PDA

View Full Version : Thầy của Khổng Tử



vongo
11-28-2013, 02:47 PM
(2) Phạm Lưu Vũ


Thầy của Khổng Tử
Tục nhân lỡ một người thầy thì ôm hận suốt đời. Thánh nhân lỡ một người thầy thì ôm hận nghìn thu. Tục nhân ôm hận vì không gặp cơ hội được trên người. Thánh nhân ôm hận vì cảm thấy có lỗi nặng với những đời sau. Việc hôm nay, té ra có nguyên do từ bao đời trước nữa. Ví dụ cái chuyện thật, giả của muôn đời. Muôn đời thật thà là món trang sức rẻ tiền của dối trá, dối trá là chủ nhân đích thực của thật thà. Than ôi! cái đạo nói thật chẳng phải tầm thường. Đến thánh nhân cũng muốn cầu còn chẳng được. Thế gian xưa nay vẫn leo lẻo đấy, cứ tưởng mọi chuyện rồi sẽ rõ như ban ngày. Vậy mà rốt cuộc, tìm mãi có thấy tí sự thật nào đâu. Chung quy cũng tại một bận lỡ làng của bậc Vạn Thế Sư mà sinh ra cả…
***
Khổng Tử có lúc dạy tới ba ngàn học trò. Vậy mà vẫn lũ lượt người đến xin học. Vì thế mới đặt ra lệ phải kiểm tra, phỏng vấn trước khi nhận, đại khái cũng hao hao như thi đại học hoặc cao đẳng bây giờ. Phụ trách khâu tuyển sinh này gồm các thầy Tử Cống, Tử Nạp, Tử Hối, Tử Lộ, Tử Thâm, Tử Thượng, Tử Hạ. Toàn những thầy mà đời sau xếp vào bậc Tiên hiền cả. Từ khi đặt ra lệ ấy, thiên hạ càng đua nhau đến xin nhập học, công việc giáo dục phát đạt lên trông thấy. Bận rộn nhất là các thầy Tử Cống, Tử Nạp, Tử Hối, Tử Lộ. Các thầy thay nhau bán hồ sơ, xét duyệt hồ sơ, kiểm tra thí sinh..., kẻ thì cho nhập học, kẻ thì đuổi thẳng cổ. Chung quy cái việc thi tuyển thì xưa nay đều có trong, có đục cả, không có gì đáng chép lại. Chỉ xin chép ra đây mấy chuyện lạ xảy ra trong lúc tuyển sinh ấy. Không hiểu sao lại chỉ rơi vào các thầy Tử Thâm, Tử Thượng và Tử Hạ.
Một hôm, có một lão già nom hơi cổ quái, gương mặt tuy gồ ghề song hai mắt rất long lanh, dáng đi nhanh nhẹn, hoạt bát đến gõ cửa xin nhập học. Tử Thâm được phân công ra tiếp. Tử Thâm hỏi: “Cụ già thế này, sắp xuống lỗ rồi còn học làm gì nữa cho mệt?”.
Lão kia trả lời: “Lão chẳng học cái gì khác. Song trước khi xuống lỗ cũng muốn học cho được mỗi cái cách nói thật đó mà thôi”.
Tử Thâm ngạc nhiên hỏi lại: “Tại sao cụ phải học cách nói thật?”.
Lão kia trả lời: “Lão từng nghe cổ nhân truyền lại rằng nói thật một câu sẽ kinh động đến cả trời đất, quỷ thần. Vậy mà lão sống ngần này tuổi đầu rồi, tuyệt chẳng bao giờ thấy trời đất, quỷ thần động lòng gì cả. Điều đó phải chăng vì thiên hạ toàn kẻ nói dối. Tất nhiên trong đó có cả lão nữa. Vì thế lão mới phải đến đây để học cái đạo nói thật. Rất mong Phu Tử chiếu cố chỉ giáo cho, dẫu lão nói thật được một câu rồi chui xuống lỗ cũng hả lòng”.
Tử Thâm nghe ra bèn bảo: “Rất tiếc ở đây chỉ dạy Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín. Không dạy nói thật. Cụ đi tìm nơi khác mà học thôi”.
Lão kia nghe Tử Thâm nói thì có vẻ hơi thất vọng, song vẫn cố vớt vát: “Lão nghe tiếng Phu Tử nức nở cả thiên hạ. Vậy ngoài Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín ra, Phu Tử còn dạy cái gì nữa?“.
Tử Thâm trả lời: “Dạy đủ lục nghệ. Từ làm chính trị đến đi buôn, từ làm hàng thật đến hàng giả, từ chế đồ xịn đến đồ lô… Học đến đâu sáng ra đến đó. Cứ gọi là vua ra vua, tôi ra tôi. Bố ra bố, con ra con. Chồng ra chồng, vợ ra vợ. Thầy ra thầy, trò ra trò. Trên đời này động đến môn nào Phu Tử cũng tuyệt đối tinh thông cả. Duy có cái môn nói thật ấy thì bản sự đây quả chưa nghe nói đến bao giờ”.
Lão kia nghe thấy thế thì thất vọng quá, bèn thở dài một tiếng rồi than: “Thế mà lão phu đây cứ tưởng bở. Ôi! Đến cửa này cũng không học được cách nói thật nữa thì lão đành nói dối cho trọn kiếp cùng với thiên hạ thôi”.
Than xong, lão ta vái Tử Thâm một cái rồi đi ra. Tử Thâm bèn vào kể lại toàn bộ đầu đuôi với Khổng Tử. Khổng Tử nghe kể đến đâu ngạc nhiên đến đấy. Nghe xong, Ngài trầm ngâm một lát rồi bảo: “Ngươi chưa nghe nói đến cái môn nói thật bao giờ cũng phải. Học thuyết của ta toàn thị là chính trị. Mà đã gọi là chính trị thì cần gì phải biết cách nói thật. Thời thế này mà vẫn còn người muốn học cái đạo nói thật ư? Thì chính ta cũng đang muốn tìm thầy để học cái môn đệ nhất ngu ngốc ấy mà chưa tìm ra đấy”.
Một hôm khác, có người ăn mặc sang trọng ra dáng một vị quan to, xe cộ rình rang, tiền hô hậu ủng đến xin học. Tử Thượng được phân công ra tiếp. Tử Thượng lễ phép hỏi: “Dám xin hỏi ông làm chức quan gì?”.
Ông kia trả lời: “Chức gì lớn nhất mà thầy có thể nghĩ tới được”.
Tử Thượng hỏi tiếp: “Vậy ông còn muốn học Phu Tử để làm gì nữa?”.
Ông kia trả lời: “Ta học để bịt mõm thiên hạ”.
Tử Thượng nghe thấy hơi lạ tai. Bèn hỏi tiếp: “Thế nào là bịt mõm thiên hạ?”.
Ông kia trả lời: “Thầy còn giả đò không biết ư? Ta vốn xuất thân làm nghề hoạn lợn, song từ khi thành đạt thì chẳng thiếu thứ gì. Tước vị, bổng lộc, quyền hành, vây cánh… đủ cả. Chỉ phải cái bọn kẻ sĩ trong thiên hạ thấy ta không học hành gì, cứ chửi vụng ta là đồ thượng đẳng vô học. Ta thì không thèm chấp, song vợ con, cháu chắt ta thì không khỏi có lúc phiền lòng. Nay ta đến đây cốt để bù cái chỗ khiếm khuyết duy nhất ấy của mình mà thôi, để chúng nó không còn chửi vào đâu được nữa”.
Tử Thượng nghe ông ta nói, lưỡng lự không biết giải quyết ra sao. Cũng đành phải vào thưa lại với Khổng Tử. Khổng Tử thản nhiên phán ngay: “Kẻ ấy đâu có cần học hành gì. Hắn đến đây chỉ cốt cho thiên hạ trông thấy hắn cũng từ cửa ta mà đi ra giống như những kẻ sĩ khác đó thôi”.
Tử Thượng nghe thầy nói chợt tỉnh ngộ, bèn lập tức trở ra. Quả nhiên thấy ông kia cùng đám lâu la, xe cộ đã rầm rĩ quay ra đến cổng, vừa đi vừa quảng cáo oang oang, cố tình cho thiên hạ chú ý. Chẳng thèm nói gì đến chuyện xin học nữa. Tử Thượng phục Khổng Tử quá, chỉ biết vừa nhìn theo vừa lẩm bẩm: “Ta ở ngay trong nhà thầy, đọc sách thầy, nghe thầy giảng… Mà đến bây giờ mới hiểu được ý nghĩa của hai chữ: Cửa Khổng”.
Lại một hôm khác, có người đội nón tơi, đi chân đất, dáng như ăn mày đến xin nhập học. Cố nhiên là Tử Hạ được phân công ra tiếp. Tử Hạ hỏi: “Anh muốn làm học trò của Phu Tử với mục đích gì?”.
Bất ngờ người ấy không trả lời mà hỏi lại: “Thầy hãy cho tôi hỏi trước. Thầy học Phu Tử để làm gì?”.
Tử Hạ thấy thế thì hơi cáu, song vẫn nhã nhặn trả lời: “Bình sinh ta học Phu Tử chỉ cốt để làm người”.
Người ấy hỏi tiếp: “Thế đã làm người được chưa?”.
Tử Hạ vẫn cố gắng nhã nhặn: “Tất nhiên là chưa. Vậy cho nên vẫn đang phải học tiếp”.
Người ấy bảo: “Thì ra thiên hạ đều cùng một giuộc cả. Kẻ nào cũng chỉ được cái leo lẻo cái lỗ mồm. Có biết đâu rằng làm người mà dở dang thì chi bằng làm vật quách cho rồi. Còn tôi muốn làm học trò của Ngài chỉ cốt được ăn thịt”.
Tử Hạ tròn mắt ngạc nhiên, bởi chưa nghe ai trả lời như thế bao giờ. Bèn hỏi tiếp: “Tại sao anh lại nghĩ rằng làm học trò của Phu Tử thì sẽ được ăn thịt?”.
Người ấy trả lời: “Tôi nghe nói Phu Tử thịt thái không vuông thì không ăn. Mà con lợn, con gà, con dê, con bò… có con nào vuông đâu. Thế thì dứt khoát sẽ có nhiều chỗ phải bỏ đi. Tôi chỉ xin được chén những chỗ bỏ đi ấy mà thôi”.
Tử Hạ nghe nói cảm thấy hơi có lý. Song cũng chẳng biết quyết định ra sao, đành phải vào thưa lại nguyên văn với Khổng Tử. Khổng Tử ngẩn người ra một lát rồi mừng quớ lên bảo: “Kẻ ấy chính là thầy ta đó. Ta vốn đã để ý dò tìm bấy lâu nay mà chưa tìm thấy. Ngươi mau mau ra mời y vào đây, để chính ta phải làm lễ bái sư”. Tử Hạ vội vàng chạy ra thì người kia đã bỏ đi đâu mất. Làm cho không những Khổng Tử, mà những đời sau, cho đến tận bây giờ, ai nghe đến câu chuyện này cũng than thở, tiếc rẻ mãi.
Về sau, cũng nhân chuyện này, có ông Mục Công người đất Kinh còn bình luận một câu đại ý: “Chỗ bỏ đi hay là phần còn lại. Thế gian này, trừ thánh nhân ra, chính cái phần còn lại ấy của thiên hạ mới là thầy của thánh nhân vậy”. (Trích Luận ngữ Tân thư). (Source: http://phamluuvu.wordpress.com/).

vongo
11-29-2013, 01:39 PM
Sửa mũ cho vua, nhổ gai cho hổ



Có người thợ rèn nọ thường gánh đồ nghề đi khắp làng để sửa chữa đồ dùng cho mọi người.

Vì ông làm việc khéo léo, lại tốt bụng và giá cả cũng phải chăng nên có rất đông khách hàng. Chỉ dựa vào công việc này mà ông có thể nuôi sống cả gia đình.

Một hôm, ông lại gánh đồ nghề đi trên đường làng như mọi khi. Bỗng nghe tin Hoàng thượng sắp đi qua đây. Ông vội tránh vào vệ đường và qùy rạp xuống, hy vọng có cơ hội ngắm nhìn dung nhan thánh thượng.

Không ngờ, ông có cảm giác như là tiếng vó ngựa rất gần mình. Ông tò mò ngẩng đầu lên, thì thấy ngự giá của Hoàng thượng đang ở ngay trước mặt. Quá sợ hãi, ông vội dập đầu lia lịa xin tha tội.

Hoá ra khi đi ngang qua người thợ rèn, Hoàng thượng nhìn thấy gánh đồ nghề bên cạnh ông nên nghĩ ông là một người thợ sửa chữa. Lúc này vương miện của Hoàng thượng đang có mấy chỗ lỏng lẻo vì xe quá xóc, nên nhà vua mới quyết định đỗ lại để sửa chữa.
Người thợ rèn vội quỳ xuống bắt đầu sửa vương miện. Nhà vua thấy tay nghề của ông giỏi, nên rất ưng ý, thưởng ngay cho ông một trăm lạng bạc.

Người thợ rèn sung sướng chạy như bay về nhà. Nhưng ông chợt nhìn thấy có một con hổ ở bên vệ đường. Ông vô vùng sợ hãi song vội định thần lại, vì thấy con hổ hình như không có ác ý gì. Nó đang giơ cao một chân trước lên, nét mặt lộ rõ vẻ đau đớn.

Ông lấy hết can đảm tiến lại phía con hổ, phát hiện chân nó bị một cái gai rất to đâm vào. Ông vội vàng lấy dụng cụ ra, giúp con hổ bỏ cái gai đó đi. Con hổ tỏ ra rất biết ơn và đền ơn ông một con hươu to. Người thợ rèn cảm thấy vô cùng tự hào và hãnh diện.

Từ hôm đó, ông không gánh dụng cụ đi khắp nơi nữa, mà treo một cái biển to trước cổng nhà với nội dung: “Chuyên sửa mũ cho vua, nhổ gai cho hổ”.

Nhưng cũng từ đó, công việc làm ăn của ông ngày càng sa sút, khiến gia đình khốn đốn.

Bài học: Sai lầm của người thợ rèn là ông lấy vận may ngẫu nhiên để làm cơ sở lập nghiệp cả đời, lại còn không chăm chỉ làm việc. Trên thị trường có rất nhiều công ty “phất” lên nhờ một cơ hội đặc biệt. Nhưng cơ hội không phải ngày nào cũng có. Chỉ có dựa vào năng lực và tài nguyên kinh doanh của công ty để điều chỉnh cho phù hợp với sự thay đổi của thị trường, không ngừng xác định đúng vị trí của mình, và luôn xác định khách hàng là mục tiêu chính thì công ty mới có thể tồn tại được.

http://fatasa1.blogspot.ca/2013/10/sua-mu-cho-vua-nho-gai-cho-ho.html

St

vongo
12-01-2013, 10:59 AM
Xinmời đọc vì rất hay
1:Vườn Thiền: http://www.oldcottage.net/vuonthien/truyenthien/truyenthien.html (http://www.oldcottage.net/vuonthien/truyenthien/truyenthien.html)

2: Ydep :

Hạnh phúc không phải do tìm kiếm là cóđược, mà phải do ta tạo ra...



Không ai sinh ra là hạnh phúc ngay, nhưngchúng ta
đều được sinh ra với khả năng tạo hạnhphúc.


Bốn ý tưởng hay cho cuộc sống:
Nhìn lại đàng sau & có kinh nghiệm !
Nhìn đàng trước & thấy hy vọng !
Nhìn xung quanh & tìm ra thực tại !
Nhìn bên trong & tìm thấy chính mình!



Tạisao lại cằn nhằn ai đó trong đời mình.
Ngườitốt mang Hạnh Phúc cho ta...
Ngườixấu cho ta Kinh Nghiệm...
Ngườitệ nhất thì cho ta một Bài Học...



Cáchhay nhất trong cuộc sống là hãy lắng nghe mọi người
vàhọc nơi mọi người, vìkhông ai là biết tất cả và mỗi người
biếtmột điều gì đó.



Ngườibạn là người biết ta rất tường tận, am hiểu gốc gác ta,
chấpnhận chỗ đứng của ta và vẫn dịu dàng để cho ta tiến tới.



Khita tìm một người bạn đừng đặt tiêu chuẫn hoàn
hảomà chỉ nên tìm một tình bạn.



F-few: vài
R-relations: mối quan hệ
I-in: trong
E-earth: trái đất
N-never: không bao giờ
D-die: chết



Nhữnglời nhân từ tử tế có thể ngắn và dễ nói song
âmvang của chúng thật còn mãi.



Chạytrốn một nan đề chỉ làm cho việc giải quyết lùi xa thêm mà thôi!
Cáchdễ nhất để thoát khỏi nan đề là giải quyết nó.



Sựthật lý thú về cái lưỡi của con người : Dùng 3 năm để
họccho biết sử dụng nó nhưng phải dùng cả đời người để học
sửdụng nó Ở ĐÂU & KHI NÀO.



Khôngai có thể làm tổn thương ta được nếu ta
khôngcho phép.



Tâmtrí được an bình không cần hao tốn chi nếu ta đừng:
Criticizing:chỉ trích
Comparing:so sánh
Complaining:phàn nàn.



Ba quy luậtvàng của Vivekanand :
- Aigiúp ta- Đừng quên họ.
- Aiyêu thương ta- Đừng ghét họ.
- Aitin tưởng ta- Đừng lừa gạt họ
___

vongo
12-02-2013, 02:43 PM
19-10-2013 30 điều không nên tiếp tục làm với bản thân


“Không ai có thể quay ngược lại thời gian để bắt đầu lại từ đầu,
nhưng bất kỳ ai cũng có thể bắt đầu từ ngày hôm nay và tạo ra một kết
thúc mới”.
http://4.bp.blogspot.com/-Buf1yo25SoY/UmEzGYc-ziI/AAAAAAAAAdU/mKxIv9Edg0A/s640/Picture1.jpg (http://4.bp.blogspot.com/-Buf1yo25SoY/UmEzGYc-ziI/AAAAAAAAAdU/mKxIv9Edg0A/s1600/Picture1.jpg)




1. Đừng mất thời gian với những đối tượng sai lầm
Cuộc sống quá ngắn ngủi, bạn không nên dành thời gian với những người
chỉ biết hút cạn nguồn hạnh phúc của mình. Nếu ai đó muốn bạn có mặt
trong cuộc sống của họ, họ sẽ tự dành ra chỗ cho bạn. Bạn không phải
đấu tranh để giành giật lấy một vị trí nào cả. Đừng bao giờ ép mình vào
mối quan hệ với những người coi thường giá trị của bạn. Và hãy nhớ, những
người bạn thật sự của bạn không phải là những người ở bên cạnh bạn khi
bạn thành công, mà là những người ở bên cạnh bạn khi bạn gặp khó khăn.




2. Đừng chạy trốn các rắc rối của mình


http://4.bp.blogspot.com/-AeUL-wDwF8U/UmE0dCvpqrI/AAAAAAAAAdY/iTnAWjw6Wdc/s400/Picture2.jpg (http://4.bp.blogspot.com/-AeUL-wDwF8U/UmE0dCvpqrI/AAAAAAAAAdY/iTnAWjw6Wdc/s1600/Picture2.jpg)




Hãy đối diện với chúng. Đây không phải là việc dễ dàng. Không ai có khả năng
xử lý hoàn hảo mọi vấn đề họ gặp phải. Chúng ta cũngkhông thể ngay lập tức
mà giải quyếttrọn vẹn một khó khăn. Chúng ta không sinh ra để làm như vậy.
Trên thực tế,chúng ta sinh ra để thất vọng, buồn chán, đau khổ, và vấp ngã.
Bởi vì đó là toàn bộ mục đích của cuộc sống – đối mặt với vấn đề, học hỏi,
thích nghi, và xử lý chúng.Chính điều này đã rèn luyện chúng ta trở thành
con người như chúng ta hiện nay.


3. Đừng nói dối bản thân mình
Bạn có thể nói dối người khác, nhưng bạn không thể nói dối chính bản thân
mình.Cuộc sống của chúng ta chỉ tiến bộ khi chúng ta nắm bắt các cơ hội;
và cơ hội đầu tiên và cũng là khó khăn nhất mà chúng ta có thể nắm bắt lấy là
trung thực với chính mình.


4. Đừng gác lại các nhu cầu của bản thân
Điều đau đớn nhất là vì yêu người khác quá mà đánh mất bản thân mình,
và quên mất rằng mình cũng là người đặc biệt. Vâng, hãy giúp đỡ người khác;
nhưng bạn cũng phải giúp đỡ chính mình nữa chứ. Nếu có giây phút nào
dành cho bạn để bạn theo đuổi đam mê và làm điều gì đó quan trọng với mình,
thì giây phút đó chính là ngay lúc này đây.


5. Đừng cố gắng làm người khác
http://1.bp.blogspot.com/-eiUePwtegvg/UmE1QO5p9JI/AAAAAAAAAdg/v733cyvXM44/s400/Picture3.jpg (http://1.bp.blogspot.com/-eiUePwtegvg/UmE1QO5p9JI/AAAAAAAAAdg/v733cyvXM44/s1600/Picture3.jpg)


Một trong những thách thức lớn nhất trong cuộc sống là làm chính mình
trong một thế giới cứ chực biến bạn thành người giống như mọi người khác.
Lúc nào cũng sẽ có người xinh đẹp hơn bạn, thông minh hơn bạn, trẻ trung
hơn bạn, nhưng họ sẽ không bao giờ là bạn cả. Đừng thay đổi để mong người
khác thích mình. Hãy là chính mình, và sẽ có người yêu con người thật của bạn.


6. Đừng bận tâm với quá khứ
Bạn không thể bắt đầu một chương mới trong cuộc đời nếu cứ đọc đi đọc lại
chương cũ.


7. Đừng sợ mắc sai lầm
Làm việc gì đó rồi mắc sai lầm còn hiệu quả gấp 10 lần so với không làm gì cả.
Mỗi thành công đều có một vệt dài những thất bại đằng sau nó, và mỗi thất bại
đều dẫn đường tới thành công. Suy cho cùng, bạn sẽ hối hận về những điều
mình KHÔNG làm nhiều hơn là về những điều mình đã làm.
8. Đừng trách móc bản thân vì những sai lầm đã qua
Có thể chúng ta yêu nhầm người và đau khổ về những điều không xứng đáng,
nhưng dù mọi việc có tồi tệ tới mức nào, thì cũng có một điều chắc chắn:
sai lầm giúp chúng ta tìm được đúng người, đúng thứ phù hợp với chúng ta.
Chúng ta ai cũng có lúc mắc sai lầm, ai cũng có khó khăn, và thậm chí tiếc nuối
về những việc trong quá khứ. Nhưng bạn không phải là sai lầm của mình,
bạn không phải là khó khăn của mình, và ngay lúc này đây, bạn có trong tay sức
mạnh để xây dựng nên hiện tại và tương lai của chính mình. Mỗi một điều
từng xảy ra trong cuộc sống của bạn đều góp phần chuẩn bị cho bạn đón
nhận một khoảnh khắc mới chưa đến.


9. Đừng cố công mua hạnh phúc
Nhiều thứ chúng ta mong mỏi có được có giá đắt. Nhưng sự thật là, những gì
thực sự khiến chúng ta hài lòng lại hoàn toàn miễn phí – đó là tình yêu, là tiếng
cười, và là những giây phút miệt mài theo đuổi đam mê của mình.


10. Đừng tìm kiếm hạnh phúc ở người khác
Nếu bạn không cảm thấy hạnh phúc với chính con người bên trong của mình,
thì bạn sẽ chẳng thể nào có được hạnh phúc lâu dài với bất kỳ người nào khác.
Bạn phải tạo ra sự ổn định trong cuộc sống của mình trước rồi mới nghĩ tới
chuyện chia sẻ cuộc sống đó với người khác được.


11. Đừng lười nhác


http://4.bp.blogspot.com/-u18MhOzqIyo/UmE2CUThvGI/AAAAAAAAAds/5qqmIXED5ac/s400/Picture4.jpg (http://4.bp.blogspot.com/-u18MhOzqIyo/UmE2CUThvGI/AAAAAAAAAds/5qqmIXED5ac/s1600/Picture4.jpg)



Đừng nghĩ ngợi quá nhiều, bởi có thể bạn sẽ tạo ra một rắc rối không đáng có.
Hãy đánh giá tình hình và đưa ra hành động dứt khoát. Bạn không thể thay đổi
điều mà mình không muốn đối mặt. Tiến bộ bao hàm rủi ro. Chấm hết! Bạn
không thể đứng một chỗ mà hy vọng mình sẽ tới được đích.


12. Đừng nghĩ rằng mình chưa sẵn sàng
Khi một cơ hội xuất hiện, không có ai cảm thấy mình đã sẵn sàng 100% để đón
nhận nó.Bởi vì phần lớn những cơ hội lớn lao trong cuộc đời đều đòi hỏi chúng
ta phải phát triển vượt quá “vùng thoải mái” của mình – điều này có nghĩa là
ban đầu, chúng ta sẽ không cảm thấy hoàn toàn thoải mái.
13. Đừng tham gia vào các mối quan hệ vì những lý do sai lầm
Cần phải lựa chọn các mối quan hệ một cách khôn ngoan. Ở một mình còn tốt
hơn là giao tiếp với người xấu. Bạn không cần phải vội vàng. Điều gì phải đến,
sẽ đến – và nó sẽ đến đúng lúc, với đúng người, và vì lý do tốt đẹp nhất.
Hãy yêu khi bạn đã sẵn sàng, chứ đừng yêu khi bạn cảm thấy cô đơn.


14. Đừng từ chối những mối quan hệ mới chỉ bởi vì các mối quan hệ cũ
không đem lại kết quả tốt đẹp
Trong cuộc sống, rồi bạn sẽ nhận ra rằng mỗi người bạn gặp đều có ý nghĩa
riêng cho bản thân bạn. Một số người sẽ thử thách bạn, một số người sẽ lợi
dụng bạn, và một số khác sẽ dạy dỗ bạn. Nhưng điều quan trọng nhất là,
một số người sẽ giúp bạn thể hiện được khía cạnh tốt đẹp nhất của mình.


15. Đừng cố cạnh tranh với tất cả mọi người
Đừng lo lắng khi thấy người khác giỏi hơn mình. Hãy tập trung vào việc “phá kỷ
lục” của chính mình mỗi ngày. Thành công chỉ là một cuộc chiến giữa BẠN
và BẢN THÂN BẠN mà thôi.


16. Đừng ghen tị với người khác
Ghen tị là hành động đếm các “điểm cộng” của người khác thay vì đếm các
“điểm cộng” của mình. Hãy tự hỏi bản thân mình câu này: “Mình có điểm gì
mà ai cũng mong có?”


17. Đừng than vãn và tự thương hại bản thân
Các khó khăn xuất hiện trong cuộc sốngđều có lý do riêng của chúng – nhằm
hướng bạn theo một cung đường phù hợp cho bạn. Có thể khi khó khăn xuất
hiện, bạn sẽ không nhận thấy hay không hiểu được điều đó, và có thể đó là
một trải nghiệm khó khăn.Nhưng bạn hãy thử nghĩ về những khó khăn mình
đã trải qua trong quá khứ mà xem. Bạn sẽ thấy rằng, cuối cùng, chúng đã
hướng bạn tới một địa điểm tốt hơn, trở thành một con người tốt hơn, có tâm
trạng hay hoàn cảnh tích cực hơn. Vì thế, hãy cười lên! Hãy cho mọi
người thấy rằng bạn của ngày hôm nay mạnh mẽ gấp nhiều lần so với
bạn của ngày hôm qua – và bạn sẽ là như thế.


18. Đừng giữ mãi những hằn học
Đừng sống với niềm oán ghét trong tim. Bạn sẽ khiến mình đau khổ hơn so với
những gì mà người bạn căm ghét có thể làm với bạn. Tha thứ không phải là
nói: “Những gì anh đã làm với tôi là chấp nhận được”, mà là: “Tôi sẽ không để
hạnh phúc của mình bị hủy hoại vĩnh viễn bởi những gìanh đã làm với tôi”. Tha thứ là câu trả lời… hãy buông ra đi, hãy tìm kiếm sự thanh thản trong tâm hồn,
hãy giải phóng bản thân bạn! Và hãy nhớ, tha thứ không chỉ vì người khác, mà
còn vì chính bạn nữa đấy. Hãy tha thứ cho bản thân mình, hãy tiếp tục cuộc
sống, và cố gắng làm tốt hơn trong tương lai.


19. Đừng để người khác kéo bạn xuống vị trí ngang bằng với họ
Đừng hạ thấp các tiêu chuẩn của mình để thích nghi với những người không
chịu nâng cao các tiêu chuẩn của họ.


20. Đừng lãng phí thời gian giải thích bản thân cho người khác
Bạn bè bạn sẽ không cần bạn phải giải thích gì cả, còn với kẻ thù, thì dù bạn có giải thích bao nhiêu họ cũng chẳng tin đâu. Hãy cứ làm những gì mà thâm tâm
bạn biết là đúng.


21. Đừng miệt mài làm đi làm lại một việc mà không có “khoảng ngừng”
Thời điểm phù hợp để bạn hít một hơi thật sâu là khi bạn không có thời gian cho
việc đó. Nếu bạn tiếp tục làm những gì mình đang làm, thì bạn sẽ tiếp tục
nhận đượcnhững gì mà bạn đang nhận được. Đôi khi bạn cần phải tạo ra cho
mình một khoảng cách để có thể nhìn nhận sự việc một cách rõ ràng.


22. Đừng bỏ qua điều kỳ diệu của những khoảnh khắc nhỏ nhoi


http://3.bp.blogspot.com/-5011gkpFCSk/UmE6KmwcFVI/AAAAAAAAAeE/Wd0QEPkxZFE/s400/Picture5.jpg (http://3.bp.blogspot.com/-5011gkpFCSk/UmE6KmwcFVI/AAAAAAAAAeE/Wd0QEPkxZFE/s1600/Picture5.jpg)


Hãy tận hưởng những điều nhỏ nhặt, bởi vì biết đâu một ngày nào đó, bạn sẽ
ngoảnh nhìn lại để rồi nhận ra rằng chúng là những điều lớn lao. Phần tốt đẹp
nhất trong cuộc sống của bạn sẽ là những khoảnh khắc nhỏ bé không tên khi
bạn dành thời gian mỉm cười với ai đó quan trọng đối với bạn.


23. Đừng cố làm mọi thứ trở nên hoàn hảo
Thế giới thực không vinh danh những người cầu toàn; nó sẽ trao phần thưởng
cho những người hoàn thành công việc.


24. Đừng đi theo con đường ít bị cản trở nhất
Cuộc sống không dễ dàng, nhất là khi bạn lên kế hoạch đạt được điều gì đó có
giá trị. Đừng chọn con đường đi dễ dàng. Hãy làm điều gì đó phi thường.


25. Đừng hành động như thể mọi việc đều tốt đẹp trong khi thực tế
không phải như vậy
Suy sụp một lát cũng không sao. Bạn không nhất thiết lúc nào cũng phải tỏ ra
mạnh mẽ,và cũng không cần phải liên tục chứng minh rằng mọi việc đều diễn
ra tốt đẹp. Bạn cũng không nên lo lắng về chuyện người khác đang nghĩ gì –
hãy khóc nếu bạn cần khóc – điều đó cũng tốt cho sức khỏe của bạn mà.
Càng khóc sớm, bạn càng sớm có khả năng mỉm cười trở lại.


26. Đừng đổ lỗi cho người khác về các rắc rối của bạn
Khả năng thực hiện được ước mơ của bạn tỉ lệ thuận với khả năng bạn tự nhận
trách nhiệm cho cuộc sống của mình. Khi trách cứ người khác vì nhữnggì bạn
đang trải qua, nghĩa là bạn đang chối bỏ trách nhiệm – bạn đang trao cho
người khác quyền kiểm soát phần cuộc sống đó của mình.


27. Đừng cố gắng làm vừa lòng tất cả mọi người
Đó là điều không thể xảy ra, và nếu bạn cứ cố công làm như vậy, bạn sẽ kiệt
sức mất thôi. Nhưng làm cho một người mỉm cười cũng có thể thay đổi cả thế
giới. Có thể không phải là toàn bộ thế giới, mà chỉ là thế giới của riêng người
đó thôi. Vì thế, hãy thu hẹp sự tập trung của mình lại.


28. Đừng lo lắng quá nhiều
http://2.bp.blogspot.com/-lLbS1SHe6mI/UmE5DYLl7zI/AAAAAAAAAd8/Ud2LT2PtmGo/s400/Picture6.jpg (http://2.bp.blogspot.com/-lLbS1SHe6mI/UmE5DYLl7zI/AAAAAAAAAd8/Ud2LT2PtmGo/s1600/Picture6.jpg)





Lo lắng sẽ không giúp giải thoát các gánh nặng của ngày mai, nhưng nó sẽ
tước bỏđi niềm vui của ngày hôm nay. Một cách để bạn có thể kiểm tra xem
có nên mất côngsuy nghĩ về điều gì đó hay không là tự đặt ra cho mình câu
hỏi này:“Điều này có quan trọng gì nữa không trong một năm tiếp theo?
Ba năm tiếp theo? Năm năm tiếp theo? ”Nếu câu trả lời là không, thì nó không
đáng để bạn bận tâm đâu.


29. Đừng tập trung vào những gì bạn không mong muốn xảy ra
Hãy tập trung vào những gì bạn thực sự muốn xảy ra. Suy nghĩ tích cực là
“tiền đồn”cho mọi thành công vĩ đại. Nếu mỗi sáng bạn thức dậy với tâm niệm
rằng ngày hôm nay sẽ có điều tuyệt vời xảy ra trong cuộc sống của mình, và
bạn để tâm chú ý, thì rồi thường là bạn sẽ nhận thấy rằng niềm tin của mình là đúng.


30. Đừng là người vô ơn
Dù bạn đang ở hoàn cảnh tốt đẹp hay tồi tệ, hãy thức dậy mỗi ngày với niềm
biết ơn cuộc sống của mình. Ở nơi nào đó, người khác đang đấu tranh trong
tuyệt vọng để giành giật lấy cuộc sống của họ. Thay vì nghĩ về những gì bạn
không có, hãy nghĩ về những gì bạn đang có mà người khác không có.
ST

vongo
12-05-2013, 12:59 AM
Bạng duật tương trì, ngư ông đắc lợi

Điển tích Ngư ông đắc lợi với tên đầy đủ là: Bạng duật tương trì, ngư ông đắc lợi, đây là một điển tích được xử dụng trong tranh vẽ của gốm sứ Bát Tràng. Để giúp mọi người hiểu thêm về điển tích này, dưới đây là nội dung của điển tích cổ xưa nàyBạng là con trai, thuộc loài sò hến, nhưng lớn, thịt béo.
Duật là con cò, giống chim mỏ dài, cổ cao, lưng màu tro, lông trắng ở ngực và bụng, thường ở ngoài đồng, ăn các loài sò, hến, hay cá nhỏ. Tục truyền rằng, khi Trời sắp mưa con Duật kêu lên, nên sách Thuyết văn gọi con chim Duật là : Tri Thiên tương vũ điểu (con chim biết Trời sắp mưa). Thời Xuân Thu, người ta dùng lông chim Duật để làm mũ cho các quan coi Thiên văn, nên sách Lễ Ký có câu : Tri Thiên văn giả quan Duật (Người biết Thiên văn là quan đội mão bằng lông chim Duật).
Tương trì là kéo níu lẫn nhau. Ngư ông là ông làm nghề chài lưới. Đắc lợi là được lợi.
Bạng Duật tương trì, ngư ông đắc lợi là con trai và con cò kéo níu nhau làm ông chài được lợi, vì ông chài túm bắt cả 2 con đem về làm thịt, nấu chung một nồi.
Trong Chiến quốc sách có viết một đoạn nói về “Bạng Duật tương trì, ngư ông đắc lợi” như sau :
Vào Thời Chiến Quốc bên Tàu, 2 nước Yên và Triệu thường đánh nhau. Chiến tranh giữa 2 nước kéo dài từ năm nầy sang năm khác, khiến nhơn lực và tài nguyên của 2 nước bị suy kiệt dần.
Một người nước Yên tên là Tô Đại (anh của Tô Tần) tới yết kiến vua nước Yên là Huệ Vương, tâu rằng :
- Trên đường đi tới đây, tôi đi ngang qua bờ sông Dịch Thủy, thấy một con trai đang há miệng phơi nắng. Lúc đó một con cò đáp xuống, thấy thịt trai có vẻ ngon, thò mỏ mổ vào thịt trai, con trai lập tức khép chặt miệng lại, kẹp cứng mỏ cò. Hai con trì níu nhau một hồi lâu.
Con cò bảo :
- Hôm nay mầy không há miệng ra, ngày mai mầy không há miệng ra, mầy sẽ chết đói.
Con trai đáp :
- Hôm nay mầy không rút được mỏ ra, ngày mai mầy cũng không rút được mỏ ra, mầy cũng sẽ chết đói.
Hai con tiếp tục trì kéo nhau, không con nào chịu buông tha con nào.
Một ông chài đi ngang trông thấy, mỉm cười thích chí, thò tay túm bắt cả 2 con : trai và cò, đem về nhà làm thịt, nấu chung một nồi, gia đình ông chài được một bữa ăn ngon lành.
Hiện nay, nước Triệu đang muốn đánh và thôn tính nước Yên; nước Yên cũng đang chuẩn bị đánh lại. Hai nước cứ tiếp tục đánh nhau, khiến dân chúng 2 nước điêu linh khổ sở, người và tài nguyên thiệt hại, chẳng khác chi hai con trai và cò trì kéo lẫn nhau.

Tôi e rằng nước Tần hùng mạnh kia sẽ đóng vai ngư ông, chờ 2 nước Yên và Triệu không còn đủ sức tự vệ nữa thì đem quân thôn tính của 2 nước. Vua Yên Huệ Vương cho là lời nói của Tô Đại rất xác đáng, giựt mình tỉnh ngộ, khen thưởng Tô Đại là người thấy xa biết rộng, rồi cử Tô Đại làm sứ giả, đi qua nước Triệu giảng hòa, bãi việc chiến tranh.

http://battrangceramic.net/upload/hieunm/image/Dien-tich-van-hoc/ngu_ong_dac_loi.jpg
Một sản phẩm vẽ tích Trai cò cắn nhau, ngư ông đắc lợi của gốm sứ Bát Tràng

Sưu tầm