Page 1 of 5 12345 LastLast
Results 1 to 20 of 99

Thread: Thương cho Dân Việt sống với việt cộng .

  
  1. #1
    Join Date
    Nov 2006
    Posts
    6,719
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Thương cho Dân Việt sống với việt cộng .

    Thân gái Việt Nam hiện nay tại Malaysia: đẹp mà rẻ! - Đọc để thương Dân Việt Nam trong hoàn cảnh hiện nay!

    Thứ tư, 13 Tháng 1 2010 15:56



    “Con gái Việt Nam rẻ lắm!” - Ðêm, của những cánh bướm Việt ở Malaysia

    Phóng sự của Ðông Bàn/Người Việt (từ Kuala Lumpur)

    Giá tiền thì tùy mấy anh muốn ‘tâm sự’ lâu hay mau. Tâm sự một tiếng đồng hồ, tụi em tính 400 RM; tâm sự nguyên đêm, tụi em tính 700 RM.” Cô gái tên Thủy nói thẳng với chúng tôi.
    Bọn anh không muốn tâm sự ‘một giờ,” cũng không muốn ‘nguyên đêm,” chỉ muốn mời mấy em đi ăn tối, nói chuyện cho vui thôi.” Chúng tôi trả lời.
    Vậy, anh trả bao nhiêu?” Thủy hỏi.
    200 RM được không?” Chúng tôi ướm giá.
    Thủy quay lại hỏi ý kiến hai người bạn. Cả hai gật đầu. Thế là tất cả chúng tôi, sáu người, kéo nhau ra khỏi Beach Club, đi bộ đến một quán pizza gần đó.

    ---------------------
    Ðêm, trung tâm Kuala Lumpur, nhộn nhịp khác thường. Ðêm trong tuần cuối năm 2009 ấy, theo thời giá, một RM, đơn vị tiền tệ Malaysia, có giá khoảng bằng 30 xu Mỹ.
    Giá tiền 700RM cô gái đưa ra lúc đầu cho một đêm, khi chưa mặc cả, xấp xỉ 210 đô la.

    ---------------------
    Hai ngày trước đó, khi đón taxi từ phi trường về khách sạn Citrus, nằm ở khu trung tâm Kuala Lumpur, người tài xế bản xứ hỏi chúng tôi có muốn gặp “Vietnamese ladies” không. Chưa kịp trả lời, tay tài xế nói thẳng: “Toàn là mấy cô Việt Nam. Rẻ lắm!
    Beach Club nằm trên đại lộ Jalan P.Ramlee, ngay trung tâm thủ đô Malaysia, và được xem là “một trong những hộp đêm nổi tiếng bậc nhất” quốc gia này.
    Chúng tôi, một người đến từ California; một nha sĩ, tên Chu Văn Cương, đến từ Houston, và một dược sĩ, tên Phạm Lê Hoàng Nam, đến từ Úc Châu, đón một chiếc taxi. Cả ba chẳng biết phải đi đâu. Ðến cái tên của cái club cũng không biết. Bèn hỏi người tài xế: “Chỗ nào có Vietnamese ladies?” Người tài xế đáp ngay: “À, Beach Club. Beach club, toàn con gái Việt Nam.
    Ðến cửa quán, chúng tôi hỏi người bán vé: “Ở đây có người Việt Nam làm việc không?” Người gác cổng khoát tay vào bên trong, trả lời bằng tiếng Anh: “Tất cả đều là con gái Việt Nam!
    Bước chân vào Beach Club, thấy rõ ràng sự phân chia của hai thế giới sắc tộc. Ðàn ông thì toàn là người có nước da nâu sậm hoặc đen, râu tua tủa, to như những người khổng lồ; phụ nữ thì toàn các cô gái trẻ, nhỏ thó, mắt lạnh lùng quan sát từng người khách bước vào.




    Người ta nói, dân Á Châu “trông ai cũng giống nhau.” Nhưng người Á Châu, nhìn người nước mình, thế nào cũng nhận ra đó là người nước mình. Chúng tôi nhìn quanh, “có cái gì đó quen quen nơi khuôn mặt các cô gái.” Chúng tôi chợt nhận ra, “nét quen quen” ấy chính là “nét Việt Nam” trên khuôn mặt các cô gái trẻ.




    Không hẳn toàn bộ các cô gái làm việc tại Beach Club đều là người Việt Nam. Nhưng, chúng tôi ước lượng, có không dưới 90% là “người nước mình.” Sau này, chúng tôi sẽ biết, họ đến từ mọi miền đất nước. Ba cô gái mà chúng tôi mời đi ăn tối, đại diện cho cả ba miền: Hà đến từ Hải Phòng; Kim đến từ Ðồng Tháp; và Thủy gốc người Nha Trang.
    Chúng tôi bước vào Beach Club, loay hoay mãi mới có một chỗ ngồi. Ngồi đợi, khá lâu, chẳng thấy ai đến hỏi thăm. “Không biết mình trông có quê mùa không mà ai cũng chê?” Tôi tự hỏi. Rồi đây, khi đi riêng với các cô Thủy, Hà, Kim, tôi mới hiểu lý do tại sao chúng tôi không được đón tiếp niềm nở ở cái hộp đêm “quốc tế” này.
    Thấy chúng tôi ngơ ngác nhìn xung quanh, một cô lên tiếng trước, cụt lủn: “Hello.” Chúng tôi đáp lại: “Hello. Em người Việt Nam?” Cô gái khựng lại, ngập ngừng, quay sang một cô khác: “Ðụng hàng rồi!” Rồi cô quay lại chúng tôi, xưng tên Thủy, và ngỏ ý muốn tiếp chúng tôi. Thủy đề nghị để cô tìm thêm hai cô bạn nữa, cùng ngồi. Chúng tôi có thêm Hà và Kim.





    Chúng tôi “ngã giá,” 200 RM mỗi người để được mời các cô đi ăn tối và nói chuyện khoảng 30 phút. Cả sáu người bước ra khỏi quán trong cái nhìn tò mò của tất cả các cô gái còn lại. Thủy quay lại, nói với cùng đồng nghiệp: “Chồng tụi em đây!
    ---------------------
    Trong số ba người bạn mới quen, Thủy là người bộc trực, mạnh mẽ, và ăn nói liếng thoắng nhất. Nhưng, càng tiếp xúc, chúng tôi càng nhận ra, ẩn giấu phía sau sự tự tin ấy, là một tâm hồn yếu đuối, đầy mặc cảm và dễ tan vỡ. Một ai đó nhắc đến chữ “hạnh phúc,” nét mặt Thủy đanh lại. Cô khoát tay: “Trên đời này, cái gì cũng có, trừ hạnh phúc.
    Mặc dầu hết sức cẩn trọng khi tiếp chuyện với chúng tôi, đặc biệt đối với các câu hỏi về đời tư, Thủy buột miệng sau khi khẳng định “trên đời này cái gì cũng có, trừ hạnh phúc.” “Gia đình em tan vỡ cách đây vài tháng, và em bước chân vào nghề này cũng mới vài tháng. Ba em vừa mới mất, gia đình lâm vào hoàn cảnh khó khăn, rồi em sang đây, đi làm.”




    Các cô, chia thành nhóm nhỏ vài người, hùn tiền, nhờ người bản xứ đứng tên và thuê một căn phòng nhỏ trong các chung cư. “Ðêm đi làm, đến gần sáng mới về. Ngày thì ngủ vùi, ngủ suốt. Ðói bụng thì cơm hàng cháo chợ. Rồi đêm xuống, lại ra đây làm việc.” Thủy cho biết. “Mấy anh đừng thấy tụi em ăn mặc đẹp đẽ như vầy mà tưởng tụi em vui...




    Thỉnh thoảng, cô lại tỏ vẻ khó chịu khi chúng tôi hỏi các câu hỏi về đời tư, “Tụi mình nói chuyện gì khác đi. Ðừng hỏi chuyện gia đình.”





    Ngồi chung bàn, các cô Hà và Kim cũng tế nhị né tránh các câu hỏi đời tư. Không một ai muốn một ai khác tình cờ biết được gốc gác của mình. Và đó cũng là lý do tại sao chúng tôi phải chờ mãi ở Beach Club mới có người đến hỏi thăm.





    Hình như các cô, cũng như chúng tôi, nhìn thấy ở ba người thanh niên bước vào quán “nét Việt Nam, quen quen!




    Tụi em không muốn tiếp người Việt Nam. Nhưng không hiểu sao lại đi với mấy anh...” Thủy nói.
    Ngồi ở hai góc bàn, là các cặp Nam-Hà và Cương-Kim. Cả bốn người cũng nói rất nhỏ, về gia cảnh của nhau.
    Tất cả đều có điểm chung, là đằng sau những gương mặt còn rất trẻ ấy, bên trong những bộ đồ rất đẹp đang mặc trên người, là những câu chuyện đầy bất hạnh. Vừa đổ vỡ, vừa bế tắc, các cô sang đây mà lòng cứ nhớ về nhà, với câu hỏi như lời khẳng định, “Ai mà không muốn ở nhà, phải không anh?


    Hà, tế nhị, nhưng cương quyết, từ chối trả lời mọi câu hỏi về đời tư. Tất cả những gì chúng tôi biết về cô, là cô đã từng có người yêu. Nhưng, “một sự đỗ vỡ ghê gớm lắm đã xảy ra.” Rồi cô quyết định sang Malaysia “làm việc.”


    Qua những gì Hà nói, chúng tôi diễn dịch, cuộc sống của cô tại đây là chuỗi ngày vô cảm: không vui, không buồn, không ham muốn bất cứ điều gì, bất chấp mọi chuyện. Suốt ngày cứ ở trong nhà, cũng chẳng buồn nói chuyện với người cùng phòng, lặng lẽ như một chiếc bóng. Chiếc bóng ấy, sẽ chờ ngày lùi dần, khi màn đêm buông xuống, lặng lẽ bước ra đường với bộ đồ thật đẹp. Nhưng, “đừng thấy tụi em ăn mặc đẹp đẽ như vầy mà tưởng tụi em vui...
    Kim, cô gái ngồi chung với Cương, xởi lởi hơn. Cô kể, khi lên tám tuổi, nhà có đám giỗ, cha cô nói ra chợ mua ít trái cây về cúng. Ông ra chợ, và chẳng bao giờ trở về. “Ba em bỏ em và gia đình từ khi em lên tám tuổi.”




    Kim “đi làm” như thế này cũng vài tháng nay. Cô cho biết, từ Việt Nam, đi đến các nước trong khối ASEAN không cần phải có visa nếu cư ngụ dưới một tháng. “Bọn em đến đây, cố gắng làm việc trong một tháng. Sau đó về Việt Nam nghỉ ngơi, rồi lại sang một nước khác. Cứ như thế, xoay tua...
    Kim đã từng đến Singapore, có người yêu Singapore. Cô nói rằng sẽ không bao giờ lấy chồng Việt Nam. “Ðàn ông Việt Nam không lo cho gia đình.” Cô khẳng định như vậy, sau khi kể cho chúng tôi câu chuyện về cha cô. Ông ấy nói, “đi mua trái cây về làm đám giỗ, và không bao giờ trở về nữa.
    ---------------------
    Chúng tôi rời Beach Club lúc một giờ sáng.
    Phải năn nỉ lắm, các cô mới nhận số tiền 200 RM mỗi người, như đã thỏa thuận. Thủy thì ngần ngừ, rồi cầm lấy tiền. Kim thì nhất định không nhận: “Hay để bữa khác.” Còn Hà, chúng tôi phải vào tận bên trong quán. Nói mãi, cô mới cầm tiền.
    Các cô trao cho chúng tôi số điện thoại, và cả email, hẹn “có dịp thì cứ liên lạc.”
    Xe taxi đưa chúng tôi trở lại khách sạn. Và cũng trên chuyến taxi này, chúng tôi biết cuộc sống của các cô khó khăn ra sao. Người tài xế cho biết: “Beach Club này rất nổi tiếng. Trước đây, toàn con gái Thái Lan làm việc. Sau đó, mấy cô Philippines vào chiếm lĩnh. Vài năm gần đây, đến lượt mấy cô Việt Nam.”


    Người tài xế nói, một cô Việt Nam vào, mang theo 4, 5 người bạn. Cứ như thế, bây giờ nói đến Beach Club là nói đến con gái Việt Nam. Khách thì toàn là người nước ngoài, họ đến đây, vì “con gái Việt Nam đẹp thật.”


    Ðẹp để làm gì? Ăn mặc thật sang trọng, để làm gì? Khi mà mỗi lần bước lên taxi “đi tâm sự với khách,” là mỗi lần các cô phải đối mặt với nguy hiểm?


    Có đến hai tầng nguy hiểm,” Người tài xế nói. Có nhiều lần, chính các cô gọi cho anh sau khi “tiếp khách.” Có nhiều khách làng chơi hung bạo. Xong việc, họ không chịu trả tiền, lại đánh và cướp cả điện thoại của mấy cô Việt Nam. “Chính tôi cũng đã nhiều lần chở mấy em từ chỗ khách trở về Club này.”




    Không ai muốn, hay dám gọi cảnh sát để nhờ can thiệp. Và chính cảnh sát Malaysia cũng là nguồn nguy hiểm khác cho các cô gái Việt Nam.





    Người tài xế taxi kể, “Ði taxi từ đây đến điểm hẹn cũng là thời gian nơm nớp lo sợ.” Bất cứ lúc nào, cảnh sát cũng có thể xuất hiện, chặn taxi và đòi kiểm tra giấy tờ các cô gái. Cảnh sát biết chắc chắn các cô làm nghề gì, và họ biết chắc chắn, đây là lúc có thể... kiếm tiền.
    Có cô nói với cảnh sát, rằng người đàn ông trong xe là bạn, nhưng cảnh sát hỏi lại, bạn gì mà người thì cầm hộ chiếu Việt Nam, người thì cầm hộ chiếu không phải Việt Nam?” Rồi cảnh sát nói rằng họ “nghi” các cô cầm giấy tờ giả, cần phải đưa về đồn cảnh sát, ngày mai gọi Tòa Ðại Sứ Việt Nam để xác minh. “Không cô nào chịu về đồn cảnh sát. Họ biết họ không còn lựa chọn nào khác.” Và đây là lúc cảnh sát Malaysia nháy mắt ra hiệu cho giới tài xế. Các tay tài xế taxi sẽ đóng vai trò trung gian, ra giá, mặc cả, thâu tiền cho cảnh sát, để được nhận hoa hồng, cũng từ cảnh sát. Tiền, phải trao ngay. Không có tiền, phải ra ngân hàng, phải ra máy ATM. Không có ngân hàng, không có ATM, phải gọi bạn bè. “Phải làm tất cả những gì có thể, để có ngay tiền, trả cho cảnh sát.” “Một lần như vậy, cảnh sát đòi 300 RM, và cho lại taxi 50 RM.
    ---------------------
    Chúng tôi chia tay Hà, Thủy, Kim trong một khuya cuối năm Dương Lịch 2009.
    Một người trong nhóm nhắc lại lời của giới taxi, rằng “con gái Việt Nam đẹp lắm.” Thủy hỏi lại, “Người ta nói vậy, các anh có hãnh diện không?




    Cả ba chúng tôi đều yên lặng, không trả lời, cũng không nói với các cô rằng, trên đường từ phi trường về khách sạn, người ta đã nói chúng tôi: “Con gái Việt Nam rẻ lắm!
    A. LeFur ( Internet 11.01.2010 )

    http://tonggiaophanhue.net/home/inde...tinh&Itemid=46
    Làm theo chú dũng,nhỏ hoh đi học lớn lên làm thủ tướng Vietnam

  2. #2
    Join Date
    Nov 2006
    Posts
    6,719
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: Thương cho Dân Việt sống với việt cộng .

    Còn các Cụ Bà thì như thế




    “Con nước vừa rồi không kiếm đủ gạo, phải mượn hàng xóm 20.000 đồng đắp đổi thêm. Bây giờ phải ráng mò cua ốc kiếm tiền trả nợ, mua gạo, nếu dư dành mua hộp bánh cúng ông bà mấy ngày tết” - cụ Đoàn nói.



    Cụ vừa từ dưới biển lên, người run lẩy bẩy



    Chân bị miểng chai cắt máu chảy nhiều, cụ phải nhai thuốc lá đắp cầm máu



    Cụ đang xem cân số ốc, sò vừa mò được
    Làm theo chú dũng,nhỏ hoh đi học lớn lên làm thủ tướng Vietnam

  3. #3
    Join Date
    Dec 2007
    Posts
    171
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: Thương cho Dân Việt sống với việt cộng .

    Quote Originally Posted by banhtieu View Post
    Thân gái Việt Nam hiện nay tại Malaysia: đẹp mà rẻ! - Đọc để thương Dân Việt Nam trong hoàn cảnh hiện nay!

    Thứ tư, 13 Tháng 1 2010 15:56



    “Con gái Việt Nam rẻ lắm!” - Ðêm, của những cánh bướm Việt ở Malaysia


    Phóng sự của Ðông Bàn/Người Việt (từ Kuala Lumpur)


    Giá tiền thì tùy mấy anh muốn ‘tâm sự’ lâu hay mau. Tâm sự một tiếng đồng hồ, tụi em tính 400 RM; tâm sự nguyên đêm, tụi em tính 700 RM.” Cô gái tên Thủy nói thẳng với chúng tôi.
    Bọn anh không muốn tâm sự ‘một giờ,” cũng không muốn ‘nguyên đêm,” chỉ muốn mời mấy em đi ăn tối, nói chuyện cho vui thôi.” Chúng tôi trả lời.
    Vậy, anh trả bao nhiêu?” Thủy hỏi.
    200 RM được không?” Chúng tôi ướm giá.
    Thủy quay lại hỏi ý kiến hai người bạn. Cả hai gật đầu. Thế là tất cả chúng tôi, sáu người, kéo nhau ra khỏi Beach Club, đi bộ đến một quán pizza gần đó.

    ---------------------

    Ðêm, trung tâm Kuala Lumpur, nhộn nhịp khác thường. Ðêm trong tuần cuối năm 2009 ấy, theo thời giá, một RM, đơn vị tiền tệ Malaysia, có giá khoảng bằng 30 xu Mỹ.
    Giá tiền 700RM cô gái đưa ra lúc đầu cho một đêm, khi chưa mặc cả, xấp xỉ 210 đô la.

    ---------------------

    Hai ngày trước đó, khi đón taxi từ phi trường về khách sạn Citrus, nằm ở khu trung tâm Kuala Lumpur, người tài xế bản xứ hỏi chúng tôi có muốn gặp “Vietnamese ladies” không. Chưa kịp trả lời, tay tài xế nói thẳng: “Toàn là mấy cô Việt Nam. Rẻ lắm!
    Beach Club nằm trên đại lộ Jalan P.Ramlee, ngay trung tâm thủ đô Malaysia, và được xem là “một trong những hộp đêm nổi tiếng bậc nhất” quốc gia này.
    Chúng tôi, một người đến từ California; một nha sĩ, tên Chu Văn Cương, đến từ Houston, và một dược sĩ, tên Phạm Lê Hoàng Nam, đến từ Úc Châu, đón một chiếc taxi. Cả ba chẳng biết phải đi đâu. Ðến cái tên của cái club cũng không biết. Bèn hỏi người tài xế: “Chỗ nào có Vietnamese ladies?” Người tài xế đáp ngay: “À, Beach Club. Beach club, toàn con gái Việt Nam.
    Ðến cửa quán, chúng tôi hỏi người bán vé: “Ở đây có người Việt Nam làm việc không?” Người gác cổng khoát tay vào bên trong, trả lời bằng tiếng Anh: “Tất cả đều là con gái Việt Nam!
    Bước chân vào Beach Club, thấy rõ ràng sự phân chia của hai thế giới sắc tộc. Ðàn ông thì toàn là người có nước da nâu sậm hoặc đen, râu tua tủa, to như những người khổng lồ; phụ nữ thì toàn các cô gái trẻ, nhỏ thó, mắt lạnh lùng quan sát từng người khách bước vào.




    Người ta nói, dân Á Châu “trông ai cũng giống nhau.” Nhưng người Á Châu, nhìn người nước mình, thế nào cũng nhận ra đó là người nước mình. Chúng tôi nhìn quanh, “có cái gì đó quen quen nơi khuôn mặt các cô gái.” Chúng tôi chợt nhận ra, “nét quen quen” ấy chính là “nét Việt Nam” trên khuôn mặt các cô gái trẻ.




    Không hẳn toàn bộ các cô gái làm việc tại Beach Club đều là người Việt Nam. Nhưng, chúng tôi ước lượng, có không dưới 90% là “người nước mình.” Sau này, chúng tôi sẽ biết, họ đến từ mọi miền đất nước. Ba cô gái mà chúng tôi mời đi ăn tối, đại diện cho cả ba miền: Hà đến từ Hải Phòng; Kim đến từ Ðồng Tháp; và Thủy gốc người Nha Trang.
    Chúng tôi bước vào Beach Club, loay hoay mãi mới có một chỗ ngồi. Ngồi đợi, khá lâu, chẳng thấy ai đến hỏi thăm. “Không biết mình trông có quê mùa không mà ai cũng chê?” Tôi tự hỏi. Rồi đây, khi đi riêng với các cô Thủy, Hà, Kim, tôi mới hiểu lý do tại sao chúng tôi không được đón tiếp niềm nở ở cái hộp đêm “quốc tế” này.
    Thấy chúng tôi ngơ ngác nhìn xung quanh, một cô lên tiếng trước, cụt lủn: “Hello.” Chúng tôi đáp lại: “Hello. Em người Việt Nam?” Cô gái khựng lại, ngập ngừng, quay sang một cô khác: “Ðụng hàng rồi!” Rồi cô quay lại chúng tôi, xưng tên Thủy, và ngỏ ý muốn tiếp chúng tôi. Thủy đề nghị để cô tìm thêm hai cô bạn nữa, cùng ngồi. Chúng tôi có thêm Hà và Kim.




    Chúng tôi “ngã giá,” 200 RM mỗi người để được mời các cô đi ăn tối và nói chuyện khoảng 30 phút. Cả sáu người bước ra khỏi quán trong cái nhìn tò mò của tất cả các cô gái còn lại. Thủy quay lại, nói với cùng đồng nghiệp: “Chồng tụi em đây!

    ---------------------

    Trong số ba người bạn mới quen, Thủy là người bộc trực, mạnh mẽ, và ăn nói liếng thoắng nhất. Nhưng, càng tiếp xúc, chúng tôi càng nhận ra, ẩn giấu phía sau sự tự tin ấy, là một tâm hồn yếu đuối, đầy mặc cảm và dễ tan vỡ. Một ai đó nhắc đến chữ “hạnh phúc,” nét mặt Thủy đanh lại. Cô khoát tay: “Trên đời này, cái gì cũng có, trừ hạnh phúc.
    Mặc dầu hết sức cẩn trọng khi tiếp chuyện với chúng tôi, đặc biệt đối với các câu hỏi về đời tư, Thủy buột miệng sau khi khẳng định “trên đời này cái gì cũng có, trừ hạnh phúc.” “Gia đình em tan vỡ cách đây vài tháng, và em bước chân vào nghề này cũng mới vài tháng. Ba em vừa mới mất, gia đình lâm vào hoàn cảnh khó khăn, rồi em sang đây, đi làm.”




    Các cô, chia thành nhóm nhỏ vài người, hùn tiền, nhờ người bản xứ đứng tên và thuê một căn phòng nhỏ trong các chung cư. “Ðêm đi làm, đến gần sáng mới về. Ngày thì ngủ vùi, ngủ suốt. Ðói bụng thì cơm hàng cháo chợ. Rồi đêm xuống, lại ra đây làm việc.” Thủy cho biết. “Mấy anh đừng thấy tụi em ăn mặc đẹp đẽ như vầy mà tưởng tụi em vui...




    Thỉnh thoảng, cô lại tỏ vẻ khó chịu khi chúng tôi hỏi các câu hỏi về đời tư, “Tụi mình nói chuyện gì khác đi. Ðừng hỏi chuyện gia đình.”





    Ngồi chung bàn, các cô Hà và Kim cũng tế nhị né tránh các câu hỏi đời tư. Không một ai muốn một ai khác tình cờ biết được gốc gác của mình. Và đó cũng là lý do tại sao chúng tôi phải chờ mãi ở Beach Club mới có người đến hỏi thăm.





    Hình như các cô, cũng như chúng tôi, nhìn thấy ở ba người thanh niên bước vào quán “nét Việt Nam, quen quen!




    Tụi em không muốn tiếp người Việt Nam. Nhưng không hiểu sao lại đi với mấy anh...” Thủy nói.
    Ngồi ở hai góc bàn, là các cặp Nam-Hà và Cương-Kim. Cả bốn người cũng nói rất nhỏ, về gia cảnh của nhau.
    Tất cả đều có điểm chung, là đằng sau những gương mặt còn rất trẻ ấy, bên trong những bộ đồ rất đẹp đang mặc trên người, là những câu chuyện đầy bất hạnh. Vừa đổ vỡ, vừa bế tắc, các cô sang đây mà lòng cứ nhớ về nhà, với câu hỏi như lời khẳng định, “Ai mà không muốn ở nhà, phải không anh?


    Hà, tế nhị, nhưng cương quyết, từ chối trả lời mọi câu hỏi về đời tư. Tất cả những gì chúng tôi biết về cô, là cô đã từng có người yêu. Nhưng, “một sự đỗ vỡ ghê gớm lắm đã xảy ra.” Rồi cô quyết định sang Malaysia “làm việc.”


    Qua những gì Hà nói, chúng tôi diễn dịch, cuộc sống của cô tại đây là chuỗi ngày vô cảm: không vui, không buồn, không ham muốn bất cứ điều gì, bất chấp mọi chuyện. Suốt ngày cứ ở trong nhà, cũng chẳng buồn nói chuyện với người cùng phòng, lặng lẽ như một chiếc bóng. Chiếc bóng ấy, sẽ chờ ngày lùi dần, khi màn đêm buông xuống, lặng lẽ bước ra đường với bộ đồ thật đẹp. Nhưng, “đừng thấy tụi em ăn mặc đẹp đẽ như vầy mà tưởng tụi em vui...
    Kim, cô gái ngồi chung với Cương, xởi lởi hơn. Cô kể, khi lên tám tuổi, nhà có đám giỗ, cha cô nói ra chợ mua ít trái cây về cúng. Ông ra chợ, và chẳng bao giờ trở về. “Ba em bỏ em và gia đình từ khi em lên tám tuổi.”




    Kim “đi làm” như thế này cũng vài tháng nay. Cô cho biết, từ Việt Nam, đi đến các nước trong khối ASEAN không cần phải có visa nếu cư ngụ dưới một tháng. “Bọn em đến đây, cố gắng làm việc trong một tháng. Sau đó về Việt Nam nghỉ ngơi, rồi lại sang một nước khác. Cứ như thế, xoay tua...
    Kim đã từng đến Singapore, có người yêu Singapore. Cô nói rằng sẽ không bao giờ lấy chồng Việt Nam. “Ðàn ông Việt Nam không lo cho gia đình.” Cô khẳng định như vậy, sau khi kể cho chúng tôi câu chuyện về cha cô. Ông ấy nói, “đi mua trái cây về làm đám giỗ, và không bao giờ trở về nữa.

    ---------------------

    Chúng tôi rời Beach Club lúc một giờ sáng.
    Phải năn nỉ lắm, các cô mới nhận số tiền 200 RM mỗi người, như đã thỏa thuận. Thủy thì ngần ngừ, rồi cầm lấy tiền. Kim thì nhất định không nhận: “Hay để bữa khác.” Còn Hà, chúng tôi phải vào tận bên trong quán. Nói mãi, cô mới cầm tiền.
    Các cô trao cho chúng tôi số điện thoại, và cả email, hẹn “có dịp thì cứ liên lạc.”
    Xe taxi đưa chúng tôi trở lại khách sạn. Và cũng trên chuyến taxi này, chúng tôi biết cuộc sống của các cô khó khăn ra sao. Người tài xế cho biết: “Beach Club này rất nổi tiếng. Trước đây, toàn con gái Thái Lan làm việc. Sau đó, mấy cô Philippines vào chiếm lĩnh. Vài năm gần đây, đến lượt mấy cô Việt Nam.”


    Người tài xế nói, một cô Việt Nam vào, mang theo 4, 5 người bạn. Cứ như thế, bây giờ nói đến Beach Club là nói đến con gái Việt Nam. Khách thì toàn là người nước ngoài, họ đến đây, vì “con gái Việt Nam đẹp thật.”


    Ðẹp để làm gì? Ăn mặc thật sang trọng, để làm gì? Khi mà mỗi lần bước lên taxi “đi tâm sự với khách,” là mỗi lần các cô phải đối mặt với nguy hiểm?


    Có đến hai tầng nguy hiểm,” Người tài xế nói. Có nhiều lần, chính các cô gọi cho anh sau khi “tiếp khách.” Có nhiều khách làng chơi hung bạo. Xong việc, họ không chịu trả tiền, lại đánh và cướp cả điện thoại của mấy cô Việt Nam. “Chính tôi cũng đã nhiều lần chở mấy em từ chỗ khách trở về Club này.”




    Không ai muốn, hay dám gọi cảnh sát để nhờ can thiệp. Và chính cảnh sát Malaysia cũng là nguồn nguy hiểm khác cho các cô gái Việt Nam.





    Người tài xế taxi kể, “Ði taxi từ đây đến điểm hẹn cũng là thời gian nơm nớp lo sợ.” Bất cứ lúc nào, cảnh sát cũng có thể xuất hiện, chặn taxi và đòi kiểm tra giấy tờ các cô gái. Cảnh sát biết chắc chắn các cô làm nghề gì, và họ biết chắc chắn, đây là lúc có thể... kiếm tiền.
    Có cô nói với cảnh sát, rằng người đàn ông trong xe là bạn, nhưng cảnh sát hỏi lại, bạn gì mà người thì cầm hộ chiếu Việt Nam, người thì cầm hộ chiếu không phải Việt Nam?” Rồi cảnh sát nói rằng họ “nghi” các cô cầm giấy tờ giả, cần phải đưa về đồn cảnh sát, ngày mai gọi Tòa Ðại Sứ Việt Nam để xác minh. “Không cô nào chịu về đồn cảnh sát. Họ biết họ không còn lựa chọn nào khác.” Và đây là lúc cảnh sát Malaysia nháy mắt ra hiệu cho giới tài xế. Các tay tài xế taxi sẽ đóng vai trò trung gian, ra giá, mặc cả, thâu tiền cho cảnh sát, để được nhận hoa hồng, cũng từ cảnh sát. Tiền, phải trao ngay. Không có tiền, phải ra ngân hàng, phải ra máy ATM. Không có ngân hàng, không có ATM, phải gọi bạn bè. “Phải làm tất cả những gì có thể, để có ngay tiền, trả cho cảnh sát.” “Một lần như vậy, cảnh sát đòi 300 RM, và cho lại taxi 50 RM.

    ---------------------

    Chúng tôi chia tay Hà, Thủy, Kim trong một khuya cuối năm Dương Lịch 2009.
    Một người trong nhóm nhắc lại lời của giới taxi, rằng “con gái Việt Nam đẹp lắm.” Thủy hỏi lại, “Người ta nói vậy, các anh có hãnh diện không?




    Cả ba chúng tôi đều yên lặng, không trả lời, cũng không nói với các cô rằng, trên đường từ phi trường về khách sạn, người ta đã nói chúng tôi: “Con gái Việt Nam rẻ lắm!

    A. LeFur ( Internet 11.01.2010 )



    http://tonggiaophanhue.net/home/inde...tinh&Itemid=46
    Thương cho cái thân ông đi, đi ăn bám đũng quần nước khác mà không biết nhục

  4. #4
    Join Date
    Dec 2009
    Posts
    3,699
    Thanks
    6
    Thanked 6 Times in 6 Posts

    Default Re: Thương cho Dân Việt sống với việt cộng .

    Quote Originally Posted by VN.VN View Post
    Thương cho cái thân ông đi, đi ăn bám đũng quần nước khác mà không biết nhục

    Thế hệ trẻ của chúng mày sẽ đi về đâu? Thương cho cái bản thân bị "bất tài" của chúng mày đi đừng nhiều chuyện giở trò "ấu trĩ " của chúng mày!

    Thế hệ trẻ của chúng mày sẽ đi về đâu?

    Một bài báo trong nước viết nhân ngày Quốc tế Thiếu Nhi 01/06/2010
    Views : 84

    Người lớn luôn muốn trẻ em có tâm hồn rộng mở, luôn muốn ngắm nhìn nét hồn nhiên trên gương mặt ngây thơ. Nhưng người lớn đang đánh cắp tuổi thơ của trẻ em theo cách chúng ta tưởng rằng tốt đẹp.Suốt bao nhiêu năm nay, việc chăm lo cho trẻ em luôn được coi là ưu tiên hàng đầu bởi ai cũng thuộc lòng khẩu hiệu “Trẻ em là tương lai của đất nước”.Ở bất cứ nơi đâu chúng ta đều nghe thấy lời khẳng định: xã hội phải dành những gì tốt nhất cho trẻ em. Nhưng thực sự, sau những ngôn từ hoa mĩ ấy, chúng ta đã dành cho trẻ em những gì?

    Nhân ngày Quốc tế thiếu nhi năm nay, cùng những bài diễn văn ca ngợi thành tích chăm sóc, bảo vệ trẻ em đang vang khắp các hội trường, xin được góp vài lời để phần nào giải đáp câu hỏi này.

    Đầu tiên, xin thưa rằng người lớn chúng ta ảo tưởng nhiều lắm về sự sung sướng của trẻ em. Khi những đứa trẻ đòi hỏi điều này hay điều kia, người lớn chúng ta thường mắng chúng vòi vĩnh và đem sự nghèo khổ của ông bà, bố mẹ xưa kia ra so sánh. Xét về nhiều mặt, trẻ em hôm nay sung sướng hơn thế hệ đi trước rất nhiều với hàng trăm hàng ngàn loại trò chơi, đồ ăn thức uống mà chúng ta ngày trước có mơ cũng không bao giờ dám nghĩ tới.

    Nhưng trẻ em có sung sướng không khi bị đe dọa từng miếng ăn, giấc ngủ vì từ rau, đậu, thịt, cá đến món đồ chơi ưa thích, thứ gì cũng có nguy cơ nhiễm độc?



    Trẻ em hạnh phúc không khi ra đường, muốn bỏ khẩu trang ra để thở cũng không được vì khói bụi, muốn tung tăng bay nhảy trên phố cũng phải lấm lét canh chừng những “anh hùng xa lộ” sẵn sàng cán người rồi bỏ chạy?

    Khi còn nhỏ, ai trong số những người lớn chúng ta phải sống trong những nỗi sợ hãi giống như trẻ em hôm nay? Người lớn luôn tự khen mình đã dành tất cả những gì tốt nhất cho trẻ em. Nhưng có một thứ trẻ em còn rất thiếu: người lớn không cho các em quyền được tin. Chúng ta muốn trẻ em tin những điều tốt đẹp, nhưng chúng ta chỉ cho chúng thấy những điều nham nhở, xấu xí.

    Làm sao trẻ em có thể tin rằng xã hội đang chung tay bảo vệ môi trường khi có những quan chức vào tù vì rút tiền ngân sách dành cho môi trường để tư lợi?

    Làm sao trẻ em có thể tin vào lời khuyên “cây ngay không sợ chết đứng” khi những người dám nói thẳng, nói thật như thầy Đỗ Việt Khoa trở thành “cây ngay” cô độc giữa rừng cây xiêu vẹo, cực chẳng đã đành phải bỏ nghề?

    Làm sao trẻ em có có thể tin mình được xã hội nâng niu khi chứng kiến những đứa trẻ cùng trang lứa như bé Hào Anh bị người lớn đánh đập dã man trước sự thờ ơ của chính quyền sở tại?

    Những đứa trẻ lớn lên thiếu hành trang niềm tin vào cuộc sống, vào lẽ phải hoàn toàn do lỗi của người lớn chúng ta.

    Người lớn luôn muốn trẻ em có tâm hồn rộng mở, luôn muốn ngắm nhìn nét hồn nhiên trên gương mặt ngây thơ. Nhưng người lớn đang đánh cắp tuổi thơ của trẻ em theo cách chúng ta tưởng rằng tốt đẹp. Trẻ em còn lúc nào để bay bổng và ước mơ khi lịch học chính, học phụ dày đặc đã chiếm hết thời gian từ lúc các em bước vào lớp một?



    Trẻ em sao có thể mở rộng tâm hồn với thế giới bên ngoài khi bị người lớn khóa kín trong những căn nhà kín cổng cao tường hoặc phải sống chen chúc trong những ngõ sâu chật hẹp, “chỉ chính ngọ mới thấy mặt trời”.

    Vài chục năm nữa, liệu trẻ em có còn được chiêm ngưỡng cảnh làng quê yên bình với cánh đồng xanh mướt, đàn cò bay thẳng cánh, đàn trâu nhẩn nha gặm cỏ – những cảnh trí đã dung dưỡng tâm hồn bao thế hệ người Việt Nam – khi những dự án sân golf, biệt thự, bãi đào vàng đang được người lớn bật đèn xanh không ngơi tay?

    Người lớn chẳng những không cho trẻ em cuộc sống an toàn, không cho chúng niềm tin, không cho trẻ em một tuổi thơ theo đúng nghĩa mà còn “ăn vèn” cả vào tương lai của trẻ em. Khi những đứa trẻ lớn lên, chúng ta sẽ trả lời các em ra sao về hàng triệu, hàng tỷ tấn khoáng sản đã bị thế hệ trước khai thác, sử dụng hoang phí và bán với giá rẻ mạt cho nước ngoài để thỏa mãn những nhu cầu không đáy?Cuốn sách địa lý của thế hệ tương lai sẽ viết về nguồn tài nguyên của đất nước ra sao khi những mỏ vàng, bạc, dầu thô, than đá chẳng còn gì ngoài những hố sâu thăm thẳm và môi trường sinh thái bị tàn phá nặng nề?

    Hãy tự hỏi chúng ta chia cho trẻ thơ được bao nhiêu từ món tiền thu được từ việc bán tống bán tháo tài nguyên, khoáng sản hôm nay. Phần chúng ta dành cho các em có phải là những ngôi trường dột nát ở vùng cao? Hay đó là những sợi cáp mắc qua sông như ở Đắk Nông để các em trượt từ bờ bên này qua bờ bên kia tới trường ngay trên đầu sóng dữ?

    Và chao ôi, những gì chúng ta dành cho chúng liệu có xứng đáng với những món nợ hàng trăm tỷ đô-la chúng ta đang vay nợ nước ngoài để đầu tư cho những dự án trên trời dưới biển.

    Chúng ta hỉ hả khi năm sau vay được nhiều hơn năm trước, chúng ta giận lẫy vài hôm khi có vị quan chức nọ xà xẻo vốn ODA nhưng rồi cũng tặc lưỡi bỏ qua. Chúng ta an ủi nhau rằng trẻ em ngày sau sẽ tài giỏi hơn thế hệ hôm nay và sẽ trả hết những gì chúng ta đang vay mượn để vung tay quá trán và thả sức cho rơi rớt dọc đường.

    Hàng trăm vết thương lở loét trên thân thể cháu bé mới 14 tuổi: Hào Anh


    Vâng, tôi tin lắm vào tài năng, trí tuệ của trẻ em Việt Nam. Chúng ta có những thần đồng toán học, âm nhạc, thể thao ngang tầm quốc tế; chúng ta có những đôi bàn tay tài hoa ngay ở tuổi thiếu thời. Nhưng có tủi cho trẻ em không khi cha ông chúng trông vào những bàn tay khối óc ấy để trả những món nợ xuyên thế kỷ? Chúng ta kỳ vọng trẻ em sẽ biến đất nước thành rồng, thành hổ nhưng đã vô tình đeo đá vào đôi cánh mỏng manh của các em bằng một thứ tội tổ tông truyền.

    Em Dũng ở Nghi sơn bị công an bắn chết hôm 25/05/2010


    Vậy đấy, hành trang cho trẻ em vào tương lai tưởng như rất đầy mà thực ra lại rất vơi. Chúng ta chẳng cho trẻ em được bao nhiêu so với những gì chúng ta lấy đi của trẻ em. Những người lớn ích kỷ chỉ biết nhắm mắt và tưởng tượng ra những điều vĩ đại đã làm cho con trẻ, nhưng nếu mở mắt ra chúng ta sẽ bàng hoàng khi trẻ em đang trở thành nạn nhân của thói tham lam, mù quáng và ích kỷ của chúng ta.

    Xin được mượn câu hát của Trịnh Công Sơn để gọi tên nỗi niềm tôi dành cho những đứa trẻ trong ngày trọng đại này:

    Trẻ thơ ơi, trẻ thơ ơi
    Tin buồn từ ngày mẹ cho mang nặng kiếp người…


    Nguồn: Bài đăng trên báo trong nước Tuanvietnamnet ngày 30/05 với tựa đề
    “Người lớn ơi, xin một lần lắng nghe trẻ em nói”

    [tại link:
    http://www.tuanvietnam.net/2010-05-30-nguoi-lon-oi-xin-mot-lan-lang-nghe-tre-em-noi-]. Không biết vì lý do “nhạy cảm” nào mà bị gỡ xuống, không còn truy cập được nữa. Tuy nhiên Blog “Đọc & Suy ngẫm” đã kịp ghi lại. Ảnh minh hoạ


  5. #5
    Join Date
    Jun 2010
    Posts
    4
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: Thương cho Dân Việt sống với việt cộng .

    Địt mẹ cái lũ phản động tụi bay , chúng mày ăn cứt của thằng Chánh "bịp" phê quá rùi nên nói nhữg điều nghe thúi quá , tụi bây có bik ăn cơm hay k hà
    tụi bây có bik nói tiếng Việt hay k , chỉ giỏi cái xạo lồn là hay thôi , có giỏi thì về Việt Nam mà sủa nè , đừgg có ở đó mà chu cái miệng tụi bây lên mà hú mà sủa.haha các con chó phản động chỉ đc cái nói.

  6. #6
    Join Date
    Jun 2003
    Posts
    6,662
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: Thương cho Dân Việt sống với việt cộng .

    Quote Originally Posted by hoangan2212 View Post
    Địt mẹ cái lũ phản động tụi bay , chúng mày ăn cứt của thằng Chánh "bịp" phê quá rùi nên nói nhữg điều nghe thúi quá , tụi bây có bik ăn cơm hay k hà
    tụi bây có bik nói tiếng Việt hay k , chỉ giỏi cái xạo lồn là hay thôi , có giỏi thì về Việt Nam mà sủa nè , đừgg có ở đó mà chu cái miệng tụi bây lên mà hú mà sủa.haha các con chó phản động chỉ đc cái nói.
    Thành phẩm chăm năm giồng người vc có khác!
    Mở câu là phải đút ngay đầu buồi vào miệng "bác hồ' của chúng nó để nhớ công ơn bác đảng!!
    Khi đoàn phụ nữ miền Nam vượt Trường Sơn ra thăm Bác, các chị được Bác đón tiếp thân tình. Thấy các chị gầy, xanh, hốc hác, Bác hỏi: “Các cháu kinh nguyệt có đều không?".

    Ông không vội hỏi han gì về thành tích chiến đấu của Hằng. Câu hỏi đầu tiên của vị Chủ tịch nước là: "Cháu có buồn đi tiểu, Bác chỉ chỗ cho mà đi."

  7. #7
    Join Date
    Dec 2009
    Posts
    3,699
    Thanks
    6
    Thanked 6 Times in 6 Posts

    Default Re: Thương cho Dân Việt sống với việt cộng .

    Quote Originally Posted by hoangan2212 View Post
    Địt mẹ cái lũ phản động tụi bay , chúng mày ăn cứt của thằng Chánh "bịp" phê quá rùi nên nói nhữg điều nghe thúi quá , tụi bây có bik ăn cơm hay k hà
    tụi bây có bik nói tiếng Việt hay k , chỉ giỏi cái xạo lồn là hay thôi , có giỏi thì về Việt Nam mà sủa nè , đừgg có ở đó mà chu cái miệng tụi bây lên mà hú mà sủa.haha các con chó phản động chỉ đc cái nói.
    Không thể chối cải được của một thế hệ bị "hàng tôm hàng cá bán nước nhồi sọ sâu đậm" mới phịt ra những cái "ấu trĩ" từ một chế độ ngu dốt! Đúng là khôn 35 năm của Đảng đào tạo nên, nhưng sự dại dột "một phút" của một con người "khả ố" của Đảng!

  8. #8
    Join Date
    Jun 2010
    Posts
    2
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: Thương cho Dân Việt sống với việt cộng .

    Quote Originally Posted by hoangan2212 View Post
    Địt mẹ cái lũ phản động tụi bay , chúng mày ăn cứt của thằng Chánh "bịp" phê quá rùi nên nói nhữg điều nghe thúi quá , tụi bây có bik ăn cơm hay k hà
    tụi bây có bik nói tiếng Việt hay k , chỉ giỏi cái xạo lồn là hay thôi , có giỏi thì về Việt Nam mà sủa nè , đừgg có ở đó mà chu cái miệng tụi bây lên mà hú mà sủa.haha các con chó phản động chỉ đc cái nói.
    Chào ACE

    Mấy hổm rầy em bị ma nhập, bịnh hâm tái phát, hay nói bậy, nói bạ. Em ra cầu tiêu móc "kít" lên để ăn suốt mấy ngày nay ngon quá chừng. Bữa nay em tỉnh hơn một chút.... Mong ACE tha thứ lỗi lầm cho em. Em tự tay vả vào miệng em 3 cái. Mong mấy anh 2hon, Le Van 9, nguyenkn, Oldmannow, banhtieu và các ACE tha lỗi cho em.

    Đa tạ

  9. #9
    Join Date
    Feb 2008
    Posts
    538
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: Thương cho Dân Việt sống với việt cộng .

    Name:  DoubleLu2copy.jpg
Views: 5442
Size:  94.4 KB

    Gái Việt rẻ lắm, nhất là con gái chết đói di cư 54/75 đấy. Ở Mỹ gái Việt rẻ bằng ly cà phê thôi đó.
    Truyền thống tự do dân chủ sanh ra để bán thân của giống nòi chết đói di cư 54/75 cầm cờ dzàng khè đấy.
    Yêu Chúa là phải bán thân cho đàn ông da trắng hưởng thụ đó mà.

    Name:  b78506870z120090521081838000g15hvk3b1_lg.jpg
Views: 4699
Size:  125.3 KB

  10. #10
    Join Date
    Dec 2009
    Posts
    3,699
    Thanks
    6
    Thanked 6 Times in 6 Posts

    Default Re: Thương cho Dân Việt sống với việt cộng .

    Còn Gái VC Gorrilla bị thúi và dơ bẩn như thế này thì ai thèm!

    .

  11. #11
    Join Date
    Jun 2010
    Posts
    7
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: Thương cho Dân Việt sống với việt cộng .

    Quote Originally Posted by VN.VN View Post
    Thương cho cái thân ông đi, đi ăn bám đũng quần nước khác mà không biết nhục
    Ngày hôm qua em lại bị ma nhập nữa, bịnh hâm tái phát trầm trọng hơn, em lại ra cầu tiêu thò tay vào bốc "đồ dơ" ăn.... giống như em hay ăn "hối nộ" vậy, nên hay vào đây viết bậy, nói bạ. Bữa nay em uống 1 ly nước tiểu nên con ma có thể đã xuất ra ngoài nên em tỉnh hơn một chút.... Mong ACE tha thứ lỗi lầm cho em. Em tự tay vả vào miệng em 3 cái. Mong mấy anh 2hon, Le Van 9, nguyenkn, Oldmannow, banhtieu , Golden007, cucunon, bộ trưởng lannguyen , Mod Tinh.Nhi và các ACE khác trong forum này tha lỗi cho em. Em xin cắn cỏ ngậm vành .

    Đa tạ

  12. #12
    Join Date
    Dec 2007
    Posts
    171
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: Thương cho Dân Việt sống với việt cộng .

    Quote Originally Posted by VN.VN View Post
    Ngày hôm qua em lại bị ma nhập nữa, bịnh hâm tái phát trầm trọng hơn, em lại ra cầu tiêu thò tay vào bốc "đồ dơ" ăn.... giống như em hay ăn "hối nộ" vậy, nên hay vào đây viết bậy, nói bạ. Bữa nay em uống 1 ly nước tiểu nên con ma có thể đã xuất ra ngoài nên em tỉnh hơn một chút.... Mong ACE tha thứ lỗi lầm cho em. Em tự tay vả vào miệng em 3 cái. Mong mấy anh 2hon, Le Van 9, nguyenkn, Oldmannow, banhtieu , Golden007, cucunon, bộ trưởng lannguyen , Mod Tinh.Nhi và các ACE khác trong forum này tha lỗi cho em. Em xin cắn cỏ ngậm vành .

    Đa tạ
    Tôi tưởng cái web Đatviet thế nào toàn 1 lũ VNCH vô học, ăn tục nói phét, lại còn giả mạo người khác (VN.VN) thể hiện sự vô học!
    VN.VN binh nhất, tao cho mày lấy tên VN.VN đại úy của tao mà dùng nè sao phải đi hack khổ thế em.
    Chúng mày như thế này thì khá lên làm sao được, Như tao đã nói rồi "ĐI ĂN BÁM ĐŨNG QUẦN MÀ KHÔNG BIẾTNHỤC"

  13. #13
    Join Date
    Dec 2007
    Posts
    171
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: Thương cho Dân Việt sống với việt cộng .

    Quote Originally Posted by hoangan2212 View Post
    Địt mẹ cái lũ phản động tụi bay , chúng mày ăn cứt của thằng Chánh "bịp" phê quá rùi nên nói nhữg điều nghe thúi quá , tụi bây có bik ăn cơm hay k hà
    tụi bây có bik nói tiếng Việt hay k , chỉ giỏi cái xạo lồn là hay thôi , có giỏi thì về Việt Nam mà sủa nè , đừgg có ở đó mà chu cái miệng tụi bây lên mà hú mà sủa.haha các con chó phản động chỉ đc cái nói.
    Đúng đấy bạn, bọn này vô học hoàn toàn, chúng nó không hiểu tiếng người đâu, bạn chửi bọn nó làm j cho phí công

  14. #14
    Join Date
    Feb 2008
    Posts
    538
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: Thương cho Dân Việt sống với việt cộng .

    Tôi tưởng cái web Đatviet thế nào toàn 1 lũ VNCH vô học, ăn tục nói phét

    Nô lệ tình dục Đông Dương mà, biết cu đàn ông da trắng thui.

  15. #15
    Join Date
    Dec 2009
    Posts
    3,699
    Thanks
    6
    Thanked 6 Times in 6 Posts

    Default Re: Thương cho Dân Việt sống với việt cộng .

    Người cộng sản nói dối lem lém, nói dối lì lợm, nói dối không hề biết xấu hổ, cũng không hề run sợ ...Nhưng tại sao người dân phải dối trá? Tại vì các cấp lãnh đạo dạy dỗ người dân "dối trá" và "ép" người dân phải dối trá như họ. Vậy là lãnh đạo lẫn người dân đều dối trá để che đậy, và che đậy cái gì đó tất nhiên là xấu xa hèn hạ”.



    Sau năm 75, con gái của VC Gorrilla tự hào đi làm Hoa Hậu để làm Nô Lệ cho Giặc Tàu Cộng nay bị mất nước vẫn không thấy nhục! Con gái hơn Mẹ là nước VN trở thành "chồn lùi"!


  16. #16
    Join Date
    Nov 2006
    Posts
    6,719
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: Thương cho Dân Việt sống với việt cộng .

    Thương cho Dân Vietnam như tên VN.VN bị việt cộng nhồi sọ từ bé nên ko biết cái gì đúng và sai ko nhìn ra
    Làm theo chú dũng,nhỏ hoh đi học lớn lên làm thủ tướng Vietnam

  17. #17
    Join Date
    Dec 2010
    Posts
    460
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: Thương cho Dân Việt sống với việt cộng .

    Người Việt nào mà chẳng dân Việt . VC & VK đều là Việt cả mà .
    VIỆT CỌNG VIỆT KIỀU ĐỀU LÀ VIỆT CẢ .





  18. #18
    Join Date
    Nov 2006
    Posts
    6,719
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: Thương cho Dân Việt sống với việt cộng .

    Quote Originally Posted by VNCH-CS View Post
    Người Việt nào mà chẳng dân Việt . VC & VK đều là Việt cả mà .
    Xạo mày việt kiều bưng bô như chúng bây việt cộng đem lên bàn thờ rồi đó , hiểu chưa đồ bưng bô
    Làm theo chú dũng,nhỏ hoh đi học lớn lên làm thủ tướng Vietnam

  19. #19
    Join Date
    Dec 2010
    Posts
    460
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: Thương cho Dân Việt sống với việt cộng .

    VC & VK đều là Việt bưng bô cả . VC bưng bô VC , VK bưng bô Mỹ đen ..... ẹ quá đi ..... tụi black dơ hơn tụi trắng .
    VIỆT CỌNG VIỆT KIỀU ĐỀU LÀ VIỆT CẢ .





  20. #20
    Join Date
    Nov 2006
    Posts
    6,719
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: Thương cho Dân Việt sống với việt cộng .

    “Tôi tự hào là người Việt Nam”


    1. Tôi tự hào cầu thủ Trần Minh Chiến đã ghi bàn thắng vàng giúp đội vào chung kết Sea Games lần đầu tiên sau bao năm vắng bóng, và cũng tự hào hơn khi biết chấn thương trong giải ấy cũng kết thúc luôn những năm tháng chơi bóng đỉnh cao của anh vì anh chỉ được điều trị trong nước.

    2. Tôi tự hào nhà văn Nguyễn Ngọc Tư bị kiểm điểm nghiêm khắc vì “Những cánh đồng bất tận” thiếu tính giáo dục cho xã hội, giáo dục con người và thiếu tính định hướng chân – thiện – mỹ để con người vươn tới và bây giờ người ta đã dựng nó thành phim.

    3. Tôi tự hào vể Sợi Xích của chân dài Lê Kiều Như và càng tự hào hơn về cái cách mà siêu phẩm ấy được kiểm duyệt, được thông qua và cuối cùng bị cấm phát hành. Tuy nhiên đỉnh cao của sự tự hào là khi biết được Sợi Xích càng bị cấm lại càng bán chạy.

    4. Tôi tự hào Việt Nam có một nghệ sỹ hiếm có như Hồ Kiểng, ông vẫn vui sống ở ‘cõi trần gian lụp xụp’ là căn phòng chứa máy phát điện của khu tập thể Đài truyền hình TP HCM, càng tự hào hơn khi biết rằng một vị lãnh đạo đã thăm, đã hứa là sẽ cấp cho ông một căn nhà và … đã quên.

    5. Tôi tự hào mở vì nhân dịp ngàn năm Thăng Long người ta làm phim về nhà Lý dưới sự hướng dẫn của một đạo diễn Trung Quốc.

    6. Tôi tự hào Việt Nam có tỉ lệ người mẫu đóng phim cao nhất thế giới, chất lượng phim cũng vì thế mà được nâng lên một tầm cao trước đây chưa bao giờ vươn tới.

    7. Tôi tự hào Việt Nam có tỉ lệ nạo phá thai cao nhất trên thế giới

    8. Tôi tự hào Việt Nam tìm sex, hack, crack nhiều nhất trên thế giới

    9. Tôi tự hào Việt Nam có tỷ lệ quán nhậu bình quân đầu người cao nhất thế giới và tửu lượng trung bình của người nhậu ngày càng cao, càng tự hào hơn khi các quán nhậu này miễn nhiễm với khủng hoảng kinh tế thế giới.

    10. Tôi tự hào rượu giả ở Việt Nam đã đạt đến trình độ giả-như-thật và mỗi tháng hàng trăm ngàn chai rượu giả này đã được tiêu thụ.

    11. Tôi tự hào Việt Nam có tỷ lệ hút thuốc lá cao nhất thế giới và giá thuốc lá ở Việt Nam cũng thấp nhất thế giới.

    12. Tôi tự hào vì theo Tổ Chức Y Tế Thế Giới, tai nạn giao thông ở Việt Nam được coi là cao nhất thế giới và mỗi ngày có 31 người chạy xe ra đường và chết vì tai nạn.

    13. Tôi tự hào vì cũng theo thống kê của Tổ Chức Y Tế Thế Giới, mỗi năm Việt Nam có 8 triệu người (chiếm xấp xỉ 1/10 tổng dân số) bị ngộ độc thực phẩm hoặc ngộ độc do liên quan đến thực phẩm.

    14. Tôi tự hào vì theo đánh giá của Chương trình Phát triển Liên hiệp quốc (UNDP), Việt Nam nằm trong top 5 nước đứng đầu thế giới dễ bị tổn thương nhất đối với biến đổi khí hậu.

    15. Tôi tự hào vì cũng theo UNDP, Hà Nội, Tp. HCM ô nhiễm bụi hàng đầu Châu Á.

    16. Tôi tự hào Việt Nam là nước nghèo mà giá đất bao giờ cũng thuộc Top 10 thế giới.

    17. Tôi tự hào Việt Nam mua nguyên liệu sản xuất thuốc Tamiflu với giá cao hơn và hạn sử dụng ngắn hơn 70%.

    18. Tôi tự hào giá sữa tại Việt Nam cao nhất thế giới.

    19. Tôi tự hào giá thuốc Việt Nam cao gấp 5 đến 40 lần so với thế giới.

    20. Tôi tự hào Việt Nam là một trong những nước tiêu thụ mỳ ăn liền nhiều nhất châu Á.

    21. Tôi tự hào người Việt Nam mê 3G nhất thế giới dù họ chưa sử dụng hết hay hiểu hết 30% tính năng của 3G.

    22. Tôi tự hào lương giáo sư Việt Nam thấp nhất thế giới.

    23. Tôi tự hào tháng 7/2009, Việt Nam lần đầu tiên có mặt trong danh sách 12 quốc gia phát tán thư rác nhiều nhất thế giới do hãng bảo mật Sophos công bố và kể từ đó, thứ hạng của Việt Nam liên tục tăng. Cuối năm 2009, báo cáo thư rác của hãng bảo mật Symantec đã xếp Việt Nam vào top 5 quốc gia phát tán thư rác. Mới đây, theo báo cáo về hiện trạng các mối đe dọa bảo mật do Symantec công bố, Việt Nam còn là quốc gia đứng thứ 2 Đông Nam Á và thứ 7 trong khu vực châu Á – Thái Bình Dương về phát tán mã độc (malware) hay đứng đầu khu vực Đông Nam Á và thứ 4 châu Á – Thái Bình Dương về phát tán thư rác.

    24. Tôi tự hào về cặp bánh chưng bánh giầy khổng lồ là lễ vật giỗ Tổ đặc biệt của nhân dân TP.HCM, khi về đến đền Hùng, người dân “mổ” bánh thì thấy bánh chưng đã vữa và lên men, có mùi khó chịu, còn bánh giầy bị mốc xanh, bên ngoài là một lớp mỏng bột, bên trong bánh hoàn toàn được làm bằng… mút xốp.

    25. Tôi tự hào Đà Nẵng là thành phố duy nhất không có người ăn xin, càng tự hào hơn khi tất cả các tỉnh thành còn lại cương quyết không học tập Đà Nẵng về mặt này.

    26. Tôi tự hào vì trước kia bên cạnh sông Hậu là một mảnh đất hoang, cha con ông bà Trần Ngọc Hoằng, Trần Ngọc Sương đã xây dựng nên một Nông Trường Sông Hậu nổi tiếng thế giới, bà Sương được bầu là Người phụ nữ ấn tượng khu vực châu Á – Thái Bình Dương năm 2002; càng tự hào hơn khi đất của nông trường nằm trong khu quy hoạch dự án ABC gì đó của thành phố Cần Thơ và để giải quyết vụ tranh chấp đất đai này, người ta dự định mời bà về nghỉ 8 năm trong một gian phòng cổ xưa lát toàn đá mát lạnh, điểm thêm vài chấn song rất trữ tình.

    27. Tôi tự hào về Café Trung Nguyên vàĐặng Lê Nguyên Vũ – Doanh nghiệp trẻ xuất sắc nhất ASEAN năm 2004, càng tự hào hơn khi biết công ty này trốn thuế hơn 3 tỷ đồng và sau một vụ đình công của hơn 500 nhân viên vì trả lương rẻ mạt, công ty này đã tăng thêm phụ cấp 210.000 đồng/người.

    28. Tôi tự hào về nữ anh hùng Trần Thị Lýtrong tác phẩm Người Con Gái Việt Nam của Tố Hữu và càng tự hào hơn sau … 40 năm kể từ khi thế giới biết đến bà, Việt Nam đã phong tặng bà danh hiệu anh hùng và sau đó vài tháng, bà đã mất trong nghèo đói bệnh tật, hoàn cảnh của những đồng đội chiến đấu của bà cũng không khá hơn.

    29. Tôi tự hào trong buổi lễ vinh danh Ngô Bảo Châu đạt giải thưởng Fields, người tham gia chen chúc, giành nhau bắt tay, trò chuyện với ông … Nguyễn Tấn Dũng.

    30. Tôi tự hào Huỳnh Đạt Sỹ của Việt Nam đã có phát minh xây dựng vĩ đại: bê tông lõi tre.

    31. Tôi tự hào cầu Cần Thơ là chiếc cầu đầu tiên trên thế giới chưa xây xong đã sập, cầu này cũng mở hàng cho một loạt cầu chưa xong đã sập khác tại Việt Nam

    32. Tôi tự hào là sau bao nhiêu nghiên cứu khắc phục tình trạng ngập lụt, Sài Gòn đã có những con đê đẹp đến say mê.

    33. Tôi tự hào Việt Nam có đại gia Huỳnh Phi Dũng và cái mà ông gọi là khu du lịch tâm linh Đại Nam vì rất nhiều câu đối, bài thơ chẳng giống ai và nhất là tổ hợp kiến trúc … không đụng hàng trên toàn thế giới – thờ Phật Tổ, Hùng Vương, Hồ Chủ Tịch và …gia đình ông Dũng trong cùng một điện.

    Nguồn : Báo Tổ Quốc
    Làm theo chú dũng,nhỏ hoh đi học lớn lên làm thủ tướng Vietnam

Page 1 of 5 12345 LastLast

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •