Page 1 of 2 12 LastLast
Results 1 to 20 of 40

Thread: nỗi khô tâm

  
  1. #1
    Join Date
    Apr 2006
    Posts
    19
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Question nỗi khô tâm

    Tôi rất mong được nghe sự góp ý của các ban.
    Tôi thì không lá chi cả , chỉ phải cái tội là bị tàn tật sau một vụ tai nạn khủng khiếp. Thế là hôn nhân, gia đình bắt đầu bị khủng hoãng, Vợ chồng không còn gì gọi là ấm êm nừa cả. Chồng tôi băt đầu với những cuộc vui mơi đi tìm những cô gái trè đẹp hơn, có khả năng ăn nói ngọt nào hơn, nhừng cô gái này rất có tài noi chuyện khéo léo nên chồng tôi không thể nào mà không cảm thấy mát ruột được.
    Thôi thì cuộc đời của mính đà thế tôi cũng không có quyến để mà phản kháng đươc. Thế nhưng có một điều tôi không thể nhịn nổi, đó là người chồng yêu quý của tôi cứ phải thích kheo khoang thành tích của anh ta với tôi về những cô gái ậy Tôi phải lắng nghe anh ta nói thao thao bất tuyệt về mật ngọt của người ta đã cho ạnh, so vơi họ tôi chỉ là một con mụ đàn bà tàn tạ, gớm giết đáng sợ. Không lẽ nào tôi phãi chiệu đựng thêm những gì mìn đã bi. Sự tật nguyền của tôi cũng không phải là do tôi muốn, tôi đã nhận sự trừng phạt của thượng đế rồi như vậy chưa đủ sao? Tôi đâu có quyền cắm cứ anh đi tìm nguồn vui mới, mà tôi chỉ có một yêu cầu là xin anh để cho tôi giùi lại một tí lòng tự trong. Thế mà anh ây vẫn không thể làm được.Anh ấy vẫn thao thao vế những câu chuyện của họ cho tôi nghe, làm cho tôi phát điên lên không con khóng chế nỗi cơn đau của trái tim đày thương tích.Tôi đã kêu gào khóc lốc muốn chết để khõi phãi nghe thấy nhưng điều tàn nhẫn ấy.
    Tôi muốn bỏ đi cai cuộc đời đau khổ này, nhưng tôi lại phãi vì đứa con trai duy nhất mà ráng kéo dái cuộc sống này.Tôi đa van xin anh ta hày tha cho tôi rời khõi mẹ con tôi để tôi còn đủ sức mà sống với chuỗi ngày còn lại. Thế nhưng anh ta nào chiệu vậy đâu, vẫn cứ bám chặc lấy tôi không chiệu buông. nhừng người quen biết cứ khen rằng, ôi anh đúng là một người chồng đầy nhân nghĩa, một người chông tốt không ruồn bỏ vợ cho dù vợ đã bị tàn phế. Họ đâu có nhìn thấy được phía sau cánh cữa tốt đẹp giã tạo ấy tôi phai sông voi chuỗi ngày dầy nước mát.
    các bạn đọc ơi làm ơn chỉ cho tôi phải làm sao đây, phải nhịn nhục để mà sống những chuổi ngày còn lại bằng cách gì đây?

  2. #2
    Join Date
    Jan 2007
    Posts
    1,750
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: nỗi khô tâm

    "phía sau cánh cữa tốt đẹp giã tạo ấy tôi phai sông voi chuỗi ngày dầy nước mát."

    Đây là câu nói tôi đã nghe nhiều gia đình thốt lên , không phải riêng mình chị đâu
    Tôi chỉ biết cầu nguyện mọi sự tốt lành đến với chị mà thôi , thân ái

  3. #3
    Join Date
    Nov 2005
    Location
    Xứ Hoa Tiên
    Posts
    2,466
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Life is too short!

    Quote Originally Posted by kimthahuong View Post
    Tôi rất mong được nghe sự góp ý của các ban.
    Tôi thì không lá chi cả , chỉ phải cái tội là bị tàn tật sau một vụ tai nạn khủng khiếp. Thế là hôn nhân, gia đình bắt đầu bị khủng hoãng, Vợ chồng không còn gì gọi là ấm êm nừa cả. Chồng tôi băt đầu với những cuộc vui mơi đi tìm những cô gái trè đẹp hơn, có khả năng ăn nói ngọt nào hơn, nhừng cô gái này rất có tài noi chuyện khéo léo nên chồng tôi không thể nào mà không cảm thấy mát ruột được.
    Chào bạn,

    Đọc những dòng tâm sự của bạn, tôi thật không dằn được sự tức giận. Thật là, không thể tưởng tượng được! Trong cuộc đời nầy, còn có loại người như chồng bạn có thể đối xử với người vợ tật nguyền vô lương tâm đến thế sao? Hành động người chồng của bạn quả là một người chồng vô liêm sỉ, dù sao đi nữa bạn đã từng là một người, ông ta đã thương yêu và chọn bạn làm ý trung nhân! Vợ chồng, hết tình thì còn nghĩa chứ.

    Quote Originally Posted by kimthahuong View Post
    Thôi thì cuộc đời của mính đà thế tôi cũng không có quyến để mà phản kháng đươc. Thế nhưng có một điều tôi không thể nhịn nổi, đó là người chồng yêu quý của tôi cứ phải thích kheo khoang thành tích của anh ta với tôi về những cô gái ậy Tôi phải lắng nghe anh ta nói thao thao bất tuyệt về mật ngọt của người ta đã cho ạnh, so vơi họ tôi chỉ là một con mụ đàn bà tàn tạ, gớm giết đáng sợ. Không lẽ nào tôi phãi chiệu đựng thêm những gì mìn đã bi.
    Mà hiện tại, nếu bạn là người vợ bình thường đi nữa, người chồng mà bạn vẫn gọi " yêu quý " của bạn không thể hành động quá đáng với bạn được! Trong tình huống, bạn đã không may! Nếu đã là vợ chồng vui sướng và khổ nạn đều phải hưởng và chấp nhận. Đó là sự bất hạnh chung, có phải không?

    Quote Originally Posted by kimthahuong View Post
    Sự tật nguyền của tôi cũng không phải là do tôi muốn, tôi đã nhận sự trừng phạt của thượng đế rồi như vậy chưa đủ sao? Tôi đâu có quyền cắm cứ anh đi tìm nguồn vui mới, mà tôi chỉ có một yêu cầu là xin anh để cho tôi giùi lại một tí lòng tự trong. Thế mà anh ây vẫn không thể làm được.Anh ấy vẫn thao thao vế những câu chuyện của họ cho tôi nghe, làm cho tôi phát điên lên không con khóng chế nỗi cơn đau của trái tim đày thương tích.Tôi đã kêu gào khóc lốc muốn chết để khõi phãi nghe thấy nhưng điều tàn nhẫn ấy.
    Tại sao bạn phải lắng nghe? Bạn đang sống trong cái xã hội quá văn minh, không thể để bất cứ một người có thể nhục mạ và làm chi phối đời sống tinh thần nơi bạn cả! Đã có bao nhiêu cơ quan thiện nguyện đang giúp đỡ và bảo vệ những người như bạn. Hãy liên lạc woman center nơi bạn cư ngụ, cho họ biết những sự bạc đãi mà bạn đang gặp phải.

    Quote Originally Posted by kimthahuong View Post
    Tôi muốn bỏ đi cai cuộc đời đau khổ này, nhưng tôi lại phãi vì đứa con trai duy nhất mà ráng kéo dái cuộc sống này.Tôi đa van xin anh ta hày tha cho tôi rời khõi mẹ con tôi để tôi còn đủ sức mà sống với chuỗi ngày còn lại. Thế nhưng anh ta nào chiệu vậy đâu, vẫn cứ bám chặc lấy tôi không chiệu buông. nhừng người quen biết cứ khen rằng, ôi anh đúng là một người chồng đầy nhân nghĩa, một người chông tốt không ruồn bỏ vợ cho dù vợ đã bị tàn phế. Họ đâu có nhìn thấy được phía sau cánh cữa tốt đẹp giã tạo ấy tôi phai sông voi chuỗi ngày dầy nước mát.
    các bạn đọc ơi làm ơn chỉ cho tôi phải làm sao đây, phải nhịn nhục để mà sống những chuổi ngày còn lại bằng cách gì đây?
    Nhịn nhục để sống ư! Ông ta đã không rời khỏi bạn, là lý do sỉ diện của ông ta, vì ông ta sợ sự dị nghị của mọi người, bỏ bạn trong khi bạn đã là người tàn tật, có đúng không? Nếu như thế! Tại sao bạn không cho mình một sự lựa chọn hữu lý hơn không? Hay là bạn vẫn con tiếc nuối một người chồng, đã không còn một chút lương tâm của con người đối với con người. Nhất là người vợ và con của mình.

    Bạn đã can đảm nói lên sự đau khổ của mình! Thì bạn sẽ có can đảm để quyết định được sự việc đã xãy ra cho mình. Không ai có thể giúp bạn, bằng chính bản thân bạn phải cương quyết đứng lên, trong hoàn cảnh hiện tại mà thôi, một khi quyết định thì sẽ không hối tiếc! Mà hối tiếc thì không nên quyết định chi cả! Đôi khi, ta cũng cần phải chủ quan trong vấn đề, càng bi quan sẽ làm bạn mất đi cái ý chí phấn đấu! Bạn cần phải cố gắng để chóng cái bệnh tật của mình nữa chứ!

    Life is too short. Hy vọng bạn sẽ có đầy đủ nghị lực để vượt qua sự khó khăn này!

    Thân,

  4. #4
    Join Date
    Sep 2006
    Location
    Chợ cười
    Posts
    311
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: nỗi khô tâm

    Tôi cũng có nổi khổ tâm về việc phụ nữ bị coi rẻ để chia sẻ với các bác DV, trước khi tôi góp ý với bạn kimthahuong.

    Số là tôi được các bạn NBT rủ rê vào forum DV để giải khuây trong thời gian break ở sở làm. Tôi thật là vui khi tham gia diễn đàn DV, cho đến một ngày tôi vào DV thấy hình cô gái trong bộ underwear vàng chói nằm kế bên dòng chữ VIDEO CHAT WITH ME.. thế la tôi tá hỏa tâm tinh tắt máy không kip. Ở trong sở tôi sợ phạm tội xem porn, ở nhà tôi sợ ox và mấy nhóc nhỏ nói tôi không nên nết. Tôi thì thú thật thấy phụ nữ sao bị xem thường, nhất là phụ nữ VN, đó có phải là quốc phục VN của mình đáng được tuyên dương trên một trang web uy tín như DV không.

    Đã nói là không vào chatchit trên DV nữa, tuy nhiên đọc lén - thậm thà thậm thụt, giấu không cho đồng sự và gia đình biết, các mục tôi thích trong DV, trong đó có tâm sự của KTH. Qua tên bạn KTH tôi nghĩ bạn ở nước ngoài, nếu bạn ở Mỹ, tôi xin góp ý ly dị quách với người chồng như vậy, bắt anh ta trả tiền Alimony và Child support để bạn có thể trang trải tài chính. Và từ đó bạn sẽ giải thoát được nổi khổ tâm về ông chồng tệ bạc đáng lẻ không đáng dành cho bạn, là một người vợ hiền như thế.
    1 nụ cười = 10 thang thuốc bổ

  5. #5
    Join Date
    Nov 2005
    Location
    Xứ Hoa Tiên
    Posts
    2,466
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: nỗi khổ tâm

    Quote Originally Posted by KNghi View Post
    Tôi cũng có nổi khổ tâm về việc phụ nữ bị coi rẻ để chia sẻ với các bác DV, trước khi tôi góp ý với bạn kimthahuong.
    Chào KNghi,

    Thito và HL có thắc mắc không hiểu vì sao không thấy bạn vào ĐV. Thì ra là thế! Mấy hôm nay, đáng lẽ vào viết vài hàng thăm bạn, nhưng vì cái tính mê chuyện thời sự tin tức nên sang bên topic để được hiểu biết thêm tình hình thời sự.

    Chao ơi! Lại một đống đàn ông Anam mít của chúng ta, dân tộc tính hăng say, bao nhiêu ngôn ngữ văn phong lại văng tục với một người đàn bà trẻ như YNT. KNghi có nhớ nick Mình không? Đã vào bên cái topic " Thông cáo NBT họp mặt " Giúp đở HL không phải khổ với bọn Hoàng Nam và oldmannow nhớ không? Chúng đã vào phá thối cái topic NBT đấy! Mình= Myself lại ra tay nghĩa hiệp giúp đở YNT lần này ! OMG, thật không thể tưởng tượng KNghi ơi! Đến tận cùng của ngôn ngữ. ( Buồn! )

    Quote Originally Posted by KNghi View Post
    Số là tôi được các bạn NBT rủ rê vào forum DV để giải khuây trong thời gian break ở sở làm. Tôi thật là vui khi tham gia diễn đàn DV, cho đến một ngày tôi vào DV thấy hình cô gái trong bộ underwear vàng chói nằm kế bên dòng chữ VIDEO CHAT WITH ME.. thế la tôi tá hỏa tâm tinh tắt máy không kip. Ở trong sở tôi sợ phạm tội xem porn, ở nhà tôi sợ ox và mấy nhóc nhỏ nói tôi không nên nết. Tôi thì thú thật thấy phụ nữ sao bị xem thường, nhất là phụ nữ VN, đó có phải là quốc phục VN của mình đáng được tuyên dương trên một trang web uy tín như DV không.
    Rất đồng ý với KNghi điều này!

    Quote Originally Posted by KNghi View Post
    Đã nói là không vào chatchit trên DV nữa, tuy nhiên đọc lén - thậm thà thậm thụt, giấu không cho đồng sự và gia đình biết, các mục tôi thích trong DV, trong đó có tâm sự của KTH. Qua tên bạn KTH tôi nghĩ bạn ở nước ngoài, nếu bạn ở Mỹ, tôi xin góp ý ly dị quách với người chồng như vậy, bắt anh ta trả tiền Alimony và Child support để bạn có thể trang trải tài chính. Và từ đó bạn sẽ giải thoát được nổi khổ tâm về ông chồng tệ bạc đáng lẻ không đáng dành cho bạn, là một người vợ hiền như thế.
    Me too! Nỗi niềm riêng của KTH đã có đến hai cố vấn rồi há! Chờ xem ý kiến của các bạn khác nữa, phải không KNghi? Mong bạn thỉnh thoảng ghé vào! A lô a lô Knghi, HL pm cho KNghi my email nhé!

    Thân,

  6. #6
    Join Date
    Apr 2006
    Posts
    19
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: nỗi khô tâm

    Rất cám ơn sự góp ý của của hai vị. Tôi đã làm những điều như các vị nói, tôi đã bỏ đi một thời gian 6 tháng định bụng là nhất quyết phải từ bỏ cái con người đáng sợ này. Nhưng rồi vì những yếu tố khác, vì việc học của con, vì không muốn con mình trở thành đứa trẻ chỉ có mẹ mà không có cha bên cạnh như các ông bà nói. Vì sự yếu đuối trước những lời năng nỉ ỉ ôi, những lời tạ tội van xin sự tha thứ của anh ta, rồi lại phải quay về.Nhưng có được bao lâu đâu, rồi thì mọi sự cố lái tiếp tục và còn tăng phần kịch liệc hơn. Như anh ta nói là phai trả thù lại những chuỗi ngày mà mẹ con tôi bỏ đi không ai lo cơm nước áo quần cho anh ta, phải nghe sự đay nghiến của hai bên cha mẹ...Tât cả những thứ đó bây giờ thì anh quy tội cho tôi. Thế là tôi lại cắn răng chịu đựng những chuỗi ngày đau khổ đầy nước mắt.không dám than vản với một ai, sợ làm cho mẹ già đau buồn vì tôi, cac, anh phải lớn chuyên... Nhưng như được trớn anh ta cứ tiến tới từ lời nói rồi đến hành động, những cú đấm những cái tác tai không thương xót cứ phan ra. Cuối cùng tôi cũng phải nhờ đến pháp luật để giải quyết, nhưng eo ôi, không biết tại làm sao một lần nữa tôi lqai. tha thứ cho cái con người đáng nguyền rủa .Tuy là tôi cứ nói tôi rất hận anh, tôi không muốn nhìn thấy mặt anh, nhưng không hiẻu sao tôi lại chấp nhận cống với anh với danh nghĩa vợ chông trước mặt mọi người. Tôi không phải sống nhờ vào ạnh, thành thật mà nói từ khi cưới nhau đến nay anh chưa nuôi tôi lấy một ngày (ngay cả lúc này). Tôi vẫn phải làm việc và lo cơm nước cho chồng con hẳn hoi, tuy là công việc nhà tôi không thể làm lấy hết vì sự hạn chế của một người ngồi xe lăn. Nhưng mọi việc nặng khác thì con tôi nó đã phụ rất nhiều, mấy khi anh phụ được í việc thì anh cảm thấy là rât vất vả.
    Tôi thì theo phật giáo, nên cứ tự cho rằng có thể kiếp trước tôi đã thiếu nợ anh ấy hoặc là tôi làm điều gì đắc tội nặng nên kiếp này phải chịu sự trừng phạt để trả nợ cho anh ấy. Cũng như bà mẹ chồng tôi cũng khuyên con nên chụi khó đi vì tương lai của đứa con trai duy nhất đừng để nó thành đứa trẻ không cha. YThe6' là phải nhịn và nhịn, nhưng tới một mứt độ nào thôi tôi không cón chịu được nên tôi lắm lúc phải phat điên lên không còn kềm chế được phải la thét lên như một người điên, tôi đi tìm sự kết thúc cuộc đời. Nhưng mọi việc không thành, có lẻ không bao lâu tôi sẽ thật sự điên mất.
    Tôi đang phân vân, lưỡng lự không biết phương hướng, khôngbie6t' nên làm sao cho đúng.

  7. #7
    Join Date
    Aug 2006
    Posts
    503
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: nỗi khô tâm

    Chào Bạn kimthahuong.
    TS rất buồn cho hoàn cảnh mà Bạn đang gánh chịu. Bạn dã và đang yếu lòng
    Bạn đã có can đãm kễ và hỏi ý kiến trên diễn đàn mà Bạn lại không có can đãm quyết định cuộc đời cũa chính Bạn và tệ hại hơn nữa tương lại cũa con trai cũa Bạn
    1) Nếu có gì xãy đến cho Bạn : chết , điên ect.. thì ai là ngươi thương yêu chăm sóc cho con cũa Bạn.
    2) Lúc ấy con cũa Ban có cha hay không vì chính ngayn lúc này ông ta đã ngược đãi con cũa ông ấy và là một phần máu thịt cũa chính ông ta?
    3) Ông ta có thương cho đứa bé không? vì ông ta đang hành hạ Mẹ cũa nó?
    4) Tương lai đứa bé ra sau khi nó đang chứng kiến những hình ảnh tồi tệ những cãnh vũ phu cũa cha nó những lời lẽ bất khiếm nhã , dã và đang ăn sâu vào trí óc non dại , ãnh hưỡng sẽ vô cùng tai hại trong tương lai.
    5) Vậy thì Bạn đã, đang mất con rồi , thế sao Bạn lại viện lý do : con cần có cha? nó đang có cha vật chất? no way. cha tinh thần thì Bạn đã hiễu quá rồi !!!!!
    6) ts xin lỗi Mẹ cũa ông ta không phãi ở trong hoàn cãnh cũa Bạn.Bà ta càng không phãi là Bạn , nếu bà ấy biết phãi ,trái sao bà ấy không dạy được, khuyên nhũ được con trai ruột cũa Bà ấy,hay đem Bạn về bão bọc, hay khuyên Bạn bõ chồng Bạn đi?
    7)Tại sao Bạn lại đi nghe những lời rỗng tếch ấy được khi Bạn viết và kễ ra
    những cai đắng tưỡng chừng như chĩ có thễ xãy ra trong một xã hội đen tối như ở VN.
    8)NẾU Bạn cho rằng vì Bạn còn mắc nợ mà Bạn không rời xa đươc kẽ đáng ghét ,đáng hận đó thì xin Bạn đừng than thỏ hỏi ý kiến nữa. ts xin lỗi Bạn
    hoàn cãnh cũa Bạn kễ ra làm ts vừa buồn , uất ức ,rồi lại tức giận mà lại giận luôn cã Bạn nữa... ts không dám vào đọc nữa đâu.xin lỗi Bạn một lần nữa.
    Buồn cùng Bạn
    ts.

  8. #8
    Join Date
    Nov 2005
    Location
    Xứ Hoa Tiên
    Posts
    2,466
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Cám ơn TS đã trả lời!

    Quote Originally Posted by TRO^I SO^NG View Post
    Chào Bạn kimthahuong.
    TS rất buồn cho hoàn cảnh mà Bạn đang gánh chịu. Bạn dã và đang yếu lòng
    Bạn đã có can đãm kễ và hỏi ý kiến trên diễn đàn mà Bạn lại không có can đãm quyết định cuộc đời cũa chính Bạn và tệ hại hơn nữa tương lại cũa con trai cũa Bạn
    Cám ơn TS đã trả lời cho cô kimthahuong. Vì đêm qua tôi đã đọc mà không biết viết sao để trả lời cho cô KTH, Nay tôi chỉ thêm vào những phần của bạn TS đã trả lời, nhất là anh ta là Người đàn ông mà cũng đã tức giận cho bạn huống chi chúng tôi lại là phái nữ, phải không anh bạn TS?

    Quote Originally Posted by TRO^I SO^NG View Post
    1) Nếu có gì xãy đến cho Bạn : chết , điên ect.. thì ai là ngươi thương yêu chăm sóc cho con cũa Bạn.
    Bạn hãy thành thật trả lời nhé!

    Quote Originally Posted by TRO^I SO^NG View Post
    2) Lúc ấy con cũa Ban có cha hay không vì chính ngayn lúc này ông ta đã ngược đãi con cũa ông ấy và là một phần máu thịt cũa chính ông ta?
    Chắc gì sự chịu đựng của bạn KTH đã đem cho cho người con sự thoải mái nơi tâm hồn?

    Quote Originally Posted by TRO^I SO^NG View Post
    3) Ông ta có thương cho đứa bé không? vì ông ta đang hành hạ Mẹ cũa nó?
    Đây là sự hành hạ tinh thần và thể xác! Tại sao KTH không nghĩ về cái cảm nghĩ của người con?

    Quote Originally Posted by TRO^I SO^NG View Post
    4) Tương lai đứa bé ra sau khi nó đang chứng kiến những hình ảnh tồi tệ những cãnh vũ phu cũa cha nó những lời lẽ bất khiếm nhã , dã và đang ăn sâu vào trí óc non dại , ãnh hưỡng sẽ vô cùng tai hại trong tương lai.
    Hãy lắng lòng mà nghĩ đến đứa con của mình, vì đây là địa ngục!!!

    Quote Originally Posted by TRO^I SO^NG View Post
    5) Vậy thì Bạn đã, đang mất con rồi , thế sao Bạn lại viện lý do : con cần có cha? nó đang có cha vật chất? no way. cha tinh thần thì Bạn đã hiễu quá rồi !!!!!
    Mỗi người đều có cách suy nghĩ của họ! Nếu hy sinh cho con mình được sống trong thiên đàng, thì đó thiên chức của người mẹ. Còn mình vẫn kéo con vào cái cùng cảnh ngục tù, không thể chấp nhận được, không phải cách của nguời mẹ thương con! Nói thì đẽ nhưng khi thực hành thì rất khó! Nhưng với tình thương vô điều kiện của người làm mẹ, bạn sẽ vượt qua tất cả, vì tình mẹ thương con thì bao la!

    Quote Originally Posted by TRO^I SO^NG View Post
    6) ts xin lỗi Mẹ cũa ông ta không phãi ở trong hoàn cãnh cũa Bạn.Bà ta càng không phãi là Bạn , nếu bà ấy biết phãi ,trái sao bà ấy không dạy được, khuyên nhũ được con trai ruột cũa Bà ấy,hay đem Bạn về bão bọc, hay khuyên Bạn bõ chồng Bạn đi?
    Di nhiên, bà mẹ phải bênh con của họ chứ! Đó là điều tự nhiên rồi, chẳng thà nhìn thấy bạn bị bạc đãi còn hơn con trai họ bị thiệt thòi, Bạn đã biết điều ấy phải không?

    Quote Originally Posted by TRO^I SO^NG View Post
    7)Tại sao Bạn lại đi nghe những lời rỗng tếch ấy được khi Bạn viết và kễ ra
    những cai đắng tưỡng chừng như chĩ có thễ xãy ra trong một xã hội đen tối như ở VN.
    Bạn đang sống nơi xã hội rất văn minh, mà sao bạn tại không đứng lên làm cách mạnh cho cuộc đời mình và con mình!

    Quote Originally Posted by TRO^I SO^NG View Post
    8)NẾU Bạn cho rằng vì Bạn còn mắc nợ mà Bạn không rời xa đươc kẽ đáng ghét ,đáng hận đó thì xin Bạn đừng than thỏ hỏi ý kiến nữa. ts xin lỗi Bạn
    hoàn cãnh cũa Bạn kễ ra làm ts vừa buồn , uất ức ,rồi lại tức giận mà lại giận luôn cã Bạn nữa... ts không dám vào đọc nữa đâu.xin lỗi Bạn một lần nữa.
    Buồn cùng Bạn
    ts.
    Đã là người theo Đạo Phật! Thì không có vấn đề tự mình đi giải thoát lấy! Còn như bạn cho biết là nghiệp bạn cần phải trả, thì nên hỏi lại con của bạn có cùng trả số nợ bạn đã thiếu ông ta không? Nếu sự đồng tình của con, thì hãy cùng nhau trả món nợ phi lý đấy!

    Khi đã quyết định thì chớ nên tiếc nuối hai tiếng " Phải chi.. " Thì bạn sẽ trở thành một người chỉ biết càm ràm than thở cho qua ngày tháng mà thôi. Trong cuộc đời chớ nên để ai tội nghiệp mình cả! Hãy nắm lấy lòng tự trọng tối thiểu của con người, rồi bạn sẽ can đảm vượt qua, chúc bạn nhiều may mắn nhé!

  9. #9
    Join Date
    Apr 2006
    Posts
    19
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: nỗi khô tâm

    Rất cám ơn bạn TS và HL , thật tình mà nói chính tôi cũng rất giận chính mình, tôi biết mình thật là nhu nhược và mâu thuẩn. Tôi không đủ can đảm và cứng rắn để làm theo ý nghĩ của mình. Tôi không muốn chỉ làm một con người chỉ biết càm ràm than thở cho qua ngày tháng, tôi cũng đã có kế hoạch của mình, cũng có quyết định rời xa con người đáng sợ kia. Nhưng có những điều chỉ có chính mình mới biết được, những trỡ ngại bất tiện của người tàn tật, phải tìm được nơi ở thích hợp cho handicap.
    Dù sao tôi cũng rất cám ơn sự góp ý của các bạn, các bạn đã cho tôi thấy mình quyết định là đúng.

  10. #10
    Join Date
    Aug 2006
    Posts
    503
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: nỗi khô tâm

    Chào Ban KIMTHAHUONG.
    ts cãm ơn BẠN đã không trách phiền ts. Bạn rất đúng ,mỗi người có một hoàn cãnh mà mình phãi tùy cơ giãi quyết , nhất là trong những tình huống đang xãy đến và Bạn đang chịu đựng.xin thật nhiều nghi lực và can đãm đến Bạn.
    Cãm ơn Bạn đã hiễu vì sao ts phãn ứng như thế. một lần nữa ts xin lỗi Bạn.
    ts.

  11. #11
    Join Date
    Apr 2006
    Posts
    19
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: nỗi khô tâm

    Bạn TS,
    Không có gì mà bạn phải xin lỗi, khi mà tôi đã vào đây viết lên những gì đã xẫy đến trong đời mình và xin ý kiến của các bạn đọc, thì tôi không thể nào giận người góp ý được. Bạn có biết không, tôi đã gặp một người đồng hương hàng xóm voi8' tôi, anh ấy nói rằng,nếu phải sống với sự đau khổ vì tàn tật như tôi thì thà rằng chết sướng hơn. Lần đầu tiên từ ngày bị nạn tôi mới nghe một người nói với tôi như thế. Tuy rằng đó cũng chính là điều tôi vẫn nghĩ đến, nhưng chưa có ai nói như thế cả. Ai ai cũng bảo rằng dầu sao con vẫn còn may mắn giữ được mạng sống... Đôi lúc tôi tự hỏi không biết như thế là may mắn hay ngược lại. Nhưng thì thôi đệnh mệnh đã an bài tôi vẫn phải tiếp tục bước tới.

  12. #12
    Join Date
    Apr 2006
    Posts
    19
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: nỗi khô tâm

    Định mệnh là gì chứ, tại sao mình phải chịu thua nó chứ? Không biết từ lúc náo mà tôi đã không còn được tí niềm tin nào cả, cứ nghĩ rằng định mệnh đã an bài thì chỉ còn một cách là phải tiếp tục bước tới không còn con đường nào hơn nữa.

    Không biết có ai đã từng chống trã lại định mệnh không nhỉ? và cuối cùng có thắng được cái gọi là định mệnh ấy hay không? Có thể là tại mình quá yếu mềm nên không đủ quyết tâm chống trã lại, hay thật sự cái dịnh mệnh của mình nó quả thật đã được an bài như vậy rồi.....

  13. #13
    Join Date
    Nov 2005
    Location
    Xứ Hoa Tiên
    Posts
    2,466
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: nỗi khô tâm

    Quote Originally Posted by kimthahuong View Post
    Định mệnh là gì chứ, tại sao mình phải chịu thua nó chứ? Không biết từ lúc náo mà tôi đã không còn được tí niềm tin nào cả, cứ nghĩ rằng định mệnh đã an bài thì chỉ còn một cách là phải tiếp tục bước tới không còn con đường nào hơn nữa.

    Không biết có ai đã từng chống trã lại định mệnh không nhỉ? và cuối cùng có thắng được cái gọi là định mệnh ấy hay không? Có thể là tại mình quá yếu mềm nên không đủ quyết tâm chống trã lại, hay thật sự cái dịnh mệnh của mình nó quả thật đã được an bài như vậy rồi.....
    Chao ơi! bạn gõ có hai câu thôi, mà tôi đã thấy nào là bao nhiêu câu hỏi trong ấy! Thôi để tôi sắp xếp cho ngăn nắp một chút nha! Vì những câu hỏi của bạn không thể là loại trắc nghiệm " Yes " or " No " Nên phải cần có thời gian để trả lời, thêm vào tôi là loại trốn việc nhà, cứ len lén vào Đất Việt vì khoái tỉ tê với tiếng Việt, có lúc nhịn ăn trưa để vào gõ đấy chứ! Hôm nay may quá nhai được miếng khoai mì luộc rồi. Nên " tới luôn bác Tài " Mà khi ông tướng về, thì a lê chạy trốn nữa đó nha!

    Câu thứ nhất:
    Định mệnh là gì?

    Câu thứ hai:
    Tại sao ta phải chấp nhận sự thua thiệt đó?

    Câu thứ ba:
    Không biết từ lúc nào mà tôi đã mất niềm tỉn?

    Câu thứ tư:
    Có nên chấp nhận sự việc đã an bài hay không?

    Câu thứ năm:
    Không biết có ai đã từng chống trả lại định mệnh không nhỉ?

    Câu thứ sáu:
    Và cuối cùng có thắng được cái gọi là định mệnh ấy hay không?

    Câu thứ bảy:
    Có thể là tại mình quá yếu mềm nên không đủ quyết tâm chống trã lại, hay thật sự cái dịnh mệnh của mình nó quả thật đã được an bài như vậy rồi.

    Nhờ bạn và các bạn khác xem lại có đúng không? Nếu đúng thì chúng ta sẽ cùng góp ý nhé, được không các bạn?

  14. #14
    Join Date
    Aug 2006
    Posts
    503
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: nỗi khô tâm

    Chào Bạn kimthahuong

    Hết giận rồi !!! cùng Ban....
    Định mệnh : là những việc làm mà chính mình đã tạo ra gây nên nếu là tốt thì cái tốt sẽ đến như là một phần thưỡng do chính ta thưỡng cho ta ,ngược lại nếu đó là việc xấu thì cái xấu sẽ đến đó là bài học cho ta sống và chiêm nghiệm đễ hiễu ,biết , và cũng chính do ta tạo nên mà tiếng anh là what goes around comes around.

    2) Ta có thễ không chấp nhận thua nó : nếu ta biết cãi sữa chính ta ,có nghĩa là ta chấp nhận là nó là thật và ta đang đối diện với chính sự thật mà không thễ chối bõ nó ; Hãy ôm ấp nó ,sống với nó ,học hõi nơi nó ,cơn đau sẽ giãm xuống hơn là chống nó.cách duy nhất làm giãm bớt cái nó cũa nó là:
    ta sống đạo đức, thương yêu , hiễu biết ,thông cãm với muôn loài ,ăn chay
    xã thân làm việc thiện v.v. sẽ giãm bớt cái trược vì ta tạo nhiều cái thanh

    3) Mất niềm tin : Bạn hãy suy nghĩ lại Bạn vẫn hiện hữu ,vẫn phãi đối diên với thực tại.vậy thì Bạn muốn gì cho đời Bạn ,con Bạn? chưa dứt đâu Bạn do đó
    Bạn hay tự tạo cho mình một niềm vui :tâm sự với con Bạn , với con gâu gâu
    con chim , cây ,hoa , khi Bạn mỡ lòng ra dù bất cứ với cái gì bằng sự triều mến ,âu yếm ,bằng tình thương thì cái điễn tốt lành ấy sẽ được đáp lại bằng một cái điễn tốt lành .đó chính là cái Bạn đã tạo ra và hưỡng lấy ( what goes around comes around )

    Tóm lại Ban kimthahuong ơi ! việc đã xãy ra cho Bạn là do tự Bạn tạo ra bài học này là kinh nghiệm nếu trước đó BẠN làm điều thiện lành thì cái đã xãy ra có thễ nhẹ hơn một thí dụ cho Bạn nha : TẠI SAO CÓ NGƯỜI SINH RA ĐỜI TRONG GIA ĐÌNH GIÀU SANG , NGƯỜI THI KHÔNG CÓ ĐŨ CÁI ĂN.
    NGƯỜI LÀNH LẶNG NGƯỜI TẬT NGUYỀN. NGƯỜI MỒ CÔI? V.V.
    Bài học dành cho mọi người là cũa chính họ tạo ra phãi học lấy đễ sau cùng cái ta hoàn chĩnh hơn ,đệp đẽ hơn ,toàn mỹ hơn mà đi về quê ,nhà mà ta đã bao đời bao kiếp đã xa. Đời là cõi tạm đễ học hõi đễ thăng hoa cái ỡ trong ta mà thôi.
    Mong cầu Bạn sẽ tạo được niềm vui không vay mượn.
    ts.



  15. #15
    Join Date
    Nov 2005
    Location
    Xứ Hoa Tiên
    Posts
    2,466
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Định mệnh là gì?

    Định mệnh là gì? Định mệnh là số mệnh đã định. Mời bạn xem sau đây là một trong những luận về Định Mệnh:

    CHUYỆN SỐ MỆNH
    (Một câu chuyện lý thú ngộ nghĩnh)

    -ooOoo-

    GIỚI THIỆU CHUYỆN

    Sáng nay một đạo hữu đem sách này trao tôi, nhờ đọc xem có tham phù Phật pháp không. Sau khi đọc hết tôi nhận thấy trừ vài chi tiết, phần chủ yếu của sách chẳng có chi trái nghịch Phật pháp, theo những nhận định dưới đây:

    1. Sách đi từ thuyết Số mệnh an bài, bất khả di dịch và vô căn cứ, đưa dần đến thuyết Nghiệp báo phát xuất từ vọng tâm chúng sanh và có thể cải biến. (Tất cả các pháp chỉ do vọng niệm mà có sai biệt, nếu rời vọng niệm đi thì không có tất cả cảnh giới - Luận Khởi Tín). Nếu do thuyết số mệnh người ta thường yên trí rằng giàu hay nghèo, sang hay hèn, sướng hay khổ, thông hay dốt, thọ hay yểu đều do số định, thì với thuyết Nghiệp báo cũng cho người ta sự yên trí tương tự: khi gặp lành người ta liền bảo tại trước kia đã ở hiền, khi gặp dữ người ta liền bảo vì kiếp xưa đã vụng đường tu. Nhưng xét kỹ nội dung thuyết Nghiệp báo đã không giống với thuyết Số mệnh ở chỗ có thể thay đổi tùy theo ý muốn của con người vì số mệnh, hay đúng hơn phải nói là nghiệp báo không phải ở đâu ngoài năng lực con người. Mỗi người chính là kẻ thụ hưởng mà cũng chính là chủ nhân sáng tạo ra đời mình, ra số mệnh mình. Số mệnh (cũng gọi là định mệnh) không phải là một tự nhiên mà là một chế tạo của nhân duyên tâm hành.

    2. Sách phân tách rõ ràng, khúc chiết các điều thiện đã được thi thố xưa nay, nhờ đó ta có được một nhận định chân xác về tính chất các điều thiện tự làm hoặc ở người khác làm, để có thể giúp ta bớt phần thắc mắc đối với lý nhân quả báo ứng lắm lúc như vô căn cứ, mâu thuẫn. Tại sao có người được thiên hạ cho là hiền lành lại hay lâm tai họa trắc trở, còn kẻ bạo ngược hung tàn lại thường gặp điều tốt đẹp thuận lợi?

    3. Sách chỉ cách lường công xét tội, đem điều lành trừ tính điều ác để cầu tiến bộ, làm cho điều lành nhiều hơn điều ác hầu đó biến cải nghiệp cũ, ảnh hưởng thụ quả mới theo ý chí cố gắng của mình.

    4. Sách trình bày bốn mục, toàn là lời tự thuật để khuyến giáo gia đình của ông Liễu Phàm (người tỉnh Giang Tô, đời Minh, đậu tiến sĩ), song xét ra tính chất vẫn là lời khuyên nhủ chung cho tất cả mọi người trên đường hướng thiện với chủ tâm cải tiến cuộc đời mỗi ngày mỗi xứng đáng hoàn hảo.

    Ðạo hữu lại hỏi: Theo Thuyết nghiệp báo, người ta có thể thay đổi vận mệnh tùy ý muốn, song trên thực tế ai cũng cảm thấy mọi người như tuồng phải sống theo dòng đời đã định sẵn, không tài nào cưỡng chống. Như thế mà nói không phải do số mệnh định sao chịu vậy, số bắt phong trần phải phong trần, thì là gì?

    Tôi đáp: Nghiệp có định nghiệp và bất định nghiệp. Ðịnh nghiệp là nghiệp đã quy hướng vào một chiều chờ thọ kết quả, hay đã thành quả, như do bao nhiêu tiền nghiệp nhất định mà một chúng sanh phải sinh làm người, và đã sinh ra làm người thì không thể biến đổi thành hình thú hay tướng mạo phi thiên. Trong khi làm người vẫn mang trong mình bao nhiêu nghiệp nhân chờ hưởng thụ quả báo hoặc giàu nghèo, thông dốt, thọ yểu v.v... Trong những nghiệp nhân này lại cũng có định và bất định. Nếu là nghiệp bất định, thì có thể cải đổi tùy theo nặng nhẹ, cạn sâu, nếu là nghiệp định thì thật khó lòng cải biến. Do đó dù trên nguyên tắc nghiệp báo có thể biến cải, song lắm lúc người ta phải nhắm mắt xuôi theo như theo một quyền năng khắc nghiệt khó cải chống. Nói khó cải bởi vì ít người có được một tâm hạnh sáng suốt, quyết liệt, sâu xa, bền bỉ tương xứng hoặc mạnh hơn nghiệp nhân đã đầy đủ sức để cải tạo nó, vì lẽ đó không làm sao hòng biến cải những hành nghiệp đã thành cố định? Chính trên phương diện này, khiến người ta khó thể không lầm nhận nghiệp báo chẳng khác gì số mệnh là bao nhiêu! Và nếu luận đến biệt nghiệp và cộng nghiệp thì còn có thêm những lý lẽ để giải đáp cho câu hỏi trên.

    Ðạo hữu lại hỏi: Thế thì sách này có thể dịch in ra để phổ biến cho nhiều người cùng đọc được không?

    Tôi đáp: cứ như ý kiến vừa trình bày, sách này không ngại phổ biến cho nhiều người cùng đọc. Có thể nhờ đọc nó, người ta có cơ hội bước vào cửa ngõ Chánh pháp, mạnh dạn tiến trên đường hành thiện đúng với nhận định chính xác luật nhân quả báo ứng hiển nhiên.

    Ðạo hữu lại thiết tha mong tôi chuyển ra Việt văn. Tôi chấp nhận. Với nội dung khuyến thiện trên, tôi tin rằng những trang tiếp sau sẽ đem lại cho bạn đọc nhiều lý thú.

    Phật lịch 2506 - 1962.

    * * *

    CHUYỆN SỐ MỆNH

    1. Cái học lập mạng:

    Tôi bị mồ côi cha từ nhỏ. Mẹ tôi cho theo nghề Y học và nói với tôi rằng: Học nghề làm thuốc vừa có thể nuôi sống vừa có thể giúp người. Vả lại luyện tập một nghề cho tinh vi có tăm tiếng, chính là sở nguyện của cha mày khi trước.

    Sau đó, có một hôm tôi đến lễ chùa Từ Vân, nhân gặp một cụ già râu dài tướng đẹp, dáng mạo phơi phới như tiên, tôi đem lòng kính mộ. Cụ nói với tôi: "Ta coi cậu là người trong chốn quan trường, sang năm đã đến khoa thi tấn học, sao cậu không chịu đọc sách?". Tôi trình bày lý do và hỏi thăm tên họ quê quán của Cụ.

    Cụ bảo: Ta họ Khổng, người đất Vân Nam. Ta được chánh truyền phép lý số trong sách Hoàng Cực của Thiệu Ưng tiên sinh. Ta muốn truyền lại cho cậu.

    Tôi liền dẫn Cụ về nhà giới thiệu với mẹ tôi, mẹ tôi dạy tiếp đãi Cụ rất hậu, và yêu cầu Cụ thử chấm số của tôi xem ra thế nào, thì quả nhiên từ những việc mảy may đều được Cụ đoán trúng rành mạch. Từ đó tôi nảy sanh ý muốn đọc sách, và đem chuyện bàn với người anh cô cậu là Trầm Sinh. Anh ấy bảo tôi: hiện nay có Úc Hải Cốc tiên sinh đang mở khóa giảng tại nhà ông Trầm Hữu Phu, để anh gởi em tới đó học, rất tiện. Sau đó tôi trở thành học trò của thầy Úc Hải Cốc.

    Khổng tiên sinh chấm số tôi như vầy: Lúc nhỏ thi huyện đậu thứ 14, thi phủ đậu thứ 71, thi tỉnh đậu thứ 9. Quả nhiên năm sau tôi đi thi cả ba nơi đều có tên đậu đúng như lời đoán.

    Cụ lại đoán cả việc lành dữ trong suốt đời tôi, rằng năm nào thi đậu thứ mấy, năm nào được bổ Bẩm sinh năm nào được bổ chức Cống sinh, sau đó năm nào được bổ Tri huyện tỉnh Tứ Xuyên, nhưng làm tri huyện đủ ba năm rưỡi lại nên cáo thối và thọ đến 53 tuổi, chết vào giờ sửu ngày 14 tháng tám. Chỉ đáng tiếc số người không con. Các lời đoán này tôi đều ghi lại và nhớ cẩn thận. Từ đó về sau, phàm mỗi lần thi cử, tên tuổi đậu đạt đứng trước đứng sau của tôi thế nào đều đúng như lời tiên sinh dự đoán, duy có điều này làm tôi hơi nghi là tiên sinh đoán tôi ăn lộc trong thời gian Bẩm sinh đủ số 91 thạch 5 đấu gạo thì được bổ Cống sinh, nhưng cập kỳ tôi mới tiêu hết số gạo 71 thạch, đã được Ðồ Tôn sư phê chuẩn cho tôi bổ Cống sinh, nên tôi nghi điều này tiên sinh đoán sai, không ngờ sau đó tôi bị quan đại lý Dương Công bác khước, phải kéo dài thời gian mãi đến năm Ðinh mão mới nhờ Minh Tôn sư thấy quyển văn thi của tôi tại khoa trường, khen rằng: Năm thiên sách này chính là năm thiên tấu nghị lên triều đình, người có tài văn bài thế này há lại để vùi lấp mãi ở chỗ song môn sao? Rồi ông trình văn bài của tôi lên quan huyện và tôi được phê chuẩn bổ Cống sinh. Kiểm điểm lại số gạo tiêu trong thời gian này cộng với số gạo 71 thạch khi trước thì vừa đủ số 91 thạch 5 đấu không sai; do đó tôi càng tin chắc đời người tiến thối có số mạng, mau chậm có vận thời, nên tôi cứ dửng dưng không còn để ý mong cầu một điều gì.

    Sau khi bổ Cống sinh tôi phải vào yến đô học tại Quốc tử giám. Suốt một năm lưu lại kinh đô, tôi chỉ thường ngồi lẳng lặng, không buồn xem văn thư gì cả. Qua năm Kỷ tỵ đi dạo Nam Ưng. Trước khi vào Quốc tử giám, tôi có đến viếng thăm Thiền sư Vân Cốc Hội ở núi Thể Hà. Ngồi chung với Thiền sư một nhà suốt ba đêm ngày liền, mắt không hề nhắm. Thiền sư hỏi tôi: người ta ở cõi đời sở dĩ không làm được Thánh Hiền chỉ vì bị vọng niệm ràng buộc, nay ông ngồi suốt ba ngày mà không thấy khởi lên một niệm nào, là tại làm sao? Tôi trả lời: Thưa Thiền sư, tôi được Khổng tiên sinh chấm số, cho biết mọi điều vinh nhục tử sinh đều do số định, dầu có móng lòng mơ tưởng điều gì cũng vô ích, vì vậy tôi không cần nghĩ tưởng điều gì. Thiền sư cười: Lâu nay tôi đãi ông như bậc hào kiệt, không ngờ ông chỉ là một kẻ phàm phu chay! Tôi giựt mình, hỏi Thiền sư cho biết lý do, Thiền sư dạy: những người chưa được "không tâm" mới phải bị âm dương chi phối, số mệnh buộc ràng. Nhưng số mệnh chỉ câu thúc kẻ phàm phu, không thể câu thúc được người cực thiện cũng như cực ác, ông suốt 20 năm nay chịu bó tay trước số mệnh không chuyển đổi được tí gì, như thế, há không phải phàm phu thì là gì? Tôi hỏi: Thưa Thiền sư, vậy số mệnh có thể tránh được ư? Thiền sư dạy: Số mệnh do ta gây ra, họa phước chính ta tìm lấy. Ðó là điều sách vở đã dạy đành rành. Kinh Phổ Môn, Phật dạy: Cần giàu sang được giàu sang, cần con trai con gái, được con trai con gái, cần sống lâu được sống lâu. Ôi! Vọng ngữ là một giới cấm nặng của nhà Phật, há lẽ chư Phật Bồ-tát lại khi cuống người đời mà nói ra câu ấy hay sao! Tôi hỏi tiếp: Thầy Mạnh Tử nói: Hễ cầu thời được, ấy là nói cầu những điều chính nơi tâm mình có thể làm được kia, như điều đạo đức nhân nghĩa thời có thể ra sức mong cầu, còn như công danh phú quí là đều ngoài năng lực mình, làm sao mong cầu được? Thiền sư nói: Thầy Mạnh Tử nói không lầm, chỉ tại ông hiểu lầm thôi. Ông không nghe ngài Lục tổ Huệ Năng nói sao? Ngài nói: Hết thảy phước điền, không ngoài gang tấc, hễ tâm cầu chi đều cảm thông nấy. Cầu ngay nơi ta, không những được đạo đức nhân nghĩa, cũng được luôn công danh phú quý, hễ trong đạt được thì ngoài đạt được, nên càng thấy rõ hiệu nghiệm của tâm hướng nội mong cầu. Người nào không chịu khó ngó lui mình để tu tỉnh, cứ như một bề dong ruổi tìm cầu bên ngoài, tuy họ có lập cách tìm cầu thế nào chăng nữa, kết quả vẫn tùy số mệnh định đoạt cả thôi. Lối mong cầu này hoài công vô ích. Những người không chịu hồi tâm tu tỉnh, lo cầu mong phú quí công danh bằng con đường đạo đức nhân nghĩa, lại chỉ lo tìm cầu mọi thủ đoạn gian ác, rốt cuộc họ phải bị thiệt thòi cả hai mặt, là công danh phú quí không thành mà đạo đức nhân nghĩa cũng hỏng.

    Thiền sư lại hỏi tôi về việc chấm số của Khổng tiên sinh, tôi thuật lại đúng cả mọi điều. Thiền sư hỏi lại tôi: Bây giờ ông thử xét lại ông còn có hy vọng thi đậu không? Tôi ngẫm nghĩ một hồi lâu rồi trả lời: Không thể. Người khoa giáp phải là người có phước tướng, còn tôi chỉ là kẻ bạc phước, lại không biết dồn chứa công hạnh làm nền tảng phước đức, không chịu khó giúp ai, không khoan dung đại độ, có khi còn cậy mình tài trí lấn lướt kẻ khác, nghĩ gì làm nấy, nói năng khinh suất dối trá, chẳng nể vì ai. Ðấy toàn là những tướng của kẻ bạc phước, làm sao tôi mong cầu được khoa giáp! Vả lại phàm đất nhớp mới có nhiều vi trùng sinh, nước trong thì đâu có cá lội, thế mà xét lại tính tôi vốn ưa tinh khiết, nên tôi không con là phải; phàm khí tiết ôn hòa mới nuôi dưỡng muôn vật, thế mà xét lại tính tôi hay nóng nảy, thế nên không con là phải; phàm nhân ái là gốc sinh hóa, nhẫn tâm là gốc suy tàn, thế mà xét lại tính tôi cứ khư khư danh tiết hảo huyền, chẳng hề hy sinh giúp ai, thế nên tôi không con là phải. Ðó là chưa kể tôi còn có tật nói nhiều làm tổn khí, tật ưa uống rượu làm tán tỉnh, tật ưa ngồi suốt đêm không biết bảo tồn khí cốt và nếu kể hết tật xấu của tôi thì hẳn còn nhiều nữa...

    Thiền sư nói: Không riêng gì một việc thi cử, chính tất cả mọi việc thế gian này thảy đều nằm trong lý nhân quả. Những người có được sản nghiệp trị giá ngàn vàng tức là người có được cái phước hưởng ngàn vàng đó, những người có được sản nghiệp trị giá trăm vàng tức là người có được cái phước hưởng trăm vàng đó, những người bị chết đói, tức là người có cái nghiệp chết đói đó. Thế mà người đời không nhận rõ lẽ này, cứ đổ dồn cho trời đất xui nên, kỳ thật trời đất bất quá chỉ gia thêm những điều mình đã tạo sẵn, chứ trời đất có bao giờ sanh được mảy may họa phúc nào cho ai đâu. Ngay đến việc sinh con cũng thế. Người nào có công đức trăm đời thời sẽ sinh con cháu trong mười đời kế tiếp gìn giữ; người nào có công đức ba đời, hai đời thời sẽ sinh con cháu trong ba đời, hai đời kế tiếp gìn giữ, còn người nào tuyệt nhiên không con, ấy là người chỉ có công đức mỏng manh vậy. Nay ông đã biết chỗ khuyết điểm của mình, ông hãy tận tình gột bỏ cái tướng không phát khoa giáp và không sinh con kia đi. Và muốn vậy, ông phải lo tích đức, phải mở lòng bao dung, phải giữ niệm hòa ái, phải yêu tiết tinh thần, bao nhiêu việc trước đập tan ngày qua đã chết, bao nhiêu việc sau phát khởi như ngày nay đã sinh, được vậy tức là ông tự làm một cuộc tái sinh đầy nghĩa lý đó.

    Cái thân xác thịt còn có vận số, huống cái thân đầy nghĩa lý này lại không cảm thông cùng trời đất? Thiên thái giáp trong kinh Thi có câu: Trời làm ương nghiệt, mình có thể tránh, mình làm ương nghiệt không thể nào tránh. kinh Thi nói: Thường hay nói phối hợp thiên mạng chính là nói tự mình cầu được nhiều phước. Trước đây Khổng tiên sinh đoán số ông không phát khoa giáp, không sinh con, đó là điều ương nghiệt do trời đất gây ra, nó có thể tránh gỡ. Nếu ông mở rộng đức tính, gắng làm việc thiện, dồn chứa âm công, mình gây ra phước, há mình không được hưởng thụ hay sao?

    Dịch là bộ kinh mưu tính việc sưu các ty hung giúp cho người quân tử - hạng người biết phản tĩnh tu đức. Nếu thật có cái thiên mạng cố định, ai tốt cứ tốt, ai xấu cứ xấu, thì đâu có thể nói đến chuyện mưu tính sưu các ty hung? Mở đầu kinh Dịch còn có câu: Nhà nào chứa điều thiện sẽ có thừa điều phúc (tất thiện chi gia tất hữu dư khánh), ông có tin nỗi điều ấy chăng?

    Tôi tin lời Thiền sư nói, nên thành tâm bái lãnh. Tôi liền đến trước Phật đài tận tình phát lộ sám hối bao nhiêu tội cũ của mình, và dâng một sớ bạch, trước hết cầu được đăng khoa giáp, tiếp phát nguyện làm ba ngàn điều lành, để báo đáp ân đức của trời đất tổ tông.

    Thiền sư đưa bảng "Công hóa cách" chỉ cho tôi, khiến cứ mỗi ngày có công việc thiện ghi vào, còn làm ra mấy việc ác thì thối trừ và gắng chuyên trì chú Chuẩn-đề, như thế sở nguyện của ông tất có hiệu nghiệm.

    Thiền sư lại dạy tiếp: Một nhà Phù lục thường nói rằng: Người họa phù mà không hiểu cách thức, tất bị quỷ thần chê cười, song bí truyền của cách họa phù không chi lạ, chỉ cốt giữ tâm không lay động mà thôi. Khi cầm bút họa phù, điều cần thiết trước tiên phải dũ sạch muôn mối duyên lự trong lòng, tâm đừng khởi lên mảy may tưởng nghĩ nào cả. Ngay khi tâm bất động ấy, hạ bút chấm một chấm gọi là hỗn độn khai cơ, rồi từ đó tiếp huơ bút họa viết, không để một tư lự nào móng lên, được như thế là điệu phù thành linh nghiệm. Phàm người kỳ đảo trời đất cầu sửa đổi số mệnh cũng phải làm như thế, phải do từ cái tâm không vọng động, không loạn tưởng khởi mới có cảm cách.

    Khi thầy Mạnh Tử luận đến cái học lập mạng có câu: yểu và thọ không hai. Thực tế ta thấy chết yểu và sống lâu hai điều khác xa nhau, tại sao thầy Mạnh lại nói khác? Nên biết khi tâm không vọng niệm, thì ngay đó đâu có phân chia số mạng thọ yểu, giàu nghèo, cùng thông... Chỉ từ tâm móng khởi thiện ác mới tạo nên những số mệnh sai khác giữa giàu nghèo v.v... Nhưng phàm đã sinh ra ở đời, ai không coi việc chết sống là quan trọng, nên trên đây chỉ nói đến việc sống lâu và chết yểu, kỳ thật ý đã bao gồm tất cả mọi sự thuận nghịch xảy ra trên suốt cả đời người.

    Ðến như câu "Tu thân dĩ sĩ chi" mà Mạnh Tử đã nêu lên, là cốt nhắc người đời nhớ lấy điều tích đức tu nhân làm hệ trọng.

    Hễ tu được nhân đức thời dầu có mọi tội lỗi vẫn cải bỏ được hết, và nói chờ đợi (sĩ) tức có ý nói gắng lo tu nhân tích đức đến khi công phu sâu dày, tự nhiên số mệnh thay đổi, chớ không phải chỉ đem cái hy vọng suông cầu cho được thế này thế kia mà được kết quả thế này, thế kia. Người thông đạt đạo lý, dù một mảy may hy vọng cũng chẳng để dính mắc trong lòng, được như thế mới đạt đến cảnh giới bất động niệm hồn nhiên, mới đạt đến chỗ thật học cao siêu.

    Nay Ông chưa được "không tâm", Ông hãy trì niệm chú Chuẩn-đề, cần niệm mãi không gián đoạn, không cần kể số ít nhiều, trì niệm đến khi nào được thuần thục, trong trì niệm mà không trì niệm, trong không trì niệm mà trì niệm, thì bây giờ được tâm không lay động, mà có sự ứng nghiệm rõ ràng.

    Sau khi được Thiền sư chỉ dạy, tôi liền đổi hiệu Học Hải trước kia để lấy Liễu Phàm, vì từ đây đã hiểu cái lý nghĩa lập mạng là thế nào, không muốn để mình rơi vào sào huyệt phàm phu nữa. Từ nay trở đi, suốt ngày gìn giữ cẩn thận, do đó tôi tự thấy ngày nay khác xa ngày trước. Ngày trước tôi chỉ là con người lêu lỏng buông xuôi, nhưng từ nay tôi đã biết lo gìn lòng giữ ý, cẩn thận từng khắc từng giờ, dẫu ở chỗ kín đáo riêng tư, lòng vẫn sợ lỡ làm điều chi sai quấy, mắc tội với trời đất, hoặc dẫu gặp ai ganh ghét, phá phách, tôi cũng cố giữ tánh điềm nhiên hỷ xả.

    Bước sang năm sau, bộ Lễ mở khoa thi, Khổng tiên sinh đoán bộ sẽ khảo thí từ tên đậu ba trong khóa trước trở xuống, nhưng nay bộ lại khảo thí từ tên đậu nhất. Thế là lời dự đoán của Khổng tiên sinh lần này không ứng nghiệm; và Tiên sinh không đoán tôi được đậu Cử nhân thế mà tôi đã đậu Cử nhân trong kì Hương thí mùa thu!

    Tuy nhiên tôi tự xét việc hạnh nghĩa mình làm chưa thuần thục, sai sót còn nhiều. Hoặc có khi thấy việc lành mà làm không hăng hái, hoặc có khi cứu giúp người mà tâm còn do dự, hoặc có khi thân gắng làm lành mà miệng có nói ác, hoặc khi tỉnh thì tháo vác mà khi say lại phóng dật... tôi đem tội chiết tính bù trừ với công, thì thấy hẳn có nhiều ngày mình sống uổng! Tôi phát nguyện từ năm Kỷ tỵ mà mãi đến năm Kỷ mão, suốt 10 năm, mới hoàn thành ba ngàn việc thiện! Khi rời Lý Tiệm Am tiên sinh để vào Bản bộ Trung Quốc, tôi chưa kịp làm lễ hồi hướng ba ngàn việc thiện kia, năm Canh thìn có dịp trở lại Nam Biên, tôi mới thỉnh các Hòa thượng Thánh Không, Huệ Không đến Ðồng tháp Thiền đường chứng minh cho lễ hồi hướng, nhân đó tôi lại phát nguyện làm thêm ba ngàn điều lành khác để cầu sinh con, và đến năm Tân tỵ, tôi đã may mắn hạ sinh một quý tử.

    Mỗi lần làm một việc gì, tôi liền lấy bút ghi vào sổ, vợ tôi không viết được, nên hễ làm được việc gì thì lấy nắp bút chấm son ấn vào tờ lịch một khoanh tròn. Chẳng hạn như bố thí cho người nghèo, mua vật phóng sinh, tính ra mỗi ngày có đến mười khoanh. Sang tháng tám năm Quí mùi, tính lại đủ số ba ngàn điều lành, sau khi đã khấu trừ các điều ác. Tôi lại thỉnh các Hòa thượng Thánh Không, Huệ Không đến nhà chứng minh lễ hồi hướng. Ngày 13 tháng 9, tôi lại phát nguyện làm thêm một vạn điều lành, cầu thì đậu Tiến sĩ, quả nhiên năm Bính tuất tôi thi đậu và được bổ làm Tri huyện Bửu Ðê.

    Trong lúc làm Tri huyện, tôi sắm sẵn một tập sách để ghi thiện ác, đặt tên là Trị Tâm Thiền (sách sửa lòng). Cứ mỗi sáng dậy, gia nhân đem nó giao lính hầu đem đến để trên án làm việc. Nếu trong ngày, tôi làm được điều lành điều dữ nào dù lớn dù nhỏ đều ghi rõ ràng vào sách, đêm đến thiết án giữa trời, bắt chước ông Triệu Duyệt Ðào thắp hương cáo với trời đất . Vợ tôi thấy đã lâu mà chẳng làm được bao nhiêu việc lành, mới châu mày buồn bã nói: Trước Ông ở nhà có tôi giúp sức, nên Ông đã làm đủ ba ngàn điều lành theo sở nguyện. Nay Ông nguyện làm thêm một vạn điều, nhưng ở tại công đường chẳng có việc gì để làm, thì biết bao giờ Ông mới làm đủ số ấy.

    Ðêm đó, mộng thấy một Thần nhân, tôi mới than thở về lý do khó là đủ các điều lành minh đã hứa. Thần nhân bảo: Chỉ một việc giảm khinh tiền thuế cho dân của Ông vừa rồi, cũng đủ sánh bằng một vạn điều lành. Nghe lời Thần nhân bảo, tôi liền xét lại nhớ mình có làm việc đó thật. Vì khi trước thuế ruộng của huyện Bửu Ðê, mỗi mẫu phải đóng 2 phân 3 ly 7 hào, xét ra quá nặng đối với muôn dân nên tôi đã khu xữ làm cho giảm xuống mỗi mẫu chỉ đóng 1 phân 4 ly 6 hào. Tuy vậy, tôi vẫn hồ nghi không hiểu tại sao việc làm đó lại có thể sánh bằng một vạn điều lành, may đâu gặp được Huyền Như Thiền sư vừa từ núi Ngũ Ðài đến, tôi đem chuyện nằm mộng ra hỏi có đáng tin không, Thiền sư trả lời: Hễ có thiện tâm chân thiết, thì một việc lành có thể đương được muôn việc lành, huống chi giảm thuế cho cả một huyện, muôn dân đều chịu ơn. Tôi liền cúng một số tiền lương, nhờ Thiền sư đem về Ngũ Ðài trai Tăng một vạn vị sư, gọi là để làm lễ hồi hướng cho tôi.

    Khổng tiên sinh trước kia đoán tôi đến năm 53 tuổi gặp tai nạn, nhưng đến năm đó chẳng có gì xảy ra, dù tôi không hề cầu đảo xin tăng thọ, và nay thì tuổi tôi đã 69 rồi. Trong Kinh Thi có câu: Trời không dễ tin, mạng không định thường, lại có câu: Vận mạng chẳng nhất định. Những câu ấy đâu phải là lời dối trá! Do đó tôi biết chắc rằng, họa phúc đều phải cầu ngay nơi mình, đó mới thật đúng ý của Thánh Hiền, ngược lại người nào nói họa phúc do mệnh trời, thì đó là lối suy luận thông thường của kẻ thế tục.

    Hiện tại số mệnh mỗi người thế nào chưa dễ biết được. Vậy đang khi được hiển vinh hãy tưởng như gặp điều không vừa ý, đang khi được thuận lợi hãy tưởng như gặp điều trái nghịch, đang khi được sung túc hãy tưởng là thiếu nghèo, đang khi được mọi người ái kính hãy tưởng khi bị khuất phục, đang khi gia thể trọng vọng hãy tưởng như mình ở hạng thấp hèn, đang khi có chút học vấn uyên thâm hãy tưởng mình còn thiển cận. Xa về trước, nghĩ tới công đức tổ tiên để lo kế tuyên dương, gần hiện tại, nghĩ tới lầm lỗi của mẹ mà tìm cách bồi bổ, trên lo đền ơn trước, dưới lo tạo phước gia đình, ngoài thì giúp người tai nạn, trong thì lo ngăn ngừa tà ác chính mình. Cốt phải ngay thấy chỗ sai quấy của mình để lo toan hối cải. Nếu một ngày không tự biết mình quấy tức một ngày an lòng tự cho mình là phải, một ngày không ăn năn hối quá tức một ngày không tiến bộ.

    Hạng người thông minh tuấn kiệt trong thiên hạ đâu phải hiếm, nhưng nếu họ không gắng lo tu đức, mở mang thiện nghiệp, họ cũng chỉ sống một đời đình trệ, an phận dật dờ gặp chăng hay chớ mà thôi!

    Cái thuyết lý an thân lập mạng của Vân Cốc Hội Thiền sư trao dạy trên đây thật là chí tình, chí lý, chí chân, chí chánh. Nếu biết ngẫm kỹ và thực hành sẽ khỏi một đời luống trôi vô ích vậy.

    * * *

    http://www.buddhanet.net/budsas/uni/...h-nghiep14.htm

  16. #16
    Join Date
    Jun 2006
    Posts
    2,092
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: nỗi khô tâm

    Hi sis KimThaHuong,


    Chuột Nhi đọc những lời tâm sự của sis từ hồi tháng 3 mà mãi đến giờ mới viết được đôi dòng chia xẻ cùng sis.

    Thật ra con người có thể chịu đựng cái khổ về thân xác như sis đã gánh chịu khi tai nạn xảy ra... Nhưng còn cái đau về tinh thần của sis lại quá nặng trĩu trong trí não và con tim, chuột Nhi rất thông cảm cho nỗi đau của sis tại vì chuột Nhi cũng là một người bịnh nan y bất trị từ khi mới lọt lòng mẹ!

    Có lúc thấy buồn lại trách ông trời không công bằng... Nhưng khi suy nghĩ lại ông trời công bằng lắm. Như sis mất đi chổ dựa tinh thần và nâng đỡ nơi "đức lang quân" của mình nhưng ngược lại bên cạnh sis vẫn còn đứa con trai để sis làm điểm tựa để tiếp tục sống...

    Hoàn cảnh hiện tại của sis cũng là một trong những chuyện thường tình xảy ra trong xã hội hàng ngày. Nếu người chung chăn gối của sis đã không phải là "quân tử chính hiệu" thì thôi hãy xem tình có như không, đừng nhìn về một hướng để rồi cảm thấy sis đi vào một ngõ cùng, hạn hẹp.

    Hãy ráng sống vì bản thân của sis và con trai của sis (như sis đã "ráng"). Thôi thì nếu "anh ta" đã đánh mất lương tâm và bản năng của con người về "tình người" thì just let it be... life is short!

    Chuột Nhi nhớ người bạn đã nói: - Nhà ai cũng có quyển kinh khó tụng cả! Nếu phải khóc mỗi ngày... thì thôi "ráng" mà cười để mỗi ngày trôi bớt đi sự ưu phiền trong tâm tư của sis.

    Nếu cuộc đời êm êm phẳng lặng,
    Ta thấy đâu sóng dậy đất bằng
    Và khi người quen với dối gian,
    Ngại chi thêm gian nan thử thách...

    Một kiếp người luôn có buồn nhiều hơn vui, cầu mong sis luôn tâm an lành.

    Have a great weekend!

    Chuột Nhi

  17. #17
    Join Date
    Jan 2007
    Posts
    1,750
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: nỗi khô tâm

    Chuột nhi nói đúng đó bạn , tôi thông hiểu quyết định một chuyện ngoài tầm tay thật khó, nhất là phụ nữ , nhưng dẫu sao bạn cũng còn hậu thuẩn mẹ , người thân chung quanh và xã hội , ít ra cũng nâng đỡ một phần về tinh thần lẩn vật chất cho bạn. Mong bạn sáng suốt. Một sự yên lành sẽ đến với bạn
    thân

  18. #18
    Join Date
    Apr 2006
    Posts
    19
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: nỗi khô tâm

    Cám ơn chuột nhí rất nhiều nhé, đọc những lời của cn làm tôi cảm thấy vui nhiều lắm. Đúng như cn bảo " nhà ai cũng có quyển kinh khó tụng " tôi cũng biết rất rỏ điều này, tôi sẽ cố gắng nhìn đời vơí cái nhìn khách quan hơn.

    Bạn TS cho là "định mệnh là những việc làm mà chính mình đã tạo ra & gây nên, nên mình phải gánh chịu" What goes around comes around. Tôi cũng nghĩ như vậy, nhưng mà tôi muốn biết những việc làm do mình gây ra đó là ở kiếp hiện tại hay là kiếp trước? vì những quả báo thường không thấy ở kiếp này. Nếu nói là những gì mà trong kiếp này đã làm thì tôi tự nghĩ mình đã không làm 1 sự việc gì có thể cho là quá quắc hoặc ác đức, bơỉ vậy tôi không biết là phaỉ sửa lổi như thế nào. Theo tôi thí tôi đã làm sai quấy và tội lổi ở kiếp trước nên bây giờ là lúc tôi phải đền trả. Nói như bạn TS thì tôi chỉ còn biết phải cuí đầu cam chiụ không nên kê ca, than vãn gì nưã....đúng tôi nghĩ bạn nói đúng đấy, vậy thì từ nay tôi phải chấp nhận số mệnh không nên than vãn chi nữa hãy sống như chuột nhí thì thật hay.

  19. #19
    Join Date
    Jun 2006
    Posts
    2,092
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: nỗi khô tâm

    Rehi sis KTH,


    Cũng xưa ở ngày lâu lắm rồi... chuột Nhi là con bé hay khóc, kể lể tội thế gian. Sau đó nghĩ lại buồn rồi khóc cũng chẳng "help" được tí gì, ngược lại còn làm cho những người thân xung quanh phải bận lòng. Hơn nữa "tomboy" mà khóc thì "xí" lắm. Từ đó... vui cũng cười mà buồn thì cười nhiều hơn, đôi lúc thấy mình hơi ngông nhưng chẳng phiền ai mà lị!

    Cảm ơn sis... tất cả là nghĩa cử
    Chia xẻ vui buồn, mất - có quanh đây,
    Nỗi khổ tâm khó viết cạn hết lời
    Thay miệng ta thốt lên lời tâm sự!

    Chúc sis một ngày an lành và thêm nhiều niềm vui cho riêng mình.

    Chuột Nhi

  20. #20
    Join Date
    Apr 2006
    Posts
    19
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Unhappy Re: nỗi khô tâm

    lại trải qua những chuổi ngày đau khổ đắng cay, sống gió lúc nào cũng chờ đợi để thổi tung đi tất cả. Ngồi đây gõ nhũng giòng chử này chỉ là để vơi đi phần nào cái ấm ức trong lòng.

    cứ mỗi buổi sáng thức dậy là lòng thật nặng trỉu cức như là có hàng vạn tấn đá đang đè nặng trong lòng, cứ nghĩ đến lại phải đi làm là thấy khó thở vô cùng. Đến nơi làm lại phải đối diện với cái con người ấy, phải căng thẳng ,hồi hộp,lo sợ cái an toàn, cái áp lực của cái công việc này. Đã nhiều lần nói với hắn rồi, mình không còn nhiều khí lực và đầu óc không còn minh mẩn sáng suốt như ngày xưa nữa, điều này rất quan trọng cho cai business này. Nên buônng tay đi. Nhưng với ông ta cái business này là mạng sống của hắn, hắn nói rằng cái business nà y mà end thi hắn cũng end luôn. Nhưng đáng tiếc ông chúa này lại không thể run nó 1 minh, bắt buộc phải có sự cộng tác của mình.Nói đúng hơn nếu mà mình bỏ đi thì cái business này cũng đi theo luôn. Bởi vậy mà hắn ta không chịu buông tay mình ra cứ tói buộc níu kéo mình lại để giúp hắn. Nhưng để đổi lại mình không có nhận được sự biết ơn hay là 1 lới nói tốt đẹp hoặc là 1 sự quan tâm thành thật cho 1 người đã làm vợ suốt 20 năm qua. Cái sự tàn tật của mình củng là do cái tiệm này gay ra, cũng do phải dương đầu với nguy hiểm để mà kiếm ăn, thế nhưng hắn đâu có thông cảm và hiểu được cái cảm giác đau đớn và sợ sệt đó.

    Rồi cúng sẻ có 1 ngày mình cũng phải thật sự dứt bỏ tất cà, bỏ hết mọi thứ để ra đi thong thả không vấn vương.

Page 1 of 2 12 LastLast

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •