Results 1 to 16 of 16

Thread: Kinh Lăng Nghiêm Là Kinh Ngụy Tạo Chăng?

  
  1. #1
    Join Date
    Oct 2004
    Posts
    48
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Kinh Lăng Nghiêm Là Kinh Ngụy Tạo Chăng?

    Kinh Lăng Nghiêm Là Kinh Ngụy Tạo Chăng?


    Hòa Thượng Tuyên Hóa


    Ðại sư Hám Sơn từng nói hai câu như sau: "Chẳng đọc Pháp Hoa thì chẳng hiểu khổ tâm cứu đời của Như Lai; chẳng đọc Lăng Nghiêm thì không nắm được then chốt về mê hay ngộ của tu tâm". Ðích xác là như vậy, bởi Kinh Lăng Nghiêm bao gồm hết thảy các pháp, nhiếp thọ hết mọi căn cơ, là pháp môn tinh tủy của các đời, là ấn chứng chính đề thành Phật và làm Tổ. Vì lẽ đó, người tu thiền bắt buộc phải nghiên cứu kỹ lưỡng bộ Kinh này, và hiểu thấu cảnh giới "năm mươi loại ấm ma" đặng tránh khỏi sa vào vòng của Ma vương. Nếu không vậy, không có sự nhận thức cho rõ ràng, thì bạ cảnh giới nào gặp phải cũng sanh tâm chấp trước, hành giả sẽ dễ nhập vào ma cảnh, thành kẻ quyến thuộc của ma vương. Ðó là một điều cực kỳ nguy hiểm!

    Chẳng riêng Chú Lăng Nghiêm phải thuộc lòng, mà Kinh Lăng Nghiêm thiền giả cũng phải thuộc nữa. Người ta nói "thuộc sẽ nẩy cái hay", thời cơ tới sẽ có nhiều lợi ích, sẽ có sự cảm ứng chẳng thể nghĩ bàn. Hễ người nào nghiên cứu văn học Trung quốc, tất phải đọc Kinh Lăng Nghiêm, văn từ thì ưu mỹ, nghĩa lý phong phú, tóm lại là một bộ Kinh lý tưởng.

    Có một số tự cho mình là học giả có hạng, chưa hề nghiên cứu sâu rộng về Ðạo Phật, đã tự nhận mình là chuyên gia Phật học, tự nhận mình có đủ uy tín mà sự thực không hiểu Phật giáo cho đến ngành ngọn, khinh xuất cho rằng Kinh Lăng Nghiêm là một kinh ngụy tạo. Từ đó lại có một số, có dụng ý khác, ùa theo phụ họa. Ðúng là kẻ mù dắt kẻ mù, thật đáng thương xót!

    Tại sao người ta bảo Kinh Lăng Nghiêm chẳng phải do đức Phật Thích Ca thuyết giảng? Chẳng qua vì nghĩa lý trong bộ Kinh rất ư chân thật. Kinh đã nêu ra cho kỳ hết các căn bệnh của thế gian, bởi đó mà các loài yêu ma quỷ quái, các loài quỷ trâu, quỷ rắn, không còn cách nào hoành hành, phải hiện rõ nguyên hình của chúng. Từ đó chúng tìm mọi cách để phá, chúng phải tuyên truyền Kinh Lăng Nghiêm là kinh ngụy, thì chúng mới có cơ để sinh tồn. Nếu như thừa nhận đây là lời Phật thuyết pháp thì đối với chúng là không xong. Trước hết chúng không giữ được "Lời dạy về bốn loại thanh tịnh", thứ hai chúng không tu tập được các "Pháp viên thông của hai mươi lăm bậc thánh", thứ ba chúng không dám đối diện với các cảnh giới của "Năm chục loại ấm ma".

    Nếu như ai ai cũng đọc Kinh Lăng Nghiêm, cũng hiểu rõ Kinh Lăng Nghiêm, thần thông của hàng ngoại đạo sẽ hết linh ứng, thành ra vô dụng khiến cho không ai còn tin vào thần thông của họ nữa. Ðó là lý do bọn thiên ma ngoại đạo chỉ còn tìm cách dèm pha, tuyên truyền, bảo Kinh Lăng Nghiêm là kinh ngụy.

    Chẳng cứ chỉ những người tại gia phỉ báng Lăng Nghiêm là Kinh giả, ngay cả những kẻ xuất gia cũng bắt chước nói theo. Tại sao vậy? Bởi vì có một số xuất gia ít học, có khi không thông chữ nghĩa, không xem được Kinh điển, trong khi đó văn Kinh Lăng Nghiêm lại thâm thúy, ý nghĩa huyền diệu, khiến họ không hiểu được nên không làm sao phân biệt được chân giả. Ðến khi nghe người ta bảo Kinh này là giả, Kinh kia là ngụy, thì họ đâu có suy xét gì, người ta nói sao thì nhắc lại y hệt. Tự nhiên Kinh Lăng Nghiêm bị lãnh tiếng oan là vì lẽ đó.

    Lúc xưa tại Ấn Ðộ, Kinh Lăng Nghiêm được liệt vào hàng quốc bảo và có lệnh cấm không cho mang những thứ quý ra ngoại quốc. Những ai xuất cảnh đều bị khám xét gắt gao và, để phòng Kinh lọt ra ngoài, các nhân viên hải quan thường đặc biệt chú ý đối với các Tăng xuất cảnh.

    Hồi đó tại Ấn độ - bên Trung quốc lúc đó là đời Ðường - một vị cao tăng pháp danh là Ban Thích Mật Ðế (Paramiti) đã khổ công tìm mọi cách để mang Kinh Lăng Nghiêm qua Trung quốc. Sợ bị phát hiện tại trạm kiểm soát, ông phải nghĩ ra cách giấu giếm, nhét Kinh vào sâu trong cánh tay và sau cùng ông đã đổ lên bộ tại địa phận Quảng Châu. Lúc đó là thời gian Tể tướng Phòng Dung bị Võ Tắc Thiên giáng chức xuống làm Thái Thú Quảng Châu. Ban Thích Mật Ðế được Phòng Dung mời tới để phiên dịch bộ Kinh này và chính Phòng Dung là người nhuận sắc cho bản dịch. Bởi vậy Kinh Lăng Nghiêm biến thành một tác phẩm văn học có giá trị, rồi sau đó trình lên cho Võ Tắc Thiên. Thời bấy giờ đương có tin đồn Kinh Ðại Vân là kinh ngụy tạo nên Hoàng Ðế Võ Tắc Thiên không cho Kinh này được lưu hành.

    Ðến khi Thiền sư Thần Tú được phong làm Quốc sư rồi được cúng dường ở trong hoàng cung, một hôm Thiền sư thấy được bộ Kinh này, thấy Kinh rất có lợi cho những hành giả tu thiền, mới cho Kinh này được phổ biến. Từ đó Kinh Lăng Nghiêm mới được lưu hành ở Trung quốc. Căn cứ theo truyền thuyết, Kinh Lăng Nghiêm là Kinh tối hậu truyền đến Trung quốc, nhưng cũng là Kinh bị hủy diệt đầu tiên vào thời Mạt Pháp, sau mới đến các Kinh khác, sau rốt còn lại một Kinh A-Di Ðà.

    Ghi chú: Thượng nhân Tuyên công chủ trương dứt khoát rằng Kinh Lăng Nghiệm chính là tâm ấn của chư Phật, điều này ngàn vạn lần đích xác. Bởi vậy ngay sau khi đặt chân tới Mỹ, Tuyên công liền giảng Kinh Lăng Nghiêm. Tại sao vậy? Phật Pháp truyền bá tới đất Mỹ, thì Mạt Pháp sẽ biến thành Chánh Pháp, và đó là tâm cơ của Thượng nhân trong sứ mạng nối tiếp huệ mạng Phật. Bài "Lăng Nghiêm Kinh Thiển Giảng" sẽ được đưa đăng từng kỳ trong tạp chí Vạn Phật Thành Kim Cương Bồ Ðề Hải, bằng tiếng Hoa và tiếng Anh. Nay xin thông báo cùng quý bạn độc giả.


    Theo: http://www.chuavanphat.org/:clap: :clap: :clap: :clap:

  2. #2
    Join Date
    May 2006
    Posts
    948
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: Kinh Lăng Nghiêm Là Kinh Ngụy Tạo Chăng?

    Hòa Thượng Tuyên Hóa

    Đừng tin vào những gì hòa thượng này thuyết giảng, kể cả xưng là tổ truyền từ hoà thượng Hư Vân.

    Trong 2 cuốn sách do các đệ tử tâng hô ông Tuyên Hoá, có nhiều đoạn viết nhảm nhí !

    HC

  3. #3
    Join Date
    Jun 2003
    Posts
    1,548
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: Kinh Lăng Nghiêm Là Kinh Ngụy Tạo Chăng?

    Quote Originally Posted by HoaCai1956 View Post
    Hòa Thượng Tuyên Hóa

    Đừng tin vào những gì hòa thượng này thuyết giảng, kể cả xưng là tổ truyền từ hoà thượng Hư Vân.

    Trong 2 cuốn sách do các đệ tử tâng hô ông Tuyên Hoá, có nhiều đoạn viết nhảm nhí !

    HC
    Cindy chưa biết Hòa Thượng Tuyên Hóa là ai? Huynh HC nói rõ thêm một chút được không? Họ viết gì mà huynh bảo là nhảm nhí vậy?

  4. #4
    Join Date
    Dec 2006
    Posts
    58
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: Kinh Lăng Nghiêm Là Kinh Ngụy Tạo Chăng?

    Trích:

    http://www.thuvienhoasen.org/phathanhphatgiao-46.htm


    Hòa thượng Tuyên Hóa là một bậc chân tu thời hiện đại mà rất nhiều Phật tử Việt Nam đã có nghe danh hoặc đã từng hành hương tới nơi ngài trụ trì là Vạn Phật Thánh Thành, hay nói gọn là chùa Vạn Phật ở miền Bắc Califonia.

    Cuộc đời ngài là một tấm gương sáng trong số những tấm gương hoằng dương Phật pháp.

    Chào đời ngày 16 tháng 3 năm Mậu Ngọ (1918), đến năm 1937, ngài vừa 19 tuổi, thì mẫu thân qua đời. Lo xong công việc cho mẹ, ngài từ giã họ hàng lên chùa xin hòa thượng Thường Trí cho xuất gia. Sau đó, ngài về lại nơi mộ phần mẫu thân để cư tang ba năm. Suốt thời gian ấy, ngài sống trong một túp lều tranh nhỏ, ngày ngày tọa Thiền, đọc tụng kinh điển Ðại Thừa và niệm danh hiệu Phật A-Di-Ðà
    Sau Ðệ Nhị Thế Chiến, ngài tới chùa Nam Hoa, bái kiến vị đại thiện tri thức của thời đó là lão hòa thượng Hư Vân. Lão hòa thượng lúc ấy đã 109 tuổi. Vừa nhìn thấy ngài, lão hòa thượng liền nhận ra ngay sự chứng ngộ của ngài, ấn chứng sở đắc, phong cho pháp hiệu là Tuyên Hóa và ngài chính thức trở thành vị Tổ thứ chín của dòng thiền Quy Ngưỡng.

    Năm 1950, ngài lên đường sang Hương Cảng, sống tại một sơn động biệt lập, chẳng lai vãng gì đến bụi trần, tục lụy.

    Năm 1962, ngài đến San Francisco, Mỹ Quốc. Tại đây, nơi một nhà kho nhỏ, ngài kiên trì tu hành trong im lặng, chờ đợi cơ duyên hoằng dương đạo pháp chín mùi. Những Phật tử hiểu biết sự tu hành chân chính của Ngài đều rất cảm động và cung kính ủng hộ ngài.

    Cảm phục đức độ và ý chí tu hành rất mãnh liệt của ngài, nên năm 1976, do chư Phật tử tích cực đóng góp công sức, ngài thành lập được Vạn Phật Thánh Thành, nền tảng hoằng dương Phật pháp ở Mỹ Quốc. Tại đây, ngài xây dựng chế độ Tùng-lâm, đào tạo Tăng, Ni, học chúng, tạo duyên lành cho sự chân chính tu hành.

    Hòa thượng chủ trương rằng tất cả Phật tử cần phải đoàn kết lại và nên dung hợp Nam, Bắc tông. Vì thế, nhiễu lễ truyền thọ Ðại Giới Đàn tổ chức tại Vạn Phật Thánh Thành là do chư cao tăng Ðại Thừa và Nguyên Thủy hợp lực chủ trì.
    Phật sự trong đời ngài được phân làm ba lãnh vực:

    Thứ nhất là đem giáo lý chính thống của Ðức Phật qua phuơng Tây và thành lập ở đây một cộng đồng Tăng-già chánh truyền.

    Thứ hai là tổ chức và hỗ trợ việc phiên dịch toàn bộ kinh điển Phật giáo sang tiếng Anh cũng như các tiếng khác ở Tây-phương.

    Thứ ba là quảng bá một nền giáo dục hướng thiện qua việc thành lập các trường Trung-học và Ðại-học.

    Giáo huấn căn bản mà Ngài đã dạy cho đời sống tu tập tâm linh của chư Tăng, Ni là:

    - Dù rét chết, không lụy theo .
    - Dù đói chết, không van nài.
    - Dù nghèo chết, không cầu cạnh.
    - Tùy theo nhân duyên, nhưng không đổi chí hướng.
    - Không đổi đạo phong, nhưng vẫn thuận theo ngoại cảnh.
    -Xả mình vì Phật sự.
    -Cứu người là bổn phận.
    -Sửa đời là việc Tăng.
    -Hễ gặp việc gì thấu suốt việc ấy
    -Hiểu đạo lý gì thì thực hiện đạo lý nấy, có như vậy mới truyền thừa mạch huyết Tổ sư tâm truyền.

    Hòa thượng Tuyên Hóa đã nêu gương sáng cho chúng ta về sự tận tụy để đạt được mục tiêu, từ ước mơ thành sự thật, là truyền bá Phật pháp qua phương Tây.

    Chúng tôi xin gửi tới quý thính giả bài pháp của ngài như một lời chúc. Chúc quý thính giả cũng thành đạt được mục tiêu mà quý vị mong ước, do nỗ lực làm việc, ước mơ của quý vị sẽ trở thành sự thật.

    Sau đây là lời khai thị của hòa thượng Tuyên Hóa:


    Các vị thiện tri thức,

    Hôm nay tôi xin chúc quý vị năm mới khoái lạc. Vậy thì năm cũ phải chăng chẳng khoái lạc? Chúng ta phải cần vui sướng hằng năm, hằng tháng, hằng giờ. Vì sao mình cần phải vui sướng? Vui sướng không phải là vì có đồ ăn ngon, cũng chẳng do mặc áo quần đẹp, mua được xe bóng nhoáng, ở chốn nhà cao cửa rộng.
    Vậy thì mình phải làm sao để vui sướng khoái lạc?

    Thì đây: Trong thâm tâm mình phải thường luôn biết tri túc, bởi vì hễ biết đủ thì ta luôn an vui. Biết nhẫn nại thì ta sẽ thường được an ổn. Nhận rằng mình có đủ thì mình sẽ luôn luôn đầy đủ. Chúng ta phải thường thường biết tri túc. Con người có trí huệ, linh tri linh giác hơn hẳn loài vật, chúng ta hơn tất cả mọi loài về đủ mọi phương diện; do đó chúng ta phải biết tri túc. Khi biết tri túc thì mình sẽ an vui, chẳng phiền não. Cho nên chẳng phải năm mới tới mình mới vui vẻ, mà phải an vui trong mọi thời mọi lúc. Khi chẳng có phiền não thì mình mới có thể:

    Vun bồi khoảnh đất trên tâm,
    Hàm dưỡng vòm trời nơi tánh.


    Khi mảnh đất nơi tâm sáng tỏ thì vòm trời ở thể tánh cũng chói lọi. Sự rực rỡ ấy cũng chính là sự quang minh của Phật. Vì sao chúng ta chẳng thể phóng quang minh? Bởi vì mình chẳng vun bồi khoảnh đất trong tâm, chẳng hàm dưỡng vòm trời nơi tánh. Vì vậy, trong đạo Phật, nếu bạn có thể thường an vui thì tức là bạn tu hành rồi đó.

    Sách Trai Căn Đàm viết:

    Gió trong, trăng tỏ, cây cỏ vui vui
    Mưa gầm, gió lộng, chim thú co ro,

    Nên:

    Trời đất chẳng thể một ngày không hòa khí
    Lòng người chẳng thể một phút thiếu niềm vui.

    Khi trời đất nổi cơn giông tố, thì hòa khí mất hết. Do đó mới nói rằng trời đất chẳng thể một ngày không hòa khí; mà phải luôn có gió thổi hiu mát, tỏa khí cát tường. Lòng người cũng chẳng thể một phút thiếu niềm vui. Cũng như đức Di Lặc Bồ Tát, người ta đối với Ngài như thế nào Ngài cũng không sinh phiền não. Ngài dạy rằng:

    Già khờ khoác áo nạp.
    Cơm lạt dằn no bụng,
    Vá víu đỡ rét hàn,
    Vạn sự tùy duyên thôi!
    Hễ ai chửi già khờ:
    Già khờ tự nói: Giỏi.
    Hễ ai đập già khờ,
    Già khờ lăn ra ngủ.
    Khạc nhổ nơi mặt già,
    Cứ để nó tự khô.
    Già này chẳng tốn công,
    Bạn cũng không phiền não.
    Như thế Ba la mật,
    Đúng là báu nhiệm mầu,
    Thấu rõ lý lẽ nầy,
    Lo gì Đạo chẳng xong?

    Đây là một pháp ba la mật, pháp đưa ta tới bờ giải thoát. Đúng là báu nhiệm mầu: Mà đa số chúng ta không ai biết dùng nó. Nếu bạn biết được đạo lý này, nhất định bạn sẽ thành tựu đạo nghiệp.

    Vật báu nhiệm mầu của Ngài không gì khác hơn là lòng nhẫn nhục chịu đựng vô song, và nhất là lòng tha thứ không bờ bến. Kinh Hoa Nghiêm nói là Bồ Tát không hề giận dữ, mà suy nghĩ rằng:

    “Hôm nay ta gặp cái khổ này, ta phải nhẫn thọ vì ta phải nhớ nghĩ thương yêu chúng sanh, vì ta phải lợi ích chúng sanh, vì ta phải làm chúng sanh an lạc, vì ta phải thương xót chúng sanh, vì ta phải nhiếp thọ dìu dắt chúng sanh, vì ta phải đừng bỏ chúng sanh, vì ta tự giác ngộ và làm kẻ khác giác ngộ, vì ta phải giữ tâm bồ-đề không cho lui sụt, vì ta phải nhắm tới Phật đạo... “

    Do đó Bồ Tát nhẫn nại và tha thứ mọi hành động độc ác của chúng sanh.
    Các bạn ơi, hễ mình có lòng tha thứ thì tự nhiên mình không còn nghĩ xấu, nghĩ ác về kẻ đó nữa. Và đó là bước đầu để tu tập lòng Đại Bi đấy:

    Hãy nhận thật lỗi mình,
    Chớ bàn tới lỗi người.
    Lỗi người là lỗi ta,
    Được vậy mới Đại Bi.

    Khi lòng mình không nghĩ xấu kẻ khác, không phê bình trách móc, đố kỵ kẻ khác, mình mới thanh tịnh được. Có thanh tịnh thì mới an lạc. Có an lạc thì mới nhẹ nhàng tự tại. Lúc nào cũng vui, niềm vui bất tận. Vui như thể mỗi ngày đều là Tết vậy. Niềm vui nội tại mà đức Di Lặc biểu lộ bằng nụ cười bất hủ:

    Bạn muốn hỏi ta cười cái gì?
    Ta hỏi bạn chớ khóc chuyện chi?
    Cười khóc đều chẳng lý Trung Đạo
    Chấp trước hai đằng để làm chi?

    Một miệng hớp sạch dòng sầu oán
    Hai mắt nhìn suốt bọn lợi danh
    Mặt mũi Bồ Tát chẳng ai rành
    Gặp mà không biết uổng lắm thay!

    Có vị giáo sư ở đây giảng về từ bi của nhà Phật và nhân từ của đạo Khổng ở Trung Hoa. Kỳ thật đạo Khổng nói về lòng trung thứ, còn đạo Cơ Đốc, Thiên Chúa Giáo thì nói về lòng bác ái. Hai chữ bác ái đều có bộ chữ tâm ở trong đó, tức là chỉ lòng thương ở trong tâm. Đạo Lão thì nói về cảm ứng. Tuy đạo Lão dạy rằng thanh tịnh, vô vi, tu theo đạo tự nhiên, như Đạo Đức Kinh dạy: Con người học theo pháp Đất, Đất theo mẫu của Trời, Trời theo mẫu Đạo, Đạo làm theo tự nhiên. Song thật sự thì cốt tủy đạo Lão dạy ta hai chữ cảm ứng. Đạo Phật thì chủ trương từ bi. Nho, Đạo, Thích, ba tôn giáo chẳng thể tách rời cái tâm. Ra ngoài tâm thì chẳng có tôn giáo.

    Đạo Khổng dạy hai chữ trung và thứ. Trung hay sự trung thành là để giữ mình, thứ hay tha thứ thì dùng để đối đãi với người. Giữ mình tức là khi mình làm việc gì mình cũng cần có lòng trung thành đối với người, phải làm cho tận lòng trung. Đây là điều kiện căn bản để vun bồi phẩm đức của mình. Tha thứ với kẻ khác nghĩa là bỏ qua những điều sai trái của kẻ khác. Ai làm sai mình hãy biết tha thứ, khoan dung họ. Nếu biết trung thành để giữ mình, thì nhân cách của bạn sẽ thanh cao. Nếu biết tha thứ đối với người khác, thì bạn sẽ làm lợi kẻ khác, mà chẳng đi tìm lỗi lầm sai trái của họ. Đây là giáo nghĩa của đạo Nho, nó nào có tách rời cái tâm này. Nếu bạn xem hai chữ trung thứ, sẽ thấy nó bao gồm chữ tâm đó.

    Đạo Lão dạy về cảm ứng. Thế nào là cảm? Cảm tức là thông đạt. Sao gọi là ứng? Chẳng có điều cầu mong gì mà chẳng thành, gọi là ứng. Ai cầu gì cũng sẽ được toại nguyện. Rằng: hễ cảm thì thông, cầu gì cũng ứng. Thế nào là cảm ứng? Ví như dòng điện: Hễ điện nối tới đâu thì đèn sáng tới đấy. Đó là nghĩa của câu: Hễ cảm thì thông, cầu gì cũng ứng. Cũng vậy, lòng bạn nghĩ gì, kẻ khác cũng có thể thông hiểu được, đó là vì có dòng điện cảm ứng giữa tâm bạn với tâm người. Do đó, khi cầu chuyện gì với lòng chí thành khẩn thiết, thì bạn sẽ cảm, sẽ thông: Thông đạt, tiếp giao tới thần minh. Bởi vì đạo Lão nói cảm ứng nên Lão Quân mới có một bài viết về cảm ứng bắt đầu như sau:

    Họa phước vô môn, duy nhân tự chiêu.

    Nghĩa là:

    Họa, phước chẳng có chỗ nhất định,
    Chỉ do mình chiêu cảm mà tới.

    Đây tức là giải về cảm ứng. Bởi vì tai họa chẳng có cửa ngõ, mà hạnh phúc cũng chẳng có cửa vào. Nếu bạn làm thiện thì phước tới, làm ác thì họa tới. Do đó họa phước chẳng có nhất định, chỉ do mình chiêu cảm mà chúng tới.

    Thiện ác chi báo như ảnh tùy hình.

    Nghĩa là:

    Quả báo lành, dữ, như bóng theo hình.

    Quả báo lành hay dữ cũng hệt như cái bóng lúc nào cũng theo thân hình ta. Mình đi tới đâu, bóng đi tới đó. Quả lành cũng là bóng mà quả dữ cũng là bóng, chúng luôn đeo đuổi theo thân ta. Bởi vậy thiên địa có thần minh coi xét việc sai trái.

    Thiên địa cũng có thần năm, thần tháng, thần ngày, thần giờ, gọi là tứ trực công tào. Các vị ấy yên lặng xem xét mọi chuyện. Cho nên nói: Trời đất có thần xét việc sai trái, tùy theo lỗi nặng nhẹ của người mà thần giảm thiểu phước phần kẻ ấy, khi phước phần giảm thiểu thì kẻ ấy sinh ra nghèo cùng, khốn đốn. Giảm thiểu phước phần tức là giảm thiểu thọ mạng. Tức là kẻ ấy đáng lẽ sống lâu, bây giờ phải đoản mạng.

    Theo như cách tính này thì giảm thiểu tính theo đơn vị 12 năm, hay một kỷ. Khi mạng sống giảm bớt thì với nó là sự nghèo nàn, khốn đốn. Lúc đó thì đủ thứ tai nạn, họa hoạn, bệnh tật, thị phi, đều tới cả. Đó cũng chính là sự cảm ứng. Rằng: Hễ cảm thì thông, cầu gì cũng ứng. Tức là giáo nghĩa mà đạo Lão dạy.

    Đạo Phật chủ trương từ bi. Từ là gì? Có câu rằng: Vô duyên đại từ. Nghĩa là thái độ hiền hòa, hiền từ đối với kẻ ta chẳng có duyên. Bạn đối với kẻ ấy hiền từ, tốt đẹp bất kể là y có đối xử tốt với bạn hay không. Kẻ ấy chẳng có duyên với bạn? Thì mình mới dùng lòng từ hòa với họ chớ. Đó là lòng đại từ đối với kẻ chẳng có duyên. Làm sao để có lòng đại bi? Lòng đại bi là lòng đồng tình, xem cái khổ của kẻ khác như là khổ mình chịu, như khổ nơi thân mình vậy. Cho nên mới nói: Đồng thể đại bi.

    Mình phải thực hành từ bi hỉ xả, bởi vì lòng hiền từ có thể đem lại sự an lạc, lòng đại bi có thể xóa tan sự đau khổ, vì khiến ta thông cảm nổi khổ của kẻ khác. Đó cũng chính là thương người như thương mình vậy. Trong pháp xuất thế thì tình thương chẳng hề còn ý tưởng nhiễm ô nữa. Vì vậy mình phải thông hiểu ý nghĩa và phạm vi của chữ tình thương. Tình yêu giữa nam nữ là thứ tình si mê, trong khi đó tình thương xuất thế mới đúng là thứ tình bao la thương khắp chúng sinh.

    Tu đạo, chúng ta chớ nên tu đi tu lại mà vẫn cứ luẩn quẩn trong vòng danh lợi, vẫn còn phân chia nhân ngã, bàn luận thị phi, hoặc mưu cầu quyền lực - bởi như thế là hoàn toàn sai lầm!

    Đón mừng năm mới, chúng ta hãy lập thệ nguyện rộng lớn - cương quyết “sửa sai, hướng thiện". Muốn sửa đổi tâm tánh để trở thành con người mới, chúng ta phải làm thế nào? Chúng ta cần phải:

    Chư ác mạc tác,
    Chúng thiện phụng hành,
    Tự tịnh kỳ ý,
    Thị chư Phật giáo.


    (Chớ làm các việc ác,
    Chăm làm những điều lành,
    Tự thanh lọc tâm ý,
    Ấy là lời Phật dạy!)

    "Tự tịnh kỳ ý" có nghĩa là trừ bỏ các thói hư tật xấu, các khuyết điểm "nội tại" của quý vị. Nếu không trừ bỏ chúng thì quý vị sẽ lại tranh, lại tham, lại cầu, lại ích kỷ, lại tự lợi, và lại nói dối nữa! Đặc biệt là về thói nói dối - quý vị có thể phạm lỗi nói dối qua từng hành động, từng cử chỉ trong nếp sinh hoạt hằng ngày của mình. Chẳng hạn quý vị phạm một lỗi lầm nào đó, nhưng thay vì tự nhận lỗi thì quý vị lại đổ lỗi cho người khác - vu oan kẻ khác tức là nói dối vậy!

    Không thành thật, cứ muốn chiếm lợi thế, muốn lợi lộc cho riêng mình - đó đều là những hành vi nhơ bẩn. Do đó, nếu quý vị không có những hành vi nhơ bẩn, thiếu tư cách, tất quý vị sẽ không tranh, không tham, không cầu, không ích kỷ, không tự lợi, và cũng không nói dối.

  5. #5
    Join Date
    May 2006
    Posts
    948
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: Kinh Lăng Nghiêm Là Kinh Ngụy Tạo Chăng?

    Cindy chưa biết Hòa Thượng Tuyên Hóa là ai? Huynh HC nói rõ thêm một chút được không? Họ viết gì mà huynh bảo là nhảm nhí vậy?

    Ông Tuyên Hóa gốc Trung Hoa lục địa, rất hiếu với mẹ và một lòng hăng say tu tập theo đạo Phật. Gần cuối đời thiên di qua San Francisco, tự xưng được ấn chứng kế thừa tổ Hư Vân.

    Hai cuốn sách do đệ tử Hằng Trường cùng các đệ tử viết ra để tôn xưng pháp sư Tuyên Hoá có nhiều đoạn đầy mê tín dị đoan, loại tu của giáo phái này nghiên về luyện tập các công năng có tính huyễn, đặc biệt ông Tuyên Hóa tuyên bố, "Ngày nào ông còn sống thì San F. không thể động đất được". Lời dạy của vị tu này đầy mê tín dị đoan, thậm chí cho rằng nhờ đọc thuộc kịnh Hoa Nghiêm mà có người rất giàu có ! Giọng điệu nghe như Osho thuyết về ngộ Không đầy màu mè !

    Hai cuốn sách về ông Tuyên Hoá đã bị HC vất đi !

    HC

  6. #6
    Join Date
    Dec 2006
    Posts
    58
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: Kinh Lăng Nghiêm Là Kinh Ngụy Tạo Chăng?

    Hoà thượng Tuyên Hóa khai thị:

    Tu Hành


    Tu Ðạo là cần phải "quay trở lại." Nghĩa là gì? Tức là phải nhường cho người việc tốt lành, còn mình thì nhận phần hư xấu--xả tiểu ngã để thành tựu đại ngã.

    Ðối với ma đừng khởi tâm thù nghịch. Hãy xem chúng như các bậc Thiện-tri-thức trợ đạo cho mình.

    Từ vô lượng kiếp đến nay, hết đời này sang đời khác, mỗi người tạo bao nghiệp không đồng, nên vọng tưởng cũng không đồng. Nghiệp nặng thì vọng tưởng nhiều, nghiệp nhẹ thì vọng tưởng ít.

    Người tu hành phải vì cắt đứt dòng sanh tử luân hồi, vì độ chúng sanh, chứ không vì cầu cảm ứng mà tu Ðạo.

    Người tu Ðạo phải luôn luôn hồi quang phản chiếu, không nên hướng ngoại truy cầu. Tìm cầu bên ngoài không thể có được, quay về tự tánh thì đầy đủ cả.

    Ðối với kẻ mới phát tâm tu, điều chướng ngại nhất khi dụng công là lòng tham đắm sắc dục giữa nam và nữ. Ðây là vấn đề căn bản nhất.

    Người tu Ðạo nên chú ý! Chớ gieo duyên nhiễm ô với người khác. Sợi dây trói buộc bất tịnh này sẽ làm chúng ta đọa lạc.

    Hiện tại chúng ta may mắn có được thân người. Nếu không biết dùng thân người để tu hành, thì đợi đến khi nào mới tu? Chỉ e đến lúc mất thân này rồi, dẫu có muốn tu hành thì đã quá trễ!

    Học Phật Pháp, điều thiết yếu là phải chân thật. Mỗi hành động, mỗi lời nói, mỗi cử chỉ đều phải chân thật.

    Ở chùa, chúng ta phải biết tiết kiệm mọi vật dụng. Rằng:

    "Thương tiếc vật của chùa
    Như bảo vệ tròng con mắt."

    Không thương, không ghét là Trung Ðạo.

    Tu Ðạo là tu đạo gì? Tức là tu theo Trung Ðạo--với ai cũng phải đối xử bình đẳng, lấy lòng từ bi làm căn bản, và khi hành sự phải cẩn thận, chớ đi lạc vào lưới rọ tình ái.

    Chẳng hề có đạo lý "ngày nay tu Ðạo, ngày mai thành Phật." Mới cuốc một nhát đâu thể có giếng nước ngay được. Tu hành là đem khối sắt mài thành cây kim, công đủ tự nhiên sẽ thành tựu.

    Việc đầu tiên khi học mật chú là phải chánh tâm thành ý. Nếu tâm không chân chánh thì khi học, mật chú nào cũng thành tà. Tâm nếu chân chánh thì học mật chú mới được cảm ứng.

    Vô minh có hai đồng lõa. Hai đồng lõa ấy là gì? Tức là tham ăn và tham sắc dục. Cả hai việc này trợ giúp vô minh tạo vô số nghiệp xấu.

    Có câu rằng:

    "Khi muốn làm người tốt thì nghiệp báo hiện,
    Khi muốn thành Phật thì ma đến thử thách."

    Nếu không muốn trở thành người tốt thì nghiệp báo không tìm đến. Càng quyết chí làm người tốt bao nhiêu thì nghiệp báo càng đến tới tấp bấy nhiêu, đòi mình thanh toán nợ nần cho minh bạch.

    Phật và ma chỉ khác nhau ở một tâm niệm--Phật thì có tâm từ bi, còn ma thì có tâm tranh hơn thua.

    Người thực sự biết cách tu hành thì nhất cử nhất động đều là tu cả.

    Người tu Ðạo không nên đi khắp nơi quảng cáo sự tu hành của mình. Ai thường quảng cáo sự tu hành của mình thì nhất định sẽ đọa lạc vào đường ma.

    Người tu Ðạo ở bất cứ nơi nào cũng đều phải che giấu và tẩy xóa tông tích, đừng nên để lộ diện.

    Tâm của chúng ta thường trú tại những nơi khác chứ không trú tại trong tâm mình. "Trú tại những nơi khác" nghĩa là có thân mà không có tâm.

    Giảng Kinh thuyết Pháp là tu Huệ. Ngồi Thiền là tu Ðịnh. Không nói lời tạp nhạp là tu Giới.

    "Phiền não tức Bồ-đề." Nếu biết dùng thì phiền não tức là Bồ-đề. Nếu không biết dùng thì Bồ-đề biến thành phiền não.

    Tu Ðạo cần phải tập dại khờ. Càng "dại khờ" bao nhiêu thì càng tốt bấy nhiêu. "Dại khờ" cho đến mức cái gì cũng không biết cả thì vọng tưởng sẽ không còn.

    Vô minh nghĩa là không hiểu rõ. Gốc rễ của vô minh là ái dục.

    Mục đích chủ yếu của tu hành là cắt đứt dòng sanh tử, chứ không phải cầu cảm ứng.

    Tu hành thì cần phải giữ mình cho trong sạch, như giữ đôi mắt không để dính một hột cát vậy.

    Cờ bạc thì tạo nghiệp nặng. Bố thí thì tích lũy công dức. Ngồi Thiền thì trừ ngu si, sanh trí huệ.

    Người tu hành nên cẩn thận lời nói nơi chỗ đông người và canh giữ tâm khi ngồi một mình. Lúc giữa đại chúng đừng nên nói nhiều. Khi riêng một mình nên đề phòng tâm ích kỷ và vọng tưởng. Như thế thì chẳng bao lâu sẽ được chuyên nhất thấy rõ tâm mình.

    Thọ khổ thì dứt khổ.
    Hưởng phước thì hết phước.

    Người chân chánh tu Ðạo phải xem xét mọi hành vi, cử động của chính mình. Ði, đứng, nằm, ngồi, chớ rời chánh niệm. Ðừng như cái gương--chỉ biết soi mặt người mà không tự soi lại mặt thật của mình.

    Nếu còn chấp trước thì đó là tâm người thường. Nếu không chấp trước, đó là tâm Ðạo.

    Nếu muốn không chết, phải sống như người đã chết--tức là phải giữ mình đừng tham lam, sân hận, si mê.

    Người học Ðạo nhất định phải phát nguyện. Nguyện lực có khả năng thôi thúc chính mình tiến tu theo Chánh Ðạo, không lạc đường tà. Nhưng phát nguyện mà không hành thì giống như cây có hoa mà không đơm trái, thật vô ích!

    Dùng lưỡi để thuyết Pháp thì tích tụ công đức. Cũng dùng lưỡi nhưng lại nói lời thị phi thì tạo nghiệp tội. Thay vì thuyết Pháp mà lại nói những lời vô nghĩa, thị phi là tạo một vạn hai ngàn nghiệp tội.

    Người tu Ðạo đối với kẻ trong người ngoài, già, trẻ, lớn, nhỏ, kẻ sang ngưới hèn, đều thường dùng tâm Từ, Bi, Hỷ, Xả, thì tự nhiên sẽ nảy sanh cảm ứng.

    Tu Ðạo là tu chân thành và thiết thật. Nên có câu: " Tâm thành thì linh ứng."

    Chúng ta sống trên thế gian này, luôn luôn phải làm việc lành. Mỗi hơi thở, sức lực đều phải hành thiện tích đức. Trong hiện đời, chớ nên dựa vào thiện căn đời trước mình đã trồng mà tận hưởng hết phước báo.

    Phật có thể chuyển hóa tất cả chúng sanh thành Pháp-khí, nên có câu: "Mượn cái giả để tu việc chân thật. Túi da hôi thối này chì là căn nhà tạm bợ." Chúng ta trú tại căn nhà này để tu Ðạo, nghĩa là mượn "ngôi nhà" sắc-thân giả tạm để tu thành Pháp-thân chân thật.

    Nếu tâm tham lam tràn trề, không biết đủ, thì tương lai sẽ bị đọa lạc vào địa ngục. Nếu tâm sân hận quá nhiều, từ sáng đến tối luôn giận dữ, thì sẽ trở thành ngạ quỷ. Nếu tâm ngu si nặng nề, chỉ làm những việc ngu xuẩn thì sẽ biến thành thú vật.

    Khuyết điểm lớn nhất của chúng sanh là si ái--ngày đêm sống trong si ái, không thể xả bỏ được. Nếu chuyển được tâm háo sắc thành tâm tu học Phật Pháp, từng giờ từng phút không lãng quên việc tu học, thì sẽ mau chóng thành Phật.

    Người chân chánh khai ngộ thì không bao giờ nói mình đã khai ngộ. Bậc thánh nhân xuất thế tuyệt đối không tiết lộ chân tướng. Phàm những kẻ tự xưng là Phật là Bồ-tát, đều là tà ma.

    Người có đức hạnh không phải do nơi địa vị hay tuổi tác, mà trong những hành vi kín đáo im lặng, tự nhiên hiển lộ phẩm cách đặc thù của họ, khiến người khác đều kính nể. Phẩm cách đặc thù này không khiến cho kẻ khác sợ hãi, vì nếu sợ hãi thì họ sẽ lánh xa.

    Mọi người đều có ba thằng giặc phiền não; đó là tham lam, sân hận, si mê. Chúng ta không cần phải diệt trừ chúng mà hãy chuyển hóa chúng thành những hạt giống Bồ-đề.


    http://www.saigon.com/~fopusa/khaithiv.html

  7. #7
    Join Date
    Dec 2006
    Posts
    58
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: Kinh Lăng Nghiêm Là Kinh Ngụy Tạo Chăng?

    Hoà thượng Tuyên Hóa khai thị:

    Trì Giới, Nhẫn Nhục



    Người tu hành phải tu tướng vô ngã, tu đến mức độ không còn cái "ta." Nếu không còn cái "ta" thì có thể nhẫn chịu được hết tất cả, cảnh giới nào đến tâm cũng đều không động, tự xem mình ví như hư không.

    Thành Phật không phải dễ! Không chặt đứt tâm tham dục mà mong thành Phật thì không khi nào được. Người đời nay đa số đều thích cầu may, đi đường tắt, dễ dàng bị cuốn hút bởi những việc huyền ảo, lạ kỳ; do đó bị mê hoặc, lạc vào lưới ma.

    Tại sao nói láo? Vì sợ mình bị mất quyền lợi, sự bị thua thiệt.

    Nếu phạm giới dâm dục thì dễ dàng phạm giới sát hại, ăn cắp và nói láo. Vì thế, giới dâm dục bao gồm các giới sát hại, trộm cắp và nói láo.

    Giữ Năm Giới, làm Mười Ðiều Lành thì được sanh lên cõi trời, cõi người. Nếu còn tâm tham lam, sân hận, ngu si, thì sẽ đọa lạc vài ba đường ác.

    Nếu hiểu rõ Giới Luật thì có thể thâm nhập toàn cõi Phật Pháp. Nếu không hiểu Giới Luật thì giống như mây bay trên trời, lơ lơ lửng lửng, không có một điểm tựa căn bản.

    Căn bản của Giới Luật chỉ có một điều, đó là không ích kỷ.

    Tinh tấn trì Giới chủ yếu là ngay tại những nơi không ai thấy. Không phải chỉ tinh tấn trì Giới trước mặt người khác mà khi ở một mình cũng phải luôn luôn tinh tấn, siêng năng, nghiêm trì Giới Luật.

    Chúng ta học Phật Pháp tức là học không não hại kẻ khác. Là Phật tử, phải nên ăn chay; vì nếu ăn thịt tức là làm tổn hại sinh mạng của những chúng sanh khác.

    Ăn chay là phải chịu thiệt thòi vì không thể hưởng được của ngon vật lạ trong cuộc đời. Nhưng nếu không ăn chay mà lại ăn thịt loài vật thì sau khi chết phải tới địa phủ để thanh toán nợ nần. Tôi lấy lương tâm mà nói thật cho các vị biết rằng: Nếu mọi người không ham "khoái khẩu," không tham hưởng thụ, thì sau khi chết sẽ không phải ra tòa!

    Người học Phật mà không giữ Giới Luật thì cũng giống như chiếc bình không đáy--đổ nước vào bao nhiêu thì chảy ra bấy nhiêu. Thế nên phải nghiêm trì Giới Luật thì từ từ sẽ đạt tới cảnh giới vô-lậu.

    Cho dầu tu pháp môn gì đi nữa, chúng ta cần phải có tâm nhẫn nhục thì mới thành tựu. Nếu không có tâm nhẫn nhục thì không thể thành tựu trong bất cứ pháp môn nào.

    Người xuất gia tu Ðạo gì? Tu Ðạo Nhẫn Nhục.

    Nhẫn là hạt châu vô giá mà người người không biết đào tìm. Nếu biết cách dùng thì muôn sự đều tốt lành.

    Người tu Ðạo cần phải nhẫn những gì mà kẻ khác không thể nhẫn, nhường nhịn những gì mà kẻ khác không thể nhường nhịn, ăn mặc những gì mà kẻ khác không thể ăn mặc--nói chung là phải thọ nhận những gì mà người khác không thể thọ nhận.

    Khi chúng ta tu Ðạo, việc quan trọng nhất là không tranh. "Không tranh" tức là không cùng người khác tranh đua hơn thiệt, điểm tốt điểm xấu, hoặc tranh luận về việc đúng việc sai của kẻ khác.

    Dẫu trong hoàn cảnh nào đi nữa, chúng ta cũng chớ tham lam thái quá. Phải thường biết đủ, nhẫn nhịn. Ðó là pháp vi diệu vô thượng mà mọi người lại quên đi! Thế nên, nếu không tranh, không tham thì phước thọ vô biên. Nếu vẫn còn tranh chấp, tham lam, nhiễu loạn, thì nghiệp tội đến với mình không ít, muốn thoát khỏi ba cõi cũng không cách gì thoát ra được.

    http://www.saigon.com/~fopusa/khaithiv.html

  8. #8
    Join Date
    Dec 2006
    Posts
    58
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: Kinh Lăng Nghiêm Là Kinh Ngụy Tạo Chăng?

    Hoà thượng Tuyên Hóa khai thị:

    Tham Thiền, Niệm Phật


    Tại sao chúng ta không nhận ra cội gốc, khuôn mặt thật của mình? Ðó là vì chúng ta chưa dẹp bỏ ngã tướng và tâm ích kỷ của mình.

    Tham Thiền tức là quán chiếu. Quán chiếu gì? Quán chiếu Bát Nhã. Trong mỗi niệm, chúng ta hãy quán chiếu lại chính mình, chớ không phải quán chiếu những người khác--quán chiếu xem mình có ở đó hay không.

    Người tham Thiền phải thấu suốt những vấn đề căn bản. Ðó là những việc gì? Tức là thói quen tật xấu của mình. Khi đả Thiền Thất tức là chúng ta cố gắng dẹp trừ hết những tập khí xấu xa và lỗi lầm của mình.

    Trong Thiền Ðường, mọi người ngồi tham Thiền. Ðó là để thử nghiệm xem ai có thể trúng tuyển quả vị Phật. Làm sao để trúng tuyển? Cần phải "bên trong không chấp thân tâm, bên ngoài không thấy có thế giới."

    Nhiều người tham Thiền phạm phải hai khuyết điểm: thứ nhất là điệu cử, thứ hai là hôn trầm--nếu họ không khởi vọng tưởng thì cũng ngủ gục trong Thiền Ðường.

    Tham Thiền, quan trọng là phải có tâm nhẫn nhục, tâm bền bỉ. Bí quyết tham Thiền là nhẫn. Không nhẫn nổi nữa cũng vẫn cứ cố nhẫn. Nhẫn cho đến cực điểm thì tự nhiên sẽ quán thông, sáng suốt, khai ngộ.

    Khi tham Thiền đến độ chín muồi thì không những hết vọng tưởng, mà còn bớt dần nóng giận, bớt dần phiền não, phẩm cách cao thượng hơn, khí phách mạnh mẽ thêm.

    Tại sao chúng ta không tương ưng với Ðạo? Vì tâm cuồng loạn chưa ngừng nghỉ.

    Tham Thiền cần có lòng nhẫn nại, bởi vì đó là vốn liếng của sự khai ngộ.

    Khi tham Thiền, chúng ta có cơ hội khai ngộ, tự tánh quang minh hiện rõ như mùa xuân về lại trên trái đất, vạn vật đều sinh sôi nẩy nở.

    Người chân chánh tham Thiền là người chân chánh niệm Phật. Người chân chánh niệm Phật cũng là người chân chánh tham Thiền. Kẻ chân chánh trì Giới cũng là kẻ chân chánh tham Thiền.

    Chân ngã là gì? Tức là tự tánh, cũng tức là thành Phật. Thành Phật mới là chân ngã. Trước khi thành Phật thì tất cả đều là giả.

    Thân thể ai không nhiễm ô thì người ấy là Phật; thân thể ai nhiễm ô thì người ấy là chúng sanh. Nhiễm ô là gì? Nói vắn tắt thì "nhiễm ô" tức là nhìn không thông, xả không được, giờ giờ phút phút luôn sanh khởi vọng tưởng.

    Dụng công cho đến lúc thành thục rồi thì chúng ta sẽ ăn mà không biết là mình đang ăn, mặc mà không chấp trước vào y phục mình đang mặc, còn nói chi đến những vật ngoài thân--tất cả đều xả bỏ hết!

    Tu hành không chỉ hạn hẹp trong việc tham Thiền, tụng Kinh mà thôi. Phải tùy nơi tùy lúc mà tu hành. Ðừng móng tâm phân biệt nhiều. Chớ tranh đấu vì quyền lợi, giành chức lãnh đạo để sai khiến người khác, và cũng chớ nên biểu diễn, thi thố tài năng trước mặt Thầy mình.

    Ðạo quý tại chuyên nhất. Tướng tài do mưu lược chứ không tại hùng dũng. Binh lính cần tinh nhuệ chứ không cần nhiều.

    Chân thật niệm Phật là luôn luôn niệm trong từng giây từng phút; vọng tưởng hay ý nghĩ gì về ăn uống cũng không có cả--cái gì cũng quên bẵng thì đó mới là chân thật niệm Phật.

    Chúng ta niệm Phật, Phật cũng niệm chúng ta--giống như đánh điện tín đến Phật A-Di-Ðà vậy. Ðó gọi là cảm ứng Ðạo giao. Nếu chúng ta không niệm Phật thì Phật không có cách gì để nhiếp thọ được; thế nên, chúng ta phải trì niệm danh hiệu Phật.

    Niệm Chú, cần phải niệm cho đến lúc Chú lưu xuất từ tâm ra và đồng nhập trở vào tâm. Chú và tâm, tâm và Chú cùng hợp nhất vào một âm thanh, không thể phân biệt. Niệm mà không niệm, không niệm mà niệm.

    Chúng ta lễ Phật, Phật nhận lễ, thì phước huệ của chúng ta tăng trưởng. Thế nên, lễ Phật là "cảm," nhận lễ là "ứng"; đó là Ðạo giao.


    http://www.saigon.com/~fopusa/khaithiv.html

  9. #9
    Join Date
    Oct 2006
    Posts
    435
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: Kinh Lăng Nghiêm Là Kinh Ngụy Tạo Chăng?

    An trú nội tại
    Bất vọng ngày mai
    Dĩ vãng bỏ lại
    Bình chân như vại
    Thiền định thường ngày
    Chân lý bừng khai
    Hiển hiện Như Lai

  10. #10
    Join Date
    Jun 2003
    Posts
    1,548
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: Kinh Lăng Nghiêm Là Kinh Ngụy Tạo Chăng?

    Quote Originally Posted by NonregisterC View Post

    Hòa Thượng Tuyên Hóa

    Ðại sư Hám Sơn từng nói hai câu như sau: "Chẳng đọc Pháp Hoa thì chẳng hiểu khổ tâm cứu đời của Như Lai; chẳng đọc Lăng Nghiêm thì không nắm được then chốt về mê hay ngộ của tu tâm". Ðích xác là như vậy, bởi Kinh Lăng Nghiêm bao gồm hết thảy các pháp, nhiếp thọ hết mọi căn cơ, là pháp môn tinh tủy của các đời, là ấn chứng chính đề thành Phật và làm Tổ.
    Tôi cũng đọc Diệu Pháp Liên Hoa Kinh mà đâu có thấy Đức Thế Tôn có khổ tâm gì đâu nà.

    Phật Tâm

    Vô Thủy Vô Chung
    Vô Biên Vô Tận
    Vô Sanh Bất Diệt
    Vô Hình Vô Tướng
    Như Lai Như Khứ


    không có khổ đâu.

  11. #11
    Join Date
    Oct 2006
    Posts
    435
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: Kinh Lăng Nghiêm Là Kinh Ngụy Tạo Chăng?

    Quote Originally Posted by CindyNg View Post
    Tôi cũng đọc Diệu Pháp Liên Hoa Kinh mà đâu có thấy Đức Thế Tôn có khổ tâm gì đâu nà.

    Phật Tâm

    Vô Thủy Vô Chung
    Vô Biên Vô Tận
    Vô Sanh Bất Diệt
    Vô Hình Vô Tướng
    Như Lai Như Khứ


    không có khổ đâu.
    Đại Tỹ ơi...!
    Hình như ngài chấp ngữ rồi đó?

  12. #12
    Join Date
    May 2006
    Posts
    948
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: Kinh Lăng Nghiêm Là Kinh Ngụy Tạo Chăng?

    nhuphong là loại tu Phật tâm xà !

    Làm ơn trích đăng Oslo đi nhe, lão đó cũng u u trầm trầm !

    HC

  13. #13
    Join Date
    Jun 2003
    Posts
    1,548
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: Kinh Lăng Nghiêm Là Kinh Ngụy Tạo Chăng?

    Quote Originally Posted by nhuphong View Post
    Đại Tỹ ơi...!
    Hình như ngài chấp ngữ rồi đó?
    Chấp ngữ gì đâu. Nói cho vui mà.

    Ðại sư Hám Sơn từng nói hai câu như sau: "Chẳng đọc Pháp Hoa thì chẳng hiểu khổ tâm cứu đời của Như Lai; chẳng đọc Lăng Nghiêm thì không nắm được then chốt về mê hay ngộ của tu tâm".
    Diệu Pháp Liên Hoa Kinh là một trong các Bảo Pháp Chí Cao Vô Thượng trong Phật Môn. Người có căn duyên với Pháp Hoa, vượt qua được Pháp Hoa thì ngồi toà Như Lai.

    Kinh Thủ Lăng Nghiêm là loại kinh liễu nghĩa, nhưng qua nhiều lần phiên dịch, câu cú có thể trở nên khó hiểu, rắc rối, và thực tế là nhiều người đọc qua kinh này chẳng nắm được cái then chốt nào hết (10 tu thiền, 9 người gặp vấn đề). Hai tập 9 & 10 là phần nhắc nhở cho thiền gia. Như là,

    5. Trong lúc tham cứu diệu minh, quan sát chẳng ngừng, sức đè nén hàng phục quá mức, bỗng trong hư không thành màu sắc bách bảo, xanh vàng đỏ trắng đồng thời cùng khắp mười phương mà chẳng chướng ngại nhau. Ấy gọi là sự dụng công đè nén quá mức tạm được như thế, chẳng phải chứng thánh; chẳng tự cho là thánh, gọi là cảnh giới tốt, nếu cho là thánh, liền lọt vào tà ma.

    7. Trong lúc tham cứu diệu minh, toàn tâm dung hòa với hư không, bỗng thân thể đồng như cây cỏ, lửa đốt, dao chém chẳng có cảm giác, thiêu chẳng thấy nóng, chém chẳng thấy đau, ấy gọi là tâm và trần dung hợp thành một, tạm được như thế, chẳng phải chứng thánh; chẳng tự cho là thánh, gọi là cảnh giới tốt, nếu cho là thánh, liền lọt vào tà ma.

  14. #14
    Join Date
    Sep 2006
    Posts
    257
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: Kinh Lăng Nghiêm Là Kinh Ngụy Tạo Chăng?

    ... hế hế... Cho phép Tui chen lời... Tui thấy cô Hoa Cái có nhận xét thiệt là hay... ừa... tôn giáo thời tốt thôi nhưng... cũng phải để cho cái óc mình nó "woạt" động chút chút, cho cái lý trí nó mần dziệc ít nhiều, để còn biết phân biệt phải quấy, chánh tà... đâu là chánh giáo, đâu là tà giáo, ai là chân tu, ai là giả tu, vị nào là thiền sư, kẻ nào là ác tăng...

    ...Chớ... cứ thấy màu áo cà sa thấp thoáng đà "dzội" cúi đầu, chổng mông, chổng tỉ lạy xì xụp, lạy như tế sao, lạy báng sống báng chết... hổng còn biết trời đất thánh thần gì sất... Cứ... thầy phán là con dạ, bẩm liên tu... mần cứ như thánh phán hổng bằng... Tu mà cứ như thằng mù, thằng quáng dzậy... thử hỏi... đến chừng nào mới ngộ... hế hế... Đó... nội phân biệt rạch ròi đâu ra đó... cũng đã là tu rồi đó mấy thầy mấy cô à... hế hế...

  15. #15
    Join Date
    Aug 2007
    Posts
    359
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: Kinh Lăng Nghiêm Là Kinh Ngụy Tạo Chăng?

    Các bài viết hay quá thật đáng ngưỡng mộ, xin cám ơn.

  16. #16
    Join Date
    Oct 2007
    Posts
    378
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: Kinh Lăng Nghiêm Là Kinh Ngụy Tạo Chăng?

    Kinh sách về Phật Pháp cần đăng đúng nơi, đúng lúc và đúng người có lòng muốn biêt .
    Không phải đăng lên để có những lời bình phẩm khen , chê .

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. không kinh nghiệm OK
    By ttamdung in forum Cần thợ làm Nails, Tóc
    Replies: 0
    Last Post: 11-06-2012, 05:23 PM
  2. Replies: 0
    Last Post: 07-16-2012, 08:42 AM
  3. Cần thợ bột nữ Kinh nghiệm
    By ttamdung in forum Cần thợ làm Nails, Tóc
    Replies: 0
    Last Post: 07-08-2012, 09:44 PM
  4. Cần gấp nữ trẻ bột, gel, kinh nghiệm
    By ttamdung in forum Cần thợ làm Nails, Tóc
    Replies: 0
    Last Post: 06-17-2012, 08:29 PM
  5. Phải chăng Kinh thánh được soi dẫn?
    By jaco in forum Tìm hiểu về Công Giáo
    Replies: 11
    Last Post: 03-04-2007, 04:23 AM

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •