

    Họ và tên của cậu là Walter Elias Disney

    Có bao giờ bạn thất bại hay cảm thấy mình như vậy không? Bạn có từng làm điều gì mà sau đó bạn cảm thấy khiếp sợ không? Hay bạn có từng trải thất bại trong công việc hay trong đời sống riêng tư không? Hay bạn có từng kinh nghiệm sự đổ vỡ trong quan hệ mà làm cho bạn cảm thấy thiếu hụt không? Hay bạn có lẽ từng kinh nghiệm nguyền tật, khuyết tật, bệnh tật hay suy sụp tinh thần mà khiến bạn trở nên hư hỏng không?

    Nếu vậy, hoan nghênh đón chào loài người. Khi chúng ta thất bại hay cảm thấy dường như thất bại, chúng ta thường có khuynh hướng nghĩ mình là người vô ích, bỏ đi. Không phải như vậy. Mỗi người chúng ta đều thất bại ở khía cạnh nào đó. Tất cả chúng ta đều đối diện những trở ngại không lúc này thì lúc khác, và cảm thấy dường như chúng ta đang sống suy sụp. Thật vậy, mỗi người đều có câu chuyện về đời sống.

    Khi tôi là một thiếu niên, gia đình tôi tan rã. Cuối cùng ba má tôi ly dị. Vào thời đó khó mà chấp nhận vụ ly dị như ngày nay, và tôi cảm thấy thật hổ thẹn và bấp bênh, không nơi ẩn náu.

    Và khi làm điều gì sai trái, tôi mắc tội và biết mình thật khiếm khuyết. Tôi hiểu được ý nghĩa như thế nào là vật lộn trong kinh doanh và rồi gần như thất bại. Và tôi cũng biết được những năm tháng bệnh hoạn và tai họa trên gia đình tôi.

    Tôi không thể nói là mình thích rắc rối. Và cũng không nói mình chịu đựng lâu được. Nhưng một điều mà tôi biết: Bạn và tôi có thể vượt lên trên những lần thất bại, những lúc rủi ro, và những hoàn cảnh tiêu cực.

    Walter Disney đã biến ác mộng thời thơ ấu của mình thành giấc mơ đẹp, và rồi trở thành hiện thực. Bạn và tôi cũng có thể làm được như vậy, nếu chúng ta thật sự mong muốn và kiên nhẫn. Điều đó không phải là dễ. Thật là hiếm có. Không phải chỉ cho Walter Disney. Nhưng rõ ràng là cậu ta đã bẩy lần khánh kiệt và tinh thần suy xụp trước khi cậu nhận ra giấc mơ của mình và đã thành đạt.

    Ở đây, làm thế nào bạn có thể biến ngày xấu thành ngày tốt đẹp.

    Hãy Chấp Nhận Chính Mình Là Con Người
    Trước hết, hãy chấp nhận mình là con người. Hãy nhận ra rằng thất bại là tốt dù không cảm thấy tốt. Đó là kinh nghiệm trong con người chúng ta. Bạn không cần phải trọn vẹn tỏ ra mình là xứng đáng. Bạn chỉ cần là bạn.

    Đừng Trì Hoãn
    Điều thứ hai, khi bạn ngã, đừng trì hoãn. Hãy nhận ra rằng thất bại thật sự là khi không đứng dậy một lần nữa sau khi đã bị quật ngã nhiều lần. Vì vậy, hãy đứng dậy, quyết định cần Thượng Đế giúp đỡ để bạn sống xứng đáng và bạn có thể góp phần vào giá trị của nhân loại.

    Hãy Học Biết Qua Kinh Nghiệm
    Điều thứ ba, hãy học biết những thử thách và những thất bại. Hãy biến chúng thành những kinh nghiệm học hỏi mà bạn có thể sử dụng như những bước tiến trên con đường đến thành công hoàn toàn. Những khó khăn và thất bại có thể là những người thầy vĩ đại.

    Hãy Biết Tin Cậy Nơi Thượng Đế
    Điều thứ tư, hãy tin cậy nơi Thượng Đế. Hãy chấp nhận những thất vọng của bạn như những lần gặp Thượng Đế, biết rằng Ngài đang dùng những thất bại này để kéo bạn gần chính Ngài hơn, và làm cho đời sống bạn phong phú và ngày càng tăng trưởng hơn. Và dù nếu bạn không cảm nhận như vậy, hãy cám ơn Thượng Đế những bài học mà Ngài muốn dạy bạn qua những kinh nghiệm đau đớn đó.
    Điều thất bại thật sự là khi không đứng dậy một lần nữa sau khi đã bị quật ngã nhiều lần.

    Đừng Từ Bỏ
    Điều thứ năm. Đừng từ bỏ. Người ta kể câu chuyện về buổi hoà nhạc do một nhà dương cầm danh tiếng, Paderewski tổ chức. Bên trong thánh đường đã đầy nghẹt khán giả đang rạo rực mong chờ nhạc sĩ nổi tiếng bước vào.

    Một cậu bé 9 tuổi, nóng lòng không thể chờ đợi được và nhìn thấy cây dương cầm hiệu Steinway thật bóng loáng trên sân khấu, cậu lẩn mặt ba má và tìm đường tiến về phía bục sân khấu.

    Sau khi quan sát kỹ chiếc đàn dương cầm lộng lẫy, hoàn toàn không chú ý tới thánh đường đầy nghẹt, cậu bé ngồi vào ghế đàn và biểu diễn bản nhạc hay nhất của mình - "Những Chiếc Đũa!"

    Lúc đầu khán giả dường như chết lịm há hốc miệng ra. Vài người bắt đầu cười khúc khích. Những người khác thì kêu ca giận dữ, rồi sau đó chỉ chỏ hỏi "Nhóc đó con của ai?" Ai đó phải kéo nó ra khỏi đây đi chớ!"

    Trở lại sân khấu, nhà dương cầm danh tiếng Paderewski nhìn lên thấy mọi thứ sắp rối tung lên. Nhanh nhẹn dàn xếp tình hình, ông yên tịnh bước nhanh về phía cậu bé và chơi bản nhạc giao hưởng hòa với bản nhạc "Những Chiếc Đũa" của cậu bé.

    Paderewski thì thầm vào tai cậu bé, "Hãy tiếp tục", "Đừng dừng lại. Cứ chơi đi. Cháu đang chơi đàn rất tuyệt. Chỉ có điều là đừng từ bỏ!".

    Và đó cũng chính là những gì mà Đức Chúa Giê Xu Christ, Con Trai Thượng Đế, làm cho chúng ta khi chúng ta thuận phục lòng mình và đời sống mình cho Ngài. Ngài ngồi bên cạnh chúng ta, cho dù hoàn cảnh của chúng ta có ra sao, và Ngài phán êm dịu, "Đừng dừng lại. Hãy tiếp tục chơi. Đừng từ bỏ. Ta ở đây bên cạnh con để giúp con, khuyến khích con, làm cho cuộc sống con trở nên phong phú. Chỉ có điều đừng từ bỏ. Hãy tin Ta thì Ta sẽ làm cuộc sống con tươi đẹp.

    Translated by Esther L
    .
    Lannguyen

  2. #22
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những Câu Chuyện Sưu Tầm về Tin-Lành

    Sức Mạnh Của Tình Thương

    Les Brown, một kỹ thuật viên phụ trách phòng cấp cứu, đang trên đường lái xe về nhà sau một ngày làm việc cực nhọc thì anh ta nghe cú điện thoại khẩn trên đài phân hình của mình. Một em bé đang ngột thở và cần cấp cứu.

    Viên cảnh sát phái đội quân cứu chữa đến hiện trường ngoại trừ Les, vì họ biết rằng anh ta chỉ cách xa hiện trường vài dãy nhà, và có thể đến đó sớm hơn. Anh ta nhắn đài thông báo cho viên cảnh sát biết anh ta cũng đang trên đường đến đó. Khi anh cố rời khỏi xa lộ, thì anh không thể ra được. Chiếc xe kéo đào đường hầm sâu ngay phía cổng vào.

    Les lái xe qua một bên, nhảy ra khỏi xe và hét lên ra hiệu tài xế đang lái xe kéo, "Có một em bé gặp nguy phía dưới đường cái. Tôi phải đến đó gấp!"

    Ngay lập tức, gã đàn ông lấp đầy đường hầm mà ông đã đào suốt ngày hôm ấy, và lấp xong, ông ta vẫy tay gọi Les băng qua đường. Les chạy vội về phía có tiếng gọi. Đến đó, anh thấy bà mẹ cuống cuồng đang chờ kêu cứu. Bà mẹ đang ôm em bé tím ngắt. Les kéo đứa bé ra khỏi tay bà mẹ, đặt nó trên đầu gối mình và cẩn thận vỗ nhẹ nơi lưng em bé và một cái nút rời ra khỏi miệng em bé. Bà mẹ bớt đi phần đau đớn khi đứa bé hít thở trở lại.

    Đêm hôm sau, trên đường về nhà Les để ý đến tài xế xe kéo đang làm việc tại lối cổng vào để nói cho ông ta nghe những gì đã xảy ra. Khi gã đàn ông nhìn thấy Les, ông nhảy ra khỏi xe và lúc này ông lại hét lên, "Đứa bé hôm qua anh cứu Đó là ..là con tôi! Con của tôi! Con của tôi!

    Ở đây chúng ta bắt gặp tình yêu thương chân thật bằng hành động và tình yêu thương như vậy bao trùm nhiều mặt. Lời Thánh Kinh có chép, tình yêu thương hay nhịn nhục, hay hiểu biết, hay nhơn từ và hay tha thứ. Tình yêu thương chẳng ghen tị, chẳng lên mình kiêu ngạo, chẳng khoe mình, chẳng kiếm tư lợi, chẳng nghi ngờ sự dữ và chẳng nóng giận. Và tình yêu thương cũng không lưu trữ những điều sai. "Tình yêu thương luôn bảo vệ, luôn tin tưởng, luôn hy vọng, và luôn nín chịu. Tình yêu thương chẳng hề hư mất bao giờ. 1

    Loại tình thương này thì thường chăm sóc, trao gởi, thổ lộ tâm sự và có lòng thương xót - tất cả những điều này chứa đựng lòng quan tâm - và làm cho đời sống đáng sống. Không có loại tình thương này chúng ta có thể tồn tại nhưng chúng ta không thể sống cách đầy trọn.

    Chỉ Có Những Người Được Yêu Mới Tìm Thấy Tình Yêu Tăng Trưởng.

    Cuộc thử nghiệm bằng khoa học và kinh nghiệm cho thấy rằng những em bé không nhận đủ tình thương, thiếu sự chăm sóc và gìn giữ, thì có thể chết. Những trẻ em không cảm thấy được thương yêu thì trở nên hiếu chiến hoặc xa lánh. Những thiếu niên có thể cuối cùng đi đến thất vọng chán nản, tự tử, thuốc phiện hoặc ngồi tù. Những người lớn có thể [tro thanh nhung] nạn nhân của thói nghiện hoặc do những thói quen vì nổ lực cách vô ích để lấp đầy lỗ hỗng trong lòng họ và làm giảm đi nỗi đau đớn trong cuộc sống hời hợt của mìnhï. Hoặc là họ có thể đau yếu về - thể xác, xúc cảm, và tinh thần.

    Vài người không cảm thấy được yêu thương, thì cảm thấy kém thiếu và bất lực vàsử dụng sức kiềm chế như là vật thay thế tầm thường để có năng lực.

    Những người khác không cảm thấy được yêu, đặc biệt các trẻ em, thì ngây thơ dại dột thay thế tình thương yêu của ba mẹ trong quan hệ tình cảm lãng mạn và trong hôn nhân. Nhưng không có người chồng hay người vợ nào có thể đáp ứng nhu cầu yêu thương mẫu tử không được thỏa mãn của bạn tri kỷ mình thời thơ ấu. Những người khác thì thay thế tình dục bằng tình yêu và để lại dấu vết nạn nhân trong những lần cố lấp đầy khoảng trống và tránh đối phó những nguyên nhân gây nên nỗi lòng trống rỗng và cô đơn.

    Lúc đó làm thế nào chúng ta tìm thấy tình yêu mà chúng ta cần và có năng lực sống thật sự?

    Phục Hồi
    Điều thứ nhất, hãy nhận ra rằng mình không thể tìm thấy câu trả lời nào trong danh vọng, tiền tài, trong sự cổ vũ hoan nghênh của quần chúng, trong tình dục, trong tình yêu lãng mạn như "Tiếng Chuông và Tiếng Huýt Sáo", trong thành công hay trong sự tán thành ngoài sự phục hồi. Sự thật rõ ràng là chỉ có những người được yêu mới tìm thấy tình yêu thương thật, và nói khác đi, "chúng ta tìm thấy tình thương trong lòng hoặc chúng ta không thể tìm thấy!".

    Tính Chân Thật
    Điều thứ hai, phục hồi bắt đầu khi chúng ta thừa nhận sự thật cho chính mình và cho một người bạn đáng tin cậy hoặc cho hai-- là chúng ta không cảm thấy được thương yêu hoặc chúng ta không cảm thấy được yêu khi còn nhỏ và chúng ta mất nhiều thì giờ để nổ lực tìm kiếm tình yêu một cách sai lầm.

    Cảm Xúc
    Điều thứ ba, chúng ta cũng cần nhận thức rằng chúng ta bồi đắp nỗi giận dữ, hổ thẹn, đau thương, và buồn bã vì mất mát tình thương mà chúng ta chưa bao giờ nhận. Chúng ta cần tiếp xúc tất cả những tình cảm đã bị chôn vùi này và gạt bỏ chúng bằng cách biểu lộ chúng cách có sáng tạo và nếu cần, thì có thể liên lạc với nhà tư vấn đáng tin cậy để được giúp đỡ. Nếu chúng ta không làm điều này, chúng ta sẽ không tránh khỏi gây ảnh hưởng xấu đến những người thân của mình.

    Những Nguyên Nhân Gây Nên
    Điều thứ tư, khi nỗi lòng cô đơn và trống rỗng cứ hành hạ chúng ta, chúng ta cần nhận ra rằng tất cả là do thiếu tình thương khi còn thơ ấu. Nếu như vậy, thật quan trọng là đừng cố làm gì mất cảm giác đau đớn bằng vô số hoạt động, bằng cách bận rộn, bằng cách thi hành nhiệm vụ, bằng tình dục, hay bằng bất cứ sự lạm dụng thức ăn nào hay chất hôn mê nào . Những điều cần thiết là tái tạo tình phụ mẫu lành mạnh và đáp ứng nhu cầu theo phương thức lành mạnh- và không mong chờ người khác lấp đầy khoảng trống trong cuộc sống của chúng ta.

    Trách Nhiệm
    Điều thứ năm, khi chúng ta nhận thức rằng chúng ta không nhận đủ tình thương phụ mẫu, chúng ta không nên đuổi thừa rủa ba mẹ vì họ có thể yêu thương chúng ta ở một mức độ mà họ được yêu thương. Chúng ta không muốn hối tiếc cho bản thân mình, nhưng nhận trách nhiệm tái tạo tình phụ mẫu và đáp ứng nhu cầu theo phương thức lành mạnh -- và một lần nữa, không mong đợi người khác làm điều này cho chúng ta.

    Chấp Nhận
    Điều thứ sáu, để tái tạo tình phụ mẫu, chúng ta cần phải cởi mở và thành thật cách can đảm trong quan hệ được khẳng định an toàn, đáng tin cậy và không phán đoán (không lãng mạn) vàphải có trách nhiệm đối với những người trong quan hệ. Khi chúng ta thừa nhận những điểm yếu của mình với những người đáng tin cậy, chúng ta sẽ tìm thấy mình được thương yêu và được chấp nhận. Bằng tình thương và chấp nhận, dần dần chúng ta học biết yêu thương và chấp nhận chính mình cách mạnh mẽ. Chỉ đến một mức độ nào đó chúng ta cảm nhận mình được thương yêu và được chấp nhận thì chúng ta mới có thể yêu và chấp nhận bất cứ người khác. Để làm điều này cách hữu hiệu thì nên tham gia vào nhóm phục hồi theo mười hai bước an toàn..

    Khuyên Bảo
    Điều thứ bảy, đối với những ai bị lạm dụng về thể xác, về cảm xúc, về tinh thần và về tình dục, thì cần phải được tư vấn khuyên bảo để giải quyết nỗi sợ hãi và như vậy chúng ta có thể học biết phân biệt rõ và nhận ra tình thương yêu lành mạnh và lòng tin tưởng nhau.

    Tình Yêu Thương Thiên Thượng
    Điều thứ tám, trên hết chúng ta nhận biết rằng chỉ có Thượng Đế, Cha Thiên Thượng yêu thương chúng ta biết bao và chấp nhận chúng ta. Vì vậy, chúng ta có thể cảm nhận và kinh nghiệm tình thương yêu của Thượng Đế và sự khẳng định của Ngài là chúng ta đang hiện diện trên trái đất này.

    Hàng năm, đặc biệt vào lễ Giáng Sinh và lễ Phục Sinh, chúng ta được nhắc đến tình yêu thương của Thượng Đế đối với chúng ta. Thượng Đế tỏ lòng yêu thương Ngài đối với bạn và tôi đến nỗi Ngài đã ban Con Trai của Ngài là Chúa Giê Xu đến thế gian và được sinh ra trong chuồng chiên máng cỏ tại thành Bết Lê Hem và rồi chết trên thập tự giá để đền tội thế cho bạn và tôi. Để biết và cảm nhận tình yêu này, chúng ta cần chấp nhận món qùa tha thứ tội lỗi của Thượng Đế bằng cách xưng nhận tội lỗi của mình với Ngài và mời Chúa Giê Xu ngự vào lòng làm Chúa và Chủ cuộc đời chúng ta.

    Và rồi chính chúng ta cần thường xuyên nhắc lại và cảm ơn Thượng Đế về tình yêu thương cao cả của Ngài và cầu nguyện rằng chúng ta sẽ học biết yêu thương và chấp nhận chính mình như Ngài yêu thương và chấp nhận chúng ta. Và cũng cần hình dung chính mình như là em bé nằm trong bàn tay Chúa Giê Xu và được Ngài ban phước như Ngài đã làm cho các em bé khi Ngài còn ở trên đất.

    Phải mất thời gian để thực hiện những bước này, nhưng trung tín làm theo thì bạn sẽ thấy mình mong muốn được yêu thương. Và rồi bạn có thể nói với Chúa Giê Xu, "Ngài đã cứu cuộc đời của con! Cuộc đời của con!".

    1. See 1 Corinthians 13:1-8.

    Do Lê Ái Huệ chuyển ngữ
    Lannguyen

  3. #23
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những Câu Chuyện Sưu Tầm về Tin-Lành

    Đặc Ân Của Sự Khích Lệ

    Bởi Clyde M Narramore

    Tom cười nở rộ khi vị thầy giáo dạy Anh Ngữ ở trung học trao cho anh ta bài làm của anh đã được chấm điểm.

    "Đây là việc ưu tú," được viết trên đó.

    Tom thoáng nhìn vào lời ghi nhận nhiều lần, rồi cẩn thận đặt nó vào trong tập của mình. Sau giờ học vị thầy giáo nói, "Tom, anh là một học sinh rất tốt và anh đang đi một hành trình rất xa trong đời. Anh có bao giờ suy nghi tới việc học đại học không?"

    Nhưng cho tới năm nay, Tom đã và đang bị kiêng đói những lời khuyến khích. Xuất thân từ một gia đình hư hoại, anh ta đang bị đẩy đưa từ nhà này đến nhà khác. Phần nhiều thời gian của anh ta khi ở trung học là la cà với một bọn gần như bụi đời vô luật pháp và những kẻ thua thiệt. Điều xa cách nhất trong tâm trí của anh là học đại học. Nhưng năm nay anh ta có một người thầy giáo Anh Ngữ mà không bao giờ bỏ bê việc khuyến khích anh ta.

    Những năm đã trôi qua, và Tom bây giờ đã có vợ, có một gia đình, và - bạn có biết không - anh là một vị giáo sư dạy Anh Ngữ ở đại học. "Khi tôi nhìn lại," Tom nói, "Tôi đặt để sự thành công của tôi vào vị thầy giáo trung học đó. Khi bà mới bắt đầu khích lệ tôi, tôi cảm thấy vui sướng và hơi hổ thẹn. Không một ai đã khích lệ tôi như vậy, và trước khi năm đó trôi qua, tôi đã cảm thấy rằng mình đáng một cái gì đó và rằng mình muốn đi học đại học."

    Sự khuyến khích - một trong những điều quan trọng nhất trong đời! Nó nâng chúng ta lên trên một sự hiện hữu tầm thường và bộc lộ ra những tiềm năng hứng thú. Nó giúp chúng ta vượt qua nh?ng lúc khó khăn. Và nó thách thức chúng ta trở nên những con người chúng ta được tạo dựng nên!

    Mỗi ngày chúng ta nghe hay đọc về những lực sĩ tài giỏi, những nhạc sĩ điêu luyện, những họa sĩ tài ba, những thương gia thành công, và những chính trị gia nỗi tiếng. Chúng ta xem họ trên ti-vi và đọc về họ trong báo chí. Và tôi thiết nghĩ chúng ta tất cả đều ước mong chúng ta cũng có thể là người giỏi nhất trong một lãnh vực nào đó. Nhưng bạn có bao giờ suy xét chính mình trở nên một người hay khích lệ "nỗi tiếng" không? Kinh Thánh Tân Ước ghi nhận những sinh hoạt c?a một người như vậy. Tên ông là Barnabas, mà có nghĩa là "Con trai của sự khích lệ".

    "Các sứ đồ đã gởi thơ
    tới người Gentiles ở An-ti-ốt: và khi
    họ đọc thơ, họ vui mừng
    vì sự khích lệ từ đó."

    Một ngày kia một bà lảo, vừa góa phụ và đơn độc, rất thất vọng. Bà đã tìm tới vợ của vị mục sư để tìm lời an ủi. Sau khi lắng nghe một cách hết lòng, bà vợ của vị mục sư người thường xuyên khuyến khích người khác nói, "Tôi nghĩ tôi có thể giúp đở bà, nhưng bà sẽ phải hứa với tôi điều đơn giản mà tôi sẽ yêu cầu bà trong bao thơ này." Sau khi thảo luận và trấn an rằng "toa thuốc" trong bao thơ sẽ không làm tổn hại bà ta hay bất cứ người nào khác, bà đã mở bao thơ dán kín ra. Tờ giấy đơn giản nói rằng, "Hãy đi tới tiệm bán hoa và cây kiểng gần nhất và chọn những hạt giống cho loại hoa mà bà thích nhất. Trồng đủ hoa để có thể cho ít nhất một thành viên trong hội thánh của bà mỗi tuần, những ai đang bệnh hoạn, đang trong tình trạng thất vọng, hay những ai chỉ cần đến một sự khích lệ,

    Nghi ngờ về hiệu lực của nó, bà đã theo lời khuyên của vị cố vấn của mình. Trong một vài tháng, bà đem hoa đến cho người này người kia trong hội thánh của mình. Nếu bạn hỏi bà khi nào sự thất vọng của bà được cất đi, bà sẽ khó mà nói cho bạn biết lúc nào. Có phải sau năm cái ôm an ủi đầu tiên và những lời cám ơn chân thành? Hay là năm cái sau đó? Dù gì đi nữa, bà đã khuyến khích những người khác, và họ đã đáp lại bà sự khích lệ.

    Bạn có thể không là một lực sĩ chuyên nghiệp hay một cố vấn gia được huấn luyện, nhưng "mùa khích lệ" luôn luôn đang bắt đầu, và bạn hơn cả đủ điều kiện để gia nhập đội nếu bạn muốn trở nên một trong những người hay nhất thế giới!

    Sự khuyến khích làm những gì

    Sự khuyến khích ngăn trở chúng ta khỏi bỏ cuộc. "Vậy, khi các người đó đã từ giã Hội thánh, xuống thành An-ti-ốt, nhóm hết thảy anh em lại và trao thơ cho. " (Công-vụ các Sứ-đồ 15:30)

    Bạn có bao giờ xem một người chạy đường dài chưa? Nếu có, bạn có để ý vòng đua sau cùng hay "chặn đường về dích" là khi anh ta tăng tốc độ và kết thúc mạnh mẽ trong khi những người hâm mộ hò la, mặc dù người chạy đã cảm thấy anh "không còn lại gì hết" chỉ vài phút trước đó. Khi anh ta đã được một nguồn xung độ năng lượng mới. Cái gì đã làm nên sự khác biệt? Sự huấn luyện, sự bền bĩ, và sự khích lệ.

    Sự khích lệ là một lực thuộc linh hùng mạnh không kém trong đời sống của tất cả những ai đang "chạy đua" cho Đấng Christ. Sự khuyến khích nhắc nhở chúng ta rằng chúng ta đang có một "đám mây lớn gồm những chứng nhân" vây trên thiên đàng hò vui ủng hộ chúng ta hoàn tất cách trung tín như là họ đã làm.

    Nếu bạn có bao giờ nhận một cú điện thoại từ một người bạn thân phá tan đi một buổi tối cô đơn, thất vọng, hay một ngày khó khăn ở sở làm, bạn biết được quyền năng của sự khích lệ đầu tay. Những lời khuyến khích làm mạnh mẽ những tấm lòng bị yếu mòn đi bởi chướng ngại, cho chúng ta có sự can đảm để tiếp tục, và nhắc nhở chúng ta rằng chúng ta không đơn độc - có người quan tâm.

    Sự khích lệ làm chúng ta có thể tiến về phía trước. Đức Chúa Trời bảo Môi-se "hãy truyền mạng lệnh cho Giô-xuê, làm cho người vững lòng bền chí hơn; vì ấy là người phải đi qua trước mặt dân này, khiến chúng nhận lấy xứ mà ngươi sẽ thấy" (Phục Truyền 3:28). Có nhiều điều mà Môi-se đã có thể làm. Nhưng Đức Chúa Trời biết những gì mà Giô-suê cần nhất - sự khích lệ. Và điều này thật đúng cho bạn và tôi và những người xung quanh chúng ta. Chúng ta tất cả đều cần sự khích lệ.

    Tôi nhớ ngày mà tôi đang nói chuyện với một bà nọ người mà đã đang chỉ trích vị mục sư của bà. Tôi liền hỏi bà có khuyến khích ông không. "Ông ta?" bà thoát lên. " Ông ta không cần được khuyến khích. Ông lúc nào cũng nỗi bật lên bảo người này người kia cái gì phải làm mà!"

    "À," Tôi nói, "đó có lẽ chính là loại người mà cần nó."

    Trẻ em mà được khuyến khích mỗi ngày thành tựu nhiều hơn những em cứ nghe hoài những lời chỉ trích từ cha mẹ và thầy cô giáo. Không có giới hạn nào những gì mà trẻ em hay các nhân viên sẽ cố gắng để làm khi họ nhận được sự khích lệ thường xuyên.

    Sự khích lệ dẹp đi sự sợ hãi và khuyến khích hành vi can đảm. Phần lớn nhiều người có thể làm nhiều hơn họ đang làm bây giờ nếu họ chỉ được khích lệ. Một cô con dâu, một anh họ, hay một người hàng xóm có thể thực sự được tận dụng nếu anh ta hay cô ta được khuyến khích. Và bạn là người có thể làm những chuyện đó xảy ra nếu bạn chỉ nói những lời đó!

    "Bấy giờ, Giô-na-than, con trai của Sau-lơ đứng dậy, đi đến cùng Đa-vít ở trong rừng, làm cho người vững lòng tin cậy nơi Đức Chúa Trời, mà rằng: Chớ sợ chi, vì tay của Sau-lơ, cha tôi, sẽ chẳng đụng đến anh đâu. Anh sẽ làm vua Y-sơ-ra-ên, còn tôi sẽ làm tể tướng anh; Sau-lơ, cha tôi, cũng biết rõ điều đó" (1 Sa-mu-ên 23:16-17).

    Giô-na-than thật là một phước hạnh đối với bạn của anh, Đa-vít. Và bạn có thể làm như vậy đối với những người mà bạn biết.

    Khi chúng ta khuyến khích những người khác, chúng ta có thể trở thành một tấm gương của Chúa với "da th?t". Cha Thiên Thượng của chúng ta dùng bạn và tôi để khuyến khích lẫn nhau - sự khích lệ đến với chúng ta qua sự đọc Kinh Thánh, những thời giờ tỉnh nguyện. Nhưng sự khích lệ nhân tánh là một cách khác mà Chúa dùng để ban phước và dạy dỗ dân sự Ngài. Chúa đặt dân sự Ngài trong những nơi dự kiến để khích lệ những người khác với những lời phải lẽ vào những lúc có cần.

    Sự khích lệ giúp chúng ta thiết lập bộ diện về sự kêu gọi của chúng ta. Trong sách Sử Ký 2, chúng ta đọc về Giô-sê đặt để những thầy tế lễ vào chức vụ của họ. Nhưng ông đã không chỉ ban cho họ những chức vụ. Ông "khuyên giục chúng về việc của đền Đức Giê-hô-va" (2 Sử Ký 35:2). Mỗi một chúng ta cần biết rằng việc làm của chúng ta là quan trọng và chúng ta cần được khích lệ. Thật khác làm sao những ai mà không bao giờ dường như biết họ thuộc về đâu hay những việc làm hàng ngày của họ có can hệ gì không.

    "Khi một người cảm nhận sự khích lệ
    và trên hết mọi điều, anh ta thường có
    sự phán xét tốt hơn."

    Còn bạn thì sao? Bạn có được khích lệ nhiều không khi lớn lên? Nếu không, bạn có thể phá tan cái chu kỳ đó. Bạn có biết một đứa trẻ đang cần lắm sự đáp ứng và ủng hộ? Hãy giang rộng tới em trẻ, và tìm cách khích lệ em ta. Người ta thường đi sai laic bởi vì không được khích lệ. Sợ hãi, họ thường làm những gì dễ hơn hay những gì được nhiều người biết tới. Nhưng khi một người được khuyến khích, anh ta sẳn sàng hơn để chọn những sự lựa chọn khó khăn và trở thành một người chíến thắng. Anh ta cũng dấn thân vào phục vụ Chúa và người khác. Nhưng không có một tầm nhìn về những tiềm năng, anh ta sẽ không (Công-vụ các Sứ-đồ 11:23).

    Sự khích lệ dẫn đến những sự lựa chọn tốt. Người ta có khuynh hướng quyết định dựa trên những cảm xúc, hơn là những gì họ biết. Vì thế, nếu một người bị bất mản, anh ta có khuynh hướng bỏ cuộc và làm rất ít, hay là lựa chọn cách nghèo nàn. Nhưng khi một người cảm thấy được khích lệ và trên hết mọi điều đó, anh ta thường phán xét tốt hơn. Anh ta tiến tới trên cơ bản những sự kiện thật và trên những tài năng Chúa ban hơn là trên những cảm giác tiêu cực hoặc lẫn lộn.

    Những lời khuyến khích giúp chúng ta hòa mình với nhau. Hãy để ý phần này trong Kinh Thánh: "Xin Đức Chúa Trời hay nhịn nhục và yên ủi ban cho anh em được đồng lòng ở với nhau theo Đức Chúa Jêsus Christ" (Rô-ma 15:5).

    Sự khuyến khích giúp tạo ra một bầu không khí lành mạnh mà người ta có thể sống và làm việc trong sự hài hòa. Nếu, lấy ví dụ, bạn thăm 10 gia đình khác nhau trong một tuần, bạn sẽ thấy rằng những thành viên trong gia đình mà hòa hợp với nhau tốt nhất là những người mà trong gia đình sự khích lệ là ưu tiên trong ngày.

    Sự khích lệ giữ chúng ta khỏi những sự chọn lựa hư hoại. Nó đặt thứ tự ưu tiên trên những chương trình đáng làm hơn là những hành động vô ích và tội lỗi. Lấy ví dụ, Jack. Cậu ta là một thiếu niên rong chơi khắp phố làm được hầu như không điều gì hết. Không lâu, anh ta có liên hệ đến ba cậu trai nữa không làm ra gì. Ai để ý kỹ càng đến cậu ta đều biết rằng cậu ta đang ở ngả tư đường trong cuộc dời mình. Nếu không có ai can thiệp, Jack có thể dễ dàng gia nhập băng đảng hay những hoạt động tội ác. Nhưng may thay cho Jack, dì của cậu đã đến sống với gia đình được vài tháng. Bà trở nên thích cậu bé và khuyến khích cậu ở mỗi ngã rẽ.

    "Jack," bà nói, "Dì tin là con sẽ trở thành một bác sĩ giỏi - có lẽ là một bác sĩ giải phẩu. Con thông minh, không dở về khoa học, và con có khéo léo tay chân. Sao con không đặt mục tiêu của mình trở thành bác sĩ giải phẩu tốt nhất trong tiểu bang?"

    Jack nháy mắt vài lần và nói, "Vậy à?"

    Nhưng anh ta cứ suy nghĩ về những gì bà dì của mình đã nói. Với sự khích lệ hàng ngày của bà, cậu bé đã sẳn lòng đi trại hè Cơ-Đốc năm sau đó nơi mà cậu đã nhận được những liều thuốc khích lệ mỗi ngày. Khi trở về nhà, cậu ta trở nên một người mới. Cậu ta bắt đầu học vào mùa thu với một mục đích và ham muốn mới. Sau khi xong trung học, Jack vào một trường đại học Cơ Đốc giáo, rồi lên trường y-khoa. Sự khuyến khích của bà dì đã hướng dẫn anh ta khỏi một đời sống không mục đích tới một đời sống hạnh phúc, thỏa lòng và có kết quả. Một sự hướng dẫn tốt được tìm trong sách Hê-bơ-rơ: "Nhưng hằng ngày anh em hãy khuyên bảo lẫn nhau, đang khi còn gọi là "Ngày nay," hầu cho trong anh em không ai bị tội lỗi dỗ dành mà cứng lòng" (Hê-bê-rơ 3:13).

    Sự khích lệ giúp chính chúng ta trở nên những người hay khích lệ. Đừng mắc lầm về việc này. Sự khích lệ có tính chất hay lây. Cách đây một thời gian, một sinh viên đại học tham dự một sinh hoạt của thanh niên. Mới đối với nhóm này, anh ta đã không biết rằng thứ Sáu là "tối pizza". Không có đủ tiền, anh ta nói nhỏ nhẹ, "Tôi nghĩ tôi sẽ bỏ qua tối nay." Vị mục sư giới thanh niên hiểu biết cảm nhận được hoàn cảnh tài chánh của anh ta - dù gì, ông cũng đã từng là một học sinh trước kia - và nói, "Không sao, tôi bao tối nay." Đói bụng chinh phục sự bối rối và cậu sinh viên đã cảm ơn nhận lấy miếng pizza với điều kiện rằng anh sẽ trả lại vị mục sư tuần tới. Sự đáp ứng của vị mục sư làm ngạc nhiên anh ta. Quay mặt đối mặt để tăng phần ảnh hưởng, ông nói, "Xin đừng trả tôi bằng tiền. Nhưng nếu anh muốn trả tôi, anh có thể làm một cách khác tốt hơn. Một ngày nào đó anh sẽ ở trong một hoàn cảnh mà một người nào khác có ít tiền. Mua cho họ bửa ăn tối, kể cho họ câu chuyện này, và gợi ý họ làm như vậy."

    Cậu học sinh không bao giờ quên câu chuyện đó - thực sự, anh ta đã kể lại nhiều lần. Có phải sự khuyến khích có tính chất hay lây không? Bạn chắc là thế. Truyền thống hay khích lệ nào mà bạn có thể bắt đầu, thậm chí ngày hôm nay?

    Ít người trong cánh đồng

    Dường như lạ có quá ít người trong thế gian này khuyến khích những người khác. Bạn có thể nghĩ rằng vì sự khuyến khích là một trong những điều quan trọng trong đời, nhiều người đang bận rộn thi hành nó. Nhưng đó không là tình trạng thực tại. Rất hiếm mà tìm được một người mà thường hay khuyến khích người khác.

    Stephanie, một người mẹ, một ngày nọ nói, "Tôi không bao giờ nhớ có ai khuyến khích tôi trong suốt những năm trưởng thành. Bạn có lẽ nghĩ rằng một người nào đó đã đưa ra những nhận xét khuyến khích. Nhưng tôi nghĩ họ đều đang nghĩ về chính họ. May thay, tôi lấy chồng một người đàn ông tuyệt vời mà khích lệ tôi nhiều lắm mỗi ngày. Khi chúng tôi mới cưới nhau, tôi đã không tin rằng anh ta thực sư có ý muốn nói những gì anh ta nói. Sự khích lệ và những lời khen ngợi là xa lạ đối với tôi. Nhưng, dĩ nhiên, bây giờ tôi không nghĩ là tôi có thể sống mà không có nó."

    Nói tóm lại, khi bạn trở nên một người hay khích lệ, bạn sẽ khám phá ra bạn là một "giống hiếm có." Nhưng điều đó chỉ làm cho công vụ khuyến khích của bạn càng có nhiều ý nghĩa hơn. Nó thật là một kỷ vật bất thường.

    Có người nói rằng cần phải tới bảy lời tích cực để tương phản một lời tiêu cực. Hãy nhìn xung quanh, bạn sẽ để ý thấy rằng người ta đang đói kém sự khích lệ. Nhiều người nhận được rất ít hay không một lời khích lệ nào trong một tuần. Hãy chọn làm một người hay khích lệ, và bạn sẽ ban ra một sự phục vụ mà ít người làm, nhưng triệu triệu người ao ước. Nhưng liệu chúng ta có thể học hỏi để trở thành những người hay khích lệ hay không nếu chúng ta chính mình không được khuyến khích đủ? Câu trả lời là một cái "yes" nhấn mạnh. Nói đòi hỏi sự hiểu biết và nhiều sự trưởng thành, nhưng chúng ta tất cả đều có thể làm được.

    "Thích người ta vì những điểm mạnh của họ,
    Đừng không thích người ta vì những yếu điểm của họ."

    Tại sao một vài người không khích lệ người khác

    Suốt ngày chúng ta đi vòng vòng đụng chạm lẩn nhau. Một vài sự va chạm sản sinh ra những kết quả tích cực bởi vì người kia nay những lời khích lệ. Trái lại, có một vài người mà chúng ta chạm vai với nhưng ước muốn đã không. Họ ít khi có một lời khích lệ để ban cho - thực sự, họ có thể tiêu cực, hay chỉ trích, cạnh tranh, hay không quan tâm.

    Tại sao những người này KHÔNG thể khuyến khích những người khác? Có một số lý do. Hãy cùng nhau xem xét một vài:

    Họ có lẽ đã không biết được tầm quan trọng của việc khuyến khích một người khác. Họ đã không ngừng mà suy nghĩ đến những gì mà sự khuyến khích có thể đạt được. Họ bị thu hút bởi chính mình họ.

    Có một ví dụ tuyệt vời của mối liên hệ này đã được ghi lại trong sách Ru-tơ, đoạn hai, câu bốn. Boaz, người chủ, đã chào đón kẻ làm công cho mình bằng lời, "Đức Chúa Trời ở cùng ngươi," và những người làm công đáp lại, "Đức Chúa Trời ban phước cho người". Thật là một cách hay để bắt đầu một ngày làm việc! Tuy nhiên một số chủ sở bỏ bê tầm quan trọng của một người hay khích lệ người khác trong sở làm của họ. Cũng thật như vậy đối với những bậc làm cha mẹ, những vị mục sư, và nhiều người khác nữa.

    Họ có lẽ đã không nhận đủ những sự khuyến khích khi còn là con trẻ. Nó có vẻ xa lạ đối với họ. Nó chỉ không là một phần của cách sống hàng ngày. Những người này có thể có khuynh hướng hay nhận thức những yếu đuối sai lầm ở người khác và chỉ chúng ra. Nhưng họ không cân bằng điều này với những lời khuyến khích và khen ngợi. Tôi có một câu thông ngôn mà tôi thích:

    Thích người ta vì những điểm mạnh của họ; đừng không thích người ta vì những yếu điểm của họ.

    Chúng ta nên luôn có thể tìm được những điều để khuyến khích người khác.

    Họ có thể có một hình ảnh tiêu cực về chính mình. Anh ta có thể nghĩ quá nhỏ nhen về chính mình đến nỗi anh chỉ không thể với tới những người khác. Tôi là ai? Anh ta nghĩ, và nếu anh ta phải trả lời câu hỏi của chính mình, câu trả lời rất có khuynh hướng là, tôi không là ai cả. Và rồi, thái độ này thường thường liên hệ đến những kinh nghiệm trước kia của anh ta. Một quan niệm lành mạnh về chính mình đã không được gây dựng và hổ tương bởi cha mẹ và những người khác mà đã có thể giúp anh ta phát triển những cảm giác tích cực về chính mình. Bây giờ, là một người trưởng thành, anh ta có rất ít sự khích lệ để chia xẻ.

    Họ có thể có ít hoặc không có chút vui thỏa nào của Đức Chúa Trời trong đời sống của họ. Họ có thể là Cơ Đốc Nhân, nhưng vì lý do nào đó họ đã không phát triển về mặt thuộc linh. Họ không để Chúa khuyến khích họ từ lời của Ngài và qua sự tương giao với Ngài trong sự cầu nguyện và qua sự thông công với những Cơ Đốc Nhân khác. Những người như vậy thường thường không nhìn lên Chúa và trông cậy Ngài hướng dẫn họ. Vì thế họ thấy rất ít, nếu có, những trường hợp Chúa đang làm việc trong đời sống của họ mà nhờ đó để khuyến khích những người khác.

    May thay, con người có thể thay đổi. Với thời gian và sự tận hiến, một người mà chưa bao giờ có thể khuyến khích người khác có thể trở thành một người hay khuyến khích giỏi.

    Người hay khuyến khích tối hậu

    Có nhiều người mà khuyến khích chúng ta, nhưng nguồn gốc tối hậu của mọi sự khích lệ là Chúa, Đấng tạo ra chúng ta. Vì thế để tôi chia xẻ những nền tảng tối hậu của sự khuyến khích - sự khích lệ của Chúa cho chúng ta. Ngay sau khi Ngài đặt người đàn ông và đàn bà đầu tiên vào vườn Ê-đen, Đức Chúa Trời khuyến khích họ kết quả và sanh sôi nảy nở khắp đất. Chúa bảo Adam đặt tên cho tất cả các loài vật. Và Ngài ban Adam và Ê-va cho nhau để yêu thương, tương ttợ và khuyến khích nhau. Ngài đã không bỏ thác họ trong vườn một mình. Ngài có mặt ở đó với họ. Chúng ta nên được khích lệ biết rằng Chúa, Đấng tạo nên vũ trụ, đã ban quà cho mỗi chúng ta và muốn mỗi chúng ta sống một đời sống có ý nghĩa và kết quả.

    Nhưng sự khích lệ của Chúa đã không ngững ở việc tạo ra chúng ta và ban quà cho chúng ta. Khi A-đam và Ê-va đã phạm tội (Rô-ma 3:23), Ngài đã không để họ trong sự thất bại. Ngài đã theo đuổi họ và cung cấp họ một lối thoát.

    Đức Chúa Trời đã ban Con Một của Ngài, Chúa Giê-xu Christ, đến trái đất để chết cho chúng ta và trở thành đấng trung bảo cao cả. Thực vậy, Chúa nói trong lời của Ngài, Kinh Thánh, "Vì chỉ có một Đức Chúa Trời, và một Đấng trung bảo giữa Đức Chúa Trời và con người, Chúa Giê-xu Christ" (I Ti-mô-thê 2:5). Một trong những sứ điệp rõ ràng nhất trong Kinh Thánh là Giăng 3:16: "Vì Đức Chúa TRời yêu thương thế gian đến nỗi đã ban Con Một của Ngài hầu cho hễ ai tin Con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời."

    Bây giờ chúng ta đang bắt đầu cảm thấy ĐƯỢC KHÍCH LỆ! Mặc dù chúng ta tội lỗi, Chúa vẫn ở cùng chúng ta. Chúng ta có thể liên hệ một cách cá nhân với Ngài và được tha tội và sống như là những con trai và con gái của Ngài.

    Điều này có vẻ dễ dàng, nhưng cho vài người nó hơi khó. Dầu gì họ cảm thấy họ cần phải làm việc để được sự cứu rỗi - làm gì đó để hưởng được nó. Nhưng điều đó không đúng; sự cứu rỗi là hoàn toàn thuộc về Chúa. Chính Ngài cho chúng ta đức tin nhỏ nhon mà chúng ta cần để bước tới và nói, "Chúa, con không hiểu hết tất cả, nhưng con tin Chúa, và con chắc chắn cần Ngài vào trong đời sống con ngay bây giờ. Xin tha thứ con vì những tội lỗi của con và làm Chúa và Đấng Cứu rỗi con."

    Đáng là thế nào cho sự khích lệ! Thật là khó mà hiểu được. Chúng ta quá nhỏ - nhỏ dưới tầm kính hiển vi - trong khi Đức Chúa Trời là Đấng Tạo Hóa chúng ta và Vua của muôn vua. Nhưng giờ đây chúng ta trở nên một với Ngài cho đến muôn đời!

    Giao ước vĩnh hằng của bạn được bảo đảm trong phần này của Lời Chúa: "Ta ban cho nó sự sống đời đời; nó chẳng chết mất bao giờ, và chẳng ai cướp nó khỏi tay ta" (Giăng 10:28).

    "Hãy trông cậy nơi Chúa:
    Hãy bền chí, và Ngài
    sẽ làm cho bạn thêm vững lòng."

    Bây giờ bạn đã làm điều đó! Chúa đã ban cho bạn sự cứu rỗi, bạn đã đón nhận nó, và giờ bạn được dự phần trong gia đình của Chúa!

    Từ nay trở đi chúng ta không bao giờ ở một mình. Chúa đã hứa với chúng ta, "Ta sẽ không bao giờ bỏ ngươi đâu" (Hê-bơ-rơ 12:5).

    Thật là một sự khích lệ và bảo đảm! Bất kể chúng ta ở đâu, trong tình trạng nào, sức khỏe chúng ta ra sao, hay tình cảnh chúng ta thế nào, Chúa ở cùng chúng ta. Thật vậy, Đức Thánh Linh ngự trong chúng ta. Tôi luôn luôn vui sướng với câu này: "Vì tôi chắc rằng bất kỳ sự chết, sự sống, các thiên sứ, các kẻ cầm quyền, việc bây giờ, việc hầu đến, quyền phép, bề cao, hay là bề sâu, hoặc một vật nào, chẳng có thể phân rẽ chúng ta khỏi sự yêu thương mà Đức Chúa Trời đã chứng cho chúng ta trong Đức Chúa Jêsus Christ, là Chúa chúng ta" (Rô-ma 8:38, 39).

    Chức vụ mới của bạn trong Đấng Christ cũng có nghĩa là Ngài sẽ hướng dẫn bạn suốt cuộc đời - dù chuyện gì xảy ra. Khi bạn đọc Lời Chúa mỗi ngày, cầu nguyện với Ngài và giao trọn mỗi 24 giờ cho Ngài. Hãy lắng nghe những lời khuyến khích này:

    "Ta há không có phán dặn ngươi sao? Hãy vững lòng bền chí, chớ run sợ, chớ kinh khủng; vì Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi vẫn ở cùng ngươi trong mọi nơi ngươi đi" (Giô-suê 1:9).

    "Hãy trông đợi Đức Giê-hô-va; Hãy vững lòng bền chí! Phải, hãy trông đợi Đức Giê-hô-va" (Thi-Thiên 27:14).

    "Hãy trao gánh nặng ngươi cho Đức Giê-hô-va, Ngài sẽ nâng đỡ ngươi; Ngài sẽ chẳng hề cho người công bình bị rúng động" (Thi-Thiên 55:22).

    "Tôi tin chắc rằng Đấng đã khởi làm việc lành trong anh em, sẽ làm trọn hết cho đến ngày của Đức Chúa Jêsus Christ" (Phi-líp 1:6).

    Phạm lỗi? Vâng, chúng ta thảy đều phạm lỗi, nhưng Chúa ở đó để tha thứ và dẫn dắt. Châm-ngôn 3:5-6 bảo đảm với chúng ta rằng, "Hết lòng trông cậy Đức Giê-Hô-Va, chớ nương cậy nơi sự thông sáng của con; trong mọi việc hãy nhận biết Ngài, thì Ngài sẽ hướng dẫn mọi lối của con." Quá thường trong đời chúng ta không thể phân biệt giữa sự bắt đầu và sự kết thúc, chúng ta cũng không hiểu được chuyện gì đang xảy ra, nhưng Đức Chúa Trời hiểu biết mọi sự và chắc chắn Ngài sẽ hướng dẫn mọi lối nẽo của chúng ta.

    Bạn thân mến, phải đòi hỏi nhiều tập sách mới có thể giải thích hết tất cả những gì Chúa làm cho chúng ta. Nhưng một trong những điều quan trong nhất là rằng Ngài sẽ dẫn chúng ta về nhà trên thiên đàng với Ngài. Khi các môn đồ Ngài chứng kiến Đấng Christ thăng thiên, Ngài nói với họ, "Ta đi sắm sẵn cho các ngươi một chỗ. Khi ta đã đi, và sắm sẵn cho các ngươi một chỗ rồi, ta sẽ trở lại đem các ngươi đi với ta, hầu cho ta ở đâu thì các ngươi cũng ở đó" (Giăng 14:2, 3). Điều đó dẫn bạn và tôi từ khi sanh ra tới khi chết khi chúng ta được thả ra để ở trong sự hiện diện thánh của Ngài cho đến đời đời. BÂY GIỜ ĐÓ LÀ SỰ KHUYẾN KHÍCH!

    Khi bạn đi trong đời, sự khích lệ lớn lao này mà Chúa cho bạn sẽ giúp cho bạn khuyến khích những người khác!

    Kinh Thánh nói rằng khi chúng ta được khích lệ và an ủi, chúng ta có thể an ủi những người khác: "Chúc tạ Đức Chúa Trời, Cha Đức Chúa Jêsus Christ chúng ta, là Cha hay thương xót, là Đức Chúa Trời ban mọi sự yên ủi. Ngài yên ủi chúng tôi trong mọi sự khốn nạn, hầu cho nhơn sự yên ủi mà Ngài đã yên ủi chúng tôi, thì chúng tôi cũng có thể yên ủi kẻ khác trong sự khốn nạn nào họ gặp! Vì như những sự đau đớn của Đấng Christ chan chứa trong chúng tôi thể nào, thì sự yên ủi của chúng tôi bởi Đấng Christ mà chứa chan cũng thể ấy" (2 Cô-rinh-tô 1:3-5).

    Khi chúng ta đã cảm nhận được sự an ủi và khích lệ của Chúa, chúng ta nhận mệnh lệnh đi khuyến khích người khác. I Tê-la-sô-ni-ca 5:11 nói, "Vậy thì anh em hãy khuyên bảo nhau, gây dựng cho nhau, như anh em vẫn thường làm."

    Ai cần nó?

    Mọi người mà bạn biết, mọi người mà bạn gặp, đều cần sự khích lệ.

    Chồng và vợ
    Đôi khi những người đàn ông và đàn bà mà là những người hay khuyến khích trong nơi công cộng lại không biết đến nhu cầu khích lệ chồng hay vợ của mình.

    Một phụ nữ có nói với tôi, "Tôi không khuyến khích chồng tôi. Ông ta đã có cái đầu to tướng rồi." Vợ của ông đã không thấy dưới cái bề ngoài quá tự tin của ông là nhu cầu của ông cần được khích lệ và ủng hộ. Ông ta không nghi ngờ gì cảm thấy không an toàn và phản ảnh nó trong "cái đầu to tướng" của chính mình. Thực vậy, một trong những phước hạnh lớn của hôn nhân là có một người phối ngẫu mà thông hiểu và khích lệ bạn.

    Cha mẹ
    Không đứa con nào nên phải trải qua một ngày mà không nghe cha hoặc mẹ nó, hoặc cả hai, nói những lời ấm áp, nâng đở và khuyến khích.

    "Ồ, nhưng ước chi ông biết con cái tôi khó chịu đến dường nào," tôi đã nghe một vị phụ huynh nói, "ông sẽ khó mà nói được những lời tốt đẹp với chúng nó." Có lẽ như vậy, nhưng những trẻ em này là chính những người cần đến sự khích lệ của cha mẹ chúng nhiều nhất. Chúng không dễ gì nhận dược nhiều khích lệ từ bất cứ ai khác, đặc biệt nếu chúng là những đứa hay ngổ nghịch. Nhưng bạn có thể hầu như nhìn thấy một đứa trẻ thay đổi khi cha hay mẹ bắt đầu khen tặng nó. Điều ngược lại cũng đúng. Cứ giữ kín những lời khen tặng khỏi một đứa trẻ và nó sẽ héo mòn bên trong và hành vi của nó sẽ bắt đầu tỏ lộ cách nó cảm xúc.

    Sự khích lệ cần thiết cho sự lớn lên và trưởng thành về tình cảm cũng như đồ ăn là cần thiết cho sự phát triển và khỏe mạnh của thân thể.

    Anh chị em
    "Đó là em trai tôi," Mary nói với bạn của cô khi cậu trai bắt đầu thổi kèn. Khi cậu bé chơi xong, cô ta vội vã bước tới và nói, "Em chơi hay lắm, Bill."

    Không phải tất cả những anh em trai hay chị em gái đều như vầy. Nhưng chúng cần được dạy để khuyến khích lẫn nhau. Gia đình là một trung tâm học hỏi nơi mà những thói quen suốt đời được hình thành.

    Ông bà
    Một ngày nọ một người phụ nữ chỉ về phía một em gái nhỏ dễ thương và nói với tôi, "Đó là cháu ngoại của tôi." Có cả thế giới của lòng hảnh diện trong lời của bà. Rồi bà nó thêm, "tôi phải cứ nói cho cháu biết cháu đẹp thế nào, bởi vì mẹ cháu cứ nói với nó, "mẹ ước gì con không xấu đến như vậy."

    Hầu hết những người mẹ không như vầy. Nhưng một vài người như thế, và hậu quả là trẻ con trải qua đời chịu phải một quan niệm không lành mạnh về chính mình. Không phải lúc nào cũng liên hệ đến diện mạo của đứa trẻ. "Mày ngu vậy," hay "chậm", hay "vụng về", một vị phụ huynh có lẽ nói vậy. Không bao lâu đứa trẻ cảm thấy điều này đúng và nó trở nên tự tỏ rõ trong đời sống của đứa trẻ. Ông bà có thể làm những điều kỳ diệu cho các cháu của mình bằng cách ban phát ra nhiều những lời khích lệ và ngợi khen.

    "Không có gì thúc đẩy một người
    đến mức độ kết quả tốt hơn là được biết
    rằng chính mình được coi trọng."

    Trẻ em và các cháu có thể khích lệ tương tự đối với ông bà của mình. Có ít điều trong đời sống mà nâng đở những công dân lão thành hơn là những lời yêu thương, quý trọng, và khuyến khích từ những con cái và cháu chắt của họ.

    Công nhân viên
    Không có cách tốt hơn để đem ra những điểm tốt nhất trong một nhân viên là làm cho anh ta cảm thấy có khả năng và quan trọng trong công việc làm. Tôi biết một người mà ít khi đi ngang qua một cái bàn trong cơ quan của anh mà không ngừng lại để tỏ bày sự quý trọng của mình đối với những thành viên trong sở.

    Nó đòi hỏi ít thời giờ hay sự cố gắng chỉ để để ý đến một người hay nói một điều gì mà làm cho anh ta biết rằng bạn biết anh ta có mặt đó và là một phần quan trọng trong cơ quan.

    Nói một cách khác, người chủ mà đã học được giá trị của việc khen ngợi và khuyến khích nhân viên của mình là đang làm cho chính anh ta một ân huệ lớn. Bởi vì không gì thúc đẩy một người đến mức độ kết quả tốt hơn là biềt rằng chính mình được coi trọng.

    Các học sinh
    Một vài trẻ em không biết như thế nào là được sự ban phước một lời khuyến khích từ cha mẹ khi rời khỏi nhà vào buổi sáng. Hơn thế nữa, người thầy giáo cần phải để ý đến tầm quan trọng của một lời giúp đở và một nụ cười đối với trẻ em mà ở trong lớp học của ông ta nhiều giờ mỗi ngày.

    Nhiều người trẻ lớn lên trở thành người tốt hơn và thành công hơn trong đời nếu không bởi vì một người thầy giáo đã dang đón em với sự khích lệ.

    Mục sư và tín đồ
    Trong mỗi buổi thờ phượng có những người mà ít khi được ai khuyến khích. Thật là một cơ hội cho vị mục sư dể thi hành cái "ân tứ giúp đở" ở mức độ giảng dạy của ông ta.

    Không một vị mục sư nào sẽ có đủ tất cả các giờ để đáp ứng mọi nhu cầu của mọi thành viên trong hội thánh, cho dù ông ta đã được trang bị để làm. Nhưng có những lúc nào đó ông có thể làm được, và một trong những điều quan trọng không đòi hỏi lắm nhiều thời gian.

    Một bài giảng khuyến khích con người. Nó đem cho họ sự hy vọng và giúp họ thấy những điều kỳ diệu mà Chúa dành cho họ trong đời sống. Ngay cả một sứ điệp rất thẳng thắn, thành thật về tội lỗi và thất bại của chúng ta cũng nên kết thúc bằng một nốt khích lệ không thể tưởng được. Chúng ta có thể khác. Chúa đã tha thứ chúng ta. Hãy tiến tới phía trước!

    Và đừng quên mục sư của bạn. Ông ta cũng cần sự khuyến khích.

    Những Bước Đầu Để Trở Thành Người Hay Khuyến Khích Hay Nhất Thế Giới

    Nghiên cứu cho chúng ta biết rằng thường thường đòi hỏi khoảng 30 đến 60 ngày để hình thành những thói quen mới nhất nếu hành vi muốn có đó được thực hành mỗi ngày. Sao không nhận thách thức đó để khuyến khích chỉ một người mỗi ngày. Ai bạn có thể khuyến khích? Không có một sự kết thúc cho những khả năng có thể xảy ra.

    Với thời gian, Chúa sẽ bắt đầu cho bạn một con mắt và tấm lòng nhạy bén đối với những người cần sự khuyến khích nhất. Có lẽ cháu ngoại của bạn hay một người bạn cùng sở làm đang trải qua một thời kỳ khó khăn. Có lẽ bạn biết một gia đình đang đương đầu với sự mất mát việc làm hay mất mát một người thương.

    Sự khuyến khích có thể trở thành một sự mạo hiểm thú vị. Nhưng hãy cẩn thận, nó rất là dễ làm thành thói quen! Hãy thử khuyến khích những người khác trong một tháng hay hai và bạn sẽ bắt đầu cảm thấy như bạn và Chúa có một điều bí mật lớn. Qua sự cầu nguyện, Chúa cũng sẽ đặt để trong lòng bạn những ai cần được khuyến khích nhiều nhất. Nói cái khác, bạn đang lắng nghe và quan sát một cách có ý định.

    Những người hay khuyến khích lắng nghe những người cần được khuyến khích. Họ chẳng bao lâu bắt đầu phát triển một sự hiểu biết nâng cao về những người mà cần đến một trong những điều quan trọng của đời sống - SỰ KHUYẾN KHÍCH!

    Tiến sĩ Clyde Narramore là người sáng lập Hội Cơ Đốc Nhân Narramore, là Chủ Tịch trong nữa thế kỷ, và là một giảng viên nỗi tiếng ở hội đồng và trên ra-đi-ô, và là một tác giả.

    Chuyển ngữ: TDN
    Lannguyen

  4. #24
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những Câu Chuyện Sưu Tầm về Tin-Lành

    Một Quốc Gia Dưới Quyền Thượng Đế

    Annette LaPlaca

    Từ ngày đầu tiên của lớp mẫu giáo, những đứa trẻ của Mỹ đã được dạy, qua nhiều thập niên, để những bàn tay của chúng lên trái tim chúng và lập lại lời tuyên thệ:

    Tôi nguyện trung thành với lá cờ
    của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ,
    và với nền cộng-hòa mà nó tượng trưng cho,
    một dân tộc dưới quyền Thượng Đế, không phân chia,
    với tự do và công bằng cho tất cả.

    Gần đây, lời hứa nguyện quen thuộc này đã đến dưới sự công kích, với những quan tòa cụ thể tuyên bố nó trái hiến pháp để lập lại lời hứa nguyện trong một trường học công cộng. Cuộc tranh luận tập trung vào đoạn văn "một quốc gia dưới quyền Thượng Đế," bởi vì những người Mỹ đã giữ những ý nghĩ khác biệt xa với người mà Thượng Đế là - hay là Ngài có tồn tại hay không. Những người Mỹ mà từ bỏ Thượng Đế thì bị xúc phạm bởi thành ngữ này về sự lãnh đạo của Thượng Đế.

    Cho dù nước Mỹ có chọn để xem như chính nó là "một quốc gia dưới quyền Thượng Đế" hay không đi nữa, thì nước Mỹ cũng đã ở "dưới quyền" quyền lực và khả năng của Thượng Đế - và cũng như mỗi quốc gia khác. Kinh Thánh dạy rằng Thượng Đế là Đấng Tạo Dựng của thế giới - và của những quốc gia và những chính quyền: "Vì muôn vật đã được dựng nên trong Ngài, bất luận trên trời, dưới đất, vật thấy được, vật không thấy được, hoặc ngôi vua, hoặc quyền cai trị, hoặc chấp chánh, hoặc cầm quyền, đều là bởi Ngài và vì Ngài mà được dựng nên cả" (Cô-lô-se 1:16). Chúng ta nợ về sự kính trọng với chính quyền của chúng ta bởi vì phía sau nó Thượng Đế là quyền lực tuyệt đối: "Mọi người phải vâng phục các đấng cầm quyền trên mình; vì chẳng có quyền nào mà không đến bởi Đức Chúa Trời, các quyền đều bởi Đức Chúa Trời chỉ định" (Rô-ma 13:1).

    Cho dù quốc gia của chúng ta quyết định để chấp nhận hay bỏ qua sự thật này, bạn cũng phải làm một quyết định - bạn sẽ nhận biết Thượng Đế là một đấng tạo hóa không, mà nơi công bình của người đó là Đức Chúa Trời cai trị mọi việc, gồm có cuộc đời của bạn trong đó? Kinh Thánh dạy rằng Thượng Đế đã tạo dựng con người để có một mối quan hệ yêu thương với chính Ngài. Nhưng tội lỗi của chúng ta chia rẽ chúng ta khỏi Đấng Tạo Hóa thiêng liêng và trong sạch của chúng ta. Vì vậy Thượng Đế đã tạo nên một con đường để dời đi chướng ngại này bằng cách ban cho Con của Ngài để chuộc lấy hình phạt mà chúng ta phải chịu. Giăng 3:16 nói với chúng ta rằng, "Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian, đến nỗi đã ban Con một của Ngài, hầu cho hễ ai tin Con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời."

    Hãy tin vào điều đó hôm nay! Nếu bạn chưa bao giờ thừa nhận quyền lực của Thượng Đế trong cuộc đời của bạn, hãy làm nó ngay bây giờ bằng cách nói những lời này từ tấm lòng của bạn: "Thượng Đế, con biết rằng Ngài là quyền năng tuyệt đối. Con lấy làm hối tiếc rằng con đã lờ đi Ngài và đi theo con đường của chính con. Cám ơn Ngài đã tạo nên con đường cho con có một mối quan hệ với Ngài qua Chúa Giê-xu. Hãy giúp con quay bỏ đi những chọn lựa tội lỗi và chỉ sống cho Ngài. A-men."

    Nếu bạn đã tin vào Thượng Đế, bạn sẽ tìm thấy rằng Ngài là quyền lực nhân từ, khôn ngoan, và yêu thương tuyệt đối. Bạn đã chọn sự trung thành tuyệt đối và trở thành một phần trong gia đình của Ngài. Bạn, như là một cá nhân, ở "dưới quyền Thượng Đế."

    Chuyển ngữ: Ngô Ngọc Di
    Lannguyen

  5. #25
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những Câu Chuyện Sưu Tầm về Tin-Lành

    BA CÂY CỔ THỤ

    Trong một khu rừng, ba cây cổ thụ sừng sững vươn cao trên một đỉnh đồi. Chúng đang bàn với nhau về ước mơ trong tương lai của mình.

    Cây thứ nhứt nói: “Tôi hy vọng rằng trong tương lai, tôi sẽ được dùng làm hộp đựng châu báu. Tôi sẽ mang đầy ấp nào vàng, bạc và ngọc thạch quý giá. Tôi sẽ được chạm trỗ tinh vi, và mọi người sẽ trầm trồ về vẽ đẹp lộng lẩy của tôi”.

    Cây thứ nhì nói: “Ước rằng, một ngày nào đó tôi sẽ được dùng làm một chiếc tàu lớn với đầy đủ tiện nghi. Tôi sẽ chở các ông vua và bà hoàng đi khắp cùng trái đất. Mọi người sẽ vui vẽ bình an vì sự vững chắc của thân tàu”.
    Cuối cùng cây thứ ba tâm sự: “Tôi muốn trở nên một cây thẳng nhứt và cao nhứt trong khu rừng nầy. Mọi người sẽ nhìn thấy tôi đứng ngạo nghễ trên đỉnh đồi với những cành lá xum xuê. Tôi nghĩ là mình có thể đụng tới trời và gần với Chúa. Tôi sẽ là một cây lớn nhất từ xưa đến nay và mọi người trầm trồ chiêm ngưỡng”
    Sau nhiều năm nôn nã chờ đợi, ước mơ của chúng sắp thành sự thật, khi một nhóm thợ rừng đến với chúng.
    Một người đến với cây thứ nhứt, ông ta nói rằng: “Cây nầy có vẻ to lớn và rắng chắc, tôi sẽ bán gỗ nó cho xưởng mộc,” và ông ta hạ nó xuống. Cây rất vui mừng vì nghĩ rằng xưởng mộc sẽ dùng gỗ mình để đóng những hộp đựng châu báu.
    Tại gốc cây thứ nhì, một người khác nói: “Cây nầy trông tốt quá, tôi nghĩ nên bán nó cho xưởng đóng tàu”. Cây rất hân hoan vì biết rằng nó sẽ được dùng để đóng một chiếc tàu lớn.
    Cây thứ ba rất lo ngại khi thấy thợ rừng cầm búa đến, vì một khi bị hạ xuống thì mộng đẹp của nó sẽ tan vở. Người thợ rừng nhìn cây nầy và nói: “Tôi không có dự định đặc biệt gì về cây nầy, nhưng tôi chọn nó”. Và ông ta hạ nó xuống.
    Khi cây thứ nhứt được đưa đến xưởng mộc, người ta đã dùng ván nó đóng thành cái máng ăn gia súc, chất cỏ khô vào đó và để trong một nhà chuồng. Thế là chẳng có điều gì đúng với ý nguyện. Cây thứ nhì được dùng để đóng thành một chiếc thuyền đánh cá nhỏ. Mơ ước trở thành một chiếc thuyền lớn để chở ông vua bà hoàng đi khắp nơi đã chấm dứt. Cây thứ ba được xẻ thành nhiều mãnh lớn, để trơ trọi trong kho. Thế rồi mơ ước của chúng cũng trôi theo thời gian và bị quên lãng đi.

    Thế rồi, vào một ngày nọ có một người đàn ông và một phụ nữ vào trong nhà chuồng. Nàng sanh con và đặt Con Trẻ nằm trên lớp cỏ khô trong máng ăn súc vật được làm thành từ thân cây thứ nhứt. Người đàn ông muốn có một cái nôi cho Con Trẻ và đã tạm dùng máng cỏ để thay thế. Bấy giờ cây thứ nhứt đã nhận thức được điều quan trọng của việc xảy ra, đó là nó được chứa đựng một “Kho Tàng” quý báu nhứt trên thể gian cho nhân loại.
    Qua nhiều năm sau, một nhóm người dùng chiếc thuyềân đánh cá, đã tạo ra từ thân cây thứ hai. Một người trên chiếc thuyền mệt mõi ngủ say. Khi thuyền ra khơi, một cơn bão nổi lên. Chiếc thuyền nghĩ rằng mình không đủ vững chắc để bảo vệ nhóm người nầy an toàn. Mọi người đánh thức ” Người” đang ngủ say, người đó đứng dậy, bảo “Hãy yên lặng”. Bão liền dứt ngay. Ngay lúc nầy, cây thứ hai mới nhận biết rằng mình đang chở “Vua trên muôn vua” trên chiếc thuyền của mình.
    Cuối cùng, một vài người đến mang những mãnh gỗ từ thân cây thứ ba. Những mãnh gỗ đó được một “Người” đàn ông vác trên vai, đi qua các đường phố dưới sự nhạo cười chế diểu của mọi người. Khi đến nơi đã định, “Người” đàn ông đó bị đóng đinh vào hai mãnh gỗ làm thành hình chử thập, dựng lên trên đỉnh đồi cho đến chết. Ðến Chúa Nhật, cây thứ ba mới hiểu được nó đã đủ sức đứng cao trên đỉnh đồi và được kề cận với Chúa, vì chính Jesus đã bị đóng đinh trên thân nó.
    Bài học về câu chuyện nầy là, khi mọi việc không xảy ra theo như điều bạn suy tính, thì nhớ rằng Chúa đã có chương trình sẵn cho bạn. Nếu tin cậy Chúa hết lòng, Ngài sẽ ban cho bạn những món quà vượt quá sự suy tưởng. Mỗi cây đều được trọn niềm mơ ước, nhưng không như điều chúng suy tính. Chúng ta không cần hiểu chương trình của Chúa định cho chúng ta là gì, nhưng chỉ cần hiểu rằng chương trình của Ngài lúc nào cũng tốt nhứt cho chúng ta. . .

    (TTTL phỏng dịch)
    Lannguyen

  6. #26
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những Câu Chuyện Sưu Tầm về Tin-Lành



    Một vị thanh tra đang hỏi các học sinh về thuyết vô thần và dạy các em không tin có Thượng Đế. Tay cầm viên phấn, vị thanh tra hỏi:
    - Các em có thấy viên phấn nầy không? - "Dạ thấy", các em đáp.
    - Các em có thấy tấm bảng đen trên tường không? - "Dạ thấy".
    - Các em có thấy người giáo viên đang đứng kia không? - "Dạ thấy"

    Đây là câu hỏi chót, rất quan trọng, có ảnh hưỡng đến tương lai của các em. Hãy nghe cho rõ, suy nghĩ thật kỹ, rồi trả lời. "Các em có thấy Thượng Đế không?" - "Dạ không thấy", các em đáp.
    Vị thanh tra rất hài lòng về câu trả lời của học sinh, rồi kết luận: Vũ trụ nầy không có Đức Chúa Trời.

    Bấy giờ, vị giáo viên bèn đứng lên, xin phép vị thanh tra được lập lại các câu hỏi lúc nảy.
    - Các em có thấy viên phấn nầy không? - "Dạ thấy", các em đáp.
    - Các em có thấy tấm bảng đen trên tường không? - "Dạ thấy".
    - Các em có thấy vị thanh tra đang đứng kia không? - "Dạ thấy"

    Đây là câu hỏi chót, rất quan trọng, có ảnh hưỡng đến tương lai của các em. Hãy nghe cho rõ, suy nghĩ thật kỹ, rồi trả lời. "Các em có thấy trí khôn của vị thanh tra không?" - "Dạ không thấy", các em đáp.
    Người giáo viên kết luận: Như vậy là vị thanh tra nầy không có trí khôn; vì không có trí khôn nên không "thấy" và không tin có Đức Chúa Trời.

    Sưu tầm
    Lannguyen

  7. #27
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những Câu Chuyện Sưu Tầm về Tin-Lành

    Đôi bàn tay

    Một người đàn ông có đến hơn 90 tuổi đang ngồi một cách yếu ớt trên băng ghế công viên. Ông không hề nhúc chích, chỉ ngồi cuối đầu xuống và nhìn chăm chú vào đôi bàn tay mình. Khi tôi đến bên và ngồi xuống cạnh bên, dường như ông không hề nhận ra sự hiện diện của tôi, càng ngồi lâu, tôi càng thắc mắc và lo lắng không biết ông có ổn không.

    Cuối cùng, không hẳn là tôi muốn quấy rầy ông, nhưng vì muốn xem ông có khỏe không, nên tôi hỏi thăm ông một câu, rằng không biết ông có khỏe không, mọi việc có ổn không. Ông ngước đầu lên, nhìn tôi và mỉm cười.

    "Ồ vâng, tôi khỏe, cảm ơn anh đã có lời hỏi thăm," ông nói với một giọng rõ ràng.

    "Thật sự cháu không có ý làm phiền ông, nhưng vì ông cứ ngồi đây mà nhìn hoài vào tay mình như thế, cháu không biết ông đang suy nghĩ gì, cháu muốn biết chắc rằng ông vẫn khỏe," tôi giải thích với ông như vậy.

    Ông hỏi lại tôi, "Thế anh có bao giờ nhìn vào đôi tay của mình chưa? Ta muốn hỏi anh có từng thật sự nhìn vào đôi tay ấy?"

    Tôi từ từ mở bàn tay ra và nhìn chúng. Tôi lật đi lật lại đôi bàn tay mình, hết nhìn trong lòng bàn tay đến bên ngoài. Không, tôi đoán rằng chưa khi nào tôi thật sự nhìn vào bàn tay mình như lúc này -- khi ông hỏi câu hỏi ấy với tôi.
    Thế rồi ông mỉm cười và liên hệ đến câu chuyện này.

    Hãy dừng lại và suy nghĩ một chút về đôi bàn tay của mình, chúng đã giúp đỡ, phục vụ anh như thế nào trong suốt những năm tháng qua.

    Đôi tay nhăn nheo và yếu ớt này của ta đã là một công cụ hữu ích mà ta đã dùng suốt cả cuộc đời mình, để với tới, rồi nắm lấy và ôm trọn cả cuộc đời này.

    Chúng đã nâng đỡ và giúp ta bám níu cho khỏi ngã khi ta còn là đứa bé bước đi không vững. Chúng đút thức ăn vào miệng ta và mặc áo quần cho ta. Khi còn là một đứa trẻ, mẹ đã dạy ta chắp đôi tay này để cầu nguyện với Chúa. Chúng cột giày cho ta và giúp ta mang ủng.

    Chúng lau khô nước mắt những đứa con ta và âu yếm nâng niu tình yêu của cuộc đời ta. Chúng đã cầm vũ khí và lau nước mắt cho ta khi ta phải lên đường vào chiến trận. Chúng đã bị dơ bẩn, bị thương và trầy xước, bị sưng phồng lên và có khi bị bẻ cong nữa.

    Chúng thật đã lúng túng và vụng về khi ta cố gắng bồng đứa con trai mới sanh. Được trang trí bằng chiếc nhẫn cưới, chúng đã tỏ cho cả thế giới biết rằng ta đã kết ước và yêu thương một ai đó rất đặc biệt.

    Chúng đã viết những lá thư về nhà. Và chúng đã từng run rẩy khi ta chôn cất cha mẹ ta và vợ ta, và chúng cũng đã run run xúc động khi đưa con gái ta đi giữa hàng ghế nhà thờ trong lễ cưới của nó.

    Tuy nhiên, chúng mạnh mẽ và rắn chắc lắm. Chúng đã nắm tay các con cái ta, an ủi những người hàng xóm láng giềng, và tung ra những nắm đấm của sự tức giận khi ta không hiểu được vấn đề.
    Chúng che mặt ta, chải đầu ta, và tắm rửa cho cả thân thể ta. Có khi chúng trở nên nhớp nháp và ướt lạnh, bị bẻ cong và gãy, khô ráp và chảy máu.

    Và cho đến một ngày, khi hầu hết các bộ phận trên cơ thể ta không còn hoạt động tốt như trước nữa, thì đôi bàn tay này lại giúp ta chống để đứng dậy, đở thân thể ta khi nằm xuống, và một lần nữa, chúng tiếp tục chắp lại trong khi ta cầu nguyện. Đôi bàn tay này đã đánh dấu những nơi ta đã đi qua và sự khó nhọc của cuộc đời ta.

    Những điều quan trọng hơn, đó là Chúa sẽ với tới và nắm đôi tay này khi Ngài dẫn ta về nhà Cha. Và Ngài sẽ không quan tâm đến việc đôi tay này đã từng ở những đâu hay đã làm những gì. Những gì Ngài quan tâm là đôi tay này thuộc về ai và Ngài yêu thương bàn tay này như thế nào. Và với bàn tay này, Ngài sẽ đưa ta đến bên Ngài, và rồi ta sẽ dùng chúng để chạm đến khuôn mặt yêu thương của Đấng Christ. Ôi, ngày đó mới tuyệt vời làm sao!
    Suy gẫm

    Chúa đã ban cho mỗi chúng ta một cuộc sống, trang bị cho chúng ta một cơ thể để hoạt động. Đôi bàn tay là một bộ phận đặc biệt đa năng, giúp chúng ta làm rất nhiều việc khác nhau. Chúa yêu thương và ban tặng cho chúng ta những khả năng, Ngài chắc cũng ao uớc chúng ta sử dụng chúng cách ích lợi và kết quả.

    Có thể đôi tay bạn dùng để giúp đỡ, bố thí, có thể chúng được dùng để làm những công việc nặng nhọc giúp đỡ cha mẹ, người thân yêu, cũng có khi chúng được bạn dùng để đánh đàn cho nhà thờ... Và cũng có thể lắm, chính đôi tay đó lại muốn gom tóm lợi ích cho riêng mình, muốn chạm vào tiền bạc của người khác, muốn chỉ vào ai đó để đổ lỗi chăng?

    Bạn hãy nhìn vào đôi tay mình, và trả lời với Chúa rằng chúng đã và đang được sử dụng như thế nào? Và hãy sử dụng chúng với lòng biết ơn Chúa!

    Mỗi tuần một câu Kinh Thánh

    Ephêsô 5:16
    Hãy lợi dụng thì giờ, vì những ngày là xấu.

    Sưu tầm
    Lannguyen

  8. #28
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những Câu Chuyện Sưu Tầm về Tin-Lành

    Hãy Sống Thỏa Lòng

    Ông Đỗ Tấn Minh, Tallahassee, FL.

    Một câu chuyện ngụ ngôn kể rằng ngày nọ có một con ruồi, một con lừa, và một con rùa già gặp gở nhau và chia xẽ cho nhau về kinh nghiệm sống của mình.

    Trước hết, con ruồi than thân trách phận cho đời sống ngắn ngủi của mình như sau: “Nếu mà tôi có được nhiều thời gian, có lẽ mọi sự sẽ dễ dàng hơn. Các bạn cứ nghĩ xem, chỉ trong vòng 24 tiếng đồng hồ, tôi phải được sinh ra, phải lớn lên, phải học hỏi kinh nghiệm, phải hưởng thụ cuộc sống, phải đau khổ, phải già, rồi cuối cùng phải chết. Tất cả chỉ diển ra trong một ngày một đêm mà thôi”.

    Con lừa quanh năm suốt tháng phải quần quật với những công việc nặng nhọc thì lại phàn nàn: "Giả như tôi chỉ có 24 tiếng đồng hồ để sống như chú ruồi thì có lẽ tôi sẽ hạnh phúc hơn, bởi vì thú vui nào tôi cũng nếm thử được một chút và cực nhọc nào tôi cũng chỉ chịu đựng trong một khoảnh khắc thôi."

    Đến lượt con rùa già, nó uể oải phát biểu rằng: "Tôi đã sống đựợc gần 300 tuổi nhưng tôi vẫn thấy không đủ thì giờ để kể hết nhưng kinh nghiệm tôi đã trải qua. Khi được 200 tuổi, tôi đã ao ước được chết cho rồi. Nhưng tôi vẫn phải kéo lê đời sống cho đến hôm nay. Tôi thấy tội nghiệp cho chú ruồi, nhưng tôi lại hơi ghen tị với ông bạn lừa”.

    Qua sự chia xẽ này, dường như không có ai thỏa mãn đời sống của mình. Kẻ này thì than phiền sống quá ít, kẻ kia thì ngán ngẩm vì sống quá lâu. Thế rồi lừa, rùa và ruồi rủ nhau đến vấn kế con nhện, vì nhện được xem là con vật thông thái. Sau khi lắng nghe hết mọi lời kể lể, con nhện mới dõng dạt ban cho mỗi vị khách một lời khuyên. Với con rùa già, nhện nói như sau: " Hởi cụ rùa, đừng phàn nàn nữa. Thử hỏi có ai trên đời này được giàu kinh nghiệm bằng cụ chưa"?

    Quay sang con ruồi, nhện ta ra càu nhàu: “Này chú ruồi, chú cũng đừng than thân trách phận nữa. Thử hỏi có ai hưởng được nhiều trò vui bằng chú không?”

    Riêng với con lừa, thì lời cảnh cáo của con nhện có vẽ nặng nề hơn: "Còn ông bạn lừa, tôi không có lời khuyên nào cho ông bạn, vì ông bạn là kẻ bất mãn suốt đời. Ông bạn vừa muốn sống lâu như cụ rùa lại vừa muốn sống ngắn ngủi như chú ruồi. Trời nào có thể làm vừa lòng ông bạn được!”

    Câu chuyện ngụ ngôn trên đây minh họa phần nào sự bất mãn thường xuyên trong tâm hồn con người đối với mọi tình huống của đời sống: nghèo hèn hay sang trọng, dốt nát hay thông minh, thành công hay thất bại, bệnh hoạn hay mạnh khỏe. Tâm lý chung của con người là không bao giờ cảm thấy hoàn toàn bằng lòng với chính mình, với tha nhân và với đời sống. Bởi vậy, tục ngữ Việt Nam có câu:
    “Đứng núi này, trông núi nọ”

    Và người Mỹ cũng thường nói:
    “The grass always seems greener across the river”, hoặc
    “The apples on the other side of the wall are the sweetest”

    Có lẽ sự bất mãn và không bằng lòng chính mình là biểu hiện một thiếu sót lớn lao trong tâm hồn con người: đó là thiếu sót Tình Yêu. Khi có tình yêu, người ta sẽ không còn bất mãn. Khi có tình yêu, dường như người ta không còn màng đến thời gian nữa. Một tác giả nào đó đã viết: "Thời gian quá chậm đối với những kẽ chờ đợi và sợ hãi. Thời gian lại quá dài đối với những kẽ than phiền. Nhưng đối với những người đang yêu, thì thời gian không còn nữa”.

    Có chấp nhận chính mình, có yêu thương chính mình, chúng ta sẽ không còn than thân trách phận nữa. Có yêu thương tha nhân, chúng ta sẽ thấy được tha nhân là nguồn hạnh phúc của mình. Có yêu đời, chúng ta mới thấy đời dễ thương hơn.

    Sự thỏa lòng chính là điều mà mỗi Cơ Đốc Nhân nên theo đuổi. Con người hữu hạn, đời người đau khổ, niềm vui và hạnh phúc thật của chúng ta đến từ chỗ chúng ta biết nương dựa nơi Chúa, biết sử dụng đúng những năm tháng Đức Chúa Trời ban cho và cuối cùng là sống bằng lòng với những gì chúng ta nhận được qua tình yêu của Ngài.

    Trong sự thỏa lòng, chúng ta:“Hãy vui mừng mãi mãi, cầu nguyện không thôi, phàm việc gì cũng phải tạ ơn Chúa” (I Tê-sa-lô-ni-ca 5:16-18a).
    Lannguyen

  9. #29
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những Câu Chuyện Sưu Tầm về Tin-Lành

    Người đời thường nói rằng phụ nữ hay nuối tiếc về những gì đã qua. Thật vậy cứ mỗi lần Lan nghĩ đến bài hát của Nhạc sĩ Xuân Hồng, hai câu sau đây luôn đưa Lan trở về kỷ niệm của quê mẹ dấu yêu.

    "Mẹ Việt Nam ơi, Mẹ Việt Nam ơi!
    Đi con đi qua khắp nẻo đường, nghe đau thương chìm trong khói sương."

    Ngày tuổi nhỏ quê ngoại Lan ỏ tận ngoại ô thành phố nên vào buổi sớm mai trông thật vui, thơ mộng, nhưng mong manh như làn sương còn đọng trên lá, trên hoa. Những sớm mai đó, mùa Xuân hay mùa Đông, thời gian không còn rõ rệt nữa trong hồi tưởng của Lan.

    Ở đây, Nigeria có những lúc hoàng hôn buông xuống, Lan đã nhớ thật nhiều quê cũ thân yêu. Những lúc đó, Lan đã không ngăn được những giọt lệ buồn lăn trên má. Dù đắm mình trong cái thanh tịnh buổi sớm để nghe tiếng gió thổi rì rào trò chuyện với chú chim hay đón hoàng hôn chìm dần vào màn đêm đơn lẻ nhường lại cho vòm trời trang trí với ngàn Sao, Lan nghe như có tiếng thì thầm "Hãy lắng nghe đi em, một câu chuyện ngàn năm xưa vẫn còn lập lại bằng tiếng gió vi vu với ngàn Sao soi sáng, với vầng Trăng chiếu lung linh trên cây lá như lan rộng mãi trong không gian". Và con tàu vũ trụ vẫn đang lướt nhanh và không dừng lại trong giòng sông không gian.
    Thực tế chúng ta thấy rằng sống trên đời này là một cuộc chiến đấu không ngừng giữa thiện và ác, giữa tự do và nô lệ, giữa ân sủng và tội lỗi. Nhìn khách quan và sâu xa hơn, chúng ta phải nói rằng lịch sử thường lặp lại. Lý do lịch sử thường lặp lại vì lịch sử được kết hợp bởi những biến cố do con người chủ động. Con người ở mọi thời đại, qua bao nhiêu thế hệ chúng ta luôn có những lầm lẫn giống nhau là việc rất thường, có khác chăng là ở mức độ và hình thức mà thôi. Nhưng trong cuộc chiến từng ngày đó chúng ta biết rõ rằng Thiên Chúa vẫn luôn có mặt để nâng đỡ chúng ta. Người trong thế gian không tin Chúa, họ không khác gì bị mù, lần mò trong bóng tối, họ đi vào sự hư mất mà không biết.

    Thời gian thì hữu hạn, chỉ có tình yêu thương là vĩnh viển. Chúng ta cần nên nhìn lại, trong cái hữu hạn của mình, bao nhiêu điều hay đã có, bao nhiêu còn đang cố gắng để làm, và người Cơ đốc chúng ta điều quan trọng là có làm đúng theo ý Chúa hay không? Vì những việc chúng ta làm sẽ đưa ra ánh sáng, cả vũ trụ sẽ thấy dù tốt hay xấu.

    Có người nói chỉ cần có tiền là có hạnh phúc. Có phải thật vậy hay không? Tiền bạc có thể giúp cho chúng ta trong cuộc sống, chỉ có tính cách tạm thời chứ không mua được hạnh phúc, theo Lan thì không có gì xứng đáng và hạnh phúc là hơn việc vâng theo tiếng gọi của Chúa. Chúng ta chỉ thật sự được hạnh phúc nhờ niềm vui trong Chúa mà thôi, vì niềm vui trong Chúa tựa như ánh bình minh chiếu trên muôn hoa đang đua nở đẹp tươi chứ không như ánh nắng ở mức độ cao và dữ dội, gây cảm giác căng thẳng, khó chịu, nắng hè gay gắt thiêu trụi cây lá trên giữa tuyệt mù sa mạc hoang vu.

    Người Cơ đốc chúng ta đã hiểu rõ và công nhận rằng có một sự mầu nhiệm của tình yêu thương và sự hy sinh chịu chết của Đức Chúa Jesus là một sự việc quá nhiệm mầu. Thánh Kinh đã dùng nhiều hình ảnh để giải thích, nhưng có lẽ chúng ta sẽ không thể nào hiểu rõ được. Làm sao lòng hy sinh cứu nhân loại khỏi sự chết của Ngài hai ngàn năm trước vẫn ảnh hưởng được đến đời sống của chúng ta hôm nay cho đến ngàn sau? Thánh Kinh đã dạy rõ một câu đơn giản rằng, " Đức Chúa Jesus chết đã thế cho chúng ta." Mỗi lần suy nghĩ đến tình yêu thương của Đức Chúa Jesus, mỗi lần nghĩ đến hình ảnh thập giá và nơi Chúa chịu đóng đinh, chúng ta phải luôn nhớ rằng vì Đức Chúa Jesus đã chịu chết để ban cho chúng ta sự sống lại ngày sau.

    Chúng ta thường bị cám dỗ mà sống lưng chừng, cầu an, thế nào cũng xong thôi. Ma quỷ đã dùng mọi cách để cám dỗ, nhưng khi nó đe dọa cũng không đáng sợ bằng khi nó nịnh hót và hứa hẹn đủ điều bằng những lời thì thầm ru ngủ chúng ta!

    Sứ đồ Phao-lô đã chép vào Thánh kinh, "Ga-la-ti 2:20 Tôi đã bị đóng đinh vào thập tự giá với Đấng Christ, mà tôi sống, không phải là tôi sống nữa, nhưng Đấng Christ sống trong tôi; nay tôi còn sống trong xác thịt, ấy là tôi sống trong đức tin của Con Đức Chúa Trời, là Đấng đã yêu tôi, và đã phó chính mình Ngài vì tôi".

    Tiền có thể mua vật chất những gì chúng ta thích ở trần gian, nhưng tiền không thể mua được tài năng, hạnh phúc, danh dự của chúng ta, nhất là không thể mua được tình yêu và ơn Cứu Rỗi của Đức Chúa Jesus.

    Sự giàu sang có thể thay đổi, nhưng sự khôn ngoan giúp chúng ta sống thoả vui trong tình yêu Thiên Chúa ngay trong đời này đến vĩnh cửu mai sau.

    Trên bước đường chia xẽ Lời của Đức Chúa Trời và ơn Cứu rỗi của Ngài, Lan đã thật sự đối diện với cuộc đời, có người lắng nghe, vui vẻ, có người phản bác chê bai! Lan nhận thấy những gì Lan học qua sự dạy dỗ của Đức Thánh Linh đã giúp Lan thật nhiều, Lan xin chép vào đây chia sẽ với quý bạn, đồng bào việt Nam yêu thương của Lan từ trên khắp nơi trên đất và trên cố hương yêu quý Việt-Nam.

    Lời hát, lời nói của chúng ta dù đã bay theo mây, gió, nhưng chúng ta và cả vũ trụ sẽ nghe lại lời chúng ta nói. Khi đó, không còn có cơ hội để ăn năn nữa. Ngay bây giờ, hãy chuẩn bị sẵn sàng để gặp Đức Chúa Trời trong ngày phán xét của Đức Chúa Jesus. Lan xin hẹn gặp lại quý vị và quý bạn trong niềm vui Thiên quốc.

    Hội Thánh là của Đức Chúa Trời; khi mà Đức Chúa Trời đã lập thì không ai phá đổ được. Vì ai phá đổ hội thánh tức là đụng đến, phá đổ thân thể của Đấng Christ.

    Thánh Kinh chép:

    Anh em hãy giữ lấy mình, và luôn cả bầy mà Đức Thánh Linh đã lập anh em làm kẻ coi sóc, để chăn Hội Thánh của Đức Chúa Trời, mà Ngài đã mua bằng chính huyết mình (Công Vụ 20:28).
    Lannguyen

  10. #30
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những Câu Chuyện Sưu Tầm về Tin-Lành

    Cái Bông Tuyết Nhỏ

    Phía trên cao băng đá, có một cái bông tuyết nhỏ sống trên những đám mây của mùa đông. Cái bông-tuyết này có một cái lỗ hình-ngôi-sao ở giữa và sáu cánh tay đưa ra mà nhìn giống như những cây thông bé nhỏ. Tất cả những cái bông-tuyết đều có sáu cánh tay, dĩ nhiên, nhưng không phải tất cả chúng nó đều nhìn giống như những cây thông bé nhỏ cả. Hơn thế, chỉ có một số ít là có hình-ngôi-sao ở giữa. Cái bông-tuyết này thì đặc biệt. Tên của nó là Glitter.

    Glitter đã lớn lên kế bên cửa nhà của ông Flip, một cái bông-tuyết già khó tính, với những cánh tay vuông. Glitter rất thích nói chuyện với ông Flip.

    "Cậu đã được tạo nên cách đặc biệt, Glitter. Không có cái bông-tuyết nào nhìn giống như bạn cả," ông Flip đã nói với cậu bé một lần.

    "Có những bông-tuyết nào giống như ông không, Flip?" Glitter hỏi.

    "Không! Tôi là một-loại-duy-nhất, cậu bé." Ông Flip tiếp tục, "Cậu có thể nhìn chung quanh đám mây mà chúng ta đang sống ở đây, nhưng cậu sẽ không bao giờ tìm được hai cái bông tuyết giống nhau đâu."

    Glitter suy nghĩ về điều này trong một lúc. "Đấng Tạo Hóa của chúng ta phải thật sự quan tâm đến chúng ta nếu Ngài đã tạo nên mỗi chúng ta cách đặc biệt."

    "Đúng vậy," ông Flip đáp lại. "Ngài chắc chắn là như vậy."

    Bất thình lình một cơn gió lồng lộng thổi qua đám mây. "Ô! Thật là vui!" Glitter đã la lên khi cậu đã bám vào một trong những cánh tay mạnh mẻ của ông Flip. Cơn gió đã mang họ ra khỏi đám mây và đi vào bầu trời mở rộng. Glitter có thể thấy tất cả xung quanh him những hình dạng khác nhau của những người bạn bông-tuyết của cậu ta trong khi họ đang bay trong cơn gió. Glitter chưa bao giờ thấy điều gì thật đẹp như thế này. Cậu vui mừng rằng Đấng Tạo Hóa đã tạo nên cậu để làm một phần của bầu trời mùa đông dễ thương này.

    Ông Flip and cậu bé Glitter cách chậm chạp cuốn đi xuống qua không khí mùa đông tươi mới. Glitter nhìn về phía mặt đất và một cái thở hổn hển của sự kích động đã đi vào cổ họng của cậu. "Hãy nhìn kìa, ông Flip! Hãy nhìn vào những màu sắc!"

    Đó là sự thật. Phía dưới những bông-tuyết, những đứa trẻ đã tụ tập đông đúc để đi trợt băng trên một cái hồ đông đá nhỏ, đang xoay vòng và lượn trong những cái áo khoác màu sắc tươi sáng của chúng. Khi những bông tuyết đến gần hơn, Glitter đã không thể cầm được sự vui cười. Không có đứa trẻ nào nhìn giống như đứa trẻ nào hết! Vài đứa có da sậm và vài đứa có những tàn nhan. Vài đứa có những cái răng to, và vài đứa có những cặp mắt xanh lá cây. Ở chỗ này chỗ kia thì có một cái đuôi tóc vàng đưa ra từ dưới cái nón, hay những cái mũ len che cái lỗ tai giữ cái tóc quăn đen ở đó.

    "Tất cả những đứa trẻ đều khác nhau, ông Flip. Đấng Tạo Hóa cũng phải tạo nên họ cách đặc biệt!" Glitter nói lớn.

    Ông Flip trả lời cách nhẹ nhàng khi họ đậu lên trên tà áo của một cô gái nhỏ có tóc-đỏ nhỏ, "Đúng vậy. Và Đấng Tạo Hóa yêu thương từng người họ."

    Bạn có biết rằng Thượng Đế tạo nên bạn cách đặc biệt không? Và Ngài yêu thương bạn là người trong hiện tại! Thực vậy, Thượng Đế yêu thương bạn nhiều đến nỗi mà Ngài muốn ở cùng vơí bạn mãi mãi. Kinh Thánh nói rằng: "Vì Đức Chúa Trời đã yêu thương thế gian [gồm có bạn!], đến nỗi Ngài đã ban Con Một của Ngài [Chúa Giê-xu], hầu cho hể ai tin Con ấy thì không bị hư mất, nhưng được sự sống đời đời [có nghĩa là mãi mãi!]" (Giăng 3:16). Nếu bạn muốn sống đời với Thượng Đế trên Thiên Đàng, chỉ tin rằng Chúa Giê-xu đã chết thế cho hình phạt về những tội lỗi của bạn rồi (những tội lỗi là những điều xấu mà chúng ta làm) và Ngài đã trở lại sự sống. Hãy cầu xin Thượng Đế giúp bạn sống một cuộc đời mới, trong sạch cho Ngài.

    Bạn không cần phải là người lớn hơn, thông minh hơn, hay đẹp hơn chính bạn bây giờ. Thượng Đế yêu thương bạn là người mà Ngài đã tạo nên và Ngài muốn ở cùng bạn mãi mãi - bắt đầu từ hôm nay! Bạn chỉ cần nói điều này với Thượng Đế với hết cả tấm lòng của bạn:

    Kính thưa Thượng Đế, con cám ơn Ngài đã tạo nên con đặc biệt và thương yêu con nhiều đến nỗi mà Ngài đã ban gởi Chúa Giê-xu xuống chết cho những tội lỗi của con. Xin Ngài hãy vui lòng vào cuộc đời con ngay bây giờ và giúp con sống cho Ngài. A-men.

    Những tài liệu Kinh Thánh tham khảo: ESV

    Chuyển ngữ: Ngô Ngọc Di
    Lannguyen

  11. #31
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những Câu Chuyện Sưu Tầm về Tin-Lành

    Hãy Là Những Nhánh Nho Sinh Hoa Trái

    Ông luật sư kia mới mở văn phòng luật tại một trung tâm thương mại khá khang trang và nhộn nhịp người mua sắm. Vào ngày khai trương, trong lúc đang lau bụi bặm trên bàn giấy và xếp mấy quyển sách luật vào kệ sách, ông luật sư bỗng nghe có tiếng chân người ngoài cửa bước vào. Ông giả vờ như không thấy, ngồi xuống ghế và nhắc vội ống nghe điện thoại lên nói thật to:

    "Hello, đây là văn phòng luật sư X… Dạ vâng, từ ngày tốt nghiệp Tiến Sĩ luật khoa đến giờ tôi đã thắng nhiều vụ kiện lớn. Tôi đươc rất nhiều thân chủ tin tưởng. Đặc biệt, các công ty danh tiếng đều nhờ cậy đến tôi. Tôi luôn dành 10% khoản thu nhập rất cao của tôi để trợ giúp cho các công việc từ thiện."

    Có tiếng gõ cửa, ông luật sư quay lại, thấy một người thanh niên đang đứng chờ từ nãy giờ, ông mới lịch sự nói vào ống nghe điện thoại:
    - Dạ xin lỗi bà, bây giờ tôi phải tiếp một thân chủ vứa mới đến. Lát nữa tôi sẽ gọi lại để hầu chuyện bà.
    Quay về phía người thanh niên, ông hỏi: "Anh cần gì?"
    Người thanh niên nói: "Thưa luật sư, có phải hôm nay là ngày đầu tiên văn phòng của ông bắt đầu làm việc không?"
    Ông luật sư mừng rỡ như bắt được vàng: "Đúng, đúng... thế anh cần tôi giúp vụ kiện nào?"

    Người thanh niên trả lời: "Dạ thưa không. Tôi là chuyên viên của hảng địện thoại được gởi đến để gắn đường dây điện thọai cho văn phòng ông."

    Trong sách Tin Lành Giăng 15:5, Chúa Giê-su có phán rằng: "Ta là gốc nho, các ngươi là nhánh. Ai cứ ở trong ta và ta trong họ thì sinh ra lắm trái, vì ngoài ta, các ngươi chẵng làm chi được”. Vâng, đối với Cơ Đốc Nhân chúng ta, Chúa Giê-su chính là cây nho, và chúng ta là những nhánh nho. Cây và nhánh có chung một dòng nhựa, nên có cùng một sự sống. Càng gắn bó với cây, nhánh càng sinh nhiều hoa trái. Nếu nhánh chỉ giả vờ gắn liền với cây thì không thể nào sinh hoa trái được. Ví như đường dây đìện thoại của ông luật sư; không có sự nối liền đường dây với tổng đài thì không thể có liên lạc đối thọai; mà không có liên lạc đối thoại thì làm gì có thân chủ để nhận tiền thù lao.
    Điều đặc biệt của cây nho là muốn sinh nhiều trái hơn, những nhánh của nó phải chịu đau đớn vì cắt tỉa, vì có cắt tỉa và vun xới, nhánh mới đâm hoa kết quả. Khi Chúa Giê-su chịu bị đóng đinh trên cây thập tự, và sườn bị ngọn giáo đâm thấu, Ngài như một thân nho trơ trụi, rồi từ đó Hội Thánh của Ngài được sinh ra, đơm bông kết trái dồi dào.

    Cũng như những nhánh nho, mỗi Cơ Đốc Nhân cũng phải được cắt tỉa, vun xới bằng chính sự hy sinh và đau khổ bởi những thử thách trong đời sống thì mới đơm bông, kết trái. Điều quan trọng là chúng ta hãy ở trong Chúa vì ngoài Ngài ra, chúng ta chẵng làm chi được. Ở trong Chúa và kết nối với Ngài qua đường dây cầu nguyện để chúng ta tiếp nhận được sức sống và khả năng kết trái từ nơi Ngài. Chúa Giê-su đã dạy: "Ví bằng các ngươi cứ ở trong ta, và những lời ta ở trong các ngươi, hãy cầu xin mọi điều mình muốn, thì sẽ được điều đó” (Mathiơ 15:7).

    Nếu Chúa Cứu Thế Giê-su là Gốc Nho đích thực và Người Trồng Nho là chính Đức Chúa Trời, thì chúng ta, những Cơ Đốc Nhân, hãy là những nhánh nho căng nhựa sống, để dâng hiến cho đời những chùm nho tươi tốt, ngon ngọt.
    Nguyện xin Chúa cắt tỉa chúng ta khỏi những gian dối và giả hình, để cây đời chúng ta trổ sinh nhiều hoa thơm, trái tốt. Cũng xin Chúa giúp chúng ta can đảm, dám sống theo những đòi hỏi cắt tỉa của Ngài. Amen.

    Ông Đỗ Tấn Minh, Tallahassee, FL.
    Lannguyen

  12. #32
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những Câu Chuyện Sưu Tầm về Tin-Lành

    GIÚP NGƯỜI

    Lê Thy viết theo một tài liệu sưu tầm trên internet

    Chuyện xảy ra tại một làng quê xứ Tô Cách Lan (Scotland) . Nơi đó có một người rất nghèo tên là Fleming . Một hôm, đang làm việc ngoài đồng, bỗng ông nghe một tiếng kêu cứu phát ra từ một bải sình lầy gần đó. Ông vội vã quăng bỏ tất cả dụng cụ, chạy về hướng bải lầy. Ðến nơi ông thấy một cậu bé đã bị lún nửa thân hình trong đống bùn đen . Cậu bé kinh hoàng tột độ, vừa la hét vừa cố gắng cựa quậy để mong thoát ra cơn hiểm nghèo . Nhưng cậu càng cựa quậy thì càng bị lún sâu hơn. May thay, ông Fleming đến vừa kịp lúc để cứu cậu bé ra khỏi cái chết khủng khiếp đó.

    Ngày hôm sau, một cổ xe thật sang trọng dừng trước căn nhà ông Fleming. Một ông qúi phái từ trên xe bước xuống và tự giới thiệu là cha của cậu bé được ông Fleming cứu ngày hôm qua.

    Ông ấy nói vơí ông Fleming:

    - Ông đã cứu mạng con tôi, tôi đến đây để đền ơn ông !

    Ông Fleming xua tay từ chối:

    - Tôi không thể nhận sự đền ơn đó của ông. Gặp người bị nạn thì bổn phận của tôi là phải cứu họ.

    Vừa lúc đó, con trai của ông Fleming bước vào nhà. Ông nhà giàu hỏi:

    - Có phải con trai ông không ?

    Ông Fleming kiêu hãnh trả lời :

    - Vâng, chính nó !

    - Vì ông cứ nhất định không chịu nhận số tiền đền ơn của tôi, bây giờ tôi muốn bàn với ông một việc như sau. Tôi xin ông chấp nhận cho tôi lo chuyện học của cháu. Tôi sẽ đưa cháu vào học cùng trường với con tôi. Nếu cháu thông minh, siêng năng thì cháu sẽ trở thành người hữu dụng để cho chúng ta hãnh diện vì cháu.

    Ông nhà giàu thực hiện đúng lời hứa. Con ông Fleming được vào học ở trường nổi tiếng nhất và đã tốt nghiệp trường Ykhoa Bệnh viện St-Mary tại Luân Ðôn rồi sau đó được cả thế giới biết đến dưới cái tên Sir Alexender Fleming, người khám phá ra thuốc trụ sinh Penicillin.

    Những năm về sau, cậu bé con ông nhà giàu suýt chết trong bải sình năm nào lại bị nhiễm bệnh sưng phổi. Và lần nầy thì làm sao ông được cứu ? – Chính « Penicillin » đã cứu sống ông.

    Vậy các bạn và các em có biết ông nhà giàu đó tên gì không ? – Ðó là Lord Randolph Churchill !

    Và cậu bé con của ông là ai ? – Sir Winston Churchill !

    Nên mở lòng với tha nhân, bạn bè ! Cho dù những ngưòi được mình giúp sẽ không đền đáp được, thậm chí còn lấy oán báo ơn, nhưng mình cũng sẽ được đền bù bằng Ơn Phước của Thượng Ðế ban cho

    "Cái gì tôi đã tiêu xài, bây giờ không còn nữa,
    Cái gì tôi đã mua sắm, bây giờ tôi phải để lại cho người khác,
    Chỉ cái gì tôi đã cho, thuộc về của tôi."
    Ðừng bao giờ phí phạm bất cứ một giây phút nào để nghĩ đến kẻ thù hoặc người mình ghét.
    Lannguyen

  13. #33
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những Câu Chuyện Sưu Tầm về Tin-Lành

    Mùa Thu Tới

    “Đêm nay Thu sang cùng heo may
    Đêm nay sương lam mờ chân mây!

    Tiếng hát thật buồn từ máy thu băng đưa Lan trở về vùng kỷ niệm ngày xưa… ngoài song cửa hàng cây thay màu áo! Chiếc áo màu xanh mát của mùa Hè như hy vọng của đời học sinh, của tình yêu giờ đổi sang màu vàng Thu e ấp, kiều diễm, một bức tranh đẹp tuyệt vời của Đấng Tạo Hoá.
    Ngày đó… một quyển Kinh Thánh thật cũ, phai màu gần như rách nát đã gợi sự chú ý của Lan khi bước vào phòng ăn để tìm một ly cà phê … nhìn quanh đó không thấy ai, Lan nhìn quyển Kinh Thánh thật nhanh “King James Version” phai màu làm cho Lan suy nghĩ miên man.

    -Chúa ơi, Có phải Chúa đưa đến cho con một người bạn cùng lý tưởng? Con cảm ơn Chúa.

    Nhờ anh Bob tìm hiểu ai là chủ nhân của quyển Kinh Thánh đó, ba hôm sau anh Bob tìm Lan và nói với Lan:

    - Immanuel, một thanh niên trẻ mới đổi đến đây làm việc đó Lan.

    - Immanuel? Lan ít nghe người có tên đó. Cảm ơn anh Bob đã giúp Lan nhé.

    Dì của Lan thường nói một quyển Kinh Thánh củ kỷ thường thuộc về một người có đời sống tâm linh rất cao… Lan cũng nghĩ như vậy.

    Tan sở làm chiều hôm đó, Lan đi tìm một quyển “King James Version” mới, có sách dẫn "concordance", Lời Chúa nói viết màu đỏ, Lan nhờ ghi ngoài bìa chữ “Immanuel” màu vàng thật đẹp. Sáng hôm sau Lan mang vào sở làm và để bên cạnh quyển Kinh Thánh của Immanuel với tấm thiệp nhỏ: “Welcome Immanuel and God Bless you! Xin chào mừng Immanuel và nguyện xin Chúa thêm ơn cho bạn."

    Một tuần sau … Lan đang ngồi soạn bài học Kinh Thánh cho lớp học phụ nữ tối hôm đó, Lan nhìn lên thấy một thanh niên trẻ tuổi, có nụ cười tràn lên ánh mắt, người đó đưa tay bắt tay Lan và giới thiệu:

    -Chào chị, tôi là Immanuel.

    -Ô, anh chính là chủ nhân của quyển Kinh Thánh nằm cô đơn ở đây mỗi sáng?

    -Vâng, chính tôi.

    Immanuel trao tặng cho Lan một chậu bằng sành nhỏ xinh xắn, không là chậu hoa mà là chậu lá mùa Thu, những chiếc lá màu vàng và màu đỏ nhìn giống như lá thật vậy. Rất đẹp.

    -Xin Lan nhận món quà nhỏ này nhé, tôi cảm ơn Lan đã chào mừng tôi với quyển Kinh Thánh, một kỷ niệm tuyệt vời, tôi sẽ giữ mãi kỷ vật của Lan.

    - Xin cảm ơn Immanuel và nguyện Chúa ở cùng và xin Đức Thánh Linh dìu dắt chúng ta.

    Từ đó… Immanuel và Lan trở thành bạn làm việc chung, chị em trong Chúa, hợp tính và hợp ý nhau, và nhất là cả hai yêu Chúa nhiệt tình.

    Immanuel quý Lan như chị, Lan yêu thương Immanuel như người em trai nhỏ, Chúa đã đưa đến cho Lan để cùng chia sẻ vui buồn trên chiến trường tâm linh.

    Immanuel và Lan tìm đủ mọi cách và những thì giờ có được để làm chứng về Chúa cho người trong sở làm và ngoài phố.

    Có nhiều lúc Immanuel thật buồn và nói:

    - Công ty này có bốn trăm nhân viên, mà gần như cả bốn trăm người cùng muốn đi vào đêm đen!

    -Mình cứ làm công việc gieo giống với tất cả lòng tin yêu Chúa và yêu người, Chúa sẽ cho kết quả như ý Ngài Immanuel ạ, đừng lo lắng nhé? Lan nói để khuyến khích Immanuel và an ủi chính mình.

    Cảm ơn Chúa, Immanuel và Lan làm việc nhờ được tín nhiệm trong công ty và nhờ Đức Thánh Linh vùa giúp nên ông sếp lớn (Giám đốc) và các ông sếp dưới quyền đều không ai làm khó dễ về việc mang Kinh Thánh, học và cầu nguyện trong sở làm, có người phản bác lại, có người chịu nghe và tin Chúa, có vài người đến khuyên Immanuel và Lan nên bỏ cuộc, vì họ nghĩ sẽ có hại mà thôi!

    Immanuel và Lan cười nhỏ nhẹ đáp:

    - Trước mặt Thượng Đế, chúng tôi nên vâng lời quý bạn hay vâng Lời Thượng Đế ? (Công vụ sứ đồ 4: 19; Acts 4: 19).

    Immanuel thường nói:

    -Chúng ta như chiếc xe đang chạy trên xa lộ quá nhiều xe, chúng ta không thể dừng lại được, vì chúng ta đang sống trong một thời điểm thật quan trọng, nếu chúng ta để thời giờ và dịp tiện qua đi, nó sẽ không trở lại. Thiên Chúa đã ban cho chúng ta trí óc để quyết định mọi việc, nhất là đời sống tâm linh, tương giao với Chúa, chúng ta đã ý thức được sự hiện hữu của Ngài và giúp chúng ta hăng hái chia sẻ với mọi người về tình yêu và chương trình cứu rỗi của Ngài.

    Mùa Thu lại đến, khi xin được trợ cấp của một trường Thần học ở California, Immanuel từ giả Lan để lên đường … ngày chia tay, Lan mời Immanuel đến nhà Lan ăn cơm, hôm đó Immanuel đến sớm, Lan còn đang nghe nhạc Việt nam, Lan giải nghĩa cho Immanuel hai câu hát về Thu:

    “Đêm nay Thu sang cùng heo may

    Đêm nay sương lam mờ chân mây …”

    -Nhạc Việt Nam hay và ý nghĩa quá, Immanuel nói.

    Immanuel tặng Lan quyển sổ nhỏ có địa chỉ trường thần học và địa chỉ điện thư để liên lạc, mở ra xem, Lan thật cảm động, một chiếc lá mùa Thu vàng ép vào đó.

    Immanuel nói: - Đừng quên tôi!

    Lan cúi đầu dấu đôi mắt ướt và nắm chặt tay Immanuel nói đùa:

    - Chị sẽ nhớ cậu em trai vào mỗi mùa Thu tới, chịu không?

    - Ngày gặp lại nhau, Immanuel muốn chị gọi là cậu em hay là ông Mục sư?

    -Immanuel sẽ mãi mãi là em của chị Lan.

    Những bức điện thư đi về đêù đặn, Immanuel rất tiến bộ trong việc học và hay gửi cho Lan nhiều bài học và tài liệu dưỡng linh, một món quà cho chị Lan vào lễ Chúa Giáng Sinh, nhưng không quên kèm theo trong đó hai chiếc lá mùa Thu màu vàng và đỏ thật dễ thương với lời viết:

    -Những chiếc là này Immanuel đã nhặt trước sân trường và để dành tặng chị.

    Lan rất quý những chiếc lá mùa Thu đó và nhớ thương người em trong Chúa của mình thật nhiều !

    Mùa Thu lại trở về, hàng cây ngoài sân đã khoát áo vàng Thu, Lan thấy thật buồn, Thu lại về đây, nhưng Immanuel sẽ không gửi chị Lan những chiếc lá nhặt trước sân trường nữa!

    Immanuel đã mang theo mộng ước, lòng yêu Chúa nhiệt tình, tha thiết với sự mất còn của mọi người chưa nghe, biết Chúa, Immanuel để lại cho Lan những kỷ niệm ngày cũ và nỗi đau xót nhớ thương lúc nào cũng như còn quá mới …đi vào lòng đất qua một chứng bệnh mà y khoa còn chịu thua!

    Lan tìm an ủi qua Lời Kinh Thánh dạy:

    Giăng 11: 25 Đức Chúa Giê-su bảo: "Chính Ta là sự sống lại và sự sống, người nào tin Ta, dù có chết cũng sẽ sống. 26. Còn ai sống mà tin Ta sẽ chẳng bao giờ chết, con tin điều ấy không?"

    -Immanuel ơi, em đã làm tròn sứ mệnh Chúa giao em, chị còn đi… đi như người lạc vào rừng Thu, không có gió heo may, không có sương lam, nhưng có dòng lệ tuôn trên má chị, trước mặt chị những chiếc lá màu vàng, màu đỏ mờ đi, chị nhớ dáng em cười…

    Lan cúi đầu và nhìn theo những chiếc lá vàng rơi đang bị gió cuốn bay nhanh… Lan nghẹn ngào thì thầm qua dòng lệ:

    -Immanuel, mùa Thu tới rồi em biết không?
    Lannguyen

  14. #34
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những Câu Chuyện Sưu Tầm về Tin-Lành

    Ai Hơn Ai?

    Trong một khu vườn tuyệt đẹp kia có nhiều loại hoa đua nhau khoe màu tranh sắc: Hoa Hồng, hoa Hướng Dương, hoa Vạn Thọ, hoa Cúc, kể cả vài cụm bông Móng Tay và bông Mười Giờ.

    Một ngày kia, có người đến nhìn ngắm những bông hoa đẹp, rồi lấy một cây thước ra đo chiều cao, chiều dài cũng như đếm số các nụ hoa. Xong ông ta bỏ đi.
    Ý thức về chiều cao và độ lớn của mình, hoa Hướng Dương càng vươn cổ lên cao và nói: "Trong khắp khu vườn, không hoa nào lớn mạnh như chúng tôi". Nghe nói thế, hoa Hồng lên tiếng: "Nhưng không hoa nào đẹp và tỏa hương thơm ngát như chúng tôi". Không chịu thua ai, hoa Vạn Thọ góp lời: "Hai người nói thế nghe sao phải, to lớn và thơm tho nào có ý nghĩa gì. Hai người làm gì có được nhiều bông hoa như chúng tôi".

    Nghe những loại hoa trên tranh luận, các loại hoa Cúc, hoa Móng Tay và hoa Mười Giờ cảm thấy tủi phận. Hoa Móng Tay tìm lời an ủi hoa Mười Giờ: "Bọn mình không đẹp, không thơm, nhưng được cái là dễ trồng nên được nhiều người ưa thích".

    Sau đó, khu vườn trở lại yên lặng trong khoảnh khắc. Nhưng hoa Cúc phá tan sự im lặng nặng nề với những phát biểu sau đây: "Sao các anh, các chị lại có thể suy nghĩ thế? Bởi đâu các anh các chị lại tranh nhau về chiều cao, về độ lớn, về vẻ đẹp, về hương thơm. Anh chị quên rằng: Dù lớn hay nhỏ, dù mạnh hay yếu, dù đỏ hay vàng, mọi bông hoa đều nhận lãnh hình hài, vẻ đẹp và hương thơm từ bàn tay của Ðấng Tạo Hóa và dưới mắt Người chúng ta đều như sau. Mỗi chúng ta đều được Người ban cho đồng đều ánh sáng và hơi ấm của mặt trời. Mỗi bông hoa đều được Người cho mưa rơi xuống gốc và sương sa trên mình như nhau. Ðó là Mầu Nhiệm của lòng quảng đại và khoan nhân của Thiên Chúa".

    Sự phân bì, ghen tuông đã và đang làm khổ đau cho con người cũng bằng tính tự cao, tự đại hay ít ra tính phân bì, ghen ghét cũng làm cho chúng ta không được thư thái, bình an. Vì thế, có người đã đề ra những phương pháp sau đây như những điều kiện để được hưởng sự bình an trong tâm hồn:

    - Nếu tôi không muốn so sánh mình với người khác, tôi sẽ cảm thấy hạnh phúc với những gì tốt đẹp nơi tôi.
    - Nếu tôi không làm nô lệ cho sự thành công, tôi có thể sản xuất những thành quả tốt đẹp kẻ khác chờ đợi nơi tôi.
    - Nếu tôi không để mình bị vướng vào mạng lưới của sự cạnh tranh, tôi sẽ thông phần và chia sẻ được những cái tốt đẹp hàm ẩn trong tất cả mọi người.

    Trích sách Lẽ Sống
    Lannguyen

  15. #35
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những Câu Chuyện Sưu Tầm về Tin-Lành

    Hương Vị Của Khói

    Ðể đả phá tính ích kỷ, người Ả Rập thường kể câu chuyện như sau:

    Tai một khu phố nọ, có không biết bao nhiêu cửa hàng ăn uống mọc lên. Hương vị bốc lên từ các cửa hàng này thu hút những người giàu lẫn kẻ nghèo. Những người giàu đến đây để thưởng thức những của ngon vật lạ, còn những người nghèo thì chỉ mong ăn được chút cơm thừa canh cặn hay cùng lắm là chỉ để hít thở được hương vị thơm ngon bốc lên từ các nhà bếp...

    Một hôm, có một người nghèo mon men đến một cửa hàng. Trên tay anh cầm một ổ bánh mì. Anh người nghèo này có ý nghĩ độc đáo: thay vì chầu chực hưởng phần ăn thừa của thực khách, anh bèn leo lên mái nhà, rồi ngồi cạnh ống khói của nhà bếp. Anh vừa nhai bánh mì vừa hít thở làn khói bốc ra từ nhà bếp, anh nhai ngấu nghiến ổ bánh mì mà tưởng tượng như mình đang thưởng thức những của ngon được dọn trên bàn thượng khách.

    Nhưng không may cho anh, vì hôm đó người chủ nhà hàng gặp nhiều rắc rối trong công việc làm ăn cho nên không có được bộ mặt vui tươi cho mấy. Thế là ông sai những người hầu bàn lôi cổ người ăn xin xuống khỏi mái nhà và yêu cầu trả tiền. Ông lý luận với người ăn xin như sau: "Khói bốc ra từ nhà bếp của ta không phải là khói chùa, nhà ngươi đã thưởng thức làn khói đầy hương vị đó, yêu cầu nhà ngươi trả tiền cho ta".

    Người ăn xin không chịu trả tiền. Nội vụ đã được đem ra trước tòa án. Quan đầu tỉnh phải nhức đầu vì vụ án này. Ông cho triệu tất các bực thức giả trong toàn tỉnh để giúp ông giải quyết vụ án. Những người này đưa ra hai ý kiến xem ra đều có lý cả: một bên nói rằng khói bốc ra từ cửa hàng, do đó nó là chủ hữu của ông chủ cửa hàng. Những người khác thì cho rằng khói cũng như không khí là của mọi người, thành ra người ăn xin có quyền hưởng mà không phải trả đồng xu nào.

    Sau khi đã bàn bạc và cân nhắc, quan đầu tỉnh mới đưa ra phán quyết như sau: "Người nghèo đã hưởng khói mà không đụng đến thức ăn, cho nên anh ta hãy lấy một đồng bạc, ra giữa công viên, gõ đồng bạc vào ghế đá, âm thanh của đồng bạc sẽ lan ra. Người chủ cửa hàng muốn đòi tiền của khói, ông hãy lắng nghe âm thanh ấy".

    Người kể câu chuyện ngụ ngôn trên đây có lẽ muốn nói với chúng ta rằng sự ích kỷ không mang lại cho chúng ta một lợi lộc nào.
    Nhưng sự ích kỷ không bao giờ mang tính chất trung lập. Nghĩa là khi tôi khép kín tâm hồn, khi tôi chỉ biết nghĩ đến mình, không những tôi làm cho người khác bớt hạnh phúc, mà chính tôi cũng chết đi một phần trong tôi. Tình liên đới không phải là một thứ xa xỉ phẩm được thêm vào tương quan giữa người với người hoặc như một thứ tô điểm phụ thuộc cho nhân cách của tôi, mà là đòi hỏi thiết yếu của ơn gọi làm ngưòi. Tôi càng nên người hơn khi tôi sống cho tha nhân. Tôi càng trở nên phong phú hơn khi tôi trao ban...

    Chúa Giêsu đã mạc khải cho chúng ta ơn gọi đích thực của con người: đó là sống trọn vẹn cho tha nhân. "Này là Người, này là con người với đầy đủ tính người". Ðó phải là ý nghĩa của lời tuyên bố của Philato khi ông cho trình diện trước đám đông một Chúa Giêsu với tấm thân không còn hình tượng của con người nữa và nói: "Này là người...". Con người chỉ thể hiện được trọn vẹn tính người khi con người tiêu hao hoàn toàn vì người khác, khi con người sống hoàn toàn cho người khác...

    Ðó là định luật của Tình Yêu mà Chúa Giê su đã mạc khải cho chúng ta: Ai đi tìm mạng sống mình, người đó sẽ mất. Ai mất mạng sống mình, người đó sẽ tìm gặp lại.

    Trích sách Lẽ Sống
    Lannguyen

  16. #36
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những Câu Chuyện Sưu Tầm về Tin-Lành

    Con Chó Tên Sam

    Câu chuyện về một con cho săn chim tên là Sam. Chó Sam đã dạy cho người chủ nó sự vui thích hóa hợp cùng thiên nhiên qua nỗi say mê dễ lây khi tìm thấy và chỉ chỗ những con chim. Thường thì chó và chủ chia nhau những bữa ăn trưa nấu sẵn trong một khu vườn trồng táo bỏ hoang và ngủ say sưa sau đó.

    Trong một buổi chiều sâm sẩm tối, chó Sam và người chủ lạc nhau. Cả hai đều không quen thuộc với vùng đất. Người chủ gọi và thổi còi, nhưng không thấy dấu hiệu gì của Sam. Người đàn ông phải về thành phố vì một cái hẹn quan trọng và sẽ không thể trở lại cho tới ngày hôm sau. Làm thế nào ông có thể để con chó tín cẩn đi lang thang một mình suốt đêm được? Oâng tự hỏi, nếu Sam trở lại và không thấy ai hết; nó có lẽ sẽ đi rong tìm và không chừng bị lạc mất luôn? Đoạn người đàn ông nhớ lại một mánh lới mà vị huấn luyện chó già nua đã truyền lại cho mình. Oâng mở nút chiếc áo phủ ngoài, cởi ra cái áo sơ-mi của mình và đặt nó trên mặt đất, dưới những nhánh của một bụi cây nhỏ. Hôm sau khi trở lại, ông thấy chó Sam nằm cuốn đuôi với cái mũi nó vùi dưới cánh tay áo chiếc sơ-mi. Chó Sam ngửng đầu và vẫy đuôi như muốn nói với người chủ, “Tôi đã kiên nhẫn chờ ông suốt cả đêm qua trong cảm giác cô đơn và bị bỏ mặc.”

    Bạn đã từng cảm thấy lẻ loi và bị bỏ rơi không? Cô đơn là một vấn đề thông thường trong nền văn hóa tân tiến của chúng ta và người Cơ-đốc cũng không thoát khỏi điều đó. Nếu lúc nào những cảm giác đó đến, chúng ta có một thứ để an ủi tốt hơn cái áo sơ-mi cũ. Chúng ta có thể cuộn mình với Lời của Đức Chúa Trời trong Kinh-thánh để được nhắc nhớ về những Hứa ngôn và các lẽï thật quý báu của Thiên Chúa, dùng cho cá nhân, phù hợp, và mang tính trường cửu:

    1) ”Vì chính Đức Chúa Trời có phán rằng: Ta sẽ chẳng lìa ngươi đâu, chẳng bỏ ngươi đâu.” (Hêb 13:5b).

    2) “Có một người bạn gần gụi hơn anh em ruột” (Châm ngôn 18:24b).

    3) “Đức Thánh Linh thật sự đang ngự trong anh chị em” (I Cô-rin-tô 6:19a).

    4) “Cha sẽ ban cho các ngươi một Đấng cố vấn khác để ở với các ngươi cho đến đời đời” (Giă14:16b)

    Buồn thay cho những người còn ở ngoài Chúa Cứu Thế không có được những nguồn lợi tuyệt diệu đó. Họ không còn chỗ nào để quay về khi bị tràn ngập bởi những cảm giác cô đơn là sự thường đưa đến chán nản, nghiện ngập, hoặc cả tự tử nữa. Điều này thúc dục tất cả chúng ta nếu có thể, chia xẻ nhiều hơn nữa với mọi người về “một sự vui mừng lớn cho muôn dân chưa từng loan ra.” (Lu-ca 2:10,TLB).

    Bill Bright
    Lannguyen

  17. #37
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những Câu Chuyện Sưu Tầm về Tin-Lành

    Nhắm đích

    Sally đã thuật lại cho chúng tôi nghe một kinh nghiệm mà cô học được trong một lớp ngoại khóa với tiến sĩ Smith. Cô kể rằng tiến sĩ Smith là diễn giả nổi tiếng với những bài giảng rất tinh tế.

    Một ngày nọ, khi bước vào lớp, Sally nhận thấy rằng hôm nay lớp sẽ có một trò vui gì đấy. Trên tường là một tấm bia lớn, và trên chiếc bàn gần đó có rất nhiều phi tiêu. Tiến sĩ Smith bảo với tất cả học sinh rằng hãy vẽ hình của người nào mà bạn ghét nhất, hoặc là hình của ai làm cho bạn tức giận, và ông cho phép họ ném phi tiêu vào hình vẽ đó.

    Cô bạn của Sally vẽ hình cô gái đã "cướp" mất người yêu của cô. Một người khác thì vẽ hình đứa em trai của mình. Sally cũng vẽ bức hình của một người bạn cũ, cô dồn công sức để vẽ sao cho thật giống, ngay cả những cái mụn trên mặt cô bạn. Xong xuôi, Sally có vẻ rất hài lòng với tác phẩm của mình...

    Cả lớp xếp hàng và bắt đầu ném phi tiêu, mọi người cười nói rôm rả và không khí có vẻ rất vui nhộn. Một số học sinh ném phi tiêu rất mạnh đến nỗi tấm hình của họ bị rách toạc cả ra. Sally chờ tới lượt mình... Và cô đã rất thất vọng khi tiến sĩ Smith đề nghị mọi người dừng lại và trở về chỗ ngồi vì thời gian có hạn.

    Trong khi Sally ngồi nghĩ và hậm hực trong lòng vì không có cơ hội để ném phi tiêu vào hình kẻ mình ghét, thì tiến sĩ Smith bắt đầu gỡ tấm bia ra khỏi tường.

    Và sau tấm bia đó là bức hình của Chúa Jesus...

    Một sự im lặng bao trùm cả lớp học khi các học sinh trong lớp nhìn thấy bức hình của Chúa Jesus bị rách nham nhở trên tường; Những cái lỗ và những dấu lởm chởm trên mặt Chúa, và hai mắt Chúa bị đâm thủng.

    Tiến sĩ Smith chỉ nói một câu, "Hễ các ngươi đã làm việc đó cho một người trong những người rất hèn mọn nầy của anh em ta, ấy là đã làm cho chính mình ta vậy."

    Tất cả mọi người đều im lặng, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt của những học sinh trong lớp, mọi người nhìn vào bức ảnh của Chúa và suy gẫm cho bản thân mình.

    Câu hỏi suy gẫm

    Hãy nghĩ về người mà bạn ghét nhất! Bạn đang đối xử với người đó như thế nào?

    Mathio 25:40
    "... Quả thật, ta nói cùng các ngươi, hễ các ngươi đã làm việc đó cho một người trong những người rất hèn mọn nầy của anh em ta, ấy là đã làm cho chính mình ta vậy."

    Sưu tầm
    Lannguyen

  18. #38
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những Câu Chuyện Sưu Tầm về Tin-Lành

    John Powell, một giảng-sư tại trường đại-học Loyola tại Chicago, viết về một sinh-viên tên là Tommy trong lớp học “Thần-học Đức-tin” của ông như sau:

    Cách đây khoảng mười hai năm, tôi đứng quan-sát các sinh-viên của tôi sắp hàng vào học buổi đầu-tiên của lớp “Thần-học Đức-tin” của tôi. Đó là ngày đầu-tiên tôi gặp Tommy. Cả đôi mắt lẫn trí-óc tôi bị giật một cái. Cậu ta đang chải mái tóc vàng chảy dài quá vai đến một gang tay.

    Đây là lần đầu-tiên tôi thấy một câu trai có mái tóc dài đến như thế. Tôi đoán chừng đấy là mốt mới. Trí của tôi nói với tôi rằng không phải những gì mọc trên đầu một người là đáng kể, nhưng những gì chứa bên trong cái đầu ấy mới là điều đáng kể; dầu vậy, ngày hôm ấy, tôi chưa sẵn-sàng cho điều này, và cảm-xúc tôi bị xáo-trộn. Tôi tức-thì sắp hạng Tommy vào dưới vần “K” tức kỳ-cục, rất kỳ-cục.

    Rồi Tommy hiện nguyên hình là “kẻ vô-thần nội-trú” trong lớp học “Thần-học Đức-tin” của tôi. Cậu ta liên-tục phản-kháng, dè bỉu, hoặc chê-trách về sự khả-tín của một Đức Chúa Cha có tình yêu-thương vô-điều-kiện. Chúng tôi sinh-hoạt với nhau tương-đối là hòa-bình suốt một tam-cá-nguyệt, cho dù tôi phải công-nhận rằng có những lúc, cậu ta là một cục nợ nặng ngồi cuối lớp.

    Vào cuối khóa học, khi cậu ta đến để trao bài thi cuối khóa, với một giọng nói đượm chút ngờ-vực, cậu ta hỏi tôi , “ Thầy có nghĩ rằng tôi có thể tìm thấy Chúa không?” Tôi tức-thì quyết-định ngay là phải áp-dụng một màn trị-liệu bằng phương-pháp chấn-động. “ Còn khuya!” Tôi nói một cách mạnh-mẽ. Cậu ta đáp lời” Ô, vậy mà em cứ tưởng là thầy đang cố rao bán điều ấy chứ.”

    Tôi cố-ý đợi cho cậu ta bước ra khỏi cửa lớp khoảng năm bước , rồi mới gọi vói ra, “ Tommy! Tôi không nghĩ rằng em sẽ gặp Chúa, nhưng tôi chắc-chắn trăm phần trăm rằng Chúa sẽ tìm thấy em!”.

    Cậu ta hơi nhún vai, rồi bước ra khỏi lóp và ra khỏi cuộc đời tôi. Tôi cảm thấy hơi thất-vọng khi thoáng nghĩ rằng cậu ta đã không bắt được câu gợi ý khéo-léo của tôi :” Chúa sẽ tìm thấy em!” Ít ra cũng còn được câu khéo-léo, tôi nghĩ vậy.

    Sau đó tôi nghe tin rằng Tommay đã ra trường, và tôi cảm thấy thật nhẹ-nhõm. Rồi một tin buồn đến. Tôi nghe nói rằng Tommy bị bệnh ung-thư không chữa được. Nhưng trước khi tôi tìm đến gặp Tommy, thì cậu ta đã đến gặp tôi trước. Khi cậu bước vào văn-phòng, tôi thấy thân-thể cậu thật quá tiều-tuỵ, và mái tóc dài đã rụng hết vì tác-dụng của cuộc trị-liệu dược-phẩm, nhưng cặp mắt cậu ngời sáng, và tôi tin rằng đây là lần đầu-tiên tôi nghe giọng cậu mang vẻ rắn-rỏi.

    “Ồ Tommy, Tôi thường nghĩ đến em luôn. Nghe nói em bị bệnh.” Tôi thốt lên.
    “Vâng, em bệnh, mà bệnh nặng lắm. Em bị ung-thư cả hai buồng phổi. Em chỉ còn được vài tuần nữa mà thôi.”

    “Em có thể nói về chuyện này được không ?” tôi hỏi.
    “Được chứ, thầy muốn biết về điều gì ?” cậu ta trả lời.

    “Em có cảm-tưởng như thế nào khi biết rằng mình đang chết trong lúc chỉ mới hai mươi bốn tuổi ?”
    “Ờ, có khi còn tệ hơn nữa đó.”
    “Chẳng hạn như ?”
    “ Dạ, chẳng hạn như mình đang ở tuổi năm mươi mà không có một giá-trị nào hay một lý-tưởng nào hết; hay là đã năm mươi tuổi rồi mà còn nghĩ rằng rượu chè, đàn-bà hấp-dẫn, và kiếm nhiều tiền là những điều thực-sự “thành-công lớn” trong cuộc đời.”

    ( Tôi bắt đầu làm một cuộc lục-soát hồ-sơ trong tâm-tưởng những hồ-sơ đánh dấu mẫu-tự “K” mà tôi đã xếp Tommy thuộc loại kỳ-cục ở đó. Tôi thấy hình như là bất-kỳ những ai mà tôi cố phân-hạng họ để có cớ chối-bỏ họ, thì Chúa luôn gửi họ trở lại để dạy-dỗ tôi.)

    Tom nói “Nhưng điều em thực-sự muốn gặp thầy để nói, là cái điều mà thầy đã nói với em ngày cuối-cùng của lớp học.”

    (Cậu ta nhớ!) Cậu nói tiếp,” em hỏi thầy rằng thầy có nghĩ em sẽ tìm thấy Chúa không, thì thầy nói, “Còn khuya!” khiến em ngạc-nhiên. Rồi thầy nói, “ Nhưng Chúa sẽ tìm gặp em.” Em nghĩ về điều này rất nhiều, cho dù sự tìm-kiếm Chúa của em trong thời-gian ấy thật là mãnh-liệt.”

    (Câu nói khéo-léo của tôi….Cậu ta có nghĩ về câu này rất nhiều!)

    “Nhưng khi bác-sĩ cắt bỏ một cục từ trong bụng em và cho em biết là cục này có mầm bệnh, thì đó là lúc em trở nên nghiêm-trang trong việc đi tìm Chúa. Và khi mầm bệnh lan qua những cơ-quan trọng-yếu của em, thì em thực sự đã dùng nắm tay đẫm máu của mình mà đập cánh cửa bằng đồng của thiên-đàng, nhưng Đức Chúa Trời đã không xuất-hiện. Sự thật là, chẳng có chuyện gì xẩy ra hết. thầy đã từng bao giờ cố-gắng hết sức mình để xin một điều gì trong một thờI-gian rất lâu mà không có kết-quả gì chưa ? Mình trở nên bị ớn về mặt tâm-lý; và chán không còn muốn cố-gắng nữa. Và thầy sẽ bỏ cuộc. Rồi, một hôm em thức dậy và thay vì kêu-cầu một vài lời khiếu-nại vô-ích qua bức tường cao để cầu đến một vị Chúa mà có thể có mặt hay không có mặt, em chỉ bỏ cuộc một cách đơn-giản. Em đã quyết-định là thực ra em không quan-tâm đến Chúa, hay đến một đời sống sau khi chết, hay bất-kỳ những gì giống như vậy. Em đã quyết-định là em sẽ dùng những thì-giờ còn lại của em để làm những điều gì có ích. Em nghĩ về thầy và lớp học của thầy, và em nhớ một điều nữa thầy có nói: “ Sự đau-buồn căn-bản là khi sống hết một đời sống mà không yêu-thương một ai. Nhưng cũng có một điều đau-buồn không kém là khi sống qua hết một đời và từ-giã cõi đời này mà chưa từng bao giờ nói với những người mình yêu-thương là mình đã yêu-thương họ. “ Bởi vậy em mới bắt đầu với điều khó làm nhất, đó là đốI với ba của em. Khi em đến gặp ba em thì ông đang đọc báo.
    “ Thưa ba.”
    “Ờ, gì đó?” Ba em hỏi em mà không hề hạ tờ báo xuống.
    “Ba, con muốn nói chuyện với ba.”
    “ Rồi, nói đi.”
    “ Con muốn nói là điều này quan-trọng lắm.”
    Tờ báo từ-từ hạ xuống độ ba phân Anh. “ Gì đó?”
    “ Ba, con thương ba. Con chỉ muốn cho ba biết điều ấy.”
    (Tom cười với tôi và nói với một sự thỏa-mãn rõ-rệt, như thể em cảm thấy một sự hân-hoan ấm-áp và bí-mật đang tuôn chảy bên trong .)

    “ Tờ báo run-rẩy rơi xuống sàn nhà. Rồi ba của em làm hai điều mà em nhớ là ông chưa từng bao giờ làm trước đây. Ông khóc và ôm lấy em. Hai cha con nói chuyện với nhau suốt đêm, mặc dù cha em phải đi làm vào buổi sáng ngày hôm sau. Em cảm thấy rất sung-sướng được gần-gũi với ba em, được thấy những giọt nước mắt của ông, cảm-nhận được vòng tay ôm-ấp của ông, và được nghe ông nói những lời yêu-thương em. Đối với mẹ và em của em thì sự việc dễ-dàng hơn. Họ cùng khóc với em, và mọi người ôm lấy nhau, bắt đầu nói cho nhau nghe những điều thật tốt-đẹp. Chúng em chia-xẻ với nhau những điều chúng em đã giữ kín quá nhiều năm.

    Em chỉ lấy làm tiếc có một điều – là em đã đợi quá lâu để làm điều ấy. Lúc ấy em chỉ mới bắt đầu mở tấm lòng ra cho tất-cả những người mà em đã từng gần-gũi họ trước đó. RồI cho đến một hôm, khi em quay lại thì thấy Đức Chúa Trời đã đứng sẵn ở đó ! Khi em nài-nỉ với Ngài thì Chúa đã không đến với em. Em đoán là em đã làm giống như một người dạy thú đang giơ cái vòng lửa cho thú nhảy qua; và thúc-dục “ Lẹ đi, nhảy qua đi mà. Lẹ đi, tôi cho Người ba ngày, ba tuần nghe.”

    Rõ-ràng là Đức Chúa Trời làm việc theo cách riêng của Ngài và theo thì-giờ riêng của Ngài. Nhưng điều quan-trọng là Ngài lúc nào cũng có mặt. Chúa đã tìm thấy em . Thầy nói đúng. Chúa tìm em ngay cả khi em đã không còn đi tìm kiếm Ngài nữa.”

    “Tommy này,” tôi thực-sư nghẹn-ngào, “tôi nghĩ rằng em đang nói một điều thật là quan-trọng và lớn-lao hơn là em nghĩ. Ít ra là đối với tôi, điều em đang nói là cách chắc-chắn nhất để tìm thấy Chúa là đừng biến Ngài thành vật sở-hữu riêng của mình, hay là chỉ một người giải-quyết vấn-đề, hay chỉ là một nguồn an-ủi cấp-tốc mỗi khi mình cần đến, nhưng là mở lòng ra để yêu-thương người khác. Em biết không, sứ-đồ Giăng đã nói đến điều này rồi. Ông nói rằng: ‘Đức Chúa Trời là tình-yêu, và hễ ai sống yêu-thương thì đang sống với Đức Chúa Trời và Ngài sống trong người ấy.’

    Em Tom này, em có thể làm điều này cho tôi được không? Em biết không, khi em ở trong lớp của tôi thì em quả là một cục nợ. Nhưng (tôi cười) bây giờ em có thể đền-bù lại tất-cả cho tôi được rồi đó. Em có vui lòng đến lớp học Thần-học Đức-tin bây giờ của tôi và nói cho họ nghe những điều em vừa mới nói cho tôi nghe không? Nếu tôi nói cho họ nghe thì sẽ không có hiệu-quả bằng một nửa so với việc chính em nói.”

    “Ô.. em sẵn-sàng nói chuyện với thầy, nhưng không chắc là em đã sẵn-sàng để nói chuyện với lớp học của thầy không.”

    “ Em Tom này, em suy-nghĩ về chuyện đó nghe. Nếu khi nào em sẵn-sàng thì em gọi cho tôi.”

    Một vài ngày sau, Tom gọi cho tôi, nói rằng em sẵn-sàng nói chuyện với lớp học, và em muốn làm điều ấy cho Chúa và cho tôi. Chúng tôi hẹn ngày, nhưng Tom không bao giờ đến được ngày hẹn ấy.

    Em có một cuộc hẹn khác, một cuộc hẹn quan-trọng hơn nhiều so với cuộc hẹn em đã hứa với tôi và lớp học của tôi. Dĩ-nhiên là đời-sống của em không phải vì cái chết của em mà chấm-dứt, nhưng chỉ biến-đổi mà thôi. Em đã bước một bước dài từ đức-tin vào trong khải-tượng. Em đã tìm thấy một cuộc sống tươi-đẹp hơn bất-cứ một đời sống nào mà mắt trần tai thịt của con người đã từng thấy và nghe qua, đẹp hơn hẳn những gì trí-óc con người có thể tưởng-tượng nổi. Trước khi em chết, em có nói chuyện với tôi một lần cuối. “Em không thể đến nổi lớp của thầy,” em nói vậy. Tôi nói “ Vâng , tôi biết.” “ Thầy có thể kể cho họ nghe dùm em không ? Thầy có thể nói cho …toàn-thể thế-giới dùm em không ?” “Tôi sẽ nói, em Tom ạ. Tôi sẽ nói cho họ biết. Tôi sẽ gắng hết sức.”

    Thế nên, với tất-cả những ai đã có lòng tốt lắng nghe lời nói tình-yêu đơn-sơ này, tôi xin có lời cám-ơn quý-vị.

    Và em Tommy ơi, ở một nơi nào đó trong cánh đồng xanh tươi rực-rỡ nắng ấm của thiên-đàng, xin em cho tôi nói rằng tôi đã kể cho họ nghe rồI, bằng hết sức mà tôi có thể làm được, Tommy ạ.

    Johnpowell.tommy.testimony.Vietnamese

    tuonghan0603
    Lannguyen

  19. #39
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những Câu Chuyện Sưu Tầm về Tin-Lành

    Trắc Nghiệm Khôn Ngoan

    Tổng thống Mỹ Abraham Lincoln nổi tiếng là một người khôn ngoan. Một lần nọ Lincolnbị lâm vào một thế bí là phải làm vừa lòng một nhà chính trị, vì vậy ông ra lệnh phải dời chỗ đóng quân của mấy trung đoàn Bộ binh. Bộ Trưởng Chiến Tranh lúc ấy làEdwin Stanton, nhận được lệnh nhưng không chịu thi hành. Ông nói: “Tổng thống điên rồí!”

    Sau đó có người thuật lại cho Lincoln nghe lời Bộ Trưởng Edwin Stanton, Lincoln nói: “Nếu ông Stanton bảo tôi là điên, thì không chừng đúng đó, vì nhận xét của ông ta thường là rất chính xác. Để xem thử.” Lincoln cho mời Stanton tới và hai người nói chuyện. Lincoln nhận ngay ra lỗi lầm của mình và vội vàng rút lại lệnh đã ban ra.

    Thánh Linh của Chúa thường khi không thực hiện được những điều Ngài muốn làm vì tính kiêu căng, bướng bỉnh và không muốn thay đổi đã khiến ta trở nên khó dạy. Nhận mình sai lầm không phải là dễ, nhưng người khôn ngoan bao giờ cũng có thái độ cởi mở. Chúng ta hay bị sai lầm, phán đoán vội vã, ích kỷ, nhất là không tự thấy lỗi lầm của mình.

    Mỗi khi bị chỉ trích phê bình, hãy đến thưa với Chúa rằng: “Lạy Chúa nhưng điều họ nói có đúng hay không?” Nếu có, hãy bằng lòng sửa đổi lại, vì có sửa đổi như vậy, bạn mới đáng gọi là người khôn được.

    Có người đưa ra trắc nghiệm sau đây:
    Bạn thử trả lời có hay không, đúng hay sai đối với ba câu hỏi sau đây:

    Bạn có dễ dạy không? Trả lời có hay không.
    Bạn có sẵn sàng sửa chữa những gì mình làm sai hay không? Trả lời có hay không.
    Khi nhận một lời quở trách, bạn có biết ơn người nói lời đó không? Trả lời có hay không.
    Lannguyen

  20. #40
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những Câu Chuyện Sưu Tầm về Tin-Lành

    The Story of Steve Janke: God Saved Me at Vietnam

    Dear Friends,

    In 1971 I was in Vietnam as a 21 year old young man. I was stationed at Cam Ranh Bay and worked security police around the vast Air Force Base. I was in the wardog program and had a German shepherd to keep me company during the long nights.
    On May 23rd we were attacked. A sapper team attempted to penetrate my position outside the POL area where we stored our jet fuel. It was there and then the Holy Spirit convicted me as I wondered what would happen to me if I died. It was during this fierce attack that I asked The Lord Jesus Christ to come into my heart and save me. Though I had been a church member during my life I did not know Christ in a personal way until this night. The Lord graciously spared my life that night and other nights and brought me home safely.

    Vietnam to this day holds a special place in my heart for it was the birthplace of my spiritual life with God. I pray for the underground church there and want to return some day to that land and people. I have been in fulltime ministry the last 25 years.

    Sincerely In Christ,
    Pastor Steve Janke/ N.J.

    Câu Chuyện của Steve Janke: Chúa Cứu Tôi Tại Việt Nam

    Các bạn thân mến,
    Vào năm 1971, tôi ở tại Việt Nam khi còn là một người thanh niên 21 tuổi. Tôi được đặt căn cứ tại Vịnh Cam Ranh và làm viên cảnh sát trật tự vòng quanh Căn cứ Không-quân rộng lớn. Tôi đã ở trong chương trình huấn luyện chó săn và có một con chó bẹt-giê làm bạn với tôi trong suốt những đêm dài.

    Vào ngày 23 tháng Năm chúng tôi đã bị tấn công. Một đội công binh đã cố gắng xâm nhập vị trí của tôi bên ngoài vùng POL nơi mà chúng tôi chứa đựng nhiên liệu máy bay của chúng tôi. Tại đó và lúc đó Đức Thánh Linh đã làm cho tôi nhận thức thấy tội tôi khi tôi muốn biết điều gì sẽ xảy ra cho tôi nếu tôi chết. Đúng vào lúc trong giữa cuộc tấn công mãnh liệt rằng tôi đã mời Chúa Giê-xu Christ vào trong lòng tôi và cứu lấy tôi. Mặc dù tôi đã là một thành viên đi nhà thờ suốt cuộc đời tôi, nhưng tôi đã không biết về Đấng Christ bằng một cách cá nhân cho đến đêm tối này. Thượng Đế đã nhân từ cứu sống tôi đêm đó và những đêm khác nữa, và đã mang tôi về nhà cách an toàn.

    Việt Nam cho đến ngày nay giữ một nơi đặc biệt trong lòng tôi bởi vì nó là nơi sinh ra của đời sống tâm linh tôi với Thượng Đế. Tôi cầu nguyện cho hội thánh tư gia ở đó và muốn trở lại vào ngày nào đó tới vùng đất và dân ở đó. Tôi đã làm mục sư trong 25 năm qua.

    Thật hết lòng trong Đấng Christ,
    Mục sư Steve Janke/ N.J.
    Chuyển ngữ: Ngô Ngọc Di (Hopeway.org)
    Lannguyen

Page 2 of 3 FirstFirst 123 LastLast

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Câu Chuyện Thật Về Tâm Có Năng Lực Chuyển Đổi Tướng & Cảnh
    By Lovepeace in forum Tìm hiểu Về Phật Giáo
    Replies: 1
    Last Post: 04-08-2013, 05:03 PM
  2. chuyện lạ người biến thành vẹt
    By jack_nguyen_dad in forum Bình Luận Tin Tức
    Replies: 13
    Last Post: 01-22-2010, 06:35 AM
  3. Chuyện Này Có Thật Không ?
    By magnetizer in forum Bình Luận Tin Tức
    Replies: 10
    Last Post: 08-20-2009, 04:30 PM
  4. Chuyện dài cô dâu & chú rễ
    By AbuKasani in forum Bình Luận Tin Tức
    Replies: 1
    Last Post: 08-11-2009, 04:33 PM
  5. Câu chuyện “bộ đội”
    By banhtieu in forum Bình Luận Tin Tức
    Replies: 10
    Last Post: 08-10-2009, 12:43 PM

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •