Page 2 of 14 FirstFirst 123456789101112 ... LastLast
Results 21 to 40 of 266

Thread: Phật Giáo Trong Mắt Tôi .

  
  1. #21
    Join Date
    Sep 2008
    Posts
    5,125
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post

    Default Re: Phật Giáo Trong Mắt Tôi .


    Đức Mẹ Quán Âm.



    Trước khi đi vào diễn giải kinh Phổ Môn Quán Âm Cứu Độ , tôi xin thưa với các Phật tử đôi điều . Khi đọc và hiểu Kinh Phật phải nhìn bằng con mắt TRẠCH PHÁP . Những hình ảnh hay những con số đôi lúc gần như giống nhau ví dụ : Ngài Quán Âm có 1.000 cánh tay , 1.000 con mắt hoặc có 84.000 pháp môn , hay khi đề cập đến vi trùng cũng thế .v.v.. đó là nhưng con số BIỂU TƯỢNG để chỉ số nhiều , chứ không hẳn là luôn luôn tình trạng giữ nguyên đúng như vậy . Nếu quý vị biết khái niệm con số thì khi tôi đi vào giải kinh quý vị rất dễ dàng giác ngộ , và cũng có thể thành Phật ( biết đâu chừng ) .

    Trước khi giảng xin quý vị xem thêm về sự tích :

    QUAN ÂM DIỆU THIỆN hay QUAN ÂM NAM HẢI.

    Theo sự khảo cứu của học giả De Groot, người Hòa Lan, kiếp chót của Đức Quan Thế Âm Bồ Tát là Công Chúa Diệu Thiện, con của vua Linh Ưu nước Hưng Lâm, một Tiểu quốc của Ấn Độ, ở về phía Đông Ấn Độ.

    Từ ngày nhà vua lên ngôi đến nay đã 40 năm mà Hoàng Hậu Bửu Đức không hạ sanh được một vị Hoàng tử nào. Nhà vua cùng Hoàng Hậu đi lên núi Huê sơn cầu tự. Trên núi Huê sơn có một vị Thần rất linh hiển, ai cầu chi được nấy. Cầu tự xong, ít lâu sau, Hoàng hậu có thai, sanh đặng một Công Chúa, đặt tên là Diệu Thanh. Sau đó lại tiếp tục có thai sanh thêm hai nàng Công Chúa nữa là: Diệu Âm và Diệu Thiện; không sanh được một Hoàng Tử nào.

    Ba nàng Công Chúa lớn lên, nhà vua định hôn cho hai chị của Diệu Thiện là Diệu Thanh và Diệu Âm, với hai vị quan trẻ tuổi và tài giỏi trong triều đình; còn nàng con gái út Diệu Thiện thì nhứt định không chịu lấy chồng, mà lại còn có ý xin phép vua cha và mẫu hậu xuất gia tu hành.

    Vua Linh Ưu tức giận, đày Diệu Thiện vào trong Hoa Viên lo việc gánh nước tưới hoa, làm các công việc cực khổ; đồng thời cho người khuyến dụ nàng bỏ ý định đi tu, nhưng nàng nhứt định cam chịu khổ chớ không từ bỏ ý định tu hành.

    Thấy vậy, Hoàng Hậu rất đau lòng, liền xin với vua Linh Ưu cho Diệu Thiện vào chùa Bạch Tước tu hành. Nhà vua chấp thuận, và ngầm ra lịnh cho các tăng ni trong chùa bắt Diệu Thiện làm các công việc nặng nhọc vất vả, để nàng không chịu nổi mà sớm trở về Cung nội.

    Diệu Thiện, tâm vẫn cương quyết, làm đầy đủ các bổn phận, dầu rất cực khổ, nhưng không một tiếng than, và luôn luôn lo việc tu hành.

    Nhà vua thấy cách nầy thất bại, nên nghĩ ra cách sai lính đốt chùa, để Diệu Thiện không còn nơi tu hành, phải trở về Cung nội. Quân lính phóng hỏa khắp bốn mặt, các tăng ni hốt hoảng lo chạy thoát thân, riêng Diệu Thiện vẫn điềm tỉnh, nàng lâm râm cầu nguyện, rồi lấy cây trâm chích vào lưỡi, ngước mặt phun máu lên không, tức thì mây đen hiện ra, mưa tuôn xối xả, dập tắt hết các ngọn lửa. Quân lính đều hết sức kinh ngạc.

    Nhà vua không vì sự mầu nhiệm đó mà hối hận, lại bắt Diệu Thiện về triều, tổ chức các cuộc đàn hát vui chơi, để làm cho Diệu Thiện say mê, bỏ việc tu hành. Nhưng vua cha vẫn thất bại bởi Đạo tâm vững chắc của nàng con gái út.

    Nhà vua quá tức giận vì không thực hiện được ý mình, nên ra lịnh tối hậu cho nàng Diệu Thiện chọn một trong hai điều: một là phế việc tu hành, lo bề gia thất; hai là chịu xử trảm vì cãi lịnh vua cha.

    Nàng Diệu Thiện nhứt quyết chịu chết chớ không chịu bỏ việc tu hành.

    Thần Hoàng Bổn Cảnh vội vã bay về Trời tâu trình Thượng Đế, và Đức Thượng Đế ra lịnh cho Thần mau trở về bảo hộ nàng Diệu Thiện.

    Diệu Thiện bị đưa ra pháp trường hành quyết. Khi đao phủ đưa đao lên định chém xuống thì đao liền gãy nát; lại lấy cung tên đặng bắn cho chết thì khi mũi tên gần tới Diệu Thiện thì mũi tên bị gãy nát. Thấy không giết được Diệu Thiện bằng hai cách trên, kẻ hành quyết liền dùng hai bàn tay đến siết cổ Diệu Thiện.

    Bỗng đâu cuồng phong nổi lên, cát bay đá chạy, thiên ám địa hôn, một đạo hào quang bay đến bao phủ nàng Diệu Thiện, rồi Thần Hoàng hóa thành một con hổ lớn cõng Công Chúa Diệu Thiện chạy bay vào rừng. Các quan giám sát cuộc hành quyết bị một phen hoảng vía, trở về triều báo cáo lại với vua Linh Ưu tất cả các việc.

    Nhà vua không chút nao núng phán rằng: Công Chúa mang tội bất hiếu nên bị cọp tha mất xác cho đáng kiếp.

    Công Chúa Diệu Thiện bất tỉnh, hồn Công Chúa thấy một vị Sứ giả mặc áo xanh, tay cầm tờ giấy nói rằng: Diêm Vương mời nàng xuống Diêm Cung để xem các cảnh khổ não và những hình phạt nặng nề những linh hồn mà trong kiếp sanh đã làm nhiều điều ác độc.

    Thập Điện Diêm Vương cũng muốn nghe nàng thuyết pháp. Công Chúa vâng lịnh, dùng tâm từ bi và sức thần thông thuyết pháp cho 10 vua nghe, các tội hồn trong ngục cũng được nghe và liền giác ngộ. Trong phút chốc, chốn U Minh thành Lạc Cảnh, và các tội hồn đều được thoát ra khỏi ngục, đầu kiếp trở lại cõi trần.

    Thấy các cửa ngục đều trống trơn, Thập Điện Diêm Vương vội đưa hồn Diệu Thiện trở lại dương thế và cho nhập vào xác. Nàng tỉnh dậy, thấy mình đang nằm giữa rừng vắng vẻ, không biết phải làm sao và đi phương nào.

    Đức Phật Nhiên Đăng hiện ra trên mây, bảo nàng hãy đi ra biển Nam Hải, đến núi Phổ Đà, tu hành thêm một thời gian nữa thì sẽ đắc đạo, đạt vị Như Lai. Muốn đi đến đó, phải trải qua 3000 dặm đường. Đức Phật Nhiên Đăng lại tặng cho nàng một trái Đào Tiên, ăn vào không biết đói khát trọn năm mà còn được trường sanh bất lão.

    Nàng Diệu Thiện nhận lãnh và bái tạ Đức Phật, đoạn nàng tìm đường đi đến Nam Hải. Thái Bạch Kim Tinh hiện xuống, truyền cho Thần Hoàng biến ra Thần hổ, cõng Diệu Thiện đến Phổ Đà Sơn cho mau lẹ.

    Tại Phổ Đà Sơn, nàng Diệu Thiện tu thiền định trong 9 năm, đạo pháp đạt được cao siêu.

    Ngày 19 tháng 2 năm ấy, là ngày thành đạo của Công Chúa Diệu Thiện. Chư Thần,Thánh,Tiên, Phật, đến chúc mừng và xưng tụng vị Bồ Tát mới đắc đạo. Công Chúa ngự trên tòa sen, hào quang sáng lòa, xưng là Quan Thế Âm Bồ Tát.

    Lúc ấy chư Thánh muốn lựa một đồng tử để theo hầu Ngài, thì may đâu lúc đó có một vị tên là Hoàn Thiện Tài, mồ côi cha mẹ, phát nguyện tu hành, qui y Phật pháp, nhưng chưa chứng quả, nay nghe nơi Phổ Đà Sơn có một vị Bồ Tát mới đắc đạo, nên xin đến hầu Ngài.

    Trước khi chấp thuận lời thỉnh cầu ấy, Đức Quan Âm muốn thử xem tâm chí của Thiện Tài ra sao. Ngài truyền cho Sơn Thần Thổ Địa hóa làm ăn cướp đến bắt Ngài, Ngài giả bộ sợ sệt kêu la cầu cứu và ngã té xuống hố sâu. Thiện Tài chạy đến cứu thầy, và nhảy theo xuống hố. Thiện Tài thiệt mạng, chơn hồn liền xuất ra khỏi xác, đến hầu Đức Quan Thế Âm Bồ Tát và được thâu làm đệ tử.

    Về sau, Đức Quan Âm Bồ Tát thâu thêm Long Nữ, con gái của Đệ Tam Thái Tử của Long Vương Nam Hải, làm đệ tử.

    Nguyên ngày kia, Long Nữ hóa làm con cá đi dạo chơi trên mặt biển, chẳng may bị một ông chài bắt được. Ông đem cá ấy ra chợ bán. Đức Quan Thế Âm Bồ Tát biết được, sai Thiện Tài đồng tử hóa ra một người thường, đi ra chợ hỏi mua con cá ấy, rồi đem ra biển Nam thả xuống.

    Nam Hải Long Vương nhớ ơn cứu tử cháu nội của mình, nên dạy Long Nữ đem một cục ngọc quí Dạ Minh Châu đến dâng Bồ Tát để Bồ Tát đọc sách ban đêm mà không cần đèn.

    Long Nữ đến dâng ngọc xong, lòng hết sức cảm phục Bồ Tát, nên xin qui y và được Bồ Tát thâu làm đệ tử.

    Từ ấy, Thiện Tài đồng Tử và Long Nữ luôn luôn theo bên cạnh để lo phụng sự Bồ Tát.

    Nhắc lại, từ khi vua Linh Ưu ra lịnh giết chết Diệu Thiện, và Diệu Thiện được Thần Hoàng cứu thoát, nhà vua mắc một chứng bịnh nan y vô cùng khổ sở, thân thể nhà vua bị lở loét ngoài da cùng mình, mùi hôi thối xông ra nồng nặc, nhức nhối đau đớn vô cùng. Nhiều danh y tới điều trị mà bịnh vẫn không thuyên giảm chút nào.

    Đức Quan Thế Âm Bồ Tát ở Nam Hải hay biết việc đó, nên Ngài hóa ra một vị sư già, đi đến kinh thành xin vào trị bịnh cho vua Linh Ưu.

    Sau khi xem mạch vua, vị sư già tâu: Bịnh của Bệ hạ do oan nghiệt nhập với chất độc cao lương mỹ vị và tửu nhục hằng ngày, nên phát sanh ra ngoài da thành bịnh nan y. Nếu muốn chữa lành thì phải có đôi mắt và đôi cánh tay của một người con thì mới chế thuốc được.

    Nghe vậy, nhà vua cho đòi hai Công chúa Diệu Thanh, Diệu Âm và hai Phò mã đến, rồi nhà vua lập lại lời nói của vị sư già, hỏi xem có đứa con nào dám hy sinh để trị bịnh cho vua cha không?

    Hai Công chúa cùng tâu: Xin Phụ vương đừng nghe lời ông sãi mầm nầy, bởi vì một người bị khoét đôi mắt và bị chặt hết hai tay thì dù có sống cũng chẳng ra chi. Chẳng lẽ cứu bịnh một người mà lại hủy hoại một người khác hay sao?

    Vua Linh Ưu chợt nhớ tới Công chúa út là Diệu Thiện, liền than: Nếu Diệu Thiện còn sống thì Trẫm ắt lành bịnh, vì Diệu Thiện sẽ hy sinh cho Trẫm.

    Vị Sư già liền tâu: Tâu Bệ hạ, Bần tăng biết rõ Công chúa Diệu Thiện hiện vẫn còn sống, ở tại núi Phổ Đà, biển Nam Hải. Xin Bệ hạ cho người đi đến đó, tìm Công chúa thì may ra chế được thuốc cho nhà vua. Bần tăng xin để thuốc lại đây, khi nào có đôi mắt và đôi tay của Diệu Thiện đem về thì nhập với thuốc nầy, nấu chung lại, rồi trong uống, ngoài thoa, bịnh của Bệ hạ sẽ hết ngay.

    Vị Sư già nói xong thì từ giã nhà vua trở về núi.

    Vua Linh Ưu rất mừng, liền cho sứ giả sắp đặt hành trang lên đường đi Nam Hải, tìm Công chúa Diệu Thiện. Khi sứ giả đến được Phổ Đà Sơn thì gặp một đồng tử bưng ra một cái mâm phủ vải trắng còn thấm máu tươi, trong đó có đôi mắt và đôi tay của Diệu Thiện, đem ra trao cho sứ giả và nói:

    Đây là đôi mắt và hai cánh tay của Công chúa Diệu Thiện, sứ giả hãy mau đem về chế thuốc trị bịnh cho vua.

    Hoàng Hậu khi nhìn thấy sứ giả đem đôi mắt và đôi tay của Diệu Thiện về, còn dính máu tươi thì òa lên khóc mướt. Thị vệ liền đem nấu với thuốc do vị Sư già để lại, cho nhà vua uống phân nữa, còn phân nữa để thoa lên khắp mình mẩy, phút chốc, thân thể nhà vua lành lặn như xưa, hết đau nhức, mà lại còn cảm thấy khỏe khoắn hơn trước.

    Vua Linh Ưu và Hoàng Hậu cảm mến ơn nghĩa của Diệu Thiện, nên quyết định đi ra Phổ Đà Sơn một chuyến để tạ ơn. Xa giá đăng trình, gặp không biết bao nhiêu nguy hiểm, nhưng đều được Quan Âm Bồ Tát dùng thần thông cứu khỏi.

    Đến nơi, vua Linh Ưu và Hoàng Hậu thấy một vị Bồ Tát đang ngự trên tòa sen, nhưng mất cả hai cánh tay và hai con mắt. Vua biết đó là Công chúa Diệu Thiện, con của mình, nên vô cùng xúc động, nhớ lại mà ăn năn sám hối lỗi lầm, rồi đồng quì xuống cầu nguyện cùng Trời Phật xin cho Công chúa được lành lặn như xưa.

    Sự thành tâm cầu nguyện của vua và Hoàng Hậu có kết quả, Bồ Tát Diệu Thiện liền hiện hào quang với đầy đủ hai tay và hai mắt như lúc trước.

    Lúc ấy, vua và Hoàng Hậu đều giác ngộ, quyết rời bỏ điện ngọc ngai vàng, đem mình vào chốn Thiền môn, lo tu hành cầu giải thoát.

    Nguyên căn của Đức Quan Thế Âm Bồ Tát:

    Đức Chí Tôn giáng cơ cho biết, nguyên căn của Đức Quan Thế Âm Bồ Tát là do Đức Từ Hàng Bồ Tát biến thân.
    Sống vì Tổ Quốc-Dân Tộc Việt Nam .
    ( Ai là người Việt Nam thì phải biết yêu nước . )



    -Không theo Đại Thừa - Tịnh Độ để đưa Dân tộc diệt vong .
    -Không tiếp tay làm tay sai để nô lệ Hán tộc 1.000 năm .
    -Không tiếp tay cho thực dân ngoại bang và Vatican đô hộ Việt Nam .

    Việt Nam anh hùng - Bền vững muôn năm .



  2. #22
    Join Date
    Sep 2008
    Posts
    5,125
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post

    Default Re: Phật Giáo Trong Mắt Tôi .


    Mẹ Quán ÂM.
    Như vậy , Quán Thế Âm Bồ Tát nghĩa là vị Bồ tát có hạnh nguyện quán sát tìm nghe âm thanh hay tiếng than khóc kêu thương của thế gian để mà cứu độ , hình ảnh của một NGƯỜI MẸ đúng nghĩa của nó từ hành động , lòng từ bi và tình thương đối với chúng sanh rất rõ ràng , không những Ngài thị hiện nhiều lần và nhiều dáng nam , nữ khác nhau nhằm hoá độ , giúp đời chứ không khóc , hay im lặng mà không hành động để nhằm giải quyết một nguyện cầu gì . Vị Bồ tát nầy còn có đặc điểm là tùy theo chúng sanh mong muốn Ngài hiện thân như thế nào: Có lúc làm vua quan, sang hèn, giàu nghèo, già trẻ... hay nam nữ thì Ngài cũng chiều theo hiện thân như thế mà cứu độ có nghĩa là như vậy . Bồ tát thì đâu có tướng nam nữ, sang hèn , sầu bi hay khóc chảy máu làm gì? Có ích lợi nào đâu ???? v.v.... hình ảnh hiện ra của Ngài là tượng trưng cho lòng thương chúng sanh như mẹ thương con, nên người ta tạc tượng Ngài trong dáng người phụ nữ dịu hiền , từ bi có ý nghĩa như thế .

    Ngài luôn luôn lắng nghe và sự xuất hiện của Bồ tát Quán Thế Âm được các kinh công nhận là độc đáo nhất trong hạnh nguyện của các vị Bồ tát. Ngài đã chứng ngộ bằng âm thanh qua nhĩ căn viên thông, và lấy âm thanh là mục đích tối thượng trong việc cứu khổ cứu nạn cho tất cả chúng sanh.Vì sao nói đến âm thanh , giữa Ngài và chúng sanh làm sao mà nghe? Như tôi đã dẫn chứng bài ở trên về tầng số AM , FM..... của Radio hay các tầng số bắt sóng của TV.... khi đúng làn sóng thì chúng ta nghe tiếng , thấy hình. Cũng vậy Bồ Tát QUán Âm đang ở trên 9 tầng mây , nếu lời cầu nguyện của ta gặp dược tầng số của Ngài thì chúng ta sẽ nghe hoặc thấy Ngài thị hiện để cứu độ. Với danh hiệu "Đại từ đại bi tầm thinh cứu khổ cứu nạn Quán Thế Âm Bồ Tát " đã nói lên đầy đủ ý nghĩa hạnh nguyện đó.

    Nhiều bộ kinh, có nói về Quán Thế Âm Bồ Tát; nhưng chúng ta không thấy đề cập đến phương pháp chứng ngộ của Ngài. Duy bộ kinh Lăng Nghiêm có đề cập đến sự chứng ngộ ấy, kinh Lăng Nghiêm trực chỉ ghi rõ rằng:

    Sau khi đức Thế tôn gạn hỏi chỗ sở chứng của 24 Thánh đệ tử xong, đến lượt Bồ tát Quán Thế Âm bày tỏ chỗ sở chứng của mình như sau:

    " Quán Thế Âm Bồ tát bạch rằng: Tôi nhớ là: Hàng hà sa số kiếp về trước, có một vị Phật hiệu là Quán Thế Âm; vị Phật đó dạy tôi muốn vào chánh định thì phải theo nghe-nghĩ-tu. Từ trong nghe, khi trở về tự tánh thì sở duyên biến mất và con đường vào trở nên vắng lặng (sở không có, năng không có chỗ duyên, nên năng vẫn không hiện hữu, ở trong tự tánh vắng lặng). Hai tướng động và tịnh không sinh. Từ từ mà tiến lên như vậy, thì nghe và đối tượng bị nghe đều hết. Nghe đã hết không trụ, thì giác và đối tượng của bị giác đều không khi không giác đã tròn đầy, thì không và đối tượng không đều diệt. Khi sinh và diệt đã mất, thời cảnh tịch diệt hiện ra trước mắt."


    Vì sao có tiếng nói , âm thanh đôi lúc hình ảnh các Bồ Tát ?...... Ngài Đại Lãn giải thích :

    Chữ âm là biểu tượng ý nghĩa cuộc sống, thế giới ngoại tại của chúng sanh trong pháp giới duyên khởi này chính là hiện tướng của nghiệp tướng vô minh con người đang lôi kéo con người trong bể khổ sanh tử luân hồi. Những khổ đau tai nạn của kiếp người, cùng tiếng kêu gào van xin, cầu cứu của chúng sanh trong bể khổ đã làm cho nguyện lực độ sanh của Bồ Tát Quán Thế Âm phát sinh. Ngài đã cùng nhĩ căn viên thông, thường xuyên quán sát và nghe tiếng cầu cứu của chúng sanh, tùy theo căn cơ của từng loại mà Ngài hóa độ, cứu vớt .


    Ở đây, về ý nghiã danh xưng, chúng ta thấy sự khác biệt giữa kinh Lăng Nghiêm và kinh Pháp Hoa trong lòng bi nguyện của Ngài. Một đàng hướng nội nghe bản thể tự tánh, tức là Như Lai tạng tâm và đó cũng chính là bản thể của chúng sanh, của vũ trụ mà lập cứ (theo nhân hạnh) để cứu vớt; một đàng hướng ngoại nghe quả khổ của chúng sanh, cùng tiếng cầu cứu mà lập cứ (theo quả đức) để cứu vớt . Nếu căn cứ nơi nhân và quả để hiểu thì làm sao có sự gặp gỡ hạnh nguyện giữa Kinh Lăng Nghiêm và kinh Pháp Hoa trong lòng bi nguyện của Ngài? Đó là câu hỏi cần đặt ra và cần giải đáp. Sự xuất hiện của Ngài vì lòng bi ngưỡng vô úy, cùng với chúng sanh cùng một thể tánh. Ngài đã mang danh hiệu Đại Từ Đại Bi tầm thanh cứu khổ cứu nạn Quán Thế Âm Bồ Tát, nói lên lòng bi ngưỡng vô úy đó . Lòng bi ngưỡng vô úy mà chúng sanh đã đánh mất, thay vào đó lòng sợ hãi. Chính vì lòng sợ hãi mà con người luôn ở trong tình trạng lo đối phó, nhưng đối phó với phương pháp chạy trốn thực tại, tìm cách né tránh với tương lai . Mà tương lai là những gì chưa xảy đến với họ hay sẽ không xảy đến. Vì sợ hãi lo âu nên con người tự đánh lừa chính mình và dần dần trở thành vong thân. Từ đó thần thánh, ma quỷ, Thượng đế được xuất hiện bởi con người và do con người đặt ra, con người lấy đó làm nơi nương tựa. Cuộc sống của chúng ta đầy dẫy những biểu tượng, biểu tượng của sợ hãi, do đó chúng ta đã tự đánh mất bản tính vô úy của ta. Con người không dám nhìn thực tại, không dám nhìn vào chính mình, không dám sống với thực tại, luôn luôn sống với tương lai; mà tương lai là những gì ảo tưởng. Con người luôn tìm cách nắm bắt những ảo tưởng đó để rồi thất vọng đau khổ .

    Ngài Quán Âm đầy đủ tất cả những hạnh lành của một người Mẹ , một người Cha đi thẳng vào cuộc đời an ủi , hoá giải oan khiên , vổ về , khuyên nhủ...... mà không nhằm tạo ra một sự mê hoặc , hù dọa chúng sanh như con người thường dùng hình ảnh thị hiện Mẹ Maria khóc để lấy lòng tin tuyệt đối đôi lúc nhằm vào mục đích mê hoặc tôn giáo , đấu tranh chính trị , tranh đấu dành đất , lấn chùa mà không có một giải pháp đưa đến an vui , hạnh phúc cho con người , hoàn toàn chỉ là một mục đích làm cho con người sự RUN SỢ ma quoái nhằm đánh lạc hướng tình thương đúng nghĩa của một NGƯỜI MẸ mà dù Mẹ Maria hay Mẹ Quán Thế Âm đều có tình thương yêu giống nhau .

    ( còn tiếp )
    Sống vì Tổ Quốc-Dân Tộc Việt Nam .
    ( Ai là người Việt Nam thì phải biết yêu nước . )



    -Không theo Đại Thừa - Tịnh Độ để đưa Dân tộc diệt vong .
    -Không tiếp tay làm tay sai để nô lệ Hán tộc 1.000 năm .
    -Không tiếp tay cho thực dân ngoại bang và Vatican đô hộ Việt Nam .

    Việt Nam anh hùng - Bền vững muôn năm .



  3. #23
    Join Date
    Sep 2008
    Posts
    5,125
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post

    Default Re: Phật Giáo Trong Mắt Tôi .


    Như trên tôi đã trình bày , muốn hiểu Kinh Phật một cách sâu sắc và rốt ráo phải nhìn bằng con mắt TRẠCH PHÁP. Tất cả những ẩn dụ hay hình tượng như nước , lữa , nghìn tay , nghìn mắt v.v..... là phải hiểu theo nghĩa bóng của giáo pháp. Nay tôi đi vào Kinh Pháp Hoa , Phẩm Phổ Môn nói về hạnh nguyện cứu độ của Mẹ Quán Âm Bồ Tát. Lần lược giải Kinh theo link :

    http://www.thienlybuutoa.org/Kinh/PhapHoa/25-PhoMon.htm


    Lúc bấy giờ, ngài Vô-Tận-Ý Bồ-Tát liền từ chỗ ngồi đứng dậy trịch áo bày vai hữu, chấp tay hướng Phật mà bạch rằng: "Thế Tôn! Ngài Quán-Thế-Âm Bồ-Tát do nhân duyên gì mà tên là Quán-Thế-Âm?"

    Phật bảo ngài Vô-Tận-Ý Bồ-Tát: "Thiện-nam-tử! Nếu có vô lượng trăm nghìn muôn ức chúng sanh chịu các khổ não, nghe Quán-Thế-Âm Bồ-Tát này một lòng xưng danh. Quán-Thế-Âm Bồ-Tát tức thì xem xét tiếng tăm kia, đều được giải thoát.

    - Nếu có người trì danh hiệu Quán-Thế-Âm Bồ-Tát này, dầu vào trong lửa lớn, lửa chẳng cháy được, vì do sức uy thần của Bồ-Tát này được như vậy.

    - Nếu bị nước lớn làm trôi, xưng danh hiệu Bồ-Tát này liền được chỗ cạn.



    Khi gặp nạn người trì danh hiệu Quán-Thế-Âm Bồ-Tát :

    1-vào trong lửa lớn, lửa chẳng cháy được :

    Nếu hiểu lửa ( fire ) thì không phải. Cho dù sắt , đồng chì ...... đưa vào lửa cũng chảy thành lỏng hoặc tiêu tán chứ nói chi là con người bằng da , bằng thịt. Nếu hiểu lửa như thế thì bị chê cười và ngoại đạo sẽ bác bỏ ngay , đôi lúc còn cho là TÀ KIẾN ( ý kiến tầm bậy ).

    Lửa này là LỬA SÂN SI. Khi ta đang nóng giận vì tức vợ , đánh con , hay ai đó nói khích , mạ lỵ , châm chọc làm cho ta tức giận , hung hăng muốn nhào vô ăn thua đủ. Những lúc đó ta múa tay , múc chân , miệng há hốc văng tục , chửi bới , mặt ĐỎ RẦN RẦN như thiêu đốt. Đó chính là lửa sân si mà Kinh nói đến. Nếu gặp lửa này thiêu đốt , ngay lúc đó ta biết ngừng lại những hành động , ghìm giử ngôn ngữ và calm down lập tức miệng lâm râm niệm Phật lập đi lâp lại nhiều lần :

    -" Nam Mô Quán Thế Âm Bồ Tát "

    Tức thì lửa ( sân si ) đó sẽ hạ xuống và tắt ngay ,lửa chẳng cháy được, vì do sức uy thần của Bồ-Tát như vậy.

    "- Nếu bị nước lớn làm trôi, xưng danh hiệu Bồ-Tát này liền được chỗ cạn. "

    Nước lớn không phải là do nước lụt ( flood ware ) chảy xiết làm cho ta bị trôi , mà nước này là do một sức tấn công xối xả của kẻ địch hay đối thủ , như chửi mắng , văng lời mạ lỵ thô tục , có lúc cả 5-7 người cùng hùa vào tấn công , nói xấu...... làm cho ta ê mặt , mắc cở , run rẩy vì bị ô nhục.... Ta không còn mặt mũi NHÌN AI CHUNG QUANH , tay chân tê dại , cảm thấy mình mẩy lạnh cóng như những gáo nước lạnh tạt vào mặt. Những lúc đó ta bình tâm niệm Phật nhiều lần :

    -" Nam Mô Quán Thế Âm Bồ Tát "

    Cứ đứng yên niệm Phật như vậy liền được chỗ cạn , tức là kẻ đối diện sẽ ngưng tấn công ngay. Đó là tâm lý , khi kẻ thù không phản ứng , tấn công trở lại thì người sỉ vả cũng không còn xúc tác giận hờn để tiếp tục ra tay.

    ( còn tiếp )
    Sống vì Tổ Quốc-Dân Tộc Việt Nam .
    ( Ai là người Việt Nam thì phải biết yêu nước . )



    -Không theo Đại Thừa - Tịnh Độ để đưa Dân tộc diệt vong .
    -Không tiếp tay làm tay sai để nô lệ Hán tộc 1.000 năm .
    -Không tiếp tay cho thực dân ngoại bang và Vatican đô hộ Việt Nam .

    Việt Nam anh hùng - Bền vững muôn năm .



  4. #24
    Join Date
    Sep 2008
    Posts
    5,125
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post

    Default Re: Phật Giáo Trong Mắt Tôi .

    -Nếu có trăm nghìn muôn ức chúng sanh vì tìm vàng, bạc, lưu ly, xa-cừ, mã-não, san-hô, hổ-phách, trân châu các thứ báu, vào trong biển lớn, giả sử gió lớn thổi ghe thuyền của kia trôi tắp nơi nước quỉ La-sát, trong ấy nếu có nhẫn đến một người xưng danh hiệu Quán-Thế-Âm Bồ-Tát, thì các người đó đều được thoát khỏi nạn quỉ La-sát. Do nhân duyên đó mà tên là Quán-Thế-Âm.

    Giải nghĩa :

    Đối với loài người những thứ như :"vàng, bạc, lưu ly, xa-cừ, mã-não, san-hô, hổ-phách, trân châu các thứ báu " là thuộc đồ quý giá , có thể trở nên giàu có. Cho nên nghe ở đâu có những vật báu đó thì dù ở trên núi , dưới biển sâu..... con người cũng tìm đến khai thác hay chiếm hữu. Cũng vì từ lòng tham đó nên nhân loại trở nên cấu xé , đánh nhau và đưa đến chiến tranh. Một ví dụ rõ nhất hiện nay là dầu hoả trở thành một vật báu quý giá làm cho các nước hùng mạnh tìm cách chiếm lĩnh , khai thác để làm lợi ích cho mình , bao nhiêu bom đạn , máu đổ thịt rơi do lòng tham của con người mà nên.

    Khi vượt biển tìm đồ quý , chẳng may gặp gió lớn thổi ghe thuyền của kia trôi tắp nơi nước quỉ La-sát. Nước " QUỈ LA SÁT " là biểu tượng cho sóng to gió lớn , biển sâu , loài cá mập , cá xà..... đang chờ đợi để giết những kẻ tham.Nước Quỉ đó cũng có nghĩa là giữa con người và con người tranh dành , chém giết nhau để lấy của, điều mà TT Bush gán cho Bắc Hàn , Iran , Iraq là trục ( nước ) ma quỉ . Nếu lúc đó có nhẫn đến một người xưng danh hiệu Quán-Thế-Âm Bồ-Tát, thì các người đó cũng niệm Quán Âm Bồ Tát tiếp theo thì tất cả đều được thoát khỏi nạn quỉ La-sát , tức là sự giết hại từ thiên nhiên hay từ lòng tham giữa con người và con người. Khi niệm danh Ngài thì ai cũng biết dừng tay , ngưng chiến tranh , ngưng sợ sệt bảo táp , phong ba thì tâm sân si chìm xuống và tâm THANH TỊNH hiện rõ giúp con người nhận thức được sự nguy hại vì lòng tham để ngồi lại với nhau dàn xếp , hòa đàm hoặc cũng nhờ tâm thanh tịnh nên không làm chao đảo thuyền bè không bị lật chìm.

    Khi niệm danh Ngài , nhờ Ngài mà đưa tâm chúng ta trở về với lòng tư bi ( thương yêu ) và hỷ xả ( tha thứ ). Chỉ có tâm thiện thì con người mới an lạc và thoát nguy hiểm sau tâm si quá hung bạo sẽ gặt lấy kết quả đôi bên nhận lấy hậu quả vì lòng tham.

    ( còn tiếp )
    Sống vì Tổ Quốc-Dân Tộc Việt Nam .
    ( Ai là người Việt Nam thì phải biết yêu nước . )



    -Không theo Đại Thừa - Tịnh Độ để đưa Dân tộc diệt vong .
    -Không tiếp tay làm tay sai để nô lệ Hán tộc 1.000 năm .
    -Không tiếp tay cho thực dân ngoại bang và Vatican đô hộ Việt Nam .

    Việt Nam anh hùng - Bền vững muôn năm .



  5. #25
    Join Date
    Sep 2008
    Posts
    5,125
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post

    Default Re: Phật Giáo Trong Mắt Tôi .

    ( tiếp theo )

    "Nếu lại có người sắp sẽ bị hại, xưng danh hiệu Quán-Thế-Âm Bồ-Tát, thì dao gậy của người cầm liền gãy từng khúc, người ấy liền được thoát khỏi ."

    Giải nghĩa :

    Vì bất đồng ý kiến trong lúc tranh cải , hoặc cuộc sống đời thường va chạm đưa đến cải cọ , chém giết lẫn nhau. Những lúc đó ta phải kịp thời ngăn chận sân si và biết kìm hảm tâm ta kịp thời , bằng cách hay nhất là niệm " Nam mô Quán Âm Bồ Tát " thì dao gậy của người cầm tấn công ta liền gãy từng khúc. Ý nghĩa câu này không phải do câu niệm quán Âm có phép thuật làm cho dao , gậy gảy từng khúc , mà phải hiểu nghĩa bóng là TÂM NGƯỜI CẦM DAO GẬY sẽ lắng dịu mà buông dao xuống không còn muốn rượt chém nữa. Vì sao? Khi ta không phản kháng , tấn công trở lại thì tâm lý người đối phương cũng không còn tác động để đành ra tay hạ độc thủ chém ta. Dao gậy gãy từng đoạn mang ý nghĩa như thế........... Khi dao gậy gãy thì tai qua nạn khỏi.

    Tổng quát hầu hết trong Kinh Phật , nhất là đối với Phẩm Phô Môn hạnh Quán Âm trong Kinh Diệu Pháp Liên Hoa đều mang ý nghĩa bóng như thế. Tôi mong rằng quý Phật tử sẽ hiểu sâu , thấy rộng Kinh pháp và tôi xin tạm ngừng giải Kinh Phổ môn ở đây. Vì cách giảng giải hầu hết là ý nghĩa như thế , kéo dài sẽ làm cho quý Phật tử nhàm chán.

    Nam Mô Công Đức Lâm Bồ Tát Ma Ha Tát.
    chanhphap84
    Sống vì Tổ Quốc-Dân Tộc Việt Nam .
    ( Ai là người Việt Nam thì phải biết yêu nước . )



    -Không theo Đại Thừa - Tịnh Độ để đưa Dân tộc diệt vong .
    -Không tiếp tay làm tay sai để nô lệ Hán tộc 1.000 năm .
    -Không tiếp tay cho thực dân ngoại bang và Vatican đô hộ Việt Nam .

    Việt Nam anh hùng - Bền vững muôn năm .



  6. #26
    Join Date
    Sep 2008
    Posts
    5,125
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post

    Default Re: Phật Giáo Trong Mắt Tôi .

    CÂU CHUYỆN THIỀN SƯ 1.


    Trong cuộc đời tu hành của các Tỳ Kheo cũng gặp nhiều chuyện vui buồn. Vì các Ngài còn ở thế gian sống chung với loài người , xã hội nên chuyện đời thường cũng theo đó mà đến với các Ngài trong hành trình tu tập.

    Mỗi vị sư lúc hành đạo hay hoá độ có một cách hóa giải khác nhau. Có Thầy dạy những điều mà người dù phạm lỗi cũng biết ăn năn hối cải ( Cải tà quy chánh ) trở lại con đường ngay. Cũng có Thầy chừng ấy câu chuyện nhưng không hoá giải được , đem đến bình an và hướng thiện cho kẻ lầm đường lạc lối. Qua câu chuyện Phật dưới đây ta mới thấy sự quan trọng , giá trị của hành động và lời nói , nhất là các bậc chân tu :

    Có một vị thiền sư trú trong túp lều tranh ở trên núi, một buổi tối khi đi thiền hành trở về, nhìn thấy một tên trộm chiếu cố túp lều tranh của mình nhưng tìm không được vật gì cả. Ngài bèn cởi chiếc áo ngoài đang mặc trên người đứng ngoài cửa đợi tên trộm ra, vì ngài sợ làm kinh động tên trộm.

    Tên trộm vừa quay ra thì gặp thiền sư, trong lúc tên trộm hốt hoảng vị thiền sư liền nói: “Anh bạn! đường sá xa xôi vất vả lên núi thăm tôi, tôi không đành lòng để anh về không, đêm khuya rồi, khoác chiếc áo này lên mà về cho đở lạnh. Nói xong ngài cầm chiếc áo khoác lên thân tên trộm.Tên trộm xấu hổ, cúi đầu rồi chạy thẳng xuống núi không dám nhìn lại.

    Thiền sư nhìn dáng tên trộm khuất dần trong núi rừng mờ mịt, không ngừng thương cảm nói: “ rất đáng thương, tôi muốn tặng cho anh cả vầng trăng để chiếu sáng con đường cho anh xuống núi."

    Hôm sau, khi thiền sư đang mở to đôi mắt nhìn ánh bình minh xuất hiện, thì nhìn thấy chiếc áo mà ngài khoác lên thân tên trộm hôm qua đó, xếp rất ngay ngắn đặt trước cổng, thiền sư vui vẽ nói : “ cuối cùng thì ta cũng đã tặng anh ta cả vầng trăng sáng rồi”.


    Chúng ta thấy Thiền sư trong một lúc vừa làm theo LƯƠNG TÂM của một con người đứng trước một kẻ nghèo đó , bần cùng đi vào đạo tặc , cũng vừa là một nhà tu mở lòng từ bi thương chúng sanh bằng PHẬT TÂM. Hầu hết tất cả tôn giáo đưa ra giáo lý gần như giống nhau, chẳng hạn là: khuyên răn dạy dỗ, làm lành lánh dữ, cải ác tùng thiện, nhằm đạt mục tiêu, kiến tạo xã hội, an ninh trật tự, bình yên hạnh phúc. Nói chung, để đạt cứu cánh hoàn thiện , hầu hết tôn giáo, đều dạy con người, sống với "LƯƠNG TÂM" của con người. Nói đến PHẬT TÂM lại có khác , chúng ta tin Phật, thờ Phật, cúng Phật, lạy Phật, chưa hẳn là Phật Tử chân chánh, dù tại gia hay xuất gia. Trong Kinh A Hàm, Đức Phật có dạy:

    "Tin tưởng Như Lai mà không hiểu Như Lai, tức là phỉ báng Như Lai".
    Nếu những người chỉ biết, tin tưởng Như Lai, tức là tin Phật, như là tin tưởng, một vị Thần linh, hay là Thượng đế, quyền năng tối thượng, ban phước những ai, cầu nguyện phụng thờ, lễ lạy tin theo, sẵn sàng giáng họa, những ai không tin, không chịu thờ lạy, những người như vậy, chỉ là những người, phỉ báng đạo Phật , Đức Phật hoàn toàn bác bỏ kiểu cách tôn thờ như thế . Những người như vậy, chẳng hiểu biết gì, Chánh Pháp đạo Phật, dù họ ở chùa, hay ở tại gia cũng không mang đúng ý nghĩa giáo lý của Như Lai .


    Nói đến Tâm Phật thì ai cũng cho là dễ nắm bắt , nhưng sự thật đem ra hành trì mới là điều khó. Như câu chuyện vị quan muốn hiểu thế nào là tâm Phật như sau :

    Ngày xưa, có một vị quan Tể Tướng đến tham vấn đạo, muốn được biết cốt tủy của đạo Phật, làm sao có thể tóm gọn được tam tạng giáo kinh điển nhà Phật. Một vị Thiền Sư bèn chỉ dạy bài kệ, trong Kinh Đại Bát Niết Bàn, như sau:

    Chư ác mạc tác
    Chúng thiện phụng hành
    Tự tịnh kỳ ý
    Thị chư Phật giáo.


    Nghĩa là:

    Việc ác không làm
    Làm các việc thiện
    Giữ tâm thanh tịnh
    Đúng lời Phật dạy.


    Vị quan đó nói:

    -Như vậy dễ quá, con nít lên tám, cũng có thể biết.

    Thiền sư từ tốn:

    -Con nít lên tám, có thể biết được, ông già tám mươi, suốt đời thực hành, cũng vẫn chưa xong!

    Thực vậy, biết suông nói suông, việc gì cũng dễ, nhưng thực hành được, một cách chu toàn, mới thực là khó. Hơn nữa, chúng ta nên biết rằng: Người nào thực hành được hai câu đầu của bài kệ, đó chính là người có lương tâm ở trên thế gian này. Còn người nào thực hành được đến câu thứ ba của bài kệ, đó chính là người sống được với Phật Tâm, còn được gọi là bản tâm thanh tịnh của con người. Đó mới chính thực là cứu cánh của đạo Phật.

    Tại sao Vị Thiền sư thấy tên trộm vào chùa ăn cắp không hô hoán là Trộm..... mà còn kiên nhẫn chờ cho tên trộm đi ra mà tặng cho chiếc áo của Thầy đang mặc , như là san sẻ bớt sự thiếu thốn bằng tình người. Bằng hành động cởi áo và lời nói hiền từ :

    “Anh bạn! đường sá xa xôi vất vả lên núi thăm tôi, tôi không đành lòng để anh về không, đêm khuya rồi, khoác chiếc áo này lên mà về cho đở lạnh."

    chỉ là một hành động của con người đứng trước LƯƠNG TÂM khi thấy kẻ đói rách phải ăn trộm. Nhưng đó không phải là việc làm đạt được theo đúng con đường của Đức Phật dạy. Điều mà Thầy chợt nghĩ đến khi Thiền sư nhìn dáng tên trộm khuất dần trong núi rừng mờ mịt, không ngừng thương cảm nói: “ rất đáng thương, tôi muốn tặng cho anh cả vầng trăng để chiếu sáng con đường cho anh xuống núi." chính ý nghĩ này là Thầy ao ước thể hiện TÂM PHẬT.

    Tặng áo chỉ là vật chất có giá trị bên ngoài , tất cả rồi cũng VÔ THƯỜNG và bị huỷ hoại. Chỉ có TÂM mới là hòn ngọc quý giá muôn đời không bị thoái hoá theo thời gian khi một lòng kiên cố nắm giữ hạnh lành. Điều mà Thầy ao ước , lo nghĩ , hối hận đã cảm hoá sự giác ngộ của tên trộm khi thọ cảm việc làm của Thiền sư mà thấy được con đường ngay bằng chính tấm lòng quay về chánh pháp. Đúng vậy ! Hôm sau, khi thiền sư đang mở to đôi mắt nhìn ánh bình minh xuất hiện, thì nhìn thấy chiếc áo mà ngài khoác lên thân tên trộm hôm qua đó, xếp rất ngay ngắn đặt trước cổng, thiền sư vui vẽ nói : “ cuối cùng thì ta cũng đã tặng anh ta cả vầng trăng sáng rồi”.

    Thiền sư đã " tặng anh ta cả vầng trăng sáng " đó chính là TÂM PHẬT có giá trị gấp cả triệu lần của chiếc áo mới chỉ là thể hiện lòng thương xót của LƯƠNG TÂM. Phật giáo đang hoá độ và hướng dẫn con người đạt đến TÂM PHẬT nhiều hơn là thể hiện vì LƯƠNG TÂM.
    Sống vì Tổ Quốc-Dân Tộc Việt Nam .
    ( Ai là người Việt Nam thì phải biết yêu nước . )



    -Không theo Đại Thừa - Tịnh Độ để đưa Dân tộc diệt vong .
    -Không tiếp tay làm tay sai để nô lệ Hán tộc 1.000 năm .
    -Không tiếp tay cho thực dân ngoại bang và Vatican đô hộ Việt Nam .

    Việt Nam anh hùng - Bền vững muôn năm .



  7. #27
    Join Date
    Sep 2008
    Posts
    5,125
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post

    Default Re: Phật Giáo Trong Mắt Tôi .

    Nước mắt Thiền Sư

    Lâm Thanh Huyền ,Như Nguyện dịch

    Có một người thanh niên sau khi xuất gia trở thành một vị cao tăng, sống và trù trì một tu viện cách rất xa gia đình. Rất nhiều người ngưỡng mộ danh đức của Ngài nên đến xuất gia làm đệ tử. Ngài luôn dạy các đệ tử nên đoạn trừ thế duyên cần cầu tự mình liễu ngộ chân lý ,tinh tấn khơi dậy trí tuệ, phá trừ ngã chấp, tự độ độ tha.Và ngài nhấn mạnh chỉ có đoạn trừ tình ái thế gian thì mới có khã năng đạt được giải thoát.

    Một ngày nọ, từ nơi quê hương xa xôi của ngài truyền đến một tin đồn rằng: “đứa con duy nhất của thiền sư lúc chưa xuất gia đã lâm trọng bệnh qua đời. Các đệ tử của ngài sau khi nhận được tin này cùng nhau tụ tập lại luận bàn, họ đưa ra hai vấn đề như sau: một là, nên hay không nên báo tin buồn này cho sư phụ biết? hai là, khi sư phụ nghe tin bất hạnh này rồi sẽ có phản ứng thế nào ???

    Cuối cùng họ đi đến kết luận: “sư phụ đã đoạn trừ thế duyên rồi , đứa con duy nhất đó dù sao thì cũng là con của ngài, nên báo tin không vui này cho ngài biết. Đồng thời họ cũng nghĩ sư phụ là người đã tu hành đến mức cao như vậy rồi nếu nghe tin đứa con duy nhất chết thì cũng chỉ thản nhiên thôi.

    Thế là họ cùng nhau đi đến báo tin này cho thiền sư, khi vị cao tăng vừa nghe tin thì lòng buồn ruời rượi và hai dòng nước mắt cứ lăn dài xuống má. Các đệ tử vừa nhìn thấy sư phụ có phản ứng như vậy thì cảm thất rất lạ, họ cũng không ngờ sư phụ qua thời gian dài tu hành như vậy mà cũng không đoạn trừ được thế duyên.

    Trong nhóm đệ tử có một người can đảm đứng ra chấp tay hỏi ngài: “sư phụ, bình thường sư phụ thường dạy chúng con đoạn trừ thế duyên, cần cầu giải thoát phải không? Sư phụ xuất gia đã lâu vì sao nghe tin con chết lại đau khổ nhiều như vậy, như thế có phải là ngược lại tất cả những gì mà hằng ngày sư phụ vẫn thường dạy chúng con không?

    Trong đôi mắt đẫm lệ, Thiền sư ngước lên nói: “Tôi dạy các người đoạn trừ tình cảm thế tục mong cầu thành tựu giải thoát, chứ không phải dạy các người sống cuộc sống ích kỷ chỉ biết có mình, mà từ thành tựu của chính mình đem lại lợi ích an vui cho nhân loại. Mỗi một chúng sanh lúc chưa giác ngộ đều có những người thân ra đi , đều làm cho họ đau lòng, đứa con của ta cũng là một trong những chúng sanh ,tất cả chúng sanh giống như con của ta, ta vì những đứa con của ta mà khóc, cũng là vì nỗi đau của tất cả chúng sanh chưa chứng ngộ của thế gian mà khóc vậy” !

    Sau khi các đệ tử nghe lời ngài dạy, tròng lòng tràn đầy thương cảm, mở rộng tình thương tinh tấn tu học, cần cầu giải thoát.

    Đây là câu chuyện có thật làm xúc động lòng người, nói rõ động cơ và mục tiêu của việc tu hành. Nếu một người đáng được tôn kính ? thì ngừơi đó phải xác lập được việc tu hành của mình là vì mang đến lợi ích cho chúng sanh mà không vì lợi ích cá nhân như thế mới thành tựu đích thực ý nghĩa của việc xuất gia, đó là con người đứng trên những con người, khó mà lấy gì để so sánh được.

    Từ câu chuyện này chúng ta có thể thấy rõ tinh thần của Phật giáo đại thừa, Phật giáo đại thừa lấy tâm từ bi làm gốc, như thế mới có thể làm cho vạn vật tìm được chổ trú chân. Cũng có thể nói đó là tinh thần “không mà không phải không” , vô ngã là không, từ bi là không phải không. Tuy biết là vô ngã mà không bỏ đi từ bi đó là không mà không phải không; tuy hành hạnh từ bi mà không chấp trước có ngã đó là không phải không mà không. Khi một người không hiểu rõ nghĩa của “không”thì không có khã năng thực hành được pháp tu quán tất cả chúng sanh và mình là không phải hai và không có sự khác biệt, như vậy tuy cũng có từ bi nhưng không phải chân thật từ bi. Đó là vì sao các đệ tử của cao tăng trước phải nhập vào tánh không sau đó mới có thể luận đàm nghĩa mình và vạn loại là một không có sự sai khác.

    Phải nhập vào không tánh thì mới có từ bi đích thực. Kinh Hoa Nghiêm nói: “khi các bồ tát quán thấu triệt tất cả các pháp vốn bình đẳng, không khởi lên tâm niệm có oán có thân. Bồ tát nhìn chúng sanh bằng đôi mắt của tình thương không ân không oán, xem tất cả đều là thiện tri thức vì họ mà thuyết pháp hướng dẫn cho họ con đường để có thể tu tập. Trong thế giới bao la này biết bao nhiêu là chúng sanh tham đắm ngũ dục, không biết ân nghĩa, không biết hướng thiện, tội ác lan tràn. Nếu Bồ tát không quán tất cả bình đẳng thì làm sao có khã năng hoà nhập vào đời thương tất cả chúng sanh như con mình để mà độ họ”.

    Đức Phật cũng đã nói trong kinh Niết Bàn rằng: “Ta yêu tất cả chúng sanh như con một. Chổ khác biệt của bồ tát và tiểu thừa là từ bi. Phật dạy ba độc tham sân si là nguyên nhân của tất cả khổ đau, tu tiểu thừa phải đoạn trừ tham sân si, nhưng tu đại thừa thì không đoạn mà dùng nó để độ chúng sanh. Vì sao? Nguyệt Khê đại sư nói: tham là tham độ chúng sanh làm cho thành Phật đạo, sân là quở trách chúng sanh tán thán đại thừa, si là nhận chúng sanh lám con. Bồ tát không đoạn trừ tham sân si không phải là bồ tát mê chấp mà là vì lòng từ thương chúng sanh mà không đoạn.

    Từ bi là gì? có phải là thứ tình cảm bình thường mà chúng ta thường nói không? “từ” là mang niềm vui đến “bi” là làm cho hết khổ. Làm cho chúng sanh thoát khỏi bể khổ sanh tử và đạt được niềm vui chân thật đó mới đúng nghĩa của “từ bi”.

    Trong giáo lý của đạo Phật phân từ bi thành ba loại. “Chúng sanh duyên từ” đó là xem tất cả chúng sanh trong tam đồ lục đạo như cha mẹ anh em một nhà do đó mà thường luôn tìm cách đem niềm vui và dứt hết khổ đau cho họ. Hai là “pháp duyên từ” đó là mình phá bỏ chấp trước nhân ngã, luôn tuỳ theo mong cầu của chúng sanh mà làm cho lìa khổ được vui. Ba là “ vô duyên từ” đó là tâm của chư Phật ,biết được các duyên vốn không thật, điên đảo hư vọng cho nên tâm không chổ duyên, nhưng lại làm cho tất cả chúng sanh tự nhiên đạt được lợi ích của sự dứt khổ và đạt được an vui.

    Do có “chúng sanh duyên từ” mới có khã năng nhập vào “pháp duyên từ” và “vô duyên từ”. Nếu không có thành tựu về chúng sanh ,thành tựu về duyên, thành tựu về từ bi thì hành giả tu đại thừa cũng không cả khã năng thành tựu.Nước mắt của thiền sư vì vậy mà rơi, bồ tát nhìn thấy chúng sanh ở thế giới ta bà mê muội, đến chết mà cũng chưa ngộ. Như vậy không phải từng ngày từng ngày nước mắt lòng rơi đó sao?

    Nhận định :

    Đức Phật với tâm bình đẳng đã dạy :[b]

    -"Trong máu cùng đỏ và có vị mặn thì KHỔ ĐAU nào cũng giống nhau ".

    Huống chi giữa con người và con người thì khổ đau nào có khác.Dù là xuất gia đầu Phật , nhưng tánh người vẫn mang tình cảm thương , yêu , sầu khổ không thay đổi. Ở đây dù là Thiền sư , nhưng tình cảm gia đình , cha con vẫn bất diệt. Ngày xưa Đức Phật khi thành đạo , vẫn không quên vua cha ở quê nhà ,Ngài phải trở về thăm và hoá độ nhằm giải thoát cho cả hoàng tộc.

    Các đệ tử của Ngài sau khi nhận được tin người con của Thiền sư chết nhưng không dám báo vì sợ thầy xúc động mà bỏ nghiệp tu hành hoá đạo dẫn dắt chúng sanh. Nhưng cuối cùng có một môn đệ mạnh dạn báo tin vì họ nghĩ rằng thầy là bậc chân tu đã vượt lên trên tất cả tình cảm nhi nữ thường tình.Nhưng khi vị cao tăng vừa nghe tin thì lòng buồn ruời rượi và hai dòng nước mắt cứ lăn dài xuống má. Các đệ tử vừa nhìn thấy sư phụ có phản ứng như vậy thì cảm thất rất lạ, họ cũng không ngờ sư phụ qua thời gian dài tu hành như vậy mà cũng không đoạn trừ được thế duyên.

    Trong nhóm đệ tử có một người can đảm đứng ra chấp tay hỏi ngài: “sư phụ, bình thường sư phụ thường dạy chúng con đoạn trừ thế duyên, cần cầu giải thoát phải không? Sư phụ xuất gia đã lâu vì sao nghe tin con chết lại đau khổ nhiều như vậy, như thế có phải là ngược lại tất cả những gì mà hằng ngày sư phụ vẫn thường dạy chúng con không?"

    Ngài giải thích :

    “Tôi dạy các người đoạn trừ tình cảm thế tục mong cầu thành tựu giải thoát, chứ không phải dạy các người sống cuộc sống ích kỷ chỉ biết có mình, mà từ thành tựu của chính mình đem lại lợi ích an vui cho nhân loại. Mỗi một chúng sanh lúc chưa giác ngộ đều có những người thân ra đi , đều làm cho họ đau lòng, đứa con của ta cũng là một trong những chúng sanh ,tất cả chúng sanh giống như con của ta, ta vì những đứa con của ta mà khóc, cũng là vì nỗi đau của tất cả chúng sanh chưa chứng ngộ của thế gian mà khóc vậy” !


    Ngài khóc là khóc vì chúng sanh bị đoạn diệt , nghĩa là cái khóc của Ngài trên quan niệm bình thường chứ không phải vì con là con của Ngài. Ngài thương vì chúng sanh tất cả đều rơi vào quy luật :" CÓ SANH ẮC CÓ DIỆT " của Như Lai đã dạy. Không đoạn trừ một ai , ngay chính cả bản thân của Như Lai , những gì gọi là sống lại , bay lên trời , hằng sống đời đời chỉ là những sáo ngôn rổng tuếch đánh lừa thiên hạ, Phật giáo hoàn toàn bác bỏ những hệ luận đảo điên đó.
    Vì vậy phải hiểu sự tu hành của mình là vì mang đến lợi ích cho chúng sanh mà không vì lợi ích cá nhân như thế mới thành tựu đích thực ý nghĩa của việc xuất gia cầu đạo.

    Phật giáo lấy TÂM làm gốc, cho nên mọi vật , mọi hành động là do tâm tạo. Trong đó tinh thần vô ngã là không, từ bi là không phải không , chứ không phải chủ trương chấp ngã , tự ngã do tự tôn bản ngã làm gốc của ngoại đạo đã và đang truyền giáo. Tất cả vạn pháp đều KHÔNG , chữ Không trong Phật giáo là không phải "KHÔNG CÓ " nhưng "CÓ" mà " KHÔNG THẬT " ( không thấy ). Ví dụ : trong ly nước có muôn vạn vi trùng ( sanh linh ) , nhưng mắt thường ta không thấy nên cho là KHÔNG CÓ ( vi trùng ). Khi dùng kính hiển vi thì thấy vi trùng , như vậy là CÓ vi trùng , nhưng do mắt trần không thấy nên tưởng vi trùng là không có hay KHÔNG THẬT. Vậy thì nghĩa của “không” trong giáo pháp là không có khã năng thực hành được pháp tu quán tất cả chúng sanh và mình là không phải hai và không có sự khác biệt, như vậy tuy cũng có từ bi nhưng không phải chân thật từ bi là thế.

    Kinh Hoa Nghiêm nói:

    -“khi các bồ tát quán thấu triệt tất cả các pháp vốn bình đẳng, không khởi lên tâm niệm có oán có thân. Bồ tát nhìn chúng sanh bằng đôi mắt của tình thương không ân không oán, xem tất cả đều là thiện tri thức vì họ mà thuyết pháp hướng dẫn cho họ con đường để có thể tu tập. Trong thế giới bao la này biết bao nhiêu là chúng sanh tham đắm ngũ dục, không biết ân nghĩa, không biết hướng thiện, tội ác lan tràn. Nếu Bồ tát không quán tất cả bình đẳng thì làm sao có khã năng hoà nhập vào đời thương tất cả chúng sanh như con mình để mà độ họ”.


    Đó là tinh thần Bình Đẳng trong hạnh Từ Bi của Phật giáo mang ý nghĩa của môn CHÂN LÝ bất diệt là : Tự Do - Dân chủ cao cả như vậy.
    Sống vì Tổ Quốc-Dân Tộc Việt Nam .
    ( Ai là người Việt Nam thì phải biết yêu nước . )



    -Không theo Đại Thừa - Tịnh Độ để đưa Dân tộc diệt vong .
    -Không tiếp tay làm tay sai để nô lệ Hán tộc 1.000 năm .
    -Không tiếp tay cho thực dân ngoại bang và Vatican đô hộ Việt Nam .

    Việt Nam anh hùng - Bền vững muôn năm .



  8. #28
    Join Date
    Sep 2008
    Posts
    5,125
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post

    Default Re: Phật Giáo Trong Mắt Tôi .

    CHUYỆN NGƯỜI MÀ NGHĨ ĐẾN TA.


    Tình hình Phật giáo trong nước Việt Nam hay tại Hoa Kỳ đã kết hợp được trong một tổ chức thống nhất, tuy vẫn có vài phe nhóm lẻ tẻ mơ làm lãnh tụ, tăng thống, còn hậm hực đứng ngoài giở các trò bôi lọ, chụp mũ như những kẻ thế tục, làm đau lòng người Phật tử chân chính ! Nhân câu chuyện dưới đây là một hình ảnh cụ thể cho ta thấy tình trạng Phật giáo Việt Nam ngày nay chẳng khác gì.

    - Chuyện đó cũng là thường tình mà ! tôn giáo nào chẳng vậy ! đạo Chúa của tôi cũng chia rẽ như vậy đó !, Tony an ủi.

    - Thế Tony thuộc hội thánh nào ? Lutheran church chăng ?

    - Tôi không thuộc hội thánh nào cả, dù tôi là một con chiên thuần thành !

    Thấy chú Năm lộ vẻ ngạc nhiên, Tony tiếp lời :

    - Tôi có quan niệm lạ lùng là không mấy thích tổ chức tôn giáo ! Tổ chức càng lớn thì chân lý càng bị đóng khuôn cứng ngắt, ép buộc tín đồ phải rập theo lối nhìn một chiều, đầy thành kiến, bóp chết sáng tạo, và sức sống sinh động của thánh Chúa. Người ta đã nhân danh Chúa để giết Chúa và bôi lọ Chúa. Vả chăng, tổ chức tôn giáo nào chẳng biến dạng thành nhóm thế lực, bè phái, mang chiêu bài thánh thiện để bao che nhũng lạm lường gạt tín đồ. Tôi có câu chuyện vui liên quan đến điều nầy, chẳng biết anh thích nghe chăng ?

    - Dĩ nhiên, tôi thích lắm chứ !

    - Câu chuyện không nhất thiết đóng khuôn vào một tôn giáo nào, tôi là người Cơ đốc nên xin kể chuyện tôn giáo tôi :

    "Xưa lắm rồi, vào một buổi chiều đông lạnh lẽo tại một lữ quán vắng vẻ miền Đông Hoa Kỳ, tình cờ hợp mặt ba nhà giáo sĩ trẻ trên bước đường phụng sự Chúa. Cả ba đều nguyện dấn thân cho lý tưởng rao giảng đạo Chúa cao cả, nhưng lại thuộc ba tổ chức nhà thờ khác nhau, nên tuy cùng mang chung sứ mệnh mà câu chuyện lại lạt lẽo lạnh lùng. Thình lình, có tiếng gõ cửa và một nông dân trẻ xuất hiện, khiến ba nhà truyền giáo khấp khởi mừng thầm. Cả ba mừng rỡ săn đón "con mồi", hi vọng tìm được một con chiên ngoan đạo, đặt nền móng cho tổ chức của mình tại đây ! Sau những câu chào khách sáo chiếu lệ, thanh niên chưa kịp ngồi yên, thì vị giáo sĩ thứ nhất đã lên tiếng dọ dẫm :

    - Con có điều chi bất an, mà trông có vẻ bơ phờ mệt nhọc dường ấy !

    - Chán chường quá cha ạ ! con vợ của con cuỗm hết tiền bạc, cuốn gói theo tình nhân, con truy tầm cả tuần nay mà vẫn không ra manh mối !

    - Ôi ! trong cuộc sống giả tạm nầy tình tiền nào chẳng tan rã ! chỉ có kẻ biết tin Chúa mới khơi mở được cuộc sống miên viễn tại chốn thiên đàng hoan lạc !, nhà truyền giáo thứ hai lên tiếng.

    - Cha ơi ! con nản tình đời quá ! con không còn tin tưởng được ai ! con chỉ muốn tự kết liễu sinh mạnh mình mà thôi !

    - Con ạ ! tình người đối với nhau khi vơi khi đầy, khi yêu thương, khi thù hận, sao bằng trao trọn niềm tin mình trong tình thương bao la của Chúa. Chúa thí thân chịu đóng đinh trên thập tự giá để chuộc tội cho loài người, Chúa thương yêu, đùm bọc, che chở cho từng con chiên nhỏ, dù là thứ con chiên hư hỏng lạc bầy…

    - Nầy con ! con có bao giờ nghe đến Hội Thánh X chưa ? nhà truyền giáo thứ ba đột ngột hỏi.

    Tốn công săn đón, màu mè gợi ý mà bị kẻ khác mưu toan "cưỡm" mất con mồi, nhà truyền giáo thứ nhứt hậm hực :

    - Nầy cậu trẻ ! con phải cẩn thận để tránh sa vào bẫy rập của những tổ chức dùng chiêu bài tôn giáo để lường gạt tín đồ ! Họ quanh co giải thích sai lệch Thánh Kinh, lợi dụng tôn giáo cho mưu cầu chính trị, kinh tài… mờ ám.

    - Ơ ! tệ hại như bọn bày trò chữa bịnh nan y bịp để vét tiền tín đồ, nổ "xì căn đan" thối um tại Los Angeles phải không Ngài ?

    - Thối đâu bằng chuyện mấy nhà giáo sĩ tằng tịu với đám đàn bà con gái, bốc hốt cả bầy con nít… báo chí đăng tải rùm beng tại Boston phải không các vị !

    Các Giáo Hội từ GHPGVN cho đến GHPGVNTN ai cũng tự cho mình là chính nghĩa và đúng , hai bên đang cố bới lông tìm vết nhơ của giáo hội kia , dìm tất cả xuống bùn để tuyên dương chỉ có tổ chức mình mới chánh thống, mới đích thực là con đường , nổi bậc nhất là GHPGVNTN hải ngoại do đầu sỏ Nguyễn Văn Ái và Ỷ Lan làm việc có lương cho cơ quan NED tình báo của Mỹ . Cho dù bới móc bên nào xấu , bên nào tay sai cho ngoại bang , bên nào là giáo hội Quốc doanh thì khổ đau vẫn là Phật giáo và đàn con Phật. Người Phật tử đang bi xoay trong cơn lốc " tôn giáo làm chính trị " của cả hai bên. Phật giáo VN đang bị đe doạ , phân tán do các sư , Phật tử của chính người Việt chủ động , bên ngoài thì bị xâm lấn , cướp dựt , xói mòn từ phía Công giáo núp bóng Vatican và Tin Lành dựa thế Hoa Kỳ ra sức xâm nhập và đánh phá Việt Nam từ kinh tế cho đến chính trị , họ không ngần sẽ dùng đến Quân sự gây chiến tranh từ các thế lực ngoại bang nhằm mua bán , tiêu thụ vũ khí , để họ theo đuôi xâm nhập , chiếm thêm những linh hồn nhẹ dạ , lôi cuốn do đồng tiền , vật chất và những lời hứa phỉnh phờ một thiên đàng ấm no , hạnh phúc không tưởng dâng lên Chúa thượng tối cao.

    Phải chăng đây là vận mệnh của thời kỳ mạc pháp mà Đức Thế Tôn đã nói ra các đây 2550 năm? Thế thì thương thay cho thế cuộc vật đổi sao dời tàn phai của chánh pháp.
    Sống vì Tổ Quốc-Dân Tộc Việt Nam .
    ( Ai là người Việt Nam thì phải biết yêu nước . )



    -Không theo Đại Thừa - Tịnh Độ để đưa Dân tộc diệt vong .
    -Không tiếp tay làm tay sai để nô lệ Hán tộc 1.000 năm .
    -Không tiếp tay cho thực dân ngoại bang và Vatican đô hộ Việt Nam .

    Việt Nam anh hùng - Bền vững muôn năm .



  9. #29
    Join Date
    Sep 2008
    Posts
    5,125
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post

    Default Re: Phật Giáo Trong Mắt Tôi .

    Một hôm, Ðức Phật cùng đệ tử vào thuyết pháp trong thành La Duyệt Kỳ, lúc ra về gặp chành thanh niên đang lùa một bầy bò vừa ăn no, chúng nhảy vọt vào húc nhau. Thấy vậy, Ðức Phật nói mấy bài tụng sau đây:

    "Người đi chăn đưa roi chăn, lùa bầy bò; Cũng như thế già chết chăn nuôi và lùa kéo sinh mạng đi mà nào ai có biết!

    Xưa nay, hàng trăm hàng ngàn người chứ không phải một, chứa chất của cải cho lắm, cung dưỡng thân thể cho nhiều, nhưng rồi không ai khỏi điêu tàn chết chóc.

    Sống nghĩa là ngày đêm sinh mạng bị công kích, bị tước dần, cho nên sự sống bị tiêu mòn đi in như bờ đất bị nước soi lở".

    Lúc về Tịnh xá, tôn giả A Nan bạch Phật:

    - Bạch Thế Tôn! Vừa rồi trên đường về Ðức Phật có nói ba bài tụng nhưng chúng con không hiểu hết ý nghĩa, xin Thế Tôn từ bi chỉ giáo cho.

    - A Nan! Trên đường về vừa rồi ông có thấy người lùa bầy bò không?

    - Bạch có.

    - Người ấy là người thợ thịt. Bò của anh ta có đến ba ngàn con, cứ ngày lùa ra ngoài thành tìm nơi cỏ tốt cho ăn rồi lựa con nào to béo thì làm thịt để bán. Giết hơn một nữa rồi mà bầy bò ấy không con nào biết số phận của mình ra sao cả. Chúng vẫn thản nhiên vui vẻ, húc nhau, nhảy vọt, kêu rống, ăn chơi... Ta cảm thương chúng nó nên mới nói mấy bài tụng vừa rồi.

    Nhưng A Nan nầy! Có phải riêng chỉ người chăn bò và bầy bò ấy mới như thế đâu, nhân loại cũng có lắm người vùi mình trong hoàn cảnh tương tợ như thế. Họ chấp trước "Bản Ngã", không biết bản ngã chỉ là sự chuyển biến liên tiếp, vì thế, họ tham lam dục lạc cung dưỡng thân xác, rồi sung sướng khoái chí họ sát hại lẫn nhau, húc chết sự sống của nhau mà không biết là mình đang húc nhau với cái chết! Trong khi đó, bên cạnh sự sống, vô thường chết chóc lanh lẹ tiến đến, thế mà họ vẫn ngang nhiên không hay không biết, có khác gì bầy bò kia?

    Phật dạy như thế, trong số được nghe có những người xưa nay cung dưỡng thân thế quá đáng liền tỉnh ngộ, tự cố gắng khuyến khích mình sống theo sự thật. Nhờ thế, nên không bao lâu họ đều chứng được vô sanh.

    Nhận định :

    Sống trong hiện tại , cuộc đời an vui hạnh phúc nhưng tạm bợ mà con người không biết đến. Sự chết luôn luôn ở bên cạnh ta mấy ai hay biết , chỉ một phút suy tư , lơ đểnh tay lái không còn chủ động sẽ dễ dàng đưa đến tai nạn , không những hủy hoại bản thân mà còn ảnh hưởng đến người khác. Lúc nào cũng tự tôn tự đại , cho ta là tất cả , trên thế gian này có ai lớn hơn cái BẢN NGÃ của ta , nhưng nào ai biết bản ngã chỉ là sự chuyển biến liên tiếp không ngừng trong tâm tư. Nhiều lúc họ đùa giởn với sự chết mà không hay biết , sự an nhiên tự tại đã ru ngũ và đánh mất bản năng tự tồn , bản ngà tiêu diệt lý trí dễ dàng đưa đến hành động hủy hoại và diệt vong.

    Đức Phật giảng bài kệ về đàn bò là muốn chấn chỉnh , nhắc nhở con người phải tự biết mình biết người , tu tâm dưỡng tánh không nên vì tự cao , tự tôn để rồi đi vào cái chết thật là oan uổng và ai oán.
    Sống vì Tổ Quốc-Dân Tộc Việt Nam .
    ( Ai là người Việt Nam thì phải biết yêu nước . )



    -Không theo Đại Thừa - Tịnh Độ để đưa Dân tộc diệt vong .
    -Không tiếp tay làm tay sai để nô lệ Hán tộc 1.000 năm .
    -Không tiếp tay cho thực dân ngoại bang và Vatican đô hộ Việt Nam .

    Việt Nam anh hùng - Bền vững muôn năm .



  10. #30
    Join Date
    Sep 2008
    Posts
    5,125
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post

    Default Re: Phật Giáo Trong Mắt Tôi .

    BỤT hay PHẬT ? ( bài cho con )
    - Ba à !

    -Gì nữa đây ?

    -Không biết con nên gọi BỤT hay PHẬT ? Ba giải thích dùm con điiiiii .....

    -Ờ ! BỤT hay PHẬT đều cùng một nghĩa , cũng là danh từ để chỉ đấng Giác Ngộ . Cứ tùy duyên, tùy cảnh, tùy thích mà dùng miễn là đừng lạc dẫn, đừng lầm lạc ý nghĩa Bụt hay Phật là Tiên, Thánh, Thần hay thậm chí là GOD "Toàn Năng" thì Okay .

    Danh từ Bụt được dịch hợp lý từ chữ Phạn Buddhã, vì cùng một âm B với nhau. Đó là hai thứ tiếng phổ biến nhất : Anh và Pháp cùng đều dùng âm B để dịch như thế (Pháp: Boudha, Anh: Buddha); ở nhiều nước Phật giáo Nam Tông cũng dùng âm B để dịch chữ Buddhã từ tiếng Phạn, tuy giọng đọc có khác nhau đôi chút. Theo trào lưu chung thống nhất cách phiên âm thì hiện nay, Phật giáo Bắc phương mà Trung quốc là tâm điểm, từ lâu vẫn dịch Buddhã là Phật-đà (佛 陀) nay vừa mới bắt đầu dùng chữ Bột đà (勃 陀) để gọi bậc Giác ngộ. Theo Tự điển Phật Học Hán Việt, Phân viện Nghiên cứu Phật học Hà Nội, xuất bản 1992, mà sách tham khảo là Thực Dụng Phật Học Từ Điển của Lô Quán Cao và Hà Tử Bồi xuất bản ở Thượng Hải, thì: Bột đà 勃 陀 Buddha (Thuật ngữ), còn gọi là Bột đà. Cách gọi cũ là Phật đà. Gọi tắt là Phật - dịch là Giác (覺).

    Phật là một từ mới trong số 24.000 từ mà ngài Huyền Trang đã tạo ra cho ngôn ngữ Phật Giáo Trung Hoa từ cuối thế kỷ thứ 6. Ngài dịch từ Phạn ngữ Buddhã ra là 佛 陀 (Phật đà), viết tắt là 佛 (Phật). Hơn 1.300 năm sau, vào gần cuối thế kỷ thứ 20, hai nhà ngôn ngữ học Trung Hoa ở Thượng Hải dựa theo phương pháp Tây dịch phiên âm Buddhã ra 勃 陀 Bột đà) mà theo âm ngữ Tây phương thì Bột đà nghe ná ná như Buddhã vì cùng có âm B và Bột đà có vẽ tân tiến hơn là Phật đà.

    Đối với người Việt chúng ta ngày nay, ngoại trừ lớp cao niên còn quen thuộc với chữ Hán, nhiều người nhất là lớp trẻ đã đọc và viết theo vần La-Tinh không biết chữ Phật viết theo lối chữ Hán như thế nào. Từ Phật (佛) theo cách viết chữ Hán, gồm có hai vế: bên trái là bộ Nhân (亻), bên phải là chữ Phất (弗).
    Dùng pháp chiết tự để dẫn giải, bộ Nhân (亻) ở bên trái có nghĩa là NGƯỜI.
    Chữ Phất (弗) ở vế thứ hai, có nghĩa là KHÔNG, là CHẲNG ĐƯỢC; theo thuật ngữ Phật giáo đó là TÁNH KHÔNG.
    Ghép cả hai vế lại với nhau, Phật (佛) nghĩa là NGƯỜI NGỘ TÁNH KHÔNG.
    Diễn giải một cách toàn diện hơn bao gồm cả hai vế, khi nhìn thấy danh từ 佛 (PHẬT), nó nhắc nhở người Phật tử - hay những ai biết chữ Hán - những điều nhận thức rất căn cốt và thâm diệu sau đây:

    1/ Phật là một con người như tất cả mọi người.

    2/ Vì cũng là con người cho nên Phật với chúng ta đều bình đẵng.

    3/ Phật không phải là Tiên, Thánh hay Thần và nhất thiết không phải là một Thượng Đế "Toàn Năng" (Almighty God) như của bất kỳ tôn giáo độc thần nào có quyền ban ơn giáng họa mà người ta gán cho Thượng Đế này.

    4/ Mỗi người và mọi người đều có khả năng thành Phật, chứ Phật chẳng dành riêng cho ai.

    5/ Muốn thành Phật thì phải tu hành và ngộ được Tánh KHÔNG, chưa ngộ Tánh KHÔNG thì chưa thành Phật.

    6/ Tánh KHÔNG phải tu và hành mới đạt được chứ không thể cầu xin hay do ai ban cho.

    7/ Tánh KHÔNG là Phật Tánh.

    - Vậy thì Ba bảo con dùng từ PHẬT hay BỤT , từ nào đúng hơn ? Và hiện tình Phật Giáo Việt Nam thì nên gọi GHPGVN hay GHPGVNTN Giáo Hội nào đi đúng tôn chỉ của Đức Bổn Sư Thích ca ?

    -Nhóc này sao hôm nay lắm chuyện thế nhỉ ? Thôi để Ba ăn cơm , tắm một cái rồi Ba trả lời cho con .
    Sống vì Tổ Quốc-Dân Tộc Việt Nam .
    ( Ai là người Việt Nam thì phải biết yêu nước . )



    -Không theo Đại Thừa - Tịnh Độ để đưa Dân tộc diệt vong .
    -Không tiếp tay làm tay sai để nô lệ Hán tộc 1.000 năm .
    -Không tiếp tay cho thực dân ngoại bang và Vatican đô hộ Việt Nam .

    Việt Nam anh hùng - Bền vững muôn năm .



  11. #31
    Join Date
    Sep 2008
    Posts
    5,125
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post

    Default Re: Phật Giáo Trong Mắt Tôi .

    Ba nói với con muốn dùng từ Phật hay Bụt cũng đều nói ĐẤNG GIÁC NGỘ , dùng lâu sẽ quen thôi , chuyện là bây giờ gọi Phật Giáo tại Việt Nam danh từ gì cho HỢP PHÁP , HỢP LẼ mới là chuyện khó . Một số Phật tử trong nước ( hầu hết là dân miền Nam ) và số Việt kiều hải ngọai thì theo GHPGVNTN , còn trong nước ( đa số miền Bắc và một số miền Nam ) thì theo GHPGVN mà bên kia gán cho là Giáo Hội QUỐC DOANH , vì đựơc nhà nước công nhận và bảo trợ . Thôi thì mình đã là Phật tử thì không theo ai hết , mà CON PHẬT THÌ THEO PHẬT , cứ lo tu hành , đến chùa nào không có đấu tranh treo cờ vàng , cờ đỏ thì tu . Chùa nào , Thầy nào lo hướng dẫn tu hành thì mình theo . Ví như HT Thích Tịnh Từ là một Tỳ Kheo chân chánh từ thời đấu tranh Phật Giáo dưới thời TT Diệm cho đến chế độ CSVN bây giờ Thầy hoàn toàn không theo phe nào mà chẳng đấu đá ai , chỉ lo hoằng dương chánh pháp hướng dẫn độ sanh đó là Tỳ Kheo CHÂN CHÁNH . Các webs thì chỉ có D D Đại Nam là chăm chỉ hoằng pháp độ sanh thì đúng là Trưởng Tử của Như Lai .

    Thôi Ba nói chuyện Đức Phật đã giảng gì với chúng sanh bổ ích hơn là theo Giáo Hội này chê Giáo Hội nọ .

    Vì sao Thế Giới nói : Chỉ có Phật giáo mới có thể thoả mãn được hoàn toàn những yêu cầu của nhân loại. Thỏa mãn gì ? Phật Giáo dạy rằng :

    1. Phật giáo khuyên con người phải biết “tri túc thường lạc” phải học thiên định, lạc quan tiến thủ. Cứ theo đó mà tiến hành thì tâm thần tự nhiên thanh thản, không sinh phiền não .

    2. Phật giáo cho rằng những việc không vừa ý trước mắt là những kết quả của những nguyên nhân mình làm trước đây, nên phải dũng cảm tiếp nhận không được vì thế mà phiền não, không được oán trời trách người.

    3. Tất cả những kinh điển của Phật giáo không phải là thể hiện quyền uy và sự tài giỏi của đức Phật mà giải thích một cách hoàn toàn triệt để vấn đề cơ bản của vũ trụ và nhân sinh, khiến con người được giải thích một cách hợp lý .

    4. Kinh Phật viết: “Phật xuất hiện trên thế gian vì một nhân duyên lớn”. Nhân duyên lớn đó là gì? Ðó là để chuyển mê thành ngộ, giải thoát mọi khổ đau để con người vĩnh viễn hưởng tự do và sung sướng.

    - “tri túc thường lạc” là gì ? Nghĩa là nếu biết đủ thì tâm đựơc an lạc thảnh thơi . Điều mà cụ Nguyễn Công Trứ đã ngộ đạo qua câu nói :

    "Tri túc tiện hà thời túc , tri nhàn tiện nhàn hà thời nhàn ."

    Nghĩa là : Biết cho là đủ thì nó đủ , biết cho là nhàn thì nó nhàn .
    Trên đời này con người đau khổ vì lúc nào cũng ứơc vọng cao xa . Không biết mấy cho là vừa , giàu Tỷ phú còn muốn tiết kiệm , mánh mum kiếm tiền cho giàu thêm . Cuộc sống gia đình hạnh phúc , công việc thanh nhàn nhưng cứ mơ tưởng nên thấy đời vẫn khổ . Đủ hay sướng , vui vẽ , hạnh phúc , nhàn hạ cũng từ tâm mình mà ra , mình cho đủ thì nó đủ , không mơ ứơc làm chi cho đau khổ , vì khi mơ thì không đạt đúng sự thật .

    Bởi vậy Phật giáo khuyên con người phải biết “tri túc thường lạc” phải học thiên định, lạc quan tiến thủ . Phải biết tuỳ thời mà sống , tuỳ cơ để ứng biến cho cuộc sống và hành đạo . Trời định vua là uy quyền thì ta phải theo phép vua ,luật nước mà tuân thủ thờ vua , hành đạo . Trời cho Quốc Gia thịnh vượng có đồng minh phò trợ thì ta luồn lách theo pháp luật đó mà sống . Không may vận nước đổi chủ VC thay ngôi thì người con Phật tại sao KHÔNG NGHE LỜI PHẬT DẠY để theo thiên định, lạc quan tiến thủ , cứ chống đối làm chi cho bị cấm đóan , tù đày .

    Tạo hoá cấu kết mà hình thành là do bốn lọai chính : Đất - Nước - Gió - Lữa . Nhưng Đức Bổn sư dạy NƯỚC là mạnh nhất . Mạnh không phải là có sức thổi lớn như bão táp phong ba . Cũng không phải như lữa thêu đốt cả vạn vật , cũng không điên cuông rùng mình làm sập núi rừng , như động đất , núi lữa . Vì những thứ đó Nước có thể khuất phục đựơc . Tôn chỉ Phật Giáo lấy sự nhu mì , uyển chuyển của nước làm GIÁO CHỈ cho cuộc sống và hành trì giáo luật vì :

    1- Trên đừơng bôn ba nước di chuyển , gặp đất ngăn chận thì Nước biết NHẪN NHỤC , KIÊN TRÌ để xói mòn cho đê thủng , hay chờ đợi bất kể thời gian để vượt qua ngọn núi ngăn chận .

    2-Gặp Lữa hùng hổ thêu đốt bao nhiêu cánh rừng , nước tuy mềm yếu nhưng dễ dàng dập tắc .

    3-Gặp giông tố bão bùng , gió cuốn ngàn dậm . Nước nhẹ nhàng bốc hơi tụ thành mây mù biến khoảng không trở thành ẩm ứơc để hoá giải cuồng phong .

    Tóm lại Nước có thể biến mình lúc dài , lúc vuông , tròn ...... tùy theo hoàn cảnh mà biến dạng , hóa giải , nghĩa là tuỳ DUYÊN mà hành xử . Vậy thì các Giáo Hội là con Phật có suy nghĩ gì không trước giáo huấn này ? Gặp triều đại thuận tiện thì Ta hợp tác để sanh tồn mà hoằng dương chánh pháp . Gặp Chế độ tàn bạo , đàn áp thì ta biết tùy thời mà nhẫn nhục , đấu tranh hoặc tạm thời ra mặt hợp tác như GHPGVN , không nhất thiết lúc nào cũng dựa vào ngọai bang để đương đầu không đúng lúc mà quên đi sự tồn vong , bỏ bê Phật tử hay dẫn vào con đừơng đấu tranh làm cho máu chảy , thịt rơi . Phật Giáo không hành trì như thế . Phật Giáo không cần những vị Tăng lúc nào cũng VÔ MINH và CUỒNG SI như vậy.

    ( Còn tiếp )
    Sống vì Tổ Quốc-Dân Tộc Việt Nam .
    ( Ai là người Việt Nam thì phải biết yêu nước . )



    -Không theo Đại Thừa - Tịnh Độ để đưa Dân tộc diệt vong .
    -Không tiếp tay làm tay sai để nô lệ Hán tộc 1.000 năm .
    -Không tiếp tay cho thực dân ngoại bang và Vatican đô hộ Việt Nam .

    Việt Nam anh hùng - Bền vững muôn năm .



  12. #32
    Join Date
    Sep 2008
    Posts
    5,125
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post

    Default Re: Phật Giáo Trong Mắt Tôi .

    Con à ! Luật Nhân Quả là chân lý tuyệt vời , vì suốt mấy ngàn năm có nhà Bác Học , Khoa Học Gia , Thần Học nào phản chứng giáo lý Kinh Phật là sai đâu . Vì vậy , Phật giáo cho rằng những việc không vừa ý trước mắt là những kết quả của những nguyên nhân mình làm trước đây thì đó là điều đương nhiên không có gì lạ , đáng ngạc nhiên . Nếu những Tỳ Kheo , Phật tử cái gọi là Phật Giáo Thống Nhất (hay đang chia rẽ gì đó ) phải hiểu nguyên lý của nhà Phật , nên phải dũng cảm tiếp nhận không được vì thế mà phiền não, không được oán trời ,trách người , trách bạn ( GHPGVN ) này nọ , không óan trách nhà nước khó dễ , cấm đóan mà họ la lối là đàn áp , mất tự do .

    Ba đặt giả sử , mấy Thầy thuộc GHPGVNTN lo tổ chức cho Phật Tử những khóa tu Phật thất 1 ngày hay 7 ngày , một tháng v.v..... Đào tạo lớp Tỳ Kheo trẽ có trình độ văn hóa lẫn Phật hóa , chứ những Thầy già nua lớp tuổi từ 60 đến 80 đa số tu từ nhỏ nhiều khi học mới xong bậc trường làng , nhờ tu lâu thành sư cụ , nên kiến thức Phật pháp , nhận định giáo lý không mở rộng , kém dồi dào không theo kịp trình độ văn minh và đà tiến hóa của Xã Hội , nên không dìu dắt Phật tử năng động tinh tấn tu hành khi trình độ văn hoá Phật tử lên cao . Không thuyết pháp tụng kinh thì thôi niệm A Di Đà cho yên chuyện cũng Okay . Đằng này các Thầy không làm thế , lại lo đấu tranh chống cọng thế mới khổ chứ . Cứ công tâm mà nói , là Phật tử chân chánh không bao giờ đựơc nói dối . Nhiều lúc mấy thầy hải ngọai cũng có nổi khổ tâm riêng . Không treo cờ vàng , cờ đỏ , nại lý nhà chùa chỉ treo cờ Phật thì các đệ tử rỉ tai nhau qua chùa khác . Thế là teo đời , Thầy nhở mới lên kế hoặch build up chùa lớn , rồi tiền đâu trả tiền điện ,tiền trả nợ ngân hàng , tiền ga tháng gần 3000 dollars chớ bộ . Thôi thì đành theo ý các Phật tử mà đấu tranh vậy , tối lại Thầy tụng kinh sám hối với Đức Bổn Sư chứ biết làm sao đây .

    Con có biết vì sao các Thầy , Phật tử ở trong nước và hải ngọai phải đấu tranh để VC bắt bớ , đàn áp , như vậy mới có cớ lên án VC vi phạm Tự Do Nhân Quyền và đàn áp Tôn Giáo . Nhưng họ đâu có chịu nghĩ , vỗ ngực Tự do nhất Thế Giới là nước Mỹ , vậy ai dám ra đừơng làm mất trật tự hay cứ tụ tập trước nhà trắng phản đối TT Bush đem quân can thiệp vào Iraq thử coi . Dù là Mục sư , Linh Mục cũng bị còng chứ nói chi bà già 83 tuổi bị hốt lên xe bịt bùng trong vụ nhóm bà Cindy phản chiến bị Police lùa đi năm ngóai . Không tin mấy Thầy thuộc GHPGVNTN , GHPGVN, GHPGTN, GHPGVNTTG (TTG = trên thế giới), GHPGNT (NT = Nam tông), GHPGKSVNTTG (KS = Khất Sĩ) ......( lọan xà ngầu giống bên các Hội Đoàn Cọng Đồng tại Cali ) cứ đến toà nhà trắng đòi con em đánh trận bên Iraq về nước thử coi có bị đàn áp không , rồi từ đó la làng là đàn áp Tự Do Tôn Giáo ( vì có nhiều Thầy mặc áo vàng biểu tình ) . Không tin quý vị trong những Giáo Hội đó làm thử rồi ca tụng cái xứ Tự Do như Mỹ có khác gì VC đâu . Nếu Giáo Hội nào cũng lo hoằng dương chánh Pháp , mở khóa tu cho các con Phật tu hành thì chế độ dù độc tài như CSVN cũng không sờ tới sợi lông chân của các Thầy . Tôi rất tin tưởng như thế , quý vị cứ giữ đúng Phật Pháp , Giáo Lý của Ngài mà hành trì , nếu nhà nước VC đàn áp , bắt bớ , cấm đóan , sách nhiễu ...... thì tôi xin lấy mạng này thí chết với chúng , hay tự thiêu để cúng dường Tam Bảo cho quý vị thấy . Tôi chỉ nói sơ sơ , tại website này thôi , nếu nick nào đó vào khuấy động , phá rối mất trật tự là các quan lớn, bé ra cảnh cáo ngay . Nhất là mấy nữ quan bao giờ cũng hát bài con cá :

    -" Quốc có Quốc Pháp , Gia có Gia Quy "

    Quốc của mấy O nói không phải là con Quốc Quốc đâu , Gia cũng không phải cái Gia Gia như thơ Bà Huyện Thanh Quan :

    " Nhớ nước đau lòng con Quốc Quốc ,
    Thương nhà mỏi miệng cái Gia Gia ."

    Mấy bà muốn nói Quốc = Nước . Gia = Nhà ( là nhà Đất Việt của ta đấy )

    Cho nên dù lớn hay nhỏ , đã là một tập thể thì phải có luật lệ . Mặc dù luật lệ là tự ý họ đặt ra hạng chế hay tự do quá trớn , không thể đem so sánh với luật lệ chỗ khác để rồi cho là mất Nhân Quyền . Quốc pháp Gia quy mà lỵ .

    Ba nói vòng vo chuyện ngoài đời một tý cho con hiểu thêm vậy thôi . Bây giờ Ba trở lại chuyện Phật Pháp .

    Đã là Nhân Quả thì người con Phật nên phải dũng cảm tiếp nhận không được vì thế mà phiền não, không được oán trời trách người , trách đời . Hôm nay Phật tử bị đàn áp , mấy Thầy bị bắt bớ , giam cầm hay quản thúc . Khoan vội lên án , trách móc ai cả . Mà Đức Phật dạy hãy tịnh Tâm , quán chiếu để biết : VÌ SAO TA BỊ LAO TÙ . Có phải kiếp trước , đời trước , năm trước , tháng trước ...... ta đã gây cái NHÂN gì để hôm nay Ta gặt cái QUẢ báo lao tù này ? Nhất là mấy Thầy ,Cao Tăng hiểu rõ lý Nhân Quả của nhà Phật hơn là Ông TTK Võ Văn Ái . Vì ông ta là Phật tử tại gia chạy theo thời vì chén cơm manh áo , vì ông lãnh lương nên đành bương chải , có gì thì Quốc Tế bênh vực , la ó , chẳng ai đụng sợi lông chân . Cái NGÃ của ông Ái phát ngôn viên Viện Hóa Ðạo GHPGVNTN to hơn cái đình , và chuyện khích động, lòng tự cao khi dựa vào ngọai bang mà ông không hổ thẹn tuyên bố khi trả lời giới truyền thông quốc tế, thuật lại trên trang nhà của PTTPGQT.

    “Sự kiện nhà cầm quyền Hà Nội đã không dám xâm lấn giành giật tổ chức lễ tang như chiến dịch rầm rộ trên báo đài mấy ngày qua, là một thắng lợi lớn lao của cộng đồng nhân quyền thế giới, và cũng là kết quả của những sự lên tiếng và áp lực đồng tiến của các nhà ngoại giao, đại biểu Quốc Hội và các xã hội dân sự trên toàn cầu. Nhờ vậy, sự tập họp đông đảo chưa từng thấy của chư tôn đức tăng ni và Phật tử thuộc GHPGVNTN trong cuộc tiễn đưa Ðức Ðệ Tứ Tăng Thống Thích Huyền Quang về nơi an nghỉ, sau một đời ngài tận tụy với nhân sinh, đất nước và đạo pháp. Vị tăng thống của một thời nhiễu nhương, nhưng kiên trì phấn đấu cho tự do tôn giáo, dân chủ và nhân quyền, hiếm thấy trong lịch sử.”

    TTK Võ Văn Ái

    Trời ơi có thấu ! Đức Bổn Sư Thích Ca có tái thế thì cũng lắc đầu cho ông TTK Võ Văn Ái tiếng nói chính thức của GHPGVNTN . Thế thì Thống Nhất làm gì thà CHIA RẼ còn sướng hơn . Ông ta nói toàn là đâm thọc , kích động quá lộ liễu khi dựa vào ngoại bang mà đánh phá Giáo Hội Quê nhà . Chưa hết . Ông Ái có nói nhăng nói cuội thì Thế Giới cũng cho là tên phàm phu tục tử nói ẩu . Người ta chú ý và theo giỏi ĐẠI LÃO Hoà Thượng Thích Quảng Độ nói mới giá trị . Trước cái chết của Ngài Tăng Thống Thích Huyền Quang , Ngài ra đi rất tĩnh táo mà không đọc giáo huấn khi Ngài còn sống như Đức Phật chỉ giáo cho Ngài Anan . Ngài Quãng Độ nói trong bài điếu văn rằng :

    “Giờ đây, ngài đã ra đi vĩnh viễn, cuộc vận động phục hoạt giáo hội chưa được trọn vẹn. Chúng con, toàn thể tăng ni, Phật tử trong và ngoài nước, nguyện sẽ tiếp tục đi theo con đường ngài đã vạch, mặc dù còn rất nhiều chông gai chờ đón phía trước. Chúng con quyết tâm điều hành Phật sự giáo hội theo phương hướng của Hội Ðồng Lưỡng Viện đã hoạch định cho đến khi GHPGVNTN được tự do hoạt động thực sự như thời kỳ trước năm 1975, để hoàn thành chí nguyện của ngài.”


    Hòa thượng Thích Quảng Độ, Hòa thượng Thích Thiện Hạnh và Thượng tọa Thích Viên Định dẫn đầu đoàn Di quan .


    Năm nay lần thứ ba HT Thích Quảng Độ bị rớt đài không được giải hòa bình Nobel , Thầy buồn lắm , nhưng không buồn và thất vọng bằng Võ Văn Ái mất dịp quya^'y động dư luận trong và ngoài nước.

    Thì ra Ngài Tăng Thống có VẠCH là cứ tranh đấu mặc dù còn rất nhiều chông gai chờ đón phía trước. Ai là Phật tử thì cảm thấy Tâm có an lạc mà tinh tấn tu hành chăng , hay chuẩn bị vào bưng biền để sẵng sàng chiến đấu . Hãy nghe Như Lai trước khi nhập Niết Bàn dạy con Phật thế này các Ngài ạ :


    "GIỚI - ĐỊNH - TUỆ và GIẢI THÓAT là tối hậu. Mà những điều này Như Lai đã thực hiện các con cố gắng tiến lên ".


    Đức Phật Giáo huấn " các con cố gắng tiến lên TU HÀNH " chứ có dạy :

    " Các con cứ quyết tâm điều hành Phật sự giáo hội theo phương hướng của Hội Ðồng Lưỡng Viện đã hoạch định cho đến khi GHPGVNTN được tự do hoạt động thực sự như thời kỳ trước năm 1975, để hoàn thành chí nguyện của ngài.”
    Đựơc tự do như thời trứơc 1975 là thời vàng son đã lật đỗ đựơc chế độ nhà Ngô , rồi từ đó ai cũng vây quanh chùa " NÂNG " các Thầy lên quá cao làm cho cái NGÃ của Thầy càng lớn hơn quả núi nên các thầy mới gặt lấy cái QUẢ ngày nay là như vậy.
    Sống vì Tổ Quốc-Dân Tộc Việt Nam .
    ( Ai là người Việt Nam thì phải biết yêu nước . )



    -Không theo Đại Thừa - Tịnh Độ để đưa Dân tộc diệt vong .
    -Không tiếp tay làm tay sai để nô lệ Hán tộc 1.000 năm .
    -Không tiếp tay cho thực dân ngoại bang và Vatican đô hộ Việt Nam .

    Việt Nam anh hùng - Bền vững muôn năm .



  13. #33
    Join Date
    Sep 2008
    Posts
    5,125
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post

    Default Re: Phật Giáo Trong Mắt Tôi .

    CHỮ " KHÔNG " TRONG PHẬT GIÁO .

    Ba ơi ! Con muốn biết chữ KHÔNG trong Phật Giáo . Gì mà KHÔNG mà CÓ , CÓ mà KHÔNG là sao hở Ba ?

    Nói đến chữ KHÔNG trong Phật Giáo mới nghe có vẽ như trừu tượng và vô lý , nhưng nó mang một triết lý thâm sâu lắm con à . Ví như :

    - Chữ KHÔNG trong Thiền định có ý nghĩa là "trống rỗng, cô tịch, tỉnh lặng, vắng vẻ" được gắn liền với phương pháp tu chánh niệm tỉnh thức qua hơi thở ra vào .

    - Tánh KHÔNG tức là Vô Ngã . Vì tánh không là tính không thực thể của Ngã và các sự vật, nên tánh không còn được hiểu là "vô ngã" .

    -Tánh không tức duyên khởi, vô thường, vô ngã . Vì duyên khởi cũng chính là tính KHÔNG cho nên tính KHÔNG chính là đặc tính của sự vật.

    - Tánh không và trung đạo . Nếu ta thấy được tính duyên khởi và tánh không là thấy được "trung đạo." Đức Phật giảng trung đạo hay duyên khởi:

    "Cái này có nên cái kia có, cái này sanh nên các kia sanh, tức do vô minh nên hành hiện hữu; do hành nên thức hiện hữu; do thức nên tổ hợp tâm vật lý hiện hữu . . . đây là toàn bộ khối đau khổ."

    Tương tự, do cái này không có nên cái kia không có và do cái này hoại diệt nên cái kia hoại diệt, tức do vô minh diệt nên hành diệt, do hành diệt nên thức diệt . . . đó là sự chấm dứt toàn bộ khối đau khổ .

    - Chữ KHÔNG như vừa nói không có nghĩa là KHÔNG CÓ đối lập với CÓ mà là "tính không thực thể, duyên khởi, vô thường và vô ngã" của các sự vật hiện tượng trong thế giới. Có mà Không , Không mà Có . Chữ KHÔNG trong Phật Giáo không có nghĩa là không có , nhưng có mà Không thật . Ví như "Sắc tức thị không, không tức thị sắc" trong Bát-Nhã Tâm Kinh .

    Ba chỉ nói theo trong Giáo Lý nhà Phật , chắc con cũng không hiểu lắm đâu . Thôi Ba lấy ví dụ ngoài thực tế và phân tích bài phát biểu của TTK Võ Văn Ái khi Văn Phòng II Viện Hoá Đạo và GHPGVNTN Hải ngoại tại Hoa Kỳ tổ chức Lễ Thọ tang Đức Đệ tứ Tăng thống Thích Huyền Quang thuộc trụ sở Giáo hội ở chùa Diệu Pháp miền Nam California lúc 14 giờ ngày 13- 7 -2008 .


    Hoà thượng Thích Hộ Giác đọc lời Khải bạch .

    Sau khi Ô Võ Văn Ái trình bày khó khăn và chướng ngại trong buổi tang lễ ở Nguyên Thiều , Bình Định Việt Nam . Ông kết luận :

    “Đức Tăng thống Thích Huyền Quang tự đánh giá cuộc đời Ngài dưới chế độ Cộng sản bằng bốn cái không trong đời sống. Ngài nói :

    “Tôi là người sống không nhà, đi không đường, chết không mồ, tù không tội”.

    Nhưng hôm nay chúng ta thấy gì, thưa quý vị ?

    1/“Ngài nói tôi là người sống không nhà. Nhưng bây giờ nhà của ngài là trái tim của hàng chục triệu người dân Việt trong nước và ngoài nước. Đó là ngôi nhà mà chúng ta mời đón ngài vào.

    2/“Ngài nói tôi đi không đường. Nhưng bây giờ mười nghìn người trên một cây số đường tiễn ngài về nơi an nghỉ cuối cùng, thì đó là con đường đã hiện ra tại Bình Định. Và ở hải ngoại, chúng ta đang hướng về quê hương theo con đường của ngài đấu tranh cho tự do tôn giáo, đấu tranh cho nhân quyền, đấu tranh cho dân chủ. Đó là con đường chúng ta dâng hiến cho ngài. Như vậy ngài đã có một con đường.

    3/“Ngài nói rằng tôi sẽ chết không mồ. Nhưng một Bảo tháp đã dựng lên trong khuôn viên Tu viện Nguyên Thiều. Như vậy là Cộng sản đã thất bại trong việc cướp mồ ngài.

    4/“Ngài nói rằng tôi là người tù không tội. Nhưng thưa quý vị, trong mấy ngày qua cũng như trước đây, sự lên tiếng của Quốc hội Hoa Kỳ, của Quốc hội Châu Âu, của các tổ chức nhân quyền quốc tế và công luận thế giới hậu thuẫn ngài và GHPGVNTN của ngài, là vết son ghi rõ Ngài không có tội. Mà tội đồ là chế độ Cộng sản kia”.

    Nghĩa là Ngài Huyền Quang KHÔNG CÓ bốn KHÔNG :

    1/“Ngài nói tôi là người sống không nhà .

    2/“Ngài nói tôi đi không đường .

    3/“Ngài nói rằng tôi sẽ chết không mồ .

    4/“Ngài nói rằng tôi là người tù không tội .


    Nhưng sau mỗi điều không , Ông Ái đã DẪN CHỨNG là Ngài Huyền Quang đã có và đang có . Vậy từ bốn cái KHÔNG này đã đưa đến cái CÓ . Thực ra đây chỉ là một cách lý luận luẩn quẩn cho vui vậy thôi , chứ trong Giáo lý nhà Phật đã giảng rồi . Ông Ái không nói ra Các Thầy , các Phật tử cũng dư sức biết là Ngài đã có bốn điều đó . Ngài đang CÓ bốn điều ấy , nhưng CÓ mà KHÔNG thấy chứ không phải là KHÔNG CÓ hay KHÔNG THẬT . Vậy thì Ngài Huyền Quang còn chi để đòi hỏi , và cũng không trách người đem đến cho Ngài Bốn điều ấy , mà Ông Ái gán cho nhà nước CSVN là Tội Phạm . Cho nên điều TTK Võ Văn Ái khua môi giải thích là bằng thừa , có ý KHINH THƯỜNG tất cả Tỳ Kheo GHPGVNTN đang ngồi tham dự lễ bên dưới lo đấu tranh mà không chịu tu học Phật pháp ,vừa có tính cách tuyên truyền , kích động , gây óan thù, không đúng tinh thần người con Phật trong buổi lễ thuần túy của Phật Giáo như vậy . Tôi hoàn toàn lên án ông ta là con người quá nhiều NGÃ CHẤP , NGÃ MẠNG .


    Tăng Ni tham dự lễ

    Một Phật tử tại gia như Võ Văn Ái bây giờ lại đăng đàn thuyết pháp , giảng ngược lại chữ KHÔNG trong Phật pháp cho quý Tăng Ni ngồi học . Ối Giời ơi ! Phật Pháp đang ở thời kỳ nào đây quý vị ? Tôi xin chịu thua .
    Sống vì Tổ Quốc-Dân Tộc Việt Nam .
    ( Ai là người Việt Nam thì phải biết yêu nước . )



    -Không theo Đại Thừa - Tịnh Độ để đưa Dân tộc diệt vong .
    -Không tiếp tay làm tay sai để nô lệ Hán tộc 1.000 năm .
    -Không tiếp tay cho thực dân ngoại bang và Vatican đô hộ Việt Nam .

    Việt Nam anh hùng - Bền vững muôn năm .



  14. #34
    Join Date
    Sep 2008
    Posts
    5,125
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post

    Default Re: Phật Giáo Trong Mắt Tôi .

    SỐNG và CHẾT.

    Trước cái chết của một bậc Thầy lúc nào các môn đồ đều đau thương . Đối với Đức Phật , sự ra đi của Ngài mang đầy ý nghĩa xây dựng và khuyến dụ đệ tử tinh tấn tu học tiến về tương lai . Cũng may thời đó chưa có Giáo Hội đội lốt chính trị để lấy cái chết của Ngài nhằm đầu cơ trục lợi , " Biến Đau Thương Thành Hành Động ( hận thù ) " như GHPGVNTN bây giờ . Lời cuối cùng trước khi nhập Niết bàn, Đức Phật lập lại cho các đệ tử : “Vạn sự là vô thường " . Vì thế trong mỗi sát na đang có sự sanh sản và huỷ họai , cũng như giữa không gian bao la này, dù con người có nhận ra hoặc đo lường được hay không, chúng vẫn âm thầm hoạt động, biến thiên, luân chuyển không ngừng , giữa các phân tử và nguyên tử luân chuyển của toàn vũ trụ với tốc độ của ánh sáng khủng khiếp .

    Đức Phật thuyết pháp hơn 49 năm, nhưng đến cuối đời, Ngài bảo : “Ta không nói một lời nào " . Cũng bao hàm ý nghĩa như thế Lão Tử nói : “Đạo khả đạo phi thường đạo. Danh khả danh phi thường danh.” Đức Khổng còn nói quyết liệt hơn: “Dư dục vô ngôn.” (ta có nói gì đâu) . Riêng Ông Thánh Thomas D’Aquin sau khi viết một thiên tổng luận Thần học làm nền tảng cho đức tin của đạo Kitô cũng đã lớn tiếng nên trong giờ cuối cùng đang hấp hối rằng : “Hãy đốt hết những thứ rác rưởi đó đi !” . Tại Việt Nam ta , nhà Đại thi hào Nguyễn Du đã kết thúc 3254 bằng một câu thơ tuyệt hảo : “Lời quê góp nhặt dông dài, mua vui cũng được một vài trống canh.”


    Sống an nhiên tự tại .


    Vậy trước cuộc đời ngắn ngủi , vô thường , có nghĩa gì đâu một một buổi chiều , gió thu nhè nhẹ với heo may . Bạn thử thả mình trong mộng đi theo chiều gió , hay cùng người bạn đời dẫn con chó Coto đi dưới hàng cây mùa lá đổ . Bạn thấy tâm hồn nhẹ nhỏm và bình an khi nghĩ rằng " ĐỜI LÀ VÔ THƯỜNG " , hay ông bà ta chất phát hơn với câu " Làm cho lắm , tắm ở lổ " . Đúng vậy , ngày xưa chỉ cần cách hai thế kỷ thôi , mấy ai tắm mặc quần đâu . Thời đó sao mà bình an và sung sướng . Bây giờ văn minh vật chất tiến bộ , trí tuệ con người mang nhiều suy tư làm cho các tế bào phải làm việc gấp triệu lần trong một tíc tắc . Sanh rồi lão hoá và diệt rồi trở lại sanh theo một chu kỳ hơn tốc độ ánh sáng . Con người càng mau già trước tuổi , và kiếp sống cũng thu ngắn hơn . Thêm vào đó hận thù , đấu tranh đưa đến chết chóc góp phần huỷ diệt các sinh vật vốn đang thu hẹp cuộc đời lại càng mau giải thóat .

    Ðạo diễn Phạm Hoàng Nam đã thực hiện cuốn phim "Ðóa hoa vô thường" là album nhạc Trịnh Công Sơn đựơc xem như là ca nhạc đầy triết lý cuộc đời ảnh hưởng của Phật Giáo . Điểm qua những lời nhạc trong phim chúng ta mới khám phá những ý tưởng trong ca từ và tính chất triết lý siêu thóat của nhạc Trịnh Công Sơn :

    "Ở trọ" và "Biết đâu nguồn cội" (Tam ca 3A) với những khuôn hình đẹp về làng quê miền Bắc (con đò, cánh đồng, dòng sông..) ngay từ đầu bộ phim đã cho thấy đạo diễn đã không "bỏ quên" tính triết lý của ca từ, mà diễn tả nó bằng cái rất riêng, rất đời thường. Ðặc biệt phần hòa âm khá mới lạ cho hai bài hát này đã gây được biểu cảm mới mẻ, đậm đà âm hưởng dân ca Bắc bộ.

    "Hôm nay ở trọ trần gian. Mai kia về chốn xa xăm cuối trời". Cuộc đời là tạm bợ. Nhưng ngay trong sự tạm bợ ấy vẫn thấy sự "níu kéo" của cuộc sống, vẫn thấy sự cần thiết của tình yêu. Ðó là mối tương quan cần thiết trong khoảng thời gian tồn tại của con người và vạn vật: "Trăm năm ở trọ ngàn năm...". Với sự chọn lựa các bài hát và cách sắp xếp các tác phẩm trong "Ðóa hoa vô thường" đã nói lên rõ điều ấy. Những "ở trọ", "biết đâu nguồn cội", "phôi pha", "rồi như đá ngây ngô", "trong nỗi đau tình cờ", "rừng xưa đã khép", "em đi bỏ mặc con đường", "ngẫu nhiên", "Ðóa hoa vô thường" được dàn dựng và trình bày đã là câu trả lời về những tự vấn, những triết lý sâu xa, những chiêm nghiệm đầy chất thiền trong nhạc Trịnh Công Sơn. Ðó là sự hóa thân của tâm hồn con người vào từng viên đá, từng con sông, dòng suối, là hình ảnh những con chim phượng hoàng ôm trứng (Ngẫu nhiên-Tam ca áo trắng), là chiếc *****g kiếp người giữa biển cả mênh mông (Rồi như đá ngây ngô - Hồng Nhung)... Có lẽ với "Ðóa hoa vô thường" đã có sự đồng cảm sâu sắc của đạo diễn với âm nhạc Trịnh Công Sơn .


    Đây là thành công của phim ảnh mượn nhạc để giải thích triết lý của cuộc đời mang nhiều ảnh hưởng về tôn giáo , điều không phải đạo diễn nào cũng làm được. Chúng ta hãy nhìn Trịnh Công Sơn dưới con mắt nghệ thuật để tôn vinh hơn là mang tâm thù ghét vì nhắm vào chính trị .

    Con người có cuộc sống ngắn ngủi , hơn nữa đời người là ngũ về đêm nên chỉ còn lại một nữa , nữa kia may ra không bị tù tội do đấu tranh , cọng thêm 15 năm tuổi ấu thơ chưa biết mùi đời . Quả nhìn lại nghĩ chuyện " Cuộc đời là vô thường " thì lo lắng và ta đang chay đua với cuộc sống lắm sao . Hảy nắm những gì hạnh phúc đang có tại cuộc đời này .
    Sống vì Tổ Quốc-Dân Tộc Việt Nam .
    ( Ai là người Việt Nam thì phải biết yêu nước . )



    -Không theo Đại Thừa - Tịnh Độ để đưa Dân tộc diệt vong .
    -Không tiếp tay làm tay sai để nô lệ Hán tộc 1.000 năm .
    -Không tiếp tay cho thực dân ngoại bang và Vatican đô hộ Việt Nam .

    Việt Nam anh hùng - Bền vững muôn năm .



  15. #35
    Join Date
    Sep 2008
    Posts
    5,125
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post

    Default Re: Phật Giáo Trong Mắt Tôi .

    **** Nói đến GHPGVNTN ngày nay , sau quá trình hoạt động đấu tranh cho quyền tự do tôn giáo dưới sự lãnh đạo của HT Thích Quảng Độ đã sai đường , đi quá xa về bản chất và tinh thần đấu tranh của Phật giáo. Vì đằng sau Giáo Hội là do một thế lực ngoại bang chỉ đạo , ủng hộ mà người đại diện cho cơ quan NED là Võ Văn Ái và Ỷ Lan.

    Trước khi vào vấn đề nhận định , tôi xin giới thiệu bài :


    MẤY CẢM NGHĨ VỀ

    HIỆN TRẠNG CỦA GIÁO HỘI THỐNG NHẤT .


    Như Thuyết


    Gần đây những sự kiện diễn ra cho GHTN chắc hẳn đã làm cho Tăng, Ni và Phật tử có lòng đối với GHTN nói riêng và PGVN nói chung cảm thấy đau buồn vô hạn! Người viết bài này đã ưu tư thật nhiều về hiện trạng bi thương này và chính nỗi đau trĩu nặng trong tâm suốt thời gian qua đã làm cho tôi không thể im lặng được nữa. Tôi nghĩ nếu cứ tiếp tục im lặng thì chẳng khác gì mình ngoảnh mặt làm ngơ trước những đau thương và mất mát lớn lao của GHTN và PGVN. Vì vậy, xin được góp lời để nói lên cảm nghĩ của người con Phật trước cơn biến động sâu xa của GHTN hiện nay.

    Trong cuốn Người Xuất Gia, Hòa Thượng Thích Trí Quang đã viết: "Trước hết, đừng lạc quan rằng thống nhất như vậy là độ thịnh của Phật-Pháp. Khi một lâu đài mà người ở trong đó đã phải kêu gọi nhau, chung lưng góp sức để chống giữ thì lâu đài ấy đã gần sụp đổ. Phật-giáo bước đến sự thống nhất ngày nay cũng là triệu chứng đó. Thật vậy, Phật-Giáo không sắp sụp đổ nhưng có thể sẽ sụp đổ. Mà nguyên nhân lớn lao nhất gây ra sự sụp đổ đó là sự chia rẽ của Phật-giáo-đồ. Một lâu đài mà kẻ ở trong đó ai cũng khẻ gạch, rút ngói, thì không sụp đổ thế nào được. Bởi vậy, muốn tránh sự sụp đổ có thể xảy ra cho Phật-giáo, Phật-giáo-đồ phải thống nhất. Thống nhất, như vậy, thành một phương pháp độc nhất để duy trì Phật-giáo, thành một mục đích vô nhị mà Phật-giáo-đồ phải hiến mình cho nó nếu còn muốn có mặt bây giờ và mai hậu ở thế giới này ." (Thích Trí Quang, Người Xuất Gia, nhà xuất bản Phú Lâu Na, Hoa Kỳ, 2003, trang 79-80).

    Những lời trích dẫn trên, Hòa Thượng Thích Trí Quang đã viết khi phong trào thống nhất PGVN đang tiến hành. Đó là nhận định sâu sắc đúng với thực tế đã và đang xảy ra cho nền thống nhất PGVN. Trong đoạn văn trích ở trên, Hòa Thượng Thích Trí Quang đã nêu rõ nguyên nhân của sự sụp đổ của nền thống nhất PG chính là " sự chia rẽ của Phật-giáo-đồ", mà sự chia rẽ ấy bộc lộ ra ở hành động "khẻ gạch, rút ngói" của chính những người trong nội bộ PGTN. Hành động "khẻ gạch, rút ngói" là gì? Là hành động phi chánh pháp, tham quyền cố vị, mua danh bán chức, kết bè kết đảng để thao túng và trục lợi trong nội bộ của PGTN.

    Chính vì vậy, trong cuốn Tăng Già Việt Nam, Hòa Thượng Thích Trí Quang đã viết: "Phương tiện cần thiết vô cùng cho nền Phật-giáo Thống-nhất. Nhưng dùng nó một cách vô ý thức, hay không dùng nó một cách vô ý thức, tất nhiên đều làm tan rã nền Phật-giáo Thống-nhất ấy." (Thích Trí Quang, Tăng Già Việt Nam, nhà xuất bản Phú Lâu Na, Hoa Kỳ, 2004, trang 34).

    Nhìn lại hiện trạng đổ vỡ của GHTN ngày nay, chúng ta thấy một số ít người đã lạm dụng "phương tiện cần thiết " để thực hiện mưu đồ cá nhân và phe phái riêng tư của họ, chứ không phải là vì để bảo vệ và phát triển thật sự GHTN. Họ nhân danh thống nhất, nhưng cái thống nhất mà họ sử dụng đó đã đi ngược lại hoàn toàn tinh thần thống nhất của truyền thống GHTN suốt từ trên bốn thập niên qua. Tinh thần thống nhất của truyền thống GHTN là tinh thần bao dung, từ bi và trí tuệ, là tinh thần gạt bỏ những dị biệt về tông phái, hệ phái, quan điểm cá nhân, phe nhóm để cùng nhau hòa hợp chung lưng xây dựng và phát triển nền Phật Giáo Việt Nam. Tinh thần thống nhất truyền thống GHTN là tinh thần hòa bình không chủ trương thù hận, không khích động lòng căm thù giữa những cá nhân hay phe nhóm từ trong ra ngoài Phật Giáo. Tinh thần ấy đã bị vùi dập thẳng tay trong các bài viết trên trang web tinparis, hoặc được phổ biến qua email với những nickname như Thích Tín Tâm, Thích Chánh Hạnh, Thích Tỉnh Thức, Tri An, v.v… và ngay cả trong Thông bạch của VHĐ về việc hướng dẫn thi hành Giáo Chỉ số 9 của Viện Tăng Thống.

    Sống vì Tổ Quốc-Dân Tộc Việt Nam .
    ( Ai là người Việt Nam thì phải biết yêu nước . )



    -Không theo Đại Thừa - Tịnh Độ để đưa Dân tộc diệt vong .
    -Không tiếp tay làm tay sai để nô lệ Hán tộc 1.000 năm .
    -Không tiếp tay cho thực dân ngoại bang và Vatican đô hộ Việt Nam .

    Việt Nam anh hùng - Bền vững muôn năm .



  16. #36
    Join Date
    Sep 2008
    Posts
    5,125
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post

    Default Re: Phật Giáo Trong Mắt Tôi .

    Giáo Chỉ số 9 của Viện Tăng Thống là một cuộc đảo chánh và hạ bệ đồng đạo ( đồng đảng ) của GHPGVNTN , chứ không ai dám nói xấu , hạ bệ GHPGVNTN mà chú đã nói :

    Một số ít người, mở miệng ra là nhân danh GHTN. Nhưng tinh thần thống nhất của họ ở đâu? Trong đợt thanh trừng nhân sự của VHĐ vào năm 2005, họ vu khống và chụp mũ Thượng Tọa Thích Tuệ Sỹ và chư vị thành viên VHĐ khác là âm mưu lật đổ nhị vị đại lão Hòa Thượng Thích Huyền Quang và Thích Quảng Độ để thành lập cái mà họ gọi là "GHTN không Huyền Quang, không Quảng Độ." Rồi họ tiếp tục "điên đảo mộng tưởng" liên kết trách nhiệm của Hòa Thượng Thích Trí Quang, Thượng Tọa Thích Tuệ Sỹ và Giáo sư Trí Siêu Lê Mạnh Thát với Hội Thân Hữu Già Lam để có cớ vu khống và buộc tội các vị này trong cái mà họ gọi là âm mưu bán đứng GHTN cho CS. Họ suy diễn một cách hoang đường mối liên hệ giữa Hội Thân Hữu Già Lam với Nhóm Tăng Ni Hải Ngoại, với Tăng Ni Việt Nam Hải Ngoại và việc tổ chức Ngày Về Nguồn. Để thực hiện âm mưu thao túng GHTN trong nước và loại trừ các GHTN tại hải ngoại, họ tung tin là sẽ có cuộc đàn áp nước lũ của CS để tiêu diệt GHTN trong nước. Rồi chuyện gì đã xảy ra? Đàn áp nước lũ và tiêu diệt GHTN trong nước đâu không thấy mà chỉ thấy Giáo chỉ số 9 và Thông bạch hướng dẫn thi hành Giáo chỉ được công bố nhằm công khai giải tán các GHTN tại Hoa Kỳ, Canada, Âu Châu và Úc Đại Lợi-Tân Tây Lan. Việc CS đàn áp nước lũ để tiêu diệt GHTN trong nước, nếu có, thì không những không liên can gì đến các GHTN ở hải ngoại mà còn phải liên kết chặt chẽ các GHTN này lại thành một khối để hậu thuẫn cho GHTN trong nước mới phải.

    Đó có phải là tinh thần thống nhất của GHTN truyền thống mấy chục năm qua? GHTN truyền thống đã được bao nhiêu Tăng, Ni và Phật tử trong và ngoài nước từ trên mấy thập niên qua không ngừng tích cực đóng góp máu xương và mồ hôi nước mắt để bảo vệ và phát triển. GHTN truyền thống là nơi tụ hội của bao nhiêu Tăng, Ni và Phật tử tài đức và nhiệt tâm nhiệt huyết. GHTN truyền thống đâu phải như hôm nay, sau Giáo chỉ số 9 và Thông bạch hướng dẫn thi hành Giáo chỉ, chỉ còn lại năm bảy vị trong nước và 14 vị tại hải ngoại! Thống nhất mà như vậy sao? Thống nhất mà càng ngày càng loại trừ, gạt bỏ, giải tán, vu khống, chụp mũ bao nhiêu Tăng Ni và Phật tử một lòng một dạ từ trên bốn chục năm qua hay sao? Thống nhất mà từ một tổ chức có lực lượng Tăng, Ni và Phật tử đông đảo và hùng hậu nhất của cả nước bây giờ co cụm lại trong một nhóm nhỏ người trên ốc đảo hoang vu!
    Sống vì Tổ Quốc-Dân Tộc Việt Nam .
    ( Ai là người Việt Nam thì phải biết yêu nước . )



    -Không theo Đại Thừa - Tịnh Độ để đưa Dân tộc diệt vong .
    -Không tiếp tay làm tay sai để nô lệ Hán tộc 1.000 năm .
    -Không tiếp tay cho thực dân ngoại bang và Vatican đô hộ Việt Nam .

    Việt Nam anh hùng - Bền vững muôn năm .



  17. #37
    Join Date
    Sep 2008
    Posts
    5,125
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post

    Default Re: Phật Giáo Trong Mắt Tôi .

    Sau đây là những phân tích của TTK Võ Văn Ái :

    -Tâm Thư của Hội Thân Hữu Già Lam đã công bố rộng rãi trên các hệ thống thông tin báo chí và internet ngày 10 tháng 10 năm 2007 vừa qua cho người đọc thấy rằng những điều được đề cập trong Thông bạch đã trích ở trên là hoàn toàn sai sự thật, nếu không muốn nói là cố tình xuyên tạc, vu khống và chụp mũ Hội Thân Hữu Già Lam. Tại sao một Thông bạch trang nghiêm của một GH có uy tín bậc nhất của PGVN dưới sự lãnh đạo của chư tôn đức giáo phẩm đạo cao đức trọng trong chốn Thiền Môn mà lại có những điều không đúng sự thật như vậy diễn ra? Từ đó tôi nghĩ rằng đại lão Hòa Thượng Thích Huyền Quang, đại lão Hòa Thượng Thích Quảng Độ và Hòa Thượng Thích Thiện Hạnh không bao giờ nghĩ đến chuyện làm như vậy chứ đừng nói là chính tay quý ngài viết ra các sự kiện sai sự thật đó!

    Trong Thông bạch thi hành Giáo chỉ có viết:

    "Luận điểm tuyên truyền của họ (tức Thân Hữu Già Lam, chú của người viết) là: "Nên làm văn hóa thuần túy, nên lo giáo dục thuần túy, nên tu học thuần túy." Đây là thứ lý luận đuổi chim để thủ tiêu tranh đấu."

    Nhưng trong Giáo chỉ số 9 thì viết:

    "Các cuộc cứu trợ thuần túy từ thiện xã hội của Giáo hội đã được thực hiện công khai ngày 13.7 và 17.7 tại Saigon và 23.8 tại Hà Nội."

    Như vậy nghĩa là sao? Có phải: Thứ nhất, Giáo hội thì được quyền làm "cứu trợ thuần túy từ thiện xã hội ", còn những ai khác thì không được làm? Thứ hai, trong Thông bạch thì công kích Hội Thân Hữu Già Lam là "làm văn hóa thuần túy, giáo dục thuần túy…", còn trong Giáo chỉ thì nêu cao việc làm "cứu trợ thuần tùy từ thiện xã hội " của Giáo hội. Thứ ba, Hội Thân Hữu Già Lam đã phủ nhận lời xuyên tạc trên trong Tâm Thư vừa phổ biến. Đại lão Hòa Thượng Huyền Quang và đại lão Hòa Thượng Quảng Độ sao lại đối chọi nhau trong quan điểm được nêu ra trong hai văn bản Giáo chỉ và Thông bạch?

    Trong Giáo chỉ số 9 có viết:

    "Điều 3: Văn phòng II Viện Hóa Đạo trực thuộc sự chỉ đạo và điều hành của Viện trưởng Viện Hóa Đạo trong nước. Thành viên Văn phòng II Viện Hóa Đạo do Viện trưởng Viện Hóa Đạo tuyển thỉnh và chỉ định; tùy theo nhu cầu, hoàn cảnh, các thành viên có thể được bổ sung, hoán chuyển hay thay đổi."

    "Điều 5: Văn phòng II Viện Hóa Đạo và các thành viên được thỉnh cử hoạt động vô thời hạn ."


    Đọc qua 2 điều trên, người đọc cảm thấy ngạc nhiên vô cùng về điều lệ của Văn phòng II VHĐ. Nều là hoạt động vô thời hạn thì khi bị hoán chuyển hay thay đổi, một thành viên có thể nêu nguyên tắc của điều 5 để không chấp nhận thi hành quyết định sau này. Hơn nữa, nêu ra điều kiện "hoạt động vô thời hạn" như vậy đối với một cơ chế bao gồm những vị xuất gia và cư sĩ là một vấn đề hoàn toàn nguy hại trong tương lai của tổ chức này. Bởi vì, giả dụ, một cư sĩ là thành viên trong VPII-VHĐ vì tham sân si (cư sĩ thì đương nhiên tánh tham, sân, si vẫn còn nhiều lắm) có thể thay đổi lập trường, có thể bị mua chuộc, bị tha hóa thì tổ chức làm sao có thể giải nhiệm vị cư sĩ đó?

    Trong Thông Bạch hướng dẫn thi hành Giáo chỉ có viết:

    "3. Giải tán các Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất Hải ngoại (GHPGVNTN-HN) tại Hoa Kỳ và GHPGVNTN-HN tại các châu được hình thành theo Quyết Định số 27-VPLV/VHĐ do Quyền Viện Trưởng Viện Hóa Đạo ban hành ngày 10.12.1992. Quyết Định này hủy bỏ và thay thế bằng Giáo chỉ số 9/VTT/GC/TT của Đức Đệ tứ Tăng thống Thích Huyền Quang ban hành ngày 8.9.2007."

    Quyết định số 27 của VHĐ do Quyền Viện trưởng Viện Trưởng Viện Hóa Đạo ký ban hành ngày 10 tháng 12 năm1992 có viết:

    "Điều 2: Nay công nhận GHPGVNTN Hải ngoại tại Hoa Kỳ do Đại Hội ngày 15, 26, 27- 9- 1992 vừa công nhiên thành lập tại San Jose, California, Hoa Kỳ."

    "Điều 3: Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất tại Hoa Kỳ có địa vị như một Giáo Hội cấp quốc gia, nhưng có tư cách Đại diện toàn quyền Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất quốc nội trong thời gian không hạn định."

    "Điều 5: Văn Phòng Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hải Ngoại tại Hoa Kỳ cấp Liên bang được coi như Văn Phòng II Viện Hóa Đạo GHPGVNTN quốc nội."

    Như thế, Quyết Định số 27 của VHĐ ký ban hành ngày 10/12/1992 không đề cập gì đến việc công nhận hay trao quyền gì của VHĐ cho các GHTN tại Canada, Âu Châu và Úc Đại Lợi-Tân Tây Lan cả. Vậy thì, VHĐ, qua Thông bạch hướng dẫn thi hành Giáo chỉ, có đủ tư cách và thẩm quyền để tuyên bố giải tán các GHTN tại Canada, Âu Châu và Úc Đại Lợi-Tân Tây Lan? Ngay cả đến việc VHĐ tuyên bố thành lập VPII-VHĐ mới và giải tán GHTN tại Hoa Kỳ cũng đã không hợp tình và hợp lý, như trong bức Thư của Hòa Thượng Thích Thắng Hoan, Chánh Thư Ký Hội Đồng Giáo Phẩm, đệ trình Đức Đệ tứ Tăng Thống Thích Huyền Quang đã có thỉnh hỏi.

    [/i]
    Sống vì Tổ Quốc-Dân Tộc Việt Nam .
    ( Ai là người Việt Nam thì phải biết yêu nước . )



    -Không theo Đại Thừa - Tịnh Độ để đưa Dân tộc diệt vong .
    -Không tiếp tay làm tay sai để nô lệ Hán tộc 1.000 năm .
    -Không tiếp tay cho thực dân ngoại bang và Vatican đô hộ Việt Nam .

    Việt Nam anh hùng - Bền vững muôn năm .



  18. #38
    Join Date
    Sep 2008
    Posts
    5,125
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post

    Default Re: Phật Giáo Trong Mắt Tôi .

    Theo dõi cuộc họp báo của VPII-VHĐ mới tại phòng sinh hoạt thành phố Westminster, California, Hoa Kỳ vào trưa ngày 13 tháng 10 năm 2007, tôi thấy có mấy điều lạ và nghịch lý xin nêu ra sau đây để chư độc giả tham tường.

    Trước câu hỏi liên quan đến Thông bạch hướng dẫn thi hành Giáo chỉ số 9 về việc giải tán các GHTN tại Canada, Hoa Kỳ, Âu Châu và Úc Đại Lợi và Tân Tây Lan, Pháp sư Giác Đức đã trả lời một cách mập mờ rằng đây không phải là việc giải tán các GHTN cũ, mà là tái cấu trúc cơ cấu để điều chỉnh chính sách của GHTN trong nước trước tình hình nguy ngập của GHTN có thể bị đàn áp nước lũ và bị tiêu diệt. Trả lời như vậy cho thấy mấy điểm nghịch lý:

    1. Nếu khẳng định là không phải "giải tán", tức là đi ngược lại Thông bạch, trong đó có nói rõ là " Giải tán các Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất Hải ngoại tại Hoa Kỳ và GHPGVNTN-HN tại các châu…"

    2. Vì trong Thông bạch ghi rõ là "giải tán các GHPGVNTN-HN tại Hoa Kỳ và các châu", cho nên giải thích như vậy chứng tỏ rằng VPII-VHĐ đã cố tình giải thích khác đi Thông bạch. Với mục đích gì? Đơn giản mà nói là bởi vì sau khi Thông bạch công bố thì phản ứng mạnh mẽ của chư Tăng, Ni và Phật tử hải ngoại đối với việc giải tán này, vì vậy cần phải làm dịu công luận bằng giải thích khác đi.

    3. Điều ấy cho thấy rằng Thông bạch tuyên bố giải tán các GHTN tại hải ngoại là có vấn đề, nếu không muốn nói là hoàn toàn sai, sai từ nguyên tắc pháp lý đến nguyên tắc đạo tình trong tinh thần thống nhất truyền thống của GHTN. Vì vậy, mới có chuyện mấy ngày qua, Hòa Thượng Hộ Giác gửi văn thư đến các thành viên của GHTN Hoa Kỳ cũ để triệu tập cuộc họp. Hành động này là đã sai còn tiếp tục sai thêm. Bởi vì, GHPGVNTNHN-HK đã bị giải tán rồi, theo Thông bạch, thì ai còn tư cách thành viên chính thức để mà ký văn thư mời và đi tham dự cuộc họp? Nếu người ký văn thư mời và người được mời tham dự còn có tư cách là thành viên chính chức thì hiệu lực và thẩm quyền của Thông bạch để đâu? Qua sự kiện trên, người biết chuyện cảm thấy giống như đang ngồi xem một màn bi hài kịch. Điều đau lòng là màn kịch thì do một vài người soạn ra theo tư kiến của họ, nhưng khi trình diễn thì lại gây ra bao nhiều hoang mang, mất mát cho GHTN nói riêng và PGVN nói chung!
    Sống vì Tổ Quốc-Dân Tộc Việt Nam .
    ( Ai là người Việt Nam thì phải biết yêu nước . )



    -Không theo Đại Thừa - Tịnh Độ để đưa Dân tộc diệt vong .
    -Không tiếp tay làm tay sai để nô lệ Hán tộc 1.000 năm .
    -Không tiếp tay cho thực dân ngoại bang và Vatican đô hộ Việt Nam .

    Việt Nam anh hùng - Bền vững muôn năm .



  19. #39
    Join Date
    Sep 2008
    Posts
    5,125
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post

    Default Re: Phật Giáo Trong Mắt Tôi .

    Trước câu hỏi liên quan đến việc đàn áp nước lũ và tiêu diệt GHTN trong nước, ông Võ Văn Ái đã giải thích bằng cách đưa ra mấy luận chứng sau đây để cho thấy rằng việc đó không dễ gì xảy ra, và chính quyền CS Việt Nam cũng không dễ gì thực hiện một việc như vậy trong hoàn cảnh ngày nay. Mấy luận chứng đó là:

    - Mười mấy năm trước, khi chỉ có nhị vị lãnh đạo GH là đại lão Hòa Thượng Thích Huyền Quang (bị câu lưu tại Quảng Ngãi) và Hòa Thượng Thích Quảng Độ (bị câu lưu tại Thái Bình) mà GHTN cũng không bị chính quyền CS tiêu diệt được. Ngày nay, sau Đại Hội Bất Thường tại Tu Viện Nguyên Thiều vào tháng 10 năm 2003, GHTN đã có đủ Lưỡng Viện với trên 40 vị Giáo phẩm và trên 20 BĐD/GHTN trong nước thì CS làm gì có thể tiêu diệt đươc.

    - Uy tín của GHTN trong chính giới Âu-Mỹ đang lên rất cao.

    - Áp lực quốc tế đối với chính quyến CS Việt Nam ngày càng mạnh qua vấn đề tự do tôn giáo và nhân quyền.

    - Xu thế dân chủ toàn cầu đang được phát triển mạnh mẽ sẽ làm cho chính quyền CS Việt Nam không thể đi ngược lại.


    Mấy luận chứng nêu ra của ông VVA để trấn an công luận rằng GHTN trong nước sẽ không bị tiêu diệt như thời kỳ cách nay mười mấy năm trước đây nữa. Nhưng, chính luận chứng ấy đã quật ngã các tuyên bố gần đây của PTTPGQT và Phát Ngôn Nhân VHĐ rằng sẽ có cuộc đàn áp nước lũ và tiêu diệt GHTN trong nước. Tại sao lại có nghịch lý này? Lý do thật đơn giản, khi đưa ra tuyên bố GHTN trong nước sẽ bị đàn áp nước lũ và tiêu diệt bất cứ lúc nào là để tạo lý cớ cho việc "giải tán" các GHTN tại hải ngoại. Sau khi âm mưu giải tán các GHTN hải ngoại thành công rồi, ông VVA liền quay trở lại ca tụng thành quả đấu tranh của ông trên trường quốc tế, rằng CS sẽ không dám đàn áp nước lũ!

    Một tổ chức thập bì lù , Đạo không ra đạo , đời không ra đời trong GHPGVNTN :
    [i]
    Trong lời phát biểu, ông Lý Đại Nguyên đã biện hộ cho việc thành lập VPII-VHĐ. Ông giải thích rằng trong tổ chức GH vì không có ứng cử nên không có bầu cử như các tổ chức thế gian. Các chức vụ trong GHPG cũng giống như bên Công Giáo La Mã là tuyển thỉnh trong hàng giáo phẩm. Rồi ông lại nhập nhằng giải thích về tính dân chủ của GHTN nói rằng mọi đường lối chính sách đều được đưa ra trước Đại Hội để thảo luận và quyết định. Ông Lý Đại Nguyên là người gần gũi quý Thầy, có cơ duyên với đạo Phật từ lâu, nhưng đáng tiếc là ông không hiểu gì về nền tảng của cơ cấu Phật Giáo. Cơ cấu và hoạt động của tập thể Tăng già khác với cơ cấu và hoạt động của GH, như GHTN. Vì GH là cơ cấu tổ chức được thành lập nhắm đến mục đích đi sâu vào các hoạt động có tính quần chúng, xã hội. Cho nên, trong cơ cấu GH bao gồm hai giới xuất gia và tại gia. GH như vậy không thể ứng dụng đúng theo quy tắc của Tăng đoàn lấy giới luật, đạo hạnh, hạ lạp làm chuẩn mực điều hành. GH là cơ cấu tổ chức mang tính quần chúng và xã hội cho nên, bắt buộc phải ứng dụng theo các nguyên tắc hoạt động của xã hội, của quần chúng, của luật pháp thế gian. Chính vì thế, GH trong thời đại ngày nay là phải tuân hành theo các nguyên tắc sinh hoạt tự do, dân chủ. Lẽ tất nhiên, các vị Phật tử tham gia trong GH lúc nào cũng kính trọng chư Tăng, Ni như là thành phần của Tam Bảo. Nhưng, thứ nhất, chư Tăng, Ni phải đóng đúng vai trò, chức năng và đạo đức của mình; thứ hai, vai trò của Phật tử tại gia phải được tôn trọng như là chức năng mà họ đang gánh vác trong GH. Vì vậy, trong GH có mấy Hội đồng với vai trò và nhiệm vụ khác nhau để đáp ứng sinh hoạt có tính quần chúng và xã hội. Chẳng hạn, Hội Đồng Giáo Phẩm là chỉ dành riêng cho chư Tăng, Ni mà không có cư sĩ, cho nên, sinh hoạt của Hội Đồng Giáo Phẩm không giống sinh hoạt của Hội Đồng Điều Hành và Hội Đồng Giám Sát. VPII-VHĐ là một cơ quan GH có nhiệm vụ như một Hội Đồng Điều Hành, vì vậy mới có cư sĩ (VVA) và nửa cư sĩ nửa tu sĩ (GĐ) tham gia. Như vậy, sinh hoạt của VPII-VHĐ cần phải được ứng dụng tinh thần sinh hoạt có tính quần chúng và xã hội, bao gồm tự do và dân chủ. Thế nên các chức vụ của VPII-VHĐ đều phải được công cử bởi một Đại Hội khoáng đại của cơ cấu VPII, giống như cơ cấu của các GHTN.
    Sống vì Tổ Quốc-Dân Tộc Việt Nam .
    ( Ai là người Việt Nam thì phải biết yêu nước . )



    -Không theo Đại Thừa - Tịnh Độ để đưa Dân tộc diệt vong .
    -Không tiếp tay làm tay sai để nô lệ Hán tộc 1.000 năm .
    -Không tiếp tay cho thực dân ngoại bang và Vatican đô hộ Việt Nam .

    Việt Nam anh hùng - Bền vững muôn năm .



  20. #40
    Join Date
    Sep 2008
    Posts
    5,125
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post

    Default Re: Phật Giáo Trong Mắt Tôi .

    Khi được hỏi về trường hợp lá thư của Hòa Thượng Thích Thắng Hoan đệ trình lên Đức Tăng Thống Thích Huyền Quang, pháp sư Giác Đức và ông VVA đã nhấn mạnh đến ba điều:

    1) Một vị cấp dưới mà viết thư cho người cấp trên mình mà chỉ trích thượng cấp là tham sân si, thì là phạm thượng, vô lễ, không thể chấp nhận.

    Thực tế thư của Hòa Thượng Thích Thắng Hoan đệ trình Đức Tăng Thống không có gì là chỉ trích Đức Tăng Thống là tham sân si cả. Hòa Thượng Thích Thắng Hoan chỉ nêu một sự kiện trong Giáo Chỉ là có chứa đựng lời lẽ đầy tham sân si. Nhưng Hòa Thượng Thích Thắng Hoan cũng đã xác định rằng Hòa Thượng không nghĩ là Đức Tăng Thống đã viết và đồng thuận với Giáo chỉ đó (hàm nghĩa rằng tác giả Giáo chỉ là phát ngôn nhân VHĐ cùng thiểu số thời cơ tham quyền cố vị). Cho nên, không thể buộc tội Hòa Thượng Thích Thắng Hoan là vô lễ với Đức Tăng Thống được.

    2) Đã là Giáo chỉ thì tất cả Tăng, Ni và Phật tử trong GHTN đều phải khâm tuân. Không khâm tuân tức là không muốn bảo vệ GHTN trước tình hình nguy ngập.

    Nói như vậy thì có vẻ cưỡng bức quá đáng! Nếu đúng là Giáo chỉ được viết và ký ban hành từ một vị lãnh đạo tối cao của GH thì đúng là không khâm tuân không được. Nhưng, nếu biết rằng Giáo chỉ ấy không phải là do vị lãnh đạo tối cao của GH viết và ký ban hành thì làm sao có thể cúi đầu khâm tuân được? Đừng khiên cưỡng cho rằng những ai không khâm tuân Giáo chỉ là không muốn bảo vệ GH. Nói vậy thì chẳng lẽ phải đi ép các tôn giáo khác, các hội đoàn thế gian khâm tuân theo Giáo chỉ để họ ủng hộ và hậu thuẫn cho công cuộc vận động của GHTN hiện nay?

    3) Việc phổ biến bức thư của Hòa Thượng Thích Thắng Hoan rộng rãi là điều trái với nguyên tắc sinh hoạt của GH.

    Vậy, ông VVA và một vài Thầy như TCL, TVL, nắm quyền thao túng GHTN trong và ngoài nước có bao giờ suy nghĩ đến việc chính quý vị đã phá bỏ nguyên tắc hành chánh, nguyên tắc sinh hoạt GH? Quý vị tự ý thành lập lại cơ cấu VPII-VHĐ, tự ý tuyên bố giải tán các GHTN các nước Canada, Hoa Kỳ, Âu Châu, Úc Đại Lợi-Tân Tây Lan, có thông qua một cuộc họp, một văn thư giải thích, một trưng cầu ý kiến với đa số thành viên trong các cơ cấu GH này không? Chưa có một cuộc trưng cầu ý kiến hay đại hội nào, mà cũng chưa có một cuộc điều tra, hội ý, thảo luận với các Hội đồng thuộc các GH, là đã ra Thông cáo báo chí, phổ biến Giáo chỉ và Thông bạch khắp các cơ quan truyền thông đại chúng bất kể thuộc Phật giáo hay không, bất kể thuộc tổ chức tôn giáo hay chính trị! Quý vị phá bỏ nguyên tắc, phá bỏ giềng mối kỷ cương rồi, bây giờ quý vị trở lại hạch hỏi nguyên tắc của các thành viên khác, như vậy là đúng hay sao?

    Tôi nghĩ chư Tăng, Ni và Phật tử phải mở lòng ra mà tiếp nhận sinh hoạt mở cửa của thời đại tin học ngày nay. Mọi việc đều có thể được công bố rộng rãi trước công luận. Ngày nay, ngay cả các bộ luật của Tỳ Kheo, Tỳ Kheo Ni cũng đã được phổ biến trong các websites Phật Giáo, thì không còn gì có thể giữ kín được nữa. Nhìn trên mặt tích cực, thì đây không hẳn là điều bất lợi mà ngược lại là đằng khác. Quả thật vậy, khi mọi việc đều có thể phổ biến ra công luận thì mọi người, nhất là những người có trách nhiệm với số đông cần phải xét lại khả năng và đạo đức của mình khi ra gánh vác việc chung. Ngày nay có thể đây là vấn đề vẫn còn khó tiếp nhận với nhiều người, đặc biệt chư Tăng, Ni, nhưng chắc chắn là trong một thời gian gần đây thôi thì đây không còn là vấn đề nữa, mà là việc bình thường, giống như trong sinh hoạt công cộng của xã hội Hoa Kỳ hiện nay vậy.

    Những suy nghĩ trên đây được viết ra từ tâm thức muốn đóng góp một chút gì cho GHTN nói riêng và PGVN nói chung.
    Lời thật mất lòng. Xin hoan hỷ cho.

    Như Thuyết
    Sống vì Tổ Quốc-Dân Tộc Việt Nam .
    ( Ai là người Việt Nam thì phải biết yêu nước . )



    -Không theo Đại Thừa - Tịnh Độ để đưa Dân tộc diệt vong .
    -Không tiếp tay làm tay sai để nô lệ Hán tộc 1.000 năm .
    -Không tiếp tay cho thực dân ngoại bang và Vatican đô hộ Việt Nam .

    Việt Nam anh hùng - Bền vững muôn năm .



Page 2 of 14 FirstFirst 123456789101112 ... LastLast

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. ảnh hưởng Cơ Đốc giáo trong lịch sữ Mỹ ..
    By cdcd in forum Tìm hiểu về Tin Lành
    Replies: 3
    Last Post: 04-07-2010, 08:02 PM
  2. ảnh hưởng Ki tô giáo trong lịch sữ Mỹ ..
    By cdcd in forum Tìm hiểu về Công Giáo
    Replies: 3
    Last Post: 03-04-2010, 01:43 PM
  3. Trộn đất và cây trong chậu...
    By DanOngThoiNay in forum Hoa và Cây Cảnh
    Replies: 17
    Last Post: 07-30-2009, 03:55 PM
  4. Phật Giáo Trong Mắt Tôi ( câu hỏi )
    By annsie in forum Tìm hiểu Về Phật Giáo
    Replies: 0
    Last Post: 07-15-2009, 06:51 PM
  5. Khôn Ngoan Trong Việc Ác, Dốt Nát Trong Việc Lành
    By thằng vẹm in forum Bình Luận Tin Tức
    Replies: 10
    Last Post: 05-19-2008, 04:24 PM

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •