Page 1 of 3 123 LastLast
Results 1 to 20 of 57

Thread: Những Câu Chuyện Sưu Tầm về Tin-Lành

  
  1. #1
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Những Câu Chuyện Sưu Tầm về Tin-Lành

    Phục Vụ Kẻ Khác

    Một ngày nọ có người hỏi nhạc trưởng tài danh Hoa Kỳ Leonard Bernstein: “Thưa Nhạc sĩ, chân nào trong dàn nhạc khó tìm người chơi nhất?”

    Bernstein trả lời: “Vĩ cầm thứ hai (second violin). Tôi có thể tìm nhiều người chấp nhận chân vĩ cầm thứ nhất, nhưng tìm được người cùng nhiệt tình bằng lòng chơi vĩ cầm thứ hai, kèn Tây (French horn) thứ hai, sáo thứ hai, thì thật là khó. Tuy nhiên, nếu không có người đàn vĩ cầm thứ hai, thì chúng ta không có sự hòa hợp âm điệu.”

    Chế độ xã hội của loài người dựa trên sự phân biệt về dòng dõi, địa vị, giàu có, thứ bậc. Đa số người ta thích mình được tài giỏi hơn thiên hạ, ít ai chịu lãnh địa vị khiêm nhường. Khi Đức Chúa Giê-su giáng thế, Ngài có thể chọn địa vị cao sang, quyền quý, nhưng không; Ngài chọn địa vị thấp kém nhất, khiêm nhường nhất trong xã hội – sinh ra trong máng cỏ lừa ăn! Thay vì nắm giữ quyền lực thiên đàng, Ngài trở nên một người trong chúng ta. “Ngài phải trở nên giống như anh em Ngài trong mọi mặt để làm vị thượng tế, đầy lòng thương xót và thành tín trước mặt Đức Chúa Trời để đền tội cho dân chúng” (Hê-bơ-rơ 2:17, BDM).

    Lời dạy về sự khiêm tốn là bài học áp dụng cho tất cả chúng ta, những người theo bước chân Đức Chúa Giê-su. “Ta có lòng nhu mì, khiêm nhường; nên hãy gánh lấy ách của ta, và học theo ta; thì linh hồn [tâm hồn] các ngươi sẽ được yên nghỉ” (Ma-thi-ơ 11:29). Muốn tuân theo lề lối thiên thượng, chúng ta cần khắc phục những bản chất cố hữu của con người – tự cao tự đại, tham vọng ích kỷ. Như thế, chúng ta sẽ nhận được bình an trên bước đường phục vụ Chúa.

    Thay vì bon chen, tranh giành quyền lợi cho cá nhân mình, người Cơ Đốc chấp nhận thiệt thòi bản thân; xem người khác là quan trọng hơn mình. Noi gương Chúa Giê-su, bổn phận của chúng ta là phục vụ đồng loại. “Kẻ nào muốn làm lớn, thì sẽ làm đầy tớ các ngươi; còn kẻ nào muốn làm đầu, thì sẽ làm tôi mọi các ngươi. Ấy vậy, Con người [Giê-su] đã đến, không phải để người ta hầu việc mình, song để mình hầu việc người ta, và phó sự sống mình làm giá chuộc nhiều người” (Ma-thi-ơ 20:26-28).

    Tổng thống Abraham Lincoln được mệnh danh là một trong những nhân vật vĩ đại của thế giới. Ông được các sử gia tuyên dương công trạng, không phải vì ông là tổng thống của nước Hoa Kỳ giàu mạnh, mà vì ông giải phóng dân da đen khỏi ách nô lệ. Đối với ông, mọi người sinh ra đều tự do, bình đẳng. Phương châm của ông là: “Không gây ác cảm với một ai; có lòng từ ái với mọi người.” (With malice toward none; with charity for all). Kinh Thánh dạy, “Tôi tớ của Chúa không nên ưa sự tranh cạnh; nhưng phải ở tử tế với mọi người” (II Ti-mô-thê 2:24).

    Thế mới biết, người vĩ đại không phải là người đứng đầu, giàu sang nhất, thông minh nhất, tâm linh thông sáng nhất, hoặc đạo đức nhất – mà là người hết lòng phục vụ kẻ khác.

    Đào Thanh Khiết
    Lannguyen

  2. #2
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những Câu Chuyện Sưu Tầm về Tin-Lành

    Dấu Hiệu Của Thời Đại Ngày Nay

    Những chuyến bay đêm thường không thú vị lắm. Suốt chặng đường bay, nhìn ra ngoài cửa bạn chỉ thấy toàn một màu tối sẫm. Hầu hết hành khách đều ngủ, hay ít ra là ngồi trong trạng thái thư giãn, vì vậy cũng khó cho bạn làm quen.

    Nhưng ít ra bạn cũng có thời gian đọc sách hay suy tư. Tôi đã nghĩ nhiều về thời đại chúng ta đang sống giống như những chuyến bay đêm như thế nào? Đặc biệt khi máy bay của bạn gần đến nơi hạ cánh. Bạn bắt đầu thấy những điểm sáng. Lúc đầu chỉ loáng thoáng, rồi càng lúc càng nhiều hơn.

    Thình lình ánh sáng đèn chan hòa khắp nơi và bạn biết mình sắp về đến nhà. Kinh Thánh bật điểm sáng về thời gian của chúng ta đang sống. Kinh Thánh cho biết khi bạn thấy những chuyện chắc chắn nào đó xảy ra, đó là những dấu hiệu của thời điểm.
    Bạn có thể biết rằng mình sắp đến gần cuối đường. Ngày nay, chúng ta có những chứng cớ rõ ràng là thời điểm của hành tinh này sắp hết. Hãy xem lời dự đoán trong Kinh Thánh, “Sẽ có các điềm lạ trong mặt trời, mặt trăng, cùng các ngôi sao; còn dưới đất, dân các nước sầu não rối loạn vì biển nổi tiếng om sòm và sóng đào.

    Người ta nhân trong khi đợi việc hung dữ xảy ra cho thế gian, thì thất kinh mất vía, vì các thế lực trên trời sẽ rúng động” (Lu-ca 21:25-26). Bạn hãy nhìn xem những sự việc đang xảy ra trên chính trường thế giới cũng như sự đổi thay của thiên nhiên. Có bao nhiêu cuộc chiến tranh tương tàn, giông bão, sóng thần, động đất, và những tai ương, thảm họa khác cứ dồn dập để báo hiệu cho chúng ta biết thời gian không còn bao lâu nữa trên trái đất này. Kinh Thánh cũng dự đoán những hiện tượng xã hội trên thế giới “Vì người ta đều tư kỷ, tham tiền, khoe khoang, xấc xược, hay nói xấu, nghịch cha mẹ, bội bạc, không tin kính, vô tình, khó hòa thuận, hay phao vu, không tiết độ, dữ tợn, thù người lành, lường thầy, phản bạn, hay nóng giận, lên mình kiêu ngạo, ưa thích sự vui chơi hơn là yêu mến Đức Chúa Trời” (2 Ti-mô-thê 3:2-4).

    Những hiện tượng khác cũng được tiên đoán trong lãnh vực lao động và kinh tế như, “Anh em đã thâu trữ tiền của trong những ngày sau rốt! Kìa, tiền công con gặt gặt ruộng anh em, mà anh em đã ăn gian, nó kêu oan và tiếng kêu của con gặt đã thấu đến tai Chúa. . .” (Gia-cơ 5:3, 4).

    Nghe giống như một bản tin tức buổi chiều phải không bạn? Chúng ta đang hướng về đâu? Trên đây chỉ là một số trong rất nhiều dấu hiệu được báo trước trong Kinh Thánh nói về thời kỳ của chúng ta.

    Những người biết nghĩ ở khắp nơi đang thắc mắc “Tất cả những việc này có ý nói gì?” và “Thế giới của chúng ta hiện đang làm gì?” Kinh Thánh nói, “Cũng vậy, khi các ngươi thấy những điều ấy xảy ra, hãy biết nước Đức Chúa Trời gần đến” (Lu-ca 21:31).

    Trong khi không một ai có thể biết ngày và giờ Chúa trở lại, chúng ta có thể biết ngày ấy đang gần kề. Và hãy nhớ những lời Chúa Giê-su dạy, “Vậy, hãy tỉnh thức luôn và cầu nguyện, để các ngươi được tránh khỏi các tai nạn sẽ xảy ra, và đứng trước mặt Con người” (Lu-ca 21:36).

    Hãy đón nhìn những tia sáng. Chúng là những tín hiệu cho bạn biết hành trình của bạn sắp chấm dứt. Và nếu Chúa Giê-su là vị phi công của bạn, bạn có thể yên tâm có một cuộc hạ cánh an toàn!

    By Bob DuBose
    Ngọc Anh phỏng dịch
    Last edited by Lannguyen; 01-10-2012 at 04:06 AM.
    Lannguyen

  3. #3
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những Câu Chuyện Sưu Tầm về Tin-Lành

    Miếng Mồi Nguy Hiểm

    Một tối nọ trên chương trình thế giới loài vật của National Geographic có chiếu một đoạn phim ngắn về cách những con đại bàng săn bắt cá ở những ao hồ. Chúng thường bay rất cao trên trời, nhưng với đôi mắt rất sắc chúng có thể thấy những con cá đang bơi ở phía dưới. Và khi đã chấm một con mồi, chúng liền xếp cánh lại và chúi thẳng xuống dưới mặt nước với một tốc độ hơn 70 cây số/giờ.

    Khi tới mặt hồ, chúng giương cánh và xòe móng vuốt ra chộp lấy con mồi rồi bay vào bờ.

    Trong chương trình đặc biệt của buổi tối hôm đó đã chiếu một cảnh rất khác thường. Một con đại bàng chúi xuống để bắt cá và chộp được một con cá bằng móng vuốt của nó. Thế nhưng con cá lại rất to, có lẽ ngoài sức dự tính của con đại bàng. Khi nó bắt đầu bay vào bờ, bạn có thể thấy rõ sự căng thẳng trên vẻ mặt của nó.

    Nó biết là mình sẽ không đủ sức để vừa bay vừa quắp con cá đó vào bờ, thế là nó quyết định thả con mồi của nó xuống. Thế nhưng những cái móng vuốt của nó đã bấu quá chặt vào con mồi, nên giờ đây nó không thể thả ra. Nó vùng vẫy nhưng vô vọng. Con đại bàng từ từ chìm dần xuống dưới mặt nước và chết.

    Chết vì không thể thoát khỏi con mồi của nó!

    Nhiều lần trong cuộc sống, chúng ta cũng nắm chặt lấy những điều có thể trở nên nguy hiểm. Chúng ta nghĩ rằng mình vẫn đang tự chủ được và bất cứ lúc nào mình thích, mình sẽ buông nó ra. Thế nhưng, những việc làm đó đã trở nên những thói quen ăn sâu trong ta, và một ngày nào đó, khi chúng ta muốn thoát ra khỏi nó, chúng ta đau đớn khám phá ra rằng giờ đây không phải là chúng ta đang nắm lấy nó mà chính nó đang chộp lấy chúng ta. “Thế thì, vì chúng ta được nhiều người chứng kiến vây lấy như đám mây rất lớn, chúng ta cũng nên quăng hết gánh nặng và tội lỗi dễ vấn vương ta, lấy lòng nhịn nhục theo đòi cuộc chạy đua đã bày ra cho ta” (Hê-bơ-rơ 12:1).

    Hãy cẩn thận với những miếng mồi nguy hiểm!

    Trần Quốc Khôi
    Last edited by Lannguyen; 01-09-2012 at 03:45 PM. Reason: Sửa màu
    Lannguyen

  4. #4
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những Câu Chuyện Sưu Tầm về Tin-Lành

    Quyền Lực Của KT

    Gần đây tôi đọc một câu chuyện nói về một nhà thờ vừa nhận được vị mục sư mới còn trẻ. Với ý định thăm viếng các lớp của trường chủ nhật, vị mục sư trẻ khởi sự ngày Chủ nhật đầu tiên với lớp các thiếu niên.

    Trong khi họp mặt, mục sư hỏi các bé trai, “Các em có thể nói cho tôi biết, ai là người đã phá xập bức tường Giê-ri-cô không?” Tức thì lũ con trai rơi vào trong yên lặng, bắt đầu nhìn vào mặt nhau rồi nói. “Con không có làm điều đó đâu! Không phải con làm đâu!” Xúc động và buồn lòng trước sự thiếu kiến thức về Kinh-thánh của đám trẻ, vị mục sư mời ban chấp hành nhà thờ họp trong tuần tới để bàn thảo việc này. Sau khi đã nghe câu chuyện xảy ra, một người trưởng lão của nhà thờ đứng lên nói, “Thưa mục sư, vậy chúng ta hãy trích ngay một số tiền từ quỹ bảo trì để sửa và dựng bức tường đó lên!”

    Bất hạnh thay sự thiếu kiến thức Kinh-thánh này thật nhiều hơn giả! Trở lại trong vườn Địa đàng, quỷ Sa-tăng đã dùng một câu giản dị nhưng đầy gạt gẫm, khi nó hỏi A-dam và Ê-va, “Có phải thật Đức Chúa Trời đã nói như thế không?” Với một câu hỏi này, Sa-tăng đã gieo sự hoài nghi về Chúa Trời và giải trừ đi những gì Thiên Chúa đã dặn bảo A-đam và Ê-va lúc ở trong khu vườn. Kinh-thánh tỏ rõ việc Sa-tăng dội bom A-đam và Ê-va trong vườn địa đàng bằng sự nghi ngờ liên tục về các Lời của Đức Chúa Trời. Hiển nhiên, Ê-va bị yếu sức đã ném khăn và chịu thua.

    Và điều đó vẫn tiếp diễn cho tới ngày nay. Quỷ Sa-tăng hóa giải sức mạnh của Lời Thiên Chúa bằng các lời chú niệm hay suy nghĩ hậu hiện đại như: “Chân lý là tương đối”, “Đạo đức là lỗi thời”, “Lương thiện là cho kẻ rồ dại”, “Chạy theo chân lý là vô nghiã”… Bạn có thấy những câu này quen thuộc không? Các bạn yêu dấu, chúng ta bị đuổi theo sát gót với các tư tưởng hậu hiện đại cùng những sự lừa đảo của Sa-tăng mỗi ngày. Đức Chúa Trời dạy chúng ta trong Châm-ngôn 14:12, “Có một con đường dường như chính đáng cho loài người, Nhưng cuối cùng là con đường sự chết.” Những suy nghĩ hậu hiện đại của loài người chỉ dẫn đến sự chết.

    Tôi muốn hứa với các bạn, dựa vào những lời chứng của hàng ngàn người, rằng: Nếu các bạn giữ quyết định đọc và vâng theo Lời Chúa Trời trên căn bản từng ngày, thì điều này sẽ thay đổi các bạn. Và nó sẽ thay đổi bạn mãi mãi! Một sự cam kết tiêu dùng thì giờ trong Lời Chúa hàng ngày sẽ ban phước cho các bạn trong những cách thức mà các bạn không bao giờ có thể nghĩ đến được!

    Đời sống bạn sẽ được thay đổi từ gốc rễ khi bạn dùng chân lý của Lời Chúa Trời làm phần ăn hàng ngày của bạn.

    Bill Bright (dch)
    Lannguyen

  5. #5
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những Câu Chuyện Sưu Tầm về Tin-Lành

    Lời Thánh Ca

    Khuya một đêm nọ, Don Moen nhận được một cú điện thoại kinh hoàng. Chị vợ ông đã mất người con trai lớn của mình trong một tai nạn xe. Craig và Susan Phelps và bốn người con trai của họ đang trên đường từ Texas đến Colorado, xe tải của họ bị kẹt trong một chiếc xe tải 18 bánh. Tất cả bốn người con trai của họ đều bị văng ra khỏi xe. Craig và Susan nhận ra con họ bởi tiếng khóc.


    Một đứa nằm dưới mương, đứa kia đang nằm trong chỗ ẩm ướt của vùng tuyết tan. Cạnh đó, anh nó đang nằm dưới trụ điện thoại. Tất cả đều bị thương trầm trọng. Nhưng khi Craig, vốn là bác sĩ khoa nội, đụng đến Jeremy, ông thấy nó đang nằm trong hàng rào với cái cổ đã bị gãy. Craig không thể làm gì để cứu sống Jeremy.


    Khi Don nhận được tin của tấn bi kịch này một vài tiếng sau đó, ông thốt lên: "Cuộc đời tôi đã trở nên bế tắt, nhưng tôi phải lên máy bay vào sáng hôm sau để dự buổi họp đã được lên kế hoạch trong vài tuần. Mặc dầu tôi biết Craig và Susan đang đau buồn nhưng tôi không thể đến với họ cho đến ngày đưa tang."


    Trong suốt chuyến bay sáng hôm đó, Chúa đã cảm động tôi viết bài hát cho họ, "Chúa sẽ mở đường, dầu có lúc dường như chẳng còn con đường nào. Ngài sẽ làm việc theo cách mà có thể chúng ta không thể nhìn thấy được. Ngài sẽ mở đường cho tôi". Bài hát dựa vào câu Kinh Thánh Êsai 43:19 "Nầy, Ta sắp làm một việc mới, việc nầy sẽ hiện ra ngay; các ngươi há chẳng biết sao? Ấy là Ta sẽ vạch một con đường trong đồng vắng, và khiến những sông chảy trong nơi sa mạc."


    Bài hát có thể mang lại sự an ủi cho Craig và Susan khi mọi hi vọng dường như đã mất. Bài hát đã đụng chạm đến nỗi đau của họ với sự hi vọng và sự an ủi. Don nhận được thư của Susan với lời trích dẫn của bà trong Êsai 43:4 "Vì Ta đã coi ngươi là quí báu, đáng chuộng, và Ta đã yêu ngươi, nên Ta sẽ ban những người thế ngươi, và các dân tộc thay mạng sống ngươi."


    Susan nói " Chúng ta đã thấy sự thật của câu Kinh Thánh. Khi bạn của Jeremy biết nó đã bằng lòng tiếp nhận Chúa Jesus vào đời sống trước khi chết, nhiều người bắt đầu hỏi bố mẹ mình làm sao có thể tin chắc sẽ được vào thiên đàng khi họ chết. Tai nạn đã thúc đẩy Craig và Susan vào bước đường theo Chúa cũng như chức vụ của mình. Craig bắt đầu tham gia dạy trường Chúa nhật tại nhà thờ. Susan tích cực tham gia trong ban phụ nữ, chia xẻ kinh nghiệm của mình về sự chu cấp của Chúa trong lúc đau buồn cho nhiều người.


    Bà nói: "Trong ngày xảy ra tai nạn, khi bước ra khỏi xe, ngay trước khi biết con trai mình đã chết, tôi biết mình phải chọn lựa. Hoặc tôi sẽ cay đắng và giận dữ, hoặc tôi sẽ phải hoàn toàn đầu phục Chúa với bất kì điều gì Chúa cho xảy ra. Tôi đã phải quyết định nhanh chóng. Và tôi đã thấy bông trái về kết quả của sự lựa chọn đó. Nếu tôi phải lựa chọn, tôi có thể sẽ làm lại điều đó. Điều đó thật sự có giá trị cho người khác để được cứu rỗi vì cớ những gì đã xảy ra với Jeremy. Chúa thật sự đã mở đường cho chúng tôi"



    Bài hát: God will make a way

    God will make a way

    Where there seems to be no way

    He works in ways we cannot see

    He will make a way for me

    He will be my guide

    Hold me closely to His side

    With love and strength for each new day

    He will make a way He will make a way


    By a roadway in the wilderness

    He'll lead me

    And rivers in the desert will I see

    Heaven and earth will fade

    But His word will still remain

    He will do something new today.


    Lời Việt: Chúa luôn mở lối


    Chúa cùng đi với tôi trên dường đời tăm tối mịt mù.

    Lạ thay ơn Chúa sâu rộng vô biên.

    Ngài luôn luôn mở lối cho tôi.

    Chúa là Đấng dắt chăn, giữ tôi gần mỗi bước bên Ngài.

    Bằng tình yêu với năng lực tươi mới.

    Ngài luôn luôn mở lối,

    ngày đêm dẫn dắt tôi.


    Nơi chông gai khô khan Ngài dẫn bước tôi luôn thái an.

    Nơi hoang vu Chúa khiến suối reo vui tươi.

    Mọi điều đời này sẽ qua, nhưng Lời Chúa mãi không thay dời.

    Ngày hôm nay Ngài ban ơn đổi mới.


    Người viết: Thiên Ân
    Lannguyen

  6. #6
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những Câu Chuyện Sưu Tầm về Tin-Lành

    Chỉ Một Chút Nữa Thôi!

    “Mọi việc tay ngươi làm được, hãy làm hết sức mình” (Truyền đạo 9:10a).

    Vợ của ông đã chết hơn mười năm trước vì chứng lao phổi. Ông không có nhà. Tất cả tài sản là một chiếc ghe và đứa con trai duy nhất 13 tuổi mà vợ ông để lại. Hai cha con sống nương tựa nhau qua những kênh rạch chằng chịt, lưới một ít cá, bán đổi gạo, sống qua ngày. Những ngày mưa bão bao giờ ông cũng tìm nơi neo thuyền cho an toàn, nhưng mùa bão năm ấy, khi ông chưa kịp chuẩn bị, thì một cơn giông đã ập đến. Chiếc thuyền chòng chành dữ dội, hất tung đồ đạc trong thuyền và cả đứa con trai của ông. Thằng bé bơi rất giỏi, nhưng nước cuốn xiết quá, ông vừa giữ cây dầm, vừa chồm ra giơ tay cứu nó, nhưng sóng và gió cứ kéo chiếc thuyền giạt ra xa. Thằng bé ngoi ngóp giơ tay lên, ông lại chồm tới, nhưng rồi nó mất hút trong bóng đêm giữa dòng nước dữ!

    Ngày ngày, người ta thấy ông, đầu bù tóc rối, áo quần bẩn thỉu, không còn sống trên thuyền mà lang thang giữa phố chợ, miệng cứ lẩm nhẩm bằng một giọng ray rứt chua xót “Một chút nữa thôi, chỉ một chút nữa thôi!” – Chỉ một chút nữa thôi là ông đã có thể nắm được cánh tay đứa con trai của mình! Chỉ một chút nữa thôi!

    Có những nỗi tiếc nuối không bao giờ nguôi, những ray rứt làm suy sụp tinh thần, những ân hận giằng xé cả đời người. Sự việc đã ngoài tầm tay với của người đàn ông trong câu chuyện trên, ông đã làm hết sức ông có thể, nhưng có những việc còn trong tầm tay mà chúng ta lại để vuột mất, có những việc lẽ ra ta chắc chắn làm được, nắm lấy được, cứu vãn được, mà ta lại để trôi đi chỉ vì không nỗ lực bằng tất cả lòng nhiệt thành. Thánh Kinh miêu tả một người theo Chúa phải trở nên siêng năng và gắng sức trong mọi việc, không thể chấp nhận một Cơ Đốc nhân lười biếng, rũ rượi, nhếch nhác, làm việc chiếu lệ. Sống như thế là chết mà còn thở. Cho dù điều gì xảy đến với bạn, vẫn hãy sống một cách nhiệt thành với mọi người, với công việc. Lúc ấy, dù có thất bại, ta cũng mãn nguyện.

    Mục sư Dương Quang Thoại
    (Trích Ánh Đuốc Soi Đường)
    Lannguyen

  7. #7
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những Câu Chuyện Sưu Tầm về Tin-Lành

    Cây sồi

    Một ngọn gió lớn thổi suốt ngày, cuốn những chiếc lá Sồi bay đi thật xa. Rồi nó quật gãy các cành cây, làm xước vỏ cây Sồi ấy cho tới khi cây Sồi mệt mỏi và không còn một cái lá nào.

    Thế nhưng, cây Sồi vẫn bám chặt đất, trong khi những cây khác đều bị gió quật cho ngã rạp xuống hết. Ngọn gió mệt mỏi, đành đầu hàng và nói: “Cây sồi kia! Làm sao ngươi vẫn có thể đứng vững như thế?”.

    Cây Sồi từ tốn trả lời: Tôi biết bạn có thể bẽ gãy những nhánh cây của tôi, có thể tước từng chiếc lá của tôi và thổi chúng bay đi thật xa, có thể làm những cành cây lớn rung chuyển mạnh và khiến tôi lắc lư. Nhưng tôi có những nhánh rễ vươn dài, bám chặt vào trong lòng đất, và phát triển ngày càng mạnh mẽ kể từ khi tôi vươn mình lên khỏi mặt đất.

    Bạn không bao giờ chạm đến chúng, và bạn nên biết rằng, chúng là phần sâu thẳm nhất của tôi. Cho đến tận hôm nay, tôi vẫn không chắc rằng mình có khả năng chịu đựng tốt đến thế nào. Tôi nhận ra rằng, tôi phải cảm ơn bạn rất nhiều, ngọn gió ạ! Tôi biết rằng, tôi mạnh mẽ hơn là tôi tưởng rất nhiều.

    Q.DŨNG (Tuổi trẻ VN)

    Đọc bài này Lan nhớ đến Thánh Kinh dạy:

    Thi Thiên 1: 1-6 Phước cho người nào chẳng theo mưu kế của kẻ dữ, Chẳng đứng trong đường tội nhơn, Không ngồi chỗ của kẻ nhạo báng; Song lấy làm vui vẻ về luật pháp của Ðức Giê-hô-va, Và suy gẫm luật pháp ấy ngày và đêm.Người ấy sẽ như cây trồng gần dòng nước, Sanh bông trái theo thì tiết, Lá nó cũng chẳng tàn héo; Mọi sự người làm đều sẽ thạnh vượng. Kẻ ác chẳng như vậy đâu; Nhưng chúng nó khác nào rơm rác gió thổi bay đi. Bởi cớ ấy kẻ ác chẳng đứng nổi trong ngày đoán xét, Tội nhơn cũng không được vào hội người công bình.Vì Ðức Giê-hô-va biết đường người công bình, Song đường kẻ ác rồi bị diệt vong. Psalm 1:1-6
    Sứ đồ Phao-lô viết:

    Ta ở trước mặt Ðức Chúa Trời và trước mặt Ðức Chúa Jêsus Christ là Ðấng sẽ đoán xét kẻ sống và kẻ chết, nhơn sự đến của Ngài và nước Ngài mà răn bảo con rằng: hãy giảng đạo, cố khuyên, bất luận gặp thời hay không gặp thời, hãy đem lòng rất nhịn nhục mà bẻ trách, nài khuyên, sửa trị, cứ dạy dỗ chẳng thôi. Vì sẽ có một thời kia, người ta không chịu nghe đạo lành; những vì họ ham nghe những lời êm tai, theo tư dục mà nhóm họp các giáo sư xung quanh mình, bịt tai không nghe lẽ thật, mà xây hướng về chuyện huyễn.

    Nhưng con, phải có tiết độ trong mọi sự, hãy chịu cực khổ, làm việc của người giảng Tin Lành, mọi phận sự về chức vụ con phải làm cho đầy đủ. [2 Timothy 4: 1-4] Nền vững bền của Ðức Chúa Trời đã đặt vẫn còn nguyên, có mấy lời như ấn đóng rằng: Chúa biết kẻ thuộc về Ngài; lại rằng: Phàm người kêu cầu danh Chúa thì phải tránh khỏi sự gian ác.[2 Timothy 2: 19] Vả, ân điển Ðức Chúa Trời hay cứu mọi người, đã được bày tỏ ra rồi.

    Ân ấy dạy chúng ta chừa bỏ sự không tôn kính và tài đức thế gian, phải sống ở đời nầy theo tiết độ, công bình, nhân đức, đương chờ đợi sự trông cậy hạnh phước của chúng ta, và sự hiện ra của sự vinh hiển Ðức Chúa Trời lớn và Cứu Chúa chúng ta, là Ðức Chúa Jêsus Christ, là Ðấng liều mình vì chúng ta, để chuộc chúng ta khỏi mọi tội và làm cho sạch, đặng lấy chúng ta khỏi mọi tội và làm một dân thuộc riêng về Ngài, là dân có lòng sốt sắng về các việc lành.

    Hãy dạy các điều đó, lấy quyền đầy đủ mà khuyên bảo quở trách. Chớ để ai khinh dể con. [Titus 2:11-15]
    Lannguyen

  8. #8
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những Câu Chuyện Sưu Tầm về Tin-Lành

    Chuyện Con Sư Tử và Bầy Trâu

    (Một Bài Học Về Đoàn Kết)

    Có một bầy trâu mười con sống chung nhau trên một ngọn đồi của một cánh rừng già hoang vắng. Chúng được nổi tiếng nhất là thương yêu nhau. Chúng yêu nhau một cách tha thiết lạ lùng. Mọi ngày chúng cùng nhau quây quần ăn chung một đám cỏ. Cũng trên đỉnh đồi ấy có một con sư tử lảng vảng rình mò để tìm mồi. Nó biết nó thừa sức hạ sát bầy trâu ấy từng con một, nhưng nó sợ không dám tấn công đàn lúc cả mười con trâu cùng đứng chung nhau trên một đám cỏ với hai mươi cái sừng to lớn và nhọn hoắc.

    Con sư tử nghĩ: "Phải chi một trong những chú trâu này đi lạc bầy, thì mình thịt liền và chén một bữa cho đã!". Nghĩ như vậy nó kiên tâm rình rập bầy trâu suốt mấy tháng trường. Nó cứ quanh đi quẩn lại "phục kích" trong cánh rừng ấy nhưng chẳng bao giờ gặp một con trâu lẻ loi.

    Bầy trâu càng thương yêu nhau khắng khít với nhau, và cứ vui vẻ vây quanh nhau đứng nhá những ngọn cỏ ngon lành. Tuy nhiên, một hôm có một con trâu dậy đi ăn sớm hơn những con kia. Và nó quen thói cứ làm như vậy trong nhiều ngày. Sau cùng, một trong những con trâu "anh chị" tố cáo nó rằng: "Tại sao mày lại dậy sớm hơn chúng tao để xơi cả những ngọn cỏ xanh tươi và non mướt hơn hết." "Nhưng mà", con trâu kia đáp, "ấy là tại các anh dậy trễ! Nếu tôi dậy sớm thì có mắc mớ gì các anh đâu? Cỏ nào cũng vậy chớ".

    bầy trâu gồm chín con trâu kia dầu cho là con trâu ấy đã lén lút giành phần ăn tốt hơn hết. Chúng bèn biểu quyết thà giải tán cái "ngưu hội" ấy và mạnh ai nấy chiếm một phần đất để kiếm ăn là hơn. Chẳng bao lâu, cả mười con trâu chia nhau hùng cứ mười đỉnh đồi. Sư tử thấy vậy thật mừng hết lớn. Nó tự nhủ: "Đây là thời cơ mà mình mong đợi bấy lâu nay".

    Nó cứ đón từng con trâu một, hạ sát một cách dễ dàng và mỗi lần như thế là được một bữa chén hả hê. Chỉ trong một thời gian ngắn cả mười con trâu to lớn kia đều lần lượt chui vào bụng con sư tử.

    Hỡi các bạn thanh niên thân mến trong Chúa, hãy nghe đây lời Chúa cảnh cáo chúng ta rằng: "...kẻ thù nghịch anh em là ma quỉ, như sư tử rống, đi rình mò chung quanh anh em, tìm kiếm người nào có thể nuốt được".

    Món SúpTâm Linh
    Last edited by Lannguyen; 01-17-2012 at 10:10 PM. Reason: Sủa màu
    Lannguyen

  9. #9
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những Câu Chuyện Sưu Tầm về Tin-Lành

    Đôi bàn tay

    Một người đàn ông có đến hơn 90 tuổi đang ngồi một cách yếu ớt trên băng ghế công viên. Ông không hề nhúc chích, chỉ ngồi cuối đầu xuống và nhìn chăm chú vào đôi bàn tay mình. Khi tôi đến bên và ngồi xuống cạnh bên, dường như ông không hề nhận ra sự hiện diện của tôi, càng ngồi lâu, tôi càng thắc mắc và lo lắng không biết ông có ổn không.
    Cuối cùng, không hẳn là tôi muốn quấy rầy ông, nhưng vì muốn xem ông có khỏe không, nên tôi hỏi thăm ông một câu, rằng không biết ông có khỏe không, mọi việc có ổn không. Ông ngước đầu lên, nhìn tôi và mỉm cười.

    "Ồ vâng, tôi khỏe, cảm ơn anh đã có lời hỏi thăm," ông nói với một giọng rõ ràng.

    "Thật sự cháu không có ý làm phiền ông, nhưng vì ông cứ ngồi đây mà nhìn hoài vào tay mình như thế, cháu không biết ông đang suy nghĩ gì, cháu muốn biết chắc rằng ông vẫn khỏe," tôi giải thích với ông như vậy.

    Ông hỏi lại tôi, "Thế anh có bao giờ nhìn vào đôi tay của mình chưa? Ta muốn hỏi anh có từng thật sự nhìn vào đôi tay ấy?"

    Tôi từ từ mở bàn tay ra và nhìn chúng. Tôi lật đi lật lại đôi bàn tay mình, hết nhìn trong lòng bàn tay đến bên ngoài. Không, tôi đoán rằng chưa khi nào tôi thật sự nhìn vào bàn tay mình như lúc này -- khi ông hỏi câu hỏi ấy với tôi.

    Thế rồi ông mỉm cười và liên hệ đến câu chuyện này.

    Hãy dừng lại và suy nghĩ một chút về đôi bàn tay của mình, chúng đã giúp đỡ, phục vụ anh như thế nào trong suốt những năm tháng qua.

    Đôi tay nhăn nheo và yếu ớt này của ta đã là một công cụ hữu ích mà ta đã dùng suốt cả cuộc đời mình, để với tới, rồi nắm lấy và ôm trọn cả cuộc đời này.

    Chúng đã nâng đỡ và giúp ta bám níu cho khỏi ngã khi ta còn là đứa bé bước đi không vững. Chúng đút thức ăn vào miệng ta và mặc áo quần cho ta. Khi còn là một đứa trẻ, mẹ đã dạy ta chắp đôi tay này để cầu nguyện với Chúa. Chúng cột giày cho ta và giúp ta mang ủng.

    Chúng lau khô nước mắt những đứa con ta và âu yếm nâng niu tình yêu của cuộc đời ta. Chúng đã cầm vũ khí và lau nước mắt cho ta khi ta phải lên đường vào chiến trận. Chúng đã bị dơ bẩn, bị thương và trầy xước, bị sưng phồng lên và có khi bị bẻ cong nữa.

    Chúng thật đã lúng túng và vụng về khi ta cố gắng bồng đứa con trai mới sanh. Được trang trí bằng chiếc nhẫn cưới, chúng đã tỏ cho cả thế giới biết rằng ta đã kết ước và yêu thương một ai đó rất đặc biệt.

    Chúng đã viết những lá thư về nhà. Và chúng đã từng run rẩy khi ta chôn cất cha mẹ ta và vợ ta, và chúng cũng đã run run xúc động khi đưa con gái ta đi giữa hàng ghế nhà thờ trong lễ cưới của nó.

    Tuy nhiên, chúng mạnh mẽ và rắn chắc lắm. Chúng đã nắm tay các con cái ta, an ủi những người hàng xóm láng giềng, và tung ra những nắm đấm của sự tức giận khi ta không hiểu được vấn đề.
    Chúng che mặt ta, chải đầu ta, và tắm rửa cho cả thân thể ta. Có khi chúng trở nên nhớp nháp và ướt lạnh, bị bẻ cong và gãy, khô ráp và chảy máu.

    Và cho đến một ngày, khi hầu hết các bộ phận trên cơ thể ta không còn hoạt động tốt như trước nữa, thì đôi bàn tay này lại giúp ta chống để đứng dậy, đở thân thể ta khi nằm xuống, và một lần nữa, chúng tiếp tục chắp lại trong khi ta cầu nguyện. Đôi bàn tay này đã đánh dấu những nơi ta đã đi qua và sự khó nhọc của cuộc đời ta.

    Những điều quan trọng hơn, đó là Chúa sẽ với tới và nắm đôi tay này khi Ngài dẫn ta về nhà Cha. Và Ngài sẽ không quan tâm đến việc đôi tay này đã từng ở những đâu hay đã làm những gì. Những gì Ngài quan tâm là đôi tay này thuộc về ai và Ngài yêu thương bàn tay này như thế nào. Và với bàn tay này, Ngài sẽ đưa ta đến bên Ngài, và rồi ta sẽ dùng chúng để chạm đến khuôn mặt yêu thương của Đấng Christ. Ôi, ngày đó mới tuyệt vời làm sao!

    Suy gẫm

    Chúa đã ban cho mỗi chúng ta một cuộc sống, trang bị cho chúng ta một cơ thể để hoạt động. Đôi bàn tay là một bộ phận đặc biệt đa năng, giúp chúng ta làm rất nhiều việc khác nhau. Chúa yêu thương và ban tặng cho chúng ta những khả năng, Ngài chắc cũng ao uớc chúng ta sử dụng chúng cách ích lợi và kết quả.

    Có thể đôi tay bạn dùng để giúp đỡ, bố thí, có thể chúng được dùng để làm những công việc nặng nhọc giúp đỡ cha mẹ, người thân yêu, cũng có khi chúng được bạn dùng để đánh đàn cho nhà thờ... Và cũng có thể lắm, chính đôi tay đó lại muốn gom tóm lợi ích cho riêng mình, muốn chạm vào tiền bạc của người khác, muốn chỉ vào ai đó để đổ lỗi chăng?

    Bạn hãy nhìn vào đôi tay mình, và trả lời với Chúa rằng chúng đã và đang được sử dụng như thế nào? Và hãy sử dụng chúng với lòng biết ơn Chúa!

    Món Súp Tâm Linh
    Lannguyen

  10. #10
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những Câu Chuyện Sưu Tầm về Tin-Lành

    Huyết của Chúa Jesus

    Một đêm nọ, trong buổi truyền giảng tại nhà thờ, có một phụ nữ trẻ được sự cảm động của Chúa và đã bằng lòng tin nhận Ngài. Người phụ nữ đó có một quá khứ thật xấu xa. Cô đã từng nghiện rượu, ma túy và làm nghề mãi dâm. Nhưng nay, đời sống cô đã có những thay đổi rất rõ rệt.

    Thời gian trôi qua, cô trở nên một tín đồ rất mạnh mẽ trong hội thánh. Cô tham gia vào công việc hầu việc Chúa, dạy dỗ lời Chúa cho các em nhi đồng. Không lâu sau đó, cô được người con trai của vị mục sư chủ tọa hội thánh để ý. Mối quan hệ của họ dần dần phát triển, và rồi đến lúc họ chuẩn bị để làm lễ cưới. Và đây chính là lúc nhiều vấn đề nảy sinh. Một nửa hội thánh không đồng ý cho một cô gái có quá khứ đen tối như cô trở thành vợ của con trai một mục sư. Hội thánh bắt đầu nảy sinh nhiều bất đồng quan điểm và tranh cãi về việc này.

    Cuối cùng, họ quyết định họp nhau lại để bàn về vấn đề này.

    Vì mọi người cứ tranh cãi và không khí càng lúc càng căng thẳng, cuộc họp dường như chẳng đi đến đâu. Cô gái nọ buồn quá đỗi khi mọi chuyện xấu xa trong quá khứ của mình bị mọi người đem ra bàn bạc.

    Cô bật khóc. Người con trai của vị mục sư đứng lên, anh bắt đầu nói chuyện với mọi người. Anh không thể chịu đựng được sự đau đớn mà vợ chưa cưới của mình đang phải chịu đựng. Anh nói "Thưa quý ông bà anh chị em, thật ra quá khứ của cô ấy không phải là việc mà quí vị đang xem xét và bàn luận ở đây, mà bây giờ quý vị đang tranh cãi và bàn luận trên khả năng bôi xóa tội lỗi của huyết Chúa Jesus. Ngày hôm nay, quý vị đã nghi ngờ quyền năng tha tội của huyết báu mà Chúa Jesus đã đổ ra vì chúng ta. Vậy thì, huyết của Ngài có quyền bôi xóa hết tội lỗi chúng ta hay không?"

    Cả hội thánh bắt đầu khóc khi họ nhận ra họ đang chối bỏ quyền năng huyết báu của Chúa Jesus, con Đức Chúa Trời.

    Và ngày nay, các con cái Chúa cũng thường đem những quá khứ của anh em mình để chống lại họ.

    Tha thứ là một nền tảng quan trọng trong Phúc Âm mà Chúa Jesus đã ban cho chúng ta. Nếu huyết Ngài không thể xóa sạch mọi tội lỗi của người khác, thì huyết ấy cũng không thể nào xóa sạch tội lỗi của chúng ta. Nếu như đây là sự thật, thì tất cả chúng ta đang ở trong sự hoạn nạn lớn.

    Điều gì có thể xóa sạch mọi tội lỗi của chúng ta? Không có gì khác hơn, chỉ do huyết của Chúa Jesus mà thôi. Bạn có tin điều ấy không?

    I Giăng 1:7
    huyết của Đức Chúa Jêsus, Con Ngài, làm sạch mọi tội chúng ta.

    [Niềm Tin]
    Lannguyen

  11. #11
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những Câu Chuyện Sưu Tầm về Tin-Lành

    Những hạt ngọc trai

    Câu chuyện kể về một cô bé tóc vàng rất dễ thương, cô bé chỉ khoảng năm tuổi. Trong lúc cùng mẹ đứng chờ tính tiền tại quầy thu ngân, cô bé nhìn thấy một chuỗi ngọc trai lấp lánh đựng trong một chiếc hộp màu hồng làm bằng kim loại.
    "Ô, mẹ ơi, mẹ mua cho con chuỗi hạt đó đi, mẹ mua nó cho con đi."

    Người mẹ nhìn bảng giá được gắn trên đáy chiếc hộp, rồi bà quay lại nhìn cô con gái mình - lúc đó đang ngước mắt lên nhìn mẹ mong chờ được đồng ý. "Một đồng 95 cent, gần hai đồng lận con à. Nếu con thật sự thích nó, mẹ sẽ có một vài việc lặt vặt cho con làm và con sẽ nhanh chóng để dành đủ tiền để tự mua nó. Chỉ còn có một tuần nữa là đến sinh nhật con rồi, và bà ngoại có thể cho con một ít tiền lẻ nữa đấy."

    Vừa về đến nhà, Jenny đổ hết đóng tiền lẻ để dành bấy lâu và đếm: chỉ được có 17 cent thôi. Sau bữa ăn tối, cô bé cố gắng làm thêm nhiều việc lặt vặt trong nhà hơn nhiệm vụ hàng ngày của mình. Rồi cô bé còn sang nhà người hàng xóm và hỏi bà McJames có muốn cô giúp bà nhổ cỏ trong vườn không, và bà chỉ cần trả cho cô bé 10 cent mà thôi. Vào ngày sinh nhật của cô bé, bà ngoại lại cho thêm được 1 đồng nữa, vậy là cuối cùng Jenny cũng đã kiếm được đủ tiền để mua chuỗi ngọc trai đó.

    Jenny quí chuỗi ngọc trai vô cùng. Nó làm cho cô bé thấy mình lớn lên và xinh đẹp hẳn ra. Đi đâu cô bé cũng đeo nó bên mình: đi học trường Chúa nhật, đến trường mẫu giáo, thậm chí khi đi ngủ nữa. Jenny chỉ cởi nó ra khi cô bé đi bơi hoặc là khi tắm mà thôi. Bởi vì mẹ Jenny bảo rằng, nếu chuỗi ngọc trai này bị ướt, nó sẽ ra teng và làm bẩn trên cổ cô bé.
    Ba Jenny rất thương cô bé. Mỗi đêm khi Jenny chuẩn bị đi ngủ, ông thường dừng tất cả công việc đang làm, đến bên giường Jenny và kể chuyện cho cô bé nghe.

    Vào một buổi tối nọ, khi ba Jenny kết thúc câu chuyện buổi tối, ông hỏi con gái, "Con có thương ba không, Jenny?"
    "Dạ có chứ, ba cũng biết là con rất thương ba mà."
    "Vậy thì con có thể cho ba chuỗi hạt ngọc trai của con được không?"
    "Ôi ba ơi, thôi ba đừng lấy chuỗi ngọc của con. Nhưng mà ba có thể lấy con ngựa trắng trong số các đồ chơi của con. Nó có cái đuôi màu hồng đó , ba nhớ không? Ba đã tặng con con ngựa đó. Con rất thích nó."
    "Cũng được, con yêu, ba thương con lắm, con ngủ ngon nhé." Và người ba cuối xuống hôn nhẹ trên má Jenny trước khi rời đi.

    Một tuần sau, khi kể xong câu chuyện, ba của Jenny lại hỏi:
    "Con có thương ba không?"
    "Ba ơi, ba biết là con thương ba nhiều lắm mà.'"
    "Vậy thì con cho ba cái chuỗi ngọc trai của con đi."
    "Ôi, ba đừng lấy chuỗi ngọc trai của con. Nhưng mà ba có thể lấy con búp bê của con. Con búp bê mới toanh mà con được tặng trong ngày sinh nhật đó. Nó đẹp lắm, và ba cũng có thể lấy luôn chiếc mền màu vàng với cái giường ngủ của con búp bê nữa."
    "Thôi cũng được. Con ngủ ngon nhé. Chúa ban phước cho con,con gái cưng. Ba yêu con lắm." Và như thường lệ, ông lại hôn nhẹ lên má Jenny trước khi rời khỏi giường cô bé.

    Vài hôm sau, khi ba Jenny đến bên giường thấy Jenny đang ngồi xếp bằng trên giường. Khi ông đến, ông thấy chiếc cằm của Jenny run run, một giọt nước mắt đang chảy dài xuống má cô con gái bé bỏng.

    "Sao thế con? Chuyện gì xảy ra với con vậy, Jenny?"

    Jenny không nói gì, cô bé đưa bàn tay bé nhỏ của mình về phía cha. Và khi cô mở bàn tay của mình ra, bên trong là chuỗi ngọc trai bé xíu mà cô iu quí. Với một giọng run run, cô nói "Nó đây nè ba, con giao nó cho ba".
    Người ba Jenny nhìn con gái vô cùng cảm động. Ông đưa tay ra nhận chuổi ngọc trai rẻ tiền từ tay con và ông thò vào túi mình lấy ra một chiếc hộp bọc nhung màu xanh, bên trong là một chuỗi ngọc trai tinh khiết. Ông trao nó cho đứa con gái yêu quý của mình, Jenny. Ông đã giữ nó từ lâu lắm rồi. Ông chỉ chờ cho Jenny sẵn lòng từ bỏ chuỗi ngọc trai rẻ tiền kia thì ông sẽ trao chuỗi ngọc thật này cho con gái mình.

    Cha Jenny cũng giống Cha chúng ta trên trời. Chúa đang chờ đợi chúng ta từ bỏ những thứ tạm bợ ở thế gian này và tìm kiếm Ngài trước. Ngài sẽ mở các cửa trên Thiên Đàng và đổ phước xuống cho chúng ta đến nỗi không có chỗ chứa.

    Bạn có vui lòng dâng thời gian, tiền bạc, sức lực và khả năng của mình để Chúa sử dụng không?

    Ma 3:10
    Các ngươi hãy đem hết thảy phần mười vào kho, hầu cho có lương thực trong nhà ta; và từ nay các ngươi khá lấy điều nầy mà thử ta, Đức Giê-hô-va vạn quân phán, xem ta có mở các cửa sổ trên trời cho các ngươi, đổ phước xuống cho các ngươi đến nỗi không chỗ chứa chăng!

    Sưu tầm
    Lannguyen

  12. #12
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những Câu Chuyện Sưu Tầm về Tin-Lành

    Thập Giá Là Một Điều Cơ Bản

    Thập giá của Ðấng Christ là điều mang tính cách mạng nhất từng xuất hiện giữa vòng loài người.
    Thập giá của thời La Mã xa xưa không biết đến sự thỏa hiệp nào; nó chưa bao giờ nhượng bộ ai. Nó được biết đến bởi khả năng giết chết kẻ thù mình và khiến anh ta câm lặng mãi mãi. Nó không tha cho Ðấng Christ, mà còn giết chết Ngài như bao người khác. Ngài còn sống lúc họ treo Ngài lên trên thập giá, và hoàn toàn đã chết lúc họ đưa Ngài xuống sáu giờ sau đó. Ðó là cái thập giá đầu tiên xuất hiện trong lịch sử Cơ Ðốc.

    Sau khi Ðấng Christ sống lại từ cõi chết, các sứ đồ đi ra và rao giảng sứ điệp của Ngài, và điều mà họ rao giảng là thập giá. Bất cứ nơi nào họ đi ra trên thế giới rộng lớn này, họ mang theo thập giá, và cùng một quyền năng mang tính cách mạng đó (quyền năng phục sinh Ðấng Christ - ND) đi với họ. Sứ điệp cơ bản của thập giá đã biến đổi Sau-lơ ở Tạt-sơ, và biến ông từ một con người dữ tợn, chuyên bắt bớ Cơ Ðốc nhân trở thành một tín hữu mềm mại và một sứ đồ của đức tin. Quyền năng của thập giá biến đổi người xấu thành người tốt. Quyền năng đó tháo gỡ mọi sự trói buộc của ngoại giáo và thay đổi hoàn toàn cái nhìn của thế giới phương Tây về đạo đức và tinh thần. Thập giá đã làm tất cả những điều này và sẽ tiếp tục làm cho đến chừng nào nó vẫn còn được xem là thập giá theo ý nghĩa ban đầu của mình. Sức mạnh của nó mất đi khi nó bị biến đổi từ một vật của sự chết sang một vật của cái đẹp. Khi con người biến nó thành biểu tượng, đeo nó quanh cổ họ như một món đồ trang sức hay đưa nó ra trước mặt họ như là một thứ bùa chú giúp tránh khỏi ma quỷ; rồi thì nó trở thành một biểu tượng yếu ớt xét ở mức độ tốt nhất, và ở mức độ tệ nhất thì nó rõ ràng là một vật thờ cúng. Như thế, ngày nay thập giá được tôn sùng bởi hàng triệu người hoàn toàn không biết tí gì về quyền năng của nó.

    Thập giá hoàn tất mục đích của nó bằng cách hủy diệt mẫu hình đã có sẵn, của nạn nhân, và tạo nên một mẫu hình khác, của chính nó. Vì thế nó luôn có phương cách của mình. Nó thắng bằng cách đánh bại đối thủ và áp đặt ý muốn mình lên anh ta. Nó luôn luôn chiếm ưu thế. Nó không bao giờ thỏa hiệp, không bao giờ đổi chác, hay hội ý, không bao giờ đầu hàng một điểm nào vì lợi ích của hòa bình. Nó không quan tâm đến hòa bình; nó chỉ quan tâm đến việc kết thúc kẻ thù mình nhanh hết mức có thể.

    Vì biết rất rõ mọi điều này, Ðấng Christ đã phán, "Nếu ai muốn theo ta, thì phải liều mình, vác thập tự giá mình mà theo ta." Vì thế, thập giá không chỉ đưa sự sống Ðấng Christ trên trần gian này đến chỗ kết thúc, nó cũng chấm dứt đời sống đầu tiên, đời sống cũ, của mỗi người là người thực sự theo Ngài. Nó tiêu diệt mẫu hình cũ, mẫu hình A-đam, trong đời sống người tin, và chấm dứt nó. Rồi thì Ðức Chúa Trời, Ðấng đã khiến Ðấng Christ từ kẻ chết sống lại, làm cho người tin sống lại và đời sống mới bắt đầu.

    Ðiều này hoàn toàn là Cơ Ðốc giáo thật, dầu chúng ta không thể nhận ra sự bất đồng tinh vi của quan niệm này với quan niệm của những người Tin Lành ngày nay. Nhưng chúng ta không dám đề cao vị trí của mình. Thập giá vượt quá mọi sự đánh giá của con người và đối với thập giá đó, mọi tư tưởng cuối cùng phải chịu sự đoán xét. Sự lãnh đạo nông cạn và thế tục sẽ sửa đổi thập giá để làm vừa lòng hậu duệ của các thánh nhân, những con người tiêu khiển trong cuồng dại, những người sẵn sàng bày trò vui của họ ngay cả trong nơi rất thánh; nhưng làm như thế tức là chuốc lấy thảm họa thuộc linh và liều lĩnh trước cơn thịnh nộ của Chiên Con biến thành Sư Tử.
    Chúng ta phải làm một điều gì đó về thập giá, và chúng ta chỉ có thể làm một trong hai điều mà thôi - chạy trốn nó hay chết trên nó. Và nếu chúng ta dại dột chạy trốn nó, bởi hành động đó, chúng ta sẽ quăng xa mọi niềm tin của cha ông và biến Cơ Ðốc giáo thành một thứ gì đó khác hơn bản chất thực của nó. Rồi thì chúng ta sẽ chỉ còn lại một ngôn ngữ sáo rỗng về sự cứu rỗi; quyền năng sẽ lìa bỏ cùng với sự lìa bỏ thập giá thật của chúng ta.

    Nếu chúng ta khôn ngoan, chúng ta sẽ làm điều mà Ðức Chúa Jêsus đã làm: Vác thập giá và xem thường sự xấu hổ của nó vì niềm vui đang được đặt ở phía trước chúng ta. Làm việc này tức là trao phó trọn vẹn kiểu đời sống cũ cho thập giá để bị tiêu hủy đi và xây dựng lại đời sống mới trong quyền năng của sự sống đời đời. Và chúng ta sẽ thấy rằng điều đó còn tuyệt vời hơn cả thơ ca, hơn cả những bài thánh thi ngọt ngào và cảm xúc hân hoan. Thập giá sẽ cắt sâu vào đời sống chúng ta, nơi nó gây đau đớn nhiều nhất, nó không dung tha chúng ta cũng như những danh tiếng tốt mà chúng ta đã cẩn thận gây dựng. Nó sẽ đánh bại chúng ta và chấm dứt đời sống ích kỷ của chúng ta. Chỉ khi đó chúng ta mới có thể sống lại trong sự đầy trọn của sự sống để hình thành một mẫu hình sống hoàn toàn mới và tự do, tràn đầy những công việc tốt lành. Thái độ sai lạc về thập giá mà chúng ta thấy trong giới chính thống hiện đại không chứng minh rằng Ðức Chúa Trời đã thay đổi, hay Ðấng Christ đã giảm nhẹ đòi hỏi của Ngài về việc chúng ta phải vác thập giá mình; nó có nghĩa là Cơ Ðốc giáo ngày nay đã đi khỏi những tiêu chuẩn của Thánh Kinh Tân Ước. Cho đến nay, quả thật chúng ta đã đi xa, xa đến độ không có gì khác ngoài một cuộc tân cải chánh mới có thể khôi phục và trả thập giá về đúng vị trí của nó trong thần học cũng như trong sự sống của Hội Thánh.

    A. W. Tozer
    Lannguyen

  13. #13
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những Câu Chuyện Sưu Tầm về Tin-Lành

    This is a neat story.

    A little girl stood near a small church from which she had been turned away because
    it was "too crowded." I can't go to Sunday School," she sobbed
    to the pastor as he walked by.
    Seeing her shabby, unkempt appearance, the pastor guessed the reason and,
    taking her by the hand, took her inside and found a place for her in the Sunday school class.
    The child was so happy that they found room for her, and she went to bed that night
    thinking of the children who have no place to worship Jesus Some two years later,
    this child lay dead in one of the poor tenement buildings.

    Her parents called for the kindhearted pastor who had befriended their
    daughter to handle the final arrangements. As her poor little body was being moved,
    a worn and crumpled red purse was found which seemed to have been rummaged from
    some trash dump. Inside was found 57 cents and a note, scribbled in childish handwriting,
    which read: "This is to help build the little church bigger so more children
    can go to Sunday School. "For two years she had saved for this offering of
    love When the pastor tearfully read that note, he knew instantly what he would do.

    Carrying this note and the cracked, red pocketbook to the pulpit, he told the story
    of her unselfish love and devotion He challenged his deacons to get busy and raise
    enough money for the larger building.But the story does not end there...

    A newspaper learned of the story and published It. It was read by a wealthy realtor
    who offered them a parcel of land worth many thousands. When told that the church could not
    pay so much, he offered to sell it to the little church for 57 cents.

    Church members made large donations. Checks came from far and wide.
    Within five years the little girl's gift had increased to $250,000.00--
    a huge sum for that time (near the turn of the century).

    Her unselfish love had paid large dividends. When you are in the city of Philadelphia,
    look up Temple Baptist Church, with a seating capacity of 3,300.
    And be sure to visit Temple University, where thousands of students are educated.

    Have a look, too, at the Good Samaritan Hospital and at a Sunday School
    building which houses hundreds of beautiful children, built so that no child in
    the area will ever need to be left outside during Sunday school time. In one of
    the rooms of this building may be seen the picture of the sweet face of the little
    girl whose 57 cents, so sacrificially saved, made such remarkable history. Alongside
    of it is a portrait of her kind pastor, Dr. Russell H. Conwell, author of the book,
    "Acres of Diamonds".

    This is a true story, which goes to show WHAT GOD CAN DO WITH 57 CENTS.

    ===

    Chúa có thể làm gì với 57 xu?

    Vào một buổi sáng Chúa nhật, tại một ngôi nhà thờ nhỏ kia, có một cô bé nhỏ đang đứng khóc thút thít. Cô bé không được vào lớp học Kinh Thánh vì lớp học đã quá đông đúc, không còn chỗ cho cô bé nữa.

    Bất chợt ông mục sư đi ngang qua, cô bé òa khóc nức nở, "Ông mục sư ơi, con không được vào lớp trường Chúa nhật học."
    Nhìn cô bé con mặt mày lấm lem, đầu tóc rối bù, ông mục sư dường như hiểu được vấn đề. Ông cầm tay dẫn cô bé vào lớp trường Chúa nhật, tìm một chỗ ngồi để cô bé được học Kinh Thánh vào buổi sáng hôm đó.

    Đứa trẻ rất cảm động về những gì ông mục sư đã làm. Hôm đó, cho đến khi đi ngủ, nó vẫn tiếp tục nghĩ về những đứa trẻ giống mình, chúng nó cũng không có điều kiện để được học biết về Chúa Giê-xu.

    Khoảng hai năm sau đó, cô bé nọ qua đời trong một căn phòng tồi tàn, nằm trong một chung cư đông đúc. Ba mẹ cô gọi ông mục sư - vốn là người đã làm bạn với con gái của ông bà suốt những năm qua - đến làm lễ tang cho con gái nhỏ của họ.
    Khi thân thể bé bỏng của cô bé được dời ra khỏi giường, mọi người chợt thấy một chiếc ví sờn rách, cũ kỹ rơi ra. Có lẽ chiếc ví được nhặt đâu đó từ những đống đồ cũ bị người ta vứt đi.

    Trong ví là 57 xu và một mảnh giấy nhàu nát với những nét chữ nguệch ngoạc, "Món tiền này dùng để xây dựng một ngôi nhà thờ lớn hơn, đủ chỗ cho tất cả những đứa trẻ có thể đến học trường Chúa nhật". Đó là số tiền dâng mà cô bé đã dành dụm trong suốt hai năm qua.

    Khi đọc những dòng chữ đơn sơ ấy, ông mục sư đã khóc. Ông lập tức hiểu ra mình cần phải làm điều gì. Cầm tờ giấy của cô bé nhỏ và quyển sổ soạn bài giảng cũ kỹ của mình, ông mục sư bước lên toà giảng. Ông kể lại toàn bộ câu chuyện về tình yêu không vị kỷ và sự dâng hiến của cô bé. Và ông đưa ra một thách thức với ban trị sự là làm sao có thể quyên góp đủ tiền để xây dựng một ngôi nhà thờ lớn hơn.
    Nhưng câu chuyện không chỉ dừng lại tại đó!

    Một tờ báo biết được câu chuyện cảm động này đã đăng trên số báo của họ. Rồi một người buôn bán bất động sản đọc được câu chuyện kể trên đã dâng hiến một mảnh đất trị giá hàng ngàn dollar. Ông ta chủ động liên hệ với hội thánh, và khi được hội thánh cho biết là không đủ ngân quĩ để mua mảnh đất đó của ông, ông mỉm cười và nói rằng ông bán nó với giá 57 xu.

    Trong lúc đó, các tín hữu trong nhà thờ cũng đã quyên góp được một số tiền lớn. Nhiều người ở khắp nơi khi nghe được về câu chuyện trên đã rộng lòng dâng hiến cho hội thánh trong việc xây dựng nhà thờ mới. Trong vòng 5 năm, món quà của cô bé nhỏ đã gia tăng lên đến 250,000 dollar, một số tiền rất lớn vào lúc bấy giờ. Tình yêu không vị kỷ của cô bé đã đem lại một kết quả to lớn.

    Khi bạn có dịp đến thành phố Philadelphia, hãy thăm nhà thờ Temple Baptist với hơn 3300 chỗ ngồi, và một trường đại học với hàng trăm sinh viên đang được huấn luyện
    Cũng hãy đến thăm bệnh viện Good Samaritan, và tòa nhà dành riêng cho trường Chúa nhật với hàng trăm giáo viên dạy các lớp trường Chúa nhật, hầu cho không một đứa trẻ nào trong vùng mong muốn học trường Chúa nhật lại bị bỏ rơi.

    Trong một phòng của toà nhà này, bạn sẽ thấy một bức chân dung với khuôn mặt dịu dàng của một cô bé, chính là người mà chỉ với chỉ 57 xu được dành dụm trong sự hi sinh, đã làm nên một sự kiện vĩ đại.

    Bên cạnh bức ảnh đó là tấm hình của vị mục sư đáng kính của cô bé, tiến sĩ Russell H. Conwell, tác giả cuốn sách "Những cánh đồng kim cương."
    Suy gẫm
    Nhiều lần trong cuộc sống, chúng ta cảm thấy thất vọng vì nghĩ rằng mình không có khả năng làm thay đổi hoàn cảnh hiện tại. Cần nhớ rằng nếu tự sức mình thì chúng ta sẽ chẳng làm được gì, nhưng với sự hướng dẫn và quan phòng của Chúa, chúng ta sẽ luôn đạt được những kết quả thật phi thường.

    Đừng bao giờ thất vọng khi cuộc sống làm cho chúng ta cảm thấy mình vô giá trị, nhưng hãy vui mừng và biết rằng Chúa Toàn Năng có thể làm được những việc vô cùng to lớn qua đời sống của chính mỗi người, nếu chúng ta bằng lòng dâng mình cho Chúa, để Chúa hướng dẫn mọi lối trong cuộc đời mình.

    Bạn có sẵn sàng không?

    Mỗi tuần một câu Kinh Thánh

    Vả, Ðức Chúa Trời, bởi quyền lực cảm động trong chúng ta, có thể làm trổi hơn vô cùng mọi việc chúng ta cầu xin hoặc suy tưởng. (Ê-phê-so 3:20).

    Món Súp Tâm Linh
    Lannguyen

  14. #14
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những Câu Chuyện Sưu Tầm về Tin-Lành

    Viên gạch

    Charles là một thanh niên trẻ tuổi khá thành công trong công việc. Anh ta vừa tậu được một chiếc xe mới. Anh lái xe trên con đường ở vùng ngoại ô, chiếc Jaguar lướt nhanh thật êm ái. Charles xem chừng có những đứa trẻ đang chạy chơi hai bên đường không, giữa những hàng xe đang đậu kia. Bất chợt Charles lái xe chậm lại vì anh cảm giác hình như mình vừa nhìn thấy một cái gì đó ở phía trước.

    Khi lái xe ngang qua, anh chẳng thấy một đứa trẻ nào cả. Thay vào đó, một cục gạch bay thẳng vào cánh cửa xe của anh. Charles thắng gấp và anh lái xe lùi lại chỗ viên gạch vừa được ném ra.
    Charles tức giận nhảy ra khỏi xe, chộp lấy đứa trẻ đứng gần mình nhất và gằn giọng, "Mày là ai hả? Mày làm cái khỉ gì thế? Cái xe của tao mới tinh như vậy, mày ném cục gạch vô thì có biết tao phải tốn bao nhiêu tiền để sửa không hả? Tại sao mày lại làm như thế, nhóc con?"
    Cậu bé năn nỉ giải thích. "Thưa chú, cháu xin lỗi. Cháu không biết phải làm gì khác nữa. Cháu đành phải quăng cục gạch ra bởi vì chẳng ai chịu dừng lại giúp cháu cả." Nước mắt lăn dài trên má, cậu bé chỉ về hướng những chiếc xe đang đậu đằng kia.

    "Em trai cháu ở đằng kia kìa," cậu bé nói. "Nó bị tuột thắng và ngã khỏi chiếc xe lăn, mà cháu thì không biết làm sao để bế nó lên cả." Vừa khóc, cậu bé vừa hỏi Charles, "chú có thể làm ơn bế em cháu đặt vào xe lăn giúp cháu được không ạ? Nó đang đau lắm, mà nó nặng quá cháu không bế lên nổi."
    Không đợi đứa trẻ nói thêm, Charles cố gắng nuốt nhanh cái nghẹn ngào trong cổ họng và anh vội vàng đến bên, đỡ đứa em dậy, đặt nó vào chiếc xe lăn, rồi anh lấy chiếc khăn tay yêu quý của mình phủi bụi đất dính trên người đứa bé, xem xét những vết trầy xước trên người nó. Anh nhìn đứa bé từ đầu đến chân, để chắc chắn rằng nó không bị làm sao cả.

    "Cám ơn chú, xin Chúa ban phước lại trên chú," đứa bé mừng rỡ nói với người khách lạ. Sửng sốt trước lời nói của đứa trẻ, Charles đứng im nhìn cậu bé nhỏ đẩy chiếc xe lăn cùng đứa em tật nguyền hướng về nhà.
    Charles trở lại chiếc xe của mình, bước chân anh như nặng nề quá đỗi. Vết lõm trên cửa xe vẫn còn đó, nhưng anh chẳng màng đến chuyện mang xe đi sửa nữa. Anh muốn giữ cái vết xước ấy để nhắc nhở chính mình một điều: Đừng chạy qua cuộc đời quá nhanh, đến nỗi người khác phải quăng cục gạch vào mình để gây sự chú ý.

    Suy gẫm
    Chúa đang thì thầm nói với mỗi chúng ta. Thỉnh thoảng khi chúng ta không có thời gian để lắng nghe Chúa, Ngài phải ném những "viên gạch" để chúng ta dừng lại, chú ý đến những gì Ngài muốn nói với chúng ta. Tất cả đều là sự lựa chọn của chúng ta: Lắng nghe tiếng thì thầm... hay chờ đợi một viên gạch được ném ra!
    Bạn có dành thời gian tỉnh lặng để lắng nghe điều Chúa đương phán với bạn không?

    Mỗi tuần một câu Kinh Thánh
    ISa 3:10
    Đức Giê-hô-va đến đứng tại đó, gọi như các lần trước: Hỡi Sa-mu-ên! hỡi Sa-mu-ên! Sa-mu-ên thưa: Xin hãy phán, kẻ tôi tớ Ngài đương nghe!
    Lannguyen

  15. #15
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những Câu Chuyện Sưu Tầm về Tin-Lành

    Chiếc cầu

    Có một chiếc cầu bắc ngang qua một dòng sông rộng lớn. Hầu như suốt ngày hai nhịp cầu được mở ra, nằm song song với hai bờ để tàu bè qua lại được dễ dàng. Nhưng cũng có những lúc nhất định trong ngày, hai nhịp cầu được nối lại bắc ngang qua sông để cho những chuyến tàu lửa chạy qua.
    Người gác cầu ngồi trong một căn nhà nhỏ bên bờ sông để điều khiển hoạt động của hai nhịp cầu. Vào một đêm nọ, khi ông đang chờ chuyến tàu cuối cùng trong ngày đi qua, ông nhìn vào màn đêm mờ tối và thấy từ xa ánh đèn của đoàn tàu đang tiến lại gần.

    Ông bước về trạm điều khiển, chờ cho đến khi đoàn tàu đến đúng khoảng cách quy định thì ông sẽ xoay hai nhịp cầu lại bắc ngang qua sông. Và khi hai nhịp cầu đã vào vị trí, bất ngờ, ông hốt hoảng nhận ra cái khóa an toàn nối hai nhịp cầu với nhau không hoạt động được nữa. Nếu chiếc cầu không có thiết bị khóa an toàn này, nó sẽ lắc lư và làm đoàn tàu trượt khỏi đường ray và lao xuống sông. Đây là chuyến tàu chở khách, với rất nhiều hành khách trên toa.

    Ông vội chạy thật nhanh qua bờ bên kia, ở đó có một đòn bẩy điều khiển bằng tay mà ông có thể dùng sức để giữ cái khóa an toàn. Ông sẽ phải giữ chặt cái đòn bẩy này cho đến khi đoàn tàu đi qua.

    Từ đằng xa, ông có thể nghe thấy đoàn tàu đang tiến lại gần. Ông dùng hết sức của mình giữ thật chặt đòn bẩy. Ông đè cả thân mình lên trên nó, cố gắng giữ cái khóa an toàn của hai nhịp cầu khi đoàn tàu đi qua. Rất nhiều mạng sống trên tàu phụ thuộc hoàn toàn vào sức mạnh của ông lúc này!

    Bất chợt, phía bên kia chiếc cầu từ hướng trạm điều khiển, ông nghe một tiếng gọi vang lên khiến cả người ông trở nên lạnh toát. "Ba ơi, ba ở đâu?" Đứa con trai 4 tuổi của ông đang vượt qua chiếc cầu để tìm ông. Phản ứng đầu tiên của ông là hét gọi con "Con ơi chạy nhanh lên, chạy nhanh lên".

    Nhưng đoàn tàu đã đến rất gần. Đôi chân bé nhỏ sẽ không thể nào giúp con ông tự mình vượt qua chiếc cầu trước khi đoàn tàu tới. Ông muốn rời khỏi chiếc đòn bẩy, chạy thật nhanh đến để bồng đứa con yêu dấu của mình chạy đi an toàn. Nhưng ông cũng nhận ra rằng ông không thể nào rời khỏi vị trí đó vào lúc này. Hoặc là tất cả mọi người trên đoàn tàu hoặc đứa con yêu dấu của ông sẽ phải chết.

    Trong tích tắc, ông đã phải quyết định!
    Đoàn tàu lướt nhanh qua trên chiếc cầu một cách an toàn. Không một ai trên đoàn tàu hay biết rằng có một cơ thể bé nhỏ đã bị hất tung xuống dòng sông một cách không thương tiếc bởi đoàn tàu mà họ đang ở trên đó. Cũng chẳng ai quan tâm đến hình ảnh một người đàn ông đau khổ tột cùng nhưng tay vẫn bám chặt chiếc đòn bẩy khi đoàn tàu chạy qua. Họ cũng không nhìn thấy được những bước đi thất thểu của ông trên đường trở về nhà để nói cho vợ nghe về cái chết đau thương của đứa con yêu dấu.

    Nếu bạn hiểu được cái cảm xúc của người đàn ông này khi chứng kiến cái chết của con mình thì bạn cũng bắt đầu hiểu sự đau đớn của Cha chúng ta trên trời khi Ngài hi sinh Con độc sanh của Ngài để làm nhịp cầu kéo chúng ta đến sự sống đời đời.
    Câu hỏi suy gẫm

    + Có bao giờ bạn tự hỏi rằng tại sao Đức Chúa Trời lại làm cho đất rún động, bầu trời trở nên tối tăm khi Chúa Giêxu chết trên thập tự giá?

    Đức Chúa Trời sẽ cảm thấy như thế nào khi chúng ta lướt qua trong đời này mà chẳng hề nghĩ về những gì mà Ngài đã làm cho chúng ta qua Đức Chúa Giêxu?

    + Lần cuối cùng mà bạn cảm tạ Chúa về sự hi sinh của Con Ngài là khi nào? Bạn sẽ làm gì đối với ơn cứu chuộc mà Chúa dành cho bạn?

    Mỗi tuần một câu Kinh Thánh
    Giang 3:16
    Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian, đến nỗi đã ban Con một của Ngài, hầu cho hễ ai tin Con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời
    Lannguyen

  16. #16
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những Câu Chuyện Sưu Tầm về Tin-Lành

    Tà linh béo

    Mỗi khi gặp gỡ một người anh em to béo hay ăn, một chị em trong Hội thánh thường giơ tay cầu nguyện cho anh ta: - Tà linh béo, hãy cút xéo khỏi con người này, nhân danh Chúa Jê-sus!
    Nhưng chẳng có gì thay đổi cả. Hết lần này lần khác không có kết quả, người chị em kia thất vọng đến hỏi mục sư: - Sao vậy mục sư, sao tà linh đuổi không chịu đi?
    Và người mục sư bèn nhắc lại cho chị một câu trong Kinh thánh
    - Nhưng thứ quỉ nầy nếu không cầu nguyện và không KIÊNG ĂN thì chẳng trừ nó được.

    Nhầm

    Thiên sứ đến giờ thị sát bốc điện thoại lên và gọi cho tầng 1 ở Địa ngục. Như thường lệ phải có quỉ sứ trực điện trả lời, nhưng hôm nay mãi không ai nhấc máy. Chuyển sang gọi cho số máy tầng 2, cũng im như vậy. Gọi sang số máy của tầng 3 địa ngục, mãi 15 phút sau mới có một quỉ nhấc máy, vừa alô vừa thở hổn hển: - Ai gọi đấy, hỏi có việc gì?
    - Này, chúng mày ở dưới đó sao biến đi đâu hết rồi?
    - Ối ông ơi, chỗ chúng tôi đang gặp đại họa. Một game thủ vừa phải xuống đây, mà nó ngỡ là rơi vào máy chủ mới, bây giờ đang đánh đến mức thứ ba rồi!

    Chúa tha được

    Một thanh niên mới tin nhận Chúa trong buổi nhóm, đầy lòng vui sướng, sẵn sàng gặp ai trong Hội thánh cũng ôm hôn. Bỗng nhiên anh để ý thấy một người đầy vẻ cau có bực dọc, bèn đến gần mà tươi cười bắt chuyện:
    - Chúa Jê-sus vừa cứu tôi! Chúa tha hết tội cho tôi rồi!
    Người kia sầm mặt, vặc lại: - Tôi là chấp sự đây này!
    Người thanh niên kia vẫn không dừng lại, cố lấy lời động viên
    - Anh đừng lo, chuyện đấy Chúa cũng tha được mà.

    Bò cũng phải khóc

    Phiên chợ làng hôm đó có một bác nông dân dắt theo một con bò sữa trông còn rất phong độ. Ông để nó nằm ngay giữa chợ, và cắm một bảng giá đề giá rất đắt. Nhưng khi cả chợ xúm lại xem và bàn tán, thì bác nông dân ra thêm một điều kiện, là bác sẽ tặng không con bò này cho ai có thể vừa làm cho nó cười, vừa làm cho nó khóc, vừa dọa được nó phát sợ phải bỏ chạy.

    cow

    Con bò nằm đó uể oải nhai cỏ với thái độ bất cần đời, và chẳng một cố gắng nào của đám đông hiếu kỳ có thể khiến nó quan tâm. Đến chiều, bỗng nhiên có một người nhỏ bé gầy gò tiến đến cạnh con bò, nói thầm vào tai nó một điều gì đó. Bỗng nhiên con bò phá lên cười sằng sặc.
    Thấy chuyện lạ xảy ra, cả chợ liền chạy lại xem. Thì người đàn ông kia đi vòng sang phía tai bên kia, và lại nói thầm vào tai bò một câu nữa. Lần này con bò bỗng khóc rống lên.Người đàn ông thủng thẳng đi vòng quanh con bò một lần nữa, và lại ghé tai con bò nói thầm một câu thứ ba. Và con bò sợ hãi vùng đứng dậy và bỏ chạy trước cặp mắt ngạc nhiên của cả đám đông.

    Cả chợ liền vây lấy người đàn ông: - anh đã nói những điều gì cho con bò nghe vậy?
    Anh này từ tốn đáp:

    - Câu đầu tiên, tôi hỏi nó “bò ơi mày có biết một mục sư Ngũ tuần được nhận lương là bao nhiêu không?” – và mọi người xung quanh cùng phá lên cười.
    - Câu thứ hai, tôi hỏi nó “bò ơi mày có biết một mục sư Ngũ tuần phải làm việc nhiều như thế nào không?” – lần này cả đám đông ai cũng ứa nước mắt ái ngại.
    -Thế còn câu thứ ba, anh nói với nó cái gì?
    - Lần thứ ba, tôi chỉ hỏi “bò ơi mày có muốn làm mục sư Ngũ tuần không?”

    Chú thích: ở nước Nga có một giai đoạn các Hội thánh Ngũ tuần là các Hội thánh không được chính thức công nhận.

    Tinlanh.Ru sưu tầm và dịch
    Lannguyen

  17. #17
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những Câu Chuyện Sưu Tầm về Tin-Lành

    Thư giãn

    Viết bởi Hong An

    thien-su-tre-em-cuoi

    *Một tín đồ nọ bị đắm tàu và lạc vào một hòn đảo không có người ở. Một năm sau mới có tàu đến đón anh ta. Họ nhìn thấy trên hòn đảo ngôi nhà anh ta đã kịp xây với sân, vườn, chuồng dê, tóm lại là đủ cả. Xa đằng sau ngôi nhà, lại có hai nhà thờ. Người ta bèn hỏi: “Tại sao phải có hai nhà thờ?”
    “Đây là nhà thờ của tôi, còn kia là nhà thờ của phái khác mà tôi không bao giờ đi.”

    *Một cụ già nào đó đã nhận xét một câu như thế này: “A-đam là người đàn ông đầu tiên đã phải phàn nàn về đồ ăn mà vợ cho mình ăn.”
    Bà nội thăm hỏi đứa cháu mình: “Bố mày vẫn còn nhớ đến Chúa mỗi khi ngồi vào bàn ăn đấy chứ?” – “Vâng”, đứa trẻ trả lời, “mới chiều hôm qua thôi, khi ngồi vào bàn ăn bố cháu còn nói – Chúa ơi, lại là món cháo mạch à!”

    *Sáng chủ nhật, cậu con trai thức dậy và có cuộc tranh luận với mẹ mình
    “Mẹ ơi con chẳng đi Hội thánh đâu, toàn gặp những người thọc mạch chuyện người khác thôi”
    “Kệ họ, con phải đi Hội thánh, con ạ”
    “Mẹ ơi nhưng ở đó chẳng ai yêu con cả, chẳng ai chào đón con cả”
    “Nhưng có Chúa yêu con, con nhất định phải đi Hội thánh”
    “Mẹ xem có lý do nào khác có sức thuyết phục hơn không”
    “Con nhất định phải đi, con là mục sư Hội thánh cơ mà”

    *Một tín đồ đến gặp mục sư: “Mục sư ơi, con bị mất xe đạp, không biết có ai trong Hội thánh đã lấy mà con không biết làm cách nào để phát hiện được là ai đã làm chuyện đó”
    “Ồ, rất đơn giản, - ông mục sư đáp, con hãy đọc trước mặt tất cả mọi người Mười điều răn, khi đọc đến điều răn “ngươi chớ trộm cướp” – nếu thấy ai đỏ mặt lên thì đó là thủ phạm.
    Sau đó ít lâu ông mục sư gặp lại người kia, bèn hỏi xem anh ta đã tìm ra được kẻ trộm chưa.
    “Ồ không”, - người kia bối rối trả lời, “mọi chuyện lại xảy ra khác hẳn. Khi con đọc đến điều răn – “Ngươi chớ phạm tội tà dâm” thì con nhớ ra được mình để quên xe đạp ở chỗ nào.”

    *Một người chết và hồn anh ta lìa khỏi xác. Anh ta đến nơi có hai cánh cửa, một đề chữ “thiên đàng”, một đề “địa ngục”. Sau cánh cửa “thiên đàng” văng vẳng tiếng hát thánh ca, thoang thoảng mùi hoa, và thấp thoáng bóng người đi lại như bay với đôi cánh trắng.
    “Ôi chao, chỗ này buồn tẻ thật, cả đời chỉ có hát thánh ca và ngửi hoa thôi à”, người này nghĩ thầm và quyết định nghé nhìn xem có gì sau cánh cửa “địa ngục”. Anh ta thấy một đám đông đang vui say sưa trong tiếng nhạc dập dình, đầy khói thuốc, men rượu và tiếng những cô gái đang cười đùa eo éo mời gọi.
    “Đây rồi, đúng là những thứ mình quen mình thích” – anh ta nghĩ vậy và liền tiến bước vào luôn. Nhưng vừa khi anh ta đặt chân vào sau ngưỡng cửa, đám đông náo nhộn lúc nãy biến mất, và một lũ quỉ sứ chạy ào lại và trói anh ta đem đi đến chỗ có những vạc dầu cháy.
    “Dừng lại”, - anh này kêu lên, “tôi thấy và đến chỗ đám hội có bia rượu và con gái cơ mà”.
    Lũ quỉ cười phá lên: “À, đấy chỉ là quảng cáo thôi”

    (sưu tầm và dịch - Tinlanh.Ru)
    Lannguyen

  18. #18
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những Câu Chuyện Sưu Tầm về Tin-Lành

    Bạn không thể rao giảng Tin lành với nắm đấm
    Viết bởi Administrator

    Có bao giờ các bạn thấy một hoạ sĩ nào bán một bức tranh có Chúa Jê-sus được vẽ với hai tay đang nắm đấm không? Không! Người ta sẽ chẳng mua một bức tranh như vậy, vậy mà nhiều nhà truyền giảng vẫn có hai tay nắm đấm và tâm trí cũng nắm đấm như vậy trong khi giảng các bài giảng của mình.

    Bạn không thể giảng Tin lành với nắm đấm.

    Bạn không thể giảng Tin lành với mặt mũi cau có.

    Bạn không thể giảng Tin lành với sự tức tối.

    Tin lành - đó là Tin tức Tốt lành, và các bạn cũng phải cư xử một cách tương xứng. Không có lý do nào để biện hộ cho việc con người phải rời khỏi buổi nghe giảng ra về với tấm lòng trống rỗng, nặng nề, bị chỉ trích làm cho xấu hổ, hoặc yếu đuối, bởi vì Tin lành là Tin tức Tốt lành đến từ trời. Đó không phải là một tin tức hiện thời như trong các tờ báo, mà Nó sản sinh ra những biến đổi vĩnh cửu trong thế giới và trong bạn. Nếu đó thật sự là Tin lành, thì Nó sẽ làm lòng bạn tràn đầy sự vui mừng. Các thiên sứ đã công bố Tin tức Tốt lành vì họ biết rằng vương quốc của Đức Chúa Trời đã đến để ở cùng với con người. Đó là một vương quốc, nơi mà sự công bình, sự bình an và sự vui mừng cai trị trong lòng con người. Những tín đồ là những con người hạnh phúc nhất thế gian. Giả sử không có cả Đức Chúa Trời và sự cứu rỗi đi nữa, thì tuyệt vời hơn cả vẫn là sống với đức tin vào Tin lành và chết với nụ cười trên môi, thay vì sống như một kẻ phê bình hoài nghi với mọi người và với mọi sự. Đừng có tức giận, hãy vui mừng! Tin lành đã đến với các bạn!

    T.L. Osborn

    (trích từ sách "Vàng của Đức Chúa Trời" do Kevin McNulty biên soạn - ND - T.Q.H. Tinlanh.Ru )
    Lannguyen

  19. #19
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những Câu Chuyện Sưu Tầm về Tin-Lành

    Những Con Ếch

    Bạn có biết rằng

    NHỮNG CON ẾCH uống nước qua da của chúng không? Thay vì nuốt nước bằng những cái miệng của chúng, thì những con ếch hấp thụ hơi ẩm qua làn da của chúng. Những con ếch cũng nhận khí ô-xy qua làn da của chúng, mà giúp chúng thở tốt hơn trong nước.

    NHỮNG CON ẾCH ăn với những đôi mắt nhắm lại không? Đôi mắt giúp con ếch nuốt bằng cách đi sâu vào trong đầu của nó và đẩy thức ăn xuống họng của nó.

    NHỮNG CON ẾCH có thể nhãy 20 lần dài hơn chính chiều dài của chúng không? Giống như một con người nhảy qua bốn chiếc xe buýt trường học trong một cái nhảy!

    NHỮNG CON ẾCH có những cái lưỡi dính không? Những con ếch không dùng những bàn tay của chúng để bắt lấy thức ăn chúng chỉ đưa những cái lưỡi của chúng ra! Những con ruồi, con muổi, và những sâu bọ ngon bụng khác thì dính vào cái đuôi lưỡi và được kép vào trong miệng của con ếch làm thức ăn buổi tối.

    VÀI CON ẾCH mang lấy ngụy trang không? Những lằn và điểm chấm giúp những con ếch trộn lẫn vào những vùng tự nhiên xung quanh của chúng. Vài con ếch còn có thể thay đổi màu tùy thuộc vào địa phương hay thời tiết của nó.

    NHỮNG CON ẾCH lột da không? Những con ếch lột da chúng mỗi tuần một lần. Rồi chúng ăn lớp da cũ để dùng lại những chất dinh dưỡng tụ ở bên trong.

    NHỮNG CON ẾCH có thể sống tới 40 tuổi không? Hầu hết những con ếch sống từ 4 đến 15 năm.

    Một con ếch không luôn là một con ếch không? Mỗi con ếch bắt đầu từ một cái trứng nhỏ mà nở thành con nòng nọc. Con nòng nọc có một cái đầu tròn và một cái đuôi và sống trong nước như một con cá. Con nòng nọc ăn nhiều khi thân của nó thay đổi và sinh ra những bộ phận mới. Sau ba tới bốn tháng, con nòng nọc có bốn chân và không còn đuôi và có thể sống trên đất - rồi nó trở thành con ếch!

    THẬT TUYỆT DIỆU!

    Bạn có biết rằng bạn cũng có thể trở thành một sinh vật mới không? Bạn không thể có một cái đuôi và sống trong nước, nhưng Thượng Đế có thể ban cho bạn một cuộc đời mới. Đôi khi bạn có làm những việc mà gây cho bạn cảm thấy xấu hổ bên trong không? Có thể bạn muốn đóng vai một người nào đó ở trường học hay nói dối với cha mẹ của bạn. Thượng Đế gọi những điều xấu đó là tội lỗi. Mọi người được sinh ra và biết làm thế nào để có tội, và mọi người làm tội phải bị trừng phạt. Nhưng Thượng Đế, người mà yêu mến chúng ta, không muốn chúng ta làm tội. Ngài muốn chúng ta giống như Ngài - yêu thương, nhân từ, và tốt lành. Cũng giống như một con nòng nọc thay đổi thành một con ếch, Thượng Đế có thể giúp bạn trở thành giống như Ngài. Thượng Đế đã cho Con duy nhất của Ngài, Chúa Giê-xu, xuống thế gian để làm người, cũng giống như chúng ta, ngoại trừ Chúa Giê-xu không bao giờ có tội. Dù vậy, Ngài chọn sự chết để cho Ngài có thể chuộc lại hình phạt của sự chết cho chúng ta. Ba ngày sau khi Ngài chết, Thượng Đế đã sống lại!

    Bạn có muốn được một cuộc đời mới và sạch tội không? Nếu vậy thì bạn chỉ cần tin vào điều mà Chúa Giê-xu đã làm cho bạn. Hãy nói với Thượng Đế rằng bạn lấy làm tiếc cho những tội lỗi của bạn và hãy cám ơn Ngài về việc cho Chúa Giê-xu xuống để cứu bạn. Kinh Thánh nói rằng, "Vậy nếu ai ở trong Đấng Christ, thì nấy là người dựng nên mới; những sự cũ đã qua đi, nầy mọi sự đều trở nên mới!" (2 Cô-rinh-tô 5:17). Thượng Đế sẽ thay đổi bạn từ bên trong để làm bạn trở thành một sinh vật mới hoàn toàn - cũng giống như một con nòng nọc đổi thành một con ếch. Để làm điều này, bạn có thể cầu nguyện vài điều giống như vầy:

    Thượng Đế thân mến, con lấy làm tiếc vì những điều xấu con làm. Cám ơn Ngài đã gởi Chúa Giê-xu xuống chuộc lấy hình phạt vì những tội lỗi của con. Xin vui lòng thay đổi con từ bên trong và giúp con tránh xa tội lỗi để con có thể sống một cuộc đời mới trong sạch cho Ngài. A-men.

    Chuyển ngữ: Ngô Ngọc Di
    Lannguyen

  20. #20
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Những Câu Chuyện Sưu Tầm về Tin-Lành

    Hành Trình Về Hy Vọng

    Có một cuộc gặp gỡ trong cuộc sống mà hầu như tất cả mọi người đều muốn tránh. Nỗi sợ hãi của sự kiện này đánh đúng vào tình cảm của chúng ta và chúng ta muốn giả vờ sự kiện này không tồn tại. Bạn có thể nhận biết được điều này. Tuy nhiên hầu hết những nỗi sợ của chúng ta trông giống như tảng băng. Loại sợ hãi nhất đó là sự chết.

    Nhưng bạn có thể nói, "Ồ, không! Tôi không sợ chết. Tôi không nghĩ về điều này nhiều". Có lẽ đó là một trong những điều chứng tỏ nỗi sợ hãi của chúng ta. Chúng ta càng cao tuổi, thì thực tại của cái chết hiện ra lù lù trước mặt. Chúng ta đa õvà chẳng bao lâu sẽ đối diện với cái chết của vài người bạn thân và người thân trong gia đình. Và chúng ta bắt đầu suy nghĩ nhiều về cái chết riêng tư của chúng ta.

    Cú điện thoại vào nửa đêm đã thay đổi mọi sự trong đời sống của ba má Susan. Tin tức về Susan, con gái thiếu nhi đã qua đời vì giai đoạn cuối của căn bệnh đã làm cho họ giật mình. Nhanh như gió vì cú sốc qúa khủng khiếp, ba má Susan chạy lao đến bệnh viện, nhưng qúa trễ. Má của Susan hỏi, "Bác sĩ Jim, qúa nhiều năm- qúa nhiều năm, Susan của tôi, nó ở đây với tôi, và bây giờ- bây giờ, nó đã đi. Tôi không có ai hết, bác sĩ Jim tại sao điều này xảy ra, tại sao? Thật vậy, một trong những nỗi khó khăn nhất đối với ba má của Susan là nhớ Susan đã thường là một cô bé Cơ Đốc, sống tích cực làm sao. Bây giờ cô bé đã đi. Hầu như qúa nhiều không thể chịu đựng được. Má của Susan nói tiếp, "Susan của tôi, nó là cô bé dễ thương. Nó còn qúa trẻ. No ùkhông đau ốm trong thời gian qúa lâu. Bác sĩ Jim, tôi không biết làm sao tôi có thể tiêáp tục sống một mình".

    "Bác sĩ Jim cố trấn an bà, "Bà phải tiếp tục vì Susan. Cô bé thật sự không phải đi luôn. Bà ta cứ khăng khăng, "Nó đi rồi". Bác sĩ Jim nói, "Không – không có điều gì có thể đánh mất đi những kỷ niệm mà bà và chồng bà có với cô bé – thậm chí không phải cái chết có thể đánh mất những kỷ niệm qúy báu của chúng ta- hàng ngàn điều nhỏ nhặt mà chúng ta không bao giờ quên. Tôi cố suy nghĩ – Tôi thích suy nghĩ cái chết như cuộc hành trình. Bà có biết tôi định nói cái gì không? Bà ta chất vấn, "Như là đi xa phải không?" "Đúng rồi- như là đi du lịch xa – chuyến hành trình xa quê hương. Cái chết chỉ là chuyến hành trình- hành trình đến hy vọng. Mặc dù người chết vắng mặt – xa chúng ta về thể xác- chỉ là thể xác, nhưng những kỷ niệm luôn ở trong tâm trí của chúng ta. Hồn linh của Susan luôn ở với chúng ta. Linh hồn của cô ở với Đức Chúa Trời, Cha Thiên Thươnïg mãi mãi, bởi vì Chúa Giê-xu đa õđắc thắng tử thần. Có nghĩa là cái chết bị hủy diệt. Có nghĩa phần mộ của bạn và tôi, và những phâàn mộ của những người thân chúng ta một ngày nào đo ùsẽ trống. Aùnh sáng của Chúa sống lại hướng dẫn chúng ta qua bóng tối. Sự chết bị chinh phục. Tất cả đều bị chinh phục". Bác sĩ Jim nói, Và hãy nghe đây, "Cách đayâ 2000 năm, Đức Chúa Trời đã sai con Trai duy nhất của Ngài, là Chúa Giê-xu đến trần gian bởi vì Ngài yêu chúng ta trong khi chúng còn là tội nhân đáng bị hình phạt chết. Nhưng Chúa Giê-xu bằng lòng chết thế cho chúng ta trên thập tự giá. Sau 3 ngày, Ngài đã đắc thắng tử thần và sống lại.

    Nỗi đau buồn mà chúng ta cảm nhận về cái chết của người thân không đau thương bằng sự thống khổ của Con Người Giê-xu. Tuy nhiên, Chúa đã sống lại là niềm Hy Vọng cho nhân loại, mở đươnøg cho chuyến hành trình đến sự sống đời đời – chuyến hành trình về Hy Vọng. Bởi đức tin, chúng ta tham gia vào chuyến hành trình về Hy Vọng trong sự bình an. Chúng ta suy nghĩ không có sự chết – chỉ chết về thân xác –hồn linh luôn ở với Đức Chúa Trời. Khi bác sĩ Jim nói xong, má của Susan đáp lại, "Tôi cảm nhận được Lời của Đức Chúa Trời, bởi vì đó là những gì đa õxảy ra". Thật vậy, quyền năng lời của Đức Chúa Trời đụng đến đời sống bà. Bà bắt đầu tìm kiếm mối liên hiệp gần gĩu với Đức Chúa Trời hơn. Bà tin rằng Chúa Giê-xu đa õđắc thắng tử thần và phần mộ để ban cho cô bé món quà sự sống đời đời.

    Các bạn thân mến! Chúa Giê-xu tìm kiếm chúng ta để đảm bảo cho chúng ta. Thân xác ở đời này thích nghi hoàn hảo với nhu cầu thể xác vật chất tồn tại này. Thân thể trên trời mà chúng ta tồn tại ở trên trời sẽ thích ứng hoàn hảo với những nhu cầu theo kinh nghiệm thuộc linh. Qua mối liên kết với Chúa Giê-xu, chúng ta nhận được thân thể thuộc linh không hề hư nát.

    Bạn có tin điều này không? Nếu bạn chưa từng tiếp nhận Chúa Giê-xu là Cứu Chúa, Ngài đến gõ cửa lòng bạn ngay hôm nay. Hãy để Ngài ngự vào lòng là Chúa, là Chủ của bạn. Khi Đấng Sống đến nói chuyện với bạn, hãy để Ngài đồng hành với bạn trên con đường đời này. Hãy đi với Ngài vì Ngài dẫn dắt trên con đường thiện – con đường đến Hy Vọng. Để làm như vậy, bạn chỉ nói lời cầu nguyện như thế này, "Lạy Đức Chúa Giê-xu Christ, con cần đến Ngài, là Đấng đã chết trên thập tự giá vì tội lỗi của con và tiêu trừ sự chết. Bởi sự sống lại của Ngài, Ngài đem lại sự sống bất diệt để ai chết trong Ngài sẽ được ở trong bình an và hy vọng. Con tin Ngài là Chúa và Chủ đời sống con ngay bây giờ. Amen".

    Do Lê Ái Huệ chuyển ngữ.
    Lannguyen

Page 1 of 3 123 LastLast

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Câu Chuyện Thật Về Tâm Có Năng Lực Chuyển Đổi Tướng & Cảnh
    By Lovepeace in forum Tìm hiểu Về Phật Giáo
    Replies: 1
    Last Post: 04-08-2013, 05:03 PM
  2. chuyện lạ người biến thành vẹt
    By jack_nguyen_dad in forum Bình Luận Tin Tức
    Replies: 13
    Last Post: 01-22-2010, 06:35 AM
  3. Chuyện Này Có Thật Không ?
    By magnetizer in forum Bình Luận Tin Tức
    Replies: 10
    Last Post: 08-20-2009, 04:30 PM
  4. Chuyện dài cô dâu & chú rễ
    By AbuKasani in forum Bình Luận Tin Tức
    Replies: 1
    Last Post: 08-11-2009, 04:33 PM
  5. Câu chuyện “bộ đội”
    By banhtieu in forum Bình Luận Tin Tức
    Replies: 10
    Last Post: 08-10-2009, 12:43 PM

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •