Results 1 to 5 of 5

Thread: Tổng hợp những câu chuyện/ bài giảng hay từ SMCH

  
  1. #1
    Join Date
    Jun 2010
    Posts
    6
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Tổng hợp những câu chuyện/ bài giảng hay từ SMCH

    Name:  st-tilte.gif
Views: 652
Size:  14.8 KB

    BÙ ĐẮP LỖI LẦM CỦA CHÍNH MÌNH

    Thanh Hải Vô Thượng Sư khai thị tại Tây Hồ, Formosa
    Ngày 1 tháng 1 năm 1992 (Nguyên văn tiếng Trung Hoa)
    Băng thâu hình số 203


    Có lần, khi Mahatma Gandhi đang tuyệt thực tại Ấn Ðộ, một người Ấn Ðộ giáo đến nói với ngài: "Tôi chắc chắn sẽ đi địa ngục, và không ai có thể cứu được tôi. Nhưng tôi vẫn muốn cúng dường ông chút đồ ăn bởi vì ông đang tuyệt thực cho chúng tôi. Tôi không muốn ông chết đói và khiến tôi bị trách nhiệm về một tội ác nữa khi đi địa ngục". Sau đó, người đàn ông đưa cho Gandhi miếng bánh mì và bảo ngài hãy ăn, nói rằng: "Làm ơn ăn bánh. Tôi chưa sẵn sàng đi địa ngục cho đến khi nào ông ăn xong miếng bánh mì này".




    Gandhi hỏi người này vì sao ông nghĩ sẽ phải đi địa ngục. Ông trả lời rằng ông là người Ấn Ðộ giáo, và con ông đã bị người Hồi giáo giết trong trận chiến giữa Hồi giáo và Ấn Ðộ giáo. Vì vậy, để trả thù, ông đã giết một đứa bé Hồi giáo một cách ác độc, nhưng sau đó cảm thấy rất tội lỗi. Gandhi nói: "Tôi biết có một cách cứu anh khỏi địa ngục. Hãy tìm một đứa bé Hồi giáo đã mất cha mẹ, hay bất cứ đứa bé mồ côi nào, đem nó về nhà, nuôi nó trưởng thành như một người Hồi giáo. Rồi anh sẽ không đi địa ngục".




    T ôi không nghĩ rằng đề nghị của Gandhi có thể lập tức xóa bỏ nghiệp chướng của người đàn ông này. Chúng ta cũng không biết chắc phương pháp này có thật sự cứu được ông thoát khỏi địa ngục hay không. Tuy nhiên, ý kiến này rất hay. ít ra cũng giảm bớt được cảm giác tội lỗi khi ông còn sống. Thêm vào đó, trong khi nuôi nấng đứa trẻ, ông sẽ thể nghiệm được tình cha con. Ðiều này cho ông niềm an ủi và cảm giác xứng đáng được nhìn đứa trẻ lớn lên và học hỏi. Việc nhận một đứa bé mồ côi sẽ cho ông thêm sự tự tin và mãn nguyện. Vì vậy, đây là một hiệu pháp để giảm bớt cảm giác tội lỗi của ông.




    Nếu ông ta cứ tiếp tục than thở về cảm giác tội lỗi của mình, nó cũng chẳng giúp gì ông. Làm vậy chỉ vô ích. Lại càng không giúp được chính ông! Không cần biết mỗi ngày chúng ta tự quở trách mình đến đâu, chúng ta vẫn không xóa bỏ được cảm giác tội lỗi trong tim, khi biết rằng mình đã làm điều xấu, ngoại trừ chúng ta thể nghiệm được một cảm giác sung sướng hơn để xóa bớt lỗi lầm khi trước, và giảm thiểu đến độ như không còn hiện hữu nữa. Khi chúng ta thành tựu được việc gì, hoặc cảm thấy hạnh phúc, thành quả này có thể làm giảm bớt và xóa nhòa cảm giác tội lỗi của chúng ta.



    Thí dụ như, khi ánh sáng mặt trời thật mãnh liệt, dù có một mảng tuyết lớn trên mặt đất, nó cũng sẽ tan đi. Tôi đã có kinh nghiệm này ở Nhật Bản. Ðôi khi trời tuyết liên tục ba, bốn ngày, nhưng khi mặt trời xuất hiện, chỉ trong vòng vài tiếng đồng hồ là tuyết tan biến! Lúc đầu, tuyết trắng bao trùm toàn khu vực vì trong mấy ngày tuyết rơi liên tục, nhưng khi mặt trời ló dạng, tất cả băng tuyết từ từ tan đi và biến mất.


    Do đó, chúng ta nên làm tiêu tan tội lỗi giống như làm tan tuyết. Bằng không, nếu chúng ta cứ ôm ấp cảm giác tội lỗi, không những thật vô nghĩa, mà còn khiến chúng ta cảm thấy phiền muộn và căng thẳng. Thêm vào đó, nó còn đem đến sự căng thẳng cho những người chung quanh. Khi chìm trong bóng tối, chúng ta không thể tiếp xúc với người khác; chúng ta trở nên lạnh lùng đối với bất cứ những điều gì họ nói. Cho dù họ nói chuyện khôi hài, chúng ta nhiều lắm cũng chỉ cố gắng mỉm cười và rồi lại chôn vùi vào những cảm giác bi quan, phủ định, không thể làm cho mình vui; bởi vì niềm vui này không quan hệ gì đến cảm giác tội lỗi của chúng ta. Vì vậy, chỉ có cách là làm điều gì đó để đền bù tội lỗi của mình, chúng ta mới có thể thật tình hạnh phúc. Do đó, mỗi hậu quả đều có một nguyên nhân.



    Hối lỗi và khiêm nhường là điều rất quan trọng, nhưng quan trọng hơn là yêu thương chính mình. Nếu một người không thể thương chính họ thì làm sao có thể thương ai khác? Thương chính mình không có nghĩa là ích kỷ, là lấy tất cả về cho mình, hoặc chỉ nghĩ đến mình trong mọi trường hợp mà không quan tâm đến cảm giác hoặc sự tiện nghi của người khác, hoặc không làm gì để giúp người khác hạnh phúc, chỉ quan tâm đến hạnh phúc cá nhân mình và đổ lỗi cho kẻ khác khi mình không có được niềm vui. Ðây không phải là yêu thương chính mình, mà là độc đoán, chuyên quyền, và ích kỷ! Ðó lại là chuyện khác.



    Yêu thương chính mình bao gồm nhận thức rằng đẳng cấp tâm linh của chúng ta không được cao lắm, do đó khi thiền định, chúng ta tập trung không giỏi. Có thể là trong những kiếp trước thiếu sự hướng dẫn của một Minh Sư khai ngộ, chúng ta đã vô minh và tạo nên nhiều nghiệp chướng hơn những người khác. Vì vậy trong kiếp này chúng ta không thể tu hành tốt đẹp, hoặc tiến bộ chậm chạp. Do đó mà chúng ta nên thương chính mình nhiều hơn. Khi thấy ai như vậy, chúng ta tội nghiệp cho họ, vậy chẳng lẽ chúng ta không biết thương xót chính mình hay sao? Thành ra, chúng ta nên cố gắng làm hết sức mình và cải thiện bản thân càng nhiều càng tốt thay vì chỉ nói: "Tôi rất ân hận; quý vị không thấy sao? Tôi đã sám hối rồi. Vậy chưa đủ sao?" Không, như vậy không đúng.



    Hối hận thật sự có nghĩa là tự dạy dỗ chính mình, giúp đỡ chính mình, khuyến khích chính mình và nhắc nhở chính mình nên làm tốt hơn trong tương lai. Nên ghi xuống tất cả những điều mà chúng ta biết là tốt cho mình và người khác, và cố gắng làm hết sức tốt đẹp. Trong khi đó, chúng ta cũng nên thay đổi những thói xấu của mình từng cái một cho đến khi không còn nữa.



    Vì vậy, chúng ta cần phải quan tâm về cả hai phương diện thay vì mỗi ngày cứ tập trung đầu óc vào tội lỗi của mình, rồi cứ ở trong bóng tối, không chịu áp dụng những phương pháp cải biến khẳng định. Làm vậy không ích lợi gì và chẳng tốt gì cho mình. Chúng ta nên nghĩ tới những phương cách để đền bù, và khi làm việc thiện lành, chúng ta sẽ cảm thấy được an ủi, khuyến khích, và từ từ sẽ quên đi tội lỗi của mình. Bằng cách này, những thói xấu sẽ tự động thay đổi và chúng ta sẽ tha thứ cho mình.



    Bằng không, chúng ta sẽ không thể tha thứ chính mình. Không phải là người khác không tha thứ chúng ta, mà là chúng ta bị áp lực cho tới chết do chính cảm giác tội lỗi của mình gây ra. Ðịa ngục được tạo thành bằng cách này. Những kẻ lầm lỗi không thể tìm được cách đền bù, cho nên họ không thể tự tha thứ chính mình. Không phải là Thượng Ðế hay bất cứ người nào trừng phạt chúng ta. Chúng ta là chủ nhân của tất cả chúng sinh; không một ai có thể trừng phạt chúng ta được ngoại trừ chính chúng ta. Chúng ta cho phép mình chìm xuống đến mức độ này chỉ là để dạy dỗ chính mình.

    (Trích từ mục Sư Phụ Kể Chuyện - Bản Tin THVTS số 137)









    Be Veg - Go Green - S
    ave The Planet

  2. #2
    Join Date
    Jun 2010
    Posts
    6
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Re: Tổng hợp những câu chuyện/ bài giảng hay từ SMCH

    Thiền
    để cảm thấy an toàn
    trong sự hiện diện
    của Thượng Ðế


    Name:  mt1.jpg
Views: 562
Size:  27.0 KB

    Thanh Hải Vô Thượng Sư khai thị, Thiền Tứ tại Florida,
    Hoa Kỳ, ngày 15 tháng 2, 1999 (nguyên văn tiếng Anh)
    Băng thâu hình số 635 (phần 1)


    Ðiều quan trọng nhất trên đời này là tìm trí huệ bên trong chính mình. Không cần phải ngồi nói chuyện về Thượng Ðế này nọ, bởi vì càng nói về Thượng Ðế, chúng ta càng xa cách Thượng Ðế. Do đó, quý vị hiểu được điều gì cũng tốt, nhưng hãy giữ kín cho mình, bởi vì ngày mai quý vị có thể hiểu khác. Cho nên, chỉ tự khám phá cho chính mình và hưởng thụ chúng.

    Không có một định nghĩa duy nhất về Thượng Ðế, và không có điều gì chúng ta nên nói về Thượng Ðế. Tôi không biết đã có ai định nghĩa được Thượng Ðế, ngay cả trong cảnh giới cao đẳng. Tại sao chúng ta phải thắc mắc về Ông Già đó? Chúng ta đã tốt đẹp rồi! (Mọi người cười) Ông ta có hiện hữu hay không, ai cần? Chúng ta đến đây, có thức ăn gia trì, ngủ, và thỉnh thoảng có chương trình văn nghệ. Như vậy tốt rồi, phải không? Bởi vì dù sao Thượng Ðế cũng hiện diện khắp nơi, ai cần biết chúng ta sẽ chết nơi nào, khi nào, sẽ đi đâu, hoặc sẽ làm gì? Con cá có lo là nó sẽ văng ra khỏi đại dương hay không? Con cá có sợ rằng nó sẽ bị hết nước, hay là bơi lộn hướng, vào lộn nước hay không? Không, nó đã ở trong đại dương rồi.

    Tất cả đều tốt đẹp. Chúng ta rất an toàn. Chúng ta thiền, suy nghĩ và vân vân, chỉ để nhớ rằng chúng ta đã rất an toàn, bởi vì chúng ta quên. Rồi chúng ta lo lắng, suy nghĩ: "Trời ơi! Thượng Ðế ở đâu?" và rồi: "Tôi sẽ đi đâu? Liệu Ngài sẽ đến gặp tôi, hay tôi sẽ lên thiên đàng để gặp Ngài?" Bởi vì chúng ta không biết rằng mình đã ở trong sự hiện diện của Thượng Ðế. Bất cứ chúng ta làm gì và ở đâu, đều trong sự hiện diện của Thượng Ðế. Chỉ là chúng ta quá bận rộn với công việc vật chất của mình, rồi đâm ra lo sợ trước lực lượng vật chất. Tới khi đó, chúng ta đã kiệt lực, cho nên cần phải quay trở vào bên trong, để thiền và suy nghĩ, để nhớ lại mình ở đâu. Rồi chúng ta sẽ hết sợ, sẽ an toàn trở lại.

    Giống như con cá, nó phải đứng yên một lúc, rồi sẽ nhớ lại: "Ồ, phải rồi. Ta vẫn còn trong đại dương. Ta chưa hề đi đâu, ta chưa từng lạc lối. Ðại dương lúc nào cũng ở quanh ta. Ta chưa bao giờ mất liên lạc với đại dương. Nó ở bên trong, bên ngoài và chung quanh ta. Nó là ta! Ta sinh ra từ đại dương. Dù rằng ta nhìn có vẻ khác, nhưng ta đến từ đại dương. Ta sống trong đại dương, và nếu đi ra từ đại dương, thì ta sẽ trở lại đại dương, có thể là trong một hình dạng khác, nhưng ta vẫn từ đại dương, bên trong đại dương". Rồi con cá cảm thấy yên tâm. Cho nên, đó là mục đích của thiền định; biết rằng quý vị là con cá!

    (Trích từ bản tin THVTS - số 177)


    Be Veg - Go Green - S
    ave The Planet

  3. #3
    Join Date
    Jun 2010
    Posts
    6
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Re: Tổng hợp những câu chuyện/ bài giảng hay từ SMCH



    Thanh Hải Vô Thượng Sư nói tại Tây Hồ, Formosa
    Ngày 18 tháng 8 năm 1991 (Nguyên văn tiếng Trung Hoa)



    Hướng nội càng nhiều thì càng tốt cho mình. Bên trong chúng ta là những phẩm tính tốt, trí huệ tối cao, quyền năng vĩ đại. Nếu hướng ngoại thì lực lượng và sự tập trung của trí huệ sẽ bị phân tán.

    Thanh Hải Vô Thượng Sư nói tại Tây Hồ, Formosa
    Ngày 12 tháng 1 năm 1992 (Nguyên văn tiếng Trung Hoa)

    Ðừng để mất đi con người nguyên thủy, thái độ, cử chỉ của riêng cá nhân mình chỉ vì một người nào khác. Có vậy mình mới có thể sống một cách ngay thật, tự nhiên, được là chính mình. Chúng ta sẽ có duyên, dễ thương, và đẹp. Bắt chước bất kỳ ai cũng không tốt.



    Thanh Hải Vô Thượng Sư nói tại Tây Hồ, Formosa
    Ngày 13 tháng 6 năm 1991 (Nguyên văn tiếng Trung Hoa)




    Thường thường, dù biết lỗi lầm của mình trong quá khứ, chúng ta cũng không có lực lượng để sám hối. Tuy nhiên, nếu thật tình sám hối, nghiệp chướng sẽ được xóa bỏ. Phải thật sự tu hành mới sám hối được. Chúng ta vẫn phải ngồi thiền là vậy.

    Thanh Hải Vô Thượng Sư nói tại Tây Hồ, Formosa
    Ngày 28 tháng 6 năm 1991 (Nguyên văn tiếng Trung Hoa)




    Người tu hành có thể vượt lên khỏi bầu không gian của nhân quả và nghiệp chướng, cho nên chúng ta cảm thấy thảnh thơi hơn. Thành ra càng tu nhiều, đời sống càng hạnh phúc, mỗi ngày mỗi êm đềm, trôi chảy. Bởi vì mình đã thoát ra khỏi tiến trình của nghiệp quả, nó không còn kềm kẹp được mình nữa bởi chúng ta đã ở trên nó rồi.
    Thanh Hải Vô Thượng Sư nói tại Tân Gia Ba, ngày 8 tháng 3 năm 1993
    (Nguyên văn tiếng Anh) Băng thâu hình số 327


    Nếu thông minh, chúng ta có thể được chức tước cao trong xã hội, địa vị cao trong quốc gia, hoặc trong số những người sống trên trái đất. Nhưng nếu có trí huệ, chúng ta có thể được ngay cả Thiên Ðàng khi sống ở địa cầu.


    Be Veg - Go Green - S
    ave The Planet

  4. #4
    Join Date
    Jun 2010
    Posts
    6
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Re: Tổng hợp những câu chuyện/ bài giảng hay từ SMCH





    Chúng ta đều có
    tình thương Thượng Ðế
    bên trong


    Thanh Hải Vô Thượng Sư khai thị,
    Ljubljana, Slovenia, ngày 26 tháng 5, 1999
    (nguyên văn tiếng Anh)
    Băng thâu hình số 660




    V: Xin Ngài nói ít điều về tình thương Thượng Ðế?


    SP: Quý vị không biết về tình thương Thượng Ðế à? Tôi nghĩ quý vị biết. Tôi có thể nói với quý vị một chút về thể nghiệm của tôi, và thể nghiệm của những anh chị em trong nhóm chúng tôi. Không phải tất cả đều giống hệt nhau, nhưng tình thương Thượng Ðế luôn luôn giống nhau. Tôi thể nghiệm được tình thương Thượng Ðế mỗi ngày, trong mỗi giây phút. Mỗi ngày là một phép lạ. Thượng Ðế luôn yêu thương, bảo vệ, chăm sóc và trông nom chúng ta mỗi ngày; chỉ là chúng ta sẽ nhận biết điều này rõ ràng hơn sau khi câu thông với Ngài. Cũng giống như sự huấn luyện: sau khi câu thông với Thượng Ðế, quý vị sẽ tự động được huấn luyện, và sẽ biết lúc nào Thượng Ðế muốn mình làm gì. Ðôi khi chúng ta có trực giác rất bén nhạy, hay đôi khi chúng ta thậm chí nhận được chỉ thị trực tiếp, để biết phải làm gì trong những sinh hoạt hàng ngày.

    Trước khi câu thông với Ngài, hầu như chúng ta không biết Thượng Ðế có nghe lời cầu nguyện của mình hay không. Chúng ta có thể cảm thấy mình không có bằng chứng Thượng Ðế hiện hữu, hay tình thương của Ngài hiện hữu, bởi vì chúng ta không thấy được những gì Ngài đang làm cho mình. Chúng ta không cảm nhận được câu trả lời của Ngài cho lời cầu nguyện của mình. Nhưng sau khi câu thông với Ngài, hoặc gọi là thọ Tâm ấn, chúng ta sẽ biết điều này rõ hơn, bởi vì chúng ta có thể thấy Thượng Ðế mỗi ngày và nghe được lời dạy bảo của Ngài.

    Thượng Ðế luôn luôn hiện hữu. Tất cả mọi người đều nói như vậy; Thánh Kinh nói rõ rằng Thượng Ðế ở bên trong chúng ta, và thân thể này chỉ là một đền thờ, cho nên tất cả chúng ta đều là hóa thân của Thượng Ðế ở cảnh giới vật chất. Lý do chúng ta không nhận biết ân điển của Thượng Ðế, không cảm nhận được tình thương Thượng Ðế, là vì chúng ta tìm sai chỗ. Chúng ta quá bận rộn, bận rộn kiếm tiền, bận rộn giữ địa vị của mình, và bận rộn sinh tồn, nên chúng ta quên rằng, vị ban cho chúng ta tất cả những thứ này, chủ nhân của mọi nguồn hạnh phúc, là ở bên trong chính mình. Cho nên khi có ai chỉ cho chúng ta Thượng Ðế ở đâu, chúng ta sẽ thấy ngay lập tức. Chúng ta chỉ cần dành ra chút thì giờ mỗi ngày, để nhận biết vị Thượng Ðế bên trong. Và sau đó, sẽ trở thành tự nhiên chúng ta nhớ đến Thượng Ðế và thấy được Ngài; chúng ta có thể thấy Ngài hầu như mọi lúc, hay 24 tiếng mỗi ngày. Chúng ta có thể thấy được Ngài bất cứ khi nào muốn thấy, và nghe được Ngài bất cứ khi nào muốn nghe. Sau đó, chúng ta thậm chí cũng không mong ước thấy hay nghe Ngài: Ngài lúc nào cũng có đó.

    Thượng Ðế yêu thương chúng ta đến nỗi Ngài sẽ kêu chúng ta thức dậy khi chúng ta sắp sửa trễ việc, vì đồng hồ báo thức không reo; hoặc Ngài đưa chúng ta đến đúng cửa hàng, nếu chúng ta ở trên xứ lạ, và không biết phải đi mua sắm ở đâu. Ngài thậm chí còn chăm sóc những việc riêng tư, hàn gắn tình yêu rạn nứt, chữa lành vết thương lòng và an ủi chúng ta bằng bất cứ cách nào, một khi chúng ta nhận biết Ngài trở lại. Ðó là lý do tại sao Chúa Giê-su nói: "Ta sẽ gửi Ðấng An ủi đến các con".

    Lực lượng Thiên Chúa có thể biến thành bất cứ hình dáng hoặc thân thể nào để an ủi chúng ta. Trước Chúa Giê-su, Thượng Ðế cũng gửi những Minh sư khác, và sau Chúa Giê-su, Thượng Ðế sẽ gửi những Minh sư khác. Nhưng tất cả đều giống nhau; chỉ có một người Con Thượng Ðế hóa thân thành những thân thể khác nhau. Ðó là lý do tại sao khi có người hỏi Chúa Giê-su: "Ngài có phải là những Minh sư quá khứ tái sinh như Elijah?" Chúa Giê-su đã im lặng; Ngài không phủ nhận điều này, bởi vì tất cả đều đến cùng một lực lượng, đều là một Thánh Linh duy nhất, giáng trần qua nhiều thế hệ, để an ủi con cái yêu quý của Thượng Ðế, và mang họ về Nhà. Nếu chúng ta thật sự yêu thương Thượng Ðế và muốn thấy Ngài, một ngày nào đó chúng ta sẽ gặp vị gọi là Người An Ủi này, là thánh linh đến từ Thượng Ðế, vị này sẽ chọn bất cứ cái gọi là văn phòng hay thân thể nào để làm việc, để đem nguồn an ủi và ánh sáng trở lại cho chúng ta. Rồi cuộc đời chúng ta sẽ trở nên như chúng ta muốn, trong mọi phương diện. Chúng ta sẽ cảm thấy thật an toàn, tràn ngập tình thương, và biết rằng sau khi rời bỏ thân thể này, chúng ta sẽ đi lên thiên đàng, bởi vì chúng ta đã đi lên thiên đàng mỗi ngày để quan sát. Trong Thánh Kinh, Thánh Paul Tông-đồ đã nói: "Tôi chết mỗi ngày". Và như thế qua tiến trình tái sinh trở lại và trở lại, chúng ta có thể học hỏi. Chết không có nghĩa là chúng ta sẽ kết thúc, hay không còn đời sống nữa; chỉ là đổi trạm, đổi nhà hay đổi y phục.

    Chúng ta có thể chết bằng hai cách; một, là cái chết lớn mà chúng ta sẽ thể nghiệm khi rời khỏi thân xác vật chất vĩnh viễn; nhưng chúng ta cũng có thể chết ngắn ngủi, tạm thời bằng cách rời khỏi thân thể, giữ sợi dây liên lạc, rồi trở lại. Rồi ngày mai chúng ta đi ra nữa, vào buổi sáng, buổi chiều hay buổi tối. Chỉ là một tiến trình tập luyện, và chúng ta sẽ không bao giờ sợ chết nữa, bởi vì chúng ta biết mình sẽ đi đâu sau khi chết. Chúng ta đều nghe từ những tôn giáo khác nhau, như Thiên Chúa giáo hay Phật giáo, rằng thiên đàng đón chờ chúng ta. Thiên đàng sẽ đón chờ nếu chúng ta tin Thiên Chúa, nếu chúng ta tin Thượng Ðế, nếu chúng ta tin Phật, hay nếu chúng ta tin Allah, chúng ta sẽ đi thẳng lên thiên đàng sau khi chết. Tất cả chúng ta đều nghe điều này; tất cả các tôn giáo đều hứa điều này. Nhưng một số chúng ta muốn biết thiên đàng ngay bây giờ. Chúng ta muốn thấy thiên đàng trong khi còn sống tại đây: thứ nhất để biết chắc chắn; và thứ hai, chúng ta muốn nhận biết tình thương Thượng Ðế ngay bây giờ, bởi vì tại đây, trên thế giới này, chúng ta cần tình thương này nhiều hơn. Một khi lên thiên đàng, chúng ta sẽ có tất cả mọi thứ rồi. Chắc chắn là chúng ta sẽ không màng, rằng mình có biết đến tình thương Thượng Ðế hay có biết đến thiên đàng hay không, bởi vì chúng ta đã ở trên thiên đàng rồi. Cho nên khi còn ở thế giới đau khổ này, chúng ta cần tình thương Thượng Ðế nhiều hơn nữa. Hơn bao giờ hết, chúng ta cần chắc chắn rằng sẽ có một chỗ cho mình trên thiên đàng.

    Ðối với những người này, chúng tôi cống hiến sự giúp đỡ, bởi vì thật đáng tiếc nếu chúng ta không biết đến thiên đàng, trong khi thiên đàng đang có trong tay, trong Thánh Kinh có nói vậy. Thật đáng tiếc nếu chúng ta không biết đến Thượng Ðế, bởi vì Thượng Ðế sống trong ngôi đền này, thân thể này. Ngài ở ngay tại đây! Thật đáng tiếc nếu chúng ta không biết điều này, vì vậy chúng ta nên biết. Chắc chắn là Thượng Ðế yêu thương chúng ta trên thiên đàng cũng như tại đây, nhưng nếu chúng ta có thể nhận biết tình thương của Ngài ngay bây giờ, và sử dụng tình thương này, như vậy có phải hay hơn không?

    Tất cả chúng ta đều có cha mẹ, và nếu bị chia cách với cha mẹ khi còn trẻ hay lúc còn nhỏ tuổi, chúng ta luôn luôn muốn biết cha mẹ thật của mình là ai, bởi vì chúng ta tin rằng không ai có thể yêu thương mình hơn cha mẹ thật. Tương tự vậy, nếu chúng ta nghe rằng mình có một Ðức Cha ở đâu đó trên thiên đàng, dĩ nhiên chúng ta muốn biết Ngài. Và đó là lý do tôi đã cố gắng hết sức tìm kiếm khắp mọi nơi, chỉ vì tôi muốn gặp Cha mình. Và giờ đã tìm được Ngài, tôi muốn chia sẻ kiến thức này với tất cả những ai muốn biết cùng một điều, và những ai muốn biết Ðức Cha của mình, bởi vì không có gì trên thế giới này, và không tình thương nào trên thế giới này có thể so sánh với tình thương này.

    Khi có Thượng Ðế bên trong, khi đã nhận biết Thượng Ðế bên trong trở lại, chúng ta sẽ có tất cả. Chúng ta sẽ vô cùng an toàn, vô cùng được thương yêu, vô cùng có giá trị và vô cùng quí báu đến nỗi chúng ta cảm thấy, nhận biết, và chắc chắn, rằng chúng ta là những Hoàng tử của Thiên đàng.


    (Trích từ bản tin THVTS số 184)


    Be Veg - Go Green - S
    ave The Planet

  5. #5
    Join Date
    May 2012
    Posts
    16
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: Tổng hợp những câu chuyện/ bài giảng hay từ SMCH

    More please! Thanks for sharing!

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Câu Chuyện Thật Về Tâm Có Năng Lực Chuyển Đổi Tướng & Cảnh
    By Lovepeace in forum Tìm hiểu Về Phật Giáo
    Replies: 1
    Last Post: 04-08-2013, 05:03 PM
  2. chuyện lạ người biến thành vẹt
    By jack_nguyen_dad in forum Bình Luận Tin Tức
    Replies: 13
    Last Post: 01-22-2010, 06:35 AM
  3. CHUYỆN XƯA (Thơ Trào Phúng)
    By phuonghaphuong in forum Câu Lạc Bộ Sáng Tác Thơ
    Replies: 0
    Last Post: 08-30-2009, 06:24 AM
  4. Chuyện Này Có Thật Không ?
    By magnetizer in forum Bình Luận Tin Tức
    Replies: 10
    Last Post: 08-20-2009, 04:30 PM
  5. Chuyện dài cô dâu & chú rễ
    By AbuKasani in forum Bình Luận Tin Tức
    Replies: 1
    Last Post: 08-11-2009, 04:33 PM

Tags for this Thread

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •