Page 1 of 18 1234567891011 ... LastLast
Results 1 to 20 of 349

Thread: Đừng nghe những gì Cộng Sản nói...

  
  1. #1
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Đừng nghe những gì Cộng Sản nói...

    GIAN TRÁ, ĐỒNG MINH LÝ TƯỞNG CỦA BẠO LỰC

    Nguyễn Đức Cung


    Trong bài diễn văn gửi đến Hội Đồng Giải Nobel về văn chương tổ chức tại thủ đô của Vương quốc Thụy Điển năm 1970, nhà văn Alexandr Isayevich Solzhenitsyn, người trúng giải thưởng cao quý này nhưng không đến nhận giải được, vì tình hình tác giả ở Liên Xô không cho phép, đã có viết rằng: “Chúng ta đừng quên điều này: bạo lực không sống một mình và không có khả năng sống một mình; nó buộc phải đan xen với dối trá. Giữa chúng có một mối dây liên kết tự nhiên, mật thiết và sâu đậm nhất. Bạo lực lấy gian dối làm nơi trú ẩn, gian dối lấy bạo lực làm chỗ nương tựa.

    Người nào từng một lần tuyên bố lấy bạo lực làm PHƯƠNG PHÁP thì người đó buộc phải chọn dối trá làm NGUYÊN TẮC” (But let us not forget that violence does not live alone and is not capable of living alone: it is necessarily interwoven with falsehood. Between them lies the most intimate, the deepest of natural bonds. Violence finds its only refuge in falsehood, falsehood its only support in violence. Any man who has once acclaimed violence as his METHOD must inexorably choose falsehood as his PRINCIPLE.” (Http://nobelprize.org/nobel_prizes/literature... Trần Duy Nhiên, Thái hà – Tòa Khâm sứ: Có thể chiến thắng sự gian dối! Vietcatholic ngày 28-9-2008).

    Quan điểm của nhà văn Solzhenitsyn đưa ra nhờ vào nhiều kinh nghiệm quý giá trải qua thời gian chung sống dưới chế độ Cộng Sản tại Liên Xô, với nhiều năm tháng tù đày khổ cực trong các trại tập trung cải tạo đã cho phép nhà văn phát biểu như vậy mà không sợ sai lầm. Người Cộng Sản VN thường công khai tuyên bố đường lối hành động của họ dựa trên “bạo lực cách mạng” hay “bạo lực của nền chuyên chính vô sản”. Căn cứ trên các quan điểm và tuyên bố đó chúng ta thử nhìn lại lịch sử, đối chiếu với thực trạng Việt nam từ năm 1945 đến ngày nay để hiểu thêm bộ mặt gian trá của chế độ cầm quyền Việt nam và nhất là có thái độ ứng xử thích đáng nhân biến cố Tòa Khâm Sứ và giáo xứ Thái Hà ở Hà Nội.

    1.- Gian trá, nguyên tắc hành xử độc ác của người Cộng Sản trong quá khứ.

    Gian trá là gì? Theo từ nguyên của Hán tự chữ gian viết bên trái bộ nữ và bên phải chữ can đọc là gian. Người Tàu trước đây thường hay kỳ thị đàn bà, con gái (nhất nam viết hữu, thập nữ viết vô) nên một số tính từ xấu đều viết có chữ nữ một bên. Chữ gian được viết theo lối hài thanh và hội ý. Chữ trá một bên viết chữ tạc và một bên viết chữ ngôn (tiếng nói), có nghĩa dùng lời nói để đánh lừa một việc gì đó. Hán Việt Từ Điển của Thiều Chửu (trang 622) cho một lời giải thích về chữ trá là: “Tục gọi kẻ lạ cớ gì lấy của người là trá (lừa)” .

    Gian trá tự trong bản chất là phương cách xử thế của người ác và phạm vi hoạt động chỉ giới hạn trong một số ít nạn nhân hay tập thể nhỏ. Tuy nhiên một khi gian trá trở thành phương thức hành động của một chế độ cầm quyền thì tầm tác hại của nó lớn biết bao nhiêu!

    Gian trá nói chung là giả dối có thể chỉ về lời nói, hành động, tư tưởng, cử chỉ. Nó đối lập với thành thật hay chân lý. Gian trá do tự phát từ tâm thức cá nhân hay bắt chước từ tha nhân hoặc tập thể, học lóm từ một tập thể nào đó.

    Trong cuộc đời hoạt động của Hồ Chí Minh ông đã dùng hàng chục tên giả, bí danh, mật số để đánh lừa mọi người, mọi chính phủ, kể cả những đồng chí thân cận của ông. Trong cuộc sống đời thường của Hồ cũng đã có rất nhiều mẩu chuyện về sự dối trá của ông, thí dụ ông là người luôn luôn hút thuốc lá Mỹ Philips Morris thường để tận túi áo trong, nhưng khi mời khách thì ông lại lôi báo thuốc là Điện Biên bỏ ở túi áo ngoài ra mời kẻ khác. Một số nhà nghiên cứu sử học ngoại quốc đều đồng ý với nhau rằng ông Hồ là người đóng kịch rất khéo, nghĩa là biết che dấu hành tung, thái độ giả dối của mình trong mọi tình huống. Sau đây là một số những thủ đoạn gian trá tiêu biểu.

    Trong tác phẩm Hồ Chí Minh tại Trung Quốc, Một kẻ ngụy trang chủ nghĩa dân tộc Việt Nam, tác giả Tưởng Vĩnh Kính đã lột trần bộ mặt gian trá của Hồ Chí Minh từ những năm 20 của thế kỷ XX khi họ Hồ sử dụng bộ áo “dân tộc” để che đậy khuôn mặt làm tay sai cho cộng sản quốc tế của ông ta. Nhận định của Tưởng Vĩnh Kính được ghi lại: “Hồ Chí Minh rời Mạc-tư-khoa đi Quảng-châu (miền nam Trung-quốc) vào khoảng cuối năm 1924.

    Tháng 4 năm 1927 ông lại rời Quảng-châu để đi Vũ-Hán, và đến tháng 7 năm ấy thì trở về lại Liên-xô. Đây là lần đầu tiên ông đến Trung-quốc và đã lưu lại đó trong thời gian hai năm rưỡi. Nhiệm vụ chủ yếu của ông lúc bấy giờ - dưới sách lược về Đông-phương của Liên-xô – là vận dụng cuộc cách mạng của Trung-quốc đang có ảnh hưởng mạnh đối với Việt-nam, dùng chiêu bài chủ nghĩa dân tộc để lập nên một tổ chức gọi là Việt Nam Thanh Niên Cách Mạng Đồng Chí Hội (gọi tắt là Đồng Chí Hội), tiến hành các hoạt động tổ chức và tuyên truyền hướng vào Việt-nam. Đồng Chí Hội chính là tổ chức tiền thân của đảng Cộng Sản Việt-nam.” (Tưởng Vĩnh Kính, Nhất cá Việt Nam dân tộc chủ nghĩa đích ngụy trang giả, Bản dịch của Thượng Huyền, Nhà xuất bản Văn Nghệ 1999, trang 71).

    Hoạt động đáng chú ý của Hồ Chí Minh trong năm 1925 là cùng với Lâm Đức Thụ lừa bán cụ Phan Bội Châu cho mật thám Pháp lấy 100,000 đồng (tiền Việt-nam) và thu tóm tất cả các cán bộ của Tâm Tâm Xã vào Đồng Chí Hội. Thủ đoạn gian trá này của họ Hồ được tay chân bộ hạ giải thích một cách bất nhân là cụ Phan đã già rồi, không còn thích hợp với cách mạng nữa. Cũng theo Tưởng Vĩnh Kính, “Sự việc xong, hai người chia đôi số tiền một trăm ngàn đồng đó.

    Ông Hồ đã dùng phần tiền của ông để tổ chức Việt Nam Thanh Niên Cách Mạng Đồng Chí Hội, còn Thụ thì dùng tiền đó tiêu phí trong các hộp đêm tại Hương-cảng. Và từ đó, Hồ, Thụ hai người còn tiếp tục hợp tác trong nhiều năm nữa để bán các đồng chí của cụ Phan. Nguyên vì lúc bấy giờ, các thanh niên Việt-nam trốn sang Quảng-châu để xin vào học trường võ bị Hoàng Phố rất đông. Những ai chịu theo Hồ gia nhập Đồng Chí Hội, thì sau khi học xong, sẽ được bảo đảm bí mật trở về nước an toàn; còn những ai vẫn trung thành với tổ chức của cụ Phan, khi về đến biên giới Hoa –Việt, tức thì bị mật thám Pháp bắt ngay. Những người này sở dĩ bị bắt, vì trước đó Hồ đã báo cho Thụ ở Hương-cảng biết, Thụ đem ảnh của họ nộp cho lãnh sự Pháp ở Hương-cảng. Sau khi họ bị bắt, Hồ và Thụ lại được chia nhau tiền thưởng.” (Tưởng Vĩnh Kính, Sách đã dẫn, trang 84).

    Sau khi cướp được chính quyền năm 1945, đảng Cộng Sản Việt Nam tiến hành các hoạt động khủng bố với các thủ đoạn gian trá nhằm tiêu diệt các chính đảng quốc gia không cùng lập trường với mình, cụ thể là vụ Ôn Như Hầu tại Hà Nội và vụ cầu Chiêm-Sơn tại Quảng Nam.

    Khoảng tháng 5-1946, Mặt trận Quốc Dân Đảng Việt Nam gồm có Đại Việt Quốc Dân Đảng của Trương Tử Anh, Việt Nam Quốc Dân Đảng của Vũ Hồng Khanh và Đại Việt Dân Chính của Nguyễn Tường Tam kết hợp lại với nhau để chống Việt Minh tại Hà Nội. Ngày 31-5-1946 Hồ Chí Minh rời Hà Nội theo phái đoàn sang Pháp dự hội nghị Fontainebleau, trao quyền lại cho cụ Huỳnh Thúc Kháng làm quyền chủ tịch. Võ Nguyên Giáp tung tin giả là Mặt Trận Quốc Dân Đảng sẽ tấn công các nhân viên chính phủ nhân dịp họ tham gia cuộc duyệt binh kỷ niệm ngày Cách mạng Pháp 14-7. Ngày 13-7-1946, Võ Nguyên Giáp cho công an tấn công lục soát trụ sở của Ban tuyên huấn Đệ thất khu Đảng bộ của Quốc Dân Đảng tại số 9 phố Ôn Như Hầu. Trụ sở này trước đây vốn do quân đội Nhật trưng dụng, về sau bàn giao lại cho quân đội Trung Hoa của Tưởng Giới Thạch.

    Trong vườn nhà này vốn đã có chôn một số lính Tàu chết vì bội thực hoặc phù thủng theo sự tiết lộ của nhà thầu sửa chữa trụ sở, ông Nguyễn Duy Hợi. Võ Nguyên Giáp chiều ngày 12-7 đã cho tay chân đến nhà thương Bạch Mai lấy một số xác chết vô thừa nhận đem vứt vào trụ sở rồi ngày 13-7 gian trá tung tin rằng trong khi lục soát trụ sở nói trên, chính quyền VM đã tìm thấy nơi đây một số xác người nên tiến hành lập biên bản cho rằng QDĐ đã tổ chức “hắc điếm”, bắt cóc, giết người, tống tiền, cướp của nên bắt đi một số cán bộ QDĐ như Phan Kích Nam, Nguyễn Văn Phúc, Nguyễn Chữ, Phan Quán, Phạm Văn Thắng. Việt Minh lại đem sự vụ này đánh lừa cụ Huỳnh Thúc Kháng lúc đó làm Bộ Trưởng Bộ Nội Vụ thay mặt ông Hồ xử lý công việc ở nhà, nên cụ Huỳnh đã ra nghị định lên án QDĐ rất gắt gao.

    Tất cả những việc làm đó đều do Hồ Chí Minh chỉ đạo mà bằng chứng là ghi nhận của Jean Lacouture, trong tác phẩm Ho Chi Minh, A Political Biography xuất bản lần đầu năm 1967, về việc ông Hồ đối đáp với tướng Salan khi viên tướng Pháp hỏi Hồ Chí Minh rằng có lo ngại gì khi đi xa để đất nước trong tay những cán bộ trẻ nóng nảy như Trường Chinh, Võ Nguyên Giáp không, ông Hồ đã trả lời: “Họ làm được cái gì mà không có tôi? Chính tôi đã tác thành cho họ mà!” (Minh Võ, Hồ Chí Minh, nhận định tổng hợp, Tủ sách Tiếng Quê Hương, Virginia, 2006, trang 75).

    Sử dụng gian kế trong chính sách tiêu diệt các chính đảng quốc gia, Việt Minh ngụy tạo ra vụ cầu Chiêm Sơn ở Quảng Nam. Lúc bấy giờ là cuối tháng 7 năm 1946, Trưởng công an Việt Minh ở Quảng Nam đã mua chuộc được Nguyễn Phúc tức Phó Đảnh với đứa con trai 15 tuổi âm mưu cùng một số người khác chận chuyến xe lửa xuôi nam, ngừng lại tại cầu Chiêm Sơn cướp vũ khí để làm loạn. Người tài xế xe lửa khai có thấy mấy người tháo bù lon dưới gầm cầu nên hôm sau hai cha con Nguyễn Phúc bị bắt, được mớm cung khai cho một số cán bộ cao cấp của Việt Nam Quốc Dân Đảng tại địa phương như Phan Bá Lân, Huỳnh Hòa, Phan Ngô là có liên hệ. Các vị này bị tra tấn nhưng không nhận tội và bị đưa đi giam tại trại Nghi Hạ, Trà Linh. Những ngày sau đó VM tiến hành bắt rất nhiều đảng viên QDĐ bỏ vào bao bố thả trôi sông.

    Đặc biệt trong cuộc chiến tranh giữa Việt Minh và Pháp 1945-1954, Việt Minh thiết lập rất nhiều nhà tù để giam giữ các cán bộ Việt Quốc và Đại Việt trên các vùng sơn cước Quảng Nam, Quảng Ngãi, Hà Tĩnh v.v… vu cáo họ với tội Việt gian.

    Tại Hà Nội một số sinh viên cán bộ Đại Việt như hai anh em Đặng Văn Bút, Đặng Văn Nghiên, Đỗ Ngọc Phúc tức Phúc Toét (bí danh Trí), Đặng Vũ Chứ (con trai Bác sĩ Đặng Vũ Lạc) anh em họ của Trường Chinh (tức Đặng Xuân Khu, người làng Hành Thiện), Quản Trọng Ứng, rồi Đảng trưởng Đại Việt Trương Tử Anh lần lượt bị thủ tiêu trước ngày nổ ra chiến tranh Việt Minh – Pháp ngày 19-12-1946. Nỗi u uất của anh em cán bộ Việt Quốc bị VM giết trong kháng chiến chống Pháp đã được diễn tả trong hai câu dưới đây:

    Trăng hai tròn xác chết đã năm thây, mượn đất Trà Linh chôn sấp ngửa;
    Chiếu một manh kẹp tre năm bảy tấm, gọi hồn Tổ Quốc chứng ngay gian.

    Tuy nhiên có lẽ không đâu mà sự kiện đẫm máu hơn, khốc liệt hơn và gian trá hơn cho bằng cuộc Cải cách Ruộng đất được chính quyền Việt Minh thi hành từ năm 1953 đến 1956 đã giết hại khoảng 172.008 người trong đó có 123.266 người được xác nhận là vô tội. Đau đớn nhất là trường hợp bà Nguyễn Thị Năm tức là Cát Thành Long, người mà thời trước cách mạng đã từng nuôi ăn, che giấu, giúp đỡ các ông Trường Chinh, Hoàng Quốc Việt, Lê Đức Thọ, Phạm Văn Đồng, Lê Thanh Nghị, Lê Giản. Chính bà Năm đã từng đóng góp hơn 100 lạng vàng trong Tuần Lễ Vàng cho chính quyền mới. Bản thân bà tham gia Hội Phụ Nữ, có con trai đi bộ đội là Trung đoàn trưởng. Thế mà bà Nguyễn Thị Năm vẫn bị quy là địa chủ, cường hào ác bá và lãnh án tử hình trong cuộc CCRĐ.

    Hồ Chí Minh và đồng bọn đã tỏ ra vô ơn và lãnh đạm trước cái chết của bà Năm. Dưới cái nhìn của đảng CSVN, cuộc cải cách ruộng đất chính là cuộc cách mạng “long trời lở đất” mà trong đó việc tố giác lẫn nhau giữa các thành phần dân chúng, dĩ nhiên là tố láo, tố điêu được đảng khuyến khích, như ông Nguyễn Minh Cần ghi nhận như sau: “Một điều kỳ quái cần nói nữa là: mọi lời tố của nông dân đều không cần bằng chứng, hơn nữa mọi lời “ tố”của họ đều được coi là bằng chứng, đều được ghi vào hồ sơ tội trạng! Không cần có bất cứ một sự kiểm chứng nào hết! “Lý luận” chung hồi đó là “phải tin tưởng ở quần chúng”, “nông dân lao động đã nói là đúng”.

    Thế là không còn ai cãi được nữa! Chính vì thế, khi đội cần “đánh vào”bí thư hay chủ tịch ủy ban kháng chiến trước ở vùng tạm bị chiếm, nay bị coi là tổ chức cũ, mà có một ai đó “tố” là “chúng nọ họp Quốc Dân Đảng” thì bị “lên hồ sơ” ngay là “bí thư Quốc Dân Đảng”, và anh ta khó tránh khỏi cái án tử hình! Một nông dân “tố” một người bị “kích” lên địa chủ là “hồi kháng chiến, khi máy bay địch tới, tôi thấy hắn nhìn lên trời và chỉ chỏ cái gì đó”, tức thì bị quy ngay là “gián điệp”và số phận anh ta coi như “đi đứt” . (Nguyễn Minh Cần, Xin đừng quên! Nửa thế kỷ trước... bài báo đăng trong tạp chí Thế kỷ 21, số 165 & 166, Tháng Giêng và Tháng Hai năm 2003, tr. 34.)
    Lannguyen

  2. #2
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Đừng nghe những gì Cộng Sản nói...

    GIAN TRÁ, ĐỒNG MINH LÝ TƯỞNG CỦA BẠO LỰC

    Nguyễn Đức Cung
    [2]

    Ở một đoạn khác, tác giả Nguyễn Minh Cần cho biết: “Chưa bao giờ sự giả dối trắng trợn được đề cao như trong CCRĐ. Chẳng cần phải nói tới việc các “anh đội”, “chị đội”báo cáo láo cho đoàn, vì nó quá thường, mà cái cần vạch ra ở đây chính là người ta ép buộc, khuyến khích người nông dân nói dối, làm láo.. Dần dà rồi người nông dân cũng thấy cần phải nói dối, làm láo để “qua khỏi cái dận CCRĐ”, họ cũng “tố bậy”, “tố điêu”, dù trong thâm tâm biết mình đang nói dối, vu khống. Cũng có người cố giữ lương tâm trong sạch, nhưng thường họ phải trả giá đắt cho điều đó. Cho nên cơn dịch dối trá cứ lan tràn. Đội cũng dạy thêm cho nông dân quen làm những việc giả dối, chẳng hạn như dặn họ: khi thấy trên màn ảnh xuất hiện hình địa chủ thì phải hô “đả đảo”, hay vừa hô vừa ném đá vào hình địa chủ để tỏ lòng uất hận của mình.” (Nguyễn Minh Cần, Bài đã dẫn, tr. 35)

    Nhận định về hậu quả bi thảm của cuộc CCRĐ, Nguyễn Hữu Đang, một nhân vật trọng yếu trong phong trào Giai Phẩm – Nhân Văn (1956) đã viết: “Trong Cải cách ruộng đất, những việc bắt người, giam người, tra hỏi (dùng nhục hình dã man), xử tù, xử bắn, tịch thu tài sản, hết sức bừa bãi, bậy bạ, cũng như việc bao vây đến làm chết đói những thiếu nhi vô tội trong các gia đình địa chủ (hoặc chính nông dân mà bị quy sai thành phần), không phải chỉ hoàn toàn do sự lãnh đạo kém cỏi mà còn do thiếu chế độ pháp trị hẳn hòi... Do pháp trị thiếu sót mà cải cách ruộng đất hỏng to đến thế.” (Trần Gia Phụng, Án tích Cộng sản Việt Nam, bản in lần thứ hai, Nxb. Non Nước, Toronto, Canada, 2001, tr. 193). Một chế độ không có nền tảng pháp trị hẳn hòi chính là chế độ xây dựng trên sự dối trá, lừa gạt do chính quyền chủ xướng với mục đích thu tóm mọi quyền lợi về cho phe phái của mình, phe thống trị mà không đếm xỉa gì đến quyền lợi của lớp người bị trị tức nhân dân.

    Sau khi tổng kết cuộc CCRĐ, đảng CSVN coi như giành được thắng lợi lớn là đem ruộng đất lại cho dân cày nhưng trong thực tế ruộng đất nông dân được chia thì một phần đáng kể là của những người bị quy oan, khi sửa sai cuối cùng phải trả lại. Nông dân được chia phần ruộng thì chẳng bao lâu lại không thoát khỏi thủ đoạn gian trá của nhà cầm quyền khi đảng CS bắt đầu lùa họ vào hợp tác xã để tập thể hóa nông nghiệp trong năm 1957-1958.

    2.- Gian trá, nguyên tắc xử trí quen thuộc của CS từ vụ án Giai Phẩm (1956) – Nhân Văn đến sự kiện Tòa Khâm Sứ và Giáo xứ Thái Hà (2007-2008).

    Vụ án Giai Phẩm và Nhân Văn bùng nổ tại Hà Nội vào thời gian đầu năm 1956 và kéo dài cho đến năm 1960 khi một số văn nghệ sĩ như Nguyễn Hữu Đang, Hoàng Cầm, Trần Dần, Thụy An Lưu Thị Yến, Trần Thiếu Bảo cùng rất nhiều văn nghệ sĩ khác mở ra một phong trào đòi tự do sáng tác, đòi thoát khỏi sự lãnh đạo văn nghệ của nhà nước Cộng Sản, mà người khai pháo có lẽ là Trần Dần, và người chủ trì kiên cường là Nguyễn Hữu Đang.

    Nhân một chuyến đi công tác Trung quốc, Trần Dần có đọc một lá thư của Hồ Phong gửi Trung ương Đảng CSTQ phản đối sự can thiệp của đảng vào sự sáng tác của nhà văn cách mạng, nên ông chịu ảnh hưởng lá thư đó. Lúc bấy giờ Trần Dần yêu một thiếu nữ Công Giáo con nhà giàu và gia đình đã di cư vào Nam. Cô gái bị đảng quy là thành phần bóc lột và mặc dù cô giao nhà cửa cho Ban quản lý tài sản, đảng vẫn không cho họ lấy nhau.

    Dù vậy Trần Dần vẫn cứ đến chung sống với cô gái ở phố Sinh Từ, nên bị đảng thuyên chuyển lên Việt bắc. Ông nghỉ việc về Hà Nội rồi xin ra khỏi đảng. Cùng với những văn nghệ sĩ khác như Hoàng Cầm, Lê Đạt, Hoàng Yến, ông đã phê bình thơ Tố Hữu khá nặng lời mà Tố Hữu lúc bấy giờ được coi như thần tượng thi ca Cộng Sản. Giả sử người yêu của Trần Dần lúc đó là một người Phật giáo hay đạo ông bà thì chắc là không có vấn đề gì, nhưng đàng này là một người Công Giáo, mà chế độ Cộng Sản vốn rất dị ứng với Công Giáo.

    Nhân dịp Tết Bính thân (1956) Đặc san Giai Phẩm 1956 ra đời do Nhà xuất bản Minh Đức của Trần Thiếu Bảo ấn hành trong đó có ba bài quan trọng là “Cái chổi quét rác rưởi” của Phùng Quán, “Ông bình vôi” (thơ) của Lê Đạt, và “Nhất định thắng” (thơ) của Trần Dần trong đó có những câu như:

    “Tôi bước đi
    không thấy phố
    không thấy nhà
    Chỉ thấy mưa sa
    Trên màu cờ đỏ.”


    Những câu thơ sau đây của Trần Dần bị quy chụp là chỉ trích lãnh tụ:

    “... Tôi đi giữa trời mưa đất Bắc
    Tôi bỗng nghe những tiếng thì thầm
    Tiếng người nói xen tiếng đời ầm ả.

    - Chúng phá hiệp thương!
    - Liệu có hiệp thương?
    - Liệu có tuyển cử?
    - Liệu tổng hay chẳng tổng?
    - Liệu đúng kỳ hay chậm vài năm?
    - Những câu hỏi đi giữa đời lỏng chỏng.

    Ôi! Xưa nay Người vẫn thiếu tin Người.
    Người vẫn thường kinh hoảng trước tương lai.”
    Lannguyen

  3. #3
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Đừng nghe những gì Cộng Sản nói...

    GIAN TRÁ, ĐỒNG MINH LÝ TƯỞNG CỦA BẠO LỰC

    Nguyễn Đức Cung
    [3]

    Dưới chế độ Cộng Sản chữ “Người” viết hoa thường là để chỉ Hồ Chí Minh, nay Trần Dần viết hoa chữ người nói trên tức muốn ám chỉ Hồ Chí Minh, có tư tưởng bài xích lãnh tụ nên ông bị bắt giam ngay. Đây là một lối lập luận đầy gian trá và rất độc đoán của chế độ Cộng Sản, còn khắc nghiệt hơn cả vấn đề “phạm trường quy” trong luật lệ thi cử của nước ta dưới thời phong kiến.

    Lúc bấy giờ ở Hà Nội lại có giải thưởng văn học 1954-55 mà một số người vừa có tác phẩm dự giải, vừa là giám khảo và sau đó lại là kẻ trúng giải đó là Xuân Diệu, Nguyễn Huy Tưởng, Hoài Thanh. Giới văn nghệ sĩ lúc đó chia ra hai phe (theo nhận định của cụ Phan Khôi) một bên là các quan văn nghệ tức nhóm người đi với chính quyền và một nhóm gọi là quần chúng văn nghệ là nhóm đòi tự do sáng tác. Hoài Thanh là người nổ phát súng đầu tiên vào Trần Dần, ghép ông vào tội phản động. Tiếp tay với Hoài Thanh còn có Hoàng Trung Thông, Nguyễn Đình Thi. Sau Giai Phẩm Mùa Xuân còn có thêm Giai Phẩm Mùa Thu (ba tập), và Giai Phẩm Mùa Đông.

    Trong Giai Phẩm Mùa Thu tập 1, có bài viết của Phan Khôi nhan đề “Phê bình lãnh đạo văn nghệ” mà ông cho rằng “nhược bằng bắt mọi người phải viết theo lối của mình, thì rồi đến một ngày kia, hàng trăm thứ hoa cúc đều phải nở ra cúc vạn thọ hết.” Trong tập này cũng có bài “Ông bình vôi” của Phan Khôi mà ông là một nhà văn nổi tiếng thời tiền chiến, tiếng tăm ngang hàng với Phạm Quỳnh, Ngô Đức Kế, Trần Trọng Kim. Phan Khôi cũng còn là cháu ngoại của cụ Hoàng Diệu. Ngoài việc phê bình lãnh đạo văn nghệ, Phan Khôi còn “phang” tới lãnh đạo đảng.

    Ngày 20-9-1956 Phan Khôi cho ra tờ Nhân Văn số 1, với Nguyễn Hữu Đang làm tổng biên tập, trong đó có bài “Chúng tôi phỏng vấn về vấn đề Mở rộng tự do dân chủ” có phần trả lời của giáo sư Nguyễn Mạnh Tường (nổi danh từ thời còn du học ở Pháp) và nhiều bài giá trị khác như “Chống bè phái trong văn nghệ” của Trần Công, bài “Con người Trần Dần” của Hoàng Cầm. Nguyễn Chương, Phó trưởng ban tuyên huấn trung ương đảng viết trên báo Nhân Dân cho rằng Nhân Văn là tay sai của địch.

    Trong tờ Nhân Văn số 2 ra ngày 5-10-1956, học giả Đào Duy Anh lên tiếng: “Trong quá trình xây dựng chế độ, chúng ta gặp trong chính nội bộ của chúng ta, những hạn chế và ngăn cản tự do. Tên tuổi của những kẻ thù nội bộ của tự do ấy, người ta đều biết cả: tức là tệ quan liêu,, mệnh lệnh, độc đoán, bè phái...” Ba tác giả Hoàng Cầm, Hữu Loan, và Trần Duy viết bài “Chúng tôi cực lực phản đối luận điệu vu cáo chính trị” để trả lời Nguyễn Chương.

    Trong Nhân Văn số 3 bài của Trần Đức Thảo “Nỗ lực phát triển tự do dân chủ” có viết: ”Người trí thức hoạt động văn hóa, cần tự do như khí trời để thở. Có tự do mới nay mạnh được sáng tác văn nghệ, nghiên cứu khoa học, cải tiến kỹ thuật. Phát triển tự do là nhu cầu thiết thân đồng thời là nhiệm vụ số 1 của người trí thức cũng như của toàn dân...” Những lời đầy tâm huyết và can đảm của giáo sư Trần Đức Thảo cách nay hơn nửa thế kỷ chính là lời kêu gọi đối với các nhà trí thức trong nước về trách nhiệm của mình đối với dân tộc ngày nay.

    Một người đứng trong hàng ngũ bênh đảng, giáo sư thạc sĩ Hoàng Xuân Nhị trong một bài viết có tên “Chủ nghĩa nhân văn của chúng ta” đăng trên báo Nhân Dân ngày 16 và 17-10-1956 vận dụng thuyết Mác Lê để chứng minh “văn nghệ phải có đảng tính và văn nghệ sĩ phải triệt để phục tùng sự lãnh đạo của đảng” (Trần Gia Phụng, Sđd, tr. 172). Trên Nhân Văn số 4 Bùi Quang Đoài lúc bấy giờ chỉ là một sinh viên, sau khi chứng minh lập luận của ông Hoàng Xuân Nhị là sai lầm, đã viết rằng: “Xuất phát từ lệch lạc đó, Hoàng Xuân Nhị cho rằng nhờ có Đảng mới có tự do tư tưởng. Như ý kiến tôi vừa trình bày, tôi hỏi lại ông Nhị là có Đảng rồi mới có quần chúng hay có quần chúng rồi mới có Đảng.

    Như thế thì rõ ràng không phải có Đảng người nghệ sĩ mới có tự do tư tưởng mà ngay cả những thế kỷ trước, cũng như thời kỳ cách mạng, mặc dầu thực dân đàn áp khủng bố, Vũ Trọng Phụng vẫn kiên quyết tự do tư tưởng, tố cáo “cái xã hội đểu”buộc tội giới cầm quyền lúc bấy giờ. Lúc ấy họ có là đảng viên đâu... Như thế thì tự do tư tưởng không phải là một vấn đề Đảng ban ơn cho quần chúng như ông Nhị đã lầm tưởng...” Bùi Quang Đoài đã công khai phủ nhận sự ban ơn của Đảng trong lãnh vực tự do tư tưởng. Đảng không có quyền ban ơn tự do tư tưởng cho ai hết!

    Từ hơn nửa thế kỷ về trước quan điểm của Bùi Quang Đoài sao mà giống quan điểm của Đức Tổng Giám Mục Giuse Ngô Quang Kiệt đến thế khi Đức Tổng Kiệt nói thẳng vào mặt Ủy Ban Nhân Dân Thành Phố Hà Nội rằng: “Trước hết ông chủ tịch có nói rằng: Ủy ban nhân dân TP đã tạo rất là nhiều điều kiện cho Giáo Hội Công Giáo trong những năm qua nhất là dịp Lễ Noel... chúng ta phải công nhận trong những nasm gần đây có nhiều điều kiện, thế tuy nhiên khi như thế, khi nói tạo điều kiện vẫn còn mang cái tâm lý xin cho: tức là cái này là ân huệ tôi ban cho anh đó. Nhưng mà cái tôn giáo là cái quyền tự nhiên con người được hưởng. Và nhà nước vì dân cho dân phải có trách nhiệm tạo cái điều đó cho người dân chứ không phải cái ân huệ chúng tôi xin. Không có. Tự do tôn giáo là quyền chứ không phải là cái ân huệ “xin cho” .

    Giai phẩm Mùa Thu tập 2 phát hành vào tháng 10-1956 có các bài xuất sắc như “Những người khổng lồ“ của Trần Duy, bài thơ “Những ngày báo hiệu mùa xuân” của Văn Cao, và bài thơ “Chống tham ô lãng phí” của Phùng Quán. Giai Phẩm Mùa Thu tập 3 có vở kịch nổi tiếng “Chúng ta gắng nuôi con” của Chu Ngọc.

    Trong Giai Phẩm Mùa Đông tháng 12-1956, giáo sư Trần Đức Thảo có một bài viết nhan đề “Nội dung xã hội và hình thức tự do” với lời kết như sau: “Trong bản tham luận đọc trước Đại hội 8 của đảng Cộng sản Trung quốc, đồng chí Đặng Tiểu Bình, hiện giờ là Tổng bí thư đảng Cộng sản trung quốc đã nói: “Đảng không có quyền vượt lên trên quần chúng nhân dân, tức là đảng không có quyền ban ơn, cưỡng bách, mệnh lệnh đối với quần chúng nhân dân, đảng không có quyền xưng vương xưng bá trên đầu nhân dân.”
    Lannguyen

  4. #4
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Đừng nghe những gì Cộng Sản nói...

    GIAN TRÁ, ĐỒNG MINH LÝ TƯỞNG CỦA BẠO LỰC

    Nguyễn Đức Cung
    [4]

    Theo chân báo Nhân Văn, một số các tờ báo khác xuất hiện như Đất Mới của Bùi Quang Đoài, Trăm Hoa của Nguyễn Bính, Thời Mới của Hiền Nhân. Nhân Văn số 5 ra đời ngày 20-11-1956 có bài Thi sĩ máy của Châm Văn Biếm (bút danh của Hoàng Như Mai hay Như Mai). Nhân Văn số 6 vừa lên khuôn thì bị chết yểu ngày 15-12-1956.

    Nói chung Giai Phẩm và Nhân Văn đã khuấy động bầu không khí chính trị ở Bắc Việt qua vấn đề tự do cho người văn nghệ sĩ. Chính quyền CS đã tìm cách khống chế một mặt dùng bọn bồi bút đánh phá như Hoài Thanh hạch tội Trương Tửu, Thế Lữ tố khổ Phan Khôi, Xuân Dung viết bài đánh bà Thụy An, Nguyễn Đình Thi tố Nhân Văn Giai Phẩm là bọn lái buôn văn nghệ, Bùi Huy Phồn “đánh” Trương Tửu, Phạm Huy Thông phê phán giáo sư Trần Đức Thảo, Hồng Vân tố giác Nguyễn Hữu Đang, Xuân Diệu đả kích Văn Cao... Tất cả đều làm theo lệnh của Tố Hữu.

    Ngoài ra chính quyền ra lệnh cơ quan Mậu dịch không bán giấy in báo Nhân Văn, vu khống cho những người viết báo là tay sai của địch, gián điệp của đế quốc. Trường Chinh ra nghị quyết ngày 6-1-1958 nói về việc chấn chỉnh công tác văn nghệ trong đó có việc đưa các văn nghệ sĩ xuống lao động tại các cơ sở sản xuất (lao cải), học tập các vấn đề thời sự, cải tạo tư tưởng có hệ thống. Tiểu ban Văn nghệ trung ương tổ chức hai đợt học tập với gần 500 người tham dự trong số có bốn người không chịu tham dự các đợt học tập này, đó là Phan Khôi, Thụy An Lưu Thị Yến, Nguyễn Hữu Đang và Trương Tửu. Năm người bị đưa ra tòa án là Thụy An Lưu Thị Yến, Nguyễn Hữu Đang, Trần Thiếu Bảo cùng hai người khác lo việc in ấn là Phan Tài và Lê Nguyên Chi. Tòa án nhân dân Hà Nội ngày 21-1-1960 kêu án Thụy An (15 năm tù), Nguyễn Hữu Đang (15 năm), Trần Thiếu Bảo (10 năm), Phan Tài và Lê Nguyên Chi mỗi người 5 năm.

    Các văn nghệ sĩ như Trần Dần, Phùng Quán, Bùi Quang Đoài, Văn Cao và các trí thức như Nguyễn Mạnh Tường, Trương Tửu, Đào Duy Anh đã phải chịu nhiều đòn trả thù khốn nạn của chính quyền Cộng Sản như bị khủng bố, hăm dọa, sa thải, cô lập, chỉ định cư trú, bao vây kinh te, cụ thể là luật sư Nguyễn Mạnh Tường cuối đời trốn được qua Pháp đã viết lại cuộc đời ông trong tác phẩm L’excommunié (Kẻ bị vạ tuyệt thông).

    Nhiều người bị đày lên vùng cao mạn ngược sống với đồng bào các sắc tộc thiểu số như Mèo, Nùng, Mán, Dao không biết tiếng Việt, bị các nhóm người đó canh chừng không cho đi đâu hết, rốt cục đa số bị sốt rét, đói mà chết. Việc nhóm văn nghệ sĩ Giai Phẩm –Nhân Văn đấu tranh cho sự tự do sáng tác, vượt thoát ra ngoài sự lãnh đạo văn nghệ của đảng CSVN cũng không khác gì tập thể người Công Giáo Việt Nam đang đấu tranh cầu nguyện cho công lý, sự thật và hòa bình trên đất nước Việt Nam. Hai biến cố xảy ra cách nhau hơn nửa thế kỷ nhưng vẫn có những nét tương đồng mà nếu tìm hiểu cặn kẽ chúng ta cũng có thể rút ra được những bài học kinh nghiệm bổ ích.

    Các sự kiện xảy ra tại Tòa Khâm Sứ Hà Nội và giáo xứ Thái Hà từ tháng 12-2007 qua việc giáo dân cầu nguyện trong tinh thần bất bạo động để đòi hỏi công lý cùng việc Tòa Thánh Rôma, qua Đức Hồng Y Bertone, gửi thư cho TGM Hà Nội và một thư cho Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng mở ra một triển vọng giải quyết việc tranh chấp một cách tốt đẹp. Vào ngày 30/01/2008, cơ quan thông tấn xã VietCatholic có viết rằng: “Trong 2 ngày qua 30-31/01/2008 đang có những nỗ lực và cũng có thể nói là những áp lực từ nhiều phía để UBND thành phố Hà Nội và Tòa Tổng Giám Mục ngồi lại với nhau, tiến tới một giải pháp tốt đẹp cho vụ việc Tòa Khâm Sứ. Theo nguồn tin riêng của chúng tôi, phía chính quyền Hà nội cũng chỉ mong thoát ra được cái tròng ngày càng xiết chặt, nghĩa là làm sao còn giữ được chút “thể diện”, hay như có người nói trước đây là muốn “biểu hiện quyền uy” của mình.” Chính ông TT Dũng cũng đã đích thân tới hiện trường Tòa Khâm Sứ “thị sát” .

    Sau đó, một tin khác cũng được VietCatholic loan ngày 01/02/2008 như sau: “Tin về việc trao lại Tòa Khâm Sứ cũng đã được cơ quan thông tấn AsiaNews đăng với tít lớn như sau: “Yêu cầu của những người Công Giáo Hà Nội xin hoàn trả tòa nhà, xưa là nơi làm việc của tòa Khâm Sứ Tòa Thánh, dường như đã được trả lời. Các nguồn tin Giáo Hội tại Việt Nam nói với AsiaNews rằng các cấp thẩm quyền đã quyết định cho phép những người Công Giáo sử dụng tòa nhà đó “để biểu lộ thiện chí và sự kính trọng của họ đối với Đức Giáo Hoàng.” Cũng những nguồn tin này nói rằng toàn bộ vấn đề sẽ được giải quyết “ trong vài ngày, có lẽ trước Tết, năm mới của Việt Nam, rơi vào ngày mùng 6 tháng 2” .

    Nhưng, biến cố xảy ra trong ngày 19-9-2008 tại khu vực Tòa Khâm Sứ Hà Nội và rồi tiếp đến tại Linh địa Đức Bà ở Thái Hà đã chứng minh thái độ lật lọng, gian trá bỉ ổi của cái gọi là chính quyền Việt Nam Cộng Sản.

    Lời Cố TT Nguyễn Văn Thiệu nói quả thật chí lý: “Đừng nghe những gì Cộng Sản nói mà hãy nhìn kỹ những gì Cộng Sản làm.”
    Lannguyen

  5. #5
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Đừng nghe những gì Cộng Sản nói...

    GIAN TRÁ, ĐỒNG MINH LÝ TƯỞNG CỦA BẠO LỰC

    Nguyễn Đức Cung
    [5]

    3.- Vai trò của người Công Giáo và giới văn nghệ sĩ trong việc chiến đấu chống gian trá.

    Trong một cuốn sách có tên Người Trung Quốc Xấu Xí, tác giả Bá Dương có viết: “Còn như nói đến ồn ào, cái mồm người Trung Quốc thì to không ai bì kịp, và trong lĩnh vực này người Quảng Đông phải chiếm giải quán quân. Ở bên Mỹ có một câu chuyện tiếu lâm như sau:

    Có hai người Quảng Đông lặng lẽ nói chuyện với nhau, người Mỹ lại tưởng họ đánh nhau, bèn gọi điện báo cảnh sát. Khi cảnh sát tới, hỏi họ đang làm gì, họ bảo: “Chúng tôi đang thì thầm với nhau”. Tại sao tiếng nói người Trung Quốc lại to? Bởi tâm không yên ổn. Cứ tưởng lên cao giọng, to tiếng là lý lẽ mình mạnh. Cho nên lúc nào cũng chỉ cốt nói to, lên giọng, mong lý lẽ đến với mình. Nếu không, tại sao họ cứ phải gân cổ lên như thế ?” (Bản dịch tiếng Việt của Nguyễn Hồi Thủ, Nhà xuất bản Văn Nghệ, California, 1999, trang 40).

    Bá Dương là một sử gia kiêm nhà thơ, nhà văn và nhà báo, sinh năm 1920 tại Hoa Lục, chạy trốn Cộng Sản qua Đài Loan năm 1949 khi Cộng Sản chiếm Trung Quốc. Ông bị giam tù tại Lục Đảo (Đài Loan) mười năm vì dịch sang tiếng Trung Quốc một bức tranh hí họa Popeye mà chính phủ Đài Loan cho là phạm thượng. Năm 1977, sau khi ra khỏi tù, ông bắt đầu đi nói chuyện về hiện tượng “Người Trung Quốc xấu xí” và tập trung tất cả các bài nói chuyện để in thành cuốn sách với cái tên nêu trên. Vợ ông là bà Dương Hương Hoa cũng là một nhà thơ. Cả hai hiện sống ở Đài Loan.

    Những chữ mà chúng tôi in đậm ở trong câu vừa trích ở trên xin dành để nhận định về việc làm hiện tại của báo chí, đài phát thanh và đài truyền hình VN trong nước theo lệnh của đảng CSVN trong chủ trương vừa ăn cướp vừa la làng, vu khống, cao giọng, cả vú lấp miệng em trong ý đồ cắt xén với ác ý lời phát biểu của Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt trước Ủy Ban Nhân Dân Tp Hà Nội ngày 20-09-2008, nhằm chuẩn bị dư luận nhân dân cho những hành động bạo tàn của chính quyền CS đối với giới Công Giáo trong tương lai. Tuy nhiên việc làm một chiều của giới truyền thông trong nước thật sự không lừa bịp được ai vì dư luận truyền thông bên ngoài và ngay cả nhân dân trong nước, nhất là Công Giáo đã đề cao cảnh giác, đã lột trần việc làm gian trá của ngụy quyền CS.

    Là người có nhiều kinh nghiệm trong khi đối đầu với bạo lực, và là một nhà văn, Alexandr Solzhenitsyn đưa ra một nhận định rằng: “Bước đi bình thường của người can đảm bình thường là không tham gia vào dối trá, không ủng hộ dối trá. Cứ để NÓ xâm nhập vào thế giới, thậm chí cai trị thế giới này – mà không có sự trợ lực của mình. Nhưng văn sĩ và nghệ sĩ thì có thể làm hơn như thế: họ có thể CHIẾN THẮNG SỰ GIAN DỐI! Trong cuộc chiến chống lại gian dối thì nghệ thuật đã từng chiến thắng và sẽ chiến thắng mãi. Một cách rõ ràng và không thể phủ nhận được, vì mọi người! Gian dối có thể khuất phục nhiều thứ trên thế giới này, nhưng không thể khuất phục nghệ thuật được.

    Và ngày nào gian dối bị xua tan thì bạo lực trần trụi sẽ tỏ lộ thân hình gớm ghiếc – và bạo lực, thối rữa, sẽ đổ nhào.”(And the simple step of a simple courageous man is not to partake in falsehood, not to support false actions! Let THAT enter the world, let it even reign in the world – but not with my help. But writers and artists can achieve more: they can CONQUER FALSEHOOD! In the struggle with falsehood art always did win and it always does win! Openly, irrefutably for everyone! Falsehood can hold out against much in this world, but not against art. And no sooner will falsehood be dispersed than the nakedness of violence will be revealed in all its ugliness – and violence, decrepit, will fall.” (Trần Duy Nhiên, Bài đã dẫn.- Alexandr Solzhenitsyn, Nobel Lecture).

    Dĩ nhiên đối với tập thể người Công Giáo cầu nguyện là phương thức hiệu nghiệm nhất để giữ cho tâm trở nên vững vàng trước mọi sóng gió và sáng suốt trước gian kế của bạo quyền, bình tĩnh ứng phó với các mưu mô của ma quỷ hiện thân qua hành động của bầy quỷ đỏ. Người Công Giáo Việt Nam hiệp thông chặt chẽ với Hội Đồng Giám Mục Việt Nam, thông qua các giám mục và linh mục của từng giáo xứ. Trong lúc bạo quyền dùng mọi mánh khóe gian xảo để bóp méo sự thật bằng các phương tiện truyền thông, thì mỗi người Công Giáo đều phải trở thành một cán bộ thực hiện công tác “công-giáo-tiến-hành” phản công lại các luận điệu tuyên truyền xảo trá của bạo quyền, trong công sở, ngoài chợ búa, trường học, trên xe buýt v.v... trong tinh thần từ tốn, khôn ngoan nhưng tức khắc và liên tục.

    Trong bài thơ Lời mẹ dặn, nhà thơ Phùng Quán (1931-1995) đã viết những câu mở đầu như sau:

    Tôi mồ côi cha năm hai mươi tuổi
    Mẹ tôi thương con không lấy chồng
    Trồng dâu nuôi tằm dệt vải
    Nuôi tôi đến ngày lớn khôn

    Hai mươi năm qua tôi vẫn nhớ
    Ngày ấy tôi mới lên năm
    Có lần tôi nói dối mẹ
    Hôm sau tưởng phải ăn đòn
    Nhưng không. Mẹ tôi chỉ buồn
    Ôm tôi hôn lên mái tóc
    - Con ơi!
    Trước khi nhắm mắt
    Cha con dặn con, suốt đời
    Phải làm người chân thật
    Mẹ ơi, chân thật là gì?
    Mẹ tôi hôn lên đôi mắt.

    Con ơi một người chân thật
    Thấy vui muốn cười cứ cười
    Thấy buồn muốn khóc là khóc
    Yêu ai cứ bảo là yêu
    Ghét ai cứ bảo là ghét
    Dầu ai ngon ngọt nuông chiều
    Cũng không nói yêu thành ghét
    Dầu ai cầm dao dọa giết
    Cũng không nói ghét thành yêu...


    Có thể mượn những câu thơ của Phùng Quán để hoài niệm về một tâm hồn chân thật của một nhà thơ nổi tiếng của Việt Nam trước đây vốn là một kiện tướng trong nhóm Giai Phẩm – Nhân Văn. Trong bài viết Chuyện Phùng Quán, nhà văn Ngô Minh đã có những lời kết như sau: “Ôi, Phùng Quán, nhà văn trọn đời viết ngay viết thẳng từ dòng đầu đến dòng cuối!” . (Talawas, 20-12-2006).

    Chính sự thẳng thắn, không gian trá, không lọc lừa của nhà văn Phùng Quán từ những năm tháng khi nổ ra sự biến Giai Phẩm – Nhân Văn tại Hà Nội năm 1956 đã làm cho chế độ CS sợ hãi những người dám nói sự thật.

    Trong tác phẩm “Viết cho mẹ và quốc hội” , Nguyễn Văn Trấn cho biết khi viết cuốn sách về Trương Vĩnh Ký, ông đã để tên cuốn sách là “Trương Vĩnh Ký – Con người và Sự thật” nhưng người quen là Đoàn Thanh Hương đã xin đổi hai chữ “sự thật” ra “sự nghiệp” để đỡ “chiếu tướng” vào nhà nước. (Nguyễn Văn Trấn, Viết cho mẹ và quốc hội, Nxb. Văn Nghệ, 1995, trang 241).

    Tuy nhiên trong khi nhà nước luôn sợ sự thật nên tìm mọi cách che dấu sự thật trong mọi lãnh vực của xã hội, thì nhà văn, nhà thơ, nhà báo lại cố gắng triển dương sự thật, thí dụ nhà văn Nguyễn Khắc Phê có lần trải niềm mong ước của mình qua nguyện vọng đầu năm, đã viết: “Lời chúc năm mới: Sự thật lên ngôi” (Phạm Xuân Nguyên, Từ một giải thưởng, Talawas ngày 28.3.2007).

    Một nhà văn khác, bà Trần Thị Trường trong bài “Vĩnh biệt Nguyễn Hữu Đang:

    Giữa cô đơn – một vòng hoa tang trắng” kể lại chuyện đám tang Nguyễn Hữu Đang tại Hà nội trong đó có đoạn như sau: “Xong phần tang lễ. Trong lúc linh cữu của ông được đưa ra ôtô để đến nhà hóa thân hoàn vũ, có người ghé tai tôi hỏi: “Chị có biết thì giải thích giùm tôi, tại sao trong điếu văn (của Bộ Giáo dục – Đào tạo) lại bảo cụ mắc sai lầm tham gia nhóm Nhân văn – Giai phẩm...

    Theo chỗ tôi biết thì bây giờ chuyện ấy có còn bị coi là sai lầm nữa đâu? Bây giờ là thời đại của minh bạch rồi. Cụ không sai, ai sai, thì phải nói rõ người đó ra chứ sao lại bảo cụ sai?”Tôi trả lời: “Bác ơi, đấy là cả một câu chuyện dài... Ai cũng biết sự thật rất đep nhưng rồi ai cũng sợ sự thật. Sợ khi nhận mình sai thì mọi thứ sẽ lung tung ồn ĩ ra...”Tôi đã lên xe đi rồi mà ông ấy còn níu lại hỏi với: “Tôi muốn tìm sự thật. Sự thật ở đâu? Tôi không sợ. Tôi thấy trong điếu văn có nhiều chỗ mâu thuẫn.

    Tại sao cụ mất quyền công dân để rồi mới được trở lại? Các con tôi chúng cũng muốn biết tại sao một con người lại có một số phận như vậy. Tài đức như thế tại sao lại bị ta cho mất quyền công dân và địch bỏ tù? Trước khi tôi đến đây, chúng bảo tôi, ông đi và cố nhớ về cho chúng con câu chuyện sự thật... Tôi cũng chỉ là một thường dân nhưng tôi kính trọng người có lý tưởng đẹp, có cuộc sống giản dị khiêm nhường, dũng cảm và chân thật như ông Đang. Hãy chỉ cho tôi con đường có sự thật. ”Tôi nghẹn lời: “Trí thức bao giờ cũng là những người giỏi giang chân thật và chỉ biết sống hồn nhiên cho lý tưởng của mình. Con đường ấy nhiều đau thương bác ạ. Cháu cũng ngại có khát vọng mà không đi được...” (Talawas ngày 12.2.2007).

    Nói chung, những người cầm bút, các văn nghệ sĩ, nhất là những người có tôn giáo chính là những người đang phụng sự cho chân lý, cho sự thật, đối lập với xảo trá, với gian dối và là niềm kỳ vọng sâu xa mà văn hào Alexandr Solzhenitsyn đã bày tỏ qua niềm tin mãnh liệt, dứt khoát khi ông nhấn mạnh rằng “họ có thể chiến thắng sự gian dối... và ngày nào gian dối bị xua tan thì bạo lực trần truồng sẽ tỏ lộ thân hình gớm ghiếc – và bạo lực, thối rữa, sẽ đổ nhào.”

    New Jersey 07-10-2008
    Nguyễn Đức Cung

    Nguồn: VietCatholic News
    Lannguyen

  6. #6
    Join Date
    Aug 2007
    Posts
    458
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: Đừng nghe những gì Cộng Sản nói...

    Đừng nghe những gì cộng sản nói:


    Tổng giám mục Ngô Quang Kiệt tiếp chuyện Thủ tướng Việt cộng Nguyễn Tấn Dũng tại Tòa Tổng giám mục Hà Nội sáng ngày 30.12.2007.


    Mà hảy nhìn kỹ những gì cộng sản làm:


    Và rồi...cộng sản ngang nhiên phá tòa khâm sứ của người theo đạo chúa ngày 19/09/2008


    Đả đảo cộng sản đàn áp tôn giáo, chà đạp nhân quyền dân chủ
    Nam Mô Thích Ca Mâu Ni Phật, Quán Thế Âm Bồ Tát Phật cứu khổ cứu nạn phò trì cho dân tộc Việt sớm thoát khỏi ách độc tài Cộng Sản Việt Nam.


  7. #7
    Join Date
    Oct 2000
    Posts
    283
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: Đừng nghe những gì Cộng Sản nói...

    Quote Originally Posted by KennedyPresiden View Post
    Đừng nghe những gì cộng sản nói:


    Tổng giám mục Ngô Quang Kiệt tiếp chuyện Thủ tướng Việt cộng Nguyễn Tấn Dũng tại Tòa Tổng giám mục Hà Nội sáng ngày 30.12.2007.


    Mà hảy nhìn kỹ những gì cộng sản làm:


    Và rồi...cộng sản ngang nhiên phá tòa khâm sứ của người theo đạo chúa ngày 19/09/2008


    Đả đảo cộng sản đàn áp tôn giáo, chà đạp nhân quyền dân chủ
    Nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt nam minh định rằng :
    Không đàn áp tôn giáo, không chà đạp nhân quyền
    Vì rằng :
    1- Nước CHXHCN Viêt nam không có tôn giáo thì lấy gì mà đàn áp. Các tôn giáo đang hoạt động ở VN đều là bất hợp pháp và không thuộc về nhà nước CS.
    2- Nước CHXHCN Việt nam không có nhân quyền thì lấy gì mà chà đạp,

  8. #8
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Đừng nghe những gì Cộng Sản nói...

    Người Tù 4436Z

    Trong giai đoạn từ giữa năm 2008 trở lại đây, chính quyền độc tài cộng sản đã tăng cường bắt giữ những chiến sĩ đấu tranh cho dân chủ không kể họ xuất thân từ những tầng lớp nào, từ văn sĩ, nhà giáo, nhà báo, cựu chiến binh, dân oan...đến cả những người đang nắm trọng trách trong chính quyền bao gồm cả lực lượng công an với những bản án quy theo điều 88 bộ luật hình sự hay tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ. Án chính trị không được công khai trên các văn bản, nhưng các lực lượng thi hành đều ngầm hiểu, tuy có chuyển sang án hình sự nhưng các tội danh bị quy kết rõ mười mươi là đụng chạm đến sự lãnh đạo độc tôn của đảng cộng sản.

    Theo các báo cáo mới đây nhất thì lượng án hình sự mỗi năm được xét xử là gần 300 ngàn vụ và cũng có hơn 346 ngàn vụ chưa được xử lý , hơn thế nữa, các vụ án dân sự trong năm 2008 là hơn 622 ngàn vụ . Với những thông tin trên một người dân cũng có thể biết là một năm có gần 1 triệu các loại vụ án xảy ra và đang cần được xét xử. Nếu cộng thêm các vụ mà dân gian gọi là chạy án để đỡ bị khởi tố thì con số còn hơn rất nhiều.

    Để hình dung rõ hơn ta có thể lấy ví dụ thành phố Hà nội, ngày 30/8/2008 chị Lê Thị Kim Thu , dân oan Đồng Nai bị bắt và mang số tù 3828Z , hiện bị giam tại trại tạm giam số 1 Hà nội, phòng giam M2 ( Hoả lò mới) thì đến ngày 19/9/2008 tức là gần 20 ngày sau thì thầy giáo Vũ Văn Hùng cũng bị bắt giam vào trại tạm giam này và mang số tù 4436Z, phòng giam 17 và sau đó chuyển sang phòng 7-9 sau khi có lệnh tạm giam 4 tháng. Gần 20 ngày mà có hơn 600 người bị bắt giam, giữ trong nội vi một thành phố !.

    Tính ra một năm riêng Hà nội có gần 9000 người bị giam giữ trên số dân 3 triệu người. Dân số Việt nam là 85 triệu vậy con số người bị giam giữ có thể xấp xỉ 300 ngàn người/ năm. Kể từ khi có chuyên chính vô sản thống trị trên đất nước ta từ 1945 đến nay là 63 năm, tính với số lượng % như của Hà nội thì con số lượt người bị giam giữ có lẽ cũng đủ bằng số dân cả nước. Do vậy, nếu có ai đó nói xã hội bây giờ là một nhà tù lớn thì cũng không ngoa, hay nói chính xác là xã hội hiện nay là nơi nhân dân đang bị lao động cải tạo còn của cải làm ra thì thuộc kho bạc Nhà nước- nơi mà của cải đáng lẽ ra phải là danh hiệu kho bạc Nhân dân.

    Quay lại các vụ việc dân sự và hình sự nêu trên ta cũng thấy sự việc rõ ràng hơn, với 1 triệu vụ việc 1 năm thì ít nhất các đối tượng liên quan là 2 : bị can , bị cáo. Tức là có 2 triệu đối tượng liên quan trực tiếp đến “đáo tụng đình” , mà đâu có vậy, mỗi vụ án có trung bình 5 người bị liên quan do các đối tượng có thể là cá nhân hay tập thể.

    Và nguy hơn nữa 5 người đó cũng có gia đình, các quan hệ họ hàng, bạn hữu…Hay nói cách khác, có khoảng 50 triệu người mỗi năm có quan hệ trực tiếp hay gián tiếp đến các vụ án.

    Con số này cũng khẳng định thêm lý thuyết về nhà tù lớn, nhưng nguy hiểm hơn ở chỗ nó hiển thị một sự lãng phí sức dân quá lớn. Với số lượng người liên quan nhiều như vậy thì những ngày công mất mát là hàng tỷ- và do vậy số lượng tiền lãng phí lên đến hàng chục ngàn tỷ mỗi năm, bên cạnh đó là những suy nghĩ đáng lẽ dùng cho chấn hưng kinh tế gia đình bị quay sang lo lắng cho người thân, những của cải của xã hội bỏ ra cho hệ thống nhà tù hoạt động bị lãng phí, ngân sách nhà nước bị hao mòn.

    Tất nhiên trong số người bị giam giữ có những người mang tội mười mươi và hành vi của họ gây ra gánh nặng cho xã hội, nhưng thiển nghĩ một đất nước mà có quá nhiều tù nhân như vậy có phải là một đất nước được quản trị tốt , được gọi là CNXH. Giải quyết vấn đề này chỉ có thể là xây dựng một thể chế dân chủ, pháp quyền. Nhưng éo leo thay , những nhân tố hành động cho tương lai đất nước như vậy cũng đang bị buộc tội hình sự.

    Thầy giáo Vũ Văn Hùng là những nhân tố tốt cho tương lai, đấu tranh cho tương lai tươi sáng của đất nước và thầy hoàn toàn không vi phạm pháp luật , vậy mà con số 4436Z vẫn hàng ngày hàng giờ in trên ngực áo thầy, trong trại tạm giam Hoả lò mới.

    Mới đây thôi, thầy giáo Vũ Hùng (tên thường gọi) đã bị giam cầm 9 ngày trong tù và thầy cũng đã viết tâm sự của mình qua bài viết “ Chín ngày trong tù cộng sản”.

    Là người bạn trẻ của thầy tôi xúc động khi thầy trong tù mà vẫn lo lắng cho anh em bên ngoài ”khi chén rượu, lúc ấm trà” với thầy và thầy mong anh em không bị khó dễ vì vụ việc của thầy. Vẫn còn đó trong câu chuỵên của thầy là vợ con, người thân với bao những nhớ nhung xa cách vì phải đi tù một cách bất công cho lý tưởng dân chủ hoá đất nước. Trả lời dài Á Châu Tự Do -RFA thầy còn nói đại ý : đi tù tôi không sợ, có xử bắn cũng không sợ và đi tù cũng là cách tôi hiến dâng cho phong trào dân chủ.

    Qua bạn bè và người thân của thầy tôi được biết thầy bị bắt giữ vào ngày 19/9/2008 vì tội “ viết và treo biểu ngữ có nội dung chống nhà nước CHXHCN Việt nam” . (xem hình). Và đến 29/9 thầy chính thức bị bắt giam theo điều 88.
    Nhà nước đã quy tội thầy theo điều 88 bộ luật hình sự.

    Trước khi bị bắt thầy có tâm sự với anh em rằng an ninh Hà tây sau khi biết tin có treo biểu ngữ ở cầu vượt Nam Thăng long đã nói với thầy rằng đó là hành động dũng cảm từ trước đên nay gần mấy chục năm mới có và họ tự hào có người “tả thanh thiên” như vậy, công an bộ cũng xuống Hà tây (khi chưa sáp nhập) để nhìn mặt thầy, người mà họ cho rằng “gan cùng mình” dám treo biểu ngữ và đứng lại vẫy chào nhân dân tụ tập đến xem. Hành động treo biểu ngữ với nội dung ôn hoà không thể bị kết tội , ta hãy xem nội dung viết gì :
    Lannguyen

  9. #9
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Người Tù 4436Z [2]

    Hành động treo biểu ngữ với nội dung ôn hoà không thể bị kết tội , ta hãy xem nội dung viết gì :


    THAM NHŨNG LÀ HÚT MÁU DÂN !
    LẠM PHÁT , GIÁ CẢ TĂNG CAO LÀ GIẾT DÂN !
    MẤT ĐẤT BIỂN ĐẢO LÀ CÓ TỘI VỚI TỔ TIÊN !
    Yêu cầu đảng cộng sản thực hiện ngay :
    DÂN CHỦ HOÁ ĐẤT NƯỚC !
    ĐA NGUYÊN – ĐA ĐẢNG !


    Nếu thầy không gặp tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang có khi thầy không bị đi tù 9 ngày vì đã đọc sách của ông, và sẽ càng đáng tiếc hơn nếu thầy không gặp ông thì ngày nay không thể có một thầy giáo Vũ Hùng cương trực và quyết liệt cho lý tưởng dân chủ và cũng là một chiến sĩ đấu tranh cho nền dân chủ thế giới khi thầy là thành viên của Tổ chức Ân xá quốc tế, Tổ chức quan sát nhân quyền quốc tế và hội nhà báo không biên giới. Khi được thả ra khỏi trại tạm giam Hà tây năm 2007 , nhân viên an ninh điều tra đã nói rằng :

    chúng tôi biết không thể ngăn được anh, không thể áp đặt được lý tưởng cho anh, anh sẽ vẫn đi theo con đường dân chủ , chúng tôi chỉ mong rằng anh đúng.
    An ninh Hà tây đã dự đoán không sai, thầy đã đi tiếp con đường mình đã chọn, con đường chấn hưng đất nước và một lần nữa thầy đang ở trong nhà tù cộng sản.

    Từ khi bị bắt tới giờ gia đình đã đi tiếp tế cho thầy 2 lầnvào 2/10 và 7/10 và mỗi tuần chỉ được tiếp tế một lần, chắc rằng khẩu phần ăn trong tù sẽ không khác gì hồi thầy bị tạm giam 9 ngày. Và hy vọng những phần ăn tiếp tế ngày 7/10 sẽ còn tươi, không ôi thiu cho đến ngày kìa 10/10 là sinh nhật của thầy, sinh nhật trong nhà tù cộng sản. Những quan tâm giúp đỡ của bạn hữu, của đồng bào hải ngoại, của quốc tế… lúc này là những hành động nghĩa hiệp mà chắc rằng thầy sẽ không bao giờ quên.

    Vụ án thầy giáo treo biểu ngữ được chính một ông thứ trưởng bộ công an phụ trách an ninh theo dõi sát sao hàng tuần, theo như cán bộ điều tra nói cho gia đình được biết , nói lên tầm quan trọng của sự việc .Bên cạnh đó không hiểu vì lý do gì mà hàng loạt cán bộ an ninh Hà tây tham gia vụ án này đã chuyển sang cảnh sát môi trường, cảnh sát phòng cháy chữa cháy và ra khỏi nghành. Có lẽ sự áp đặt của độc tài chuyên chế để đàn áp những thành phần ưu tú của dân tộc đã không còn được sự ủng hộ của chính những người công an thực thi nhiệm vụ.

    Hy vọng rằng ông thứ trưởng nào đó đang phụ trách vụ án này sẽ cất được gánh nặng trên đôi vai của mình khi ký lệnh trả lại tự do cho thầy Vũ Hùng sau khi hết hạn tạm giam lần thứ nhất, nhưng việc đó không phải là đã hết , nếu vẫn còn tồn tại một chế độ phi dân chủ thì thầy giáo chắc sẽ đấu tranh đến cùng và nhà tù cộng sản sẽ vẫn còn giương oai diễu võ để bắt bớ lần nữa, chữ ký nào đó đem lại tự do tạm thời hay gia hạn tạm giam cho một ai đâu có làm nên bản ngã một con người hay tiêu diệt một bản ngã con người khác. Để chứng tỏ mình, ông thứ trưởng chỉ có thể một cách trực tiếp hay gián tiếp, âm thầm hay công khai đứng chân vào tầng lớp những con người làm nên tương lai dân chủ cho đất nước. Đó mới là điều cần thiết.

    Người tù 4436Z chỉ là 1 trong số hàng chục triệu người dân đang chờ đợi cơ hội được hết mình cho đất nước, cho cuộc cách mạng dân chủ và họ sẵn sàng hi sinh cho nhân quyền, tự do, hạnh phúc của những người đồng bào thân yêu khác của mình.

    Hà nội, 7/10/2008.
    Nguyễn Phương Anh.
    Lannguyen

  10. #10
    Join Date
    May 2004
    Location
    Abuja-Nigeria
    Posts
    9,267
    Thanks
    49
    Thanked 149 Times in 98 Posts

    Default Re: Đừng nghe những gì Cộng Sản nói...

    Dân tộc Việt-Nam đang xấu hổ, nhục nhã đối với thế giới vì đang bị cai trị bởi một lũ hậu duệ Hồ chí Minh vô học, đầu trộm đuôi cướp. Nhà nước mà thế là cùng tận của sự dốt nát, đảng CSVN là một tập đoàn ma quỷ, định mệnh đất nước, cuộc chiến thắng đã về lộn phía, bằng ngược lại thì tất cả chúng ta đã nắm tay nhau xây dựng lại nước Việt từ lâu rồi, chủ nghĩa cộng sản và độc tài đảng trị là nguồn gốc của mọi vấn đề đất nước chúng ta đang gặp phải hôm nay!
    Lannguyen

  11. #11
    Join Date
    Jun 2004
    Location
    Japan
    Posts
    2,815
    Thanks
    18
    Thanked 5 Times in 4 Posts

    Default Re: Đừng nghe những gì Cộng Sản nói...

    Dự thảo luật của CSVN cho phép “Việt kiều” có 2, 3 quốc tịch, là một cái bẫy?

    Lê Minh

    Lời mở đầu:


    Trong bài phỏng vấn của báo Tuổi Trẻ trong nước hồi tháng 5 vừa qua, Bộ trưởng Tư pháp CSVN Hà Hùng Cường đã cho biết rằng quốc hội CSVN sẽ sửa đổi luật để cho phép “công dân VN có thể có hai, ba quốc tịch”.

    Trong khuôn khổ hạn hẹp của bài viết này, theo thiển ý của mình, người viết chỉ xin phân tích một số khía cạnh pháp lý lợi hại có liên quan đến luật pháp của Úc, và cũng xin mời đọc giả triển khai, bổ túc thêm các khía cạnh pháp lý khác có liên quan đến luật pháp các nước có người tỵ nạn Việt Nam đang sinh sống.



    Để thực thi Nghị quyết 36 của Bộ Chính trị ĐCSVN, quốc hội CSVN hiện đang dự thảo Bộ luật quốc tịch sửa đổi để “công dân VN có thể có hai, ba quốc tịch”. “Công dân Việt Nam” ở đây là “Việt kiều”, tức là người Việt Nam đã đi tỵ nạn, di dân ra nước ngoài và hiện đang định cư ở các nước này.

    Luật hiện hành của CHXHCNVN quy định rằng, người Việt Nam dù sinh sống ở bất cứ nơi dâu (kể cả con cháu trực hệ sinh ra ở ngoại quốc) cũng “bị” xem là công dân Việt Nam, bởi vì bộ luật này chi phối và ràng buộc “cả nơi sinh và huyết thống”. Điều này có nghĩa là, những người tỵ nạn Việt Nam đã chạy trốn ra nước ngoài, nay cho dù đã định cư, nhập quốc tịch nước sở tại, nhưng dưới cái nhìn của luật CHXHCNVN vẫn bị xem là “công dân Việt Nam”, bởi vì họ chưa hề chính thức “từ bỏ quốc tịch Việt Nam”. Câu thòng này chính là lý do để yêu cầu dẫn độ về nước hoặc là cái cớ để nhà nước CSVN có thể tùy tiện bắt bớ, giam cầm những “Việt kiều không yêu XHCN” mỗi khi về nước thăm quê hương.

    Tình hình “song tịch” hiện nay trên thế giới và tại Úc

    Trước khi đi vào bài phỏng vấn Bộ trưởng Tư pháp CSVN Hà Hùng Cường trên tờ Tuổi Trẻ, chúng ta hãy nhìn sơ một vòng tình hình “song tịch” hiện nay trên thế giới. (xem phụ bản phía dưới)

    Theo Thư Viên online của Quốc hội Úc thì cả Việt Nam và Úc đều nằm trong danh sách các quốc gia không cho phép song tịch cũng như có thể “du di” cho phép song tịch trong một vài trường hợp đặc biệt.

    Theo luật hiện hành của Úc, Phần 17 của Bộ luật Quốc tịch năm 1948 quy định rằng “bất cứ công dân Úc nào từ 18 tuổi trở lên, nếu vì một lý do nào đó (ngoại trừ việc kết hôn), mà có thêm một quốc tịch ngoại, thì việc có được quốc tịch đó sẽ chấm dứt việc mang quốc tịch Úc”. Điều này có nghĩa là, một khi trở thành công dân một nước khác thì đồng thời cũng đưa đến việc đánh mất quốc tịch Úc.

    Luật quốc tịch CHXHCNVN định nghĩa “công dân” bằng nơi sinh và cả huyết thống
    Luật pháp CHXHCNVN định nghĩa rằng hễ sinh ra tại Việt Nam, hoặc có huyết thống là Việt Nam (ông bà cha mẹ là người Việt Nam) thì phải là “công dân Việt Nam” (ràng buộc cả “nơi sinh và huyết thống”), trong khi luật quốc tế chỉ quy định “công dân” theo nơi sinh ra.



    Cha mẹ mang quốc tịch VN, con cái phải thi hành
    "nghĩa vụ quân sự"

    Vậy mà khi phát biểu với tờ Tuổi Trẻ, Bộ trưởng Tư Pháp CSVN Hà Hùng Cường đã nói “dư thừa” rằng “trẻ em sinh ra trên lãnh thổ VN thì cố gắng không để xảy ra trường hợp không có quốc tịch”. Sở dĩ có chuyện “trẻ em sinh ra ở VN có trường hợp không có quốc tịch” là vì trong thời gian vừa qua có những trường hợp các cô gái Việt lấy chồng Hàn, Đài Loan ly dị trở về nước khi đang mang thai rồi sinh con tại VN đã không được chính quyền địa phương cấp giấy khai sinh. Trong khi đó luật CHXHCNVN lại “quơ quào” rằng “trẻ em có cha mẹ là công dân VN thì dù sinh ra ở đâu cũng có quốc tịch VN” cho dù đã định cư đến thế hệ thứ tư.

    Ông Cường còn cho biết luật sửa đổi sẽ “mềm dẻo” để “Việt kiều” có thể có vài ba quốc tịch, tiện cho nhà nước CSVN “thống kê số liệu công dân” và để “thực hiện chính sách bảo hộ công dân” tránh những tranh chấp có thể xảy ra.

    Lạ đời thật, nhà nước CSVN có bao giờ thực tâm “bảo hộ công dân Việt Nam” trên xứ người bao giờ. Hãy nhìn xem thái độ “đem con bỏ chợ” của họ đối với “Việt kiều Campuchia”, hàng trăm ngàn cô dâu Việt tại xứ Đài, xứ Hàn và hàng trăm ngàn công nhân lao động Việt Nam ở nước ngoài.

    Hiển nhiên cộng đồng người Việt sinh sống tại Campuchia chưa được nhà nước “quan tâm sâu sắc”, bởi vì họ quá nghèo, khác với “Việt kiều thứ thiệt” sinh sống tại các nước tư bản giàu có rất được nhà nước “quan tâm ưu ái” nên được gọi là “khúc ruột ngàn dặm”.

    Công nhân VN đi làm lao động ở nước ngoài bị chủ bóc lột, đối xử tàn tệ nhưng có bao giờ các tòa đại sứ VC quan tâm đến họ đâu. Gần đây nhất, Liên Minh Bài Trừ Nô Lệ Mới Ở Á Châu (CAMSA) đã phải can thiệp giúp cho 176 nữ công nhân Việt ở Jordan được giải cứu khỏi cảnh bị bóc lột và đánh đập; và vụ việc nhà thầu may mặc của hãng Nike tại Mã Lai đối xử tàn tệ, nô lệ hóa công nhân (trong đó có công nhân VN) đã bị Ủy ban Bảo vệ Người Lao động Việt Nam (UBBV) tố cáo với đài số 7 của Úc.

    Việc tố cáo này đưa đến việc hãng Nike chính ở Mỹ phải can thiệp, và nhờ đó tình trạng lao động và điều kiện ăn ở của công nhân mới được cải thiện. Còn chuyện công nhân làm việc ở các hãng xưởng trong nước bị các chủ nhân ông Đài Loan, Đại Hàn, Trung Quốc bóc lột, đối xử tàn tệ, thậm chí chuyện đánh đập cũng xảy ra như cơm bữa, nhưng có bao giờ nhà nước CSVN can thiệp hay phạt nặng đâu.

  12. #12
    Join Date
    Mar 2008
    Posts
    4,180
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: Đừng nghe những gì Cộng Sản nói...

    hông nge cs nói thì đi cải tạo...


    History does not repeat itself except in the minds of those who do not know history. Kahlil Gibran

  13. #13
    Join Date
    Jun 2004
    Location
    Japan
    Posts
    2,815
    Thanks
    18
    Thanked 5 Times in 4 Posts

    Default Re: Đừng nghe những gì Cộng Sản nói...

    Dự thảo luật của CSVN cho phép “Việt kiều” có 2, 3 quốc tịch, là một cái bẫy? [2]

    Lê Minh


    Việt kiều” chưa thôi quốc tịch VN và có ước muốn nhập tịch trở lại quốc tịch VN?

    Trong số khoảng hơn 3 triệu người Việt hiện đang sinh sống trong các cộng đồng trên khắp thế giới, nhà nước CSVN đã “ước đoán” là 75% trong số này đã nhập quốc tịch nước sở tại nhưng chưa thôi quốc tịch Việt Nam.

    Đúng là “Việt kiều” ở các nước hầu hết đã nhập quốc tịch, hoặc sẽ nhập tịch nước sở tại, tuỳ theo điều kiện của mỗi nước. Tuy nhiên con số 75% là không chính xác, bởi vì tuỳ theo luật của mỗi nước, khó hay dễ, lâu hay mau. Vả lại, có thể nói là đến hơn 99% người VN tỵ nạn CS muốn từ bỏ quốc tịch VN, mà nói chính xác hơn là từ bỏ quốc tịch CHXHCNVN.

    Ông Cường cho rằng có đến 2.5 triệu trong số hơn 3 triệu người Việt ở hải ngoại “vẫn chưa thôi quốc tịch VN”. Đây là câu nói mơ hồ đầy hàm ý, bởi vì người Việt Nam chạy trốn Việt Cộng thì có ai muốn giữ quốc tịch CHXHCNVN. Càng hàm hồ hơn nữa khi ông Cường cho rằng “trước mắt sẽ có hàng trăm ngàn kiều bào thuộc thế hệ thứ nhất đăng ký quốc tịch Việt Nam”.

    “Hàng trăm ngàn kiều bào thuộc thế hệ thứ nhất” ư? Họ là ai? Họ là những quân, dân cán chính đã từng phục vụ cho chế độ Việt Nam Cộng Hòa, đã từng bị tù tội, đọa đày, thì làm gì có chuyện “hàng trăm ngàn kiều bào thuộc thế hệ thứ nhất” có ước nguyện quay trở về xin nhập tịch CHXHCNVN.

    Quyền lợi và nghĩa vụ khi trở thành “công dân CHXHCNVN”



    Sửa đổi luật quốc tịch để móc hầu bao
    "Việt kiều" nhiều hơn nữa

    Một khi trở thành công dân của một nước thì người đó đương nhiên phải có “quyền lợi và nghĩa vụ” đối với quốc gia đó. Tuy nhiên, đối với “Việt kiều”, ông Cường có thêm rằng Việt kiều cũng có quyền đi bỏ phiếu (theo kiểu “Đảng cử dân bầu”), và cũng có quyền ra ứng cử “đại biểu quốc hội”.

    Tuy nhiên để ra ứng cử thì phải thường trú trong nước, phải có “nhận xét của nơi cư trú” và phải qua “hiệp thương của Mặt trận”, tức là phải có xác nhận của công an chính quyền địa phương, và phải được Mặt trận Tổ quốc đề cử. Như thế này thì chắc chắn chỉ có “Việt kiều yêu nước” mới “đạt yêu cầu”.

    Báo chí trong nước cũng từng kháo rằng khi cầm cái Hộ chiếu CHXHCNVN thì “Việt kiều” sẽ được đối xử như người Việt bản địa trong cách tính giá. Cứ cho rằng một tí lợi này là có thật thì việc trở thành công dân Việt Nam, đồng nghĩa với việc sẽ phải thực thi “quyền lợi và nghĩa vụ” như người Việt Nam, kể cả việc “thực hiện nghĩa vụ quân sự” đối với nam công dân, thì liệu Việt kiều nào có đủ can đảm xin “đăng ký quốc tịch” CHXHCNVN không? Ngoài ra việc trở thành công dân CHXHCNVN sẽ thuận lợi hơn cho nhà nước CSVN khi truy tố, kể cả việc dẫn độ “Việt kiều không yêu nước” về Việt Nam.

    Cách đây 1 năm trên trang web của Bộ Ngoại giao, Phó Thủ tướng CSVN kiêm Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Gia Khiêm đã nói rõ chiêu “miễn thị thực” là để thực thi Nghị quyết 36, nhằm dụ khị thêm “người Việt Nam ở nước ngoài về thăm quê hương, thân nhân, thờ cúng tổ tiên”.

    Nay đi thêm bước nữa, nhà nước CSVN sẽ sửa đổi luật quốc tịch “theo hướng mềm dẻo” để “Việt kiều có thể có hai, ba quốc tịch” hầu có thể “về thăm quê hương, thân nhân, thờ cúng tổ tiên” thường xuyên hơn nữa, dễ dàng chuyển tiền bạc tài sản kể cả “lương hưu, bảo hiểm của họ” về nước nhanh hơn; Tức là nhà nước CSVN có thể móc hầu bao của “Việt kiều” nhiều hơn nữa, làm giàu nhanh hơn nữa cái túi tham không đáy của các quan chức nhà nước.

    Úc Châu ngày 12/10/2008

    Lê Minh

  14. #14
    Join Date
    Jun 2004
    Location
    Japan
    Posts
    2,815
    Thanks
    18
    Thanked 5 Times in 4 Posts

    Default Re: Đừng nghe những gì Cộng Sản nói...

    Phụ bản
    Những quốc gia cho phép song tịch


    (Countries that allow dual citizenship)
    Bangladesh Ireland South Africa
    Brazil Israel Spain
    Canada Italy Switzerland
    Colombia Jordan Syria
    Egypt Lebanon Tonga
    Fed. Rep. Yugoslavia Malta Turkey
    France Netherlands United Kingdom
    Hungary New Zealand United States
    Macedonia Portugal Western Samo

    Những quốc gia không cho phép song tịch

    Countries that prohibit dual citizenship
    Austria Indonesia Pakistan
    Belgium Iran Papua New Guinea
    Brunei Japan Peru
    Burma Kenya Philippines
    Chile Kiribati Poland
    China Korea Romania
    Denmark Latvia Singapore
    Ecuador Lithuania Solomon Islands
    Fiji Malaysia Sweden
    Finland Mauritius Thailand
    Germany Mexico Vietnam
    Iceland Nepal Venezuela
    India Norway Zimbabwe

    Những quốc gia/lãnh thổ cho phép song tịch trong một vài trường hợp đặc biệt

    (Countries/territories allowing dual citizenship in some form)
    Albania Ghana Northern Ireland
    Antigua & Barbuda Greece Panama
    Argentina Grenada Paraguay
    Australia Guatemala Peru
    Bahamas Haiti Pitcairn
    Bangladesh Hungary Philippines
    Barbados India Poland
    Belize Iran Portugal
    Benin Ireland Romania
    Bolivia Israel Russia
    Brazil Italy Saint Kitts & Nevis
    Bulgaria Jamaica Saint Lucia
    Burkina Faso Jordan Saint Vincent
    Cambodia Latvia Serbia (Yugoslavia)
    Canada Lebanon Slovenia
    Cape Verde Lesotho South Africa
    Chile Liechtenstein Sri Lanka
    Colombia Lithuania Sweden
    Costa Rica Macao (with Portugal) Switzerland
    Croatia Macedonia Taiwan
    Cyprus Madagascar Trinidad/Tobago
    Cyprus (North) Malta Thailand
    Dominica Mexico Tibet
    Dominican Republic Montenegro (Yugoslavia) Turkey
    Ecuador Mongolia United Kingdom
    Egypt Morocco United States
    El Salvador Netherlands Ukraine
    Fiji New Zealand Uruguay
    France Nicaragua Vietnam
    Germany Nigeria

    Nguồn: Thư Viện online của Quốc Hội Úc

  15. #15
    Join Date
    Apr 2004
    Posts
    6,005
    Thanks
    21
    Thanked 2 Times in 2 Posts

    Default Re: Đừng nghe những gì Cộng Sản nói...

    Đừng nghe những gì CS nói, mà hãy nhìn những gì CS làm.
    Rồi...nhìn những gì Mỹ làm :



    Sau Vatican, đến lượt Mỹ chính thức công nhận "chính sách ngoại giao quì gối" trước CSVN (Tuyên bố của ông đại sứ Mỹ gián tiếp làm cho nước cờ "bưng bê tượng thánh" ra để phụ giành đất của giáo dân bị tiêu tán thoòng ! Thôi rồi, từ này màn : núp dưới lớp áo chùa chiền, nhà thờ này kia để "tranh đấu" giành đất giành đai / các chuyện đời thường khác với CSVN, lỡ có bị "ăn đục" thì la lên là "đàn áp tôn giáo" coi như...mậu xài !!! ):

    Đại sứ Mỹ họp báo ở quận Cam



    Tranh chấp đất đai không thuộc về lãnh vực tự do tín ngưỡng, đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam Michael Michalak đã khẳng định như vậy trong cuộc họp báo và gặp gỡ cộng đồng chiều thứ Sáu 10/10 tại trường đại học Coastline ở Orange County, California.

    Khi được hỏi là ông có ý thức được vụ Thái Hà, ông Michalak nói rằng ông ý thức không những vụ Thái Hà mà còn cả vụ tranh chấp về Tòa Khâm cũ, tuy nhiên chính phủ Hoa Kỳ không có lập trường về tình trạng tranh chấp đất đai.

    Ông ghi nhận trong thời gian gần đây nhiều nơi thờ phượng đã được đăng ký để hoạt động. Tuy nhiên tình trạng đăng ký tại miền Bắc có phần chậm hơn tại các vùng khác

    Ông Michalak nói thêm rằng chính phủ Hoa Kỳ có theo dõi các vụ tranh chấp đất đai và quan ngại về các vụ biểu tình.

    Ông Michalak cho biết trước khi trở về nước lần này, ông đã gặp Tổng giám mục địa phận Hà Nội Ngô Quang Kiệt, tuy nhiên ông nhấn mạnh rằng cuộc gặp gỡ này nói chung có tính cách riêng tư.

    Ông cho biết ông có trao đổi với Tổng giám mục Ngô Quang Kiệt về tự do tôn giáo tại Việt Nam và về các vụ tranh chấp đất đai. Ông ghi nhận là giáo hội Công Giáo Việt Nam có tìm cách giải quyết các vụ tranh chấp

    Cuộc họp báo này được nối tiếp bằng một cuộc tiếp xúc với người Mỹ gốc Việt.

    Đây là sự kiện được dân biểu Loretta Sanchez thuộc đảng Dân Chủ yêu cầu và có sự tham dự của hai dân biểu Ed Royce và Dana Rohrabacher thuộc đảng Cộng Hòa cùng đại diện của Thượng nghị sĩ Barbara Boxer. Sự kiện này là nhằm để cho đại sứ Michalak giãi bày về lập trường của chính phủ Mỹ về vụ đàn áp giáo dân Thái Hà cùng các vụ sách nhiễu và bắt bớ một số người biểu tình tại thành phố Hồ Chí Minh và Hà Nội

    http://www.bbc.co.uk/vietnamese/viet...nference.shtml

  16. #16
    Join Date
    Jan 2007
    Posts
    1,966
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: Đừng nghe những gì Cộng Sản nói...

    Quote Originally Posted by _jenny_ View Post
    Đừng nghe những gì CS nói, mà hãy nhìn những gì CS làm.
    Rồi...nhìn những gì Mỹ làm :

    Viêt Nam làm gì có luật vậy bé jenny hay là Việt Nam chỉ có luật rừng vì chúng chỉ có luật rừng mà thôi.

    Bé Jenny chỉ biết cắt dán những bài của BBC UK và cho đó là những quy luật mà mọi người phải tuân theo nhưng bé jenny quên một điều, BBC UK chỉ là một trong những dòi bọ của bọn việt cộng, bé jenny cũng chỉ là một trong đám dòi bọ đó nên việc bé đem bài của BBC uk lên đây cũng là điều dễ hiểu,chứng tỏ câu của cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu luôn luôn vẫn đúng và với bé jenny đó là điều bé không nuốt nổi cũng là điều dễ hiểu thôi.

    Bài của bé đăng trên thư viện Việt Nam đều được xuống hầm cá tra nuôi hồ chủ tịt vĩ đại của bé nên bé phải bám vào Đất Việt để sống hả bé?

    Chúc bé luôn vui và sớm nhận đâu là chân lý nghen bé.

    Sgvx.

  17. #17
    Join Date
    Oct 2000
    Posts
    283
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: Đừng nghe những gì Cộng Sản nói...

    Quote Originally Posted by saigonvaoxuan View Post
    Viêt Nam làm gì có luật vậy bé jenny hay là Việt Nam chỉ có luật rừng vì chúng chỉ có luật rừng mà thôi.

    Bé Jenny chỉ biết cắt dán những bài của BBC UK và cho đó là những quy luật mà mọi người phải tuân theo nhưng bé jenny quên một điều, BBC UK chỉ là một trong những dòi bọ của bọn việt cộng, bé jenny cũng chỉ là một trong đám dòi bọ đó nên việc bé đem bài của BBC uk lên đây cũng là điều dễ hiểu,chứng tỏ câu của cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu luôn luôn vẫn đúng và với bé jenny đó là điều bé không nuốt nổi cũng là điều dễ hiểu thôi.

    Bài của bé đăng trên thư viện Việt Nam đều được xuống hầm cá tra nuôi hồ chủ tịt vĩ đại của bé nên bé phải bám vào Đất Việt để sống hả bé?

    Chúc bé luôn vui và sớm nhận đâu là chân lý nghen bé.

    Sgvx.
    Biết hết như dzậy thì kẻ khác làm sao vào đây mà quậy hả chú SGVX?

  18. #18
    Join Date
    Apr 2004
    Posts
    6,005
    Thanks
    21
    Thanked 2 Times in 2 Posts

    Default Re: Đừng nghe những gì Cộng Sản nói...

    Đừng nghe những gì CS và Mỹ nói, mà hãy nhìn những gì CS và Mỹ làm :
    - Trong khi CSVN đang đàn áp tôn giáo một cách cực kỳ dã man và dùng quả đấm sắt, đấm giáo dân một cách không thương tiếc, đập nhà báo AP chảy máu đầu (có hình ảnh làm bằng chứng và đoạn video cho thấy nhà báo AP bị tên CS to như con gấu cặp tay kéo đi ).

    - Tượng thánh đang được thờ phụng tại nơi tranh chấp đòi "tự do tôn giáo" cũng bị bọn CS ngang nhiên thảy lên xe chở đi - không cần hỏi ý kiến giáo dân, rồi chở tới nhà thờ thảy xuống - không cần hỏi ý kiến các cha xứ ở đây (và cha xứ cuối cùng phải ra nhận lại vì không lẽ để tượng thánh bơ vơ ở ngoài đường như vậy, mang tội bất kính )

    thì :

    ..................
    Đất đai và tôn giáo

    Hoa Kỳ phân biệt tôn giáo và tranh chấp đất đai tại Việt Nam dù họ theo dõi kỹ các vụ như Thái Hà

    Về vấn đề tranh chấp đất Toà Khâm Sứ và Giáo Xứ Thái Hà, ông Michalak có theo dõi sát. Khi được hỏi trong cuộc tiếp xúc với Giám Mục Ngô Quang Kiệt gần đây ông đã có những trao đổi gì, Đại Sứ Mỹ trả lời rằng ông và giám mục bàn về tự do tôn giáo và theo lời giám mục Kiệt thì ngày nay các giám mục hầu như được toàn quyền bổ nhiệm các linh mục trông coi xứ đạo.

    Giám Mục Kiệt hỏi có người của sứ quán quan sát các cuộc tập họp cầu nguyện không, ông đại sứ cho biết là có. Khi giám mục hỏi ông đại sứ về quan điểm của Vatican, ông Michalak cho biết Vatican không có ý kiến về vụ tranh chấp đất.

    Theo hiểu biết của ông Michalak thì chuyện đất là một nút nóng bỏng và từ năm 1997 đến nay đã có nhiều vụ biểu tình về đòi đất.

    Ông đã nói với giới chức Việt Nam là cần phải giải quyết vấn đề, còn không thì sẽ còn nhiều cuộc biểu tình kéo dài.

    Kinh tế và hàng xuất khẩu

    Trước sự kiện thực phẩm Trung Quốc có hàm độc tố cao, Đại Sứ Michalak nhận xét là Việt Nam hơn Trung Quốc vì đã có những hoạt động và cố gắng nâng sự kiểm soát và kiểm tra lên cao sát với những tiêu chuẩn toàn cầu và đã làm việc với nhiều phái đoàn cao cấp của Hoa Kỳ sang Việt Nam trong 6 tháng qua, từ bộ trưởng đến các quan chức của cơ quan về an toàn thực và dược phẩm, lo về tiêu chí.

    Việt Nam không muốn thương hiệu bị mang tiếng xấu như một số trường hợp của Trung Quốc vì thị trường Hoa Kỳ là một thị trường lớn. Trong tình trạng kinh tế toàn cầu suy thoái, Việt Nam có cơ hội để tăng lượng hàng nhập vào Mỹ hơn, nhất là thực phẩm và hàng may mặc.


    Đại Sứ Michalak nhận xét là vì suy thoái kinh tế toàn cầu, nhất là ở Mỹ, số tiền người Việt hải ngoại gửi về nước sẽ giảm đi. Nhưng hàng Việt ở Mỹ sẽ được tiêu dùng nhiều hơn vì đa số là hàng trung cấp.

    Khi người dân Mỹ thắt lưng buộc bụng, họ sẽ ít tiêu dùng hàng cao cấp, nhất là hàng may mặc, mà sẽ mua hàng trung cấp. Mức tiêu thụ hàng Việt tại Mỹ là dấu chỉ tốt của kinh tế Việt Nam.

    Một điểm tốt cho Việt Nam nữa là đầu tư nước ngoài tính từ đầu năm đến là khoảng hơn 50 tỉ. Như thế Việt Nam vẫn là nơi hấp dẫn để kinh doanh.

    Việt Nam đã tỏ ra lắng nghe dư luận thế giới và những đề nghị của các tổ chức tài chánh quốc tế như Ngân Hàng Thế Giới (WB), Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế (IMF) và có những thay đổi thích hợp trong chính sách, tuy trong lãnh vực nhân quyền thì chậm hơn.

    Cũng tại buổi họp, bác sĩ Nguyễn Xuân Ngãi cho biết trong buổi tiếp tân tối hôm trước, Thị Trưởng San Jose Chuck Reed và Nghị Viên Madison Nguyễn đã trao bằng khen ghi nhận những nỗ lực của Đại Sứ Michael W. Michalak nhằm thăng tiến nhân quyền và tự do dân chủ ở Việt Nam.

    Bác sĩ Nguyễn Xuân Ngãi là một nhà hoạt động trong cộng đồng vốn được biết đến rộng hơn trong chuyến đón ông Hoàng Minh Chính sang thăm Hoa Kỳ năm 2005.


    http://www.bbc.co.uk/vietnamese/viet...ksanjose.shtml

  19. #19
    Join Date
    Apr 2004
    Posts
    6,005
    Thanks
    21
    Thanked 2 Times in 2 Posts

    Default Re: Đừng nghe những gì Cộng Sản nói...

    Đừng nghe những gì CS và Mỹ nói, mà hãy nhìn những gì CS và Mỹ làm :

    Mỹ-vn Giúp Quân Sự, An Ninh Biển Đông; Thứ Trưởng Mỹ Kimmitt Họp Báo Ở Hà Nội...

    Việt Báo Thứ Ba, 10/7/2008, 12:02:00 AM


    HANOI -- Bản tin từ thông tấn AFP hôm Thứ Hai 6-10-2008 cho biết viên chức hai nước Mỹ-Việt hôm Thứ Hai đã thảo luận về các lĩnh vực có thể hợp tác quân sự tương lai trong buổi Đối Thoại Chiến Lược về Các Vấn Đề Chính Trị, An Ninh và Quốc Phòng.

    Bản tin AFP nói rằng Thứ Trưởng Ngoại Giao Hoa Kỳ Đặc Trách Quân Sự Chính Trị Mark Kimmit nóí trong buổi họp báo ở Hà Nội sau khi họp với các viên chức CSVN, “Chúng tôi đã tập trung nhiều lĩnh vực mà trong đó chúng tôi có thể củng cố quan hệ chung nhau. Chúng tôi đã bàn về lĩnh vực lợi ích hỗ tương, gồm cả các chiến dịch gìn giữ hòa bình qúôc tế, trợ giúp nhân đaọ và cứu cấp khi thiên tai, an ninh vùng biển và ngăn cản việc phổ biến vũ khí sát hại hàng loạt.”

    Cuộc đối thoại sẽ tổ chức hàng năm, theo bản tin. Hà Nội đã tìm cách quân bình quan hệ với nước láng giềng khổng lồ và là đồng minh cộng sản Trung Quốc, và với Mỹ, bây giờ là đối tác kinh tế quan trọng.

    Tin AFP viết là Thứ Trưởng Ngoại Giao CSVN Phạm Bình Minh nói rằng, “Với quan điểm đóng góp vào hòa bình và ổn định trong thế giới, VN hiện là một thành viên Hội Đồng An Ninh LHQ không thường trực, đã khẳng định thiện chí sẵn sàng đưa lính gìn giữ hòa bình vào các vùng xung đột trong tương lai. Để hiệu quả, VN muốn hợp tác với tất cả các nứơc để bảo đảm là sự tham dự của chúng tôi sẽ có hiệu quả.”

    Kimmit nói Hoa Kỳ sẵn sàng hỗ trợ VN để “xây dựng khả năng đó, như chúng tôi làm với nhiều nứơc khác trên thế giới.”

    Tên đầy đủ là Mark Traecey Patrick Kimmitt, vị Thứ Trưởng Ngoaị Giao Mỹ này nguyên là một Tướng Bộ Binh, từng giữ chức Thứ Trưởng Quốc Phòng đặc trách vùng Trung Đông, về hưu tháng 12-2006.

    Khi còn ở Bộ Binh, Kimmitt từng phục vụ ở nhiều chiến trường tác chiến và ở các trung tâm chỉ huy ở Mỹ, Châu Âu, Châu Á và Trung Đông. Ông có 2 văn bằng Thạc Sĩ về Quản Trị Kinh Doanh ở Đaị Học Harvard và về Quốc Phòng tại Đaị Học Quốc Phòng.

    Đặc biệt, bản tin Vietnamnet của nhà nứớc Hà Nội hôm 6-10-2008 có ghi một chi tiết không thấy trong bản tin AFP:

    “...Quan chức Mỹ cũng cho biết hai bên chia sẻ cam kết đảm bảo khu vực châu Á - Thái Bình Dương phát triển hòa bình, ổn định, an ninh và dân chủ, làm nền tảng cho hai nước cũng như khu vực phát triển thịnh vượng...”

    http://www.vietbao.com/?ppid=45&pid=4&nid=135384

    Vc Bơm Tiền Vào Mỹ Kinh Tài Thương Xá...;
    Thứ Trưởng Đầu Tư: Mỹ Là Địạ Bàn Trọng Điểm

    Việt Báo Thứ Hai, 10/13/2008, 12:02:00 AM

    Có phải nhà nước CSVN đã bơm tiền đầu tư vào nhiều cơ sở kinh doanh nơi các thành phố đông dân Mỹ gốc Việt như Quận Cam, San Jose, Houston...?

    Nhà nứớc Hà Nội chính thức nhìn nhận rằng Hoa Kỳ là một trong “các địa bàn trọng điểm” để chính phủ CSVN bơm tiền vào đầu tư, theo một bản tin trên báo Hà Nội Mới hôm 12-10-2008.

    Trong các dự án đầu tư được phổ biến trong bản tin nhan đề “Doanh nghiệp VN đầu tư ra nước ngoài: Cần cú hích mới” hôm 12-10-2008, báo Hà Nội Mới tiết lộ rằng nhà nước CSVN đã “đầu tư 30 triệu USD xây dựng Trung tâm thương mại tại Hoa Kỳ,” nhưng bản tin không nói rõ là “Trung tâm thương mại” này được xây hay mua lại ở thành phố nào tại Hoa Kỳ.

    Bản tin báo Hà Nội Mới có một số chi tiết đáng chú ý, cho thấy quyền lực kinh tế nhà nứơc CSVN đã thò tay xa nhiều ngàn dặm, được trích như sau:

    “Đã có 320 dự án với 2,5 tỷ USD tại 35 quốc gia và vùng lãnh thổ...

    Đến nay, Việt Nam đã có khoảng 320 dự án đầu tư ra nước ngoài (ĐTRNN) với 2,5 tỉ USD tổng vốn đăng ký, trong đó 1 tỉ USD đã thực hiện. ĐTRNN được đánh giá là kế hoạch "đi tắt, đón đầu" của các doanh nghiệp Việt Nam trong năm thứ hai hội nhập WTO song lại gặp quá nhiều rào cản cũng như thiếu hỗ trợ về mặt chính sách.

    ...................
    Như vậy, các doanh nghiệp Việt Nam đã nới rộng "hiện diện kinh tế" ở 35 quốc gia và vùng lãnh thổ. Trong đó, châu Á chiếm phần lớn với 167 dự án, tổng vốn đầu tư khoảng 751 triệu USD. Không chỉ dừng ở phạm vi khu vực, các doanh nghiệp Việt Nam đã xuất khẩu vốn sang các quốc gia ở châu Âu, châu Mỹ. Ngoài các "dự án truyền thống" như xây dựng trung tâm thương mại, còn có những dự án khai thác, sản xuất các sản phẩm có tính cạnh tranh cao...(...)”


    Đặc biệt, chính một cán bộ cao cấp CSVN đã chỉ đích danh Hoa Kỳ là điạ bàn trọng điểm. Bản tin viết như sau:

    “...Tại một hội nghị về ĐTRNN, ông Cao Viết Sinh, Thứ trưởng Bộ Kế hoạch - Đầu tư khuyến nghị đã đến lúc Nhà nước cần thống nhất quan điểm coi ĐTRNN là phương thức quan trọng nhằm giành quyền chủ động trong quá trình hội nhập kinh tế quốc tế. Nhiều ý kiến đề nghị các nhà đầu tư trong nước cần phải được tạo điều kiện hơn nữa để "đem vốn" ra nước ngoài. Thứ nhất, cần có cơ chế hỗ trợ, khuyến khích để thúc đẩy hoạt động ĐTRNN, trong đó, có những giải pháp đột phá, mang tính chất "cú hích" để khuyến khích doanh nghiệp. Đồng thời, phải tăng cường công tác xúc tiến đầu tư trong những năm tới, cụ thể là thúc đẩy đầu tư của Việt Nam sang một số địa bàn trọng điểm (Lào, Nga, Hoa Kỳ, Campuchia)...”
    http://www.vietbao.com/?ppid=45&pid=4&nid=135631

  20. #20
    Join Date
    Jun 2004
    Location
    Japan
    Posts
    2,815
    Thanks
    18
    Thanked 5 Times in 4 Posts

    Default Re: Đừng nghe những gì Cộng Sản nói...

    TRUYỀN THÔNG HẦM CHÔNG

    Đỗ Thái Nhiên

    Đầu tháng 08 năm 2007, ngay sau khi nhận được chức bộ trưởng Thông Tin và Truyền Thông, ông Lê Doãn Hợp đã “làm quen” với báo chí dưới chế độ Cộng Sản bằng cách nói lên một sự thực vô cùng sống sượng. Sự thực rằng:
    “Qui chế báo chí chính là để chúng ta tự do hơn, lâu nay chúng ta quản lý theo mệnh lệnh, chúng ta hoàn toàn tự do, nếu đi đúng theo lề đường bên phải.” (Hết lời dẫn)

    Không cần giải thích dông dài, mọi người đều thừa biết lề phải là lề đòi hỏi nhà báo vừa viết báo vừa tìm moi cơ hội đê nhét vào giữa đoạn tin, giữa bài báo những sáo ngữ có nội dung hết lòng ca tụng đảng và nhà nước. Ngược với lề phải là lề trái. Lề này dành riêng cho những nhà báo độc lập và bất khuất kiểu nhà báo Điếu Cày, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, luật sư Lê Thị Công Nhân, bác sĩ Phạm Hồng Sơn và vô số nhà dân chủ khác… Dọc theo lề trái là công an văn hóa, là tòa án luật rừng, là đủ các loai lao tù Cộng Sản. Tuy nhiên, dưới chế độ CSVN truyền thông không chỉ đơn giản bao gồm hai luồng: lề phải và lề trái. Chế độ Hà Nội còn cài đặt vào mạng lưới truyền thông của họ một luồng truyền thông thứ ba hiểm độc hơn nhiều lần, dày đặc hơn nhiều lần, đó là truyền thông hầm chông.

    Hầm chông là kỷ thuật giết người rất bất ngờ và hiểm ác mà CSVN thường áp dụng trong chiến tranh Việt Nam. Hầm chông có chiều sâu cao quá đầu người, diện tích khoảng 1 hoặc 2 thước vuông, hoặc rộng hơn nữa tùy theo địa hình và nhu cầu nơi thiết lập hầm bẩy. Đáy hầm cắm sẳn vô số cây sắt hoặc tre có đầu vót nhọn và sằc hướng thẳng lên trời. Miệng hầm đựợc ngụy trang bằng một đoạn đường mòn hiền hòa, một khoảng cỏ xanh thơ mộng. Khi rơi vào hầm chông, nạn nhân bị các loại cây nhọn đâm từ bàn chân lên tới ngực. Chết đau đớn và tức tưởi.

    Bây giờ hãy nói về những tương đồng giữa hầm chông du kích và hầm chông truyền thông. Cả hầm chông du kích lẩn hầm chông truyền thông đều dùng âm mưu hiểm ác để đẩy con người đi vào cõi chết Hầm chông du kích giết chết thân xác của nạn nhân. Hầm chông truyền thông giết chết khả năng nhận định của người dân về phải-quấy, hư-thực. Nó tạo ngăn cách trầm trọng trong lòng dân tộc. Nó làm cho người dân rất khó khăn trong việc phân biệt bên này là dân chủ nhân bản, bên kia là độc tài gian ác.

    Ngày 16 tháng 09 năm 2008, báo Công An Nhân Dân, cơ quan ngôn luận của bộ Công An CSVN đã đăng tải một bài phỏng vấn được gọi là ý kiến của giáo dân nhằm lên án các linh mục, tu sĩ, và giáo dân Công Giáo trong vụ đòi lại đất ở Thái Hà. Thế nhưng, ông Vũ Kim Mỹ, thẩm phán tòa án huyện Kim Sơn, một trong những người mà bài phỏng vấn kia có nêu tên lại viết văn thư xác nhận trước công luận rằng: “ Tôi ( Tức là thẩm phán Vũ Kim Mỹ) khẳng định không nói gì đến những ngày qua ở Thái Hà, và không đả động gì đến việc đòi xử nghiêm minh, cũng không nói tới Chúa trong câu trả lời”. (Hết lời dẫn)
    Rõ ràng là báo Công An Nhân Dân đã bịa ra những điều mà ông Vũ Kim Mỹ không hề nói. Bịa tin có nghĩa là bố trí tin tức thành một bẩy sập nhằm gài cho dư luận rơi vào hoàn cảnh phải hiểu sai tình hình và sự hiểu sai này có lợi cho vai trò thống trị xã hội của đảng CSVN. Đó là truyền thông hầm chông.
    Ngày 20/09/2008 trong khi thảo luận với UBNDTP Hà Nội, Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt có nói một đoạn như sau:

    “ Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam. Đi đâu cũng bị soi xét, chúng tôi buồn lắm chứ! Chúng tôi mong muốn mình mạnh lên.” (Hết lời dẫn)

    Vin ngay vào câu nói “ Chúng tôi rất nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam” toàn bộ hệ thống truyền thông của Hà Nội đã đồng loạt và ầm ỉ lên án Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt đã miệt thị dân tộc Việt Nam đã coi thường tổ quốc Việt Nam. Hành động chặt đầu, chặt đuôi câu nói để kết tội một người trong hồ đồ và huyên náo hẳn nhiên không phải là một hoạt động truyền thông nghiêm chỉnh và khoa học. Muốn xác định chân ý nghĩa câu nói của Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt, người đi tìm chân lý cần tiến hành công việc khảo sát theo ba bước:

    -Bước thứ nhất: Trước khi nói tới hộ chiếu Việt Nam, Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt và UBNDTP Hà Nội đã nói với nhau những gì?

    Như chúng ta đã biết, sau 1954 cũng như sau 30/04/1975 CSVN đã cưởng chiếm nhà đất của nhân dân cũng như của các tôn giáo theo phong cách thảo khấu: đuổi chủ nhà, chủ đất ra khỏi bất động sản của nạn nhân.Các đương sự đi đâu, đảng không cần biết. Nếu khiếu nại, đảng sẽ cho đi “học tập cãi tạo” hoặc đi kinh tế mới. Việc tịch thu tài sản của nhân dân hoàn toàn không tuân theo bất kỳ luật lệ nào, không do bất kỳ văn thư hành chánh hay tư pháp nào.

    Ngày nay, tình hình đã hoàn toàn thay đổi. CSVN phải đầu hàng kinh tế thị trường. Lãnh đạo đảng trở thành đại gia đỏ, họ không còn đại diện cho quần chúng vô sản nữa. CSVN phải nhìn nhận vai trò của luật pháp trong khi luật pháp của xã hội dưới ách cai tri của Hà Nội đang lâm cảnh trống đánh suôi, kèn thổi ngược.

    Hiện tình Việt Nam chính là lúc hợp thời để người dân chất vấn nhà cầm quyền Hà Hội về căn bản pháp lý của những hành động cưởng chiếm nhà đất do CSVN thực hiện nhiều thập niên về trước. Cuộc nói chuyện giữa Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt và UBNDTP Hà Nội không ra ngoài nội dung của những chất vấn vừa kể. Nhằm tránh né cuộc chất vấn không có câu trả lời kia ông chủ tịch UBNDTP Hà Nội đã “dịu giọng” gợi ý Tòa Tổng Giám Mục hãy nói tới vấn dề đất đai tại tòa khâm sứ bằng tình chứ không bằng lý. Lý ở đây dĩ nhiên là pháp lý, là luật pháp.

    -Bước thứ hai: ý nghĩa đích thực của điều được gọi là “Rất là nhục nhã khi phải cầm cái hộ chiếu Việt Nam”.

    Đáp lời kêu gọi xem tình nặng hơn luật pháp của UBNDTP Hà Nội, Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt chủ trương: “ Về phương diện pháp luật, chúng ta phải làm theo pháp luật, thì cái gì cũng phải có cơ sở pháp lý” (Hết lời dẫn).
    Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt giải thích thêm: “ Muốn có cái hài hòa trong cái mối thống nhất thì đâu chỉ có cái tình mà phải có lý nữa.” Tộng Giám Mục nhấn mạnh: “ Chúng ta phải sống theo pháp luật” (Hết lời dẫn).

    Xã hội sống không theo luật pháp có nghĩa là xã hội đầy dẫy những người phạm pháp. Tại sao Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt than phiền “Đi đâu cũng bị soi xét” ! Phải chăng “soi xét” để tìm cho ra mức độ nghèo yếu của người cầm hộ chiếu Việt Nam? Phải chăng “soi xét” để lượng định tầm vóc chia rẽ giữa người dân và nhà cầm quyền Việt Nam?

    Thưa rằng: không phải như vậy! Soi xét chỉ để lùng kiếm xem những người cầm hộ chiếu Việt Nam có buôn lậu hay không? Có làm điều gì bất hợp pháp hay không? Đây chính là lý do đích thực khiến Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt mạnh mẽ cảnh báo cho mọi người Việt Nam đặng biết: “ Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam, đi đâu cũng bị soi xét”.

    Bước thứ ba: Muốn cảm thấy hãnh diện khi cầm hộ chiếu Việt Nam, muốn đi đâu cũng không bị soi xét, người Việt Nam phải làm gì?

    Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt phát biểu ý kiến như sau: “Tôi cũng mong đất nước lớn mạnh lắm và làm sao thực sự đoàn kết, thật sự tốt đẹp, để cho đất nước chúng ta mạnh, đi đâu chúng ta cũng được kính trọng.” (Hết lời dẫn)
    Muốn đất nước lớn mạnh ư? TGM Ngô Quang Kiệt trả lời: “ Chúng ta không phải chỉ có tình cảm mong muốn là được mà phải có lý luân xây dựng thật vững chắc trên nền tảng pháp lý”. (Hết lời dẫn)

    Nói tóm lại, muốn lớn mạnh, muốn hãnh diện là người Việt Nam thì dân tộc Việt Nam, nhất là nhà cầm quyền Việt Nam, phải sống theo luật pháp. Luật pháp mang lại giàu mạnh và đoàn kết. Luật pháp mang lại công lý và hòa bình. Như vậy, rõ ràng là Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt đã khởi đi từ vấn đề căn bản pháp lý của lô đất Tòa Khâm Sứ. Sau đó, dùng “Câu chuyện hộ chiếu Việt Nam” để chuyển ý thành quyết tâm đòi hỏi công lý và hòa bình cho toàn khối nhân dân Việt Nam, cho trọn vẹn dòng sống Việt. Đó là tất cả ý nghĩa nghiêm chỉnh và đích thực nằm trong câu nói của Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt nhân khi nhắc tới hộ chiếu Việt Nam.

    Bản tin về Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt và về thẩm phán Vũ Kim Mỹ là hai trong vô số bằng chứng cho thấy guồng máy truyền thông của CSVN bao giờ cũng sẳn sàng gán cho một người nào đó đã nói những lời mà đương sự không hề nói, hoặc cắt đầu, cắt đuôi câu nói của một người bất đồng quan điểm với chế độ Hà Nội nhằm kích động dân chúng chống đối người này. Đây là loại truyền thông gài bẩy. Loại truyền thông gài bẩy này hiểm ác không khác gì hầm chông. Vì vậy nó được gọi là truyền thông hầm chông. Như vậy dưới ách cai tri gian ác của CSVN, hoạt động truyền thông được chia thành ba luồng.

    Luồng một bao gồm những ngòi bút ngoan ngoãn phục tùng độc tài và tham ô. Luồng một được CSVN gọi là truyền thông lề phải.

    Luồng hai bao gồm những ngòi bút độc lập, yêu chuộng tự do dân chủ. Luồng hai bị CS gọi là truyền thông lề trái. Vì vậy những ngòi bút luồng hai là khách hàng quen thuộc của ngục tù bao la dưới chế độ CS.

    Luồng ba là luồng truyền thông hầm chông. Luồng này chuyên bịa đặt tin giả, bưng bít tin thật, chặt đầu chặt đuôi tin tức quan trọng nhằm đầu độc dư luận hoặc lèo lái dư luận suy nghĩ theo hướng có lợi cho độc tài tham ô.
    Nhờ có sự tham dự của tư tưởng giới, con người là một loài động vật có khả năng và có nhu cầu truyền thông. Truyền thông giữa người dân với người dân. Truyền thông giữa người dân với nhà cầm quyền. Truyền thông giữa cộng đồng dân tộc với cộng đồng thế giới. Truyền thông là cội nguồn của cảm thông và hợp tác, của hòa bình và công lý.

    Truyền thông của CSVN, đặc biệt nhất là truyền thông hầm chông đã thực sự giam cầm người dân trong môi trường mù loà, môi trường xa cách ánh sáng văn minh hàng vạn dặm.

    Muốn Việt Nam tiến lên dân chủ và thịnh vượng, hành động tiên quyết của nhân dân Việt Nam là phải nhanh chóng giải thoát người dân ra khỏi nanh vuốt của truyền thông hầm chông. Có như vậy người dân mới đủ hiểu biết chân xác để nhận ra tính chất tuyệt hảo của thể chế tự do dân chủ. Có như vậy người dân mới tích cực dấn thân vào con đường phá vỡ tảng đá độc tài và tham ô hiện đang đắp mô trên dòng sử Việt./.

    http://www.vnfa.com/

Page 1 of 18 1234567891011 ... LastLast

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. vk vào đây nói nghe nè
    By LeKhaPieu in forum Bình Luận Tin Tức
    Replies: 8
    Last Post: 07-14-2011, 11:04 AM
  2. Nghe thôi đã bốc hoả
    By bunyeudau in forum Xóm Nhà Lá
    Replies: 0
    Last Post: 06-25-2011, 08:10 PM
  3. Nghe việt cộng nói nà .
    By banhtieu in forum Bình Luận Tin Tức
    Replies: 4
    Last Post: 05-06-2010, 09:32 PM
  4. Đừng nghe những gì Việt cộng nói.............
    By saigonvaoxuan in forum Bình Luận Tin Tức
    Replies: 427
    Last Post: 06-25-2009, 11:29 AM
  5. Phải chi tên 6 DÂM BIẾT nghe lời trí thức !!!
    By ahem in forum Bình Luận Tin Tức
    Replies: 2
    Last Post: 06-16-2008, 08:42 PM

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •