Page 4 of 6 FirstFirst 123456 LastLast
Results 61 to 80 of 108

Thread: Phật Giáo Có Đường Lối Riêng

  
  1. #61
    Join Date
    Jul 2011
    Posts
    12,484
    Thanks
    42
    Thanked 49 Times in 45 Posts

    Default Re: Phật Giáo Có Đường Lối Riêng

    [QUOTE=linh-anh;1364865]
    VÀI NÉT VỀ “CỤ DIỆM”





    Đã viết về “Cụ Hồ” mà lại không viết về “Cụ Diệm” thì quả là một điều thiếu sót, vì dù sao ông Diệm cũng đã là Tổng Thống của miền Nam trong 9 năm . Nhưng bài này tuyệt đối không phải để đối chiếu so sánh “Cụ Diệm” với “Cụ Hồ” vì không ai có đôi chút hiểu biết lại đi làm công việc vô trí này. Tại sao? Tại cái đám "đỉnh cao loài khỉ" chỉ nghe lại trong các sách giáo điều dưới cái xả hội gian manh xảo trá cho nên chỉ đề ra những suy luận đi theo một chiều hướng độc đoánkhông thấy tận mắt cái gì đã xảy ra trong lịch sử trong thời chế độ củ cho nên không thể nhận định sai trái một cách rỏ ràng! Ngày nay ai cũng đã tìm hiểu thêm một cách tận tường với hệ thống hiện đại về truyền thông của Internet cho nên hầu hết người ta KHÔNG còn tin vào các bài báo nặc nô có ý đồ bôi bác chế độ củ để bưng bô cho VC nhằm che đậy những sai lầm to lớn do chế độ Việt Minhchế độ Việt Cộng gây nên tội ác cho dân tộc Việt!


    Vì một đằng suốt đời sống gian khổ, tổ chức, tập họp những người yêu nước chống Pháp, mong giành lại độc lập và thống nhất cho đất nước [Cụ Hồ- mong giành độc lập và thống nhất và cướp ngay trên tay các nhà cách mạng chân chính thủ tiêu hàng loạt anh em cùng đồng chí và cướp luôn vợ của Lê Hồng Phong là cô Nguyễn Thị Minh Khai là một điều dâm tặc bẩn thỉu cho cái gọi là giả nhân giả nghĩa để mang cái mác giả tạo là "Cha Già Dâm Dục" của Dân Tộc Việt]!






    PHẢN ỨNG CỦA KẺ THUA CUỘC

    Với chiến thuật tạo bạo loạn để cướp chính quyền trước 1975 và chiến thuật trá hàng sau năm 1975 để chiếm Giáo Hội Nhà Nướcthống lãnh Phật Giáo, nhóm Phật Giáo đấu tranh của Thích Trí Quang đã thất bại rất nặng nề, phần lớn đã bị quốc doanh hoá, phần còn lại bị phân hóa. Còn nhóm “xung kích” gồm Lê Mạnh Thát, Thiền Sư Nhất Hạnh, Hồng Quang và Cao Huy Thuần đã bị Việt Cộngvắt chanh bỏ vỏ”.

    Trước những sự thất bại này, tàn quân của nhóm Phật Giáo quá khích quay lại. Mục tiêu của nhóm này là để kết hợp lại lực lượng. Chiến thuật của nhóm này là đưa ra những vấn đề để đối phương tham chiến và đi vào mê hồn trận của họ. Một số người công giáo nông nổi, bị kích động nên đã sa vào lưới của nhóm này. Ba diễn đàn chính là Giao Điểm, Sách Hiếm Chuyển Luân được xử dụng làm phương tiện thực thi chiến dịch. Các tên xung kích là Trần Chung Ngọc, Hoàng Văn Giàu, Hoàng Trọng Miên, Đặng Văn Nhậm, Nguyễn Hữu Ba, Trần Quang Diệu, Bảo Quốc Kiếm, v.v.

    Nhiều người tin rằng sau khi chế độ cộng sản sụp đổ, nhóm Phật giáo đấu tranh sẽ phát động lại chiến dịch tạo bạo loạn để cướp chính quyền như trước năm 1975, theo phương châm BI-TRÍ-DŨNG của Thích Trí Quang: Chiếm Giáo Hội Nhà Nước để thống lãnh Phật Giáo, sau đó hô to Pháp Nạn” và “Cần Lao Công Giáo tái xuất giang hồ” để kích động lòng hận thù tôn giáo, quy tụ các phần tử cực đoan lại và đứng lên cướp chính quyền. Nhưng tình hình Phật Giáo và tình hình đất nước hậu Cộng Sản sẽ không giống như tình hình Phật Giáo và tình hình đất nước trước năm 1975, nên nhóm này cũng sẽ thất bại.

    Hôm 9.5.2011, Phật Học Tịnh QuangCanada đã đưa ra một thông cáo lên án chiến dịch đánh phá tôn giáo trong những năm gần đây với lời lẽ rất phi văn hóa, giáo dục, thiếu nhân cách.”


    Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm Với Những Bài Học Lịch Sử

    Tác Giả: Linh mục Trần Quý Thiện Có những người chết đi nhưng thế giới không bao giờ quên được họ, vì đời sống họ đã ảnh hưởng tới xã hội này nhiều quá.


    Thứ Hai, 01 tháng 11/ 2010

    Có những người chết đi nhưng thế giới không bao giờ quên được họ, vì đời sống họ đã ảnh hưởng tới xã hội này nhiều quá. Sự nghiệp họ được truyền tụng từ thế hệ này qua thế hệ khác, nhưng không bao giờ bớt phần vinh quang rực rỡ. Tư tưởng và hành động của họ vẫn được người đời coi như khuôn vàng thước ngọc để noi theo bắt chước. Họ là ai? Xin thưa đó là các vị Anh Hùng của Dân Tộc.

    Trong dòng lịch sử bốn ngàn năm văn hiến của dân tộc Việt, trải qua các triều đại Ngô, Đinh, Lê, Lý, Trần, Lê, Nguyễn, người ta thấy trên giang sơn gấm vóc thân yêu của chúng ta đã phát sinh nhiều vị Anh Hùng Dân Tộc, mà ngày nay chúng ta là con cháu luôn ngưỡng mộ và tri ân. Mỗi thời đại đều xuất hiện những vị Anh Hùng khác nhau để Kiến Quốc và Cứu Quốc. Nếu sau thời đại các vị Vua Hùng, chúng ta thấy có Bà Trưng, Bà Triệu, Ngô Quyền, Đinh Bộ Lĩnh thì trong thời đại kế tiếp, chúng ta có Lê Lợi, Lý Thái Tổ, Lê Thánh Tôn, Trần Hưng Đạo, Nguyễn Huệ và trong thời cận đại, chúng ta có Nguyễn Thái Học, Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh, Nguyễn Trường Tộ v.v…

    Trong lịch sử Việt Nam cận đại, các sử gia đã đặc biệt quan tâm đến một con người, một nhà ái quốc, đúng hơn là một nhà cách mạng mà cụ Phan Bội Châu đã hết lời ca tụng nghĩa cử dũng lược từ quan, lúc Người mới hơn 30 tuổi đã dám thách thức quyền lực của cả nước Pháp: Đó là Chí Sĩ Ngô Đình Diệm.


    Tổng Thống Ngô Đình Diệm

    Hôm nay nhân kỷ niệm 50 năm, Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm thiết lập thể chế Tự Do Dân Chủ lần đầu tiên tại Việt Nam, qua biến cố lịch sử Trưng Cầu Dân Ý ngày 23 tháng 10 năm 1955, Hội Ái Hữu Người Việt Quốc Gia tổ chức Thánh Lễ Giỗ Năm Thứ 42 cầu nguyện cho Cố Tổng Thống và các Quân Dân Cán Chính đã hy sinh vì Tổ Quốc và tất cả đồng bào đã bỏ mình trên đường đi tìm Tự Do trong hai biến cố lịch sử năm 1954 và 1975, với tư cách là một người Việt quốc gia, chúng tôi xin được trình bày vài nét về Chân Dung Cố Tổng Thống với những Bài Học Lịch Sử mà Người đã để lại cho chúng ta.

    Theo thiển ý của chúng tôi, sau nửa thế kỷ Thể Chế Tự Do Dân Chủ được thiết lập trên quê hương, đàng khác chúng ta còn là những người đang chứng kiến những đổi thay khốc liệt đang nhận chìm đất nước trong đói nghèo, khổ đau, lạc hậu, nhân quyền bị chà đạp, thì đây chính là thời điểm quyết định để chúng ta đối diện với Lịch Sử Việt Nam, đối diện với vai trò đặc biệt của người Việt Hải Ngoại trong sứ mệnh định hướng dòng lịch sử đó. – Hiện nay, chủ nghĩa cộng sản đã thất bại, đã bị loại bỏ trên chính trường thế giới, đã đến lúc chín muồi để chúng ta thẩm định Nhân Vật Chống Cộng cương quyết này, trên bình diện đời sống cũng như bình diện tư tuởng. Điều gì chúng ta có thể học được từ cuộc sống của Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm, khi chúng ta nghĩ về thảm trạng đau buồn của Quê Hương và hướng nhìn về tương lai của đất nước thân yêu này.

    VÀI NÉT CHÂN DUNG NGÔ TỔNG THỐNG:

    Theo các tài liệu lịch sử đã được công bố, Tổng Thống Ngô Đình Diệm sinh ngày 3 tháng 1 năm 1901 tại Huế trong một gia đình công giáo danh vọng bậc nhất miền Trung thời đó. Thân phụ là cụ ông Ngô Đình Khả và thân mẫu là cụ bà Phạm Thị Thân, nguyên quán làng Đại Phong, Huyện Lệ Thủy, tỉnh Quảng Bình, Trung Phần Việt Nam. Cụ Ngô Đình Khả là Thượng Thư triều đình Huế kiêm Phụ Đạo Đại Thần và cũng là Cố Vấn của vua Thành Thái.

    Gia đình ông bà cụ cố Ngô Đình Khả có tất cả 9 người con: 6 người con trai và 3 người con gái. – Trưởng nam là Tổng Đốc Ngô Đình Khôi đã bị cộng sản giết năm 1945 cùng với người con trai là Ngô Đình Huân; Tổng Giám Mục Ngô Đình Thục; Tổng Thống Ngô Đình Diệm là người con trai thứ ba; ba người con gái là bà Ngô Đình Thị Giao, tức bà Thừa Tùng; bà Ngô Đình Thị Hiệp, tức bà Cả Ấm, thân mẫu Hồng Y Nguyễn Văn Thuận và bà Ngô Đình Thị Hoàng, tức bà Cả Lễ, nhạc mẫu nghị sĩ Trần Trung Dung, tiếp theo là ba người con trai: Cố vấn Ngô Đình Nhu, Cố vấn Ngô Đình Cẩn và đại sứ Ngô Đình Luyện, người con út trong gia đình.

    Cụ Cố Ngô Đình Khả nổi danh là một vị khoa bảng xuất chúng. Thời đó, tại Việt Nam rất hiếm có người được hấp thụ cả hai nền giáo dục Đông và Tây như Cụ. Lúc thiếu thời, Cụ theo Nho học, sau đó vào chủng viện học chương trình Pháp, rồi được gửi sang đại chủng viện Penang để học Triết học và Thần học Tây Phương bằng tiếng Pháp và tiếng La Tinh. Cụ là một chủng sinh rất xuất sắc, nhưng vì không có ơn gọi để trở thành linh mục, Cụ đã xin trở về cuộc sống thế tục. – Cụ Cố Ngô Đình Khả còn nổi tiếng là một vị quan thanh liêm, cương trực, đức độ, một nhà ái quốc chân chính, là bạn thân của các nhà cách mạng nổi danh thời đó như cụ Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh, Kỳ Ngoại Hầu Cường Để.

    – Thành tích đáng kể nhất của cụ cố Ngô Đình Khả là nỗ lực thành lập Trường Quốc Học tại Huế, một trường công lập đầu tiên giảng dạy theo chương trình học thuật Đông Tây tại Việt Nam. Và chính Cụ là vị đại thần duy nhất đã can đảm công khai chống lại thực dân Pháp phế bỏ và đầy vua Thành Thái sang Phi Châu sống lưu vong, sau đó Cụ đã xin rũ áo từ quan về quê làm ruộng.

    Lúc thiếu thời, cậu Diệm còn được theo học dưới sự dạy dỗ của một vị cha tinh thần khác, cũng nổi tiếng về kiến thức quảng bác, đức độ và lòng yêu nước: Đó là Quận Công Nguyễn Hữu Bài, Thượng Thư dưới triều vua Duy Tân. Ngài là vị đại thần duy nhất chống lại việc người Pháp tham lam muốn đào ngôi mộ vua Tự Đức để lấy vàng bạc châu báu. Vì thế dân chúng miền Trung thời đó vô cùng cảm kích ngưỡng mộ nên đã có phương ngôn: “Đày vua không Khả. Đào mả không Bài”.

    – Ngoài việc hấp thụ những đức tính cao đẹp và lòng yêu nước nồng nàn của thân phụ và nghĩa phụ, cậu Diệm còn chịu ảnh hưởng sâu đậm của nền giáo dục Nho GiáoThiên Chúa Giáo. Thực vậy, nếu Nho Giáo đã hun đúc ông Diệm thành một con người thanh liêm, tiết tháo và cương trực thì nền giáo dục Thiên Chúa Giáo đã đào tạo ông Diệm thành một con người đầy lòng bác ái, vị tha và công chính.

    Về giáo dục học đường, từ nhỏ cậu Diệm theo học trường Trung Học Pellerin. Năm 12 tuổi (1913), ông thi vào trường Quốc Học Huế dạy theo chương trình tổng hợp bằng Việt Ngữ và Pháp Ngữ. Đến năm 1917, lúc 16 tuổi, ông đỗ hạng nhì kỳ thi tốt nghiệp Trung Học. – Vì số tuổi qúa trẻ lại đạt thành tích xuất sắc, chính quyền thực dân Pháp đề nghị cấp học bổng sang Pháp du học nhưng ông đã từ chối. Năm 1918, lúc 17 tuổi, ông được mời làm giáo sư Trường Quốc Tử Giám, một trường dành riêng cho con cháu các quan triều đình. Đến năm 1919, lúc 18 tuổi, ông đủ tuổi để vào học trường Hậu Bổ, một trường tương tự như trường Quốc Gia Hành Chánh sau này. Suốt ba năm học, ông luôn luôn chứng tỏ là một sinh viên xuất sắc trong các ngành hành chánh, chính trị, luật pháp, do đó ông đã tốt nghiệp thủ khoa. Năm 1923, lúc 22 tuổi, ông được bổ nhiệm làm Tri Huyện Quảng Điền, tỉnh Thừa Thiên rồi Tri Phủ Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị. Năm 1930, lúc 29 tuổi, với thành tích tận tụy phục vụ đồng bào, ông được đề cử làm Tuần Vũ tỉnh Bình Thuận, Phan Thiết.

    Năm 1932, Hoàng Tử Vĩnh Thụy sau thời gian du học tại Pháp đã trở về nước lên ngôi Hoàng Đế lấy hiệu Bảo Đại. Để thực hiện một cuộc cải tổ sâu rộng, nhà vua đã mời ông Ngô Đình Diệm, lúc đó mới 31 tuổi, đang làm Tuần Vũ Phan Thiết đảm nhận chức vụ Thượng Thư Bộ Lại. Với chức vụ quan trọng này, ông Diệm đề nghị thi hành các kế hoạch canh tân xứ sở, nhưng Toàn Quyền Pasquier đã bác bỏ. Vì không muốn Pháp lợi dụng danh nghiã và uy tín của mình để lừa phỉnh dân chúng, ông đã nhất quyết từ bỏ chức vụ ra đi ngày 1 tháng 9 năm 1933. Sau khi dứt khoát từ bỏ quan trường, ông Diệm lui về nhà làm dân thường và đi dạy học truờng Thiên Hựu (Providence). Việc từ quan của Chí Sĩ Ngô Đình Diệm đã làm chấn động Triều Đình Huế và Chính Phủ Pháp thời đó.

    Ngày 9 tháng 3 năm 1945, Bộ Tư Lệnh Nhật ở Đông Dương tổ chức đảo chánh lật đổ nhà cầm quyền Pháp. Đại sứ Nhật Yokohama yêu cầu vua Bảo Đại tuyên cáo Việt Nam Độc Lập trong khối Đông Nam Á. Đối phó với tình hình mới, nhà vua lại mời ông Ngô Đình Diệm về làm Thủ Tướng nhưng vì không muốn làm vật hy sinh, ông đã từ chối và nhà vua đã mời cụ Trần Trọng Kim lúc đó 62 tuổi thành lập nội các. – Ngày 15 tháng 8 năm 1945, khi Nhật Hoàng tuyên bố đầu hàng, Việt Minh khai thác sự đột biến hoang mang của quần chúng, đã tổ chức cướp chính quyền trong một cuộc biểu tình ngày 18 tháng 8 năm 1945 tại Hà Nội. Sau đó, Cựu Hoàng cũng tuyên bố thoái vị. Còn ông Diệm trên đường từ Sàigòn về Huế đã bị Việt Minh bắt tại Tuy Hoà và biệt giam tại Quảng Ngãi. Để củng cố địa vị, Hồ Chí Minh đã mời ông Diệm hợp tác với chính phủ nhưng ông đã cương quyết từ chối. Khi bị giam tại Tuyên Quang, ông bị bệnh nặng được đưa về điều trị tại bệnh viện Saint Paul Hà Nội, nhưng ông đã được ông Nhu lúc đó đang làm việc tại Thư Viện Trung ương Hà Nội tìm cách cứu thoát. Đến năm 1948, một lần nữa ông Ngô Đình Diệm từ chối lời mời của Cựu Hoàng thành lập chính phủ trong Liên Hiệp Pháp. Từ đó ông xuất ngoại, đi vận động ngoại giao tại Trung Quốc, Nhật Bản, Hoa Kỳ, Thụy Sĩ, Pháp, Bỉ và được Đức Giáo Hoàng Piô XII tiếp kiến tại La Mã.

    Vì tình hình chiến sự suy sụp mau chóng sau khi thất thủ tại Điện Biên Phủ, Chính Quyền Pháp muốn rút lui trong danh dự nên đồng ý trao trả độc lập thực sự cho Việt Nam. Trước tình thế rất bi đát, đất nước có thể bị cắt làm đôi, Cựu Hoàng Bảo Đại đã kêu gọi lòng ái quốc và trách nhiệm trước sự tồn vong của dân tộc, đã yêu cầu ông Diệm nhận lãnh sứ mạng. Vì nghĩ rằng đây là cơ hội cuối cùng, ông có thể đứng ra lập chính phủ để cứu nước nên ông đã nhận lời, bất chấp sự can ngăn của các chính khách thân hữu. Sự kiện lịch sử này xảy ra ngày 19. 06. 1954, trước khi Hiệp Định Genève chia cắt hai miền Nam Bắc đất nước theo sông Bến Hải ngày 20. 07. 1954 đúng sau 31 ngày. Ngày 24 tháng 06 năm 1954 Thủ Tướng Diệm rời Ba Lê về nước thành lập chính phủ. Sau đó cuộc Trưng Cầu Dân Ý được tổ chức ngày 23 tháng 10 năm 1955 và Đệ Nhất Cộng Hoà được thiết lập ngày 26 tháng 10 năm 1955 khởi đầu cho Thể Chế Tự Do Dân Chủ đầu tiên trên quê hương Việt Nam.

    NHỮNG BÀI HỌC LỊCH SỬ VỚI CHÚNG TA

    Trên đây chúng tôi đã ghi lại vài nét đại cương về Chân Dung Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm. Nhiều sách báo và sử liệu cũng đã nói về cuộc đời chính trị cũng như đời sống riêng tư của ông, một lãnh tụ cương trực, khí khái và chống cộng quyết liệt. Ông cũng là một nhà lãnh đạo bướng bỉnh với đế quốc, bất luận Pháp, Tàu hay Mỹ. Tuy nhiên Tổng Thống có cái uy riêng phát xuất từ một khuôn mặt phúc hậu, một tác phong cương nghị, một giọng Huế ấm áp, một lối nhìn thẳng vào người đối thoại. Phong cách của ông khiến cho những ai có dịp tiếp xúc với ông đều phải kính nể.

    Tổng Thống Diệm dáng người thấp, mái tóc đen, chân đi hai hàng nhưng mau lẹ. Ông ăn uống thanh đạm, thường dùng bữa ngay tại phòng ngủ, do ông già Ân hoặc đại úy Bằng phục dịch. Thực đơn ít khi thay đổi gồm cơm vắt, muối mè, cá kho và rau. Ông thích làm việc trong phòng ngủ, trang trí sơ sài với một cái giường gỗ nhỏ, một bàn tròn và ba ghế da. Tổng Thống là một người công giáo rất sùng đạo, dâng thánh lễ mỗi buổi sáng tại nhà nguyện trong dinh Độc Lập hay nguyện đường Dòng Chúa Cứu Thế. Tổng Thống sống rất nặng về Lý Tưởng. Con người Khổng Giáo nghiêm khắc và một giáo dân khổ hạnh. Ông thích cưỡi ngựa, sưu tập máy ảnh, thích chụp hình. Tiền bạc riêng thì giao trọn cho Chánh Văn Phòng Võ Văn Hải, vì không có nhu cầu tiêu xài riêng. – Tổng Thống sống độc thân và theo bà Ngô Đình Thị Hiệp, thân mẫu Hồng Y Nguyễn Văn Thuận, ông đã tự nguyện khấn theo nếp sống của một tu sĩ công giáo trong thời gian lưu trú tại tu viện Maryknoll ở Lakewood, tiểu bang New Jersey. Phải chăng những đức tính trên đây của vị Tổng Thống Đệ Nhất Việt Nam Cộng Hoà là một bài học lịch sử đáng cho ta suy nghĩ, ngưỡng mộ và bắt chước.

    Bài học lịch sử quan trọng và thiết thân nhất mà Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã để lại cho chúng ta: Đó là lập trường cương quyết Bảo Vệ Chủ Quyền Quốc Gia. Tổng Thống Diệm là con người đã hy sinh cả cuộc đời để tranh đấu cho độc lập và chủ quyền quốc gia. Đối với ông, đó là những thứ thiêng liêng nhất, không thể bị hy sinh, không thể dùng để đổi chác với bất cứ điều gì. Với ông, nếu để người Mỹ can thiệp vào nội bộ Việt Nam, thì chủ quyền quốc gia sẽ bị xâm phạm, chính nghĩa cuộc tranh đấu chống cộng cũng mất. – Trong cuộc viếng thăm chính thức Việt Nam ngày 9 tháng 5 năm 1961, Phó Tổng Thống Mỹ Johnson đã đề nghị việc gửi Quân Đội Mỹ sang tham chiến tại Việt Nam. Tổng Thống Diệm đã bày tỏ quan điểm chính phủ Việt Nam rất biết ơn sự viện trợ quân sự và cố vấn Mỹ.

    Nhưng với việc gửi Quân Đội Mỹ đến Việt Nam ông đã cương quyết từ chối và nói: “Nếu Quý Vị mang Quân Đội Mỹ vào Việt Nam, tôi phải giải thích thế nào đây với dân tộc tôi? Với người dân Việt, hình ảnh hãi hùng của Quân Đội Viễn Chinh Pháp còn hằn sâu trong tâm trí họ. Sự hiện diện của Quân Đội Mỹ sẽ làm cho dân chúng dễ dàng tin theo những lời tuyên truyền của cộng sản. Sự can thiệp của bất cứ quân đội ngoại quốc nào vào Việt Nam cũng đem lại sự bất lợi cho Việt Nam, vì làm cho cuộc chiến đấu của chúng ta mất chính nghiã “. Và như chúng ta đã biết thái độ cương quyết từ chối này đã là nguyên nhân chính dẫn đến cuộc chính biến ngày 1 tháng 11 năm 1963 của một nhóm tướng lãnh phản loạn và cái chết thê thảm của chính Tổng Thống Ngô Đình Diệm và ông Cố vấn Ngô Đình Nhu. Bài học lịch sử thật đắt giá, dã mantàn bạo!!

    Sự vĩnh viễn ra đi của Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã gây xúc động sâu xa và niềm thương cảm lớn lao nơi các lãnh tụ Á Châu thời đó. Tổng Thống Trung Hoa Dân Quốc Tưởng Giới Thạch đã than thở:

    “Người Mỹ có trách nhiệm nặng nề vụ ám sát xấu xa này. Trung Hoa Dân Quốc mất đi một đồng chí tâm đầu ý hợp. Tôi khâm phục ông Ngô Đình Diệm. Ông xứng đáng là một lãnh tụ lớn của Á Châu. Việt Nam có lẽ phải mất 100 năm nữa mới tìm được một nhà lãnh tụ cao qúy như vậy”.

    Hơn nữa, cái chết của Cố Tổng Thống Diệm cũng đã làm cho các lãnh tụ Á Châu, đồng minh của Mỹ phải giật mình và đặt vấn đề. Chính Tổng Thống Hồi Quốc, Ayub Khan, đã nói thẳng với Tổng Thống Nixon:

    “Cuộc thảm sát Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã khiến các lãnh tụ Á Châu chúng tôi rút ra được một bài học khá chua chát: Đồng Minh với Mỹ thật nguy hiểm! Có lợi hơn nên đứng thế trung lập. Và có lẽ hữu ích hơn nữa khi là kẻ thù của Hoa Kỳ”.

    Tổng Thống Ngô Đình Diệm có thể đã phạm một số sai lầm khi cầm quyền. Điều này lịch sử sẽ phê phán công hay tội. Nhưng bất cứ người nào, dù là đồng minh như Hoa Kỳ hoặc đối thủ như Hồ Chí Minh, cũng phải công nhận rằngTổng Thống Diệm là một nhà lãnh tụ nhiệt tình yêu nước, thương dân, trong sạch, khí phách và không làm cho người dân Việt phải hổ thẹn, vì ông đã cố bảo vệ đến cùng thể diện và uy quyền quốc gia. Không một gia đình Việt Nam nào đã phải hy sinh quá nặng nề như thế cho Dân Tộc, mất một lần bốn người con ưu tú: một vì tay cộng sản và ba vì tay quốc gia !!!

    Linh mục Trần Quý Thiện










    Last edited by NASA1517; 08-26-2011 at 02:16 PM.

  2. #62
    Join Date
    Sep 2008
    Posts
    5,125
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post

    Default Re: Phật Giáo Có Đường Lối Riêng

    Hai thiếu tá Nguyễn Nhung và Phan Hoà Hiệp cùng ngồi trên chiếc xe ấy và áp dẫn Diệm, Nhu trở về. Tất nhiên là họ đã có lệnh giết cả hai anh em nhà này để diệt trừ hậu hoạ.




    Ảnh: Anh em Diệm Nhu cầu kinh tại bàn cầu nguyện này tại nhà thờ Cha Tam, trước khi bị giết chết. (Nguồn: Mõ Hà Nội)



    Tổng thống Ngô Đình Diệm bị sát hại ngày 2-11-63(Nguồn: Mõ Hà Nội)




    Các tướng lãnh đảo chính giết chết TT Ngô Đình Diệm(Nguồn: Mõ Hà Nội)






    Mộ Ngô Đình Diệm đơn giản nằm gần như vô danh (dưới tên GIOAN BAOTIXITA HUYNH) trong nghĩa địa Lái Thiêu (Nguồn: Mõ Hà Nội)

    Tỗng thống Ngô Dình Diệm là vị đại ma đầu sát nhân cũa GHPGVN cũng như Phật Giáo Tây Tạng trong 9 năm cũa nền Đệ Nhất Cộng Hòa.Gia đình nhà Ngô đã giết trên 3 triệu Phật tử không chịu cải đạo để GM Ngô Đình Thục được lên chức Hồng Y mặc áo máu nhuộm đỏ người dân nước VN .Ngày nay Diệm - Nhu - Cẩn chết rồi vẫn không dám dựng bia đề tên thật trên mộ vì chúng sợ nhân dân đào lên trả thù như cha chúng là Ngô Đình Khả đã đào mã cụ Phan Đình Phùng bắn tiêu xác . Nghiệp quả khó thoát .
    Sống vì Tổ Quốc-Dân Tộc Việt Nam .
    ( Ai là người Việt Nam thì phải biết yêu nước . )



    -Không theo Đại Thừa - Tịnh Độ để đưa Dân tộc diệt vong .
    -Không tiếp tay làm tay sai để nô lệ Hán tộc 1.000 năm .
    -Không tiếp tay cho thực dân ngoại bang và Vatican đô hộ Việt Nam .

    Việt Nam anh hùng - Bền vững muôn năm .



  3. #63
    Join Date
    Dec 2009
    Posts
    3,699
    Thanks
    6
    Thanked 6 Times in 6 Posts

    Default Re: Phật Giáo Có Đường Lối Riêng

    [QUOTE=ChanhPhap84;1364876]

    Tỗng thống Ngô Dình Diệm là vị địch thủ của Hồ đồ tể ma đầu sát nhân diệt chủng tộc!


    Gia đình nhà Ngô đã giết trên 3 triệu Phật tử không chịu cải đạo??FICTIONAL! NO PROOF! NO BELIEVE!


    để GM Ngô Đình Thục được lên chức Hồng Y mặc áo máu nhuộm đỏ người dân nước VN. Ngày nay thì Hồng Y Việt Cộng mặc áo nhuộm đỏ để lừa mị nhân dân VN!


    Ngày nay Diệm - Nhu - Cẩn chết rồi vẫn không dám dựng bia đề tên thật trên mộ vì chúng sợ nhân dân đào lên trả thù như cha chúng là Ngô Đình Khả đã đào mã cụ Phan Đình Phùng bắn tiêu xác. Nghiệp quả khó thoát. NO PROOF! NOBODY BELIEVES ANYTHING!! NO SEE NO BELIEVE! ANYTHING ELSE IS SUPERFICIAL and FICTIONAL!

    NQ36 và Tôn Giáo Vận CSVN
    PhoNang2011/08/26
    Trần Văn Thưởng


    Tôn giáo vận là một trong các đường lối chiến thuật thi hành NQ36CSVN. Đến nay thì mưu kế tôn giáo vận đã đóng góp rất nhiều cho việc thi hành NQ36CSVN trong âm mưu chia rẽ dân tộc VN. Chính sự cuồng tín tôn giáo cũng như thiếu sự suy nghĩ sâu cạn của con người vì thiếu kiến thức lịch sử cận đại, đã đóng góp vào sự chia rẽ người VN nói chung và CĐVNHN nói riêng.

    Bài tiểu luận nầy chỉ thu hẹp vào âm mưu tôn giáo vận để thi hành NQ36CSVN, chất xúc tác cho âm mưu tôn giáo vận CSVN.

    Thông tư Số 07 /VHĐ/VT làm tại Thanh Minh Thiền Viện, Saigon ngày 17.1.2010, được ký bởi Hòa Thượng Thích Quảng Độ, xử lý thường vụ Viện Tăng Thống kiêm Viện trưởng Viện Hóa Đạo, GHPGVNTN ấn ký, đã phản biện việc chụp mũ CS lên các vị lãnh đạo PG một cách vô căn cứ, bằng những bằng chứng phản biện khả tín. Trong thực tế tôn giáo vận chỉ là một phần trong chiến lược đấu tranh của CS vô thần, và dĩ nhiên NQ36CSVN đã và đang sử dụng kế hoạch thâm độc nầy để chia rẽ CĐVNHN.

    Trước tiên CSVN đã thành công phân hóa nội bộ PG TCG một cách thành công sau năm 1975; chẳng hạn như hiện tượng sư sãi hay linh mục quốc doanh đã và đang bành trướng mạnh trong nước.Sau đó hiện tượng nầy được mở rộng qua hải ngoại, do bàn tay đạo diễn của CSVN qua sự thi hành của các đặc công CSVN trên các diễn đàn hải ngoại. Trước năm 1990 tôi đã chứng kiến hiện tượng cờ vàng ba sọc đỏ của VNCH bay phất phới tại một nhà thờ VN nổi tiếng trong ngày Thánh lễ Đức Mẹ tại miền Trung HK, cũng như chương trình văn nghệ có đủ màu sắc thánh lễ và lập trường chống Cộng, tuy nhiên buồn thay hiện tượng cờ vàng ba sọc đỏ của VNCH không còn bay phất phới, cũng như chương trình chống Cộng cũng biến mất sau năm 1990. Tôi cũng đã chứng kiến như vậy tại một số ít chùa PG. Lý luận đơn giản của các vị tu sĩ hay linh mục là họ muốn tôn giáo phi chính trị. Ngày nay chiến hữu thấy rõ hiện tượng phi chính trị cũng như phi dân tộc trên Net, hay tệ hơn nữa là khuynh hướng thiên cộng của các vị chức sắc tôn giáo tại hải ngoại và trong nước.


    Chính sách tôn giáo vận tại VN của ngoại bang- chia để trị đã thành công tuyệt đỉnh khi người VN bị phân hóa vì bệnh kỳ thị tôn giáo. Tại sao? Bởi vì nếu người VN không kỳ thị tôn giáo để đoàn kết cùng nhau, thì làm sao người VN phải đem thân làm nô lệ cho giặc Pháp, rồi chủ nghĩa cộng sản. Ngày nay CSVN đã và đang thi hành NQ36CSVN để phân hoá hàng ngũ CĐVNHN với nhiều quỉ kế; tôn giáo vận là một trong các quỉ kế trên và bệnh kỳ thị tôn giáo là chất xúc tác và ngòi nổ cho kế hoạch tôn giáo vận CSVN.

    Đọc tài liệu mật của một đảng viên kỳ cựu, chuyên môn về tôn giáo vận Đỗ Trung Hiếu để hiểu rõ chiến lược tôn giáo vận của CSVN đã và đang thi hành. Đỗ Trung Hiếu là ai? Đỗ Trung Hiếu, bí danh Mười Anh, trách nhiệm tôn giáo vận cho đảng CSVN. Vì bất đồng với chính sách thâm độc nầy ông đã từ chức và tiết lộ chủ trương tôn giáo vận thâm độc của CSVN. Sách " Người Trí Thức Hành Động Và Dẫn Đường" của Thi Vũ Võ Văn Ái, xuất bản năm 2010, đã có các phần chủ yếu của tập tài liệu nầy.

    Sau đây tôi chỉ nêu lên một phần nhỏ trong cuốn sách nầy. Ông Hiếu đã tiết lộ chủ trương chính xác của Trung ương Đảng và Ban Dân Vận Trung ương về vấn đề thống nhất PGVN như sau:


    "
    Nội dung đề án là biến hoàn toàn Phật giáo Việt Nam thành một hội đoàn quần chúng. Còn thấp hơn hội đoàn, vì chỉ có Tăng, Ni, không có Phật tử; chỉ có tổ chức bên trên không có tổ chức bên dưới, tên gọi là Hội Phật giáo Việt Nam (...) Nội dung hoạt động là lo việc cúng bái chùa chiền, không có hoạt động gì liên quan tới quần chúng và xã hội (...) Lấy chùa làm cơ quan chứ không phải lấy quần chúng Phật tử làm đơn vị của tổ chức Giáo hội". [ Sách " Người Trí Thức Hành Động Và Dẫn Đường", trang 77].

    Ông Hiếu đã tiết lộ một sự thật lịch sử về chủ trương tôn giáo vận của đảng CSVN bằng cách phân hoá PGVN:

    "Giáo hội Phật giáo Việt Nam là một (1), còn lại tám (8) với những danh nghĩa khác nhau, nhưng tất cả đều hoặc là ta hoặc là chịu sự lãnh đạo của Đảng. ...". [Nguồn : Tài liệu của Đỗ Trung Hiếu, " Người Trí Thức Hành Động Và Dẫn Đường", trang 79].

    Muốn hiểu rõ được chính nghĩa chống Cộng và sức mạnh quần chúng sâu rộng của GHPGVNTN như thế nào, xin đọc tài liệu của Đỗ Trung Hiếu :


    "Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất khối Ấn Quang là một tổ chức tôn giáo và tổ chức quần chúng mang tính chất xã hội chính trị có màu sắc dân tộc, thu hút đông đảo quần chúng và có uy tín trên thế giới, nhiều sư tài giỏi. Nếu thống nhất theo kiến nghị của cụ Đôn Hậu, có nghĩa là giải thể " ban Liên lạc Phật giáo yêu nước", sáp nhập "Hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất" (ở Miền Bắc) vào Giáo hội Việt Nam Thống nhất và chịu sự lãnh đạo của họ. Như thế Phật giáo Việt Nam Thống nhất phát triển ra toàn lãnh thổ Việt nam chứ không chi ở miền Nam như trước năm 1975.

    "Quan trọng là Đảng không bao giờ lãnh đạo được Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, mà ngược lại Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất trở thành một tôn giáo rộng lớn có đông đảo quần chúng, là một tổ chức có áp lực chính trị thường trực với Đảng và chính phủ Việt Nam.". [Nguồn : Tài liệu của Đỗ Trung Hiếu, " Người Trí Thức Hành Động Và Dẫn Đường", trang 80].


    Tôi nghĩ, hoàn cảnh của Thiên Chúa Giáo ngày nay cũng đau thương như bên Phật giáo. Thế sao lại có các chiến hữu phật tử lại vô tình hay cố ý tự nguyện làm chất xúc tác và ngòi nổ cho chiến lược tôn giáo vận CSVN?!


    Hôm nay, 25/08/2011, tôi thấy một người kê vào bài tôi đã chuyển việc làm từ thiện của một chùa trong nước ngày hôm qua, 24/08/2011. Phải chăng bài mạ lỵ HT (?) Thích Không Tánh và bài tôi đã chuyển có liên hệ đến những sự kiện tôi vừa trình bày về NQ36CSVN?

    Đây là những dữ kiện khả tín liên hệ đến phần phân tích của tôi.

    (1) Công An CSVN đã ngăn chận các TPB đến nhận quà, doạ nạt những TPB và dân chúng tham dự, hành hung và cướp bóc dân chúng vô tội,... Kính mời đọc lời của một nhân chứng:

    Bọn chúng dùng vũ lực lôi tôi vô một căn phòng sâu phía trong. Tên Thắng và 3 tên khác xông vào đạp tôi té vào một góc phòng. Tên mặc áo sơ mi xanh sọc trắng đạp vào bụng tôi. Phía bên kia, bạn tôi cũng bị bọn chúng lôi vào phòng đánh đập dã man, tôi nghe tiếng kêu “Trời ơi” thật lớn vọng vào. Tôi bị bọn chúng đè đầu xuống bàn, bẻ tay để cướp túi xách tôi đang đeo trên người, cướp điện thoại di động và cướp xâu chìa khóa nhà trong túi quần.

    Xin mở net dưới đây dưới đây để thấy cảnh tàn bạo của CACSVN:



    (2) Như độc giả đã thấy, chính Net của TCG chân chính đã post bài tôi đã chuyển.

    (3) Chùa Liên Trì đã tham gia công tác xã hội, giúp đỡ người nghèo và thương phế binh.


    (4) Đây là một phần của bài kê vào bài tôi chuyển:

    Mặc dù khoác áo tu hành, nhưng Thích Đôn Hậu, Thích Chí Quang đều luôn có đàn bà để cặp kè, không những thế chúng còn không từ bất cứ 1 thủ đoạn tàn bạo dã man nào để thực hiện những âm mưu đen tối như giết người, khủng bố, chỉ điểm, chuyển lậu vũ khí vv… thậm chí đến cả đồng đạo chúng cũng mang ra thiêu sống như người ta nướng thịt Barbecue. Riêng Thích Quảng Độ thì phá giới để râu để tóc xồm xoàm cho giống … Bin Laden.


    (5) Tôi chưa nghe người bệnh nhân than phiền hay khiếu nại gì về HT TKT. Vì vậy CACSVN không thể bắt bớ HT TKT. Phải chăng bệnh nhân và gia đình đã cám ơn HT TKT? Nếu ai có bằng chứng lời cám ơn của bệnh nhân đối với HT TKT xin nhờ xác định. Nếu có sự than phiền của bệnh nhân thì càng thích thú để phân tích tính chất mưu mô xảo quyệt của CSVN.


    (6) Việc thầy thuốc quan sát tình trạng bệnh nhân trong đêm là thông thường.

    (7) Phải có ít nhất thêm một người thư ba để phu trách máy ảnh. Họ là ai?

    (8) HT TKT đã đích thân lên tiếng hình trong youtube là chính ông.

    (9) Chuyện hai , ba,... người ngủ cùng phòng khác giường là chuyện thông thường, không có nghĩa là họ giao hợp hay liên hệ xác thịt. CACS phải có bằng chứng bằng hình ảnh hay khám nghiệm hay thử nghiệm bằng phương pháp khoa học để chứng minh hành vi xâm phạm xác thịt.


    (10) Tôi chưa nghe HT TKT bị CACS bắt giữ hay truy tố.


    Dữ kiện (1) chứng tỏ rằng chùa Liên Trì không phải là chùa quốc doanh, kẻ đối lập với CSVN là HT TKT.
    Dữ kiện (2) chứng tỏ có sự liên kết giữa GHPGTHVN GHCG chân chính.
    Dữ kiện (3) chứng tỏ việc làm nhân đạo quang minh chính đại của chùa Liên Trì.

    Câu hỏi chiến lược: Tại sao CSVN lại cho lệnh CA ngăn cấm, hành hung,...?
    Câu trả lời:GHPGTNVN là địch thủ chiến lược lợi hại đối với CSVN, như Đỗ Trung Hiếu đã tiết lộ, nhất là khi quần chúng cảm thấy chỉ có GHPGTN là yêu nước thân dân. Đó là lý do chiến lược, CSVN tìm đủ mọi cách để cô lập hoá GHPGTNVN với nhân dân; công tác xã hội của GHPGTNVN, cố ý hay vô tình, là một phương cách vừa nhân đạo vừa biểu lộ chính nghĩa thương dân của GHPGTNVN.


    Dữ kiện (4) có hai tác dụng: Gây chia rẽ căm thù giữa hai tôn giáo, chụp mũ hay bôi nhọ GHPGTNVN. Chừng nào CSVN đạt được hai tác dụng trên, chừng đó CSVN thành công vô hiệu hoá kẻ địch thủ lợi hại, GHPGTNVN. Hiện tượng đánh phá LM Lý và nhiều vị LM chân chính yêu nước khác cũng được suy diễn như thế. Ai là con chốt thi hành cho NQ36CSVN? Hỏi là trả lời.

    Dữ kiện (5) và (6) chứng tỏ HT TKT hoàn toàn vô tội.

    Dữ kiện (6) và (7) là chất xúc tác để hỏi: Ai là người đã quay phim với dụng ý gì? Nếu chùa Liên Trì hay các tổ chức PT của GHPGTN phổ biến cái youtube thì việc làm quang minh chính đại đã quá rõ ràng. Nếu không thì ai có quyền vào phòng ngũ của HT TKT để quay phim? Độ xác suất CACSVN -kẻ có quyền lực- đột nhập vào phòng ngũ để tra vấn và quay phim để tìm cách truy tố HT TKT là rất cao. Mục đích thâm độc của CSVN là truy tố HT TK nếu có có bằng chứng. Trong thực tế CSVN không có bằng chứng nên họ cho phổ biến cái youtube để có hy vọng làm mất uy tín của TKT-nói riêng-và GHPGTNVN-nói riêng. Ai là kẻ có cái youtube đầu tiên trên để tung lên net hay chuyển cho các đặc công nằm vùng? Hỏi là trả lời rồi!

    Dữ kiện (8) chứng tỏ HT TKT không sợ hãi cái youtube bá đạo trên; vàng đâu sợ lửa.

    Dữ kiện (9) và (10) là bằng chứng cụ thể để biện minh những gì tôi đã phân tích.

    Tôi nghĩ, CSVN sẽ tung ra nhiều tin láo khoét để tiếp tục bôi bẩn HT TKT và phản biện bài viết nầy. Chờ xem!

    Trân trọng,

    Trần Văn Thưởng (25/08/2011)



  4. #64
    Join Date
    Dec 2009
    Posts
    3,699
    Thanks
    6
    Thanked 6 Times in 6 Posts

    Default Re: Phật Giáo Có Đường Lối Riêng

    Nhà chùa phát quà, nhà nước ăn cướp


    Đăng Bởi cheoreo Lúc 13/08/11 9:03 Chiều


    VRNs (13.08.2011)Vào nhà chùa nhận quà

    Cách đây vài ngày, thầy Thích Không Tánh (trụ trì chùa Liên Trì, Thủ Thiêm, quận 2, Sài Gòn) nhắn mời tôi và mấy chị em bạn trưa ngày 12/8/2011 sang ăn cơm chùa nhân dịp lễ Vu Lan và phát quà cho thương phế binh (TPB) VNCH.

    Đúng hẹn, tôi và chị Dương Thị Tân (vợ cũ Điếu Cày), cô Lưu Thị Thu Trang (dân oan), ông Nguyễn Văn Mỹ (bạn tôi) đến chùa Liên Trì.

    Tại đây, tôi được tiếp xúc nhiều chú, bác TPB tình trạng thân thể rất thê thảm. Thương tật nhẹ nhất là mất 1 chân, trung bình là mất 2 chân, kế tiếp là mất 2 chân 1 tay hoặc mất 2 tay 2 chân, nặng nhất có chú Hai Giúp ở Đồng Tháp mất 2 mắt, 2 chân cụt tới háng và 1 tay.

    Anh Tùng (con trai chú Hai Giúp) nói: “Ba tôi suốt ngày ngồi một chỗ giữ nhà và canh điện thoại, ai gọi đến ba tôi trả lời. Phiếu nhận quà của chùa gởi xuống nhà tôi bị Công an xã đến tận nhà lấy, hăm dọa ba tôi không được đi nhận quà. Tôi cõng ba tôi trốn đi từ 5 giờ sáng. Còn ở xóm tôi có 5 chú TPB cũng bị CA lấy mất phiếu nhận quà, hăm dọa nên mấy chú đó sợ không dám đi”.


    Chùa Liên Trì mỗi năm tổ chức phát quà kèm theo đãi cơm chay bữa trưa cho TPB và người nghèo bị ung bướu ít nhất 4 lần (trước Tết Nguyên đán, rằm tháng 8 âm lịch, rằm tháng giêng, lễ Vu Lan tháng 7). Ngoài ra, chùa còn phát quà vào những dịp đột xuất khác. Mỗi lần phát khoảng 250 đến 350 suất quà tùy theo nguồn tiền ủng hộ của Mạnh Thường Quânbà con Việt kiều ở hải ngoại. Vu Lan năm nay, thầy Thích Không Tánh gửi giấy mời nhận quà đích danh 150 TPB VNCH và 50 cựu tù nhân chính trị đến chùa nhận quà.

    Công an đặt chốt chặn hai con đường vào chùa, nghe nói TPB nào đi ngang họ chặn lại, bắt nộp giấy mời. Một số người tàn tật khác (có phải thương binh nhà nước hay không thì chưa biết) lại có nhiều giấy mời cầm vào chùa giả TPB VNCH nhận quà. Tuy nhiên, các Phật tử phụ giúp chùa cảnh giác xem xét lại giấy tờ, phát hiện nhiều người mặt non choẹt mà cầm giấy của ông cụ, giấy ghi quê quán miền Bắcnói giọng Nam hoặc ngược lại, nên không phát quà. Bọn này tức giận, văng tục um sùm ngay chánh điện.

    Rất đông TPB ngồi ở sân trước chánh điện, hành lang dọc hai bên hông chánh điện, trong chánh điện. Thầy Thích Không Tánh liên tục phát loa mời anh em TPB vào chánh điện ngồi trật tự thầy sẽ phát quà tận tay, không có chuyện chùa không phát quà như Công an tuyên truyền sai sự thật, những TPB bị mất phiếu mời nhận quà chỉ cần báo họ tên, địa chỉ, số quân đúng với danh sách nhà chùa đang giữ cũng được nhận quà, ai ở xa sẽ được cho thêm tiền xe 2 chuyến đi về. Thầy Không Tánh còn phát loa lớn ra đường lặp di lặp lại: “Hôm nay là Vu Lan, chùa chỉ phát quà an ủi các TPB VNCH, chứ có làm gì đâu… Tại sao các ông công an lại cướp phiếu mời lãnh quà của các TPB? Các TPB nào có mất phiếu thì cứ vào chùa, danh sách đã có sẵn, sẽ phát sau khi kiểm soát lại giấy tờ. Còn mấy thương binh cộng sản vào cướp phần quà của TPB VNCH sẽ bị lộ”.

    Ngoài số TPB ở Sài Gòn, còn có những TPB từ miền Đông, miền Tây Nam bộ đến nhận quà.

    Tại chùa, tôi được gặp thầy Thích Thiện Minh là đồng hương với tôi, cô Trần Thị Lệ (mẹ cô Lê Thị Công Nhân), anh Ngô Duy Quyền (chồng cô Công Nhân), cô Ngọc Minh (mẹ cô Đỗ Thị Minh Hạnh đang bị án tù), chú Đoàn Văn Viên (cha anh Đoàn Huy Chương đang bị án tù), cô Anh Thư (con gái tù nhân Nguyễn Hữu Cầu), cô Lê Thị Kim Thu (dân oan, cựu tù) và một số anh chị em cựu tù chính trị khác. Mọi người vui mừng hàn huyên chuyện nhà chuyện cửa, chuyện những người con, người cha người chồng tù nhân mà gia đình họ từ “không biết gì” chuyển sang thái độ “tự hào” vì “đứa con (người cha, người chồng) tù” kiên cường, bất khuất của mình. Tôi sẽ trở lại câu chuyện về những người mẹ “tự hào có con tù” này vào một bài viết chi tiết khác.

    Sáng nay, tôi đếm thấy có ít nhất là 3 tay công an mặc thường phục cầm camera xộc vào chùa nghênh ngang như chỗ không người để ghi hình tất cả những người có mặt trong chùa. Xộc vào tận phòng ăn ghi hình mọi người đang ăn cơm. Một tay mặc thường phục đứng tuổi, đeo kính trắng, lưng giắt máy bộ đàm đi tới đi lui trong chùa để chỉ huy hơn 20 công an khác mặc thường phục vây kín từ cổng chùa vào đến mọi nơi trong chùa. Có mấy tay trẻ còn vào phòng ăn lấy bánh mì, lấy nước đá uống “tự nhiên như ruồi”.

    Ở quán cà phê đối diện cổng chùa, công an mặc thường phục đặt camera lớn có 3 chân chống chỉa thẳng vào chùa để ghi hình.

    Ra nhà nước ăn cướp

    1 giờ chiều, tôi đứng trước cổng chùa quan sát thấy ở quán cà phê đối diện chùa có 5 tên công an mặc thường phục, trong đó có tên mập áo trắng vô phòng ăn của chùa lấy bánh mì và tên áo tím mắm ruốc quay camera. Khoảng đất trống cạnh đó có 15 tên đứng lố nhố, một số tên đứng núp sát vách nhà dân. Xa hơn một chút, một xe công an màu đen núp trong đám cỏ ở khu đất nhà dân vừa bị giải tỏa gạch đá nát vụn tan tành. Cách đó một chút về bên phải, nơi có tấm bảng trụ sở tổ dân phố đỏ đỏ lố nhố 8 tên công an thường phục. Chễm chệ bên lề đường phải (tức hướng về quận 1, lối chúng tôi phải đi qua) là một chiếc “bồ câu trắng” và 2 CSGT áo vàng. Giữa khu phố không còn nhà dân, đường vắng, nắng chang chang mà CSGT “kiên trì và nhẫn nại” đứng phơi ở đó thì ai ngu lắm cũng hiểu bọn họ đang nhằm vào chúng tôi.

    Khi tất cả TPB và khách mời đã về hết, tôi và anh Mỹ (đi 1 xe máy), chị Tân và cô Trang (đi 1 xe máy) cùng nhau ra về theo hướng cầu Thủ Thiêm mới (đường Lương Định Của, quận 2). Xe máy tôi đi trước, xe chị Tân- cô Trang đi sau, 2 xe cách nhau 1 mét. Phía sau là “bầy lòng ròng” tôi đã liệt kê ở trên ùn ùn kéo theo.

    Cách chùa khoảng 30 mét thì xe tôi bị 3 xe máy chở 6 thanh niên bặm trợn mặc thường phục ép lại cúp đầu xe. Chúng tôi bị bọn chúng lôi vào trụ sở Công an phường An Bình, quận 2. Ở đây, tôi thấy có khoảng 20 tên mặc thường phục, trong số này có tên Nguyễn Minh Thắng, tên Quân mặt đen đầu quăn (PA35) từng nhiều lần vào nhà tôi cướp tài sản của tôi.

    Bọn chúng dùng vũ lực lôi tôi vô một căn phòng sâu phía trong. Tên Thắng và 3 tên khác xông vào đạp tôi té vào một góc phòng. Tên mặc áo sơ mi xanh sọc trắng đạp vào bụng tôi. Phía bên kia, bạn tôi cũng bị bọn chúng lôi vào phòng đánh đập dã man, tôi nghe tiếng kêu “Trời ơi” thật lớn vọng vào. Tôi bị bọn chúng đè đầu xuống bàn, bẻ tay để cướp túi xách tôi đang đeo trên người, cướp điện thoại di động và cướp xâu chìa khóa nhà trong túi quần.
    Đến 5 giờ 30 phút chiều, bọn chúng đuổi tôi đi về. Tôi không đi, chúng cho 2 tên khiêng tôi ra ngoài, rồi đem túi xách, áo khoác, nón, dép của tôi ném ra ngoài cổng. Hai tên công an thường phục kéo cánh cửa sắt cổng đóng kín lại.

    Trong túi xách của tôi chỉ có một ít tiền Việt Nam, một số đồ vật linh tinh của phụ nữ. Theo quy định tại điều 133 BLHS, tội cướp tài sản được hoàn thành từ giai đoạn chuẩn bị phạm tội, từ lúc thực hiện hành vi phạm tội, không cần thiết phải có hậu quả xảy ra và cũng không cần thiết phải có thiệt hại tài sản.

    Về nhà, tôi được biết cô Lư Thị Thu Trang, chị Dương Thị Tân, cô Lê Thị Kim Thu cũng bị bọn công an ép xe, bắt cóc vào Công an phường khác thuộc quận 2, và tên Quân là người chủ công đánh anh Mỹ với sự trợ giúp của mấy tên công an đồng bọn.

    Tôi không liên lạc được với cô Lệ, anh Quyền, thầy Thích Thiện Minh nên không biết họ có bị bắt cóc, hay đã trở về bình an.
    Tôi sẽ trở lại chủ đề này trong bài tường thuật chi tiết khác.


    Sài Gòn, ngày 12/8/2011


    Tạ Phong Tần

  5. #65
    Join Date
    Oct 2004
    Posts
    249
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: Phật Giáo Có Đường Lối Riêng

    Các diễn đàn Phật giáo đều không chấp nhận những bài giảng của sư Thông Lạc,CP84 và Phimanh tha hồ mà đem những bài ấy vào diễn đàn Đất Việt mà post . Hình như tất cả các bạn khi xưa trong diễn đàn này cũng lặn mất nên diễn đàn dạo này vắng như chùa bà Đanh,có lẽ họ đã qua những diễn đàn khác sôi nổi hơn.
    Như ong đến với hoa

    Không hại sắc và hương

    Che chở hoa lấy nhụy

    Bậc Thánh đi vào làng.

  6. #66
    Join Date
    Sep 2008
    Posts
    5,125
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post

    Default Re: Phật Giáo Có Đường Lối Riêng


    Thương phế binh VNCH

    Vì sao nhà nước cấm các chùa GHPGVNTN phát quà . Quý vị cứ đọc đoạn mở đầu bài này sẽ hiểu ngay :

    Cách đây vài ngày, thầy Thích Không Tánh (trụ trì chùa Liên Trì, Thủ Thiêm, quận 2, Sài Gòn) nhắn mời tôi và mấy chị em bạn trưa ngày 12/8/2011 sang ăn cơm chùa nhân dịp lễ Vu Lan và phát quà cho thương phế binh (TPB) VNCH.


    Đã là tu sĩ thâm sâu đạo lý Như Lai thì phải hiểu tình thương dành chung cho nhân loại . Hoặc Thương phế binh dù là Nam hay Bắc cũng là phế binh , cũng là chúng sanh đang đau khổ giống nhau . Đức Phật dạy :

    "Máu nào cũng đỏ và có vị mặn thì khổ đau nào cũng giống nhau "

    Vậy tại sao thầy Thích Không Tánh (trụ trì chùa Liên Trì, Thủ Thiêm, quận 2, Sài Gòn) lại chia rẽ chúng sanh như vậy . Đi xa hơn nữa là thầy đang nuôi dưỡng mầm mống hận thù Dân tộc , chia rẽ tình đồng hương . Như vậy điều mà thầy làm đã mang nhiều âm mưu , ẩn ý và có tội với Phật Tổ .


    Diễn đàn Đất Việt đang tịnh tâm , tu chỉnh nền văn hoá nước Việt . BĐH không muốn cho bọn du côn , mất gốc và bôi bẩn viết dơ dáy chốn thiền môn của PG . PG vốn tịnh chứ không muốn tranh cải ồn ào như bà linh-anh nào đó nhận xét :

    "
    Các diễn đàn Phật giáo đều không chấp nhận những bài giảng của sư Thông Lạc,CP84 và Phimanh tha hồ mà đem những bài ấy vào diễn đàn Đất Việt mà post . Hình như tất cả các bạn khi xưa trong diễn đàn này cũng lặn mất nên diễn đàn dạo này vắng như chùa bà Đanh,có lẽ họ đã qua những diễn đàn khác sôi nổi hơn. "


    D Đ nào không chấp nhận bài giảng của Thầy Thích Thông Lạc và CP84 ? Chỉ có những D Đ ba láp , vào viết bậy ba , chửi bới thô tục thì điều đó Đất Việt hoàn toàn cấm và PG bát bỏ . Bà linh-anh có hiểu gì về thiền và định của PG không mà cho là vắng vẽ . PG không phải là cái chợ cho mấy bà đến bán cá . Riêng bài của CP84 cũng log lại vì bọn phường tuồng cứ vào múa rối mất cả tôn nghiêm . Hiểu PG là hiểu căn cơ và đường lô'i đi về thanh tịnh .Khi nào chúng sanh và ngoại đạo không còn múa rối , đem cái ngu muội đi rao giảng thì lúc đó ánh sáng PG sẽ ló dạng để diệt trừ tăm tối .

    CP84
    Sống vì Tổ Quốc-Dân Tộc Việt Nam .
    ( Ai là người Việt Nam thì phải biết yêu nước . )



    -Không theo Đại Thừa - Tịnh Độ để đưa Dân tộc diệt vong .
    -Không tiếp tay làm tay sai để nô lệ Hán tộc 1.000 năm .
    -Không tiếp tay cho thực dân ngoại bang và Vatican đô hộ Việt Nam .

    Việt Nam anh hùng - Bền vững muôn năm .



  7. #67
    Join Date
    Dec 2009
    Posts
    3,699
    Thanks
    6
    Thanked 6 Times in 6 Posts

    Default Re: Phật Giáo Có Đường Lối Riêng

    Quote Originally Posted by ChanhPhap84 View Post




    Thương phế binh VNCH

    Vì sao nhà nước cấm các chùa GHPGVNTN phát quà . Quý vị cứ đọc đoạn mở đầu bài này sẽ hiểu ngay :

    Cách đây vài ngày, thầy Thích Không Tánh (trụ trì chùa Liên Trì, Thủ Thiêm, quận 2, Sài Gòn) nhắn mời tôi và mấy chị em bạn trưa ngày 12/8/2011 sang ăn cơm chùa nhân dịp lễ Vu Lan và phát quà cho thương phế binh (TPB) VNCH.


    Đã là tu sĩ thâm sâu đạo lý Như Lai thì phải hiểu tình thương dành chung cho nhân loại . Hoặc Thương phế binh dù là Nam hay Bắc cũng là phế binh, cũng là chúng sanh đang đau khổ giống nhau. Đức Phật dạy :

    "Máu nào cũng đỏ và có vị mặn thì khổ đau nào cũng giống nhau" Sao lại có chiện Đạo Phật này đi bêu xấu và tố cáo Đạo Phật kia là sao nhỉ? Vốn đã có tư tưỡng ...........................................(xo'a)

    Vậy tại sao thầy Thích Không Tánh (trụ trì chùa Liên Trì, Thủ Thiêm, quận 2, Sài Gòn) lại chia rẽ chúng sanh như vậy . Đi xa hơn nữa là thầy đang nuôi dưỡng mầm mống hận thù Dân tộc, chia rẽ tình đồng hương. Như vậy điều mà thầy làm đã mang nhiều âm mưu , ẩn ý và có tội với Phật Tổ. Cái tội lớn nhất với Phật Tổ là sự chia đôi đất nước và sự diệt chủng dân tộc của Hồ Chí Minh đó nghe rõ chưa mấy thèng cán ngu cán ngố!

    Originally Posted by VNCH-CS

    Mời các bạn góp ý về ‘Bà Ngô Đình Nhu nên tha thứ hết .Vì bà đã qua đời không nên phê bình hay chửi bới . Vì "Nghĩa tử là nghĩa tận ".

    Em mà nghe lời thèng Quỉ Satan này nó đi "mè nheo" em suốt ngày sẽ làm cho cái tư duy của em nó sẽ bị "bại liệt" đó em ạ! Hãy dùng cái đầu của mình để xét đoán đâu là sự phải trái và cái cách hành xử của con người! Không vì một lời nói nào đó trong quá khứ mà đánh giá ngưòi khác một cách sai lầm! Cái đầu óc bịnh hoạn của tên này không có sáng suốt cho nên ưa vào các giới chức trong chế độ củ. Đây là một thủ đoạn "đê hèn nhỏ mọn" mất nhân tính của con ngưòi do cái tâm lý độc tài mà ra thôi!


    Diễn đàn Đất Việt đang tịnh tâm, tu chỉnh nền văn hoá nước Việt. Diễn đàn Đất Việt cũng như bao diễn đàn khác là một diễn đàn tự do về truyền thông và tự do bàn luận về tin tức thời sự chứ ĐV đâu có phải là ÔNG CỐ NỘI của 4 triệu người Việt ở hải ngoại đâu mà có tư cách gì để thực hành và tu chỉnh nền văn hóa nước Việt? Cái suy luận vừa lạc lậu vừa dốt vừa cốt lỗi không có ăn khớp với môi trường văn minh hiện đại thời bi giờ!


    BĐH không muốn cho bọn du côn, mất gốc và bôi bẩn viết dơ dáy chốn thiền môn của PG. PG vốn tịnh chứ không muốn tranh cải ồn ào như bà linh-anh nào đó nhận xét :

    "Các diễn đàn Phật giáo đều không chấp nhận những bài giảng của sư Thông Lạc,CP84 và Phimanh tha hồ mà đem những bài ấy vào diễn đàn Đất Việt mà post . Hình như tất cả các bạn khi xưa trong diễn đàn này cũng lặn mất nên diễn đàn dạo này vắng như chùa bà Đanh,có lẽ họ đã qua những diễn đàn khác sôi nổi hơn. "
    D Đ nào không chấp nhận bài giảng của Thầy Thích Thông Lạc và CP84? Chỉ có những DĐ ba láp, vào viết bậy ba, chửi bới thô tục thì điều đó Đất Việt hoàn toàn cấm và PG bát bỏ. Bà linh-anh có hiểu gì về thiền và định của PG không mà cho là vắng vẽ. PG không phải là cái chợ cho mấy bà đến bán cá. Riêng bài của CP84 cũng log lại vì bọn phường tuồng cứ vào múa rối mất cả tôn nghiêm. Hiểu PG là hiểu căn cơ và đường lối đi về thanh tịnh. Làm như ta đây độc quyền của ĐV là hiểu biết về PG! Còn mọi người khác thì không! Đúng là những cái đầu óc bị ngồi đáy giếng quá lâu cho nên nay tưởng đâu ta là một "thánh gióng" sau một đêm dài đọc về Phật Gháo! Chỉ làm trò cười cho thiên hạ mà thâu!

    Khi nào chúng sanh và ngoại đạo không còn múa rối, đem cái ......................................(xóa) PGkhông hề dạy Phật Tử đi phỉ báng các đạo Tôn Giáo khác mà tự tu tự độ thì mới có tư cách dùng hằng pháp mà chỉ đạo cho các Phật Tử!




    Oan Tình Nơi Cửa Phật


    Chúng tôi đến nhà bác Duy Xuyên không báo trườc như thông lệ ở Mỹ quốc.

    Trong thời gian nghỉ hè tại Florida, bác Duy Xuyên thường gọi hỏi thăm. Đó là tại sao hôm nay chúng tôi lại dành cho bác một sự ngạc nhiên.


    Nhà trong subdivision thường giống nhau về kiến trúc. Nhưng nhà bác Duy Xuyên có đặc điễm là trước nhà có 5 cây Crepe Myrtle màu tím tượng trưng cho 5 cô con gái của Bác.

    Cửa mở bác Duy Xuyên cười rộn rã:

    - Ha ha ha giờ mới thấy mặt !

    Chúng tôi cúi chào bác và theo bác vào phòng khách. Nhìn lại căn phòng khách đã gợi lại trong ký ức của tôi hình ảnh của Trung Tướng Nguyễn Chánh Thi.

    Tháng 4 2006, Bác Thi gọi cho chúng tôi bảo là sẽ về thăm lần cuối trước khi giả từ cõi thế. Bác Thi muốn hàn huyên với bác Duy Xuyên và muốn gặp vợ chồng tôi nên bảo chúng tôi đến nhà Bác Duy Xuyên mà gặp gở.

    Bác Duy Xuyên và Trung Tướng Nguyễn Chánh Thi có mối giao tình sâu đậm ngay từ khi Đệ Nhất Việt Nam Cộng Hoà.


    Trong những ngày thăm viếng bác Duy Xuyên và chúng tôi tại Houston trước khi Tướng Thi ra đi. Ông đã để lại cho chúng tôi những mẫu chuyện đời không như ý nhất là đối với người Mỹ.

    Chúng tôi ngồi xuống nhưng lòng vẫn hoài niệm lần gặp gỡ cuối cùng với bác Thi. Cả 3 chúng tôi im lặng như có hồn của bác Thi lãng đãng đâu đây

    Trong khoảnh khắc hoài niệm đó bác Duy Xuyên mới kể cho chúng tôi nghe một oan tình và muốn tôi viết ra sách. Bác Duy Xuyên cho rằng Việt gian Cộng sản với dã tâm chiếm đoạt các tổ chức Phật giáo để biến Phật giáo thành một công cụ cho Đảng Việt gian Cộng sản từ thập niên 60, nên đã dùng mọi âm mưu xảo quyệt gian trá để hủy hoại những vị tu sĩ chánh tâm cầu đạo không chấp nhận sự gian ác của VGCS, nhất là kế hoạch mỹ nhân kế trong chiêu bài lợi dụng sự cúng dường công đức tại các chùa.

    Câu chuyện của bác Duy Xuyên kể mở đầu vào một buổi trời mưa. Người con gái được VGCS đưa từ Qui Nhơn vào Sàigòn đến một Trung tâm Phật Giáo để thi hành quỹ kế mỹ nhân là cô Thi.

    Thi không đẹp nhưng có đôi mắt buồn. Da cô ngăm đen vì công việc đồng án. Trên con đường mưa phủ đủ để thấy bong bóng xình lên ẹp xuống dẫn cô đến chùa.

    Tên đặc công VC sau khi giao cô cho chùa với một tuồng tích cô chán đời muốn tự tử nên đưa cô vào cửa Thiền lo công quả hầu quên đi dĩ vãng thương đau.

    Từ đó cô sống chung với một số đông phụ nữ khác đến từ những làng quê khác nhau nhưng phù hợp với lai lịch của từng tu sĩ, mà chúng có dã tâm ám hại.

    Bọn Việt gian cộng sản trong thập niên 60 nhất định phải chiếm cácchùa để làm căn cứ xuất phát đặc công hầu thi hành âm mưu xâm lấn miền nam.

    Mọi âm mưu trong biến động miền Trung do chúng sắp đặt bất thành vì phần đông quí thầy chánh tâm cầu đạo không hợp tác với Sư VC do đó họ tách rời ra, phân tán lực lượng cho nên những sư VC đã không đủ khả năng lèo lái tổ chức Phật giáo như chúng đã âm mưu, toan tính.

    Quí vị tu sĩ cũng chỉ là những phàm nhân. Cũng hỉ nộ ái ố. Có khác chăng là họ chỉ xa lánh những áo não luân lưu thường nhật trong cõi ta bà mà quyết tâm tu hành tạo phúc đức cho cá nhân họ theo phương pháp tự tu tự độ.

    Tuy nhiên đã là con người thì ai ai lại không có lòng ham muốn luân lưu trong khổ ải của cõi ta bà.

    Chiều hôm ấy, cô Thi được chỉ thị vào phòng của một Đại Đức cùng quê với cô để dọn dẹp. Vị tu sĩ đã nghiêm khắc mời cô Thi ra ngoài và Đại Đức bảo là sẽ biết săn sóc vấn đề vệ sinh của phòng mình.

    Thi sợ hãi bước ra thì gặp ngay sự đôn đốc tàn bạo của tên VC đội lốt nhân viên sinh hoạt trong Chùa. Cô bị la mắng tàn nhẫn trước mặt của Đại Đức. Vị tu sĩ cảm thấy bất nhẫn cho cô Thi đành phải để cô vào làm việc quét dọn hằng ngày.

    Lần lựa qua ngày cô Thi bỗng nhiên cảm thấy xôn xao khi bước vào phòng của Đại Đức. Cô cảm thấy vô cùng thoải mái và tâm tư thì như bay bỗng trên vòm trời cao vút ngoài kia.

    Những ngày đầu tiên đã qua đi không còn bối rối trên sự trầm tư cố hữu của Đại Đức. Sự liến thoáng vô tư của cô Thi cũng không làm Đại Đức bước ra khỏi cánh cửa im lìm khép kín. Cho đến một hôm cô Thi bỗng tự khám phá ra trong ánh mắt nhìn Đại Đức là vũ trụ đã đổi chiều và những cung bậc huyên náo đang lao xao trong lòng người thiếu nữ. Cô thảng thốt nhận ra rằng cái cảm giác ngủ quên trên hai bờ vai sương nặng cày bừa nay thức giấc giữa những xao xuyến trên làn da dưới mái tóc khi được nhìn thấy Đại Đức

    Mang tâm trạng yêu thích đơn phương cô Thi cũng không ao ước gì hơn là được nhìn Đại Đức hằng ngày. Tuy nhiên, bên cạnh đó cô vẫn cố gắng đẩy lui những tư tưởng tội lỗi đang ngày đêm ám ảnh cô.

    Ánh mắt xa lạ nay đã đổi thành thân quen. Đại Đức vẫn trì tâm tu niệm. Trên những lời kinh của Công phu sớm công phu chiều người ta đã nghe rõ lời cầu xin Phật tổ cho Đại Đức thân tâm an lạc tránh khỏi sự quyến rũ của ma vương.

    Có những lần dọn dẹp trong phòng của Đại Đức, cô Thi thường bị thúc đẩy bởi những ý nghĩ tấn công. Nhưng rồi với bản chất sợ sệt bị áp đặt bởi VGCS cô lại thôi. Đôi lần cô gợi chuyện nắng bên thềm hay mưa lũ lượt về ướt đẫm trần gian thì Đại Đức lại tỏ ra lơ là trước những câu hỏi hay có trả lời thì chỉ bằng những câu ngắn và lạnh.

    Có lần cô Thi bắt gặp Đại Đức ngồi bên thành cửa sổ im lặng nhìn ra ngoài sân xa vắng. Cô muốn lại gần nhưng biết chắc chắn ĐĐ sẽ đứng dậy và bỏ đi. Cho nên cô đứng đó mà mơ ước một chân trời phiêu lưu trần tục giữa đạo và đời..

    Rồi cứ thế, tháng năm đều đặn, nếp sống lầm lì khung cảnh hiu hắt buồn thảm theo tiếng mõ hồi chuông. Cuộc đời tràn trề trên những công thức sáo hủ đắp đầy mặt sáp đã làm cô mơ ước thoát ly. Nhưng con đường sống là một oan khiên bắt nguồn từ kế hoạch mỹ nhân kế của VGCS.Thi mệt mỏi chống chõi với những cảm giác yêu thương gọi từ buồng tim lan qua phòng phổi rồi lên từng hơi thở ngột ngạt câm nín thương đau.

    Thi âm thầm cằn cỗi nghe tình yêu réo gọi trong quạnh hiu. Hình ảnh cuả ĐĐ lao xao gợn sóng trong nỗi khát khao ấp ủ làm cô thao thức nhiều đêm. Cô Thi bắt đầu thở dài, ủ dột nhưng vẫn giữ khoảng cách rất xa giữa ĐĐ và cô.

    Hôm nay, có người vào chùa xin Thầy cho bùa về bán miếng đất ở quê. Thầy từ chối. Cô Thi đọc được nỗi thất vọng hằn lên trên khuôn mặt của vị thí chủ. Cô thầm nghĩ giá mình cũng chỉ thắc mắc khổ đau vì một vật gì không bán được thì đở biết chừng nào..

    Một ngày kia, cô Thi đang lau chùi sàn nhà trong phòng của ĐĐ. Bỗng nhiên cô có cảm giác như có ai đang nhìn mình từ đàng sau. Cô xoay lại. ĐĐ đang đứng đó. Cô ngẫng lên nhìn ĐĐ. Bốn mắt nhìn nhau qua một khoảng không gần nhưng thăm thẳm của một vùng trời định mệnh. Cô Thi không tránh né bởi cô đã nhiều lần tự hỏi, tự chán ngán cho bản thân trên thân xác đang vùng vẫy giữa chốn lao tù của cảm xúc mang đầy chứng tích cô đơn trong tuyệt vọng.

    Đại Đức trong nỗi bí mật của tận cùng vực sâu tình cảm đã không còn che dấu dù với chính mình và đang từ từ lộ diện khuất phục trước ma lực của ái tình. Cô Thi choáng váng trong cảm giác vừa ụp tới. Cô chơi vơi không còn tự chủ lao đầu vào một bước khởi hành hứa hẹn nhiều giông tố.

    Thi mang thai và bị đuổi ra khỏi chùa. ĐĐ trở về sám hối trên nỗi ăn năn. Cô Thi về quê. Đại Đức đã đi từ tâm tội ra tâm sáng. Tâm được tịnh rồi tội liền tiêu. Tội tiêu tâm tịnh đo là chân sám hối.

    Trong khi đó VGCS lợi dụng sự yếu lòng của ĐĐ để khống chế vị tu sĩ này xuống đường hay hô hào Phật tử chống chính quyền miền Nam. Tất cả đã bị vị Tu sĩ này từ chối và quyết tâm chốngVGCS. Từ đó vị Tu sĩ này đã nỗi tiếng là một vị chánh tâm cầu đạo qua một lần khảo nghiệp bi thương. VGCS cũng không buông tha cho vị Tu sĩ. Chúng tìm về quê ép buộtThi phải giá nghĩa cùng một tên vô sản ở quê nhà. Nếu không nghe lệnh của chúng thì chúng sẽ giết đứa con của hai người.

    Trong khi đó vị tu sĩ vẫn kiên trì với con đường tu tập và cũng nhất quyết không thi hành bất cứ một gian kế nào do VGCS đưa ra và kết quả của sự kiên trì đó là đứa con của ĐĐ và cô Thi đã bị chính ngay tên vô sản chuyên chính làm chồng của cô Thi giết chết.

    VGCS thất bại trước tấm lòng kiên trì tu tập và nhận thức sự gian ác của chúng của vị tu sĩ. Do đó chúng dùng mọi cách để biến Trung tâm Phật Giáo kia thành công cụ nhưng đã thất bại trước một hình thành của một Tổ Chức Phật Giáo khác .

    Đó chính là sự thất bại của VGCS và cho đến nay chúng vẫn dùng những tên VC công tác kiều vận đánh phá GHPGVNTN bằng những hình ảnh mỹ nhân hay tận dụng những tên VC vô văn hoá bôi nhọ những tu sĩ Phật Giáo VN.

    Bác Duy Xuyên kết thúc câu chuyện bằng lời than: Việt gian CS chúng nó lưu manh thô bạo bất nhân bất nghĩa cho dù Phật hay Chúa chúng nó vẫn không tha.

    Tôn Nữ Hoàng Hoa
    8/25/2011

    =================================

    BĐH đành xóa những câu vô văn hóa , thô lỗ của bác ở trên. Diễn đàn ĐV không chấp nhận những thứ văn hóa côn đồ làm mất giá trị trang web. Nếu tái phạm sẽ ban nick không cần giải thích sau nhiều lần nhắc nhở và chỉnh sữa câu văn tự ý của bác thêm vào nhằm bôi nhọ và chửi bới thành viên là phạm quy.


    Tép Nhỏ
    Last edited by Tinh.Nhi; 09-03-2011 at 05:10 PM.

  8. #68
    Join Date
    Sep 2008
    Posts
    5,125
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post

    Default Re: Phật Giáo Có Đường Lối Riêng

    "Máu nào cũng đỏ và có vị mặn thì khổ đau nào cũng giống nhau" Sao lại có chiện Đạo Phật này đi bêu xấu và tố cáo Đạo Phật kia là sao nhỉ? Vốn đã có tư tưỡng ...........................................(xo'a)

    =Thật đáng thương cho ông già mất nết và tối tăm này . Biết thì viết , không biết thì ngồi đọc không ai cấm . Không hiểu lời Đức Phật dạy không ai cười , khinh bỉ , chỉ sợ không hiểu mà nói bậy , chửi bạ để bài bị xóa và cảnh cáo nhiều lần . Thật đáng hổ thẹn .

    CP84
    Sống vì Tổ Quốc-Dân Tộc Việt Nam .
    ( Ai là người Việt Nam thì phải biết yêu nước . )



    -Không theo Đại Thừa - Tịnh Độ để đưa Dân tộc diệt vong .
    -Không tiếp tay làm tay sai để nô lệ Hán tộc 1.000 năm .
    -Không tiếp tay cho thực dân ngoại bang và Vatican đô hộ Việt Nam .

    Việt Nam anh hùng - Bền vững muôn năm .



  9. #69
    Join Date
    Dec 2009
    Posts
    3,699
    Thanks
    6
    Thanked 6 Times in 6 Posts

    Default Re: Phật Giáo Có Đường Lối Riêng

    [QUOTE=ChanhPhap84;1365213]"Máu nào cũng đỏ và có vị mặn thì khổ đau nào cũng giống nhau" Sao lại có chiện Đạo Phật này đi bêu xấu và tố cáo Đạo Phật kia là sao nhỉ? Vốn đã có tư tưỡng bịnh hoạn lại ưa bố láo!


    = Thật đáng thương cho mấy thèng con nít mất nết với cái tư tưỡng tối tăm này. Biết thì thưa thốt, không biết thì ngồi đọc để tiếp thu được kiến thức sâu rộng cho nên không ai cấm. Không hiểu lời Đức Phật dạy không ai cười, khinh bỉ, chỉ sợ không hiểu nồng cốt của CSVN dùng PG để làm công cụ cho Đảng cho nên phải bưng bô và ưa nói phét! Chửi bậy bạ cho đã cái mòm thúi dzô rùi đi xóa bài của người khác rùi tự lên lịch trình để cảnh cáo người khác với cái trò bẩn thỉu của mình! Thật đáng hổ thẹn cho cái đám thanh niên vô dụng không dùng được cái đầu "Airduct" của mình!

  10. #70
    Join Date
    Dec 2009
    Posts
    3,699
    Thanks
    6
    Thanked 6 Times in 6 Posts

    Default Re: Phật Giáo Có Đường Lối Riêng


    Sư quốc doanh âm mưu giết người, cướp của

    tại Diệu Pháp Tự, Florida

    VN-Online 2011/09/01
    Nhat Lung

    Thưa Quý vị,

    Đây là một bài học cho những người quá nhẹ dạ nghe lời và tin tưởng những sư sãi hồ mang thuộc Phật giáo quốc doanh đầy rẫy tại các chùa chiền tại Hải ngoại.

    ~~~~~~~~~~~~~~~
    DIỆU PHÁP TỰ
    2512E 34th Avenue
    Bradenton - Florida, USA
    ~~~~~~~~~~~~~~~

    Chuyện xẩy ra vào tháng 2 năm 2011, liên quan đến Thích Pháp Huệ (Đàm văn Hen), sãi Thích Nữ Diệu Thanh (Lê thị Thúy Nga) và Chị của sư bị gia đình nạn nhân tố giác, vì nghi ngờ những người này đã âm mưu giết thân nhân của họ là tín nữ Võ thị Kim Sang và rút khoảng 38,000 dollars từ tài khỏan trong ngân hàng của nạn nhân.


    Thích Pháp HuệThìch Nữ Diệu Thanh


    Tín nữ Võ Thị Kim Sang (nạn nhân)
    Điều ngạc nhiên là vào ngày 28 tháng 3 năm 2008, hai Thích đưa nhau tới Sarasota County, Florida làm hôn thú. Phóng viên của đài Truyền hình địa phương phát giác ra vụ này và trong phần phổ biến tin tức có chưng bản sao.

    Tài liệu bổ túc.
    Video clip:Sư Hổ Mang (?) và đồng lỏa bị thưa vì nghi ngờ âm mưu giết người, cướp của ở Florida...



  11. #71
    Join Date
    Dec 2009
    Posts
    3,699
    Thanks
    6
    Thanked 6 Times in 6 Posts

    Default Re: Phật Giáo Có Đường Lối Riêng

    Sư quốc doanh

    Duong Thu Huong

    May 21, 2011

    Sau khi trả lời ông Đinh Ngọc Ninh bỗng nhiên tôi nhận được một loạt thư, hỏi:

    - Bà có phải phật tử không? Chúng tôi thấy nhiều quan điểm trong bài viết của bà rất gần với lý thuyết đạo Phật.

    - Nếu điều chúng tôi nghi ngờ là đúng, tại sao một người đấu tranh cho dân chủ lại có thể là phật tử?…..

    Câu trả lời của tôi là: Tại sao không?

    Đạo Phật không biên giới. Đó là một tôn giáo thẫm đẫm tính đạo đức và triết lý. Đạo Phật cũng như bất cứ tôn giáo nào khác đều tồn tại và phát triển thông qua hằng hà sa số các cá nhân. Bất cứ cá nhân nào cũng có một gốc rễ văn hóa, cũng mang một nhãn hiệu bản thể gọi là quốc tịch. Do đó khi trong một con người cùng tồn tại song song hai tình yêu lớn: tôn giáo và tổ quốc, người đó ắt phải tranh đấu cho hai kỳ vọng, hai niềm tin.

    Vì thế, câu trả lời của tôi là: Tại sao không?

    Tuy nhiên, tôi chỉ là phật tử theo cách của riêng tôi. Tôi không đi lễ chùa. Chẳng phải là cố tình tìm một cách tồn tại độc đáo nhưng vì tôi không có khả năng thỏa hiệp, cho dù đó là một sự thỏa hiệp dễ chịu nhất.

    Cách đây chừng mười bảy mười tám năm một ngày Xuân tôi đi viếng cảnh chùa. Ngôi chùa đó nằm gần phủ Tây Hồ. Trên đường tới phủ rẽ tay phải chừng non trăm mét là tới. Tôi không còn nhớ rõ tên chùa mặc dù đó là nơi trước khi xảy ra sự việc năm nào tôi cũng tới, khoảng một hai tháng một lần, siêng năng nhất là mùa xuân và mùa Thu. Đó là ngôi chùa cổ còn may mắn sót lại sau những cơn đốt phá đình chùa đền miếu theo chủ trương”tiêu diệt tàn dư phong kiến” của chính quyền cộng sản. Không có gì đặc biệt ở ngôi chùa ấy, ngoài một mảnh vườn nhỏ vừa trồng đào vừa trông mai. Có lẽ cảnh tượng thân ái của những cây đào và cây mai chen vai, thích cánh cuốn hút tôi vào mùa xuân và khi mùa thu đến, đám cành trần trụi khẳng khiu vươn lên trong lặng lẽ cũng mang lại một vẻ đẹp u sầu và nghiêm cẩn, vẻ đep ta thường gặp ở mọi ngôi chùa cổ xứ Bắc.



    Trưa hôm đó, tôi qua cổng chùa đi vào ngôi nhà ngang. Vừa đặt chân lên bậc tam cấp tôi chứng kiến một cảnh tượng không tương hợp chút nào với chốn từ bi: Trên tấm phản gỗ mốc, sư cụ bà ốm nằm còng queo, bát cháo ăn dở ở một góc phản khô đét lại. Nhà ”sư nữ” ngoại tam tuần mắt long sòng sọc, tay nắm cổ người bệnh lắc, miệng rít lên:

    - Mày chết đi, mày chết ngay đi cho người ta nhờ!….

    Sư cụ đã quá yếu không động cựa nổi, cái đầu lắc lư ngật ngưỡng như quả bưởi trong tay người đàn bà trẻ hung hãn:
    - Mày chết đi…..

    Tôi định lui ra nhưng cô ta đã nhìn thấy tôi. Quá muộn cho cả đôi bên. Hẳn cô ta không ngờ có kẻ đột nhập vào “ngang hông” bởi thông thường khách thập phương phải qua sân đi vào chùa chính.

    Cô ta không biết rằng tôi quen mọi ngõ ngách và thường đi tắt qua nhà ngang vào chùa sau để hầu chuyện sư cụ. Không thể mở miệng ”mô phật” như lần trước cô ta ném cho tôi một cái nhìn giận dữ và thách thức rồi ngoay ngoảy quay đi. Tôi ngồi xuống phản với sư cụ. Cụ không mở mắt nổi và giọng nói đã đứt quãng nhưng hoàn toàn minh mẫn. Đó là người đã xuống tóc từ thời chính quyền 1945 chưa thiết lập, đã duy trì và tu tạo ngôi chùa này qua mọi thăng trầm của thời gian. Nhưng cụ không có mảy may quyền hành để lưu giữ các chân tu ở lại, thay cụ chủ trì.
    Nhân sự” do” bên trên” đưa xuống. Vậy cái gì là “bên trên” ?
    Quyền lực nào áp chế những người tu hành và thả lũ lợn bẩn thỉu vào khắp chùa chiền xứ sở? …. Chẳng có gì bí mật cả,”bên trên” A 25 Cục bảo vệ văn hóa thuộc Tổng cục 1 Bộ Nội vụ. A 25 có nhiệm vụ đào tạo sư sãi để ”yểmHội Phật giáo Việt Nam, để trấn giữ hệ thống chùa toàn quốc. Không ai quên rằng chính nhà nước cộng sản đã dấy lên cơn bão kinh hoàng nhằm tàn phá đình chùa, đền miếu..và thậm chí đào mồ hốt mả chúng sinh, tiêu diệt tất cả những gì mà họ cho là ”tàn tích của chế độ phong kiến”.

    Trong một thời gian dài, những người cộng sản muốn xóa sạch tất cả các tôn giáo, bắt chúng sinh thờ vị thần duy nhất mắt xanh mũi lõ tên là Karl Marx và đám tông đồ của ông ta. Nhưng để xóa đi một đức tin và thay thế vào một đức tin khác không dễ dàng như họ tưởng. Và không phải bất cứ lúc nào họng súng cũng đem lại những kết quả mong muốn. Thời gian không ủng hộ họ. Bức tường Berlin sụp đổLénine vĩ đại của họ sụp đổ theo. Dân Nga xích cổ tượng ông ta kéo lê trên bùn. Đám tín đồ phương Đông đứng chơ vơ không biết từ nay”người cầm lái vĩ đại” của họ sẽ là ai? …

    Trong lúc đó dân chúng ào ào dựng đình, cất chùa. Khắp nơi miếu mạo, đền chùa, lăng tẩm dựng lên theo trí nhớ. Chính quyền cộng sản có thể truy bức tàn sát chúng sinh, cướp bóc phá hủy tài sản của họ, nhưng trí nhớ và niềm tin là những thứ không thể bắn thủng bằng các loại đạn. Và như thế, giờ đây dân chúng đã xây lại tất cả những gì đã từng bị họ tàn phá, nếu không nói là còn nhiều hơn. Nhu cầu tâm linh hóa ra cũng là một nhu cầu sinh tử của kiếp người. Trước tình hình này A 25 trở nên quan trọng hơn trong vai trò ”bảo vệ nền chuyên chính”.

    Nhiệm vụ của họ là ”khống chế hội phật giáo” biến chùa chiền toàn quốc thành hệ thống pháo đài của quyền lực, rình mò theo dõi tư tưởng dân chúng và ….điều này nữa, các tín đồ của Marx không quên: tận thu nguồn lợi béo bở từ đám chúng sinh “mê tín” kia. Vậy là đội quân “sư nhà nước” được hình thành. Nguồn đào tạo chính là C 500 (đại học ngành an ninh). Thêm nữa, sinh viên tuyển lựa từ các đại học khác như Tổng hợp, Sư phạm, Ngoại ngữ … có thành phần cơ bản (lý lịch đáng tin cậy) được vũ trang bằng lý thuyết giai cấp của Marx-Lénine và một thứ chủ nghĩa duy vật hạ đẳng. Sau đó, lớp người này được ”tráng men bằng lý thuyết đạo Phật và trước hết các phương pháp niệm kinh, hành lễ để “vào nghề”.



    Như thế nhà nước cộng sản đã tạo nên một đội ngũ ”tôi tớ trung thành” được quyền thỏa mãn mọi nhu cầu vật chấtnhục thể dựa trên sự đầu cơ trục lợi ”những khát vọng tâm linh” của dân chúng. Các ông sư bà sư áo quần phấp phới cưỡi xe vù vù đi họp kín”. Họp kín ở đây tức là họp “giao ban” ngành dọc A 25. Họ báo cáo rành mạch mọi thành tích. Riêng những cọc tiền thu được từ các hòm công đức là “không thể rành mạch” vì các sư còn phải mang về quê xây nhà tầng và lo cho các con học đại học trong nước và ngoài nước. Sư hành nghề ở Thái Nguyên, Hà Bắc thường có quê quán gia thất tại Thanh Hóa, Nam Định và ngược lại … So với các nghề khác trong Bộ Nội vụ, ”nghề làm sư” là béo bở, chỉ thua kém “Cục buôn lậu ma túy” thôi. Cả một bộ máy lừa bịp vận hành nghiễm nhiên và ngang nhiên dưới ánh mặt trời, trước mắt dân chúng.

    Dân chúng, tuy thường xuyên phải cúi mặt nhẫn nhục cam chịu, đôi khi cũng vùng lên tranh đấu, đòi đuổi sư nhà nước, giành chùa cho chân tu. Vụ biểu tình của các tín đồ chùa Láng Hà Nội cách đây ba năm là một ví dụ. Trong tối hôm đó, công an đã bắt giam trên một trăm tín đồ.

    Vậy tôi xin trở lại lý do khiến tôi không đi lên chùa từ gần hai thập kỷ nay, sau kỷ niệm đau buồn với sư cụ tôi không còn muốn nhìn thấy một lần nữa bọn ”thầy chùa đểu”.


    Nhưng chưa hết.

    Tôi không đi lễ chùa cũng còn vì chùa chiền giờ đây đầy rẫy bọn “đao phủ” đi “đánh quả” thần, phật. Gọi là “đao phủ” vì chính lũ người đó trước đây đã ra lệnh phá đình chùa, đuổi sư sãi, vặt cổ vặt tay tượng phật làm củi…. giờ đây chúng lại xì xụp hương khói hơn tất thẩy mọi người.

    Vì sao có sự đổi hướng quay chiều? ….

    Tôi sẽ trả lời tường tận nhưng trước hết, để tránh rơi vào lối ám chỉ chung chung tôi xin nêu dẫn chứng:

    - Một là, những người dân Huế cỡ trung niên hẳn chưa quên câu ca này:

    Bùi San cùng với Trần Hoàn
    Hai thằng ngu ấy phá đàn Nam Giao

    Bùi San: bí thư tỉnh ủy. Trần Hoàn: trưởng ty văn hóa. Công trình chung của họ là hủy diệt một di tích lịch sử nơi xưa kia các vua Nguyễn tế Trời Đất và tiên vương. Sau này, ông Trần Hoàn ra làm bộ trưởng Bộ Văn hóa, vợ con ông ta xem bói từ Nam ra Bắc, khấn lễ mọi nơi, đặc biệt lễ hậu là Bia Bà để cầu cho ông được vững vàng”. Riêng tôi, tôi nhìn thấy ông nhiều lần cắp cặp đứng trước cổng nhà các vị ”Bộ Chính trị”. Quả là một cuộc hiệp đồng tác chiến; vợ con ông đi đút lót ”thần, phật” còn ông đi hầu hạ các ”thánh sống” để ông được duy trì thêm 4 năm trên ghế bộ trưởng vì ông đã già lại quá nhiều khiếu kiện, cấp trên của ông đã chấm ông “vào sổ hưu”.

    - Hai là, thời kỳ Lê Khả Phiêu làm tổng bí thư Đảng, ngoài chiến dịch ”Thanh Hóa hóa bộ máy cầm quyền” ông ta đã tranh thủ đào bới ngân khố quốc gia để xây dựng lại, mở mang hoành tráng đền thờ Lê Lai, tin tưởng đó là tổ tiên trực tiếp, là thần hộ mạng cho mình.

    - Ba là, vài năm gần đây nhiều người họ Trần vênh vang tuyên bố rằng họ Trần sắp sửa bước vào thời kỳ “đại phát”Trần Đức Lương vừa cho xây khu mộ cổ họ Trần tại Thái Bình. Khu mộ này sẽ được xây theo thế “rồng phục” sao cho ít nhất, chín đời họ Trần sẽ liên tục “làm vua”, v.v. và v.v.

    Theo logic, ngày nào chế độ độc tài này còn tồn tại thì tất thảy bọn cầm quyền họ Miêu họ Thử họ Ngưu họ …. sẽ lần lượt vét ngân khố quốc gia để xây dựng mồ mả đền miếu cho riêng dòng tộc của chúng với một chủ đích hoặc ngụy trang hoặc lộ liễu: Duy trì quyền lực.

    Quyền lợi, đó là căn nguyên sự quay chiều đổi hướng của kẻ cầm quyền. Marx Lénine hết sài được thì quay sang “đầu tư, đánh quả” thần, phật. Hạng người ti tiện, lòng tham ngùn ngụt như vậy làm gì có “tâm hồn tôn giáo”?…, nhất là một tôn giáo có quá nhiều yêu cầu đạo đức, cấu trúc trên tinh thần khắc kỷ như đạo Phật? … Không phải vô cớ mà so với đạo HồiThiên Chúa giáo, đạo Phật có ít tín đồ hơn. Con đường dốc khó trèo. Con đường dốc ấy làm sao tương hợp được với bọn cởi áo đao phủ khoác áo cà sa điềm nhiên như diễn viên thay trang phục sân khấu, không một chút ngượng ngùng, không mảy may hối tâm, không một lần thành khẩn trước tha nhân.

    Lẽ ra, chính quyền Việt Nam phải xin lỗi dân chúng một cách công khai, một cách thành thật, một cách nghiêm khắc vì tội ác phá đền chùa lăng miếu, đào bới san ủi mồ mả tiền nhân của chúng sinh. Nếu họ cải tâm họ đã phải làm điều đó trước khi đặt chân lên thềm những đền chùa mà dân chúng gom góp xây dựng lại.

    Nhưng cái ngã mạn của kẻ cầm quyền khiến lương tâm họ mù tối. Họ không cần xin lỗi ai bởi vì họ tự nhận là “Đảng thần thánh và vĩ đại”. Và vì “thần thánh và vĩ đại” họ đã thản nhiên làm cái việc mà cổ nhân từng cảnh báo:

    Thế gian có mặt mũi nào
    Đã nhổ lại liếm làm sao cho đành”

    Tôi chuyển sang mục thứ hai: Tôi là phật tử theo kiểu của riêng tôi. Không đi lễ chùa đã đành, tôi cũng không tin tuyệt đối vào lòng từ bi. Đối với tôi, lòng từ bi không thể độc hành. Lòng từ bi phải bước song song với một trí tuệ sáng suốt và khả năng chiến đấu chống lại điều ác.

    Khi lòng từ bi không được rọi chiếu dưới ánh sáng trí tuệ, nó dễ dàng đưa ta đến tai họa. Chỉ cần nhớ lại tích “Đường Tam Tạng đi lấy kinh” là đủ. Đã bao nhiêu lần vị sư phụ này mắc lừa bọn yêu quái, niệm chú để xiết chặt vòng kim cô làm Tôn Ngộ Không đau đớn vật vã điên cuồng. Và cũng chớ nên quên rằng bao nhiêu lần ông ta mắc lừa, bấy nhiêu lần Tôn Hành Giả đi giải cứu.

    Khi thiếu khả năng chiến đấu chống lại cái ác, lòng từ bi của chúng ta biến thành chất dầu nhờn, bôi trơn cỗ máy nghiền của loài ngạ quỷ và chính cỗ máy này sẽ nghiền nát chúng sinh. Một dân tộc hiền hòa như dân tộc Tây Tạng đã mất nước vì thiếu khả năng chiến đấu. Quân lính Trung Quốc không chỉ xâm chiếm, tàn phá đất nước Tây Tạng mà còn đổ than hồng vào đầu vào họng các nhà sư và tra tấn họ bằng tất cả những hình thức tra tấn thời Trung cổ.

    Thêm một ví dụ nữa: Ai cũng biết ở Khơ-me đạo Phật là quốc giáo. Vậy mà chính tại xứ sở này nạn diệt chủng đã xảy ra. Hơn hai triệu người bị giết dưới chính quyền Khơ-me đỏ. Thê thảm thay, rất nhiều cuộc tàn sát man rợ lại xảy ra chính tại các chùa. Nơi thờ cúng linh thiêng biến thành địa ngục và giờ đây, thành một thứ bảo tàng lưu giữ đầu lâu của các nạn nhân.

    Với nghiệm sinh, tôi xin góp một dẫn dụ nhỏ. Năm 1991, trong gần tám tháng tù, tôi nhớ nhất câu này:

    - Chị sẽ được ra tương ớt! Chị sẽ được nghiền ra tương ớt!

    Không phải vì câu nói được lặp đi lặp lại mà vì thái độ của những người nói. Họ có một vẻ hài lòng đáng sợ, một sự điềm nhiên đáng sợ. Tôi không thù ghét họ: một đại tá, một đại úy, một trung úy. Có lẽ về bản chất họ không phải người ác người xấu. Nhưng họ đã được đào tạo để làm cái việc ”nghiền người khác ra tương ớt”. Vì thế, đối với họ, việc nghiền ai đó ra tương ớt là phận sự, là phương tiện sinh tồn, giống như người thợ phay bào một con ốc thép hoặc người đầu bếp xào món rau.

    - Chị sẽ được nghiền ra tương ớt!

    Mỗi lần nghe câu nói đó, tôi đọc thấy trên gương mặt họ niềm hạnh phúc thanh thản của “Gã nông phu vừa cày xong thửa ruộng, Ngả mình trên nếp cỏ ngủ ngon lành”.

    Đương nhiên, họ chuẩn bị mọi sự để cho tôi ra ”tương ớt”. Nhưng không may cho họ, một tuần sau cuộc đảo chính ở Nga thất bại, thành trì của chủ nghĩa xã hội sụp đổ tan tành, cả ê-kíp ba người hỏi cung tôi tái xanh tái xám, mặt họ hiện lên nỗi hoang mang thê thảm, không còn chút tự tin.

    Họ phải dừng tay, không dám cho tôi ra “tương ớt”…. Và rồi, với 95 triệu franc viện trợ không hoàn lại của chính phủ đảng Xã hội Pháp, nhà nước cộng sản đã thả tôi ra….

    Hơn một thập kỷ trôi qua, tôi vẫn không quên hình ảnh ”tương ớt”. Vì cỗ máy nghiền con người ra tương ớt vẫn tồn tại. Và nó tiếp tục nghiền những người khác. Cả một đội ngũ ”thợ nghiền” tiếp tục nuôi sống bản thân cũng như vợ con họ bằng nghề nghiệp này. Liệu các vị có thể dùng lòng từ bi hỉ xả như vũ khí tối hậu và duy nhất để làm thay đổi cỗ máy nghiền này chăng? ….
    ?….?….

    Tôi không tin.

    Vì thời gian hữu hạn, khả năng con người cũng hữu hạn.

    Vì sự tập nhiễm là bản năng thứ hai có sức mạnh ghê gớm mà chỉ riêng lòng tốt không đủ để đổi thay.

    Vì lẽ đó, cuộc đấu tranh của Phật Tử cũng như của giáo dân không thể chỉ tựa trên sức mạnh của lòng từ ái. Cuộc đấu tranh nào cũng phải có chiến lược và chiến thuật, tùy cơ ứng biến. Và dù đứng dưới bóng Phật hay bóng Chúa, con người cũng cần có một bộ óc phán đoán phân tích sắc bén cộng với một khả năng đủ cho việc chống lại cái ác, bên cạnh lòng hỉ xả từ bi,Tôi là phật tử theo kiểu của riêng tôi vì tôi không bao giờ chủ trương đạo Phật trở thành “quốc giáo”, tôi đấu tranh cho một nền dân chủ đích thực mà nền dân chủ đích thực chỉ cho phép tồn tại một nhà nước thế tục trong đó tất thảy các tôn giáo đều được bảo vệ một cách bình đẳng nhưng trước hết mọi tín đồ đều có nghĩa vụ làm công dân xứng đáng.

    Với tôi, chỉ có một nền dân chủ đích thực cho phép thay đổi thường xuyên các chính phủ thối nát, lạm nhũng mới cho phép các tôn giáo tồn tại đúng với tư cách tôn giáo, đền chùa và nhà thờ mới tồn tại như những chốn thiêng liêng nhằm thỏa mãn nhu cầu tâm linh của cõi người mà không bị biến thành đồn bốt bảo vệ cho quyền lực nơi đám cường hào trá hình ức hiếp người tu hành và bóc lột chúng sinh.

    Bây giờ, là một câu hỏi có tính riêng tư:

    - Cơ duyên nào đưa bà đến cửa thiền?

    Tôi xin trả lời:

    - Sự đưa dẫn của số phận.

    Đúng như vậy. Tất cả những ngả rẽ lớn trên đường đời, tôi không trù tính. Tất cả, đều xảy ra như những ngẫu nhiên. Nói một cách bóng bẩy hơn suốt phần đời tôi đã trải qua là tạo phẩm dưới bàn tay vô hình của số phận. Tuổi thơ, tôi không mơ ước làm nghề viết văn. Trưởng thành tôi cũng không hình dung được có ngày tôi trở thành kẻ thù số 1 của chế độ này. Tương tự như thế, chưa bao giờ tôi cố ý đi tìm đọc giáo lý nhà Phật.

    Sau cái chết của cha tôi 1992, trong tôi bỗng nảy sinh nhu cầu siêu hình. Vì sao, chính tôi cũng không rõ. Có điều, tôi biết chắc chắn rằng đời người thường chứa chất những ngộ nhận, những nhầm tưởng, những bí ẩn, những che giấu…. tất cả những gì mà ta thường gọi là “bờ lú bến mê”. Trong quan hệ giữa con người với con người, những mê lú thường đem lại khổ đau, hờn oán.

    Thâm tình càng sâu, khổ đau càng lớn. Bởi vì, chỉ những người ta yêu thương mới có khả năng làm cho ta đau đớn. Phật tổ Như Lai dạy: ”Con cái là những sợi xích bằng vàng”. Với tôi, sự thật dạy thêm vế đối: ”Cha mẹ là những chiếc cùm bằng ngọc”. Trong gia đình tôi, tồn tại một nguyên tắc “Gia pháp cao hơn quốc pháp”. Vì lẽ đó, trong hơn một thập kỷ cha tôi đã áp dụng với tôi mọi hình thức kỷ luật quân đội để ép tôi sống với người chồng cũ, vì “bỏ chồng là điếm nhục gia phong”…..Có lẽ vì những ẩn ức đó tôi bỗng có nhu cầu siêu hình sau cái chết của ông, dù người âm kẻ dương chúng tôi vẫn là cha con và vẫn có nhu cầu trò chuyện. Cũng chính vì những ẩn ức đó cuộc gặp gỡ và thờ phụng Phật bà Quan Âm đối với tôi là một hạnh duyên, một may mắn vĩ đại và thần bí.

    Là người viết văn tôi biết rằng với thời gian và qua thời gian tất thảy các nhân vật lớn thuộc mọi tôn giáo đều được thần thoại hóa. Nhưng cho dù tước bỏ mọi chi tiết huyền hoặc, mọi sợi chỉ óng ánh thêu dệt chân dung tôi vẫn thấy Phật Bà là một nhân cách vĩ đại tỏa sáng. Bị chinh phục hoàn toàn vì nàng công chúa từ bỏ cuộc đời xa hoa của hoàng cung, chạy trốn sự truy đuổi của quân lính triều đình, cưỡi hổ về phương Nam tu hành, tôi đi tìm đọc giáo lý nhà Phật.

    Vậy là con đường tôi đi ngược chiều với nhiều người khác. Tuy nhiên phương Tây có câu: ”Mọi con đường đều dẫn đến Roma”.

    Tôi tin rằng có nhiều con đường khác nhau dẫn đến tôn giáo nói chung cũng như cửa Phật nói riêng. Tùy theo duyên phận từng người, họ có thể dấn thân vào hành trình đó sớm hay muộn, lâu dài hay ngắn ngủi, sâu hay nông, thành thực hay chiếu lệ, v.v.

    Đối với tôi, đạo Phật đem lại nhiều chân lý vĩnh hằng: Tính vô thường của Tồn Sinh, luật ly hợp của con người, vòng quay Sinh Diệt,v.v. Nhưng trước tất thảy mọi triết thuyết, đạo Phật dạy ta xử lý ra sao trong các mối mâu thuẫn nan giải của đời người. Lịch sử cá nhân của Quán Âm Bồ Tát đem cho tôi một sức mạnh mới mẻ và sự thanh thản triệt để trong tâm hồn. Tôi hiểu là từ ngàn xưa những con người vĩ đại đã giải quyết ra sao mối mâu thuẫn giữa các thế hệ đặt trong bối cảnh tình huyết nhục.

    Tôi hiểu rằng ngoại trừ ngày cha mẹ đặt ta vào cõi đời, con người phải tự mình sinh đẻ ra mình, và lần sinh trưởng thứ hai này mới thực sự quyết định cho nhân cách cũng như sự nghiệp.

    Tôi hiểu rằng không phải vinh quang cũng không phải chiến thắng mà chính là Tình Yêu và sự Hy Sinh nâng con người lên cao. Và tất thảy những ý tưởng ấy được chắt lọc ra khi tôi đọc “Chuyện Quan Âm”. Cho nên tôi như được hồi sinh khi tẩy xóa mọi ẩn ức, thanh lọc tâm hồn. Tôi cúi đầu trước vong linh cha tôi vì hiểu rằng chính ông và chỉ ông mới tạo ra tôi nhưng tôi vẫn đi đúng con đường tôi đã chọn, không mảy may nao núng. Tôi cũng không bao giờ ép duyên hay can thiệp vào đời tư của các con tôi. Và bài học lớn lao ấy tôi học được từ Phật bà Quan Âm. Ngài chính là cơ duyên đưa tôi đến cửa Thiền.



    Cuối cùng, để cảm ơn tất cả những ai đã quan tâm hỏi tôi, nhất là các Phật tử tôi xin phép nói rằng:

    Tôi vẫn mơ ước có một ngày, khi lũ lợn bẩn thỉu bị đuổi khỏi đền chùa, mọi nơi thờ cúng linh thiêng được trả lại cho các chân tu những người mà mệnh và nghiệp gắn kết họ với tôn giáo… Ngày ấy, nếu Trời còn cho sống tôi sẽ lại “vãn cảnh chùa”, để thưởng thức mùi hương thuần khiết, thanh cao của hoa mộc hoa sói, hoa lan…. những loài hoa chỉ được phép trồng nơi thiêng liêng hương khói.

    DƯƠNG THU HƯƠNG


  12. #72
    Join Date
    Sep 2008
    Posts
    5,125
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post

    Default Re: Phật Giáo Có Đường Lối Riêng

    Đối với tôi, đạo Phật đem lại nhiều chân lý vĩnh hằng: Tính vô thường của Tồn Sinh, luật ly hợp của con người, vòng quay Sinh Diệt,v.v. Nhưng trước tất thảy mọi triết thuyết, đạo Phật dạy ta xử lý ra sao trong các mối mâu thuẫn nan giải của đời người. Lịch sử cá nhân của Quán Âm Bồ Tát đem cho tôi một sức mạnh mới mẻ và sự thanh thản triệt để trong tâm hồn. Tôi hiểu là từ ngàn xưa những con người vĩ đại đã giải quyết ra sao mối mâu thuẫn giữa các thế hệ đặt trong bối cảnh tình huyết nhục.
    Chỉ là con Vẹt đỏ DƯƠNG THU HƯƠNG một lá bài của CSVN tung ra nằm vùng hải ngoại theo khổ nhục kế . Thế mà bọn già nua CCCB - CCCĐ lại tưởng ngon nên tôn sùng tuyệt đối . Qua đoạn văn PG của her cũng thấy được trình độ hiểu biết về PG quá mù quán .
    Sống vì Tổ Quốc-Dân Tộc Việt Nam .
    ( Ai là người Việt Nam thì phải biết yêu nước . )



    -Không theo Đại Thừa - Tịnh Độ để đưa Dân tộc diệt vong .
    -Không tiếp tay làm tay sai để nô lệ Hán tộc 1.000 năm .
    -Không tiếp tay cho thực dân ngoại bang và Vatican đô hộ Việt Nam .

    Việt Nam anh hùng - Bền vững muôn năm .



  13. #73
    Join Date
    Jul 2011
    Posts
    12,484
    Thanks
    42
    Thanked 49 Times in 45 Posts

    Default Re: Phật Giáo Có Đường Lối Riêng

    [QUOTE=ChanhPhap84;1365267]
    Chỉ là con Vẹt đỏ DƯƠNG THU HƯƠNG một lá bài của CSVN tung ra nằm vùng hải ngoại theo khổ nhục kế . Thế mà bọn già nua CCCB - CCCĐ lại tưởng ngon nên tôn sùng tuyệt đối. Qua đoạn văn PG của her cũng thấy được trình độ hiểu biết về PG quá mù quán. Còn cái đám "thánh gióng ở cõi ba" có được trình độ hiểu biết về PG theo kiểu xã hội đen cho nên không bằng con Vẹt Đỏ này!


    [Tampa, Florida] Thượng Tọa kết hôn với Sư Cô và đang bị kiện về tội toa rập nhau cướp tiền của người chết.

    By HoangHac • Sep 1st, 2011 •



    Võ thị Sang Kim giữ bí mật về tiền bạc suốt mấy chục năm từ khi bà rời Việt Nam sau 1975 cùng với gia đình chín người của bà. Theo bà Kim, vì là thông dịch viên cho cơ quan quân sự Mỹ, bà bắt buộc phải di tản để tránhCộng Sản.

    Hiện nay, nhiều tháng sau khi bà chết sau một cơn bịnh vào tháng Tám năm ngoái, tình trạng tài chánh của bà trở thành một hồ sơ công cộng.

    Họ hàng của bà Kim trình bày trong một vụ kiện rằng khi họ thăm bà trong giờ phút hấp hối, một ni cô trong chùa đã rút 30 ngàn đô la từ ngân khoảng của bà kim.

    Cháu của bà Kim cho biết “Chúng tôi chưa nghe một lời chính thức nào bà qua đời và ni cô này đã có mặt tại nhà băng để rút tiền ra”.

    Đơn thưa kiện cũng tố cáo trụ trì chùa đã từ chối gọi số cứu cấp 911 sau khi bà Kim phàn nàn bị đau đầu. Thay vào đó, họ cho bà uống Tylenol. Bà chết vì bịnh xuất huyết não ngày hôm sau. Điều tra viên của sở cảnh sát tư pháp Manatee County đã xem xét lời tố cáo này nhưng khóa sổ điều tra mà không theo đuổi việc truy tố.

    Tuy nhiên, Điều tra viên Larry Tyre cho báo chí biết ông ta vẫn cảm thấy khó hiểu tại sao bà Kim đã rút tiền hai lần, mỗi lần 4 ngàn đô chỉ cách nhau trong vòng 30 phút và tại hai ngân hàng khác nhau.

    Luật sư của chùa phản bác lời tố cáo của phía gia đình bà Kim và cho đó là “một chuyện tưởng tượng” vì “thân chủ của tôi chưa bao giờ bị truy tố”.

    Tuy nhiên, Đài Tin Số 8, vừa khám phá một bí mật của chùa rằng Thích Pháp Huệ tức Dam Van Hen, 59 tuổi ni cô Thích Nữ Diệu Thành tức Le Thi Thuy Nga, 38 tuổi thật ra là vợ chồng.

    Theo lời của Thượng Tọa Thích Trí Tịnh, trụ trì chùa Phật Pháp tại St Petersburg, Florida, giới luật của Phật Giáokhông cho phép làm điều đó”. Chùa Phật Pháp sinh hoạt độc lập nhưng cùng phục vụ cộng đồng Phật tử gốc Việt Nam.

    Còn nữa. Giấy chứng nhận hôn thú do Sarasota County cấp còn cho biết chính chàng rễ làm lễ cưới và còn dùng pháp hiệu Rev Thich Phap Hue (Thượng Tọa Thích Pháp Huệ) để khai trong hôn thú.

    Phát ngôn viên của hội lục sự tòa tại Florida cho biết “rất hiếm xảy ra, nhưng lại không sai luật”. Nhưng thực tế đó khó có thể chấp nhận đối với bổn đạo Phật tử trong chùa. Khi báo chí hỏi tu sĩ Phật giáo Thích Pháp Huệ thì y từ chối trả lời viện lý do “bận phải đi làm”.

    Những điểm chính trong vụ kiện do chị của bà Kim đứng tên truy tố chùa:

    - Từ thời gian bà Kim di chuyển vào chùa ngày 17 tháng Năm, bà luôn bị thuyết phục phải cúng hiến tiền cho chùa.

    - Các bị can âm mưu để đưa tên của bà Lê vào trương mục của bà Kim 5 tuần sau khi bà Kim vào ở trong chùa và mạo chữ ký của bà Kim.

    - Do áp lực của ni cô họ , bà Kim đã đòi lại số tiền bà đã cho chồng cũ của chị bà vay. Mười ngày trước khi bà Kim chết, ông Jeffrey Kent Rosson đã hoàn trả số tiền 40 ngàn vào trương mục của bà Kim đứng tên chung với .

    - Trước khi chết, bà Kim đã có ý định rời chùa với lý do khó ngủ và muốn đi ra ngoài ở.

    Tuy nhiên, theo báo cáo của Điều tra viên Tyre, việc bà ni cô rút 30 ngàn lại là chuyện hợp pháp vì tài khoản do hai người đứng tên.

    Theo lời của Mai Holley, bà Kim không biết tu sĩni cô này là vợ chồng có hôn thú. Gia đình của bà Kim trả tiền cho Thích Pháp Huệni cô Thích Nữ Diệu Thành để thực hiện phần nghi lễ trong tang lễ của bà Kim. Chính họ cũng không biết gì về hôn nhân của tu sĩ ni cô này.

    Dưới đây là hôn thú giữa Thích Pháp HuệThích Nữ Diệu Thành:



  14. #74
    Join Date
    Sep 2008
    Posts
    5,125
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post

    Default Re: Phật Giáo Có Đường Lối Riêng

    "Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng " .
    Thưa quý độc giả , tôi rất khổ tâm để khai sáng cho những đầu óc con chiên già nua này . Ưa bới móc chuyện của PG mà trong khi hủ mắm thúi Roma đang dảy dụa bồi thường 3 tỷ 6 USD tại Boston vẫn chưa yên về vụ ấu dâm của các bề trên đạo hạnh , đến nổi ngày nay GH Benidito cúi mặt không dám nhìn con chiên choai choai nữ .PG cũng hoang dâm thật nhưng so ra chỉ mới bằng 1/1 triệu linh mục , mà tu sỹ PG này là Đại Thừa chuyên ăn ngon mặc đẹp , cafe thuốc lá xe cá độ đời mới mà CP84 đã viết rất nhiều trong hai bài :

    -Chân lý Thích Ca .
    -Phật giáo trong mắt tôi .

    Tôi không ngạc nhiên gì vài tu sỹ Đại thừa lấy vợ ấy , còn hơn kỹ luật Thánh như Roma để rồi mấy Lm lại chuyên nghề ấu dâm , xụt đít trẽ em 12 tuổi chưa biết gì đến phụ lễ . Để khai sáng con chiên già nua ưa kiếm chuyện này tôi sẽ đăng vài chuyện trong hàng 100 triệu chuyện ấu dâm , loạn luân từ Giáo Hoàng cho đến Giám mục , Hồng y , Linh mục , thầy giòng ...... để các con chiên cúi mặt , nhỏ lệ và suy nghĩ . Lỗi này không phải do tôi nha Mod .......

    ************************************************** ****************************

    Trước khi vào chuyện Lm ấu dâm , tôi xin kể câu chuyện vui xảy ra hàng tuần trong nhà thờ Kito trên toàn thế giới . Câu chuyện như sau :

    LÀM CHA (Linh Mục) SƯỚNG NHẤT :


    Ba thằng nhãi con ngồi nói chuyện với nhau, khen bố mình giỏi. Thằng thứ nhất khoe: - Mọi người gọi bố tao là giáo sư. Lương tháng của bố tao hơn ba ngàn. Tính ra mỗi giờ dạy học của bố tao hơn 50$. Mai mốt tao giống bố tao. Học trò đến với bố tao phải trả tiền đó mày, vì bố tao dạy học dễ hiểu, nổi tiếng cả thành phố.

    Thằng thứ nhì nổ: - Bố tao tuyệt vời lắm. Bố tao là ca sĩ. Mỗi lần hát được trả 2000$ cho vài bài nhạc. Chưa đến nửa tiếng, hai ngàn. Thiên hạ khoái bố tao lắm, vỗ tay quá trời. Bố tao nổi tiếng cả tiểu bang.

    Thằng thứ ba có vẻ khiêm tốn: - Tao chẳng biết bố tao tài năng ra sao, nhưng mà ở trong nhà thờ, ông ấy rút ra một tờ giấy, đọc cái gì ấy, chẳng biết có ai hiểu không, sau đó 5, 6 người đứng lên cầm giỏ đi thu tiền mọi người. Bố tao chỉ lề rề đọc chừng mười phút, chẳng ai cười, chẳng ai vỗ tay, vậy mà mỗi tuần thu được hơn 10 ngàn đó mày.

    Hai thằng kia tranh nhau hỏi:

    - Thế bố mày làm nghề gì?

    - Pastor (Mục sư chánh xứ) , Linh Mục họ đạo .

    Có khi thằng bé nói đúng. Bố nó trong nhà thờ, “rút ra tờ giấy, đọc cái gì ấy, chẳng biết có ai hiểu không?”. (Vậy mà sau đó vẫn có màn quyên tiền). Bởi thế cho nên, có bà cố hồi xưa đến xin cha xứ cho con mình đi tu:

    - Thưa cha! Xin cha thương nhận cho cháu nó vào nhà chung. Cháu nó khờ lắm cha ạ ! Ở ngoài đời, chỉ tổ bị vợ nó bắt nạt.
    Làm Linh mục may ra nó còn sờ mó con chiên nữ hay ấu dâm trẽ dưới vị thành niên mà không dám tố cáo , nhất là con chiên ngoan đạo Việt Nam .

    Cha nghe xong không biết là bà cố tương lai này có chửi xéo mình không? Nhưng suy ra đúng thật như vậy , bà này tuy già mà quả thật thông minh , tinh đời , ta sẽ làm phép cho lên thiên đàng dễ dàng như trở bàn tay .
    Sống vì Tổ Quốc-Dân Tộc Việt Nam .
    ( Ai là người Việt Nam thì phải biết yêu nước . )



    -Không theo Đại Thừa - Tịnh Độ để đưa Dân tộc diệt vong .
    -Không tiếp tay làm tay sai để nô lệ Hán tộc 1.000 năm .
    -Không tiếp tay cho thực dân ngoại bang và Vatican đô hộ Việt Nam .

    Việt Nam anh hùng - Bền vững muôn năm .



  15. #75
    Join Date
    Jul 2011
    Posts
    12,484
    Thanks
    42
    Thanked 49 Times in 45 Posts

    Default Re: Phật Giáo Có Đường Lối Riêng

    [QUOTE=ChanhPhap84;1365301]
    "Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng ".


    Thưa quý độc giả, tôi rất khổ tâm để giác ngộ cái đầu óc mê mụi bần cùng của tôi nó đang bị bại liệt tâm lý và bất lực không thể thuyết phục được ai cho nên tôi phải lên đề án bới mócphỉ báng các tôn giáo khác! Xin thông cảm cho cái thế hệ hậu sinh khả ố ranh vặt của tôi!

    CP84


    Nghe thèng nhãi con ranh vặt này đi rao giảng chuyện điên khùng của Phật Giáo Xả Hội Đen chỉ làm thúi thêm cái hủ mắm cá mú cá mù của bọn sư sãi quốc doanh Vịt Duck tham nhũng mà thâu! Chứ đếch có liên quan tới Phật Giáo Đại Thừa hay Tiểu Thừa chi cả!

    Tôn Giáo và cái ách cộng sản

    Bảo Giang

    Tôn Giáo dưới ách cộng sản”. Là những câu chuyện, hay những bài viết kể lại những nỗi khốn khổ, bất hạnh mà người có tín ngưỡng phải gánh chịu thêm khi sống dưới chế độ cộng sản mà không một người nào không nghe biết. Gọi là gánh chịu thêm bởi vì, ngoài việc phải chấp nhận chung một số phận bất công là bị tước đoạt hết sự Tự Do, Nhân Quyền, Công Lý…. như những người công dân khác, người theo một tôn giáo còn phải chịu thêm một sức ép, một gánh nặng ghê gớm khác đè lên trong sinh hoạt thường nhật của họ. Đó là những cấm cản, ngăn trở, những ức chế cách này hay cách khác từ chủ thuyết, từ chế độ, từ tổ chức vô thần, vô tín ngưỡng luôn tạo ra cho cuộc sống tinh thần của họ.


    Nhưng cái ách cộng sản là cái “ách” gì?




    “Ách” là một đoạn (khúc) gỗ được tạo hình dáng hơi cong, to chừng bắp đùi, được bào trơn các góc cạnh, chiều dài của nó vào khoảng 1.8 đến 2.2 mét (tôi phỏng chừng như thế) được sử dụng như là một cái cùm lớn, đặt lên cổ hai con trâu hay bò để buộc chúng làm những công việc nặng nhọc như kéo cày, kéo xe. Đóng ách là chỉ hành động đặt ách lên cổ hai con vật đứng ngang nhau, mỗi con vào một bên. Chúng bị khóa chặt vào ách bằng hai cái chốt dài, khá lớn nằm xuyên qua cái ách từ trên xuống hai bên cần cổ con trâu, bò. Hai cái chốt này còn nhiệm vụ khóa, giữ chặt sợi dây nhợ có bản lớn vòng qua ở phía dười cổ con vật, để chúng không có cách nào thoát ra khỏi cái ách trong lúc kéo cày, kéo xe. Đã thế, chúng phải cùng đi, cùng cày, cùng kéo xe theo lệnh là cái roi trong tay người điểu khiển. Không thể có tình trạng một con kéo một con nghỉ.


    Chúng phải kéo cày bao nhiêu giờ một ngày và trọng tải của chiếc xe bò đặt lên mình chúng là bao nhiêu?


    Thưa thật với bạn thế này, tôi xuất thân từ đồng quê, nhưng chưa bao giờ biết đóng ách trâu hay bò để cho nó kéo xe, kéo cày. Nhưng tôi đã có dịp nhìn thấy ngưòi ta đóng ách cho trâu, bò để chúng kéo cày, kéo xe. Về thời gian cày thì tùy theo, có khi vài ba tiếng thì ngưòi ta tháo ách cho trâu, bò nghỉ một lúc, nhưng đôi khi vì nhu cầu phải cày cho xong thửa ruộng thì thời gian kéo cày sẻ lâu hơn và lúc nghỉ, chủ nhân chỉ hút vội điếu thuốc lào là lại “ách”, nghĩa là lại ra lệnh cho cặp trâu bò tiếp tục công việc. Như thế thật khó kể thời gian lắm. Nói thế không có nghĩa là người ta không nương con trâu con bò của mình đâu. Nhưng vì công việc đồng áng đòi hỏi cho kịp vụ mùa mà trâu bò chịu khổ nhiều hơn những ngày tháng khác.


    Còn về trọng tải của chiếc xe ư? Chẳng ai cân đo bao giờ, và cũng chẳng có sách vở nào ghi về trọng tải của chiếc xe bò là bao nhiêu. Thường họ chỉ ước chừng thôi, cứ chất thóc lúa lên ngang thành xe, lúc chuyển bánh thấy trâu bò chân vẫn đứng thẳng được là…. đi! Khi nào nó bị xa lầy hay qụy xuống thì tính sau!

    Tuy thế, bạn chả nên trách những người nông dân này có máu lạnh. Tôi đã thấy họ khóc khi con trâu, bò đau yếu vì lao nhọc quá mức. Hay bất chợt chiếc xe bị xa lầy và con trâu không đứng lên được nữa. Nói cách khác, họ không vui gì khi những con vật này phải lao nhọc quá mức. Nhưng không có cách chọn lựa khác. Theo đó, cái roi họ cầm trong tay khi điều khiển trâu bò kéo cày, kéo xe là để giữ cho chúng đi đều nhịp bước hơn là cái roi hận thù của người đối với chúng.


    Ngày nay, nhờ khoa học tiến bộ, nông cơ được đem về đồng ruộng, các phương tiện chuyên chở được cải tiến nhiều, nên đa phần trâu bò ở trên thế giới đã được giải phóng khỏi những công việc lao nhọc này, trừ ra các nước còn nghèo và chưa được phát triển, như ở Việt Nam và một số nước ở vùng Đông Nam Á, Nam Mỹ. Tả thế, tôi đoán là bạn sẽ thương cảm cho những con vật này nhiều lắm nhỉ?


    Thương là phải, nhưng đây chỉ là hình ảnh để bạn có thể qua đó, nhìn ra cái áchcộng sản khoác lên cổ người dân ta mà thôi. Trong thực tế, cái áchcộng sản khoác lên cổ dân ta còn nặng nề, khốn nạn gấp trăm lần cái ách mà người nông dân khoác lên cổ con trâu hay con bò trong những ngày mùa. Nó nặng nề khốn nạn ngay từ những khác biệt cơ bản giửa nhân bản tính của người nông dân cầm cái roi và đảng tính của người cộng sản.


    1. Thường thì con người không có lòng thù hận với loài vật, đặc biệt là với trâu bò, những gia súc đã phụ giúp trong đời sông lao động của người. Cái roi trong tay người nông dân cần có để nhắc chừng cho một công việc, không đem theo lòng thù hận. Nhưng con dao mã tấu trong tay người đoàn đảng viên Việt cộng, trong tay Hồ chí Minh đối với đồng bao ta là một hận thù sâu sắc.


    2. Người nông dân không hãnh diện, không tỏ ra có uy khi cầm cái roi vụt lên lưng con trâu hay con bò. Nên họ không làm công việc này thường xuyên trong thích thú. Không làm vì niềm vui lẽ sống! Cộng sản đối với con ngưòi thì ngược lại. Con dao mã tấu, cái roi điện trong tay đoàn đảng viên phải là một hãnh diện lớn, là uy quyền lớn. Nó đòi sự khuất phục khi chém vào cần cổ nhân dân. Nó là lẽ sống của cộng sản.không còn khủng bố nhân dân, cộng sản không còn lẽ sống!


    3. Người nông dân không đóng ách vào cổ con cái hay thân nhân của mình, nhưng là vào cổ những con vật có sức mạnh để nó phụ cho những phần việc lao nhọc với lòng biết ơn chúng. Cộng sản cũng không đóng ách vào cổ con mình, nhưng đóng tất cả mọi loại ách vào cổ nhân dân, thân nhân, có khi là cả cha mẹ nữa, để đày ải những thành phần nhân bản này phải nhận chịu một cuộc sống như tôi đòi, như nô lệ, hoặc như tội phạm và hứng chịu mọi bất công từ tinh thần cũng như vật chất do chúng tạo ra với lòng độc ác.


    Như trên tôi đã nói, ngày nay, những cái ách đặt lên cổ con trâu con bò người ta chỉ bắt gặp ở những nước chưa phát triển, nghèo đói chậm tiến. Cũng thế, cái ách cộng sản cũng chỉ có cơ hội đến và tồn tại một thời gian ở những nước nghèo đóichưa phát triển mà thôi. Nó không thể tồn tại trong những quốc gia có trình độ văn hóa và nhận thức cao. Đó là định luật của đào thải để đưa đến tiến bộ.


    Khi F. EngelsK. Marx đưa ra thuyết cộng sản, nó đã làm chao đảo cuộc sống của xã hội. Nhiều kẻ cho đó là một cứu cánh cho xã hội thoát khỏi cái ách của Phong Kiến quân quyền, nên đã tiếp tay truyên truyền và đem vào thực hành cái lý thuyết này. Kết quả, khi chưa có thực nghiệm sống dưới chế độ cộng sản, người ta không thể nào hiểu được giá trị của Tự Do, Nhân Quyền, Công Lý… hoặc không thấu hiểu được triết lý trong đời sống đạo đức, luân lý của gia đình, của tôn giáo.


    Đến khi bị áp đặt dưới sự kiểm soát của cộng sản người ta mới hiểu ra rằng: Tất cả những mất mát về Tự Do, về Nhân Quyền, về Công Lý, về tài sản của nền đạo hạnh trong gia đình, trong xã hội mà con ngưòi đã cố công, dù dưới chế độ phong kiến, ra sức xây dựng, là không thể nào bù đắp được. Bởi vì nó đã tước đoạt mất quyền sống của con người. Nó là một thứ bạo lực đẩy con người trở về đời nô lệ. Nó là cái ách thống khổ mà cộng sản đóng lên đầu, lên cổ của con ngưòi không một lúc ngơi nghỉ và buộc con người phải đi dưới mệnh lệnh chết của sự tước đoạt vô nhân tính. Đó chính là cái ách tàn bạo hơn tất cả mọi loại ách của phong kiến chuyên chế và thời kỳ thực dân góp lại. Tuy nhiên, trong tất cả mọi mất mát ấy, tôi cho rằng chủ trương phá bỏ nền tảng luân lý của tôn giáo là cái cách tồi tệ, nguy hạitàn phá đời sống của con người nhiều hơn tất cả những cái ách khác cộng lại.


    tác hại vì con người sẽ mất dần ý niệm đạo đức trong Tôn Giáo là một ý niệm khởi nguyên trong chuỗi những nhận thức để biết về sự kiện thiện hay ác trong đời sống. Từ đó, nó xóa mờ dần đi khả năng phán đoán về sự thật, về công lý, về giả dối, về đa trá. Rồi nó tự tạo ra những phương thức, ngôn từ giả dối mà con người nói không còn biết mình đang nói dối. Tệ hơn, nó dẫn đưa con người trở lại cuộc sống hoang dã, tìm mồi trong bạo hành, chết chóc. Không còn ý niệm về luân lý khi hành động.


    Thật vậy, với người Công Giáo, ý niệm về tôn giáo, về sự tội đã bắt nguồn từ đoạn kinh thánh trong sách Sáng Thế Ký, thuật về câu chuyện ông Adam và bà Eva thấy xấu hổ, biết thiện, biết ác sau khi họ ăn trái cấm: “Thiên Chúa gọi con người và hỏi: “Ngươi ở đâu? “Con người thưa: “Con nghe thấy tiếng Ngài trong vườn, con sợ hãi vì con trần truồng, nên con lẩn trốn.” Đức Chúa là Thiên Chúa hỏi: “Ai đã cho ngươi biết là ngươi trần truồng? Có phải ngươi đã ăn trái cây mà Ta đã cấm ngươi ăn không? “( Gn 3:9-11) Rồi ngay sau đó sự tội đã xâm nhập vào thế gian qua sự kiện Cain giết em mình Abel để đưa đến câu hỏi đau thương, nhức nhối cho kẻ phạm tội, nếu như kẻ phạm tội còn ý niệm thiện, ác (tôn giáo) Thiên Chúa phán hỏi Ca-in: “A-ben em ngươi đâu rồi? ” Ca-in thưa: “Con không biết. Con là người giữ em con hay sao? ” Đức Chúa phán: “Ngươi đã làm gì vậy? từ dưới đất tiếng của em ngươi đã kêu tới ta” ( Gn 4: 9-11). Nhưng ở chiều ngược lại, câu hỏi ấy có cũng bằng không nếu như kẻ phạm tội đã không còn ý niệm luân lý và tôn giáo, không còn biết phân biệt thiện ác ở trong lòng y. Đó chính là tai hoạ.


    Đối với những người không hề nghe biết đến đoạn kinh thánh này thì sao. Ý niệm về tôn giáo có phát khởi trong lòng họ hay không?


    Tôi tin rằng, ngay từ khì có một người nam và một người nữ muốn, rồi sống gắn bó với nhau, dù họ chưa có ý niệm về việc tổ chức thành tập thể, thành bộ lạc, thành xã hội thì ý niệm về thiện ác, về xấu hổ, về tội lỗi là những ý niệm tôn giáo đã phát sinh ở trong lòng họ. Nó phát sinh ngay từ lúc họ chỉ vào người nam hay người nữ và bảo rằng: Người nam ấy, người nữ ấy là của tôi. Xin đừng lấy ra khỏi tay tôi. Những đứa bé ấy là con cái của chúng tôi, thuộc về chúng tôi. Chúng tôi phải bảo vệ cho nhau. Trong ý thức bảo vệ che chở ấy, phát sinh ý niệm về quyền tư hữu. Cùng lúc sự mặc cảm, xấu hổ, hay ý niệm tội lỗi, biết đúng, biết sai sẽ phát sinh nếu như người này muốn chiếm đoạt lấy cái thuộc về người khác bằng bạo lực, hay bằng sự lừa dối. Đó là ý niệm khởi nguyên về luân lý tôn giáo. Nó còn đến trước ý niệm về sự thưởng phạt.


    Theo đó, ý niệm về Tôn Giáo là một ý niệm khởi nguyên từ khi có con người. Nó phát sinh một cách tự nhiên (như những người chưa bao giờ biết đến sách Sáng Thế Ký) rồi được hệ thống hóa, biến thành lề luật sống. Hoặc là từ lề luật, (qua sách Sáng thế Ký, lệnh cấm ăn trái cấm) biến thành sự ràng buộc êm ái tôn trọng nhau. Cả hai đều quy về một mục đích duy nhất là giải thoát con ngưòi khỏi những gian trá, tội lỗi để đưa con ngưòi vào một cuộc sống an vui và đem lại hạnh phúc cho con người. Dẫu rằng lúc ấy con nguời chưa đặt ra câu hỏi chết rồi mình sẽ đi đâu?


    Như thế, ý niệm về Tôn Giáo là một ý niệm tốt đẹp nhất cho con người. Vì từ ý niệm tôn giáo đã phát sinh raý thức Đạo Giáo. Đạo trở thành Đường, thành hướng đi phát khởi từ Tâm nguyện, rồi được xây dựng, hệ thống hóa thành Đạo để hướng, đưa con người tới đích Chân Thiên Mỹ. Xa lánh cái ác và làm điều thiện theo nhân bản. Nói cách khác, ý niệm Tôn Giáo chính là gốc sinh ra nền tảng của luân lý học, đạo đức học, Kitô học, Phật học, Khổng học, Nho học… Rồi thành Đạo, làm căn bản cho đời sống an vui của con người. Là một tài sản vô giá của nhân loại và là nền tảng của mọi tư duy lương thiện và hướng thiện. Nghỉa là, người có tín ngưỡng là người đi theo một tôn giáo rồi nhờ đời sống Tôn Giáo hướng dẫn bản thân mình tìm đến đích Chân Thiện Mỹ. Hành sử Đạo trong tình Bác Ái, Hỷ Xả theo nhân bản tính tự nhiên hay lề luật. Từ đó, Đạo trở thành lẽ sống Nhân Bản của Con người. Đạo có khả năng triệt tiêu những tệ nạn của xã hội, giảm thiểu những thói hư hèn của cá nhân và san bằng những bất công dối trá trong xã hội.


    Tuy nhiên, vào đầu thế kỷ 20, lý thuyết cộng sản và biện chứng duy vật ra đời đã làm chao đảo đời sống luân lý của xã hội. Nó đối nghịch trực tiếp với ý niệm về tôn giáo và lật ngược luân lý nhân bản xã hội. Coi tôn giáo (ý niệm thiện, ác) như là một loại thuốc phiện để ru ngủ con người và nó chối bỏ sự hiện hữu của thần linh. Chủ thuyết này đã biến thành hệ thống lãnh đạo nhà nước cộng sản tại Liên Sô, mau chóng lan rộng ra khắp Âu Châu và có khả năng khống chế các quốc gia kém mở mang.

    Đến sau đệ nhị thế chiến, cộng sản đã gây được một thế lực hùng mạnh và có thể áp đảo thế giới bằng những khẩu hiệu như “tiến lên thế giới đại đồng” nghe ra rất dễ lôi cuốn những quốc gia chưa phát triển tham gia vào vùng ành hưởng và thần phục chủ thuyết này. Kết qủa, vì chối bỏ ý niệm thiện, ác trong tôn giáo, xa rời nền luân lý, đạo đức xã hội, chủ thuyết này sớm bộc lộ nét vô đạo trong những cuộc tàn sát mang tính cách diệt chủng vói nhân loại ngay tại gốc sinh là Liên Sô và sang đến Tây Ban Nha (1931) và các quốc gia Đông Âu.


    Lúc ấy, thế giới đã lên án cộng sản trong nỗi lo âu. Một sự lo âu trong thụ động, chống đỡ hơn là tìm cách giảì trừ. Ngoại trừ một quan niệm rắn rỏi, vững chắc của Đức Pio XI với nhận định là:” Chủ nghĩa xã hội và cộng sản xem ra tưởng chừng hùng mạnh, vững chắc lắm, nhưng chẳng bao lâu sẽ thấy cái cơ cấu đó không có nền tảng vững chắc, chúng sụp đổ liên tục một cách thảm hại, như số phận của bất cứ cơ cấu nào không dựa vào hòn đá góc tường duy nhất là Chúa Giêsu Ky-tô. Và đó chính là cơ sở để vào ngày 10 tháng 3 năm 1931, Ngài ban hành Tông thư Thiên Chúa Cứu Chuộc (Divini Redemptoris). Tông thư này được coi là nền tảng học thuyết bác bỏ chủ nghĩa Cộng sản. Chính sự can đảm, sắc bén trong sự phân tích về chủ nghĩa Cộng sản của Ngài đã cung cấp những cơ sở lý luận cho khuynh hướng chống Cộng sản của học thuyết chính trị – xã hội của Tòa thánh cho đến những năm đầu cộng đồng Vatican II.






    Khơi nguồn từ Tông Thư Thiên Chúa Cứu Cuộc, và để bảo toàn ý niệm về tôn giáo, về thần linh, về luân lý và sự thanh thiện của giáo hội, Đức cố Giáo Hoàng Pio XII đã ban hành Sắc Lệnh về tà thuyết cộng sản năm 1949, nghiêm cấm tất cả mọi tín hữu Công Giáo, không trừ ai, truyệt đối không được tham dự vào những việc như cổ võ, sinh hoạt với thuyết cộng sản. Trong đó, điều số 4 đã quy định như sau.


    (Q.4- If Christians declare openly the materialist and antichristian doctrine of the communists, and, mainly, if they defend it or promulgate it, “ipso facto”, do they incur in excommunication (“speciali modo”) reserved to the Apostolic See? R. Affirmative).


    Đó là điều khoản công bố áp đặt vạ tuyệt thông cho tất cả những người Công Giáo nào hợp tác với các tổ chức Cộng Sản. Theo đó, tất cả những tín hữu nào bảo vệ hay cổ võ học thuyết Cộng sản thì “đương nhiên” bị khai trừ khỏi Giáo Hội. Nghĩa là không cần phảỉ có các đấng bản quyền công bố sự khai trừ này. Tự người sinh hoạt với cộng sản biết mình đã không còn thuộc về giáo hội công giáo theo giáo triều Roma nữa. Đây là điều khoản xác định, không thể cò một chút nghi ngờ nào về tính cách pháp lý/án vạ của điều khoản này.


    Ngày nay dầu không muốn, không thích hay kể cả những kẻ chống đối giáo hội Công Giáo cũng đều phải công nhận một điều là: Nhân loại đã thoát được tai kiếp cộng sản vô thần thống trị thế giới, một phần lớn là do ảnh hưởng từ Sắc lệnh về tà thuyết cộng sản đã được Đức Pio XII công bố vào năm 1949. Sắc Lệnh này về mặt xã hội thì được coi là một bức tường thành kiên cố ngăn chặn làn sóng đỏ lan truyền đi khắp nơi và dồn cộng sản vào cuộc tự hủy diệt. Về mặt đời sống thi bảo vệ vững chắc ý niệm về tôn giáo trong từng cá nhân và bảo vệ sự thánh đức tinh tuyền của Giáo Hội.


    a. Với cộng đồng nhân loại:

    Trong lúc cả thế giới còn bàng hoàng lo sợ vì con quái vật cộng sản xuất hiện và trở thành hiện tượng dũng mãnh như sẵn sàng nuốt trửng cả thế giói vào ái bụng gian ác của nó. Giáo Hội công giáo, dù không có một tấc sắt trong tay đã trở thành một vị tướng kiệt xuất của thời đại, đưa ra một hưóng đi, vẽ ra một con đường ngay chính để đưa thế giới thoát khỏi tay thần gian trá cộng sản bằng cách: Bày tỏ một thái độ mạnh mẽ, bảo vệ ý niệm thiện ác trong tôn giáo và bảo vệ sự thánh đức của Giáo hội. Công khai đặt để lý thuyêt này cũng như những sinh hoạt của nó ra ngoài vòng sinh hoạt thường nhật trong đời sống của xã hội.

    Thật vậy sau khi đã công bố sắc lệnh về tà thuyết này. Vào tháng 6 1951. Đức Pio XII trong thông điệp Evengeli Praecones (Sứ giả phúc âm) Ngài đã huấn thị cho thế giới công giáo là: ”tuyệt đối phải ngăn ngừa mọi dân tộc khỏi bị tiêm nhiễm tà thuyết cộng sản lầm lạc và nguy hại, phải giải phóng dân chúng khỏi ách nô lệ của một thứ lý thuyết đang đặt ra mục đích buộc sinh hoạt của con người vào sự khoái lạc của thế giới hiện đại..”

    Riêng ở Á châu, sau khi cộng sản chiếm được lục địa Trung Hoa, ngày 20 tháng 11 năm 1950, Trung cộng phát động phong trào Tam Tự Lập, muốn tách rời giáo hội công giáo ở Trung cộng ra khỏi Giáo Triều Tông Truyền ở Roma. Năm 1954, Đức Giáo Hoàng Piô XII ra một thông điệp cấm tham gia Tam Tự Lập. Năm 1957, Hội Công giáo Ái Quốc tại Trung Cộng ra đời, tổ chức bầu giám mục và xin Rôma phê chuẩn. Tháng 6 năm 1958, Giáo hoàng kết án đích danh hội Ái Quốc và không chấp nhận những việc làm của tổ chức gỉa hiệu này..

    Dĩ nhiên, với sắc lệnh năm 1949 và những việc cương quyết đối với kiểu gỉa hiệu Tam Tự LậpTrung cộng. Lúc đầu có nhiều ngưòi cho rằng sắc lệnh này qúa khắt khe và có phần bất công với một lý thuyết được gọi là duy vật biện chứng vừa phát sinh trong cộng đồng thế giới. Nhưng sau khi chứng kiến những cảnh tàn sát sinh mệnh con người một cách qúa dã man từ Liên Sô sang Âu Châu, rồi vào Trung cộng, Việt Nam, mọi ngưòi đều nhìn ra được Nguồn Thật và Sức Mạnh đã đến từ Sắc lệnh của Đức Pio XII. Đó là sự đứng dậy của ý thức tôn giáo để diệt trừ căn tính gian ác từ tà thuyết này.

    b. Mặt cá nhân


    Sắc lệnh năm 1949 đã đặt các tìn hữu công giáo vào một cuộc chiến trực diện với lương tâm của chính mình. Một là trung thành đi theo sự hướng dẫn của giáo hội để giữ lấy ấn tín của đưc tin trong sự hiện hữu của Thần Linh. Xa lánh, không tham dự vào bất cứ một sinh hoạt nào của tà thuyết này đẻ ra. Hai là bước vào vũng bùn hôi tanh, dứt bỏ ý niệm tội lỗi trong đam mê, đi theo sinh hoạt của các tổ chức phản thần linh do lý thuyết này thực hiện. Không có trưòng hợp một chân bên tả một chân bên hữu.


    Kết qủa, lương tâm hướng thiện của ngưòi công giáo đã chiến thắng. Tuyệt đại đa số những người công giáo đã từ bỏ, hoặc lánh xa những sinh hoạt đầy gian dối của tổ chức cộng sản, dù chính bản thân của họ và gia đình nhiều khi đã bị đẩy vào trong sự nghèo đói, gặp khó khăn về mặt kinh tế trong những nơi mà cộng sản nắm quyên, Nhưng trong các nước mà cộng sản chưa đến như Pháp, Ý, tây Đức, Bỉ… và các quốc gia khác thì đã có hàng triệu tín đồ công giáo từ bỏ các sinh hoạt của cộng sản. Việc thiếu hụt trầm trọng các cán bộ cũng như không kết nạp thêm được các đoàn đảng viên mới mà các đảng cộng sản ở những nơi này rơi vào thế bị cô lập, và đi vào cuộc tự hủy. Đưa đến cuộc sụp đổ đồng bộ vào năm 1989.


    Tuy thế, cũng có một số kẻ tự cho mình là cái túi khôn bằng cách đi hàng hai. Lao đầu theo cộng sản với những gian ác của chúng, chống lại giáo huấn của giáo hội., Thành phần này ở đâu cũng có. Về số lượng, người ta có thể đếm được trên đầu ngón tay. Thi dụ như ở Việt Nam, một nhóm có tên gọi là “hội công giáo yêu nước” được lãnh đạo bởi “tứ nhân bang” Huỳnh công Minh, Trương bá Cần, Phan khắc Từ, Vương đình Bích Nghe thì lừng lẫy nhưng chính gia đình, là gốc sinh ra họ thì cũng đã từ chối sự hiện diện của họ trong những ngày lễ, họp mặt của gia đình từ lâu. Trong nhóm này, đảng viên Trương bá Cần đã đi theo Kark Marx cách đây vài năm. Phan khắc Từ, Huỳnh công Minh dù đã chối bỏ sự hiện hữu của Thần Linh khi trở thành đảng viên đảng cộng sản nhưng vẫn cố bám lấy cái áo linh mục của công giáo để thi hành những thủ đoạn tiêu diệt nền luân lý, đạo hạnh của tôn giáo theo lệnh của đảng cộng.


    Vậy những ngưòi đã gia nhập đảng cộng sản còn tư cách là người công giáo hay không? Nếu không tại sao không công bố?

    Theo luật, những người này đã bị khai trừ ra khỏi giáo hội bởi Sắc Lệnh 1949 mà không cần phải có đấng bản quyền công bố việc khai trừ này. Nghĩa là, việc khai trừ đương nhiên có hiệu lực ngay khi họ gia nhập vào đảng cộng sản. Như thế, từ bản chất, họ không còn là ngưòi Công Giáo (nếu luật vẫn còn dược áp dụng) thì nói chi đến cái “phẩm hàm” và “năng quyền” Linh Mục của giáo hội Thiên Chúa Giáo trước kia đã trao cho họ. Họ có đeo vào người thì cũng như là món hàng gỉa hiệu. Nhưng cộng sản lại không bỏ lỡ cơ hội, chúng dùng những món hàng gỉa hiệu này như là một thứ ách tối độc ác để khoác lên cổ người dân trong mưu toan triệt hạ niềm tin tôn giáo, và phá hủy truyền thống đạo đức, lành thánh của giáo hội bằng kế sách ”dùng mỡ heo để rán thịt heo”. Một kế sách ác độc và tỏ ra khá lợi hại vì chúng đã cài cắm được một số nhân sự vào trong những sinh hoạt của tôn giáo. Nó gây ra tác hại vì không có thông tin mở rộng nên người công giáo không thể nắm vững được tin tức, hay không được giải thích rộng rãi về những điều luật của Sắc Lệnh năm 1949. Riêng các Đấng Bản Quyền, dưới áp lực của cộng sản và ngay cái tổ chức này, chưa thể công khai hóa Án/Vạ với họ. Tuy nhiên, ngày ấy phải đến. Cái ách này phải bị bẽ gẫy, dẹp bỏ.

    Riêng trong lúc này, xem ra là lúc vinh hoa của Giuđa khi Y cầm ba mươi đồng bạc. Nhưng thời gian chẳng là bao! Vì nó là cái giá của phù vân, và vì sau đó, nó đi thắt cổ! Lời trong sách Thánh còn đây “thà nó đừng sinh ra thì hơn “( Mc 14-21) Dĩ nhiên, câu nói này không phải là sự nguyền rủa cá nhân những người này, nhưng là việc lên án cái tệ hại của sự phản bội. Nhất là việc phản bội sự Chân Thiện Mỹ và tình yêu thương tuyệt đối của Thiên Chúa.


    Tóm lại, vì hoàn cảnh chiến tranh lâu dài và thực trạng xã hội trong chế độ vô thần đã làm sai lạc ý thức về tội vềthiện ác và về các luật lệ trong Giáo Hội. Nay thiết tưởng đã đến lúc các vị có thẩm quyền cần chấn chỉnh lại vấn đề chăng?

    (tiếp theo phần hai)

  16. #76
    Join Date
    Jul 2011
    Posts
    12,484
    Thanks
    42
    Thanked 49 Times in 45 Posts

    Default Re: Phật Giáo Có Đường Lối Riêng


    Phần hai: Hồ chí Minh và cái ách cộng sản tại Việt Nam.


    Lịch sử Việt Nam còn ghi lại một số cuộc hội nghị có tiếng nói của người dân đã làm thay đổi, không phải chỉ trong sinh hoạt thường nhật, nhưng còn làm thay đổi cuộc sống và ý niệm về sự trường tồn của đất nước. Một trong những cuộc hội nghị ấy, không một người Việt Nam nào không biết đến. Đó là hội nghị Diên Hồng thời nhà Trần. Nhưng lúc gần đây, có một số người đang còng lưng đánh bóng và nhắc đến cái hội nghị có khoảng 60 người tham dự ở gốc cây đa Tân Trào vào thời Hồ chí Minh, như là một “đại hội quốc dân” vì nó cũng làm thay đổi bộ mặt của đất nước. Thử xem, nó đã thay đổi bộ mặt đất nước như thế nào?


    Truớc hết, đã là người Việt Nam thì dù là người buôn thúng bán bưng, anh phu xe, người khuân vác, anh nông dân cho đến các quan chức trí thức… Không ai mà không biết, hoặc nghe nói về hội Nghị Diên Hồng cách xa chúng ta hơn 730 năm. Ngưới dân Việt Nam biết đến hội nghị Diên Hồng bởi một lẽ rất đơn giản: Hội nghị đã làm nên cuộc sống và sự trường tồn của dân tộc Việt Nam. Hội nghị ấy như một bí quyết đặc biệt để truyền sức sống không phải chỉ ở trong lòng mọi người, tạo nên một khối đồng tâm, mà còn vang dội vào lòng chiến mã, cây cỏ, sông, núi, để từ đó tạo nên một thực thể sống, đồng nhất, trong một mục đích bảo vệ sự vẹn toàn và độc lập của Việt Nam. Từ đó, hội nghị đã tạo nên những chiến công hiển hách trong lịch sử như Bạch Đằng, Chi Lăng, Xương Giang, Hàm Tử, Vạn Kiếp, Đống Đa…người Việt Nam có quyền ngửa mặt lên để tự hào về những trang lịch sử vẻ vang của Bà Trưng, Bà Triệu, của Đức Trần Hưng Đạo, Bình định Vương, của Đức Quang Trung hay các bậc danh tướng Trần bình Trọng, Lý thường Kiệt…v.v… là những vị mà ngày nay khi nhắc tên, vẫn làm cho những binh đoàn Hán, Mông, Mãn kinh hoàng, tức tưởi. Như thế, Diên Hồng là lịch sử sống cho một dân tộc còn sống.


    Diên Hồng là thế, còn cái hội nghị ở gốc cây đa Tân Trào thì thế nào? Khi làm thay đổi bộ mặt của người dân trong một giai đọan, liệu nó có viết nên một trang sử không bị ô uế cho người còn sống, không làm nhục những ngưòi đã chết. Hay nó đã viết ra một trang nhơ nhớp trong dòng lịch sử của một dân tộc anh hùng?


    Trước tiên, theo như sách vở của Việt cộng còn ghi lại thì cái gọi là “đại hội đại biểu quốc dân vào chiều ngày 16-8-1945 ở gốc đa Tân Trào, huyện Sơn Dương, Tỉnh Tuyên Quang “có hơn 60 đại biểu đại diện từ Nam bộ, miền Nam Trung Bộ và Việt Kiều ở Thái Lan, ở Lào về dự đại hội”. Hội nghị cây đa đã lập ra “Uỷ ban dân tộc giải phóng Việt Nam”do Hồ Chí Minh cầm chầu.


    Không biết đây là sự trùng hợp ngẫu nhiên, hay là lịch sử của đảng cộng sản và cái hội nghị Tân Trào do Việt Minh tổ chức lại có mối liên hệ tiền kiếp với chuyện cây đa?


    Tôi hỏi thế là vì, khi nhắc đến cây đa là nhắc đến một truyền thuyết lớn về chú cuội trong nhân gian của Việt Nam, mà không một ai không nghe biết. Từ ông già bà lão cho đến đứa trẻ nhỏ không ít lần đã ngửa cổ lên nhìn trăng để mà xem chú cuội ngồi ở gốc cây đa tròn méo ra sao! Hồi còn nhỏ ở dưới quê, tôi cũng tưởng là chuyện có thật. Bởi lẽ, vào ngày có trăng sáng nhìn lên, lạ qúa, hình như cũng thấy mờ mờ ảo ảo như có thằng cuội ngồi ở gốc cây đa.


    Tuy nhiên, chuyện thằng cuộicây đa là một câu chuyện hài trong nhân gian. Nó mang ý nghĩa dí dỏm, châm biếm, không có thật. Nhưng chắc chắn, cái không có thật ấy không làm hại ai. Nghĩa là, dù có bị người khác bảo “mày nói láo như cuội” thì ngưòi bị chê có lẽ cũng chẳng mất mát gì và có lẽ cũng không phải đi tù. Nhưng nay ở Tân Trào, Việt Minh lại nhờ gốc cây đa, như một truyền thuyết để đẻ ra một hội nghị “đại biểu quốc dân”, và đẻ ra cái “ủy ban giải phóng Việt Nam” do Hồ cầm chầu, hẳn nhiên là phải có ý khác. Không biết có phải họ muốn nhờ cây đa trong truyền thuyết để ví von đảngcây đa cho đồng bào biết đến Việt Minh? Hay thực tế, đảng cộng sản và cái hội nghị này chỉ là câu chuyện và việc làm của thằng cuội?


    Ở đây, tôi xin mở một dấu ngoặc là, riêng về nhân vật chính ở gốc cây đa thì cho đến thời điểm này chẳng có mấy người biết ông ta là ai. Dù trưóc đó: “để thực hiện chỉ thị của quốc tế CS cuối 1929 NAQ (Nguyển ái Quốc tức Hồ chí Minh?) từ Xiêm về Hương cảng, TQ để triệu tập và chủ trì hội nghị hợp nhất 3 tổ chức CS. Hội nghị họp từ ngày 03 – 07/2/1930. (Tham dự Hội nghị có đại diện của Đông Dương Cộng Sản ĐảngAn Nam Cộng Sản Đảng). Hội nghị có 3 đại biểu chính thức và 2 đại biểu dự khuyết. Sau 5 ngày làm việc với tinh thần thống nhất cao, dân chủ hội nghị đã đi đến việc: thành lập đảng CSVN” (Ngô chí Tâm). Người như thế đó, nay lại thành kẻ cầm đầu câu chuyên về gốc cây đa!


    Câu chuyện được khởi đầu như thế, nên sau 80 năm hươu cuội, tất cả mọi người Việt Nam, không trừ ai. Từ kẻ buôn thúng bán bưng, hay anh nông dân chẳng một ngày đến trường, đến hàng trí thức quan cán có những mảnh bằng to với những chữ nhớn TS, rồi PTS, hay là GS đến phó GS. Hoặc là chuyên viên các ngành nghề, như nghề công an đến nghề móc túi. Từ nghề tự do trí thức như BS, LS đến nghề xe ôm. Và trú quán thì từ người ở hải ngoại cho đến những người ở trong nước, kể cả những kẻ ngồi tù vì mọi loại tội phạm. Rồi về tuổi thì kể từ 6, 7 tuổi trở lên cho đến chờ xuống lỗ… không xót bất cứ một ai, đều biết rất rõ và là chứng nhân cho một sự kiện là: cái “đại hội đại biểu quốc dân ở gốc cây đa Tân Trào” ấy đã làm nên hai thành quả “vĩ đại” trong sự nghiệp của Hồ chí Minh và của Việt cộng trong lịch sử cận đại của Việt Nam:


    1. Hội nghị gốc đa vào ngày 16- 08-1945 của Việt Minh đã tạo ra cuộc đảo lộn luân thường trong xã hội Việt Nam.


    2. Hội nghị Tân Trào tạo nên một cuộc đảo lộn đạo lý sâu sắc làm băng hoại nền luân lý của dân tộc Việt.


    Đây chính là hai cái ách tàn bạo nhất của cộng sảnHồ chí Minhtập đoàn Việt Minh đã khoác lên cổ người dân Việt Nam theo từng vùng, miền hay trong cả nước trong 80 năm qua. Chuyện cây đathằng cuộihoang đường. Nhưng chuyện cái ách Hồ chí Minhchuyện thật, hàng ngày vẫn còn tiếp tục tái diễn tại Việt Nam.


    1. Hồ chí Minh và cuộc làm đảo lộn luân thường trong xã hội Việt Nam.

    Trước hết, đạo nghĩa của chữ luân thường là sự đúng, tính thật của một sự việc. Làm đảo lộn luân thường là làm cho những điều đúng thành sai, hay thành gian dối, và nó làm đảo lộn những giá trị, những nguyên tắc trong đời sống yên bình của xã hội.

    Thật vậy, người Việt Nam ta từ xưa vẫn được đánh giá là một sắc dân trung hậu, thật thà. Có nề nếphiếu khách. Họ không ưa dối trá. Nhưng kể từ ngày có cái gọi là “đại hội đại biểu”gốc đa đến nay, Việt cộng đã ra sức làm thay đổi bộ mặt giao tế của xã hội Việt Nam bằng con đường dối trá. Tệ hơn thế, chúng còn ép buộc người dân phải đi vào con đưòng một chiều ấy để dối gạt chính mìnhlừa đảo đồng loại. Nói toạc ra là sự gian dối ấy được Hồ chí Minh thực hiện ngay từ trong bản lý lịch của mỗi cá nhân.


    Nói cho rõ là: Tất cả các bản lý lịch cá nhân của các đoàn, đảng viên Việt cộng và những kẻ liên hệ của nó, đều là những bản lý lịch man trá, gian dối, không đúng với sự thật. Riêng với người dân, vì hoàn cảnh phải sống với cộng sản, nên hầu như mọi người đành phải, hay dễ dãi chấp nhận sự hướng dẫn khai gian dối trong bản lý lịch của mình để được yên thân, hay cầu lợi. Với lớp trẻ, sự gian dối ấy được dạy ngay từ khi còn ở trong học đường. Theo đó, chỉ trừ ra một số ít người không tính đến chuyện liên hệ trực tiếp với chúng, hoặc là những chức sắc tôn giáo, hay người công giáo thì mới có được một chữ “thật” ở trong cái bản lý lịch cá nhân của mình. Ngoài ra, ít có trường hợp ngoại lệ.

    Tôi đại ngôn ư? bạn đọc ngỡ ngàng về chuyện này ư?

    Không, tôi tin tất cả đều tình táo để biết rằng. Đây không phải là lỗi ở chúng ta, nhưng là cái ách của cộng sản nó đang đè trên chúng ta, nên đành phải làm thế.


    Để cho đoạn viết trên sáng tỏ hơn, bạn có đồng ý với tôi là tất cả mọi người Việt Nam đều biết phân biệt sự thiện ác trong việc làm, lời nói của mình, và thường có khuynh hướng xa lánh cái gian ác hay không? Bạn có đồng ý với tôi là hầu hết ngưòi Việt Nam là người có tín ngưỡng hay không?


    Đúng thế. Chắc chắn là thế và còn cao hơn thế nữa. Tất cả mọi người Việt Nam đều có tìn ngưỡng, có tinh thần tôn giáo và có ý niệm về tôn giáo rất sâu sắc. Theo thống kê từ trước, đa phần người Việt Nam theo đạo ông bà, kế đến là đạo Phật, đạo Công Giáo, đạo Tin Lành, đạo Cao Đài, đạo Phật Giáo Hòa Hảo, hay đạo Bà la môn (gốc Chàm). Không ai là không có đạo. Không làng nào mà không có Đình, Chùa, Nhà Thờ, Thánh Thất, hay các cơ sở trang nghiêm để thờ thần hoàng, hay thờ cúng ông bà tại nhà. Rồi dọc trên các đường quốc lộ không thiếu những cái miếu nhỏ với hương đèn trong các ngày rằm, ngày đầu năm. Và các nghĩa địa thì lúc nào cũng ngập hương khói…


    Nhưng từ sau cái hội nghị ấy, chuyện nghịch thường đã xảy ra. Trong tất cả mọi bản lý lịch cá nhân của các đoàn đảng viên Việt cộng, từ Hồ chí Minh trở xuống cho đến anhcántại cơ sở địa phương. Từ những nhà trí thức cho đến lớp cán bộ chỉ biết dùng dao mã tấu, trong phần hỏi về tôn giáo đều ghi một chữ Không. Nghĩa là không có đạo, không có tín ngưỡng, không theo một tôn giáo nào.


    Họ khai như thế có nghĩa gì? Có phải những ngưòi viết bản lý lịch này đều là những người không có đạo, không theo bất cứ một tôn giáo nào ư? Hay họ đã bị buộc phải gian dối với chính mình và từ đó gian dối với người khác theo chủ trương vô tôn giáo của cộng sản? Thử hỏi, nếu một kẻ đã phải gian dối với chính mình thì làm sao tìm ra lời nói và việc làm trong sự thật cho người khác hưởng nhờ? Họ đã chối lý lẽ vềthiện ác, về phong cách nhân bản tính làm người thì tìm đâu ra chân lý cho xã hội?


    Mà câu chuyện nào có kết thúc ở trong lãnh vực đoàn đảng viên, cán bộ của nhà nước? Bước vào học đường, cô giáo thầy giáo mới của xã hội Việt cộng thì trăm người như một chỉ dạy học sinh, dù là học sinh công giáo, phải viết chữ không vào trong bản lý lịch của mình. Nếu không thì có thể bị đánh, bị tát cho sưng mồm, và cô thầy gian ác kia không ngần ngại bản lý lịch có chữ công giáo kia đi và buộc đứa trẻ phải viết chữ KHÔNG lại theo ý của mình. Hoặc giả, cô tự viết lấy bản lý lịch của học trò theo ý để cán trên hài lòng, yên chuyện? Hai đứa cháu của tôi năm 1977 đã là những nạn nhân của trò giáo dục quái gở này. Và rất nhiều học sinh công giáo xuất sắc, đỗ đầu trường nhưng vì cái lý lịch có chữ công giáo nên các em không hề được bước lên đại học (lúc này thì có đổi khác một chút).


    Nhớ lại những ngày sau 30-4-1975. khi Việt cộng vào Sài Gòn, sinh viên phải trình diện tại trường thì ngoại trừ một số sinh viên công giáo bỏ về hay trong bản khai lỳ lịch còn ghi rõ tôn giáo. Đa phần còn lại là được các cán bộ đoàn trường hướng dẫn là viết chữ Không cho nó tiện (cá nhân tôi là một trải nghiệm). Lúc ấy, chẳng ai muốn rắc rối vào mình nên cũng đành viết một chữ “không” cho nó qua chuyện. Mình nghĩ nó đơn giản, vì đạo tại tâm. Tuy nhiên, cộng sản không nhìn chữ Không ấy một cách đơn giản, Nhưng là sự chiến thắng trong sách lược vô tôn giáo của họ! Thưa bạn, thưa những nhà trí thức không phải là đoàn, đảng, quan cán, còn đang ở trong nước. Quý vị đọc lại bản lý lịch của mình xem? Đây là chuyện nhỏ hay là chuyện cố tình làm đảo lộn luân thường trong xã hội đã bắt nguồn từ cái đại hội đại biểu” tại gốc đa Tân Trảo?


    Tại sao cộng sản lại muốn người dân viết chữ “không” vào trong bản lý lịch của mình?


    Câu trả lời của Mac-Lê là: “Chỉ trong xã hội cộng sản chủ nghĩa phát triển thì tôn giáo mới có thể hoàn toàn biến mất và bị xoá bỏ khỏi đời sống con người. Nhưng việc tôn giáo mất đi không phải là một quá trình tự động; nó đòi hỏi phải kiên trì hoạt động giáo dục quần chúng, tuyên truyền rộng rãi những hiểu biết khoa học tự nhiên, xã hội và thế giới quan mác-xít (Từ điển Triết học, tr.588, từ mục “Tôn giáo “)


    Bàn về chuyện này, Phạm Việt Anh trong “Quan điểm chủ nghĩa Mác – Lênin về giải quyết vấn đề tôn giáo trong chủ nghĩa xã hội viết: “Tôn giáo là một hệ tư tưởng mang tính chất duy tâm, do đó về bản chất nó có thế giới quan, nhân sinh quan trái ngược hoàn toàn so với quan điểm của chủ nghĩa Mác – Lênin- quan điểm duy vật biện chứng khoa học. Bởi vậy, để xây dựng thành công chủ nghĩa xã hội không thể nào không xoá bỏ tôn giáo”. Theo sách lược này, ở Việt Nam, sau ngày hội tại gốc đa Tân Trào, Hồ chí Minh đã tìm cách xóa bỏ dấu tích tôn giáo ngay trong việc viết các bản lý lịch cá nhân của từng người. Đây hẳn nhiên không phải là việc chỉ viết chữ “không” cho vui cửa vui nhà, hay vui lòng cấp trên mà thôi. Nhưng là buộc viết theo chủ đích của Hồ xóa bõ dấu vết tôn giáo trên từng cá nhân, từng đơn vị. Hồ muốn biến người Việt Nam thành những kẻ vô tôn giáo!

    Kế đến là quan niệm về Quân, Sư, Phụ trong xã hội ta. Quân thuộc về mặt sinh hoạt chính trị thì dĩ nhiên, nay còn, mai mất. Nó không phải là lý lẽ để trường tồn. Nhưng Phụ đạo của người sống trong trời đất, có thể đảo lộn được không?


    Tôi e rằng cái quan niệm kính , trọng Phụ ở xã hội ta ngày nay đã bị đảo lộn rồi. Trò không được giáo dục về Nhân Lễ Nghĩa Trí Tìn, lại được dạy theo gương Hồ chí Minh, là người suốt đời không thắp cho bố mẹ một nén nhang, là người không biết đến đạo lý ở trong gia đình là gì. Rồi y cũng là người giết người đã ăn ở với mình là Nông thị Xuân, tàn ác hơn thế, y cho quăng xác của Xuân ra ngoài đường giả như một tai nạn xe hơi để phi tang, vì cô ta đã sinh con với Hồ! Rồi Hồ chí Minh cũng từ bỏ đứa con ấy thì cái nghĩa vợ chồng, tình cha con ở đâu? Kế đến, yngười tàn sát hơn 170,000 ngàn người dân vô tội trong vụ đấu tố để cướp đoạt tài sản của họ thì Nhân ở đâu có, mà bắt học sinh phải noi theo?


    Trẻ được học những cái gương ấy thì lấy gì mà tôn sư trọng phụ? Làm sao xã hội có được cuộc sống tốt đẹp?


    Trái lại, chính vì cái ách giáo dục quái dị này, ngày nay đã cho ra những kết qủa vô cùng kinh hãi: Nhan nhản trên các phố, có những địa điểm phá thai ( giết người), có quảng cáo công khai, hay lén lút, cách giết người. Các bà mẹ đến với dịch vụ này đa phần là các học sinh, sinh viên, nhiều khi còn là vị thành niên nữa. Những người mở lò giết ngưòi (phá thai) này có phải là lương y cứu sinh độ thế hay không? Tại sao lớp tuổi trẻ ngày nay phá thai nhiều đến như thế? Có phải tại vì cái lối giáo dục “noi theo gương Hồ chí Minh vĩ đại” hay không?

    Bạn đọc thân mến, đây là nỗi đau khôn nguôi của dân tộc ta hôm nay. Nó có phải là cái ách đảo lộn luân thường mà dân ta phải gánh chịu từ ngày có cái gọi là đảng cộng sản Việt Nam ra đời ở Hương Cảng, Trung Hoa vào ngày 3-2-1930, được Hồ chí Minhtập đoàn Việt Minh đem vào áp đặt cho dân ta không? Tôi sẽ trở lại vấn đề này sau.


    2. Hồ chí Minh và công cuộc đảo lộn đạo lý ở Việt Nam.




    Hẳn nhiên việc khai không đúng sự thật trong mục tôn giáo trong các bản lý lịch cá nhân của người dân là do chính sách Vô Tôn Giáo của cộng sản chủ trương. Họ muốn lấy chữ “không”, có nghĩa là không có tôn giáo để chống chọi tiêu diệt niềm tin của các tôn giáo và lấy số lượng chữ không để tấn công các tôn giáo khác. (Nói đúng ra là chúng chỉ cố gắng xóa bỏ những chữ Phật Giáo, Công Giáo, Tin Lành, hay đạo Ông Bà ra khỏi bản lý lịch của các cá nhân mà thôi. Riêng phần tinh thần thì chúng biết rõ là không bao giờ có thể làm được). Lúc đầu, phần vì sợ, phần nhìn chữ “Không” dầu có viết cũng chẳng mang ý nghĩa gì. Bởi vì, đạo tại Tâm. Nên đa phần viết chữ Không.

    Tuy nhiên, cái kết qủa về lâu về dài là một thảm khốc. Bởi vì mình đã mắc bẫy cộng sản để tự lừa mình. Bản thân đã trở thành người không có đạo (tự bỏ đạo), không còn mang ý niệmvề tôn giáo, là ý niệm ăn ngay ở lành lúc nào chính mình cũng không hay biết. Khi đó, cũng chẳng cần giữ những nghi thức, nghi lễ của tôn giáo mình nữa. Cuộc sống sẽ đi về đâu?

    Kế đến, có thể trở thành một áp lực xã hội đối với người chung quanh. Thí dụ như, có chữ “Không” là có cơ hội để được CS tổ chức học tập cho vào đoàn, vào đảng, để ăn trên ngồi trốc, làm lãnh đạo. Có chữ Phật Giáo, Công Giáo thì nên… kiếm đường vượt biên, hay hành nghề không có một chút liên quan gì đến các cơ quan, công sở của nhà nước. Đành phải chấp nhận là loại công dân hạng hai, hạng ba trong xã hội. Ấy là chưa kể đến việc nó tạo ra một sự đố kỵ, thù hận giữa tôn giáo với tôn giáo. Giữa con người với con người. Giữa đảng viênngười dân. Giữa nhà nước với tôn giáo. Chuyện này đối với những người đã trưởng thành khi chúng vào thì ít bị ảnh hưởng. Nhưng lớp trẻ mới sinh ra, hay lớn lên sau này thì qủa là một vấn nạn lớn. Trong phạm vi ngắn hẹp, tôi chỉ đề cập đến cuộc chiến giữa nhà nước với tôn giáo mà thôi.


    a. Cuộc chiến trực diện.

    Theo cuốn Lịch Sử Kinh Tế Việt Nam do chính nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam biên soạn và in ấn. Trong cuộc cải cách ruộng đất từ 1953-56 đã có 172,000 người Việt Nam bị giết chết. Tuyệt đại đa số trong những người này bị chết oan và không hề có sự bồi thường đáp trả cân xứng. Cũng theo cuốn sách này, có đến 123,266 ngàn người tức hơn 70% bị giết oan, có nghĩa là họ vô tội. Nhưng cho đến nay, nhà cầm quyền cộng sản chưa bao giờ có được, dù chỉ là một lời xin lỗi một cử chỉ biểu lộ hay một cách thức đền trả tương xứng cho những gia đình bị chết oan khiên. Trái lại vẫn chiếm hữu tài sản của họ.


    Song song với cuộc đấu tố đầy máu và nước mắt này. Nhà nước Việt cộng đã cho dân công, cán bộ, thành phần bất hảo trong xã hội đi đập phá rất nhiều nhà thờ, đình, chùa, miếu thần hoàng tại các vùng thôn quê hay thị xã để ngưòi dân mất điểm quy tụ. Mất điểm tựa tinh thần. Kế đến, các sinh hoạt thuần tuý của công giáo nhiều nơi đã bị nghiêm cấm một cách công khai, hoặc bằng cách, vào những giờ có nghi lễ tôn giáo thì nhà nước cũng tổ chức những buổi học tập chính trị và bó buộc người dân phải đến tham dự. Rồi khi bức màn tre buông xuống, tháp chuông của các giáo đường hầu như đã lặng tíếng ngân sau cuộc di cư vào nam năm 1954. Cuộc đập phá này đến nay vẫn chưa chấm dứt. Vài năm trước là khu TKS, đến Thái Hà, Tam Tòa, Đồng Chiêm, Cồn Dâu, Loan Lý nay là Tam Đảo!


    Dĩ nhiên, cuộc chiến trực diện này đã tạo cho xã hội Việt Nam bộ mặt chết, đổ vỡsợ hãi. Nếu chỉ nhìn vào những hành động đập phácướp bóc của nhà nước Việt cộng đối với tôn giáo, có ngưòi cho rằng cộng sản đã là kẻ chiến thắng. Trong thực tế, tôi cho rằng, cuộc chiến trực diện này đã để lộ ra một sự thất bại ê chề cho chế độ. Nghĩa là nhà nước có thể đập phá nhà thờ, chùa chiền, đình hội, khoe ra cái tàn bạo ác độc của kẻ mất lương tri, mất nhân bản tính. Khoe ra cái vóc dáng vai u thịt bắp của những con bò mộng vô tri ở trong đấu trường mà thôi. Kẻ bạo ác như thế xưa nay vẫn có. Chúng có thể bắt bớ, giam cầm, quản thúc vị lãnh đạo của tôn giáo thì cũng không thể áp bức được niềm tin của tôn giáo. Bởi lẽ, tôn giáo đã tồn tại và sống trong lòng người hàng nghìn năm. Sự chân thật đã truyền đời kế thừa nhau như nếp sống, như hơi thở của con người. Nên cái bạo lực của cộng sản trở thành vô gía trị, không bao giờ có thể trấn áp được niềm tin của tôn giáo. Cách riêng, với người công giáo, biểu tượng là cây Thánh giá của họ mạnh hơn cả sự chết! Họ sẵn sàng ôm lấy Thánh Giá và chết dưới chân Thánh Giá hơn là cuộc đầu hàng vô đạo. Đó chính là phong cách sống và niềm tin của họ. Thật không cách gì thay đổi.


    Đến nay, sau cuộc bể dâu 1954 và 1975, cộng sản phải nhìn thấy một điều về người công giáo là: Dù ở bất cứ nơi đâu, thành thị hay thôn quê, cao nguyên hay đồng bằng. Ven sông, trên biển hay nơi góc núi, kể cả ở hải ngoại, người công giáo vẫn có khuynh hướng sống chung thành làng, thành vùng, ngoài việc sinh hoạt theo tôn giáo cho dễ dàng, họ cũng là người sống hoà mình, yêu thương và bao bọc lẫn nhau. Tình cảm của họ là một thứ tình cảm rất chân thật dành cho nhau, dành cho đất nước và cho đồng loại trong mọi hoàn cảnh. Đó là phong cách sống thực của những người công giáo. Một phong cách đã trải nghiệm qua nhiều bạo lực. Ngày xưa thì dưới triều Minh Mạng, Thiệu Tri, Tự Đức. Ngày nay thì dưới gọng kìm cộng sản. Tuy nhiên, nguyên lý của sự trường tồn đã có sẵn. Cộng sảnsự bạo tàn của nó sẽ bị hủy diệt bất ngờ như cách mà nó đã khởi đầu. Đạo sẽ vĩnh viễn trường tồn.


    Câu chuyện sau đây tôi đã có dịp chúng kiến vào năm 1972 tại miền quê Xuân Lộc.


    Một anh cán binh Việt cộng bị thương, bị đồng đội bỏ lại trên đường mai phục để thoát chạy lấy thân. Ngoài cơn đau xé da thịt vì không được cứu chữa là sự uất hận bị bỏ rơi, anh còn lo sợ thần chết, lo sợ bị bắt và bị “nguỵchém giết, xẻ thịt banh da như những lời tuyên truyền nhồi sọ từ hàng ngũ cán bộ lãnh đạo trước khi đi gài mìn giết hại đồng bào. Anh đau đớn, tuyệt vọng khi lê thân vào những quãng đường, đồi, nương rẫy. Bỗng nhiên, cuộc sống như hồi sinh, dòng máu, nhịp tim lại dồn dập trong người. Một sự an bình như chưa bao giờ có đã chiếm trọn lấy cả tâm hồn và thể xác khi anh ta bò đến, và ôm được một cái chân cột. Lúc mở mắt nhìn lên. Đó chỉ là một Cây Thánh Giá thô sơ cắm trên ngôi mộ trong nghĩa trang của một xứ đạo miền quê. Anh gục đầu xuống, ôm chặt lấy và không còn muốn rời xa nữa. Là người theo đạo thờ cúng ông bà, tổ tiên. Anh, chưa một lần biết cầu kinh. Trái lại, còn được học tập, nuôi lòng căm thù những thành phần “tôn giáo phản động” bán nước.

    Kết quả, khi gặp được người dân trong làng đi viếng mộ. Anh chỉ còn duy nhất một ước mơ. Nếu có phải chết, anh xin được chết trong phút giây an bình dưới chân cây cột mà anh đang ôm trong tay. Bởi ít nhất anh sẽ có một nấm mộ ở nơi đây. Anh không muốn chết vì lòngcăm thù như đã được học tập. Anh xin với cha sở cho anh được chôn ở một góc nghĩa trang nếu anh chết. Anh đã toại nguyện.


    Như thế, tôn giáo không thể tách rời khỏi cuộc sống của con người. Bởi lẽ, tôn giáo nào thì cũng nhắm tới đích Chân Thiện Mỹ,dạy con ngưòi ăn ngay ở lành, sống hòa thuận và thương yêu đùm bọc lẫn nhau và nhất là xa lánh những sự ácgian dối. Nhìn cách khác, tôn giáo trở thành nhu cầu sống, không phải chỉ dành riêng cho từng cá nhân. Nhưng là cho toàn xã hội. Nên Mác- Lê muốn xóa bỏ hết dấu vết tôn giáo để cho xã hội chủ nghĩa hoàn thành chỉ là một ảo tưởng.Cái ảo tưởng ấy nay đã hiện thưc. Mác-Lê đã bước vào cống rãnh, cái thời của đao to búa lớn bạo tàn đã chấm hết sau 70 năm kể từ ngày nó tác yêu tác quái, khủng bố nhân loại. Tiếc rằng Hồ chí Minh không nhìn đuợc hình ảnh dân Liên Sô treo cổ Lê Nin để nghĩ đến thân phận của mình mà đấm ngực, thay vì tiếp tục lao đầu vào cuộc chiến chống tôn giáo, gây thêm tội ác. Nói thì như thế, nhưng những con bò tót trên đấu trưòng, cứ thấy miếng vải đỏlà húc đầu vào. Nó không biết phía sau miếng vải đỏ là một cái mũi nhọn đang chờ đợi nó. Cái mũi nhọn khoan thủng bạo ác đó chính là Tôn Giáo.


    Phần 3: Cuộc chiến dấu mặt.


    Có nhiều người cho rằng, cuộc chiến trực diện với tôn giáo do Việt cộng mở ra chỉ như những nhát búa, bổ mạnh xuống trên các tôn giáo sau ngày hội nghị gốc đa Tân Trào. Tuy nó đã tạo ra được những thành quả vẻ vang cho những tên bạo chúa trong các hành động vô trí của cái vai u thịt bắp cũa những loài động vật kéo cày kéo xe, trong các vụ đập phá nhà thờ, chùa chiền, đình hội. Và tạo ra một bộ mặt bi thảm, chết chóc, đổ vỡ cũng như sợ hãi trong xã hội, nhưng xem ra, nó không có khả năng đạt tới cái đích “tôn giáo”, như nhà nước này mong ước. Trái lại, cuộc chiến dấu mặt, lặng lẽ như cái liềm, luôn nhẹ nhàng kề vào cổ các tôn giáo và không ngừng đưa qua, kéo lại cho cái liềm từng lúc, từng thời, lấn sâu vào trong cổ họng của các tôn giáo để tạo ra những vết thương đau đớn và không bao giờ lành, trở thành những tai họa khôn lường cho các tôn giáo và xã hội. Điều này đúng hay sai?


    A. Những lý do đưa đến cuộc chiến dấu mặt.


    Tôn giáo là những ý niệm hướng tới Chân Thiện Mỹ, là điểm công lý ẩn sau trong tim lòng của mỗi con ngưới, là gốc sinh ra an toàn cho xã hội. Trở thành điểm tựa an toàn cho con người. Hơn thế, cho cả xã hội dù ở trong bất cứ hoàn cảnh nào. Theo đó, không có một sức mạnh nào từ bên ngoài có thể phá vỡtiêu diệt được niềm tin tôn giáo trong lòng người. Trừ ra chính cá nhân ấy muốn từ bỏ. Như thế, cộng sản với chủ trương tôn giáo, chẳng bao giờ muốn giúp vốn cho tôn giáo vững mạnh trong xã hội qua những cuộc đập phá toàn diện. Trái lại, chúng muốn tạo cho các tôn giáo có thêm nhiều Giuđa, hơn là có nhiều thánh tử đạo.


    Thứ hai, công lý không chỉ có ở trong lòng một người, nhưng là ở trong mọi người. Công lý không phải chỉ có trong nhất thới, nhưng là vĩnh cửu. Có khi nó tự phát sinh ngay trong lòng kẻ cầm búa đập phá các cơ sở của tôn giáo. Như thế, cuộc chiến trực diện nhắm đạp đổ chân lý của các tôn giáo do Hồ chí Minh chủ trương không thể kéo dài. Nó được xử dụng như một phương tiện để tạo ra khủng hoảng, sợ hãi. Nếu cần, nó có thể tái diễn, rồi ngưng. Bởi vi nếu kéo dài, nó sẽ đập vỡ chính đầu nó.


    Lý do thứ ba. Đây là cuộc chiến người ta không tìm ra được khúc đầu, cũng không tìm ra được khúc cuối. Bởi vì phải sống trong gian dối, cá nhân những thành viên hoạt động trong cuộc chiến dấu mặt này, cũng như kẻ chỉ huy chúng, không bao giờ để lộ ra tung tích làm tay sai, phản đạo của mình. Trái lại, thành phần này luôn nhân danh tôn giáo, hoạt động lầm lũi theo lệnh như những loài côn trùng, sâu bọ có đầy ở dưới mặt đất, ngày đêm đục khoét, phá hoại rễ hay thân cây đang sinh hoa kết trái ngon ngọt, nhưng không ai nhìn thấy chúng. Nên dù biết cây trái mùa màng của mình bị phá hoại, chủ nhân lại không tìm ra cách trị đúng mức, hoặc không biết chúng ẩn nấp ở đâu để triệt hạ cho dứt căn bệnh.


    Sự việc này được giải thích là: Khi thấy vườn hoa trái có nhiều trái thối, trái sâu, trái bệnh. Lúc đầu, chủ nhân khu vườn cho là nó bị ảnh hưởng thời tiết trái mùa. Ông đi tìm mua một số loại thuốc sát trùng về dùng với hy vọng sẽ cải tạo lại được vườn hoa trái. Kết qủa, tốn kém lên cao mà không đạt kết qủa. Số cây lây bệnh cho nhau, sinh ra trái hủi ngày càng nhiều. Chặt đi thì tiếc công lao nuôi trồng, mà để lại thì khó chịu. Trong lúc phân vân tìm hiểu nguyên nhân, ông dùng cái cuốc, cuốc sâu xuống đất, xát bên một gốc cây. Hỡi Trời đất ơi! Phơi ra theo nhát cuốc ấy là vô số những loại sâu bọ đang đục khoét rể và gốc cây. Có đủ loại. Con thì to con thì nhỏ. Ông bị hoa mắt, chẳng thể phân định được loại nào có mang trùng độc hại cây.


    Dĩ nhiên, theo nhát cuốc,con đứt đầu, con đứt mình, con bị chết, con bị phơi ra ánh nắng và lộ mặt như quý cụ Huỳnh công Minh, Trương bá Cần, Phan khắc Từ, Vương đình Bích… Nhưng còn biết bao nhiêu con khác thấy động thì tìm chỗ ẩn núp, ông không thể nào tìm ra được. Nếu dùng loại thuốc cực mạnh đổ xuống cái lỗ ông vừa đào. Cây ăn trái kia sẽ bị ảnh hưởng nặng, đất có thể thành chai cứng không xử dụng được mà sâu bọ trùng độc kia có khi lại không chết. Nó di sang gốc cây khác thì cái hoạ càng lớn. Ông đành lấp đất lại, tự nhủ, để cho nó trốn ở đây còn hơn là làm động để chúng di đi nơi khác!


    B. Những điểm tựa, hỗ trợ cho cuộc chiến dấu mặt.

    1. Điểm tựa từ tôn giáo.


    Có thể nói một cách không quá sai lệch là: Tôn giáonạn nhân nhưng cũng là điểm tựa, rồitrở thành bức tường thành vững chắc hỗ trợ cho cuộc chiến dấu mặt, triệt tiêu tôn giáo của cộng sản. Đọc qua đoạn viết này, nhiều người sẽ nổi giận. Nhưng sự thật hiển nhiên đã được chứng minh là:


    Vì nhiều lý do thực tế, hay vì sinh hoạt, có khi vì thể diện của tôn giáo, nên các chức sắc cao cấp của các tôn giáo dù không muốn bao che, nhưng cũng không dám công khai, công nhận thực tế là có những thành viên thuộc cấp lãnh đạo trong tôn giáo của mình bị thoái hóa, rồi trở thành những kẻ dấu mặt trong cuộc chiến phá hoại tôn giáo do cộng sản chỉ huy. Đã thế, các tôn giáo liên hệ cũng không dám công khai triệt hạ, hay đặt những kẻ dấu mặt này ra ngoài vòng sinh hoạt nghi lễ của tôn giáo mình, dù có đầy đủ những bằng chứng cá nhân, cũng như luật lệ của tôn giáo quy định về những trường hợp phản nghịch này. Điển hình là trường hợp của nhóm gọi là “tứ nhân bangMinh, Cần, Từ, Bích… thuộc giáo hội công giáo, hay Nguyễn văn Bồng, tức TT Quang bên giáo hội PGVNTN? Đây có phải là một tai họa hay không? Tôi sẽ trở lại phần này sau.


    2. Sự hỗ trợ từ nhà nước Việt cộng.


    Ngoài việc xây dựng, giáo dục, vận động, cài cắm ngưòi của cộng sản vào trong các hoạt động của tôn giáo, Việt cộng còn triệt để áp dụng hai phương án tối độc để hỗ trợ cho cuộc chiến dấu mặt, phá hoại niềm tin đạo hạnh của tôn giáo. Đó là việc dùng bạo lực để trấn áp, thách đố những vị lãnh đạo cao cấp của các tôn giáo đã bị cài đặt người vào. Thứ hai, dùng thủ thuật Xin-Cho để chế ngự các tôn giáo.


    a. Dùng áp lực.


    Câu chuyện được kể lại như sau. Không phải là TGM Nguyễn văn Bình muốn xử dụng nhóm “tứ nhân bang” gồm các ông
    Hùynh công Minh, Trương bá Cần, Phan Phắc Từ, Vương đình Bích là những Linh Mục đã hoạt động cho các tổ chức của cộng sản để họ di họa cho giáo hội về sau. Xin mở dấu ngoặc là “theo Sắc Lệnh của Đức Pio XII công bố năm 1949, thì những người này đã đương nhiên bị khai trừ khỏi giáo hội vì những hoạt động của họ cho cộng sản mà không cần phải công bố. Theo đó, ngay tư cách ngưòi công giáo của họ cũng không còn, nói chi đến phẩm hàm Linh mục, nên trong danh xưng với nhửng vị này tôi chỉ dủng chữ qúy ông cho việc xưng hô mà thôi.


    (The Decree against Communism is a 1949 Catholic Church document (by Pope Pius XII) which excommunicates all Catholics collaborating in communist organizations.) “.điều 4, (Q.4 If Christians declare openly the materialist and antichristian doctrine of the communists, and, mainly, if they defend it or promulgate it, “ipso facto”, do they incur in excommunication (“speciali modo”) reserved to the Apostolic See? R. Affirmative).


    Trái lại, sau khi những con cờ này đã lộ diện trong vụ tấn công TGM Nguyễn văn Thuận và có những hành động phản nghịch của họ trong việc tát (theo LT) và đẩy TGM Henry Lemaitre ra khỏi tòa Khâm Sứ ở đường Hai bà Trưng Sài Gòn vào ngày 14-5-1975. Tòa TGM Sài Gòn đã sửa soạn những văn bản cần thiết để công bố vô hiệu hóa tất cả những năng quyền thuộc lãnh vực tôn giáo của nhóm người này theo luật định. Nhưng, Nguyễn Hộ, một hung thần trong ban tôn giáo vụ ở Sài gòn lúc đó, đứng chống lưng, ra mặt thách đố tòa TGM Sài Gòn thực hiện việc công bố các văn kiện này. Tệ hơn thế, Nguyễn Hộ và nhóm “cố vấn” này, sau khi thành công trong việc đẩy TGM Nguyễn văn Thuận ra khỏi Sài Gòn, còn áp lực TGM Nguyễn văn Bình, đưa kiến nghị sang Rôma để xin đổi tên của TGP SàiGòn ra cái tên chết cạn HCM. Vì sự bạo phát của cộng sản lúc bấy giờ và vì cái thế ngoại giao trong lúc khó khăn, Rôma đành phải chấp thuận việc đổi tên này cho hợp với thủ tục hành chánh. Dĩ nhiên, việc Sài Gòn mất tên, và TGP Sài Gòn cũng mất tên còn là một vết thương lâu dài. Vết thương không phải chỉ dành cho người công giáo, mà còn là cho dân tộc Việt Nam nữa.


    b. Thủ thuật Xin-Cho.


    Cộng sản biết rất rõ một điều là: Tôn giáo không có việc làm là tôn giáo chết. Việc làm ở đây có nhiều dạng. Từ việc xây dựng cơ sở thờ phượng đến các cơ sở giáo dục. Việc phát triển nhân sự, việc sinh hoạt của các hội đoàn, đoàn thể thuộc lãnh vực riêng của tôn giáo, hay các tổ chức từ thiện, xã hội do tôn giáo tổ chức v.v. Nên về mặt lý thuyết, cộng sản có đủ mọi loại giấy tờ chứng mình rằng nhà nước tôn trọng và bảo vệ sự tự do tín ngưỡng của người dân. Nghĩa là nhà nước Việt cộng chỉ bảo đảm không cấm cản việc người dân theo bất cứ một tôn giáo nào họ muốn mà thôi. Ngoài ra không có bất cứ một giấy tờ, văn bản nào công nhận hay bảo đảm việc các tôn giáo được tự do trong các sinh hoạt phát triễn về nhân sự, cũng như các sinh hoạt làm tăng tiến đời sống đạo hạnh của các tôn giáo, ngõ hầu đem lại phúc lợi cho xã hội. Chính vì cái lối lý luận thịt ba rọi, công nhận “tự do tín ngưỡng” nhưng không cộng nhận tự do sinh hoạt theo tín ngưỡng mà cộng sản đã đặt cái lệ Xin – Cho, rồi áp đặt lên trên các tôn giáo với mục đích bóp nghẹtkiểm soát các tôn giáo.


    Lệ Xin-Cho là cái lệ gì?


    Theo nguyên tắc, tất cả các dịch vụ hành chánh đều mở ngõ cho mọi ngưòi, nên khi cần chuyện gì thì đương sự phải có đơn xin. Đơn xin trong trường hợp này chỉ là những thủ tục thông thường. Thí dụ như xin giấy khai sinh, khai tử, xin giấy hôn thú, xin kết hôn, xin xuất cảnh, xin việc làm…. Và sự thường là các loại giấy tờ này đều có thời hạn để giải quyết. Riêng các đơn xin có liên hệ đến sinh hoạt của các tôn giáo như xin xây nhà thờ, cơ sở, xin tuyển sinh, xin phong chức cho ngưòi đã đủ điều kiện thì cái thời gian “cho” nó giống như sợi giây thung. Thích thì địa phương xét sớm, trường hợp cần thêm tiền lót tay, hay các mưu toan mờ ám thì cứ ngâm tôm. Thời gian ngâm tính tháng hay năm, không tính theo ngày! Trong thời gian bị ngâm cũng chính là lúc các khẩu lệnhđiều kiện ngầm được các cán bộ nhà nước từ trung ương cho đến địa phương triệt để áp dụng, trao đổi để đưa đến chữ “cho”. Đó là nguyên tắc, là luật của xã hội chủ nghĩa Việt cộng!


    Trong khi đó, sinh hoạt của tôn giáo không hề tách rời ra khỏi đời sống xã hội và con người. Trái lại, còn đi sâu vào trong lòng xã hội để truyền rao Chân Lý, Sự Thật, nên các chức sắc trong các tôn giáo tại Việt Nam, đều bị áp chế bởi thủ thuật Xin – Cho của Việt cộng. Nó chính là cái lưỡi câu, là cái chìa khoá, có kịch độc dùng để tiêu diệt sự đạo hạnh chân chính của tôn giáo, và là đòn buộc tôn giáo phải nâng cấp cái phẩm cách gian dối, bất lương của cộng sản lên ngang hàng với những đạo đức của xã hội. Hoặc kéo tôn giáo xuống ngang hàng cái gian dối của cái xã hội chủ nghĩa. Đó là cái gía quá đắt, ai cũng biết, nhưng các tôn giáo ở Việt Nam hôm nay lại không thể vượt thoát ra ngoài cái thủ thuật vô đạo Xin-Cho của cộng sản.

    Điển hình, việc Nguyễn thiện Nhân, một cán bộ cao cấp của đảngnhà nước Việt cộng có mặt trên lễ đài trong đại hội La Vang dịp kết thức năm Thánh là một việc rất khó giải thích và khó chấp nhận. Bởi lẽ, không phải chỉ có giáo dân, mà tất cả mọi người đến đây để cầu nguyện, xin ơn bình an, xin Mẹ yên ủi chúng con đều không muốn nhìn thấy kẻ vô thần, hại đạo ngồi trên nơi cao kia nhìn xuống. Như thế, sự hiện diện này được coi như là một thứ “điều kiện” của cái lệ xin cho của nhà nước.

    Nghĩa là, qúy tôn giáo xin được tổ chức những buổi lễ lớn, tuy là thuần túy của tôn giáo, nhưng có hiện diện của cả khách nước ngoài thì cũng phải mời cả đại diện của nhà nước đến dự và đọc điễu văn. Dù cái diễu văn của nhà nước chưa đọc thì người ta đã biết rõ nội dung của nó chỉ là những xảo trá tuyên truyền cho thế giới biết là ở Việt Namtự do tín ngưỡng. Người ngoài thì xấu hổ thay cho những hành động này, nhà nước Việt cộng thì không.


    Trong khi đó, tại Hà Nội, như một biểu tượng cho những người đi tìm Tự Do, Sự Thật Công Lý. Ngày 20-9-08 , trong cuộc họp chung với UBNDTP Hà Nội để giải quyết về quyền sở hữu khu nhà đất TKS, thuộc tài sản củatòa TGM Hà Nội. TGM Ngô quang Kiệt đã công khai đặt vấn đề với nhà nước phải phá bỏ, tháo gỡ cái lệ xin cho mà họ đã áp đặt trên các tôn giáo từ khi nắm công quyền. Bởi vì: Tự do tôn giáo là quyền chứ không phải là cái ân huệ xin cho“. Nghĩa là TGM Kiệt muốn xác định cả cái quyền tự do sinh hoạt tôn giáo đều thuộc về ngưòi dân, chứ không phải chỉ có cái quyền tự do theo đạo mà thôi. Đây là một sự kiện lớn có thể dẫn đến việc thay đổi cả bộ mặt đất nước. Kết qủa, sự tự do sinh hoạt trong tôn giáo không có. Trái lại tất cả mọi dự án thuộc TGP Hà Nội, từ trung ương đến địa phương, ngoài cái lệ xin cho vốn đã có những điều kiện khắt khe từ trước, nhà nước còn chủ động tạo ra thêm nhiều khó khăn, dẫn đến việc làm tê liệt đời sống hoạt động Mục vụ của TGP. Tạo nên một lý do sâu sắc, khiến Ngài phải từ nhiệm.


    Và còn rất nhiều trường hợp khác như câu chuyện dưới đây:
    Hai vị LM có thời từng học chung trường và chung một Giáo phận. Một hôm cả hai gặp nhau trao đổi ý định xin giấy xuất cảnh, ra hải ngoại để vận động người thân quen, mạnh thường quân, giúp đỡ tài chánh để về xây dựng lại ngôi thánh đường mái tôn, vách đất đã xuống cấp mà giáo dân thì không có khả năng đóng góp nhiều. Ít năm sau, một vị thì đang chạy đông chạy tây, mời khách đến dự khánh thành nhà thờ mới. Một vị vẫn chưa qua cửa ải phỏng vấn để được xuất cảnh:


    - Bác làm thế nào mà công việc chạy nhanh thế?


    - Mình mất cả mấy tháng trời, đi không lại về không. Sau có một người giáo dân trong xứ đề nghị là lên thành phố, xin cái giấy giới thiệu của một vị trong ủy ban đoàn kết xem thế nào. Kết qủa, khi trở về tỉnh là giấy xuất cảnh được thuận. Tôi đi ra ngoại vài chuyến và được đồng bào hảo tâm trợ giúp.


    - Họ có thần thế lắm à?


    - Thần thế gì. Trong nhà là sâumọt, nhưng mình lợi dụng được sâu mọt để xong chuyện của mình thì tôi cũng phải liều một chuyến. Không ngờ thành sự!


    - Mình rất kém về ngoại giao kiểu trao đổi này.


    - Cha cứ nghe tôi, sen trong bùn mà hoa rất tươi đẹp, chỉ cần mình không mang theo mùi bùn là được! Hơn nữa, gặp cái thời thế đảo điên vô luật lệ này. Mình chỉ mặt kẻ phản bội, có khi lại lỡ việc. Nó đã chủ trương tạo cho nhau cái thế như vậy. Mình muốn bước qua, e rằng quá khó…


    - Chúa ơi! C’est la vie!


    Câu chuyện này là sự thật hay sao? Thưa, chỉ nói lên được một phần nhỏ của sự thật thôi. Bởi vì, có một sự thật rất thật là:

    Việt cộng có đủ mọi thứ giấy tờ để chứng minh, tuyên truyền rằng có tự do tôn giáo tại Việt Nam. Chúng hoàn toàn không can dự gì vào việc đào tạo và phong chức cho những tân chức trong các tôn giáo. Trong thực tế, mỗi khi giáo phận muốn phong chức cho những nhân tuyển đã đủ điều kiện học hành, tu đức thì đều phải nộp danh sách cho nhà nước duyệt trước. Nghĩa là kẻ duyệt có toàn quyền quyết định xem trong cái danh sách ấy ai được giữ lại và ai bị loại ra ngoài. Sự việc duyệt danh sách này không chỉ nằm ở cấp phong chức LM mà còn có thể ở những cấp cao hơn nữa? Nghe nói chuyện khởi đầu là do chính nhóm tứ nhân bang đã tạo ra tiền lệ trong việc nhờ Nguyễn Hộ và ban tôn giáo vụ ở Sài Gòn đẩy Đức TGM Nguyễn văn Thuận ra khỏi Sài Gòn. Chuyện đẩy đi thành công thì chuyện về cũng phải có ý kiến của nhà nước. Và người đầu tiên bị ảnh hưởng trong chuyến về Sài Gòn là Đức GM Huỳnh văn Nghi, xảy ra sau khi ông Huỳnh công Minh trở lại Viêt Nam sau chuyến đi Rôma. Đến nay, cái lệ Xin – Cho đã thành nếp và tạo ra những sự kiện nghiêm trọng đầy tai hoạ:


    1. Cài người vào phá hoại: Gài các đảng viên, những thành phần bất hảo vào giả tu trì để phá hoại tôn giáo, mà những vị có thẩm quyến, nếu biết, cũng không dám loại những kẻ này ra khỏi danh sách khi đệ nộp cho nhà nước.


    2. Tập gian dối cho tôn giáo: Có nhiều vị đạo đức chân tu, nhưng không biết “ngoại giaođút lót cho nhà nước, hoặc gia đình không có tiền, tên của họ có nhiều cơ hội bị loại ra khỏi danh sách do đề nghị của địa phương vì lý do lý lịch! Một khi tên họ đã bị loại ra thì không ai dám phong chức cho những vị này. Ngoài trừ Tổng Giám Mục ngô Quang Kiệt.


    Đấy là cái “giá” của ân huệ Xin – Cho. Ai thật, ai giả? Ai thực tình làm việc vì Chúa, vì giáo hội, vì tôn giáo? Ai làm việc cho bác đảng? Không một ai biết, ngoại trừ kẻ trong cuộc. Một khi, trong lòng tôn giáo đã có sự hoài nghi, không còn niềm tin nơi nhau, thiếu sự hiệp thông, chỉ còn lai những toan tính thì đời sống tôn giáo cũng chỉ còn là cái vỏ bọc, không còn sự sống đích thực trong sự hiện hữu của Thần Linh. Nghi lễ, kinh sách khi ấy dễ trở thành cái vỏ để che lấp lối sống gian dối, là một lối sống mà cộng sản tôn thờ và người bị cài đặt vào đã tự nguyện sống theo cái giả hình ấy. Như thế, chính lối sống gian dối của cộng sản là một định nghĩa gắn kết cho lối sống theo chủ nghĩa vô tôn giáo của chúng.


    Nói cách khác, sách lượctôn giáocộng sản chủ trương chính là sự việc thúc đầy, thực hiện cuộc sống gian dối trong tôn giáo, hơn là sự việc xóa sổ, không còn tôn giáo trong xã hội. Bởi vì, Tôn giáo là cuộc sống của Sự Thật, của Chân Lý của Niềm Tin lành thánh. Nhưng khi sự gian dối đã được thực hiện ngay trong đời sống tôn giáo thì Sự Thật, Chân Lý sẽ dần dần bị loại trừ. Không còn Chân Lý, không còn Sự Thật thì không còn tôn giáo. Nghĩa là, khi niềm tin về Sự Thật, về Chân Lý về sự Thánh Thiện trong tôn giáo không còn, tôn giáo sẽ tự rã, hoặc chỉ còn cái vỏ bọc với nhiều vết thương. Như thế, việc cố tạo ra gian dối trong tôn giáo, theo tôi, chính là điểm căn bản, là ý nghĩa đích thực của chủ nghĩa vô tôn giáocộng sản chủ trương, theo đuổi, thực hiện, hơn là việc chúng muốn xóa sổ các tôn giáo trong xã hội.


    Thật vậy, vì ấu trĩ và vì mặc cảm phát sinh từ sự thấp hèn trong xã hội, (K. Mark cũng chỉ là kẻ ăn bám, sống nương nhờ vào kẻ khác) cộng sản như những kẻ nô lệ chưa được giáo hóa, bỗng nhiên chiếm được quyền lực nên không thể hiểu được ý nghĩa của quyền lực xã hội, quyền lực nhân bản là gì. Từ đó, cộng sản chỉ biết dùng bạo lực, khủng bố để phá hủy luân thường đạo lý trong xã hội, và đẩy xã hội ngụp lặn vào cảnh sống loạn thường, không nhân tính. Theo đó, đời sống đạo đức, luân lý xã hội Việt Nam ngày nay bị xuống cấp là phản ành trực tiếp từ cái căn bản vô đạo của chế độ cộng sản. Nó được thể hiện rõ nét trong việc chế độ này thúc đẩy, giáo dục, nuôi nấng và tạo ra gian dối mọi nơi, mọi chốn. Từ học đường cho đến môi trường xã hội đều phải gian dối, thấp hèn để tồn sinh.


    Riêng với tôn giáo, cộng sản còn chủ trương xử dụng bạo lực để áp đặt lên các tôn giáo hệ thống Xin – Cho, ngõ hầu đạt đến mục đích là gian dối hóa đời sống của tôn giáo để loại trừ Chân Lý, Sự Thật, Thánh Thiện ra khỏi cuộc sống của con người. Để từ đó, cộng sản sẽ đồng hóa cái gian dối của cộng sản với xã hội và tôn giáo, rồi buộc con người quy phục và tin vào cái duy vật biện chứng hiện thực:Đảng cho anh danh vọng chứ không phải Chúa Trời hay Thần Linh! Nghĩa là, đảng là sự hiện diện, còn Thần Linh thì không! Đó là lý do trả lời tại sao chúng đặt ra lệ xin cho và tìm cách đưa cái đầu lâu của Hồ chí Minh vào chùa, nhà thờ. Để đưa tà ác thần trên thần quyền.


    Dĩ nhiên, khi muốn thực hiên công tác này, cộng sản VN sẽ từng bước từng bước xiết chặt lệ xin cho với những điều kiện được áp dụng riêng cho từng cá nhân. Khi một người muốn được việc cho mình, dù trong ý muốn tốt, có khi việc của tập thể sẽ không hay. Một ông thầy muốn chịu chức phải đút tiền để có tên trong danh sách được phong chức Linh Mục (điều này đã xảy ra). Tiền có thể ông không có, nhưng nhiều người đứng ra vay mượn cho ông. Khi ông làm Linh Mục thay vì phải sống xa lánh tiền của để phục vụ cho đời sống tinh thần dân Chúa. Nhưng vì món nợ của ngày chịu chức, buộc ông phải tìm tiền để trả nợ. Không phải nợ không mà cả vốn lẫn lời. Khi ấy, đời sống tinh thần cho nhà Chúa sẽ ra sao? Rồi giáo dân càng ngày càng nghe biết thêm nhiều trường hợp như thế, tôn giáo sẽ đi về đâu? Liệu có bước vào cuộc phá sản niềm tin hay không?


    Ấy là chưa kể đến việc vị chức sắc này đã bị cộng sảnnắm”, giữ những điều kiện ngay từ trước khi nhận chức. Liệu ông có đủ can đảm chống lại những công việc gian dối của chúng? Hay sẵn sàng tham gia vào những công tác của Việt cộng, và được chúng ưu đãi thêm nhiều đặc quyền đặc lợi? Hoặc giả, giữ im lặng trước những hành động bạo ngược vô đạo của chúng vì đã trót nhận ân huệ? Dẫu nằm ở trong trường hợp nào thì cũng đều giúp vốn cho việc phá sản niềm tin mau hơn mà thôi.


    Như thế, chủ trương tôn giáo của cộng sản không phải chỉ là việc muốn xóa sổ tôn giáo ở trong xã hội cộng sản, Nhưng còn là việc thúc đẩy gian dối hoá đời sống tôn giáo để tiêu diệt niềm tin vào Chân Lý, Sự ThậtThánh Thiện của tôn giáo.


    Điều tôi vừa viết, có lẽ mọi người đều biết và đều có thể cảm nghiệm được. Nhưng nếu buộc phải chứng minh cho từng trường hợp thì không ai có thể làm được. Bởi lẽ, nó là cái chìa khóa mang ẩn số của cuộc chiến dấu mặt. Sẽ chẳng tìm ra bằng chứng. Người trong cuộc gian dối thì chối cãi và người ngoài thì vô kế chứng minh. Có chăng chỉ dựa vào những việc làm, lý lẽ, lời nói của họ để mà dẫn chứng, suy luận mà thôi. Liệu viết như thế, người viết có bị kết án là hàm hồ, hay là vạch áo cho ngưòi xem lưng không? Điều đó cũng có thể xảy ra. Tuy nhiên:


    Tôi không nghĩ thế. Trái lại, nếu không dùng cái cuốc mà cuốc xuống đất thì cũng không gieo được hạt giống mới! Không thấy được sâu bọ đang phá hoại cây trái. Nói cách khác, khi công khai hóa cái lệ xin cho xấu xa của cộng sản áp đặt trên tôn giáo là lúc chúng ta đang giải cứu tôn giáo ra khỏi cái ách của cộng sản. Phần bạn, bạn nghĩ sao? Có hay là không có các Linh Mục, Giám Mục, Đại Đức, Thượng Tọa là những đoàn đảng viên của đảng cộng sản Việt Nam? Kế đến, các tôn giáo có nên lên tiếng công khai về những trường hợp này để loại trừ giandối ra khỏi đời sống của tôn giáo hay không? Hay nên giữ im lặng để cho người ta tưởng tôn giáo của mình không bị cộng sản xâm nhập, điều hành?


    Tạm thay lời kết.


    Trong cuộc chiến đấu mặt này, cộng sản là những kẻ hoàn toàn chủ động và vạch ra đường đi nước bước mà các tôn giáo thật khó thoát ra khỏi cái vòng vây của chúng. Nếu tiếp tục giữ im lặng, hoặc né tránh giải quyết mạnh mẽ những trường hợp cụ thể như nhóm tứ nhân bang và những nhân sự trực tiếp tham dự vào sinh hoạt của các tổ chức do Việt cộng điều hành, vì họ đã vi phạm sắc lệnh năm 1949 của Đức Pio XII. Công giáo nói riêng và tôn giáo nói chung, lần hồi sẽ trở thành những tác nhân bảo vệ cho chính cuộc chiến triệt hạ niềm tin, Sự Thật, Chân LýThánh Thiện của tôn giáo. Và biết đâu, vô tình trở thành những mắt xích giúp cho cộng sản có cơ hội thực hiện gian dối hóa đời sống tôn giáo, để dần đi vào cái chủ trương vô tôn giáo của chúng? Tệ hơn, khi cái đầu lâu của Hồ chí Minh đã lấn vào trong chùa, trong nhà thờ thì đời sống của tôn giáo ra sao? Đạo đức, Thần Thánh được đánh giá ngang hàng với ác quỷ chăng?


    Hẳn nhiên, mọi người sẽ trả lời là không. Không bao giờ. Tuy nhiên, khi trả lời là không, chúng ta có hiểu rõ ràng, hay có biết: Cái ân huệ Xin – cho và thái độ tiêu cực, giữ im lặng hôm nay chính là cánh cửa mở ra để cho ta đi vào cái tai họa ấy hay không?

    Bảo Giang

  17. #77
    Join Date
    Sep 2008
    Posts
    5,125
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post

    Default Re: Phật Giáo Có Đường Lối Riêng

    Vatican nói không bao che linh mục Ireland xâm phạm tình dục trẻ em
    Sunday, September 04, 2011 6:02:45 PM

    Sao nhiều Linh Mục ấu dâm , xoi đít trẽ em nhiều quá NASA ???????


    VATICAN CITY (AP) - Tòa Thánh Vatican hôm Thứ Bảy mạnh mẽ bác bỏ các cáo buộc cho rằng đã ngăn cản các nỗ lực của Hội Ðồng Giám Mục Ireland nhằm báo cáo các linh mục tình nghi phạm tội lạm dụng tính dục trẻ nhỏ cho cảnh sát và cũng cho rằng thủ tướng Ireland đã tấn công “không bằng cớ” nhắm vào Tòa Thánh.

    Phát ngôn viên Tòa Thánh Vatican, Ðức Ông Federico Lombardi họp báo hôm Thứ Bảy, trả lời cáo buộc của Ireland về lạm dụng tình dục. (Hình: AP Photo/Pier Paolo Cito)
    Vatican đưa ra bản trả lời dài 24 trang để đáp lại cáo buộc từ chính phủ Ireland sau khi Thủ Tướng Enda Kenny và Quốc Hội chính thức lên án Tòa Thánh Vatican tiếp theo việc công bố kết quả cuộc điều tra về hành vi lạm dụng tính dục của các linh mục ở Giáo Phận Cloyne trong vùng Nam Ireland.
    Cuộc điều tra nói rằng Vatican ngăn cản các nỗ lực của Hội Ðồng Giám Mục nhằm bảo vệ trẻ nhỏ khi cảnh cáo rằng chính sách bắt buộc phải báo cáo các vụ lạm dụng tính dục cho cảnh sát có thể vi phạm luật giáo hội.
    Bản báo cáo về vụ Cloyne và lời mạnh mẽ đả kích Tòa Thánh Vatican sau đó của Thủ Tướng Kenny đã được sự hoan nghênh của giới giáo dân Công Giáo Ireland vốn bất mãn về mức độ trầm trọng của tình trạng lạm dụng tính dục, sự che giấu ở mọi cấp trong hàng giáo phẩm và các lời tuyên bố từ Vatican cho rằng không hề có trách nhiệm gì trong vụ này.
    Cuộc đối đầu ngoại giao giữa Ireland và Vatican đặc biệt trầm trọng vì quốc gia này từ lâu nay vẫn là quốc gia Công Giáo thuần thành. Thủ Tướng Kenny cũng là người theo đạo Công Giáo, và Giáo Hội Công Giáo từ lâu nay vẫn được hưởng những đặc quyền trong xã hội này.
    Tuy nhiên, vấn đề lạm dụng tính dục đã nổ bung ra và gây các thương tổn trầm trọng, và bài phát biểu của Thủ Tướng Kenny là một chỉ dấu cho thấy mức độ nặng nề của các vết thương này.
    Tòa Thánh Vatican bày tỏ sự ngạc nhiên sững sờ khi Thủ Tướng Kenny đọc bài diễn văn hôm 20 Tháng Bảy và triệu hồi đại sứ ở Ireland. Trong bảy tuần lễ sau đó, Vatican soạn thảo một bản trả lời chi tiết với hy vọng làm sáng tỏ mọi điều và trấn an giới giáo dân Ireland rằng Tòa Thánh cương quyết trong nỗ lực chấm dứt tình trạng lạm dụng tính dục.
    Tuy nhiên giới lãnh đạo Ireland không có vẻ tin tưởng vào điều này. Ngoại Trưởng Eamon Gilmore cho hay ông vẫn nghĩ rằng Vatican làm trầm trọng hơn cuộc khủng hoảng về lạm dụng tính dục và chỉ trích Tòa Thánh là đưa ra lời giải thích “quá thiên về mặt cãi lý” trong vụ này. (V.Giang)






    Last edited by ChanhPhap84; 09-04-2011 at 10:29 PM.
    Sống vì Tổ Quốc-Dân Tộc Việt Nam .
    ( Ai là người Việt Nam thì phải biết yêu nước . )



    -Không theo Đại Thừa - Tịnh Độ để đưa Dân tộc diệt vong .
    -Không tiếp tay làm tay sai để nô lệ Hán tộc 1.000 năm .
    -Không tiếp tay cho thực dân ngoại bang và Vatican đô hộ Việt Nam .

    Việt Nam anh hùng - Bền vững muôn năm .



  18. #78
    Join Date
    Jul 2011
    Posts
    12,484
    Thanks
    42
    Thanked 49 Times in 45 Posts

    Default Re: Phật Giáo Có Đường Lối Riêng

    [QUOTE=ChanhPhap84;1365354]Vatican nói không bao che linh mục Ireland xâm phạm tình dục trẻ em. Đó là đất nước Ireland! Không có liên quan tới các linh mục tu hành chân chính của các GPCGVN!

    Sunday, September 04, 2011 6:02:45 PM

    Sao nhiều Linh Mục ấu dâm, xoi đít trẽ em nhiều quá NASA ??????? Không khác gì Già Hồ Dâm Tặc chiên môn xoi chim của mấy em bé lên 5!

    Đảng viên: Từ con đường tham nhũng đến mua dâm trẻ em!Học tập và làm theo tấm gương ấu trĩ của Hồ Chí Minh

    Tháng Hai 4, 2010







    Hồi âm loạt bài báo ”Chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang coi thường… pháp luật?”

    “Mong ông Nguyễn Trường Tô hãy sớm sửa sai lầm

    Sau khi loạt bài ”Chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang coi thường… pháp luật?” được đăng tải, báo Người cao tuổi đã nhận được nhiều thư, điện thoại và ý kiến của bạn đọc gần xa… gửi về. Hầu hết các ý kiến đều hoan nghênh bản báo đã dũng cảm, thẳng thắn, góp phần vào cuộc đấu tranh chống tham nhũng, tiêu cực. Có ý kiến bức xúc, đề nghị phải xem xét lại tư cách đảng viên của ông Nguyễn Trường Tô, rồi xử lí kỉ luật nặng, thậm chí yêu cầu phải… truy tố trước pháp luật. Nhưng cũng có ý kiến nhẹ nhàng, có tình, có lí, chỉ nhắc nhở trách nhiệm, mong ông tu thân tích đức, sửa chữa sai lầm…

    Những ngày qua, dư luận xã hội nóng lên bởi vụ án "Hiệu trưởng mua dâm học trò"Hà Giang. Những người có lương tri thật sự sững sờ khi hai “bị cáo Nguyễn Thúy HằngNguyễn Thị Thanh Thúy khai trước Tòa: Ngoài bị cáo Sầm Đức Xương, một số vị trong bộ máy chính quyền tỉnh Hà Giang, huyện Vị Xuyên, một số doanh nhân còn sinh hoạt tình dục với các cháu nhiều lần...

    Tiến sĩ - Luật sư Trần Đình Triển, Trưởng văn phòng luật sư Vì Dân thuộc Đoàn luật sư Hà Nội cam đoan những điều Hằng và Thúy khai trước tòa hoàn toàn đúng sự thật. Ông Triển cũng đã có văn bản kiến nghị khẩn cấp gửi tới các cơ quan Trung ương và các cơ quan báo chí xung quanh vụ việc này.

    Luật sư Trần Đình Triển cho biết, rất nhiều lời khai của các cháu vị thành niên trong vụ án không có người giám hộ. Theo trình bày của cháu Hằng và cháu Thúy thì cán bộ điều tra bắt các cháu kí khống vào các bản khai, bản cung rồi điều tra viên tự viết lại nội dung; các cháu này bị ép buộc viết văn bản từ chối luật sư bào chữa. Có dấu hiệu giả mạo chữ kí và chữ viết của người giám hộ trong một số văn bản...


    Tiến sĩ - Luật sư Trần Đình Triển cho rằng, vụ án có dấu hiệu oan sai và bỏ lọt tội phạm: 15 cháu gái từ 13 - 17 tuổi bị gạ gẫm, ép buộc tình dục trong vụ án này đều là nạn nhân, tính chất gần tương đồng nhau, đều bị cưỡng ép, dụ dỗ, khống chế, đe dọa… buộc phải quan hệ tình dục hoặc lôi kéo người khác phục vụ cho nhóm người của Sầm Đức Xương. Nếu gọi cho đúng tội danh thì phải là "cưỡng dâm" hoặc "hiếp dâm trẻ vị thành niên". Luật sư Trần Đình Triển gửi kèm theo văn bản kiến nghị khẩn cấp đơn kêu cứu của hai bị cáo Hằng và Thúy, trong đó ghi rõ tên, số điện thoại và chức vụ của một số cán bộ cấp tỉnh, huyện, doanh nhân tại Hà Giang đã từng quan hệ tình dục với các cháu.









  19. #79
    Join Date
    Jul 2011
    Posts
    12,484
    Thanks
    42
    Thanked 49 Times in 45 Posts

    Default Re: Phật Giáo Có Đường Lối Riêng

    Quote from B-52

    Thằng cán ngố,

    Học tập theo gương bác whore "vũ đại" ở VN bây giờ các linh mục ấu dâm có rất nhiều trong đoàn thể "Công giáo và dân tộc" do băng đảng mafia vc lãnh đạo cũng như các "đại thừa" hổ mang trong giáo hội PG quốc doanh. Đây là vấn đề vừa nhạy cảm vừa là bí mật quốc gia



    SƯ HỔ MANG: HOÀ THƯỢNG THÍCH CHÁNH LẠC

    Trước hết, đó là chuyện ô nhục kéo dài của Hòa Thượng Thích Chánh Lạc - Phó Viện Trưởng Viện Hóa Đạo kiêm Tổng Ủy Viên Nội Vụ và Hoằng Pháp của Văn Phòng II Viện Hóa Đạo mới với hai chị em là Hồ Thị Thu và Hồ Thị Thi (vị thành niên) là con của ông Hồ Văn Ngộ ở Denver, tiểu bang Colorado.

    Cả gia đình ông Ngộ sinh hoạt tại Chùa Như Lai do HT Chánh Lạc làm lãnh đạo tinh thần. Khi chuyện đổ bể, gia đình ông này đã nhiều lần gởi thư đến Cộng Đồng Phật Giáo Colorado và GHTN/Hoa Kỳ; thậm chí đã từng biểu tình trước cổng chùa Như Lai trong nhiều tháng trời để tố cáo hành động sách nhiễu tình dục của HT Chánh Lạc đối với hai cô gái trên. Những vị có thẩm quyền trực tiếp trong GHTN/HK không làm gì để giải quyết ngoài việc tìm cách bảo vệ cho HT Chánh Lạc; cùng lúc, một nguồn dư luận đầy ác ý vu hãm gia đình ông Ngộ là Cộng Sản đã được tung ra rầm rộ. Con cái bị sách nhiễu tình dục, kêu la chẳng thấu tai trời lại bị vu hãm là Cộng Sản. Oan ức và uất hận, cha con ông Ngộ đã kéo đến tận Đại Hội Thường Niên của GHTN/HK được tổ chức tại Chùa Từ Đàm, Dallas, tiểu bang Texas ngày 10-10-1998 để kêu oan, nhưng không được tiếp và giải quyết. Đó là chuyện mà Cộng Đồng Người Việt ở Colorado và các Đại Biểu tham dự Đại Hội nói trên đều biết. Cảm giác GHTN/HK bị nhơ bẩn, ô nhục vì một người trong hàng lãnh đạo bắt đầu lan tràn trong Tăng Ni, Phật tử của Giáo Hội.

    Oan ức và uất hận không còn chỗ để kêu, gia đình ông Hồ Văn Ngộ chỉ còn đường đưa HT Chánh Lạc ra tòa về tội sách nhiễu tình dục. Phiên toà xử ngày 14/9/2000. Lần ra tòa này, vì nạn nhân quá thật thà trước một bị cáo quá khôn ngoan; và vì, bị dư luận giả trá đầu độc, nhiều người chống Cộng hôm đó đã cầm cờ quốc gia Việt Nam đến biểu tình trước Tòa Án để cố làm cho vị Chánh Án người Mỹ tin rằng, đây là vụ án có tính cách chính trị mà hủy bỏ. Tin tức về vụ án được đăng tải trên báo chí và loan truyền trong dư luận. Mặc dù vụ án được hủy bỏ, nhưng cũng đủ khiến cho cảm giác GHTN/HK bị ô nhục, nhơ bẩn vì một người trong hàng lãnh đạo đè nặng trong lòng Tăng Ni, Phật tử của Giáo Hội.

    Sau vụ án, chiến dịch vu khống, chụp mũ Cộng Sản cho gia đình ông Ngộ được đẩy mạnh tới tấp hơn bao giờ khiến cho gần như cả Cộng Đồng Người Việt tại Colorado này ruồng bỏ gia đình ông. Trong nỗi uất hận, oan ức cùng cực, ông Ngộ đã có lần muốn lấy cái chết để rửa sạch nỗi oan cho mình và gia đình. Nhưng rồi, thời gian dần dần đã cho câu trả lời để cuối cùng, HT Chánh Lạc bị đưa ra tòa lần thứ hai. Sau 4 tuần lễ xét xử, tòa phán quyết bị cáo về tội “vu khống và sách nhiễu tình dục” với số tiền phạt lên đến 4 triệu 8 trăm ngàn đô la Mỹ cho bị cáo Lê Kim Cương tức Thích Chánh Lạc và các đồng lõa thuộc Cộng Đồng Phật Giáo Colorado và Chùa Như Lai. Vụ án này mang số 99CV5332, xử tại Phòng Xử 19 tại Tòa Án Quận Hạt Thành Phố Denver, Colorado và được Quan Tòa Quận Hạt Shelly L. Gilman tuyên án vào ngày 5 tháng 9 năm 2003. Vụ án với Bản Án trên đây được đăng tải trên các tờ báo Mỹ như Rocky Mountain News, Denver Post... và các báo Việt Ngữ như Mõ Làng Denver Co., Saigon USA... Cảm giác GHTN/HK bị ô nhục, dơ bẩn vì một người trong hàng lãnh đạo đến đây thì đã không chỉ đè nặng trong lòng Tăng Ni, Phật tử trung thành với GHTN mà còn lan đến mọi người con Phật Việt Nam ở Hoa Kỳ.

    Trong nỗi ô nhục ê chề như thế thì Đại Hội Bất Thường của GHPGVNTN được tổ chức tại Tu Viện Quảng Đức, Úc Châu vào các ngày 12-10-2003. Điều kỳ lạ làm ngạc nhiên và phẫn nộ cho một số Phật tử tại Hoa Kỳ để tâm theo dõi là, Đại Hội này đã công bố Quyết Định thành lập Hội Đồng Giáo Phẩm Chứng Minh Viện Tăng Thống và Ban Chỉ Đạo Viện Hóa Đạo; trong đó, HT Chánh Lạc - một người bị tội, bị mang bản án ô nhục như thế lại được thỉnh cử vào cả Hội Đồng Giáo Phẩm Chứng Minh Viện Tăng Thống và Phó Viện Trưởng Viện Hóa Đạo. Tăng Ni !!! Phật tử trong Giáo Hội, vì không muốn công khai phản đối quyết định ở trong nước, đành đau đớn im lặng, ôm nỗi ô nhục đó vào lòng.

    Cũng cần nói rõ, chuyện ô nhục của HT Chánh Lạc không chỉ dừng lại ở vụ án với Bản Án xác nhận tội trạng trên đây. Trước đó, là chuyện xảy ra ở Chùa Hoa Nghiêm, Washington DC. Sau đó là chuyện nổ ra ở Chùa Phổ Quang, Utah; và gần đây nhất, ngày 9/9/2007, là chuyện bùng vỡ đưa đến cuộc biểu tình phản đối của đồng hương Phật tử ở Chùa Phật Quang, Oregon. Nạn nhân, chứng nhân, chứng từ... của những chuyện này vẫn còn đó. Không khó khăn gì cho bất cứ ai muốn kiểm chứng để biết rõ, những điều nói ở đây. Và tất cả đó là cả một chuỗi, những chuyện ô nhục do một người lãnh đạo gây nên cho GHTN và cho cả Phật Giáo Việt Nam ở Hoa Kỳ.

    Có thấy rõ tất cả những chuyện trên, người ta mới hiểu được, tại sao Giáo Chỉ số 9 và Thông Bạch Hướng Dẫn thực thi Giáo Chỉ ra đời, đã loại bỏ hay ít nhất, không đề cập gì đến, đại đa số Chư Tôn Đức trong các GHTN ở hải ngoại; thậm chí giải tán các Giáo Hội này, để chỉ còn giữ lại một vài vị, trong đó một trong hai người nắm quyền thực sự là HT Chánh Lạc với chức vụ Tổng Uỷ Viên Nội Vụ và Hoằng Pháp. Cũng có thấy rõ những chuyện trên, người ta mới hiểu được cái biện pháp của vị Chánh Thư Ký Viện Tăng Thống đề ra được ghi lại trong Thông Bạch: “Những thành viên trung kiên với Giáo Hội lâu nay, hãy bảo vệ các vị với bất cứ giá nào…”


  20. #80
    Join Date
    Sep 2008
    Posts
    5,125
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post

    Default Re: Phật Giáo Có Đường Lối Riêng

    Tớ đã bảo những tu sĩ Đại Thừa là dâm ô , ăn sung mặc sướng , nhưng so với các Linh mục , GM , HY , GH của Roma thì PG chỉ đếm con số lẽ đầu ngón tay ,chuyện ô nhục kéo dài của Hòa Thượng Thích Chánh Lạc - Phó Viện Trưởng Viện Hóa Đạo kiêm Tổng Ủy Viên Nội Vụ và Hoằng Pháp của Văn Phòng II Viện Hóa Đạo mới với hai chị em là Hồ Thị Thu và Hồ Thị Thi (vị thành niên)không có ai ngạc nhiên cả . Tu mà thích hưởng thụ dù Kito hay PG thì thân xác đòi hỏi là không tránh khỏi . Chánh Lạc mới là con tép riu , bi giờ xem Giáo Hoàng dâm ô , ấu dâm sau đây mới hào hứng các chiên ghẽ ạ :




    NGƯỜI TÌNH CỦA ĐỨC GIÁO HOÀNG (4-4)

    Đúng ra tôi chỉ chiếu tập 1 để phục vụ các bạn. Nhưng sau một thời gian ngắn tôi nhận nhiều Pm yêu cầu chiếu cả 4 tập để họ có dịp thưởng thức những Đức Giáo Hoàng Đạo Hạnh , Không bao giờ sai lầm , Quyền uy tối thượng do Đức Chúa trời giao chìa khoá Thiên đàng để thưởng phạt bầy chien dưới thế. Đây là hình ảnh thực tế , phòng tình yêu và bức tượng người tình của Đức Giáo Hoàng loã thể vẫn còn thờ phụng tại Vatican.

    [B]Khi nói đến Ky Tô giáo thì chúng ta thường nghe nhửng lời ca ngợi về đức hạnh của các ĐGH, tuy nhiên sự thật thì trái ngược, kể từ khi Vatican được thành lập đến nay có khoảng 39 ĐGH có vợ và con, thậm chí có người có đến hai, ba vợ ; có kẻ loạn luân với em hay con gái mình như Giáo Hoàng John XII ( 955-963), Giáo Hoàng Pio II (1458-1464)...Mặc dù Kinh Thánh không nghiêm cấm Giám Mục có vợ, nhưng vì sự hoang dâm và lợi dụng quyền hành để xử dụng bất chính tài sàn của Giáo Hội, nên năm 1139 Giáo hội ra luật Độc Thân cho tu sỉ nhưng đây là luật của con người chứ không phải của Thiên Chúa, nên sau đó có nhiều Giáo Hoàng không chấp hành luật tiếp tục cuộc sống hoang dâm khi tại chức…nhưng có lẻ nổi tiếng dâm ô nhất là Giáo Hoàng AlexandreVI...mời các bạn xem tài liệu 4 tập của đài truyền hình ARTE nói về Giáo Hoàng Alexnadre VI...Xin các bạn chú ý : tập 2 có đoạn cấm trẻ em dưới 18 tuổi,xin các bạn chớ xem chung với các em còn dưới tuổi vị thành niên.
    Xem Video :

    http://tuthu.forum-viet.net/t76-topic
    Sống vì Tổ Quốc-Dân Tộc Việt Nam .
    ( Ai là người Việt Nam thì phải biết yêu nước . )



    -Không theo Đại Thừa - Tịnh Độ để đưa Dân tộc diệt vong .
    -Không tiếp tay làm tay sai để nô lệ Hán tộc 1.000 năm .
    -Không tiếp tay cho thực dân ngoại bang và Vatican đô hộ Việt Nam .

    Việt Nam anh hùng - Bền vững muôn năm .



Page 4 of 6 FirstFirst 123456 LastLast

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •